Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 621: Sâu Thẳm Di Tích: Tiếng Vọng Từ Kỷ Nguyên Thăng Tiên

Bầu trời phía trên Di Tích Cổ Tiên vẫn rộng lớn và bao la như thuở ban đầu, nhưng không còn là nơi Tần Mặc cùng những người đồng hành tạm biệt Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân để rời đi. Giờ đây, một lần nữa, họ lại trở về, nhưng với một tâm thế khác hẳn, một sứ mệnh khẩn trương hơn, và một tia hy vọng mới bùng cháy trong sâu thẳm. Ánh mặt trời gay gắt đầu ngày đã bắt đầu đổ xuống những cồn cát mênh mông, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên những tàn tích đổ nát, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ vừa bi ai. Gió sa mạc vẫn rít gào không ngừng, mang theo hơi nóng bỏng rát và những hạt cát mịn màng, phủ lên mọi vật một lớp bụi thời gian.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền như màn đêm, đôi mắt đỏ rực rỡ dưới ánh nắng ban mai, nhẹ nhàng hạ xuống một vùng đất bằng phẳng nằm khuất sau một khối kiến trúc đá khổng lồ đã bị phong hóa nặng nề. Thân hình uy dũng của nó khẽ run lên, rũ bỏ những hạt cát còn vương trên bộ lông, rồi thu nhỏ lại, ẩn mình vào bên cạnh Tần Mặc như một con thú cưng trung thành. Tần Mặc cùng Tô Lam và Lục Vô Trần vừa đặt chân xuống, đã thấy Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân đang chờ sẵn ở một lối vào ẩn khuất, một vết nứt sâu hoắm trên vách đá, được che chắn khéo léo bởi những phiến đá sập đổ và bụi gai khô cằn.

Vô Danh Khách, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt thâm trầm, không giấu nổi vẻ khẩn trương. Bầu rượu trên tay y đã cạn tự lúc nào, chỉ còn lại mùi hương thoang thoảng của men say trong gió. Y nhìn Tần Mặc, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một trời sao, rồi khẽ gật đầu, một động tác đơn giản nhưng chất chứa s�� thừa nhận và tin tưởng. "Manh mối này... không thể đợi. Ngươi đã đúng, Tần Mặc. Chân lý sâu hơn ta tưởng," Y nói, giọng trầm đục, vang vọng giữa tiếng gió rít. Từng lời của y như những phiến đá cổ đại, nặng trĩu và đầy ẩn ý, khiến không khí xung quanh càng thêm phần trang trọng. Sự nghiêm trọng trong lời nói của Vô Danh Khách khiến Tô Lam siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt phượng đảo qua lại cảnh giác. Nàng có thể cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ nhưng lại tĩnh mịch, đang tỏa ra từ khe nứt trên vách đá, như một lời mời gọi đầy bí ẩn.

Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò với mái tóc bạc trắng, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt tinh anh sau cặp kính lại sáng rực như những vì sao xa xăm. Ông đang ôm chặt một cuộn da cổ, đã ố vàng và mục nát theo thời gian, nhưng những ký tự trên đó vẫn hiện rõ mồn một, như một bản đồ dẫn lối đến một kho tàng tri thức vĩ đại. "Những ký tự này, chúng chỉ dẫn đến một khu vực mà chúng ta chưa từng nghĩ tới, một nơi bị phong ấn từ rất lâu, có thể từ tận Kỷ Nguyên Th��ng Tiên Thịnh Trị!" Giọng ông run run vì phấn khích, nhưng cũng pha lẫn một chút sự kính sợ trước lịch sử. Ông giơ cuộn da lên, chỉ vào một vài ký hiệu xoắn xuýt, phức tạp, dường như chỉ có những người đã dành cả đời để nghiên cứu cổ thư mới có thể giải mã được. Mùi của giấy cũ, của mực đã phai nhạt và cả mùi của thời gian bám chặt vào cuộn da, lan tỏa trong không khí khô cằn.

Lục Vô Trần, người mà chỉ vài ngày trước còn đắm chìm trong sự chán nản và hoài nghi, giờ đây đã có một sự thay đổi rõ rệt. Dù khuôn mặt vẫn còn chút khắc khổ, nhưng ánh mắt hắn đã không còn vẻ mệt mỏi và vô định như trước. Thay vào đó, là một sự tập trung cao độ và một tia hứng thú mới. Hắn nhìn chằm chằm vào khe nứt, nơi Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân đang chỉ dẫn, rồi quay sang Tần Mặc, như muốn tìm kiếm sự xác nhận. "Vậy ra, ngay cả sau khi rời đi, vẫn có những điều cần phải tìm kiếm ngay lập tức. Ta đã hiểu..." Giọng hắn trầm ấm hơn, dứt khoát hơn. Hắn đã quá quen với sự vô vị của việc truy cầu thăng tiên mù quáng. Giờ đây, mỗi bước đi cùng Tần Mặc, mỗi phát hiện về 'chân lý thất lạc', đều như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn khô cằn của hắn, mang đến một mục đích mới, một ý nghĩa mới cho cuộc sống. Tia nghi vấn về Tần Mặc vẫn còn đó, nhưng không còn là sự hoài nghi tiêu cực, mà là một sự thận trọng cần thiết của một người đã từng trải qua quá nhiều ảo vọng.

Tần Mặc, với mái tóc đen nhánh khẽ bay trong gió sa mạc, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía lối vào bí ẩn, gật đầu kiên định. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ của hắn đều toát lên một sự tự tin vững chãi, một ý chí không gì lay chuyển. Bên cạnh hắn, Cổ Phù Linh lơ lửng, lá bùa giấy ố vàng khẽ rung động nhè nhẹ, như một sinh linh nhỏ bé đang cảm nhận sự thay đổi của không khí. U Linh Mộng Cảnh thì mờ ảo hơn, như một làn sương lung linh, lặng lẽ quấn quýt quanh Tần Mặc, tựa như một người bạn vô hình đang thấu hiểu mọi cảm xúc và ký ức đang dệt nên trong không gian này. Hắn giơ tay ra hiệu cho cả nhóm. "Chúng ta vào thôi." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng, mang theo một sức nặng khó tả. Cả nhóm nhanh chóng tập hợp, kiểm tra lại trang bị, mỗi người một tâm trạng, một suy nghĩ, nhưng cùng chung một mục đích: tìm kiếm chân lý. Cảm giác bí ẩn, tĩnh mịch và cô độc của Di Tích Cổ Tiên càng trở nên rõ nét hơn khi họ tiến gần đến lối vào, nơi ánh sáng mặt trời gay gắt không thể chạm tới, chỉ còn lại sự âm u và lạnh lẽo của ngàn năm lịch sử.

***

Nhóm người Tần Mặc, dưới sự dẫn dắt của Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân, từ từ tiến sâu vào bên trong Di Tích Cổ Tiên. Lối vào tưởng chừng như một vết nứt nhỏ, nhưng lại mở ra một con đường hẹp, uốn lượn như một con rắn khổng lồ chui sâu vào lòng đất. Không khí bên ngoài khô nóng và chói chang, nhưng ngay khi bước qua ngưỡng cửa đá, một làn hơi ẩm lạnh lẽo ập đến, xua tan đi sự oi bức của sa mạc. Tiếng gió rít gào bên ngoài cũng dần nhỏ lại, thay vào đó là sự tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian âm u.

Hành lang hẹp và tối tăm, hai bên tường phủ đầy rêu phong xanh xám, ẩm ướt. Những hình vẽ mờ nhạt, đã gần như bị bào mòn bởi thời gian, lờ mờ hiện ra dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đuốc mà Tô Lam thắp lên. Những hình vẽ ấy dường như kể về một thời đại xa xưa, về những con người, những sinh linh đã từng sinh sống và tu luyện nơi đây, với những khát vọng thăng tiên cháy bỏng. Mùi ẩm mốc và bụi bặm của ngàn năm tích tụ bám vào từng hơi thở, như một lời nhắc nhở về sự vĩ đại và bi tráng của quá khứ.

Hắc Phong, con sói khổng lồ, đã thu nhỏ lại chỉ bằng một con chó sói bình thường, lặng lẽ đi theo Tần Mặc. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua từng ngóc ngách, cảnh giác với mọi mối nguy hiểm tiềm ẩn. Lục Vô Trần đi ngay phía sau Tô Lam, ánh mắt hắn sắc bén, quan sát mọi biến động xung quanh. Hắn có kinh nghiệm phong phú trong việc dò tìm cạm bẫy và cơ quan cổ xưa, điều mà Thiên Sách Lão Nhân và Vô Danh Khách, dù uyên bác, cũng không thể tinh thông bằng.

"Nơi này... có lẽ đã hơn một ngàn năm không ai đặt chân tới. Linh khí tàn dư vẫn còn rất mạnh," Thiên Sách Lão Nhân thì thầm, giọng ông đầy vẻ kính sợ. Ông dùng tay chạm nhẹ vào một phiến đá, cảm nhận luồng linh khí yếu ớt nhưng dai dẳng vẫn còn tồn tại, như hơi thở cuối cùng của một thời đại đã mất. "Những trận pháp phòng ngự, những cạm bẫy cổ xưa, nếu không phải được bảo tồn một cách kỳ diệu, thì hẳn đã tan biến từ lâu." Ông giải thích, vừa đi vừa cẩn thận quan sát những ký tự khắc trên tường, cố gắng giải mã thêm thông tin.

Tô Lam, với giác quan nhạy bén của một kiếm khách, cảm nhận được sự khác biệt trong luồng năng lượng nơi đây. "Cảm giác như chúng ta đang đi ngược dòng thời gian. Những năng lượng này... rất khác," nàng nói, giọng có chút băn khoăn. Linh khí trong Di Tích Cổ Tiên không giống với bất kỳ nơi nào nàng từng đến. Nó không phải là linh khí thuần túy của trời đất, mà mang theo một sự pha tạp kỳ lạ, một chút hỗn loạn, một chút cuồng vọng, như thể nó đã bị nhuốm màu bởi những khát vọng cực đoan của hàng ngàn năm trước.

Bỗng, Lục Vô Trần khẽ nhíu mày, giơ tay ra hiệu cho cả nhóm dừng lại. "Cẩn thận, có một luồng khí yếu ớt nhưng sắc bén từ phía trước. Có lẽ là một trận pháp phòng ngự còn sót lại," hắn nói, giọng trầm thấp. Hắn chỉ vào một bức tường đá tưởng chừng vô hại, nhưng từ đó toát ra một sự nguy hiểm vô hình. Kinh nghiệm của hắn, tích lũy qua những năm tháng lang bạt và đối phó với vô số hiểm nguy, đã giúp hắn nhận ra những dấu hiệu dù là nhỏ nhất. Tần Mặc nhìn hắn, ánh mắt ánh lên sự tán thưởng. Lục Vô Trần, dù từng chán nản, nhưng những kỹ năng và kiến thức của hắn vẫn vô cùng hữu ích. Sự tham gia của hắn vào hành trình này không chỉ là một sự hỗ trợ về mặt sức mạnh, mà còn là một minh chứng sống động cho việc một người có thể tìm lại mục đích, ngay cả khi đã lạc lối.

Vô Danh Khách khẽ gật đầu, y đã từng giải hóa một vài cạm bẫy trên đường, nhưng nơi này dường như ẩn chứa những cơ quan tinh vi hơn. "Lục huynh đệ, ngươi quả nhiên không tầm thường. Trận pháp này ẩn giấu rất sâu, ngay cả ta cũng suýt chút nữa bỏ qua." Y nói, rồi cẩn thận tiến lên, bắt đầu phá giải. Tần Mặc thì không trực ti���p tham gia vào việc phá giải trận pháp, mà nhắm mắt lại, đặt tay lên bức tường đá ẩm ướt. Hắn không dùng linh lực, mà dùng "ý chí tồn tại" của mình để "lắng nghe". Hắn cảm nhận được sự run rẩy yếu ớt của những phiến đá, tiếng thì thầm của lớp rêu phong, và cả những "tiếng vọng" của quá khứ đang ngủ yên trong từng hạt bụi. Hắn lắng nghe những khát khao, những nỗi sợ hãi, và cả sự im lặng đáng sợ của những sinh linh đã từng tồn tại nơi đây. Cổ Phù Linh lơ lửng bên cạnh Tần Mặc, lá bùa giấy ố vàng khẽ rung lên mạnh mẽ hơn, như thể nó cũng đang cảm nhận được những "ý chí" cổ xưa đang lay động. U Linh Mộng Cảnh thì mờ ảo hơn, những làn sương lung linh xoáy nhẹ xung quanh Tần Mặc, như một tấm màn che chở, đồng thời cũng như một kênh dẫn truyền, giúp hắn thấu hiểu sâu sắc hơn những cảm xúc và ký ức bị lãng quên.

Sau một hồi cẩn trọng, Vô Danh Khách cùng Lục Vô Trần đã thành công hóa giải trận pháp. Một luồng khí lạnh lẽo nhưng không còn mang theo sự nguy hiểm bùng ra, mở lối cho họ tiếp tục tiến sâu hơn. Càng đi sâu, không gian càng mở rộng, và những bức tường đá lại hiện ra với những bức phù điêu rõ ràng hơn. Chúng mô tả những cảnh tượng hùng vĩ của "Kỷ Nguyên Thăng Tiên Thịnh Trị", nơi vạn vật đều dốc sức tu luyện, nơi những kẻ cường đại phi thăng, để lại phía sau những di sản vĩ đại. Nhưng Tần Mặc cảm nhận được, ẩn sâu trong những hình ảnh rực rỡ ấy, là một nỗi buồn vô hạn, một sự trống rỗng khó tả. Hắn biết, con đường mà họ đang đi, không chỉ là con đường tìm kiếm chân lý, mà còn là con đường đối diện với những bi kịch đã bị chôn vùi trong lớp bụi thời gian.

***

Sau khi vượt qua vô số cạm bẫy và hành lang tối tăm, nhóm người Tần Mặc cuối cùng cũng đến được điểm đến mà Thiên Sách Lão Nhân đã chỉ dẫn. Một cánh cổng đá khổng lồ, cao tới vài trượng, đứng sừng sững chắn ngang lối đi. Bề mặt cánh cổng khắc đầy những ký tự cổ xưa đã phai mờ, nhưng vẫn toát lên một vẻ uy nghiêm đáng sợ. Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân tốn không ít công sức để giải mã và kích hoạt cơ quan, và cuối cùng, với một tiếng “ken két” nặng nề, cánh cổng đá từ từ mở ra, để lộ một không gian rộng lớn đến choáng ngợp.

Họ bước vào một sảnh đường rộng lớn, gần như nguyên vẹn, nơi thời gian dường như đã ngừng lại. Nơi đây không có ánh sáng mặt trời tự nhiên, nhưng toàn bộ sảnh đường lại được chiếu rọi bởi một thứ ánh sáng vàng cam huyền ảo, mềm mại, như ánh hoàng hôn vĩnh cửu. Ánh sáng ấy hắt lên những bức phù điêu đồ sộ được chạm khắc tinh xảo trên hai bên tường, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng cũng bi tráng đến lạ thường. Mùi ẩm mốc và bụi của ngàn năm tích tụ vẫn còn đó, nhưng không quá nồng nặc, nhường chỗ cho một thứ mùi hương trầm mặc, của đá cổ đã phong hóa và của không khí đặc quánh lịch sử. Tiếng gió rít bên ngoài không còn nghe thấy, thay vào đó là sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng vọng của bước chân họ vang vọng trong không gian rộng lớn, như tiếng thở dài của thời gian.

Thiên Sách Lão Nhân, với đôi mắt tinh anh lấp lánh sau cặp kính, nhìn quanh sảnh đường, khuôn mặt ông lão g��y gò không giấu nổi vẻ kinh ngạc và phấn khích tột độ. Ông vội vã chạy đến những bức phù điêu gần nhất, đôi tay run rẩy chạm vào những nét chạm khắc đã mục ruỗng. "Tuyệt vời! Tuyệt vời! Đây chính là... Sảnh Thăng Tiên Quên Lãng! Những ghi chép này... chúng phải là những gì ta đang tìm kiếm!" Giọng ông thở dốc, không phải vì mệt mỏi, mà vì niềm vui sướng khi tìm thấy kho tàng tri thức mà ông đã dành cả đời để truy cầu. Ông như một đứa trẻ tìm thấy món đồ chơi yêu thích, hoàn toàn quên mình trong nghiên cứu.

Những bức phù điêu trên tường mô tả một cách sống động quá trình hưng thịnh của "Kỷ Nguyên Thăng Tiên Thịnh Trị". Ban đầu, chúng là những hình ảnh hùng vĩ về các sinh linh tu luyện, về sự vươn lên của vạn vật, về những linh khí dồi dào và những kẻ cường đại phi thăng lên tiên giới. Tuy nhiên, càng về cuối sảnh đường, những hình ảnh ấy càng trở nên hỗn loạn, biến dạng. Những sinh linh không còn vẻ an hòa, mà thay vào đó là sự điên cuồng, tham lam, sự tranh đoạt và tàn phá. Các cảnh thăng thiên dần biến thành những c���nh đổ nát, tan hoang, những linh hồn vặn vẹo trong đau khổ, những thế giới sụp đổ và những chân trời rách nát. Cuối cùng, tất cả chìm vào một khoảng trống rỗng, một sự câm lặng đáng sợ, như thể cả một kỷ nguyên đã bị xóa sổ khỏi dòng chảy của lịch sử.

Ở trung tâm sảnh đường, trên một bệ đá lớn được chạm khắc tinh xảo, có ba phiến đá nhỏ hơn, mỗi phiến cao ngang tầm ngực người, đen bóng và bí ẩn. Chúng không phải là Chân Lý Thạch Bi mà Tần Mặc đã thấy trước đó, nhưng lại khắc đầy những ký tự cổ xưa, những hình ảnh phức tạp, và tỏa ra một luồng năng lượng mờ ảo, hùng vĩ nhưng cũng bi thương. Đây chính là nơi lưu giữ toàn bộ quá trình hưng thịnh và suy tàn của 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị', một minh chứng sống động cho lời cảnh báo: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."

Tần Mặc tiến đến một trong những phiến đá, đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo, nhẵn bóng. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn thả lỏng tâm trí, để "ý chí tồn tại" của mình hòa vào dòng chảy của lịch sử. Hắn "nghe" thấy. Hắn nghe thấy rất nhiều tiếng nói, tiếng vọng của hàng ngàn năm trước đang ùa về như một cơn lũ. "Khát vọng... tham lam... đau khổ... và cả sự câm lặng." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hắn cảm nhận được sự phấn khích tột độ của những kẻ đầu tiên chạm đến ngưỡng cửa thăng tiên, sự cuồng vọng của những kẻ muốn chiếm đoạt tất cả, nỗi đau khổ tột cùng của những sinh linh bị ép buộc phải thay đổi bản chất, và cuối cùng, là sự câm lặng đáng sợ của một thế giới đang dần chết đi vì sự truy cầu vô độ. Một "tiếng vọng" đặc biệt khẽ lướt qua tâm trí Tần Mặc, một cảm giác quen thuộc, như thể hắn đã từng nghe thấy nó ở đâu đó. Đó là tiếng thì thầm của một Chân Lý Thạch Bi khác, ẩn mình sâu hơn trong lòng phiến đá này, một thông điệp quan trọng hơn đang chờ được giải mã.

Lục Vô Trần đứng lặng lẽ, ánh mắt hắn phức tạp. Hắn nhìn những bức phù điêu ở cuối sảnh, nơi sự hủy diệt chiếm lấy tất cả. Từng chút một, những mảnh ghép về sự thật đang được phơi bày trước mắt hắn, đập tan những niềm tin đã ăn sâu vào tâm trí hắn suốt bao năm qua. "Hóa ra, con đường thăng tiên thực sự đã dẫn đến... sự hủy diệt." Hắn thì thầm, giọng nói mang theo sự chua xót và một nỗi đau thầm kín. Hắn đã từng là một phần của sự truy cầu mù quáng đó, đã từng chứng kiến những bi kịch nhỏ hơn, nhưng chưa bao giờ hình dung được một bức tranh toàn cảnh khủng khiếp đến vậy. Tuy nhiên, cùng với nỗi đau, một sự kiên định mới cũng nhen nhóm trong hắn. Hắn không còn chán nản, mà thay vào đó là một sự cấp bách, một quyết tâm muốn làm điều gì đó để ngăn chặn lịch sử lặp lại.

Tô Lam tiến đến bên Tần Mặc, nàng cũng cảm nhận được luồng năng lượng mạnh mẽ từ các phiến đá, nhưng không thể nghe thấy "tiếng vọng" như hắn. Nàng đặt tay lên vai hắn, đôi mắt phượng nhìn sâu vào những bức phù điêu biến dạng, nét mặt nghiêm trọng. Nàng biết, những gì họ đang đối mặt không chỉ là một sự thật lịch sử, mà còn là một lời cảnh báo cho hiện tại. Cổ Phù Linh lơ lửng bên Tần Mặc, lá bùa giấy rung đ��ng dữ dội, như thể đang cố gắng truyền tải một điều gì đó mơ hồ từ quá khứ xa xăm. U Linh Mộng Cảnh thì mờ ảo hơn, những làn sương lung linh xoáy mạnh, tạo ra những ảo ảnh thoáng qua của những hình ảnh cũ kỹ, những khuôn mặt đau khổ và những thế giới tan vỡ, như một lời nhắc nhở về những ký ức bị lãng quên.

Vô Danh Khách, khuôn mặt y trầm ngâm, ánh mắt y nhìn chằm chằm vào các phiến đá. Y đã từng nói "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình." Giờ đây, những bằng chứng trước mắt đã xác nhận lời nói ấy, nhưng nó còn bi thảm hơn những gì y từng tưởng tượng. Y cảm nhận được áp lực của những bí mật cổ xưa, và cả gánh nặng khi phải giải mã chúng một cách chính xác.

Thiên Sách Lão Nhân thì đã hoàn toàn đắm chìm vào việc giải mã những ký tự trên phiến đá. Ông dùng ngón tay run rẩy lướt qua từng nét chữ, miệng lẩm bẩm những từ ngữ cổ xưa. Bỗng, ông dừng lại ở một ký hiệu đặc biệt, một vòng tròn với những tia sét bao quanh, như một dấu hiệu cảnh báo. "Đây là... một dấu vết! Một dấu vết của một thế lực cổ đại đã từng cố gắng ngăn chặn sự mất cân bằng! Họ đã để lại lời cảnh báo này, nhưng rồi... rồi họ biến mất," ông nói, giọng ông vừa phấn khích vừa xen lẫn sự tiếc nuối. Dường như, không chỉ có những kẻ truy cầu thăng tiên, mà còn có những người đã nhìn thấy trước thảm họa, và đã cố gắng hành động, nhưng cuối cùng lại thất bại, bị chôn vùi trong quên lãng. Điều này gợi ý về những đồng minh tiềm năng từ quá khứ, những người có thể đã để lại những manh mối khác, những hy vọng khác.

Tần Mặc rút tay khỏi phiến đá, đôi mắt hắn vẫn còn vương vấn những "tiếng vọng" của quá khứ. Hắn nhìn quanh sảnh đường, nơi ánh sáng vàng cam huyền ảo vẫn chiếu rọi lên những bức phù điêu, lên những phiến đá chứa đựng chân lý bị lãng quên. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều bí ẩn chưa được giải đáp, và cả những nguy hiểm tiềm tàng không chỉ từ môi trường cổ xưa mà còn từ những lực lượng muốn che giấu chân lý. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ không ngồi yên, hắn sẽ ráo riết hành động để trấn áp Tần Mặc và bất kỳ ai theo hắn. Áp lực thời gian đè nặng lên vai Tần Mặc, nhưng cũng chính là động lực để hắn kiên định tiến bước.

"Chúng ta cần phải giải mã tất cả những gì ở đây," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán, "và sau đó, chúng ta sẽ cho cả Huyền Vực thấy... chân lý thực sự là gì." Hắn nhìn từng người bạn đồng hành của mình, từ ánh mắt kiên định của Tô Lam, sự tập trung của Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân, đến tia hy vọng mới bùng cháy trong đôi mắt của Lục Vô Trần. Tất cả họ đều đã dấn thân vào con đường này, con đường đầy chông gai nhưng cũng hứa hẹn một sự thay đổi vĩ đại.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free