Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 622: Mê Cung Thời Gian: Tiếng Thở Dài Của Nền Văn Minh Thăng Tiên

Tần Mặc rút tay khỏi phiến đá, đôi mắt hắn vẫn còn vương vấn những "tiếng vọng" của quá khứ. Hắn nhìn quanh sảnh đường, nơi ánh sáng vàng cam huyền ảo vẫn chiếu rọi lên những bức phù điêu, lên những phiến đá chứa đựng chân lý bị lãng quên. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn nhiều bí ẩn chưa được giải đáp, và cả những nguy hiểm tiềm tàng không chỉ từ môi trường cổ xưa mà còn từ những lực lư��ng muốn che giấu chân lý. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn sẽ không ngồi yên, hắn sẽ ráo riết hành động để trấn áp Tần Mặc và bất kỳ ai theo hắn. Áp lực thời gian đè nặng lên vai Tần Mặc, nhưng cũng chính là động lực để hắn kiên định tiến bước.

"Chúng ta cần phải giải mã tất cả những gì ở đây," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán, "và sau đó, chúng ta sẽ cho cả Huyền Vực thấy... chân lý thực sự là gì." Hắn nhìn từng người bạn đồng hành của mình, từ ánh mắt kiên định của Tô Lam, sự tập trung của Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân, đến tia hy vọng mới bùng cháy trong đôi mắt của Lục Vô Trần. Tất cả họ đều đã dấn thân vào con đường này, con đường đầy chông gai nhưng cũng hứa hẹn một sự thay đổi vĩ đại.

***

Sảnh Thăng Tiên Quên Lãng chìm trong sự tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió sa mạc rít qua những khe đá và những lỗ hổng trên trần, tạo nên những âm thanh u ám, đôi khi như tiếng thở dài của thời gian. Ánh sáng ban ngày gay gắt chiếu qua những khe nứt, tạo nên những vệt sáng vàng cam trên những bức phù điêu và phiến đá cổ kính. Không khí khô cằn, mang theo mùi cát bụi ngàn năm, mùi đá phong hóa và một chút hương kim loại lạ lẫm từ những cơ quan cổ xưa.

Thiên Sách Lão Nhân, với đôi mắt tinh anh sau cặp kính, vẫn miệt mài bên phiến đá cổ. Ông lướt ngón tay run rẩy qua từng nét khắc, vẻ mặt vừa say mê vừa căng thẳng. "Những dòng chữ này... chúng mô tả một loại 'thăng tiên' hoàn toàn khác, một sự 'thăng cấp' của cả thế giới, không phải chỉ riêng cá nhân!" Ông thì thầm, giọng nói pha lẫn sự kinh ngạc và hoài nghi. "Họ đã cố gắng nâng cao vật tính của toàn bộ Huyền Vực, ép buộc mọi sự vật, từ hòn đá đến dòng sông, phải 'tiến hóa' theo một quy trình định sẵn. Như thể... như thể muốn biến cả thế giới thành một tiên khí khổng lồ!"

Tần Mặc đứng kế bên, đôi mắt hắn xa xăm, đắm chìm trong những 'tiếng vọng' mà người khác không thể nghe thấy. Những âm thanh đó không phải là lời nói, mà là những cảm xúc, những khát khao, những nỗi đau từ sâu thẳm vật tính của vạn vật. "Ta nghe thấy sự sợ hãi... tiếng kêu gào của những vật thể bị ép buộc thay đổi bản chất," hắn khẽ nói, giọng trầm như tiếng gió vọng. "Họ không muốn, Thiên Sách Lão Nhân. Những dòng sông muốn chảy, những ngọn núi muốn đứng vững, những hạt cát muốn nằm yên. Nhưng tất cả đều bị kéo vào một cơn lốc biến đổi, mất đi cái 'là chính mình' chỉ để phục vụ một mục đích thăng hoa không tưởng."

Bên cạnh hắn, Cổ Phù Linh lơ lửng, lá bùa giấy ố vàng rung động dữ dội hơn bao giờ hết, như thể đang cố gắng xé rách lớp màn thời gian để truyền tải một điều gì đó mơ hồ từ quá khứ xa xăm. U Linh Mộng Cảnh thì mờ ảo hơn, những làn sương lung linh xoáy mạnh, tạo ra những ảo ảnh thoáng qua của những hình ảnh cũ kỹ: một dòng sông đang gầm thét, một ngọn núi đang oằn mình, những sinh linh biến dạng, và cuối cùng là một bầu trời nứt toác, đổ ập xuống như những mảnh gương vỡ. Đó là những ký ức bị lãng quên, được kích hoạt bởi sự hiện diện của Tần Mặc và những khám phá của họ.

Lục Vô Trần đứng lặng lẽ, ánh mắt hắn phức tạp. Hắn đã từng là một tu sĩ khao khát thăng tiên, từng tin rằng đó là con đường duy nhất dẫn đến sự vĩnh cửu. Nhưng giờ đây, trước những bằng chứng không thể chối cãi, niềm tin ấy đang sụp đổ hoàn toàn. Những bức phù điêu ở cuối sảnh, nơi mô tả sự hủy diệt, trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự chua xót và một nỗi đau thầm kín. Hắn đã từng là một phần của sự truy cầu mù quáng đó, đã từng chứng kiến những bi kịch nhỏ hơn trong giới tu sĩ khi họ vì cố gắng đột phá mà tẩu hỏa nhập ma, nhưng chưa bao giờ hình dung được một bức tranh toàn cảnh khủng khiếp đến vậy. Tuy nhiên, cùng với nỗi đau, một sự kiên định mới cũng nhen nhóm trong hắn. Hắn không còn chán nản, mà thay vào đó là một sự cấp bách, một quyết tâm muốn làm điều gì đó để ngăn chặn lịch sử lặp lại. Hắn quay sang Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và một khao khát tìm hiểu. "Vậy đây chính là cái giá phải trả cho sự truy cầu vô độ, Tần huynh?" Giọng hắn trầm hẳn, chất chứa sự day dứt.

Tô Lam tiến đến bên Tần Mặc, nàng cũng cảm nhận được luồng năng lượng mạnh mẽ từ các phiến đá, nhưng không thể nghe thấy "tiếng vọng" như hắn. Nàng đặt tay lên vai hắn, đôi mắt phượng nhìn sâu vào những bức phù điêu biến dạng, nét mặt nghiêm trọng. Nàng biết, những gì họ đang đối mặt không chỉ là một sự thật lịch sử, mà còn là một lời cảnh báo cho hiện tại. Nàng khẽ siết lấy vai hắn, một cử chỉ thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa, cho thấy nàng sẽ luôn sát cánh cùng hắn.

Vô Danh Khách, khuôn mặt y trầm ngâm, ánh mắt y nhìn chằm chằm vào các phiến đá. Y đã từng nói "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình." Giờ đây, những bằng chứng trước mắt đã xác nhận lời nói ấy, nhưng nó còn bi thảm hơn những gì y từng tưởng tượng. Y cảm nhận được áp lực của những bí mật cổ xưa, và cả gánh nặng khi phải giải mã chúng một cách chính xác. Y thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả ngàn năm u hoài của Huyền Vực. "Thế sự xoay vần, tưởng là mới, hóa ra chỉ là lặp lại bi kịch của quá khứ. May mắn thay, lần này có Tần huynh."

Thiên Sách Lão Nhân tiếp tục lướt ngón tay trên phiến đá. Bỗng, ông dừng lại ở một ký hiệu đặc biệt, một vòng tròn với những tia sét bao quanh, như một dấu hiệu cảnh báo. "Đây là... một dấu vết! Một dấu vết của một thế lực cổ đại đã từng cố gắng ngăn chặn sự mất cân bằng! Họ đã để lại lời cảnh báo này, nhưng rồi... rồi họ biến mất," ông nói, giọng ông vừa phấn khích vừa xen lẫn sự tiếc nuối. Ông nhìn kỹ hơn vào ký hiệu. "Nó không phải là một văn tự, mà là một cơ quan! Một cơ quan cổ xưa, được ngụy trang khéo léo!"

Thiên Sách Lão Nhân chỉ vào một điểm lõm nhỏ, gần ký hiệu đó. Tần Mặc tiến tới, chạm nhẹ ngón tay vào. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí yếu ớt từ bên trong phiến đá, một sự "mong muốn được giải thoát", một "khát khao được mở ra" để lộ ra chân tướng bị che giấu. Hắn không dùng linh lực, mà dùng sự đồng cảm, dùng ý chí của chính mình để hòa nhập với ý chí của phiến đá. Một tiếng "kẽo kẹt" nhỏ vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của căn sảnh. Luồng ánh sáng vàng cam huyền ảo từ phiến đá trở nên rực rỡ hơn, hội tụ lại ở trung tâm ký hiệu. Các phiến đá xung quanh bắt đầu dịch chuyển một cách chậm rãi, ma sát vào nhau tạo ra những âm thanh rền rĩ, khô khốc. Một bức tường vô hình hiện ra, rồi dần dần tách đôi, để lộ ra một lối đi bí mật, sâu hun hút, chìm vào bóng tối. Không khí từ bên trong lối đi tràn ra, mang theo một làn hơi lạnh lẽo, đối lập hoàn toàn với sự khô nóng bên ngoài, và một mùi hương kim loại lạ lẫm, cũ kỹ.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, cảnh giác nhìn vào lối đi mới mở ra. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm ẩn, nhưng cũng là một luồng năng lượng cổ xưa mạnh mẽ đang mời gọi.

"Đây rồi... một tầng sâu hơn của Di Tích Cổ Tiên," Vô Danh Khách khẽ nói, y siết chặt bầu rượu trong tay. "Con đường dẫn đến chân lý, chưa bao giờ dễ dàng."

Tần Mặc quay lại nhìn nhóm. "Chúng ta vào thôi. Chân lý thất lạc đang chờ chúng ta."

***

Ánh sáng chiều tà dần buông xuống, nhuộm đỏ những bức tường đá đổ nát của Sảnh Thăng Tiên Quên Lãng. Khi nhóm Tần Mặc tiến vào lối đi bí mật, họ như bước vào một thế giới khác, một mê cung của đá và bóng tối. Không khí bên trong lạnh lẽo hơn nhiều, mang theo mùi ẩm mốc, mùi kim loại bị oxy hóa và một chút hương tinh thần lực cổ xưa đã lắng đọng hàng vạn năm. Tiếng gió bên ngoài rít gào, nhưng bên trong mê cung, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng của họ và tiếng cát lạo xạo dưới đế giày. Các bức tường đá được chạm khắc những hoa văn phức tạp, nhưng đã bị phong hóa nặng nề, khiến nhiều chi tiết trở nên mơ hồ, khó nhận diện.

Hắc Phong đi đầu, đôi mắt đỏ rực của nó phát ra ánh sáng yếu ớt, dẫn đường trong bóng tối. Nó cảnh giác đánh hơi, bước chân vững chãi, thỉnh thoảng lại khẽ gầm gừ báo hiệu những hiểm nguy tiềm tàng. Càng đi sâu, không gian càng trở nên chật hẹp, những lối đi ngoằn ngoèo như ruột của một con quái vật khổng lồ, dẫn họ vào một mê cung thực sự.

"Đây là một trận pháp 'Chuyển Hóa', nhưng nó đã bị biến dạng. Mục đích ban đầu là để cân bằng, nhưng bây giờ lại trở thành sự cưỡng chế," Lục Vô Trần đột nhiên lên tiếng, ánh mắt hắn lướt qua những ký hiệu mờ nhạt trên tường. Hắn ngừng lại trước một khối đá khổng lồ, được đặt lệch hẳn so với các khối đá khác, tạo thành một chướng ngại vật chắn ngang lối đi. "Trận pháp này đòi hỏi sự cân bằng tuyệt đối. Bất kỳ vật thể nào bị ép buộc lệch khỏi quỹ đạo tự nhiên của nó đều sẽ gây ra sự hỗn loạn. Khối đá này, nó không nên ở đây." Giọng hắn trầm hẳn, pha lẫn chút cay đắng. Hắn đã dành cả đời để nghiên cứu các trận pháp, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một trận pháp bị bóp méo ý nghĩa đến vậy. Hắn cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lòng khi nhận ra rằng, những nỗ lực thăng tiên của thế hệ trước đã biến những công trình vĩ đại thành những cạm bẫy chết người.

Tô Lam tiến lên, ánh mắt phượng sắc bén của nàng quan sát kỹ càng. "Những câu đố này không chỉ kiểm tra trí tuệ, mà còn kiểm tra 'đạo tâm' của người giải." Nàng nhẹ nhàng chạm vào bề mặt khối đá, cảm nhận một luồng năng lượng hỗn loạn. "Có vẻ như, để vượt qua, chúng ta không thể dùng sức mạnh. Phải chăng, cần phải hiểu được ý nghĩa thực sự của sự cân bằng?"

Tần Mặc bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên khối đá. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Hắn không chỉ nghe thấy luồng năng lượng hỗn loạn mà Tô Lam cảm nhận, hắn còn nghe thấy "ý chí tồn tại" của chính khối đá. Nó không muốn bị đẩy, bị kéo. Nó không muốn bị ép buộc. Nó muốn được tĩnh lặng, muốn được trở về với vị trí ban đầu của nó, nơi nó có thể thực sự 'cân bằng' với môi trường xung quanh. "Nó không muốn bị ép buộc... nó muốn trở về với sự tĩnh lặng ban đầu của mình," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm. Hắn cảm nhận được sự 'mệt mỏi' của khối đá, sự 'khát khao' được yên bình.

Hắn nhìn Lục Vô Trần. "Lục huynh, huynh thấy khối đá này nên ở đâu để trận pháp được cân bằng?"

Lục Vô Trần suy nghĩ, rồi chỉ vào một điểm trên mặt đất, cách khối đá khoảng một trượng. "Theo nguyên lý của trận pháp Chuyển Hóa, nó nên ở đó. Nhưng nó đã bị cưỡng chế, bị đẩy lệch khỏi vị trí. Một khi đã bị lệch, nó sẽ tạo ra áp lực lên toàn bộ trận pháp, khiến nó trở nên bất ổn."

Tần Mặc gật đầu. Hắn đặt tay lên khối đá một lần nữa, không dùng linh lực, mà dùng ý chí của mình để giao tiếp với nó. "Ngươi muốn trở về. Ta hiểu. Hãy trở về." Hắn khẽ đẩy. Khối đá khổng lồ, nặng hàng ngàn cân, không hề nhúc nhích khi Lục Vô Trần hay Tô Lam thử dùng linh lực. Nhưng dưới bàn tay của Tần Mặc, nó bắt đầu trượt đi một cách nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nào. Nó trượt thẳng đến vị trí mà Lục Vô Trần đã chỉ, rồi dừng lại một cách hoàn hảo.

Cùng lúc đó, Cổ Phù Linh lơ lửng bên Tần Mặc, lá bùa giấy rung lên nhẹ nhàng, không còn dữ dội như trước, như thể đang 'đồng cảm' với Tần Mặc, đang chấp thuận sự 'điều chỉnh' mà hắn vừa thực hiện. Một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ bao trùm lên khối đá, rồi lan tỏa ra khắp các bức tường mê cung. Các ký hiệu mờ nhạt trên tường bỗng trở nên rõ nét hơn, lấp lánh như những vì sao. Một cánh cửa vô hình khác từ từ hé mở ở cuối lối đi, không có tiếng động, chỉ có một làn gió mát lạnh thổi ra, mang theo một mùi hương thảo mộc nhàn nhạt.

"Kỳ diệu... thật sự kỳ diệu!" Lục Vô Trần thốt lên, đôi mắt hắn mở to, tràn đầy sự kinh ngạc. Hắn đã từng nghĩ rằng trận pháp chỉ có thể được giải bằng sức mạnh hoặc trí tuệ, nhưng Tần Mặc lại dùng một cách hoàn toàn khác, một cách mà hắn chưa từng hình dung: sự đồng cảm và thấu hiểu ý chí của vật thể. Điều này khiến hắn nhận ra rằng con đường tu luyện của hắn, từ trước đến nay, đã bỏ qua một khía cạnh vô cùng quan trọng. Hắn cảm thấy một sự hổ thẹn nhưng cũng là một sự khai sáng.

Tô Lam nhìn Tần Mặc với ánh mắt trìu mến và tự hào. Nàng biết, đây chính là sự độc đáo của Tần Mặc, năng lực mà không một tu sĩ nào khác có được. Nàng càng tin tưởng hơn vào con đường mà hắn đang đi.

Vô Danh Khách khẽ vuốt râu. "Thấu hiểu bản chất, không cần cưỡng ép. Đó mới là chân lý." Y khẽ nhấp một ngụm rượu, ánh mắt nhìn Tần Mặc đầy vẻ tán thưởng.

Mê cung không chỉ có một thử thách. Họ tiếp tục tiến sâu, đối mặt với hàng loạt những cơ quan cổ xưa khác. Có những cây cột đá bị bẻ cong một cách phi tự nhiên, những dòng suối ngầm bị chặn lại, những ngọn lửa vĩnh cửu bị dập tắt. Mỗi lần, Tần Mặc đều phải lắng nghe "ý chí tồn tại" của vật thể, để hiểu được "khát khao" sâu thẳm của chúng, để rồi nhẹ nhàng "điều chỉnh" chúng trở về với "bản chất cân bằng" của mình. Lục Vô Trần, với kiến thức uyên bác về trận pháp, đã hỗ trợ rất nhiều trong việc xác định các điểm then chốt và phân tích cấu trúc ban đầu của các cơ quan. Hắn đã thay đổi hoàn toàn thái độ, từ một tu sĩ chán nản, nghi ngờ, giờ đây hắn trở nên hăng hái, nhiệt tình và tràn đầy hy vọng, khao khát được học hỏi từ Tần Mặc. Hắn nhận ra, đây không chỉ là việc giải mã một di tích, mà là việc tìm lại ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.

Khi hoàng hôn dần chìm hẳn, nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm, nhiệt độ trong mê cung giảm xuống đáng kể, mang theo một sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Gió mạnh hơn, rít lên những âm thanh ma quái qua các khe đá. Nhưng nhóm Tần Mặc vẫn kiên trì, từng bước một, tháo gỡ những nút thắt của quá khứ. Càng đi sâu, họ càng cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa mạnh mẽ hơn, như thể đang đến gần trung tâm của một bí mật vĩ đại. Những ảo ảnh của U Linh Mộng Cảnh cũng trở nên rõ nét hơn, tái hiện những hình ảnh thoáng qua về một nền văn minh rực rỡ, rồi sụp đổ trong hỗn loạn.

Cuối cùng, sau nhiều giờ đồng hồ vượt qua mê cung đầy thử thách, một cánh cửa đá khổng lồ hiện ra trước mắt họ. Cánh cửa này không có bất kỳ cơ quan nào bị sai lệch, mà nó được khắc một ký hiệu lớn: một cuốn sách đang mở ra, bên trong là những ký tự cổ xưa. Tần Mặc đưa tay chạm vào, cảm nhận một luồng ý chí nhẹ nhàng, như một lời mời gọi. Hắn đẩy nhẹ, cánh cửa mở ra, để lộ ra một không gian rộng lớn, đầy bụi bặm và sự đổ nát. Đó là một thư viện.

***

Đêm khuya bao trùm Di Tích Cổ Tiên, mang theo sự lạnh lẽo sâu sắc và những cơn gió mạnh rít gào như tiếng khóc than của một kỷ nguyên đã qua. Bên trong Thư Viện Tàn Tích, không khí đặc quánh mùi bụi bặm, mùi giấy cũ mục nát, mùi mực khô và một chút hương kim loại lạ lẫm. Ánh sáng yếu ớt từ những viên dạ minh châu mà Tô Lam mang theo, cùng với ánh sáng đỏ của đôi mắt Hắc Phong, chỉ đủ để soi rọi một phần nhỏ của sự đổ nát xung quanh.

Thư viện này từng phải là một nơi vĩ đại, với những kệ sách cao ngút trời và những phiến ngọc chứa đựng tri thức. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là một đống hoang tàn. Hàng ngàn cuốn sách đã mục nát thành tro bụi, chỉ còn lại những mảnh bìa da vụn vỡ. Những phiến ngọc ghi chép rơi vãi khắp nơi, nhiều phiến đã vỡ thành từng mảnh nhỏ, chữ nghĩa loang lổ không còn đọc được. Kiến trúc của thư viện cũng không còn nguyên vẹn, trần nhà đã sập một phần, để lộ ra bầu trời đêm đầy sao lấp lánh nhưng cũng đầy vẻ bi ai.

Thiên Sách Lão Nhân, với niềm đam mê vô tận dành cho tri thức cổ xưa, gần như lao vào giữa đống đổ nát. Ông gạt sang một bên những mảnh gỗ mục, những phiến ngọc vỡ, đôi mắt ông sáng rực lên tìm kiếm. "Đây là... đây là kho tàng tri thức của một nền văn minh đã biến mất!" Giọng ông run rẩy vì phấn khích, nhưng cũng pha lẫn sự đau xót khi chứng kiến sự hủy hoại. "Chắc chắn có thứ gì đó còn sót lại! Chắc chắn!"

Tần Mặc không vội vàng như Thiên Sách Lão Nhân. Hắn bước đi chậm rãi giữa những tàn tích, nhắm mắt lại, lắng nghe. Hắn cảm nhận được hàng ngàn, hàng vạn 'ký ức' còn sót lại trong không khí, trong từng hạt bụi, trong từng mảnh vỡ của sách và ngọc. Những ký ức đó không phải là lời nói, mà là những cảm xúc, những tri thức, những nỗi tuyệt vọng của những người đã từng sống ở đây. Hắn cảm nhận được sự huy hoàng của một nền văn minh đã đạt đến đỉnh cao của việc thăng tiên, nơi mọi vật đều được 'khai linh', mọi sinh linh đều khát khao 'vượt lên'. Nhưng rồi, hắn cũng cảm nhận được sự sụp đổ kinh hoàng, sự biến dạng của vạn vật khi chúng mất đi bản chất, sự hỗn loạn khi 'Thiên Đạo Cảnh Báo' vang lên, bầu trời nứt toác và các vì sao rơi xuống như một cơn mưa hủy diệt.

Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt hắn dõi theo Thiên Sách Lão Nhân, rồi lại nhìn vào những bức vẽ minh họa mờ nhạt trên một bức tường còn sót lại. Bức vẽ đó mô tả những sinh linh từng rất đẹp đẽ, nhưng dần dần biến dạng, biến chất, thân thể trở nên kỳ dị, đôi mắt vô hồn. Hắn cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. "Đây là cái giá... cái giá của sự 'thăng tiên' mà chúng ta hằng theo đuổi sao?" Hắn thì thầm, giọng nói khản đặc, chất chứa sự bàng hoàng và một nỗi đau sâu sắc. "Tất cả những gì chúng ta theo đuổi... liệu có phải chỉ là một vòng lặp bi kịch?" Niềm tin cả đời của hắn đã bị phá vỡ một cách tàn nhẫn, nhưng sự phá vỡ đó lại mở ra một cánh cửa mới cho sự thật. Hắn cảm thấy sự mệt mỏi của hàng trăm năm tu luyện vô ích, nhưng cũng là một tia sáng hy vọng khi có Tần Mặc dẫn đường.

Tô Lam trầm mặc, ánh mắt nàng quét qua những tàn tích, thỉnh thoảng lại đưa tay chạm nhẹ vào một mảnh vỡ phiến ngọc. Nàng có thể không nghe được những ký ức như Tần Mặc, nhưng nàng cảm nhận được sự bi tráng và đau khổ của một nền văn minh đã biến mất. Nàng siết chặt thanh kiếm bên hông, cảm thấy một trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai.

U Linh Mộng Cảnh, ở nơi này, phản ứng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những làn sương lung linh không còn mờ ảo mà trở nên dày đặc, xoáy mạnh, tạo ra những ảo ảnh rõ nét hơn về những cảnh tượng bi thương: những tu sĩ cố gắng níu kéo linh lực khi thân thể họ đang tan rã, những thành trì sụp đổ trong tiếng la hét, và hình ảnh cuối cùng là một khối đen kịt nuốt chửng tất cả. Tiếng thì thầm của U Linh Mộng Cảnh cũng trở nên rõ ràng hơn, như những lời than khóc, những tiếng thở dài từ sâu thẳm ký ức.

Bỗng, Thiên Sách Lão Nhân reo lên một tiếng đầy phấn khích. Ông đang ôm một cuộn da đã ngả màu ố vàng, nhưng vẫn còn nguyên vẹn một cách kỳ diệu. "Tìm thấy rồi! Tìm thấy rồi! Đây là... 'Biên Niên Sử Mất Mát'!" Ông run rẩy mở cuộn da. "Nó ghi lại sự kiện 'Đại Biến Động' khi bầu trời nứt toác và các vì sao rơi xuống... do sự thăng tiên quá mức! Nó nói rõ ràng, đó không phải là tai họa tự nhiên, mà là hậu quả của việc cưỡng ép vạn vật thăng hoa, phá vỡ 'bản chất cân bằng' của Thiên Đạo!"

Ông đọc nhanh một đoạn, giọng ông nghẹn ngào. "Vạn vật không còn là chính nó, linh khí hóa điên, ngũ hành hỗn loạn, thiên địa phản phệ. Những kẻ truy cầu tiên đạo biến thành quỷ vật, những kẻ cố chấp giữ mình thì bị thiên địa đào thải. Đó là sự trừng phạt, sự cảnh báo của Thiên Đạo!"

Lục Vô Trần nghe những lời đó, cả người hắn run lên. "Thì ra là vậy... thì ra là vậy!" Hắn cúi đầu, lòng ngập tràn hối hận. Những gì hắn từng theo đuổi, những gì hắn từng cố chấp, đều là con đường dẫn đến hủy diệt.

Tần Mặc vẫn bước đi chậm rãi. Giữa đống đổ nát, hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ khác, không phải là sự tuyệt vọng hay sợ hãi, mà là sự kiên định, một khao khát được truyền lại. Hắn dừng lại trước một góc tường bị sập, nơi một phiến đá nhỏ, chỉ lớn bằng bàn tay, nằm khuất dưới lớp bụi dày. Phiến đá này không có vẻ ngoài hoa mỹ, nhưng toát ra một thứ khí chất tĩnh lặng, cổ xưa. Tần Mặc nhẹ nhàng nhặt nó lên.

Ngay khi tay hắn chạm vào phiến đá, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bùng lên, lan tỏa khắp thư viện. Tiếng thì thầm của U Linh Mộng Cảnh bỗng trở nên rõ ràng hơn, như những lời khích lệ, những lời nhắn nhủ. Cổ Phù Linh rung động mạnh mẽ, như thể đã tìm thấy một đồng minh, một vật phẩm cùng nguồn cội.

"Đây không phải là sự kết thúc... họ đã cố gắng cảnh báo... cố gắng tìm một con đường khác," Tần Mặc khẽ nói, đôi mắt hắn sáng lên một cách kỳ lạ. Phiến đá nhỏ trong tay hắn không chứa những câu chuyện bi thương, mà chứa đựng những triết lý sâu sắc, những câu hỏi lớn về bản chất của vũ trụ, về sự tồn tại, và về con đường cân bằng. Đó là 'Thiên Đạo Vấn Đáp Lục', được viết bởi những hiền giả cuối cùng của nền văn minh cổ đại, những người đã nhận ra sai lầm của con đường thăng tiên vô độ và đã cố gắng tìm kiếm một giải pháp, một con đường dung hòa. Những câu hỏi và lời giải trong đó không chỉ là sự tổng kết của một kỷ nguyên đã qua, mà còn là ánh sáng soi rọi cho tương lai của Huyền Vực.

"Đây chính là chìa khóa," Vô Danh Khách tiến đến, ánh mắt y nhìn chằm chằm vào 'Thiên Đạo Vấn Đáp Lục'. "Chìa khóa để hiểu rõ hơn về 'chân lý thất lạc', và cách đối phó với sự mất cân bằng hiện tại. Và cũng là luận cứ vững chắc nhất để đối đầu với Thiên Diệu Tôn Giả." Y cảm nhận được trọng lượng của phiến đá không chỉ nằm ở vật chất, mà còn ở ý nghĩa vĩ đại mà nó mang lại.

Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt 'Thiên Đạo Vấn Đáp Lục'. Hắn nhìn Lục Vô Trần, người đang đứng lặng người, ánh mắt giờ đây không còn sự hoài nghi hay tuyệt vọng, mà là một sự kiên định mới, một khao khát được chuộc lỗi. "Lục huynh, huynh sẽ là người hữu ích nhất để phân tích những hệ quả của con đường thăng tiên. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra con đường đúng đắn."

Lục Vô Trần gật đầu, đôi mắt hắn ngập tràn cảm kích. Hắn đã mất tất cả, nhưng giờ đây, hắn đã tìm thấy một mục đích mới, một ý nghĩa mới cho sự tồn tại của mình. "Tần huynh, ta nguyện theo huynh, dùng hết sức tàn này để sửa chữa sai lầm của quá khứ, để tìm lại sự cân bằng cho Huyền Vực!"

Tần Mặc gật đầu. Hắn biết, con đường phía trước còn rất nhiều khó khăn. 'Biên Niên Sử Mất Mát' đã cho họ thấy quy mô thảm họa nếu họ thất bại. Nhưng với 'Thiên Đạo Vấn Đáp Lục' trong tay, với những đồng minh kiên định và ánh sáng của chân lý, hắn tin rằng họ sẽ có thể thay đổi vận mệnh của Huyền Vực. Thiên Diệu Tôn Giả và những kẻ mù quáng khác có thể sẽ càng ra sức truy đuổi, nhưng giờ đây, Tần Mặc đã có đủ bằng chứng, đủ niềm tin để đối đầu. Hắn sẽ cho cả thế giới thấy, rằng "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" không phải là lời đe dọa, mà là một sự thật bi thảm từ quá khứ, một lời cảnh báo cần được lắng nghe.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free