Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 628: Hẻm Núi Cát Bay: Lời Thề Hộ Vệ Ngàn Năm

Tựa hồ như một lời nguyền cổ xưa, cái tên "Hẻm Núi Cát Bay" không chỉ là một địa danh, mà còn là một bản án. Khi Thiên Sách Lão Nhân thốt ra, không khí trong hang động ẩm thấp bỗng trở nên nặng nề, dường như cả thời gian cũng ngưng đọng lại trong khoảnh khắc ấy. Ánh sáng leo lét từ những viên linh thạch chiếu rọi lên khuôn mặt Tần Mặc, để lộ sự kiên định không hề lay chuyển, mặc cho những luồng ý chí thăm dò từ xa vẫn không ngừng quấn lấy tâm trí hắn, như những xúc tu vô hình của một thực thể đang lẩn khuất trong bóng tối. Đó không chỉ là sự cảnh giác của Thiên Diệu Tôn Giả, mà còn là bản chất của một Huyền Vực đang đứng trên bờ vực mất cân bằng, nơi mọi thứ đều cảm nhận được sự biến động, s�� rung chuyển của định mệnh.

Tô Lam, với đôi tay siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt phượng ẩn chứa nỗi lo lắng sâu sắc. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc đối mặt với bao hiểm nguy, nhưng "Hẻm Núi Cát Bay" lại là một khái niệm khác. Đó là một vết sẹo của Huyền Vực, một minh chứng hùng hồn cho sự điên rồ của Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, nơi mà sự truy cầu vô độ đã biến bản chất của vạn vật thành những hình thù méo mó, quái dị. Nàng tin Tần Mặc, nhưng nỗi sợ hãi về một nơi mà ngay cả "ý chí tồn tại" cũng bị tha hóa vẫn lởn vởn trong tâm trí nàng.

Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân trao đổi ánh mắt phức tạp. Một bên là sự nhẹ nhõm vì mục tiêu đã rõ ràng, một bên là nỗi lo sợ về những gì đang chờ đợi. Lục Vô Trần, đôi mắt trũng sâu nhìn chằm chằm vào khoảng không, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường đá để thấy được những tàn tích của quá khứ. Hắn đã từng sống qua thời đại ấy, đã từng là một phần của sự cuồng loạn ấy, và giờ đây, mỗi lời nói về Hẻm Núi Cát Bay đều như một nhát dao cứa vào v��t thương lòng, gợi lại những ký ức kinh hoàng về sự tha hóa của bản chất. Hắc Phong khẽ rên một tiếng dài, tiếng rên vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời cảnh báo, nhưng đôi mắt đỏ rực của nó vẫn không rời khỏi Tần Mặc, thể hiện sự trung thành tuyệt đối và sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì. Cổ Phù Linh và U Linh Mộng Cảnh, hai vật phẩm chứa đựng những ký ức cổ xưa, giờ đây không chỉ phát ra ánh sáng yếu ớt mà còn rung động mãnh liệt hơn bao giờ hết, như thể chúng cũng đang cảm nhận được sự nguy hiểm và tầm quan trọng của địa điểm mới được phát hiện. Con đường tìm kiếm Chân Lý Thạch Bi đã dẫn họ đến ngưỡng cửa của một cấm địa cổ xưa, nơi chân lý và sự hủy diệt đan xen, nơi vận mệnh của Huyền Vực đang chờ đợi để được vén màn. Tần Mặc biết, đây không chỉ là một hành trình tìm kiếm một di vật, mà còn là một cuộc đối thoại với lịch sử, một lời hứa với tương lai. "Nếu đó là nơi Chân Lý Thạch Bi chọn ẩn mình, vậy thì đó chính là nơi chúng ta phải đến," giọng hắn vang vọng, mang theo sự quyết đoán không thể lay chuyển, như một lời tuyên thệ trước vận mệnh. "Bởi vì, chân lý không bao giờ dễ dàng đạt được." Hắn không hề nghi ngờ, đây sẽ là một thử thách khắc nghiệt, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần, nơi mà niềm tin và ý chí của họ sẽ bị đặt vào thử thách tột cùng.

***

Rạng sáng ngày hôm sau, đoàn người Tần Mặc đã đứng trên rìa Hẻm Núi Cát Bay. Ngay khi bước chân đầu tiên chạm vào vùng đất này, một luồng gió nóng như hơi thở của quỷ dữ đã táp thẳng vào mặt, mang theo hàng ngàn hạt cát mịn li ti, rát buốt như hàng ngàn mũi kim châm. Khung cảnh trước mắt họ là một tuyệt tác của sự hủy diệt và bào mòn. Hẻm núi như một vết cắt khổng lồ trên da thịt của đại địa, sâu hun hút, không thấy đáy. Hai bên vách đá dựng đứng, bị gió cát bào mòn qua hàng vạn năm, tạo thành những hình thù kỳ dị, uốn lượn như những con mãng xà khổng lồ đang uốn mình, hay những pho tượng đá không đầu không mặt đang trầm mặc dõi theo dòng thời gian. Màu sắc của cát ở đây không phải là màu vàng óng ả thường thấy ở sa mạc, mà là một màu đỏ thẫm, tựa như máu khô đã thấm đẫm vào từng hạt cát, tạo nên một vẻ ma mị, bi tráng.

Bầu trời phía trên Hẻm Núi Cát Bay cũng mang một màu sắc khác lạ, không phải là màu xanh ngọc của ban ngày hay màu tím than của hoàng hôn, mà là một màu vàng cam u ám, bị bao phủ bởi lớp bụi cát lơ lửng, khiến ánh nắng mặt trời trở nên gay gắt đến khó chịu, nhưng lại không đủ để xua tan đi vẻ ảm đạm bao trùm. Tiếng gió rít gào không ngừng, không phải là tiếng gió heo may du dương, mà là tiếng gào thét của một linh hồn bị giam cầm, mang theo sự bi thương và phẫn uất của hàng vạn năm. Tiếng cát bay xào xạc dưới chân, hòa vào tiếng gió, tạo thành một bản giao hưởng của sự hoang tàn và cô độc. Mùi cát bụi khô khan, nóng bỏng tràn ngập không khí, xen lẫn với một mùi kim loại gỉ sét rất nhẹ, như mùi của máu đã đông đặc từ lâu, càng làm tăng thêm cảm giác hoang vắng, nguy hiểm đến tột cùng.

Tần Mặc nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận toàn bộ không gian xung quanh. Hắn có thể nghe thấy vô số "ý chí tồn tại" mờ nhạt, hỗn loạn ẩn sâu trong từng hạt cát, từng khối đá phong hóa, từng luồng gió xoáy. Chúng không phải là những ý chí rõ ràng, mạch lạc, mà là những mảnh vỡ của cảm xúc, những tiếng vọng của nỗi đau, sự tuyệt vọng, và cả sự điên loạn. Chúng như những con sóng ngầm đang cuộn trào dưới lớp vỏ yên tĩnh của sa mạc, tạo nên một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí hắn, khiến hắn cảm thấy hơi choáng váng. Những ý chí này không hoàn toàn thù địch, mà là sự kiên định đã bị bóp méo bởi thời gian và lời thề, những lời thề đã bị quên lãng ý nghĩa ban đầu, chỉ còn lại sự ràng buộc trần trụi.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đi trước dẫn đường, từng bước chân vững chãi đạp lên lớp cát đỏ. Đôi mắt đỏ rực của nó quét ngang dọc, cảnh giác với mọi biến động dù là nhỏ nhất. Thỉnh thoảng, nó lại khẽ gầm gừ, như đang cảnh báo về một mối nguy hiểm vô hình mà chỉ nó mới có thể cảm nhận được. Tuy nhiên, dù đối mặt với môi trường khắc nghiệt, nó vẫn toát lên vẻ uy dũng và bất khuất, là một tấm lá chắn đáng tin cậy cho cả nhóm.

"Đây là dấu vết của một trận pháp ẩn, từ thời kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị." Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn, chỉ vào một khối đá bị phong hóa nặng nề, gần như đã hòa lẫn vào vách núi. Giọng hắn trầm đục, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng không kém phần chắc chắn. "Chúng không đơn thuần là cạm bẫy vật lý. Chúng là những kết tinh của ý chí, được khắc sâu vào đá và đất, để bảo vệ một thứ gì đó... hoặc để giam cầm một thứ gì đó." Hắn thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự bất lực và nỗi buồn của một người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch. "Cát ở đây... không chỉ là cát. Nó là sự phân rã của vạn vật, những sinh linh đã bị cưỡng ép thăng tiên, rồi tan biến thành bụi, hòa vào đại địa. Nơi này, ngay cả không khí cũng nặng nề bởi những lời nguyền và sự tiếc nuối."

Tần Mặc gật đầu, đồng cảm với những gì Lục Vô Trần nói. "Những ý chí này... chúng không hoàn toàn là thù địch, mà là sự kiên định đã bị bóp méo bởi thời gian và lời thề." Hắn nhẹ giọng đáp, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, cố gắng phân tích những luồng ý chí hỗn loạn đang xao động xung quanh. "Chúng giống như những người lính gác đã quên mất chủ nhân của mình, chỉ còn nhớ nhiệm vụ. Nhiệm vụ bảo vệ một chân lý mà chính họ cũng không hiểu rõ." Hắn đưa tay ra, Cổ Phù Linh trong lòng bàn tay phát ra ánh sáng xanh lục yếu ớt, như một con mắt thứ ba đang dò xét. U Linh Mộng Cảnh lơ lửng bên cạnh, mờ ảo như sương khói, thỉnh thoảng lại phát ra những dao động tinh thần khó hiểu, như đang cố gắng phiên dịch những tiếng vọng từ quá khứ xa xăm.

Tô Lam siết chặt thanh kiếm bên hông, ánh mắt cảnh giác quét qua xung quanh. "Nơi này còn nguy hiểm hơn U Minh Cốc nhiều. Chúng ta phải cẩn thận." Nàng nói, giọng nói vẫn thanh thoát nhưng ẩn chứa sự căng thẳng. "Những trận pháp cổ xưa... chúng có thể kích hoạt bất cứ lúc nào, và những linh hồn tàn dư từ Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị... liệu chúng ta có thể đối phó được không?" Sự cảnh giác của nàng là bản năng của một kiếm khách, luôn sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy bằng sức mạnh. Tuy nhiên, nàng cũng hiểu rằng ở nơi đây, sức mạnh đơn thuần có thể không phải là chìa khóa.

Thiên Sách Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng bị gió thổi bay lòa xòa, đôi mắt đeo kính vẫn ánh lên sự tinh anh. Ông ôm chặt chồng sách cũ, cố gắng giữ chúng không bị gió cuốn đi. "Theo những ghi chép cổ, Hẻm Núi Cát Bay được hình thành sau một sự kiện chấn động kinh thiên động địa, liên quan đến một nỗ lực thăng tiên tập thể thất bại của một tông môn cổ xưa. Linh khí ở đây bị biến đổi cực đoan, và những 'vật tính' của đá, cát, thậm chí cả không khí cũng bị ô nhiễm bởi sự điên loạn của họ." Ông ho khan, cố gắng điều chỉnh chiếc kính. "Việc tìm kiếm Chân Lý Thạch Bi ở đây... quả là một thách thức không tưởng."

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào trong hẻm núi u tối. Hắn cảm nhận được một sự cô độc lạ thường từ nơi này, một nỗi cô độc của những thứ bị bỏ lại, bị lãng quên. "Cân bằng bản chất... ở đây đã hoàn toàn sụp đổ." Hắn khẽ nói, như tự nói với chính mình. "Nhưng chính vì thế, có lẽ Chân Lý Thạch Bi mới chọn nơi đây làm nơi ẩn mình. Một nơi mà mọi thứ đều đã mất đi bản chất, để nhắc nhở về giá trị của sự tồn tại nguyên thủy."

Cả nhóm bắt đầu hành trình tiến sâu vào Hẻm Núi Cát Bay. Từng bước đi của họ đều cẩn trọng, thăm dò. Hắc Phong vẫn đi trước, thỉnh thoảng lại dừng lại, đôi tai vểnh cao lắng nghe những âm thanh vô hình. Tần Mặc đi ngay sau, tay giữ Cổ Phù Linh, tâm trí hoàn toàn thả lỏng để cảm nhận những luồng ý chí tồn tại dù là yếu ớt nhất. Hắn không chỉ cảm nhận những ý chí hỗn loạn, mà còn là những rung động tinh tế từ những trận pháp cổ xưa, những dấu ấn của một thời đại đã mất. Dưới chân họ, cát đỏ mịn màng nhưng lại không có cảm giác mềm mại, mà cứng rắn và lạnh lẽo, như thể đang nuốt chửng mọi sự sống.

Thời gian trôi qua chậm chạp, mỗi bước đi đều là một sự cố gắng. Bão cát nhỏ thỉnh thoảng lại nổi lên, quất vào mặt họ như roi quất, khiến tầm nhìn bị hạn chế. Tuy nhiên, không ai lên tiếng than vãn. Họ đều hiểu rằng đây là cái giá phải trả để tiếp cận một chân lý đã bị che giấu quá lâu. Tần Mặc vẫn giữ vững sự tập trung, đôi mắt tinh tế quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ hơn, rõ ràng hơn đang dẫn dắt hắn, một luồng ý chí không thù địch, mà là sự thôi thúc, như thể có một điều gì đó đang chờ đợi để được đánh thức. Đó không chỉ là sự dẫn dắt của Cổ Phù Linh hay U Linh Mộng Cảnh, mà còn là tiếng gọi từ chính Chân Lý Thạch Bi, một lời mời gọi từ sâu thẳm của lịch sử. Hắn biết, họ đang đến gần hơn.

***

Sau khi vật lộn với những cơn bão cát nhỏ và những luồng ý chí hỗn loạn suốt gần nửa ngày, khi ánh nắng mặt trời đã lên đến đỉnh đầu và đổ xuống Hẻm Núi Cát Bay một cách tàn nhẫn, Tần Mặc đột nhiên dừng lại. Hắn nhắm mắt lại, đôi mày khẽ nhíu, tập trung lắng nghe một tín hiệu rất yếu ớt mà Cổ Phù Linh vừa truyền đến. Nó không phải là một luồng ý chí hung hãn hay hỗn loạn, mà là một sự tĩnh lặng đến bất thường, một khoảng trống trong bức tranh hỗn độn của những ý chí tồn tại.

"Ở đây..." Hắn khẽ nói, chỉ vào một vách đá dường như không có gì đặc biệt. Vách đá này có màu sẫm hơn những vách đá xung quanh, bề mặt nhẵn nhụi một cách kỳ lạ, không hề bị gió cát bào mòn. Nó giống như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu lại ánh nắng gay gắt, tạo thành một ảo ảnh lung linh, khiến người ta khó lòng nhận ra sự khác biệt. "Có một cái gì đó được che giấu."

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào vách đá. Nó ngửi thấy một mùi hương rất nhẹ, mùi của đá cổ và một thứ gì đó khác lạ, một mùi hương đã bị phong ấn hàng ngàn năm. Tô Lam rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng vào vách đá, ánh mắt sắc bén. "Có lẽ là lối vào."

Cả nhóm bắt đầu dò x��t. Lục Vô Trần cẩn trọng chạm tay vào vách đá, cảm nhận một luồng năng lượng rất yếu ớt đang lưu chuyển bên trong. Thiên Sách Lão Nhân dùng các ký hiệu cổ để đối chiếu với những gì ông đã đọc được. Tần Mặc, với sự giúp đỡ của Cổ Phù Linh và U Linh Mộng Cảnh, tập trung hơn vào việc tìm kiếm điểm yếu trong bức màn phong ấn. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một trận pháp ẩn sâu bên trong, không phải là trận pháp phòng ngự đơn thuần, mà là một trận pháp che giấu, được tạo ra để bảo vệ một thứ gì đó vô cùng quan trọng.

Cuối cùng, sau một hồi dò xét cẩn thận, Tần Mặc tìm thấy một điểm rung động yếu ớt, như một sợi chỉ mỏng manh xuyên qua lớp phong ấn dày đặc. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên đó, truyền vào một luồng ý chí đồng cảm, không phải để phá hủy, mà để "hòa tan" lớp phong ấn. Vách đá khẽ rung chuyển, những hạt cát mịn bắt đầu rơi xuống, và một vết nứt nhỏ dần xuất hiện, sau đó mở rộng, để lộ ra một lối đi tối tăm.

Bên trong, không khí lập tức trở nên mát mẻ hơn, dịu hơn so với cái nóng như thiêu đốt bên ngoài. Mùi cát bụi khô khan cũng dịu đi, thay vào đó là mùi đá cổ đặc trưng, ẩm ướt và có chút rêu phong. Ánh sáng từ bên ngoài chỉ có thể chiếu rọi một đoạn ngắn, sau đó chìm vào bóng tối thăm thẳm. Cả nhóm thắp lên những viên linh thạch phát sáng, chiếu rọi lối đi hẹp.

Tuy nhiên, ngay khi bước chân đầu tiên của họ chạm vào ngưỡng cửa cổ điện, một tiếng "ầm" vang lên chấn động, mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Lối vào phía sau lưng họ đột nhiên khép lại với một tiếng "rầm" vang dội, cắt đứt mọi lối thoát ra bên ngoài. Không gian bên trong cổ điện bỗng bị bao trùm bởi một cơn lốc cát xoáy khổng lồ. Hàng ngàn, hàng vạn hạt cát đỏ thẫm cuộn lên, tạo thành một bức tường xoáy tròn cao vút, bao bọc lấy cả nhóm. Tiếng gió rít gào trở nên điên cuồng hơn bao giờ hết, như tiếng gầm của một con thú khổng lồ bị đánh thức.

Giữa cơn lốc cát xoáy, một hình bóng mờ ảo dần hiện rõ. Nó không phải là một sinh vật sống, mà là một chiến binh đá khổng lồ, cao tới hàng trượng, được tạo thành từ những tảng đá phong hóa và cát. Toàn thân nó toát ra một thứ ý chí bảo vệ mạnh mẽ đến nghẹt thở, một sự kiên định đã bị thời gian gọt giũa thành sự cứng nhắc và mù quáng. Đôi mắt nó, được tạo thành từ những viên đá đỏ thẫm, phát ra ánh sáng lạnh lẽo, quét qua từng người trong nhóm. Đây chính là Linh Hồn Hộ Vệ Cổ Xưa, một Thạch Linh bị ràng buộc bởi lời thề từ hàng ngàn năm trước.

Tô Lam, bản năng chiến đấu trỗi dậy, lập tức rút thanh kiếm ra khỏi vỏ. Kiếm quang lạnh lẽo chợt lóe lên trong bóng tối, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ mối đe dọa nào. "Là linh hồn hộ vệ! Chuẩn bị chiến đấu!" Nàng hô lên, giọng nói vang vọng trong tiếng gió rít gào. Hắc Phong cũng gầm lên một tiếng uy dũng, bộ lông dựng ngược, lộ ra hàm răng sắc nhọn, sẵn sàng lao vào chiến đấu.

Tuy nhiên, Tần Mặc lại bất ngờ giơ tay ngăn Tô Lam lại. Ánh mắt hắn hoàn toàn tập trung vào Linh Hồn Hộ Vệ, không một chút sợ hãi, mà thay vào đó là sự thấu hiểu. "Không. Ý chí của nó không phải là giết chóc. Nó chỉ đang bảo vệ. Nó bị ràng buộc bởi lời thề." Giọng Tần Mặc trầm ổn, dù xung quanh là cơn lốc cát điên cuồng. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi, cô độc và cả niềm tin mù quáng vào lời thề từ hàng ngàn năm trước đang ẩn chứa trong từng thớ đá của Linh Hồn Hộ Vệ. Nó không muốn gây tổn thương, nhưng nó không thể không làm. Đó là bản chất đã bị bóp méo, là một nhiệm vụ đã mất đi ý nghĩa ban đầu.

Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt phức tạp nhìn Linh Hồn Hộ Vệ. "Đúng vậy. Đây là Thạch Linh được khắc vào trận pháp, lời thề của nó là bất diệt. Cưỡng phá chỉ khiến nó mạnh hơn." Hắn biết rõ những loại linh hồn hộ vệ này. Chúng không thể bị đánh bại bằng sức mạnh thuần túy, bởi vì bản chất của chúng là lời thề, là ý chí. Phá hủy thân thể chúng chỉ là làm chúng phân tán và tái hợp, hoặc thậm chí khiến chúng trở nên hung hãn hơn.

Tần Mặc nhắm mắt lại, bỏ qua cơn lốc cát đang điên cuồng bao phủ xung quanh, bỏ qua tiếng gầm thét của gió. Hắn sử dụng toàn bộ năng lực "nghe ý chí tồn tại" của mình, không phải để chống đ��i, mà để tiếp cận, để "đối thoại" với Linh Hồn Hộ Vệ. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của Linh Hồn Hộ Vệ hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải là một chiến binh vô tri, mà là một thực thể cô đơn, bị giam cầm bởi lời thề của chính nó. Hắn cảm nhận được sự nặng nề của thời gian đè lên vai nó, sự vô vọng của một nhiệm vụ không bao giờ kết thúc.

"Ngươi đã bảo vệ quá lâu. Nhiệm vụ của ngươi đã hoàn thành. Chân lý không cần che giấu nữa." Tần Mặc thì thầm, không phải bằng lời nói, mà bằng luồng ý chí của chính hắn, truyền thẳng vào tâm trí của Linh Hồn Hộ Vệ. Hắn không tấn công, mà cố gắng "thanh tẩy" sự bóp méo trong ý chí của nó, gợi lại bản chất ban đầu của lời thề bảo vệ chứ không phải cản trở. Hắn cho nó thấy những hình ảnh về một Huyền Vực đang mất cân bằng, về sự cần thiết của việc vén màn chân lý để cứu lấy vạn vật, về sự vô nghĩa của việc giam giữ một sự thật không còn phù hợp với thời đại. Hắn cho nó thấy rằng sự bảo vệ đích thực không phải là giam hãm, mà là để cho chân l�� được tự do, được lan tỏa.

Quá trình "đối thoại" tinh thần này diễn ra rất chậm rãi, mỗi giây phút đều như một thiên niên kỷ. Tần Mặc cảm thấy ý chí của mình đang bị hút cạn, như một dòng sông đang cạn dần. Linh Hồn Hộ Vệ, dưới tác động của Tần Mặc, bắt đầu rung chuyển. Cơn lốc cát xoáy quanh nó yếu đi, rồi chậm lại, như thể đang do dự. Những viên đá đỏ thẫm làm nên đôi mắt nó chớp tắt liên hồi, như thể đang đấu tranh với chính bản thân. Nó đã bảo vệ nơi này hàng ngàn năm, đã trở thành một phần của nơi này, và việc từ bỏ nhiệm vụ của nó cũng đồng nghĩa với việc từ bỏ bản chất của chính nó.

Tần Mặc không bỏ cuộc. Hắn tiếp tục truyền đi thông điệp của mình, hòa quyện ý chí của hắn với ý chí của Linh Hồn Hộ Vệ, như một dòng suối trong trẻo đang cố gắng cuốn trôi đi lớp bùn lầy đã bám chặt vào một tảng đá cổ. Hắn không dùng sức mạnh để áp chế, mà dùng sự thấu hiểu và lòng đồng cảm để đánh thức bản chất nguyên thủy của lời thề: bảo vệ chân lý, chứ không phải giam cầm nó. Hắn cho nó thấy rằng, việc tiếp tục bảo vệ một chân lý bị giấu kín trong một thế giới đang sụp đổ, cũng chính là phản bội lại mục đích ban đầu của lời thề.

Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng, cơn lốc cát hoàn toàn ngừng lại. Linh Hồn Hộ Vệ Cổ Xưa đứng bất động, thân hình khổng lồ như một pho tượng đá. Rồi, nó bắt đầu tan rã. Không phải là sự hủy diệt bạo lực, mà là sự phân tán nhẹ nhàng. Từng hạt cát, từng khối đá tạo nên thân thể nó khẽ rung động, rồi từ từ rơi xuống, hòa vào nền đất, như thể nó đang trở về với bản nguyên của mình, trở về với giấc ngủ ngàn năm. Đôi mắt đá đỏ thẫm của nó chớp tắt lần cuối, rồi vụt tắt, để lại một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tần Mặc, gần như kiệt sức, lảo đảo lùi lại. Hắn thở hổn hển, mồ hôi ướt đẫm trán, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ mệt mỏi cùng cực, nhưng cũng tràn đầy sự thấu hiểu. Hắn đã thành công.

***

Linh Hồn Hộ Vệ Cổ Xưa đã tan biến, không phải bị hủy diệt mà là trở về trạng thái yên nghỉ, để lại một con đường dẫn sâu hơn vào lòng đất, nơi mà không khí trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Sự căng thẳng đã tan biến, nhưng thay vào đó là một sự trống rỗng, như thể một phần của không gian vừa được giải phóng khỏi gánh nặng của thời gian. Tần Mặc gần như gục xuống, toàn thân run rẩy, ý chí kiệt quệ đến mức khó thở. Tô Lam lập tức chạy đến, đỡ lấy hắn. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo và mệt mỏi từ cơ thể Tần Mặc, và một nỗi xót xa dâng lên trong lòng. Nàng không hiểu hết những gì Tần Mặc đã trải qua, nhưng nàng biết rằng đó là một cuộc chiến không kém phần khốc liệt so với bất kỳ trận chiến nào bằng kiếm.

"Hắn... chỉ muốn hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng nhiệm vụ đó đã bị lãng quên ý nghĩa ban đầu." Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn yếu ớt, như một làn gió thoảng qua. Hắn đưa tay lên xoa thái dương, cố gắng xua đi những dư âm của cuộc đối thoại tinh thần vừa rồi. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của Linh Hồn Hộ Vệ vẫn còn rõ nét, một thực thể đáng thương bị ràng buộc bởi một lời thề đã mất đi bản chất của nó.

Lục Vô Trần tiến đến gần, ánh mắt phức tạp nhìn Tần Mặc và nơi Linh Hồn Hộ Vệ vừa tan biến. Hắn đã chứng kiến quá trình Tần Mặc "đối thoại" với Thạch Linh, và những gì hắn thấy đã làm rung chuyển mọi niềm tin cố hữu của hắn. Hắn từng nghĩ rằng những linh hồn hộ vệ như vậy chỉ có thể bị trấn áp bằng sức mạnh tuyệt đối, hoặc bị lừa gạt bằng mưu mẹo. Nhưng Tần Mặc đã dùng sự thấu hiểu, sự đồng cảm, và một ý chí kiên định để "thanh tẩy" sự bóp méo, để giúp một linh hồn cổ xưa tìm lại bản nguyên của nó. "Họ đã phong ấn cả ý chí của mình vào đá, tin rằng đó là cách tốt nhất để bảo vệ sự thật. Nhưng họ không lường trước được sự tha hóa của thời gian." Hắn lẩm bẩm, giọng nói mang theo sự chua xót. "Họ muốn bảo vệ chân lý, nhưng lại vô tình giam hãm nó, khiến nó trở thành một gánh nặng, một lời nguyền cho cả những người bảo vệ và thế giới."

Vô Danh Khách, với vẻ mặt phong trần thường thấy, lắc đầu, nhấp một ngụm rượu từ bầu rượu bên hông. "C��i giá của sự kiên định mù quáng... luôn là sự mất mát." Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa sự triết lý sâu sắc. "Họ tin rằng sức mạnh và sự phong ấn có thể bảo vệ vạn vật khỏi sự điên loạn, nhưng họ quên mất rằng chính sự điên loạn lại được sinh ra từ sự truy cầu sức mạnh và sự sợ hãi mất mát."

Thiên Sách Lão Nhân, sau khi kiểm tra lại các phiến đá và ký hiệu trên tường, gương mặt nhăn nheo của ông bỗng ánh lên vẻ kinh ngạc. Ông chỉ vào một loạt ký tự cổ khắc trên vách đá gần đó, những ký tự mà trước đó đã bị che khuất bởi năng lượng của Linh Hồn Hộ Vệ. "Đây là lời thề của những 'Chân Lý Thủ Hộ Giả' đầu tiên... họ sợ hãi sự điên rồ của Thăng Tiên Thịnh Trị... sợ hãi rằng chân lý sẽ bị bóp méo, bị lợi dụng. Họ đã tạo ra những linh hồn hộ vệ này, không phải để chống lại những kẻ xâm nhập, mà để thử thách ý chí của những ai muốn tiếp cận chân lý." Ông đọc chậm rãi, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Họ muốn một người có thể hiểu được sự thật, không phải một kẻ chỉ biết phá hủy."

Tần Mặc dựa vào Tô Lam, từ từ lấy lại sức. Hắn lắng nghe những lời của Thiên Sách Lão Nhân, và trong lòng hắn dâng lên một sự tôn kính lạ thường đối với những "Chân Lý Thủ Hộ Giả" cổ xưa. Họ không phải là những kẻ cuồng vọng chạy theo sức mạnh, mà là những người đã nhìn thấy trước thảm họa, và đã cố gắng bảo vệ chân lý bằng cách thức riêng của họ, dù cách thức đó cuối cùng lại trở nên méo mó. Hắn hiểu rằng những cạm bẫy này không chỉ là những vật cản, mà còn là những lời cảnh báo, những mảnh ghép của "chân lý thất lạc". Mỗi một linh hồn hộ vệ, mỗi một trận pháp cổ xưa đều chứa đựng một phần của câu chuyện, một phần của sự thật.

Cả nhóm nghỉ ngơi một lúc, để Tần Mặc hồi phục. Trong lúc đó, Thiên Sách Lão Nhân tiếp tục giải mã những ký tự cổ, Lục Vô Trần trầm tư suy nghĩ về những bài học từ quá khứ, và Tô Lam vẫn luôn túc trực bên cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng không còn sự lo lắng đơn thuần, mà thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc hơn về con đường mà T��n Mặc đang đi. Nàng đã từng nghĩ rằng con đường tu luyện là con đường của sức mạnh, của sự vượt trội, nhưng Tần Mặc đã cho nàng thấy một con đường khác, con đường của sự thấu hiểu, của sự đồng cảm, của việc cân bằng bản chất.

Hắc Phong nằm gục xuống bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhìn xung quanh, vẫn giữ vững sự cảnh giác. Cổ Phù Linh và U Linh Mộng Cảnh vẫn phát ra ánh sáng yếu ớt, nhưng giờ đây chúng dường như đã trở nên rõ ràng hơn, như thể chúng cũng đang "thở phào" nhẹ nhõm sau khi một gánh nặng ngàn năm đã được giải tỏa.

Không khí trong cổ điện dần trở nên dịu hơn, không còn sự ngột ngạt của những ý chí bị giam cầm. Tần Mặc cảm nhận được một luồng linh khí thanh khiết hơn, tinh thuần hơn đang lưu chuyển bên trong. Hắn biết, họ đã đi đúng hướng.

"Những Linh Hồn Hộ Vệ tiếp theo sẽ càng mạnh mẽ và phức tạp hơn, đòi hỏi Tần Mặc phải vận dụng 'ý chí tồn tại' sâu sắc hơn nữa," Lục Vô Trần khẽ nói, như một lời cảnh báo. Hắn hiểu rằng đây chỉ là khởi đầu. "Và Chân Lý Thạch Bi... ta e rằng nó không chỉ là một tấm bia khắc chữ. Nó có thể là một thực thể sống, một 'ý chí' khổng lồ đã tồn tại từ rất lâu."

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn nhìn sâu vào con đường phía trước, nơi bóng tối vẫn còn bao trùm. Hắn cảm nhận được sự thật trong lời nói của Lục Vô Trần. Chân lý không bao giờ đơn giản. Hắn cũng cảm nhận được một sự chú ý đang ngày càng trở nên cụ thể hơn từ xa, như thể một ánh mắt sắc lạnh đang xuyên qua không gian, dõi theo từng bước đi của họ. Thiên Diệu Tôn Giả chắc chắn đã nhận ra sự đột phá của họ, và có lẽ đã bắt đầu hành động.

"Chúng ta phải tiếp tục." Tần Mặc nói, giọng hắn dần lấy lại sức. "Chúng ta không còn nhiều thời gian."

Hắn biết rằng bên cạnh những cạm bẫy, sẽ có những thông điệp hoặc ký ức sâu sắc hơn từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị' được tiết lộ, củng cố thêm 'chân lý thất lạc'. Mỗi bước đi vào sâu hơn trong cấm địa này không chỉ là một cuộc phiêu lưu, mà còn là một hành trình khám phá bản chất của Huyền Vực, và bản ch���t của chính con người. Con đường này không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn đòi hỏi sự kiên định về tư tưởng, sự thấu hiểu, và một trái tim không ngừng tìm kiếm sự cân bằng.

Cả nhóm cùng nhau đứng dậy, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Chặng đường phía trước chắc chắn sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác. Vận mệnh của Huyền Vực đang nằm trong tay họ, và Chân Lý Thạch Bi đang chờ đợi để được vén màn, để nói lên sự thật đã bị che giấu hàng ngàn năm.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free