Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 627: Chân Lý Thạch Bi: Vén Màn Cấm Địa Cổ Tiên

Tiếng Tần Mặc vang lên, dứt khoát nhưng không kém phần trầm tĩnh, như một lời tuyên ngôn không thể lay chuyển: "Huyền Vực sẽ không bị hủy diệt lần nữa." Ngón tay hắn miết nhẹ trên vị trí của Cấm Địa Vạn Tượng trên tấm bản đồ thô sơ, nơi được hắn phác họa lại từ những mảnh ký ức mơ hồ của U Linh Mộng Cảnh. "Cấm Địa Vạn Tượng sẽ là điểm đến đầu tiên của chúng ta."

Tô Lam khẽ gật đầu, đôi mắt phượng trong khoảnh khắc đó đã không còn chút nghi hoặc, chỉ còn lại sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối. Nàng hướng ánh nhìn về phía Tần Mặc, giọng nói nàng tuy nhẹ nhàng nhưng tràn đầy sức mạnh: "Dù khó khăn đến mấy, chúng ta cũng sẽ tìm thấy nó." Lục Vô Trần, đứng đó, lưng hơi còng, khuôn mặt khắc khổ giờ đây đã bừng lên một tia sáng của hy vọng và ý nghĩa mới. Gánh nặng của quá khứ, của những sai lầm mù quáng đã từng ám ảnh hắn, dường như đã được trút bỏ phần nào, nhường chỗ cho một khát khao chuộc lỗi cháy bỏng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã tìm thấy mục đích cho sự tồn tại của mình, không còn là truy cầu thăng tiên hư ảo, mà là bảo vệ sự cân bằng bản chất của vạn vật. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, khẽ dụi đầu vào Tần Mặc, tiếng gừ gừ trầm thấp như một lời động viên thầm lặng, một lời thề nguyện trung thành không cần ngôn ngữ. Cổ Phù Linh và U Linh Mộng Cảnh, hai thực thể mờ ảo, cũng phát ra những ánh sáng yếu ớt, lung linh giữa không gian tĩnh mịch của Di Tích Cổ Tiên, như thể chúng đang hòa nhịp cùng quyết tâm của cả nhóm, dẫn lối cho hành trình tìm kiếm chân lý thất lạc. Con đường đến với Chân Lý Thạch Bi đã mở ra, dẫn họ đến một chương mới, nơi vận mệnh của Huyền Vực sẽ được định đoạt.

Di Tích Cổ Tiên chìm trong ánh nắng chói chang của buổi ban ngày, những tia nắng gay gắt xuyên qua các khe hở trên vách đá, rọi xuống gian phòng nơi nhóm Tần Mặc đang quây quần. Không khí khô hanh, nóng bỏng, mang theo mùi cát bụi đặc trưng của sa mạc và mùi đá cổ đã phong hóa qua hàng ngàn năm. Những kiến trúc bằng đá cổ kính, với các chạm khắc hoa văn phức tạp, đã bị thời gian và gió cát bào mòn, giờ chỉ còn trơ trọi những tượng đài khổng lồ, cổng vòm đổ nát và những bức tường thành sụp đổ. Chúng hiện diện như những bộ xương trắng phớ của một nền văn minh đã lụi tàn, mang vẻ đẹp siêu phàm, không thuộc về phàm trần, nhưng cũng đầy bi thương. Tiếng gió sa mạc rít gào qua các khe đá và công trình đổ nát, tạo ra những âm thanh u ám, đôi khi xen lẫn tiếng cát lạo xạo di chuyển, hay những tiếng động lạ từ sâu thẳm bên trong di tích, như tiếng vọng của quá khứ hay tiếng bước chân của những sinh vật ẩn mình.

Trong gian phòng còn nguyên vẹn nhất, dù vẫn phủ đầy bụi thời gian, nhóm Tần Mặc đang tập trung quanh một phiến đá lớn, bề mặt sần sùi, khắc đầy những ký hiệu cổ xưa mà chỉ những người uyên bác nhất mới có thể giải mã. Tần Mặc ngồi xếp bằng trên nền đá lạnh lẽo, ánh mắt sâu thẳm chăm chú nhìn vào phiến đá. Hắn khẽ đưa ngón tay chạm vào bề mặt thô ráp, nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, thế giới bên ngoài dường như biến mất, chỉ còn lại những rung động tinh tế truyền qua đầu ngón tay hắn. Hắn lắng nghe 'ý chí tồn tại' của phiến đá, cảm nhận được một nỗi sợ hãi sâu sắc ẩn chứa bên trong nó, như thể nó đang cố gắng giấu đi một bí mật kinh hoàng. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một khao khát mãnh liệt muốn được tiết lộ, muốn được giải thoát khỏi gánh nặng của chân lý bị chôn vùi. Cổ Phù Linh, lá bùa giấy ố vàng treo lơ lửng bên cạnh Tần Mặc, cũng rung động nhẹ, phát ra những luồng linh khí yếu ớt, như đang cộng hưởng với cảm nhận của hắn.

Vô Danh Khách, người luôn mang theo một bầu rượu bên hông, nhấp một ngụm, ánh mắt thâm trầm quan sát những ký hiệu trên phiến đá. Hắn đặt bầu rượu xuống nền đá, cúi người nhìn gần hơn, rồi khẽ nói, giọng nói trầm ấm mà đầy suy tư: "Những ký hiệu này... chúng không chỉ đơn thuần là văn tự. Ch��ng là một dạng mật mã, một lớp phong ấn tri thức được tạo ra bởi những bậc hiền giả cổ đại, nhằm bảo vệ chân lý khỏi những kẻ không xứng đáng, hoặc để ngăn nó rơi vào tay kẻ xấu." Hắn ngừng lại, nhìn Tần Mặc, như muốn khẳng định sự phức tạp của những gì họ đang đối mặt. "Chúng ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa, không phải ai cũng có thể thấu hiểu."

Thiên Sách Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh sau cặp kính, gật gù đồng tình. Ông lật giở một trang sách cũ kỹ, tiếng giấy sột soạt vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Chính xác! Ta đã đối chiếu những ký hiệu này với hàng trăm bản cổ tịch mà ta từng nghiên cứu. Một phần nhỏ trong số này từng được nhắc đến trong các truyền thuyết về 'Thánh Địa Diệt Vong' của Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị. Nơi mà các tu sĩ vì muốn thăng tiên mà hủy diệt cả một vùng đất, khiến 'vật tính' của mọi thứ ở đó bị biến chất, linh khí trở nên hỗn loạn." Giọng ông lão mang theo chút run rẩy, không giấu được sự lo lắng về những hiểm nguy tiềm tàng khi tìm kiếm một chân lý bị giấu kín quá lâu và nỗi sợ hãi rằng quá khứ bi thảm sẽ lặp lại. "Những ký hiệu này là lời cảnh báo, là di ngôn của những người đã chứng kiến sự tàn phá ấy."

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy suy tư, tiến đến gần phiến đá. Hắn dùng ngón tay thô ráp lướt nhẹ trên một ký hiệu hình thanh kiếm bị gãy, ánh mắt lộ vẻ đau xót. "Đây... hình như là biểu tượng của một tông môn cổ xưa, 'Kiếm Tinh Các'." Hắn ngừng lại, hít một hơi sâu, như thể đang gợi lại một ký ức đau buồn. "Họ từng là những người kiên quyết phản đối việc khai linh vô độ, phản đối con đường thăng tiên mù quáng. Họ tin rằng bản chất của kiếm là để bảo vệ, không phải để hủy diệt bản thân bằng cách cố gắng vượt lên trên giới hạn tự nhiên. Nhưng họ đã bị tiêu diệt một cách bí ẩn, không để lại dấu vết. Sự mất mát của 'Kiếm Tinh Các' là một trong những bi kịch lớn nhất của Thời Kỳ Thăng Tiên, một ví dụ đau lòng về cách mà sự truy cầu thăng tiên vô độ đã nuốt chửng cả những lý trí sáng suốt nhất." Giọng hắn trầm buồn, pha lẫn chút hối hận và cay đắng, như thể hắn đang nhìn thấy chính mình trong số những tu sĩ đã lạc lối của thời đại đó. Hắn đã từng là một trong số họ, một kẻ mù quáng chạy theo khát vọng thăng tiên, bỏ quên đi ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.

Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm, phản chiếu hình ảnh của phiến đá cổ. Hắn cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết. "Có một sự cộng hưởng... một nỗi sợ hãi sâu sắc, như thể nó đang cố gắng giấu đi điều gì đó, nhưng đồng thời lại khao khát được tiết lộ." Hắn nhìn Lục Vô Trần, cảm nhận được sự giằng xé trong lòng hắn. "Nó là lời cảnh báo, nhưng cũng là lời kêu gọi. Những người tạo ra nó không chỉ muốn chôn giấu, họ muốn được lắng nghe, muốn thế hệ sau không lặp lại sai lầm của họ." Lời nói của Tần Mặc không chỉ là sự giải mã các ký hiệu, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về ý chí của những người đã tạo ra chúng, một sự thấu hiểu mà chỉ khả năng đặc biệt của hắn mới có thể đạt được. Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng dõi theo từng biểu cảm trên khuôn mặt hắn, nàng tin tưởng vào trực giác của hắn hơn bất cứ điều gì. Nàng biết, Tần Mặc không chỉ nhìn thấy những ký hiệu, hắn còn cảm nhận được linh hồn của chúng.

Khi ánh sáng chiều tà bắt đầu xuyên qua Di Tích Cổ Tiên, nhuộm đỏ những vách đá phong hóa, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng đầy u tịch, nhóm Tần Mặc đã dần giải mã được một phần mật mã trên phiến đá. Một lối đi ẩn, vốn bị che khuất bởi một bức tường đá đổ nát và lớp cát dày đặc, dần hiện ra. Tiếng Hắc Phong gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua lối đi tối tăm, cảnh giác với môi trường xung quanh. Không khí ở đây trở nên nặng nề hơn, tràn ngập linh khí cổ xưa và một áp lực vô hình, như thể nó đang bảo vệ một bí mật to lớn. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa trộn lẫn với một mùi hương lạ lẫm, ngọt ngào nhưng cũng có chút hơi ngai ngái của giấy cũ và mực, cho thấy có thứ gì đó đã nằm yên ở đây rất lâu.

Lục Vô Trần dẫn đầu, khuôn mặt hắn căng thẳng nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một cách khác thường. Hắn nhận ra những chi tiết kiến trúc độc đáo của lối đi, những hoa văn chỉ xuất hiện trong những ghi chép cổ xưa nhất. "Nơi này... đây chính là 'Thư Các Phong Ấn' mà truyền thuyết nhắc đến." Giọng hắn trầm, vang vọng trong không gian hẹp, mang theo chút kinh ngạc và sự xác nhận. "Nó được cho là chứa đựng những tri thức bị cấm kỵ, những câu chuyện về sự thất bại kinh hoàng của Thời Kỳ Thăng Tiên, những điều mà các tông môn lớn đã cố gắng che giấu để duy trì hình tượng về con đường thăng tiên vĩ đại. Đây là nơi mà những hiền giả cuối cùng đã cố gắng ghi lại chân lý trước khi tất cả sụp đổ." Hắn bước sâu hơn vào trong, ánh mắt lướt qua những giá sách đá đổ nát, nơi những cuộn da thú và phiến ngọc bích phủ đầy bụi đang yên nghỉ.

Tần Mặc theo sau, từng bước chân hắn chậm rãi, trầm tĩnh. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của 'ý chí tồn tại' trong thư khố này, như một bản giao hưởng không ngừng của nỗi sợ hãi, hối tiếc, và cả một khao khát mãnh liệt muốn được giải thoát. "Ý chí ở đây rất hỗn loạn, nhưng lại có một sợi dây liên kết rõ ràng." Hắn nhắm mắt, tập trung lắng nghe những rung động của U Linh Mộng Cảnh, thực thể mờ ảo luôn đồng hành cùng hắn. U Linh Mộng Cảnh lúc này phát ra những làn sóng năng lượng yếu ớt, như đang cố gắng thấu hiểu và truyền đạt những ký ức cổ xưa mà nó đang hấp thụ. "Như một tấm lưới khổng lồ đang cố gắng che giấu điều gì đó, nhưng đồng thời lại chỉ lối." Tần Mặc mở mắt, nhìn về phía một góc khuất của thư khố, nơi có một ánh sáng mờ ảo le lói. "Sự thật luôn tìm cách để lộ diện, dù có bị phong ấn sâu đến đâu đi nữa."

Vô Danh Khách đứng ngay sau Tần Mặc, ánh mắt hắn trở nên nghiêm nghị hơn bao giờ hết. Hắn nhìn chằm chằm vào những cuộn da thú đã ố vàng, những phiến ngọc bích cũ kỹ, và cả những bức tượng đá im lìm. "Chúng ta đã tiến rất gần. Những mảnh ghép cuối cùng nằm ở đây." Hắn thở dài, một làn khói trắng mỏng thoát ra từ khóe miệng trong không khí lạnh lẽo của thư khố. "Nhưng hãy cẩn trọng, tri thức bị phong ấn thường đi kèm v���i cái giá phải trả. Cái giá đó có thể là sự hiểu biết đau đớn về quá khứ, hay thậm chí là những cạm bẫy được tạo ra để bảo vệ nó."

Thiên Sách Lão Nhân, với sự kiên nhẫn và niềm say mê tri thức vô hạn, không ngừng lật giở các cuộn da thú, ánh mắt tinh anh của ông lướt qua từng dòng chữ cổ. Ông dùng thần thức quét qua các phiến ngọc, tìm kiếm điểm tương đồng với thông tin đã có, đối chiếu những gì Vô Danh Khách và Lục Vô Trần vừa nhận định. Tô Lam, trong khi đó, đứng cạnh Tần Mặc, tay nắm chặt chuôi kiếm. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt nàng luôn cảnh giác, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối nguy hiểm nào có thể xuất hiện từ bóng tối của thư khố cổ. Nàng cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng lên mọi người, và sự nghiêm trọng của những gì họ đang làm. Hắc Phong vẫn gầm gừ nhẹ, từng bước chân của nó đều cẩn trọng, đôi mắt đỏ rực không rời khỏi những góc khuất. Cả nhóm đều hiểu rằng, mỗi mảnh ghép tri thức họ tìm thấy ở đây không chỉ là một thông tin, mà còn là một phần của vận mệnh Huyền Vực, và họ đang đến rất gần với một chân lý có thể thay đổi tất cả.

Đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm Di Tích Cổ Tiên trong một màn đêm tĩnh mịch và lạnh lẽo. Ánh trăng vằng vặc chiếu rọi qua các khe nứt trên trần thư khố, tạo nên những vệt sáng yếu ớt, huyền ảo, nhảy múa trên những cuộn da và phiến ngọc bích phủ bụi. Sau nhiều giờ miệt mài, cặm cụi nghiên cứu, một luồng ánh sáng yếu ớt, xanh lục bỗng lóe lên từ một góc khuất của thư khố, nơi một phiến ngọc bích cổ xưa vừa được Thiên Sách Lão Nhân giải mã. Các mảnh ghép tri thức từ phiến đá ban ngày, từ những cuộn da thú và ngọc bích trong thư khố, từ những ký ức mơ hồ của U Linh Mộng Cảnh và sự thấu hiểu của Tần Mặc, giờ đây đã hội tụ. Chúng chỉ dẫn đến một điện thờ đổ nát nằm sâu hơn nữa trong lòng Di Tích Cổ Tiên, một nơi mà ngay cả Hắc Phong cũng khẽ rên lên, dựng lông, cảm nhận được một mối nguy hiểm tiềm tàng.

Khi cả nhóm tiến vào điện thờ, một luồng sức mạnh vô hình tỏa ra, vừa thiêng liêng vừa cấm chế, đè nặng lên mọi giác quan. Không khí khô cằn và cô độc của sa mạc vẫn hiện hữu, nhưng giờ đây có thêm một luồng năng lượng trấn áp mạnh mẽ, như thể đang cố gắng đẩy lùi mọi kẻ xâm nhập. Mùi đá cổ trộn lẫn với một hương thơm lạ lẫm, thanh khiết, như mùi của những bông hoa đã tàn phai từ một thời đại đã mất, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ. Ánh sáng yếu ớt từ các khe nứt chiếu xuống, tạo bóng đổ dài và méo mó, khiến không gian càng thêm ma mị. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm, nhưng cũng ẩn chứa sự uy nghi và một sức mạnh cổ xưa không thể diễn tả. Tần Mặc cảm nhận được một sự chú ý không mấy thiện chí từ xa, một luồng ý chí mạnh mẽ đang thăm dò, như thể có ai đó đang quan sát từng hành động của họ, báo hiệu rằng Thiên Diệu Tôn Giả có thể đã bắt đầu coi Tần Mặc là mối đe dọa thực sự và có thể sẽ có những hành động ngăn chặn trực tiếp.

Thiên Sách Lão Nhân, với khuôn mặt nhăn nheo ướt đẫm mồ hôi, thở hổn hển. Ông chỉ vào một hình vẽ trên cuộn da thú cuối cùng vừa được giải mã, ngón tay run rẩy chạm v��o một biểu tượng hình thù kỳ dị. "Đây rồi! Đây chính là 'Phong Ấn Chi Địa' của Chân Lý Thạch Bi! Nó nằm ở... Sa Mạc Huyết Nguyệt, tại 'Hẻm Núi Cát Bay' – một khu vực mà người ta tin rằng không có gì có thể tồn tại!" Giọng ông đầy vẻ kinh ngạc, xen lẫn một chút sợ hãi. "Nơi mà sự cân bằng bản chất đã hoàn toàn sụp đổ, nơi mà 'vật tính' của mọi thứ bị biến dạng đến mức không thể nhận ra."

Lục Vô Trần, nghe đến cái tên đó, khuôn mặt vốn đã khắc khổ của hắn càng biến sắc. Đôi mắt trũng sâu của hắn mở to, lộ rõ vẻ kinh hoàng. "Sa Mạc Huyết Nguyệt... Hẻm Núi Cát Bay..." Hắn lẩm bẩm, như thể đang nói với chính mình, hoặc với những bóng ma của quá khứ. "Nơi đó được cho là một trong những cấm địa chết chóc nhất từ Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, nơi linh khí bị bóp méo đến cực điểm bởi sự hỗn loạn và sự truy cầu thăng tiên vô độ. Những linh hồn tàn dư của những tu sĩ đã lạc lối, những trận pháp cổ xưa bị méo mó, những sinh linh kỳ dị được sinh ra từ sự mất cân bằng... Tất cả đều tồn tại ở đó. Một nơi thiêng liêng, nhưng cũng đầy rẫy tử vong. Nơi mà ngay cả các tông môn lớn cũng phải kiêng kỵ, không dám đặt chân đến." Hắn quay sang Tần Mặc, ánh mắt đầy vẻ cảnh báo. "Để tìm lại bản chất, chúng ta phải đi vào những nơi mà bản chất đã bị biến dạng nhất, đúng như lời Vô Danh Khách đã nói. Nhưng nơi đó, không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự kiên định về tư tưởng, nếu không sẽ bị nuốt chửng."

Tần Mặc lắng nghe, ánh mắt hắn kiên định, nhìn về phía xa xăm, như thể đã nhìn thấy được Hẻm Núi Cát Bay, một nơi mà chỉ riêng cái tên đã gợi lên sự chết chóc và hủy diệt. Hắn cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai, gánh nặng của việc phải dẫn dắt cả nhóm đến một nơi cực kỳ nguy hiểm. Liệu hắn có đủ sức bảo vệ mọi người và khám phá chân lý mà không phải trả giá quá đắt? Hắn biết rằng đây sẽ là một thử thách khắc nghiệt, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần, nơi mà niềm tin và ý chí của họ sẽ bị đặt vào thử thách tột cùng. "Nếu đó là nơi Chân Lý Thạch Bi chọn ẩn mình, vậy thì đó chính là nơi chúng ta phải đến." Giọng hắn vang vọng, mang theo sự quyết đoán không thể lay chuyển. "Bởi vì, chân lý không bao giờ dễ dàng đạt được."

Tô Lam siết chặt tay, ánh mắt nàng lộ vẻ lo lắng nhưng vẫn tràn đầy quyết tâm. Nàng tin tưởng Tần Mặc, nhưng nỗi lo lắng cho an nguy của hắn và cả nhóm vẫn không thể nguôi ngoai khi đối mặt với một cấm địa vượt xa hiểu biết của nàng. Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân trao đổi ánh mắt đầy vẻ phức tạp, giữa sự nhẹ nhõm vì đã tìm thấy một manh mối rõ ràng, và sự lo ngại sâu sắc về chặng đường sắp tới. Hắc Phong khẽ rên một tiếng dài, như một lời cảnh báo, nhưng đôi mắt đỏ rực của nó vẫn không rời khỏi Tần Mặc, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Cổ Phù Linh và U Linh Mộng Cảnh vẫn phát ra những ánh sáng yếu ớt, nhưng giờ đây có thêm một chút rung động mãnh liệt, như thể chúng cũng đang cảm nhận được sự nguy hiểm và tầm quan trọng của địa điểm mới được phát hiện. Con đường tìm kiếm Chân Lý Thạch Bi đã dẫn họ đến ngưỡng cửa của một cấm địa cổ xưa, nơi chân lý và sự hủy diệt đan xen, nơi vận mệnh của Huyền Vực đang chờ đợi để được vén màn.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free