Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 625: Lời Thú Tội Của Một Thời Đại: Lục Vô Trần Và Ám Ảnh Thịnh Thế Thăng Tiên

Ánh tà dương cuối cùng rọi qua những kẽ đá phong hóa của Di Tích Cổ Tiên, nhuộm đỏ một khoảng trời phía tây, nhưng không sao xua đi được màu xám xịt đang bao trùm tâm khảm những người chứng kiến. Trong gian phòng đổ nát, nơi phiến đá 'Thiên Đạo Vấn Đáp Lục' sừng sững như một bia mộ của một thời đại đã mất, không khí đặc quánh bởi sự im lặng đến ngạt thở. Đó không phải là sự tĩnh lặng của an bình, mà là sự im lặng của một nỗi kinh hoàng vừa được hé lộ, của những chân lý nghiệt ngã đ�� phơi bày.

Tần Mặc vẫn đứng đó, đôi mắt đen láy thăm thẳm hướng về phiến đá cổ. Dù không trực tiếp trải qua toàn bộ bi kịch như một thị kiến đầy đủ, nhưng mỗi mảnh ghép, mỗi cảm xúc, mỗi sự suy tàn của 'ý chí tồn tại' mà hắn cảm nhận được đều khắc sâu vào tâm trí hắn, tạo thành một bức tranh hủy diệt rõ ràng đến ghê rợn. Hắn thấy được sự bóp méo của 'vật tính', sự biến chất của 'linh khí', và cái giá khủng khiếp mà vạn vật phải trả khi bị cưỡng ép đi ngược lại bản chất cố hữu của mình. Khóe môi hắn khẽ mấp máy, giọng nói trầm khàn, như một lời thì thầm từ vực sâu ký ức, vang vọng trong không gian u tịch: "Sự thăng hoa... đã trở thành sự hủy diệt... Một cái giá quá đắt."

Bên cạnh hắn, Lục Vô Trần đã khuỵu gối xuống nền đá lạnh, hai tay ôm chặt đầu. Cơ thể hắn run rẩy không ngừng, không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà vì một sự thống khổ tột cùng đang giày vò nội tâm. Những hình ảnh tan nát, những tiếng kêu than của vạn vật trong thị kiến dường như vẫn còn văng vẳng bên tai hắn, như những bản án nặng nề giáng xuống chính linh hồn hắn. Hắn từng là một kẻ cuồng vọng trên con đường 'thăng tiên', từng khao khát đạt đến đỉnh cao vô thượng, từng xem nhẹ cái gọi là 'bản chất'. Giờ đây, hắn nhận ra, chính sự mù quáng đó, chính khát vọng vô độ đó đã từng đẩy cả một thế giới vào vực thẳm. Mỗi hơi thở của hắn đều nặng nề, khó nhọc, như thể đang vác trên vai gánh nặng của ngàn năm tội lỗi. Cát bụi mịn từ những tàn tích cổ xưa bám vào mái tóc đã điểm bạc của hắn, khiến hắn trông càng thêm tiều tụy, như một pho tượng đá đang dần bị phong hóa bởi thời gian và bi kịch.

Tô Lam đứng cạnh, gương mặt nàng tái nhợt, đôi mắt phượng vốn rực sáng giờ đây mở to nhìn vào hư không, chứa đựng sự bàng hoàng và một nỗi hoài nghi sâu sắc. Nàng đã nghe, đã cảm nhận được một phần của thị kiến thông qua Tần Mặc, và những gì nàng tiếp nhận đã làm lung lay tận gốc rễ những giáo điều mà nàng hằng tin tưởng. "Họ... họ đã làm gì? Tại sao lại mù quáng đến vậy?" Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy, không phải là câu hỏi dành cho ai khác, mà là lời tự vấn cho chính nàng, cho sư môn nàng, cho toàn bộ thế giới tu sĩ đang ngày ngày truy cầu 'thăng tiên'. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả bò dọc sống lưng, không phải từ gió sa mạc, mà từ sự thật trần trụi vừa được phơi bày. Thanh kiếm cổ bên hông nàng dường như cũng phát ra một dao động bi thương, như đồng cảm với nỗi đau của một thời đại đã qua.

Vô Danh Khách tựa lưng vào một cột đá đổ nát, đôi mắt y lóe lên những tia sáng trí tuệ nhưng cũng ẩn chứa sự u hoài khôn tả. Y đã từng nói, 'con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình'. Giờ đây, lời tiên tri đó đã được chứng minh một cách tàn khốc. Y khẽ thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió rít qua các khe đá, như một phần của bản giao hưởng bi tráng của di tích. "Khát vọng... có thể là động lực, nhưng cũng là ngọn lửa thiêu đốt tất cả." Lời của y như một lời tổng kết cay đắng cho một thời đại đã từng rực rỡ nhưng cũng đầy bi kịch.

Thiên Sách Lão Nhân vuốt chòm râu bạc, khuôn mặt nhăn nheo của ông giờ đây tràn ngập sự lo lắng nhưng cũng không kém phần quyết đoán. Ông đã dành cả đời để truy tìm những mảnh ghép của lịch sử, những lời cảnh báo bị chôn vùi. Giờ đây, khi sự thật hiện rõ mồn một, ông cảm thấy một nỗi đau xót vô hạn, nhưng cũng là một sự giải thoát. Ông biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã tìm thấy ngọn hải đăng của chân lý.

Tần Mặc khẽ đặt tay lên vai Lục Vô Trần. Một luồng 'ý chí tồn tại' dịu nhẹ, trấn an từ Tần Mặc truyền sang, nhưng Lục Vô Trần vẫn không ngẩng đầu. Hắn chỉ lắc đầu liên tục, như muốn xua đi những ám ảnh kinh hoàng đang bao vây tâm trí. Tiếng gió sa mạc vẫn rít gào bên ngoài, như tiếng khóc than của một thế giới đang hấp hối, và không khí khô khan, lạnh lẽo của di tích cổ càng làm tăng thêm sự cô độc, bí ẩn cho khoảnh khắc này. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ phong hóa, và đôi khi là một mùi tanh nồng nhẹ từ quá khứ xa xăm vẫn còn vương vấn, như nhắc nhở về những bi kịch đã xảy ra. Cổ Phù Linh trong tay Tần Mặc khẽ rung lên, phát ra những dao động yếu ớt, buồn bã, như thể nó cũng đang cảm nhận được nỗi đau và sự tuyệt vọng của vạn vật trong quá khứ. U Linh Mộng Cảnh ẩn hiện mờ ảo phía sau, phản chiếu những bóng hình đau khổ, những hình ảnh tan vỡ mà Tần Mặc vừa chứng kiến, như một tấm gương của nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Hắc Phong, con sói khổng lồ, nằm phục dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự cảnh giác và lo lắng cho chủ nhân của mình cùng những người xung quanh.

***

Đêm khuya buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt đặc trưng của sa mạc. Gió mạnh hơn, rít qua những khe đá, tạo nên những âm thanh u ám, đôi khi giống như tiếng hú của những linh hồn bị mắc kẹt. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, chiếu rọi lên những tàn tích đổ nát của Di Tích Cổ Tiên, tạo thành những bóng đổ dài và ma quái. Trong gian phòng đã từng là một đại sảnh uy nghi, giờ đây chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn, Lục Vô Trần vẫn ngồi đó, bất động. Hắn đã trải qua một cuộc chiến nội tâm dữ dội, một trận chiến giữa niềm tin đã được xây dựng cả đời và sự thật tàn khốc vừa được phơi bày.

Từ từ, Lục Vô Trần ngẩng đầu. Đôi mắt hắn vẫn còn vô hồn, nhưng rồi dần tụ lại sự thống khổ, sự hoài nghi tột cùng. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang đối thoại với chính những bóng ma của quá khứ, của những tu sĩ đã mù quáng trên con đường 'thăng tiên'. Giọng hắn khàn đặc, mỗi lời nói đều như bị xé ra từ lồng ngực, mang theo sự chua chát và tự khinh miệt sâu sắc: "Ta... ta đã từng tìm kiếm điều gì? Sức mạnh? Vĩnh cửu? Hay chỉ là một ảo ảnh để lấp đầy sự trống rỗng... Giống như họ, những kẻ mù quáng trong thị kiến kia, cố gắng bám víu vào cái gọi là 'tiên lộ' mà không hề hay biết mình đang tự hủy diệt?" Hắn ngừng lại, một tiếng thở hắt ra, chứa đựng nỗi thất vọng tràn trề. "Mỗi bước ta đi, mỗi lần ta cố gắng 'thăng cấp', có phải ta cũng đang hủy hoại bản chất của chính mình, của thế giới xung quanh ta không? Nỗi chán nản của ta... không phải là sự yếu đuối, mà là tiếng kêu cứu của chính bản chất ta, đúng không?" L���i nói của hắn dồn dập, đầy khắc khoải, như một kẻ đã lạc lối quá lâu, nay mới tìm thấy một tia sáng để lý giải nỗi đau của mình. Hắn đã từng nghĩ nỗi chán nản, sự trống rỗng trong lòng là do hắn chưa đủ mạnh, chưa đủ cao. Nhưng giờ đây, hắn hiểu, đó chính là 'ý chí tồn tại' của bản thân hắn đang phản kháng, đang gào thét đòi được trở về với cái bản chất nguyên thủy, không bị bóp méo bởi khát vọng vô độ.

Tần Mặc bước đến gần, ánh mắt kiên định, nhìn thẳng vào Lục Vô Trần. Giọng hắn trầm ấm, nhưng mỗi từ đều mang theo sức nặng của chân lý: "Đúng vậy, Lục huynh. Không phải con đường tu luyện là sai lầm, mà là cách chúng ta đi trên con đường đó. Mục đích ban đầu, bản chất của vạn vật... đó mới là điều quan trọng, là thứ chúng ta cần bảo vệ, không phải cưỡng ép thay đổi." Tần Mặc biết rằng, Lục Vô Trần không chỉ đang hỏi về bản thân hắn, mà còn đang tìm kiếm một lời giải đáp cho toàn bộ triết lý tu luyện của Huyền Vực. Hắn không phủ nhận tu luyện, nhưng hắn muốn chỉ ra rằng, tu luyện phải l�� một sự thăng hoa tự nhiên, thuận theo bản chất, chứ không phải là một sự cưỡng đoạt, một sự lột xác tàn bạo. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng sâu sắc trong Lục Vô Trần, nhưng cũng thấy được một hạt mầm hy vọng, một sự khao khát được lý giải, được thoát khỏi bóng tối của sự mù quáng.

Thiên Sách Lão Nhân khẽ gật đầu, đôi mắt tinh anh của ông nhìn Lục Vô Trần đầy thấu hiểu. "Tu luyện không phải là cưỡng ép, mà là thuận theo. Thuận theo bản chất của mình, của vạn vật. Khi bản chất bị bẻ cong, linh hồn cũng sẽ héo úa." Lời của ông như một lời xác nhận cho những gì Tần Mặc vừa nói, và cũng là một lời an ủi cho nỗi thống khổ của Lục Vô Trần. Ông đã từng đọc rất nhiều về những triết lý cổ xưa, về sự hài hòa của Thiên Địa, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được sự thật đó sâu sắc như lúc này, khi nó được phơi bày qua bi kịch của một thời đại.

Lục Vô Trần từ từ đứng bật dậy, ánh mắt giao với Tần Mặc. Nỗi hoài nghi trong hắn dâng cao đến cực điểm, như một con sóng thần cuốn phăng đi mọi t��n dư của niềm tin cũ. Nhưng từ sâu thẳm trong đôi mắt đó, một tia hy vọng mới, một con đường khác bắt đầu nhen nhóm. Hắn đã từng sống trong bóng tối của sự trống rỗng, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy như có một luồng gió mát lành thổi qua tâm hồn, mang theo một ý nghĩa mới cho sự tồn tại của hắn. Hắn không còn muốn 'thăng tiên' theo cách mù quáng đó nữa. Hắn muốn tìm lại chính mình, tìm lại bản chất của vạn vật, để chuộc lại những sai lầm đã qua. Hắn đã sẵn sàng để dấn thân vào một con đường mới, dù nó có chông gai đến đâu.

Tô Lam vẫn còn bàng hoàng, nhưng nàng cũng bắt đầu nhìn Lục Vô Trần với một ánh mắt khác. Sự thống khổ của hắn, sự giác ngộ của hắn, đã chạm đến một phần sâu thẳm trong nàng. Nàng bắt đầu tự hỏi, liệu những gì nàng đã được dạy, những gì nàng đã theo đuổi, có thực sự là con đường đúng đắn? Nàng siết chặt chuôi kiếm, cảm thấy sức nặng của nó không còn chỉ là sức mạnh, mà còn là một trách nhiệm, một lời hứa phải tìm kiếm chân lý. Cả nhóm đứng đó, dưới ánh trăng lạnh lẽo, giữa những đổ nát của một nền văn minh đã sụp đổ, cùng nhau bước vào một đêm dài đầy suy tư và chuyển biến. Tiếng gió vẫn rít gào, nhưng không còn mang theo sự u ám của nỗi kinh hoàng, mà như một lời mời gọi, một lời thì thầm về những bí mật sâu thẳm của Thiên Địa đang chờ đợi được khám phá.

***

Khi bình minh hé rạng nơi chân trời sa mạc, nhuộm hồng những đám mây và phản chiếu ánh sáng lấp lánh trên những hạt cát mịn, không khí dần trở nên trong lành và dịu nhẹ hơn. Gió đã bớt dữ dội, chỉ còn khẽ mơn man qua những tàn tích cổ xưa, mang theo một hương vị mới của sự khởi đầu. Trong gian phòng đổ nát của Di Tích Cổ Tiên, Tần Mặc, Vô Danh Khách, Thiên Sách Lão Nhân và Lục Vô Trần đã ngồi quây quần lại, ánh mắt họ không còn sự hoảng loạn hay tuyệt vọng của đêm qua, mà thay vào đó là sự trầm tư, quyết đoán. Tô Lam cũng ngồi gần đó, lắng nghe chăm chú từng lời nói.

"Mỗi một con sông, ngọn núi bị cưỡng ép thăng tiên, đều mất đi 'ý chí tồn tại' nguyên bản, trở thành một cái vỏ rỗng." Tần Mặc bắt ��ầu, giọng hắn vẫn bình thản nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Thị kiến cho ta thấy, khi một con sông bị ép phải 'linh hóa' và 'thăng cấp' vượt quá bản chất của nó, dòng chảy của nó không còn là dòng chảy tự nhiên, mà biến thành một luồng năng lượng hỗn loạn, cạn kiệt nguồn sống và mang theo độc tố. Nước không còn là nước, mà là một chất lỏng không còn giữ được 'vật tính' của mình. Những ngọn núi, thay vì sừng sững che chở, lại bị xói mòn, biến dạng thành những khối đá vô tri, thậm chí đổ sụp, nuốt chửng cả những gì chúng từng bảo vệ. Điều đó không chỉ làm suy yếu vật đó, mà còn tạo ra một lỗ hổng, một vết nứt trong chính Thiên Đạo của Huyền Vực." Hắn nói, tay khẽ chạm vào phiến đá 'Thiên Đạo Vấn Đáp Lục', như thể đang cảm nhận được nỗi đau từ hàng ngàn năm trước.

Vô Danh Khách gật đầu, đôi mắt y nhìn xa xăm, như đang hình dung ra khung cảnh hủy diệt đó. "Và những vết nứt đó, tích tụ ngàn năm, đã dẫn đến sự mục rữa từ bên trong. Chân Lý Thạch Bi có lẽ là nỗ lực cuối cùng để vá lại, để ghi lại lời cảnh báo trước khi tất cả sụp đổ." Y nói, giọng y trầm bổng, mang theo sự u hoài của một người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm. Y đã từng lang thang khắp nơi, nghe ngóng những truyền thuyết, những mảnh ghép rời rạc về thời kỳ cổ đại, và giờ đây, mọi thứ đều khớp với những gì Tần Mặc đã chứng kiến.

Lục Vô Trần, giờ đây đã bình tâm hơn, nhưng giọng hắn vẫn đầy ăn năn, pha lẫn sự thấu hiểu mới mẻ. Hắn nhìn xuống lòng bàn tay, như thể đang nhìn thấy những vết sẹo vô hình của quá khứ. "Ta từng nghĩ 'khai linh' là ban cho vạn vật cơ hội để tiến hóa, để vượt lên. Ta từng tin rằng đó là đỉnh cao của lòng từ bi, giúp chúng thoát khỏi kiếp phàm tục. Nhưng giờ ta hiểu... đó là cướp đi quyền được là chính nó của chúng, ép buộc chúng đi trên con đường không thuộc về chúng. Giống như ta... đã cố gắng ép buộc chính mình trở thành một kẻ mà ta không muốn." Hắn ngẩng đầu nhìn mọi người, ánh mắt hắn không còn sự thống khổ, mà là một sự giác ngộ sâu sắc. "Cái gọi là 'linh khí' khi bị cưỡng ép hấp thụ, khi bản chất bị bóp méo, không còn là nguồn sống nữa, mà là độc dược, ăn mòn từ bên trong. Những kẻ khao khát 'thăng tiên' trong thị kiến kia... họ không chỉ hủy hoại thế giới, mà còn hủy hoại chính linh hồn mình. Nỗi trống rỗng mà ta cảm thấy bấy lâu... có lẽ là sự phản kháng của 'vật tính' trong ta, không muốn bị biến chất."

Thiên Sách Lão Nhân vuốt râu, khuôn mặt ông hiện lên vẻ nghiêm nghị. "Những hiền giả cổ đại đã cố gắng ghi lại điều đó, nhưng sức mạnh của 'khát vọng thăng tiên' quá lớn, đã nuốt chửng cả lý trí và sự thật. Họ tin rằng chỉ có 'thăng tiên' mới là con đường duy nhất để giải thoát, để đạt đến sự vĩnh cửu. Họ đã tạo ra một giáo điều mà không ai dám nghi ngờ, một con đường mà không ai dám chối bỏ. Chúng ta phải tìm ra cách để đưa sự thật này trở lại ánh sáng, để phá vỡ xiềng xích của sự mù quáng đó."

Tô Lam, từ đầu đến cuối đều lắng nghe không sót một lời, giờ đây khẽ lên tiếng, giọng nàng vẫn còn một chút hoài nghi nhưng cũng đầy tò mò. "Vậy thì, những mảnh ghép của Chân Lý Thạch Bi... chúng có thể chứa đựng những phương pháp cổ xưa để khôi phục lại sự cân bằng, hay chỉ là những lời cảnh báo?" Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, muốn tìm hiểu sâu hơn về những bí mật này, muốn hiểu rõ hơn về con đường mà sư môn nàng và cả Huyền Vực đang đi.

Tần Mặc nhìn nàng, rồi nhìn ra phía chân trời đang dần sáng rõ. "Chúng ta cần tìm những mảnh ghép còn lại của Thạch Bi. Chúng không chỉ là bằng chứng, mà còn có thể là chìa khóa để khôi phục lại sự cân bằng. Đó là con đường duy nhất để Huyền Vực không lặp lại bi kịch của Thịnh Thế Thăng Tiên." Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Lục Vô Trần. "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn ta cũng đang đi trên con đường đó, con đường của sự cưỡng ép và hủy diệt. Hắn tin rằng 'thăng cấp' là tiến hóa, là giải thoát. Chúng ta không chỉ đối đầu với một kẻ mạnh, mà là đối đầu với một tư tưởng đã ăn sâu vào toàn bộ Huyền Vực, một tư tưởng đã từng dẫn đến sự sụp đổ của một thời đại."

Lục Vô Trần đứng dậy, ánh mắt hắn đã hoàn toàn thay đổi. Nỗi hoài nghi về con đường cũ đã được thay thế bằng một quyết tâm mới, một sứ mệnh rõ ràng. Hắn cúi đầu thật sâu trước Tần Mặc, một hành động không chỉ thể hiện sự tôn trọng sâu sắc mà còn là một lời thề nguyện chân thành. Hắn đã tìm thấy ý nghĩa thực sự cho cuộc đời mình, không phải ở đỉnh cao của sự thăng tiên giả tạo, mà ở con đường của sự cân bằng bản chất. Hắn cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, như thể gánh nặng ngàn năm đã được trút bỏ, thay vào đó là một tia hy vọng rực rỡ đang dẫn lối.

Ánh bình minh chiếu rọi lên những tàn tích cổ xưa, lên những gương mặt kiên định của nhóm người. Cổ Phù Linh trong tay Tần Mặc giờ đây phát ra những dao động dịu nhẹ, như một lời chúc phúc. U Linh Mộng Cảnh ẩn hiện mờ ảo, không còn phản chiếu nỗi đau, mà là những hình ảnh mơ hồ về một tương lai tươi sáng hơn. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, như đồng tình. Chân Lý Thạch Bi không chỉ là một lời cảnh báo, nó còn là một ngọn hải đăng, soi đường cho họ đi, là vũ khí mạnh nhất của Tần Mặc trong cuộc chiến tranh giành chân lý này. Và Lục Vô Trần, với sự giác ngộ sâu sắc về những cạm bẫy của tu luyện, giờ đây sẽ trở thành một cố vấn chiến lược và đồng minh tư tưởng cực kỳ quan trọng, giúp Tần Mặc hiểu rõ hơn về đối thủ và những người đang bị ảnh hưởng bởi tư tưởng 'thăng tiên'. Con đường phía trước còn dài, nhưng họ đã sẵn sàng.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free