Vạn vật không lên tiên - Chương 624: Hồi Ức Hủy Diệt: Lời Cảnh Báo Từ Vạn Vật
Tần Mặc vẫn đứng đó, thân hình khẽ run rẩy, đôi mắt nhắm nghiền như thể đang gánh chịu một sức nặng vô hình. Từ phiến đá ‘Thiên Đạo Vấn Đáp Lục’, một luồng khí tức cổ xưa, hỗn loạn không ngừng tuôn trào, hòa quyện với năng lực ‘nghe ý chí tồn tại’ của hắn, phóng chiếu ra một trường cảnh tượng ảo diệu, nhưng kinh hoàng tột độ xung quanh. Không khí trong Di Tích Cổ Tiên vốn đã bí ẩn, tĩnh mịch, nay càng thêm phần quỷ dị. Những khối kiến trúc đá cổ kính, chạm khắc hoa văn phức tạp đã phong hóa nặng nề qua hàng vạn năm, giờ đây dường như cũng đang rên siết. Gió sa mạc vẫn rít qua các khe đá và công trình đổ nát, tạo nên những âm thanh u ám, nhưng giờ đây, chúng như hòa cùng tiếng thì thầm của một bi kịch đang được tái hiện.
Từng hình ảnh, từng cảm xúc từ thị kiến của Tần Mặc hiện hữu một cách sống động, chân thực đến rợn người. Chúng không phải là những bóng hình mờ ảo, mà là những mảnh ký ức nguyên bản, tràn đầy sự đau đớn và tuyệt vọng. Đầu tiên là hình ảnh của những dòng sông, vốn nên cuồn cuộn chảy trôi, mang theo sự sống và linh khí của đất trời. Nhưng trong thị kiến, chúng đã bị ép buộc, bị cải tạo thành những thể sống khác, mang danh xưng “Thủy Tiên”. Những dòng nước trong xanh, thuần khiết bị biến đổi thành một dạng vật chất khác, cố gắng vươn lên, cố gắng thoát ly bản chất của chính mình. Sự đau đớn của dòng sông hiện rõ trong từng gợn sóng bị cưỡng ép, từng tiếng nước chảy ngưng đọng. Chúng không muốn trở thành rồng, chúng chỉ muốn là nước, muốn chảy, muốn là dòng sông nuôi dưỡng vạn vật. Nhưng ý chí đó đã bị bóp méo, bị cưỡng đoạt. Rồi, trong một khoảnh khắc kinh hoàng, những con “rồng nước” ấy bắt đầu hóa đá, từng phần từng phần một, từ linh hoạt chuyển thành cứng đờ, từ trong xanh hóa thành xám xịt, vô hồn.
Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn khản đặc, run rẩy, như một lời cầu nguyện, như một tiếng kêu than từ sâu thẳm linh hồn hắn đang cảm nhận sự đau đớn tột cùng của vạn vật: "Dòng sông... không còn là dòng sông. Nó muốn chảy, nhưng bị ép thành một con rồng nước... rồi hóa đá!"
Tô Lam đứng gần Tần Mặc nhất, nàng cảm nhận rõ rệt sự chấn động từ cơ thể hắn, và những hình ảnh xung quanh nàng cũng sắc nét hơn ai hết. Nàng hít một hơi lạnh, đôi mắt phượng sáng ngời, vốn luôn kiên định, giờ đây tràn ngập sự bàng hoàng và hoài nghi. "Đây... đây là cái giá phải trả sao? Thăng tiên... là thế này sao?" Nàng lùi lại một bước, tay vô thức nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông. Thanh kiếm dường như cũng cảm nhận được sự hỗn loạn, chuôi kiếm khẽ rung lên, một tiếng vọng nhẹ như lời than thở. Nàng luôn tin vào con đường tu luyện thăng tiên, đó là giáo lý ăn sâu vào xương tủy của môn phái nàng, là mục tiêu tối thượng mà nàng đã theo đuổi bấy lâu. Nhưng cảnh tượng trước mắt đã phá vỡ mọi niềm tin, mọi giáo điều mà nàng từng tôn thờ. Cái giá của sự "thăng cấp" này, liệu có quá đắt?
Lục Vô Trần, người đã từng theo đuổi thăng tiên đến mức chán chường, giờ đây chứng kiến những gì Tần Mặc đang trải qua, hắn ngã quỵ xuống đất, hai tay ôm chặt đầu. Khuôn mặt hắn vốn đã khắc khổ, nay càng thêm vặn vẹo trong sự đau khổ tột cùng. Những nếp nhăn trên trán hằn sâu như những vết dao cắt. "Không... không thể nào! Chúng ta... chúng ta đã sai lầm quá lớn!" Giọng hắn yếu ớt, lạc đi trong tiếng gió sa mạc, nhưng chứa đựng sự hối hận và dằn vặt khôn cùng. Hắn nhận ra, những năm tháng hắn mù quáng theo đuổi cảnh giới cao siêu, hắn đã vô tình tiếp tay cho một tư tưởng hủy diệt, một con đường mà vạn vật không hề mong muốn.
Trong không gian ảo ảnh, Hắc Phong không ngừng gầm gừ, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ bất an sâu sắc. Là một linh thú, nó nhạy cảm hơn ai hết với sự hỗn loạn và đau đớn của tự nhiên. Tiếng gầm của nó không phải là sự hung hăng, mà là một tiếng kêu cảnh báo, một sự phản ứng bản năng trước sự suy tàn của vạn vật.
Cổ Phù Linh, lá bùa giấy ố vàng mà Tần Mặc luôn mang theo, giờ đây không còn mờ nhạt như thường lệ. Nó phát ra những tia sáng yếu ớt, mờ nhạt như ngọn đèn dầu sắp tắt, nhưng lại mang theo một cảm giác đau đớn tột cùng, như thể nó đang cố gắng gợi nhắc lại những ký ức kinh hoàng từ xa xưa. Những chữ viết cổ trên lá bùa như muốn nhòe đi, những lời thì thầm mơ hồ về quá khứ vọng lại, chỉ Tần Mặc mới có thể cảm nhận được.
U Linh Mộng Cảnh, thực thể mờ ảo không rõ hình dạng, vặn vẹo trong không khí. Nó không nói thành lời, nhưng những hình ảnh phản chiếu từ nó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào. Những cảnh tượng cây cối khô héo, thân cây vặn vẹo như đang gào thét, những ngọn núi sụp đổ thành từng mảnh vụn, những linh thú điên loạn lao vào nhau trong tuyệt vọng. Tất cả đều là biểu hiện của sự đau khổ tột cùng, của ý chí tồn tại bị bóp méo, bị cưỡng đoạt khỏi bản chất vốn có. Không khí ngột ngạt, nóng bức như một lò lửa thiêu đốt linh hồn. Mùi cát bụi khô khan giờ đây xen lẫn với một mùi chua cay khó chịu, như thể có thứ gì đó đang mục ruỗng từ bên trong. Mỗi chi tiết thị kiến đều là một đòn giáng mạnh vào tâm trí những người chứng kiến, đặc biệt là Tần Mặc, người đang trực tiếp trải nghiệm sự hủy diệt này. Hắn mồ hôi vã ra như tắm, thân hình gầy gò run lên từng đợt, nhưng đôi mắt nhắm nghiền lại, không muốn bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào, như thể hắn phải gánh chịu tất cả những đau đớn này để hiểu rõ chân lý.
Thị kiến tiếp tục cuộn trào, không còn là những hình ảnh rời rạc mà là một dòng chảy không ngừng của sự hủy diệt, một bức tranh toàn cảnh về sự suy tàn của một thế giới. Tần Mặc, với năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của mình, không chỉ 'thấy' mà còn 'cảm nhận' được từng nỗi đau, từng sự biến chất. Hắn 'nhìn thấy' những linh thạch nguyên khí, vốn là nguồn mạch của linh khí đất trời, bị ép buộc thăng cấp thành những 'Tiên Thạch' rực rỡ đến chói mắt. Nhưng sự rực rỡ đó chỉ là vẻ ngoài giả tạo, bên trong chúng đang bốc cháy, tự hủy hoại bản thân để duy trì một hình thái không thuộc về mình. Tiếng than vãn của linh thạch như tiếng củi khô nứt tách trong lửa, một âm thanh bi thương mà chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy.
Rồi lại đến những con sông, giờ đây đã bị biến dạng hoàn toàn. Chúng không còn là những dòng nước trong xanh nữa, mà là những thực thể mang hình dáng thủy quái khổng lồ, được gọi là 'Thủy Tiên'. Chúng cố gắng vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi xiềng xích của hình thái mới, nhưng vô vọng. Cuối cùng, những 'Thủy Tiên' ấy vỡ tan thành từng mảnh, nước biến thành chất độc, mang màu xám tro hoặc đỏ sẫm như máu, lan tràn khắp nơi, hủy hoại mọi sự sống mà chúng từng nuôi dưỡng. Mùi đất chết, mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên, hòa cùng mùi máu tanh và xác thối của những sinh vật nhỏ bé đã bị chất độc ăn mòn. Không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở, cảm giác như một bức tường vô hình đang đè nén lồng ngực.
Tần Mặc thốt lên, giọng hắn đau đớn đến tột cùng, như tiếng thét xé lòng từ chính bản thân hắn: "Chúng không muốn! Chúng muốn là đá, là nước, là cây! Tại sao lại ép buộc chúng thành thứ khác?" Hắn siết chặt nắm tay, hàm răng nghiến chặt, móng tay đâm sâu vào da thịt. Sự phẫn nộ, sự bất lực khi chứng kiến vạn vật bị cưỡng ép đến mức hủy diệt, khiến trái tim hắn như bị xé toạc.
Vô Danh Khách đứng đó, vẻ mặt khắc khổ càng thêm trầm tư. Đôi mắt sâu thẳm của y nhìn vào cảnh tượng hủy diệt, rồi lại nhìn Tần Mặc, như thể y đã biết trước điều này sẽ xảy ra, hoặc đã từng nghe qua những lời đồn đại. "Đó là con đường mà họ tin là 'tiến hóa'. Một sự tiến hóa hủy diệt." Giọng y trầm mặc, mang theo nỗi buồn sâu lắng về sự mù quáng của nhân loại. Y đã từng nói "con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình", và giờ đây, thị kiến này đã xác nhận lời y nói không chỉ đúng với con người, mà còn đúng với vạn vật.
Thiên Sách Lão Nhân khẽ thở dài, ông lão gầy gò, lưng còng, ôm chặt chồng sách cũ trong tay. Đôi mắt tinh anh qua cặp kính đã đỏ hoe. "Các điển tịch cổ có ghi, 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.' Nhưng chưa bao giờ ta hình dung lại thảm khốc đến vậy..." Lời nói của ông mang theo sự hối tiếc và nỗi đau của một học giả đã dành cả đời để tìm kiếm chân lý, nhưng chỉ nhận ra rằng mình đã bỏ lỡ những lời cảnh báo quan trọng nhất. Ông nhớ lại những đoạn văn mờ nhạt về 'Đại Biến Động', về 'Thiên Đạo Cảnh Báo' trong các cuốn sách cũ, nhưng chúng luôn bị coi là những câu chuyện hoang đường, những lời răn dạy mơ hồ. Giờ đây, những hình ảnh trực diện này đã lột tả sự thật trần trụi, lạnh lùng.
Tô Lam lùi lại thêm một bước, tay nàng vẫn nắm chặt chuôi kiếm, nhưng không phải để chiến đấu, mà là để tìm một điểm tựa cho chính mình. Ánh mắt nàng đầy hoang mang, nội tâm nàng đang trải qua một cuộc đấu tranh dữ dội. Mọi niềm tin, mọi giáo điều mà sư môn nàng đã truyền thụ, đều đang bị lung lay đến tận gốc rễ. Con đường thăng tiên, cái mục tiêu mà nàng đã từng coi là cao cả nhất, giờ đây lại hiện ra với một bộ mặt tàn khốc, một sự hủy diệt không thể tưởng tượng.
Lục Vô Trần không còn ôm đầu nữa. Hắn bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt hốc hác, hòa lẫn với cát bụi. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự hối hận tột cùng, của sự thức tỉnh đau đớn. Sự hối hận về những năm tháng hắn đã mù quáng theo đuổi quyền lực, theo đuổi cái gọi là "đỉnh cao", mà không hề biết rằng mình đang đi trên con đường dẫn đến sự hủy diệt của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự đau khổ của vạn vật, như thể chính hắn đã gây ra những tội lỗi đó.
Hắc Phong vẫn không ngừng gầm gừ, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những hình ảnh ảo ảnh, rồi lại nhìn về phía Tần Mặc. Nó cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự giằng xé trong tâm hồn Tần Mặc, và cả sự điên loạn của thế giới trong thị kiến. Tiếng gầm của nó như muốn xé toạc không gian, cảnh báo những người xung quanh về mối nguy hiểm tột cùng.
Cổ Phù Linh vẫn lấp lánh những tia sáng yếu ớt, nhưng tần suất chớp nháy của nó nhanh hơn, dồn dập hơn, như thể nó đang cố gắng truyền tải một thông điệp khẩn cấp. Những lời thì thầm mơ hồ từ quá khứ trở nên rõ ràng hơn một chút trong tâm trí Tần Mặc, những lời than thở về một "khế ước cổ xưa đã bị phá vỡ", về một "lời nguyền của sự truy cầu vô độ". U Linh Mộng Cảnh vặn vẹo mạnh hơn, phóng chiếu ra những hình ảnh cuối cùng của thị kiến: những ngọn núi khổng lồ, vốn là trụ cột của trời đất, bị ép buộc 'hóa thần', trở thành những 'Thần Sơn' hùng vĩ. Nhưng sự 'thần hóa' ấy lại đến từ bên trong, mục ruỗng từ tận cốt tủy. Những khe nứt lớn xuất hiện trên thân núi, không phải là do thiên tai, mà là do chính bản chất của chúng bị cưỡng ép, bị biến dạng, không thể chịu đựng được gánh nặng của sự 'cao hơn' mà chúng không hề mong muốn. Linh khí biến chất, màu xám tro bao phủ khắp nơi, ánh sáng đỏ sẫm như máu nhuộm lên bầu trời, báo hiệu một thảm họa không thể tránh khỏi. Cảm giác ngột ngạt, nóng bức dần chuyển sang một sự lạnh lẽo đến thấu xương, một cái lạnh của sự chết chóc, của một thế giới đang hấp hối.
Thị kiến cuối cùng cũng kết thúc, đột ngột như khi nó bắt đầu. Tần Mặc ngã khuỵu xuống n���n đá lạnh lẽo của Di Tích Cổ Tiên, toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi, hơi thở dồn dập. Hắn kiệt sức, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không hề có vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là một ngọn lửa rực cháy, một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn đã thấy, đã cảm nhận, và đã hiểu. Cái giá của sự "thăng cấp" mù quáng, của việc cưỡng ép bản chất của vạn vật, là sự hủy diệt toàn diện. Đó không phải là con đường mà Huyền Vực nên đi.
"Ta đã thấy... cái giá của sự 'thăng cấp' mù quáng," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn yếu ớt nhưng từng từ thốt ra đều chắc chắn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Đó không phải là con đường của Huyền Vực. Ta sẽ không để nó lặp lại." Lời nói của hắn không phải là một lời thề bốc đồng, mà là một lời tuyên bố từ sâu thẳm linh hồn, mang theo trọng trách của một người đã chứng kiến sự thật tàn khốc của quá khứ.
Lục Vô Trần từ từ đứng dậy, đôi mắt hắn không còn sự chán nản, mệt mỏi hay hối hận. Thay vào đó, chúng rực sáng một ý chí kiên định, một quyết tâm mãnh liệt. Hắn đã hoàn toàn thức tỉnh, không còn là một tu sĩ lạc lối, mà là một chiến binh với lý tưởng rõ ràng. "Ta đã từng là một phần của sự mù quáng đó. Ta đã từng theo đuổi cái gọi là 'đỉnh cao' mà không màng đến bản chất. Nhưng giờ đây, ta hiểu." Hắn nhìn thẳng vào Tần Mặc, ánh mắt đầy sự tôn trọng và quy phục. "Tần Mặc, con đường ngươi chọn, ta sẽ đi cùng ngươi, đến cùng. Ta sẽ dùng tất cả những gì ta có để chuộc lỗi, để bảo vệ sự cân bằng, để ngăn chặn thảm họa này lặp lại." Lời nói của Lục Vô Trần vang dội, dứt khoát, như một lời thề nguyện thiêng liêng. Hắn đã tìm thấy mục đích mới, một mục đích cao cả hơn bất kỳ sự thăng tiên vô độ nào mà hắn từng mơ ước.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng phức tạp, đan xen giữa sự bàng hoàng, sự thấu hiểu và một chút băn khoăn. "Sư môn ta... liệu họ có bao giờ hiểu được điều này?" Nàng thì thầm, giọng nói đầy nặng trĩu. Giáo điều của tông môn nàng đã ăn sâu vào tâm trí, và việc chấp nhận sự thật này có nghĩa là phải đối đầu với toàn b�� hệ thống tín ngưỡng mà nàng đã lớn lên. Nàng lùi một bước, tay nàng vẫn đặt trên chuôi kiếm, nhưng lần này là để tự trấn an, để tìm kiếm sự bình tĩnh trong nội tâm đang dậy sóng.
Thiên Sách Lão Nhân vuốt râu, khuôn mặt nhăn nheo của ông giờ đây tràn ngập sự lo lắng nhưng cũng không kém phần quyết đoán. "Những mảnh ghép đã được hé lộ. 'Thiên Đạo Vấn Đáp Lục' đã cho chúng ta thấy những gì cần phải biết về 'Thiên Đạo Cảnh Báo' và cách thế giới đã suy tàn. Giờ chúng ta cần tìm kiếm những gì còn sót lại của Chân Lý Thạch Bi, trước khi mọi thứ quá muộn." Ông nói, giọng nói của ông đầy trọng lượng, mỗi từ đều chứa đựng sự khẩn cấp. Ông biết rằng, cuốn sách cổ này không chỉ là lời cảnh báo, mà còn là một bản đồ, chỉ dẫn đến những phương pháp cổ xưa để khôi phục lại sự cân bằng.
Vô Danh Khách trầm ngâm, đôi mắt y lóe lên những tia sáng trí tuệ. "Thiên Diệu Tôn Giả... hắn ta cũng đã biết, hoặc ít nhất là đã cảm nhận được những lời cảnh báo này. Nhưng hắn chọn cách phủ nhận, chọn cách tiếp t��c con đường 'thăng cấp' mù quáng, coi đó là sự tiến hóa. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không chỉ là đối đầu với một kẻ mạnh, mà là đối đầu với một tư tưởng đã ăn sâu vào toàn bộ Huyền Vực." Lời nói của y xác nhận rằng cuộc đối đầu sắp tới không chỉ là tranh giành quyền lực, mà là tranh giành chân lý, tranh giành số phận của cả thế giới. Sự khác biệt tư tưởng giữa Tần Mặc và Thiên Diệu Tôn Giả giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết, là một hố sâu không thể lấp đầy.
Tần Mặc từ từ đứng dậy, Tô Lam vội vàng đưa tay đỡ lấy hắn. Hắn gật đầu với nàng, rồi đưa mắt nhìn toàn bộ nhóm. Mặc dù hắn là người trực tiếp trải nghiệm thị kiến, nhưng hắn biết rằng, gánh nặng này không thể chỉ mình hắn gánh vác. Lục Vô Trần, với ánh mắt rực lửa, cúi đầu thật sâu trước Tần Mặc, một hành động không chỉ thể hiện sự quy phục mà còn là sự đồng lòng, một lời hứa sẽ đi theo con đường của hắn.
Cả nhóm nhìn về phía xa, nơi sa mạc trải dài vô tận, ánh chiều tà đang dần buông xuống, nhuộm ��ỏ một khoảng trời. Gió sa mạc dịu hơn, không còn mang theo sự u ám của thị kiến, mà như một lời thì thầm của một hành trình dài và khó khăn sắp tới. Những mảnh ghép của Chân Lý Thạch Bi, những bí mật về cách khôi phục sự cân bằng, những địa điểm cổ đại có thể chứa đựng phương pháp, tất cả vẫn còn nằm trong bóng tối. Nhưng một điều chắc chắn, con đường của Tần Mặc, con đường của sự cân bằng bản chất, giờ đây đã có thêm những đồng minh kiên định, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào, để ngăn chặn "Hồi Ức Hủy Diệt" này tái diễn. Phiến đá 'Thiên Đạo Vấn Đáp Lục' không chỉ là một lời cảnh báo, nó còn là một ngọn hải đăng, soi đường cho họ đi, là vũ khí mạnh nhất của hắn trong cuộc chiến tranh giành chân lý này.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.