Vạn vật không lên tiên - Chương 632: Gánh Nặng Chân Lý: Trách Nhiệm Của Kẻ Thức Tỉnh
Sự tĩnh mịch của di tích cổ, không còn chút khàn đặc hay yếu ớt. Mỗi từ hắn thốt ra đều mang theo trọng lượng ngàn cân, như một lời tuyên ngôn đanh thép. "Chúng ta không thể để điều đó xảy ra."
Lời nói của hắn như một tia chớp xé tan bầu không khí nặng nề, đánh thức mọi người khỏi những suy tư và đau đớn.
Tô Lam hít sâu một hơi, cơ thể nàng khẽ run lên, nhưng ánh mắt nàng đã hoàn toàn thoát khỏi sự bàng hoàng và giằng xé. Thay vào đó là một sự kiên định không gì sánh nổi, một ngọn lửa mới đã nhen nhóm trong đôi mắt phượng của nàng. Nàng nắm chặt chuôi kiếm cổ, như nắm chặt lấy quyết tâm của mình. "Ta... sẽ đứng về phía ngươi, Tần Mặc. Cho dù phải đối đầu với toàn bộ tông môn của ta." Lời nói của nàng dứt khoát, vang vọng giữa gió đêm sa mạc. Nàng đã đưa ra lựa chọn c��a mình. Niềm tin vào lý tưởng thăng tiên của tông môn, vào sự vinh quang của kiếm đạo đã bị lung lay, nhưng nàng đã tìm thấy một chân lý cao cả hơn: sự cân bằng của vạn vật, sự bảo vệ Huyền Vực khỏi con đường diệt vong. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, có thể sẽ phải đối mặt với những người từng là sư trưởng, là đồng môn, nhưng nàng không hối hận.
Lục Vô Trần tiến lên một bước, lưng hắn không còn còng như trước, đôi mắt sâu trũng giờ đây ánh lên một tia sáng của niềm hy vọng mới. "Con đường này đầy chông gai, nhưng là con đường duy nhất còn lại." Hắn nhìn Tần Mặc, một nụ cười khổ nhưng chân thành nở trên khuôn mặt khắc khổ. "Tôi sẽ dốc hết sức mình. Kiến thức về lịch sử, về những âm mưu bị che giấu... tôi sẽ dùng tất cả để phò trợ ngươi." Hắn đã từng lạc lối trong sự chán nản và hoài nghi, nhưng giờ đây, hắn đã tìm thấy ý nghĩa mới cho sự tồn tại của mình, một mục đích cao cả hơn bất kỳ sự truy cầu cá nhân nào. Hắn biết Thiên Diệu Tôn Giả sẽ là một đối thủ đáng sợ, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.
Thiên Sách Lão Nhân gật đầu, "Cần phải nhanh chóng. Sự mất cân bằng của Huyền Vực đang ngày càng nghiêm trọng. Những hiện tượng kỳ lạ đang xuất hiện khắp nơi, không thể che giấu được nữa." Lời nói của hắn nhắc nhở mọi người về sự khẩn cấp của tình hình.
Vô Danh Khách nhặt lại bầu rượu đã cạn, khẽ lắc đầu. "Con đường chông gai, ắt có những kẻ cản đường. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngồi yên." Hắn nói, giọng điệu tự nhiên như gió thoảng, nhưng lời lẽ lại thâm sâu, cảnh báo về những thử thách sắp tới. "Hắn có thể đã biết về chân lý này, hoặc đã từng chứng kiến những dấu hiệu tương tự, nhưng cố tình bóp méo nó để duy trì quyền lực và lý tưởng sai lầm của mình."
Hắc Phong khẽ gầm gừ, dụi đầu vào tay Tần Mặc, như một lời thề trung thành. Con sói khổng lồ cảm nhận được ý chí mạnh mẽ của chủ nhân, và nó sẵn sàng chiến đấu đến cùng.
Tần Mặc chậm rãi đặt tay lên Chân Lý Thạch Bi một lần cuối, như một lời thề nguyền thiêng liêng. Bề mặt đá cổ kính lạnh lẽo, nhưng hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ, một ý chí tồn tại cổ xưa đang dội lại trong lòng bàn tay. Hắn linh cảm rằng, Chân Lý Thạch Bi này không chỉ là nguồn thông tin, mà có thể là một chìa khóa để "đảo ngược" hoặc "chữa lành" sự mất cân bằng của Huyền Vực, và "ý chí tồn tại" độc đáo của hắn sẽ là yếu tố quyết định để kích hoạt nó.
Cổ Phù Linh và U Linh Mộng Cảnh nhẹ nhàng bay lượn quanh Tần Mặc, ánh sáng mờ ảo của chúng hòa quyện vào bóng đêm sa mạc, như những vệ tinh trung thành, sẵn sàng đi cùng hắn trên chặng đường gian nan.
Cả nhóm siết chặt vũ khí, nhìn về phía xa, nơi bóng tối của Huyền Vực đang bao trùm. Cuộc chiến này không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà là một cuộc chiến về tư tưởng, về sự lựa chọn của vạn vật: lựa chọn được là chính mình, hay là truy cầu một sự tồn tại giả tạo để rồi tự hủy diệt. Gánh nặng của chân lý này là vô cùng lớn, nhưng Tần Mặc không còn cô độc. Hắn đã sẵn sàng gánh vác, cùng với những người đồng hành đã tin tưởng vào hắn, để đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả và cứu rỗi Huyền Vực khỏi lời nguyền của sự thăng tiên mù quáng. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng ý chí của họ đã được tôi luyện sắc bén hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ đá, đổ vàng trên những tàn tích cổ xưa. Di tích Cổ Tiên hiện lên uy nghi nhưng cũng đầy bi thương dưới ánh ban mai, với những khối kiến trúc bằng đá khổng lồ, chạm khắc hoa văn phức tạp đã bị phong hóa đến mức gần như không thể nhận ra hình dáng ban đầu. Gió sa mạc vẫn không ngừng rít qua các khe đá và những cổng vòm đổ nát, tạo nên một bản giao hưởng u ám, như tiếng thở dài của ngàn năm lịch sử. Tiếng cát lạo xạo dịch chuyển dưới chân, đôi khi là những âm thanh kỳ lạ vang vọng từ sâu bên trong di tích, gợi lên hình ảnh của những sinh vật ẩn mình hoặc những ký ức cổ xưa đang cựa quậy. Không khí khô hanh mang theo mùi cát bụi mặn chát, mùi đá cổ đã hóa thạch, pha lẫn chút hương vị lạ lùng của những vật phẩm cổ xưa còn sót lại, một mùi hương vừa quen thuộc vừa xa lạ, như thể đang đứng giữa hai dòng thời gian.
Tần Mặc, với thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, đứng lặng lẽ trước Chân Lý Thạch Bi. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn, thường ngày ánh lên sự quan sát tinh tế và trầm tư, giờ đây lại mang một vẻ nặng trĩu. Hắn đưa bàn tay thanh tú chạm nhẹ lên bề mặt thô ráp của bia đá một lần nữa, cảm nhận những rung động cuối cùng của ý chí tồn tại cổ xưa đang dần lắng xuống. Làn da ngăm nắng của hắn phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa, làm nổi bật lên vẻ khắc khổ và quyết tâm. Trang phục vải thô đơn giản của người Vô Tính Thành càng khiến hắn trông bình dị giữa không gian hùng vĩ nhưng tang thương này.
Bên cạnh hắn, Tô Lam vẫn còn chìm đắm trong sự bàng hoàng khôn tả. Nàng đã từng là một kiếm khách kiêu hãnh của Thanh Vân Tông, kiên định với con đường thăng tiên, nhưng giờ đây, mọi niềm tin của nàng đã sụp đổ tan tành. Nhan sắc thanh tú của nàng giờ đây phủ một tầng mây u ám, đôi mắt phượng thông minh và kiên định thường ngày nay lại chứa đầy sự hoang mang, bối rối. Nàng vẫn mặc bộ trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, nhưng vẻ tinh anh, lạnh lùng thường thấy đã biến mất, thay vào đó là sự đau đớn và giằng xé. Nàng khẽ ôm lấy Hắc Phong, vùi mặt vào bộ lông đen tuyền của con sói khổng lồ, tìm kiếm một chút an ủi, một điểm tựa giữa những tàn phá của niềm tin. Hắc Phong, với đôi mắt đỏ rực đầy cảnh giác, cũng dụi đầu vào tay nàng, như một lời động viên thầm lặng.
Lục Vô Trần, cố vấn kiêm người đã giác ngộ và thề phò trợ Tần Mặc, đứng cạnh đó, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi. Dáng người gầy gò, lưng hơi còng của hắn dường như càng thêm nặng trĩu dưới sức nặng của những chân lý vừa được phơi bày. Mái tóc đã điểm bạc, búi sơ sài, phất phơ trong gió sa mạc. Đôi mắt sâu trũng của hắn, từng chứa đựng sự chán nản và hoài nghi, giờ đây lại ánh lên một sự đau xót khó tả, như thể hắn đang tiếc nuối cho những gì đã mất, cho những sai l���m của bao thế hệ.
"Thảm họa không phải là một ngày nào đó bỗng dưng ập đến, mà là kết quả của từng chút một sự lệch lạc, sự cố chấp... và sự mù quáng," Tần Mặc cất giọng trầm tư, giọng hắn như hòa lẫn vào tiếng gió, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi. "Chúng ta... đã nhìn thấy nó." Hắn ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh ngắt, như thể đang cố gắng nhìn xuyên qua không gian và thời gian để thấu hiểu hơn nữa những bi kịch đã xảy ra.
Tô Lam ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng đỏ hoe nhìn Tần Mặc, giọng nàng run rẩy, đầy sự tuyệt vọng và hoài nghi. "Điều này... điều này có nghĩa là mọi thứ chúng ta tin tưởng... con đường của tông môn... đều sai lầm sao? Chúng ta đang dẫn Huyền Vực đến chỗ chết?" Nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, cảm thấy lạnh lẽo không phải vì kim loại, mà vì sự trống rỗng trong tâm hồn.
Lục Vô Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề như trút đi bao nhiêu gánh nặng của ngàn năm sai lầm. "Thật không ngờ, những lời cảnh báo trong các điển tịch cổ xưa lại là s�� thật. Chúng ta đã quá coi thường lịch sử, quá tin vào những lời đường mật của sự thăng tiến." Hắn nhìn Thiên Sách Lão Nhân, người đang ôm một chồng sách cũ, khuôn mặt nhăn nheo đầy vẻ đau xót và sửng sốt. Thiên Sách Lão Nhân chỉ gật đầu, đôi mắt tinh anh sau cặp kính ánh lên sự thống khổ. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe." Lời nói của hắn như một lời tự trách, một lời hối lỗi muộn màng.
Vô Danh Khách, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy suy tư, nhặt lại bầu rượu đã cạn, lắc nhẹ. "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình. Cái giá của sự tiến hóa cưỡng ép... luôn là sự hủy diệt." Giọng hắn trầm đục nhưng đầy triết lý, như thể hắn đã nhìn thấy tất cả những điều này từ rất lâu rồi. Y khoác chiếc áo choàng cũ kỹ, dáng vẻ phong trần nhưng lại mang một sự thấu hiểu sâu sắc.
Trong không khí nặng nề đó, Cổ Phù Linh và U Linh Mộng Cảnh vẫn nhẹ nhàng bay lượn quanh Tần Mặc, ánh sáng mờ ảo của chúng như những đốm lửa hy vọng leo lét trong bóng tối bi thương. Chúng không nói, nhưng sự hiện diện của chúng là một lời khẳng định, một sự đồng hành không lời. Tần Mặc biết, Chân Lý Thạch Bi đã nói lên tất cả. Nó không chỉ là một khối đá vô tri, mà là một nhân chứng sống, một lời cảnh tỉnh từ vực sâu của thời gian. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại mạnh mẽ của nó, một ý chí không muốn bị lãng quên, không muốn nhìn thấy bi kịch lặp lại. Hắn tin rằng, với năng lực của mình, hắn có thể đánh thức ý chí đó, biến nó thành chìa khóa để cứu rỗi Huyền Vực.
Dưới cái nắng gay gắt của sa mạc, giữa những tàn tích đổ nát của một nền văn minh đã lụi tàn, nhóm người Tần Mặc đứng đó, mỗi người một tâm trạng, nhưng cùng chung một gánh nặng: gánh nặng của chân lý, gánh nặng của một thế giới đang đứng bên bờ vực thẳm. Sự bàng hoàng đã qua đi, giờ đây chỉ còn lại sự kiên định và quyết tâm. Họ đã nhìn thấy sự thật, và họ không thể quay lưng.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của ngày tàn dần tắt, nhuộm đỏ cả một vùng trời sa mạc, nhóm Tần Mặc đã rời khỏi Di Tích Cổ Tiên. Họ men theo những con đường mòn ẩn mình trong cát, hướng về phía Ốc Đảo Thanh Phong – một điểm dừng chân quen thuộc giữa biển cát bao la. Làn gió sa mạc đã dịu đi, mang theo hơi mát của hoàng hôn, xua tan đi phần nào cái nóng bức gay gắt ban ngày. Tiếng lá cọ xào xạc trong gió nhẹ, tiếng lạc đà kêu xa xa, và mùi nước thoang thoảng cùng hương cây cỏ xanh tươi của ốc đảo đón chào họ, như một lời an ủi sau những giờ phút nặng nề.
Ốc Đảo Thanh Phong không quá lớn, chỉ có vài ba lều trại đơn sơ được dựng lên dưới bóng mát của những cây chà là cao vút. Một giếng nước trong lành nằm giữa ốc đảo, tiếng nước chảy róc rách nhẹ nhàng như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn. Bầu không khí nơi đây hoàn toàn đối lập với sự bí ẩn, khô cằn của Di Tích Cổ Tiên. Nó mát mẻ, dễ chịu, mang lại cảm giác bình yên tạm thời.
Họ nhanh chóng dựng trại, đốt một đống lửa nhỏ. Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt mỗi người, tô đậm thêm vẻ suy tư và nghiêm nghị. Tần Mặc ngồi xuống, ánh mắt kiên định quét qua từng người đồng hành. Vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt của hắn giờ đây được thay thế bằng một sự trầm tĩnh đáng kinh ngạc, như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt của hắn đều toát lên sự quyết đoán.
"Chân lý đã được vén màn." Giọng Tần Mặc trầm ấm, vang lên giữa màn đêm đang dần buông xuống. "Giờ đây, trách nhiệm không chỉ là bảo vệ Vô Tính Thành, mà là thức tỉnh toàn bộ Huyền Vực. Đó là gánh nặng mà chúng ta không thể chối bỏ." Hắn dùng một cành cây nhỏ, phác thảo vài đường nét trên nền cát ẩm, vẽ ra một bản đồ thô sơ về Huyền Vực, về những con đường mà vạn vật đang đi, và những vết nứt đang dần xuất hiện.
Lục Vô Trần, cố vấn mới của Tần Mặc, đặt bàn tay khắc khổ của mình lên bản đồ cát, chỉ vào những vùng đất mà hắn đã từng đi qua, những nơi mà linh khí đã bắt đầu biến ch���t. "Theo những gì Thạch Bi hiển lộ, và những mảnh vụn điển tịch ta từng đọc, sự sụp đổ không đến từ một trận chiến lớn, mà từ sự kiệt quệ từ bên trong. Linh khí mất đi sự thuần khiết, vạn vật mất đi bản chất, biến thành những hình thái méo mó, điên loạn." Hắn thở dài, đôi mắt sâu trũng nhìn Tần Mặc đầy lo lắng. "Thiên Diệu Tôn Giả đang đẩy Huyền Vực theo đúng con đường ấy, nhanh hơn bất kỳ ai. Hắn không chỉ làm vậy với con người, mà còn với mọi vật chất, mọi sinh linh, ép buộc chúng phải 'thăng hoa' theo cái cách mà hắn nghĩ là đúng đắn, nhưng thực chất lại là sự cưỡng ép vật tính."
Tô Lam, với vẻ mặt vẫn còn vương chút bàng hoàng nhưng đã thêm vào đó sự kiên định, siết chặt hai bàn tay. Nàng đã trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội, giữa niềm tin cố hữu và sự thật tàn khốc. "Ta... ta không thể chấp nhận được. Nhưng ta cũng không thể nhắm mắt làm ngơ." Giọng nàng vẫn còn chút run rẩy, nhưng đã mang theo một sự quyết tâm mới mẻ. "Con đường này... có lẽ sẽ phải đối đầu với tất cả những gì ta t���ng biết, từng tin tưởng. Liệu chúng ta có thể thành công?" Nàng nhìn ra xa, về phía những ngọn núi đá sừng sững ẩn hiện trong bóng tối, nơi có lẽ là hướng của Thanh Vân Tông, tông môn mà nàng đã từng coi là tất cả. Nàng biết, lựa chọn này sẽ khiến nàng trở thành kẻ đối địch với những người sư huynh, sư tỷ, thậm chí là sư phụ của mình.
Thiên Sách Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng và khuôn mặt nhăn nheo, gật gù. "Tri thức là sức mạnh, nhưng cũng là gánh nặng. Giờ đây chúng ta đã có tri thức, điều cần làm là biến nó thành hành động." Hắn điều chỉnh cặp kính, ánh mắt tinh anh quét qua từng người, như đang đánh giá tiềm năng và quyết tâm của mỗi cá nhân. "Sự mất cân bằng của Huyền Vực đã không còn là bí mật. Những hiện tượng kỳ lạ, những vùng đất linh khí cạn kiệt, những sinh vật biến dị... chúng đã và đang xảy ra ở khắp mọi nơi. Thiên Diệu Tôn Giả có thể tạm thời trấn áp thông tin, nhưng không thể mãi mãi che giấu sự thật."
Hắc Phong nằm cuộn tròn cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực không ngừng quan sát xung quanh, cảnh giác trước mọi động tĩnh. Con sói khổng lồ dường như cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình, thỉnh thoảng khẽ gầm gừ nhẹ, như một lời khẳng định về lòng trung thành và sẵn sàng chiến đấu.
Vô Danh Khách nhấp một ngụm nước từ bầu rượu đã được đổ đầy lại, ánh mắt suy tư dõi theo làn khói từ đống lửa. "Đường còn dài, Tần Mặc. Thiên Diệu Tôn Giả đã xây dựng đế chế của mình trên lý tưởng thăng tiên, hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ. Ngay cả khi hắn đã biết một phần sự thật, hắn cũng sẽ bóp méo nó để phục vụ mục đích của mình. Chuẩn bị cho một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường, mà còn trong tư tưởng của vạn vật."
Tần Mặc gật đầu. Hắn biết, con đường này không chỉ đầy chông gai mà còn đầy rẫy sự cô độc. Hắn sẽ phải đối mặt với sự hiểu lầm, sự thù địch của toàn bộ thế giới tu luyện. Nhưng nhìn những người đồng hành đang ngồi quanh đống lửa, ánh mắt kiên định của Tô Lam, sự tận tâm của Lục Vô Trần, sự khôn ngoan của Thiên Sách Lão Nhân và Vô Danh Khách, cùng lòng trung thành tuyệt đối của Hắc Phong, hắn cảm thấy không còn cô độc nữa. Gánh nặng vẫn còn đó, nhưng đã có người san sẻ. Dưới ánh chiều tà, họ bắt đầu phác thảo những bước đi đầu tiên trên con đường đầy cam go này.
***
Đêm đã buông xuống hoàn toàn trên Ốc Đảo Thanh Phong. Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đen thẳm, rải ánh bạc xuống những tán lá chà là và mặt nước giếng trong vắt, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, tĩnh mịch. Gió đêm mơn man thổi qua, mang theo hơi ẩm từ ốc đảo, xua đi cái nóng còn sót lại của ngày dài. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng nước chảy róc rách từ mạch ngầm, và tiếng lá cọ xào xạc trong gió tạo nên một bản nhạc đêm dịu êm, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng trong cuộc trò chuyện của nhóm Tần Mặc.
Quanh đống lửa trại ấm áp, Tần Mặc và những người đồng hành vẫn đang miệt mài thảo luận. Mùi khói nhẹ từ củi khô thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm và cây cỏ đặc trưng của ốc đảo. Khuôn mặt của mỗi người đều được chiếu sáng bởi ánh lửa bập bùng, để lộ những đường nét suy tư, căng thẳng.
Tần Mặc, với đôi mắt đen láy sâu thẳm, nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong những vũ điệu của nó. Hắn chậm rãi cất lời, giọng điệu bình thản nhưng mỗi từ đều có trọng lượng riêng. "Chúng ta cần tìm hiểu thêm về Thiên Diệu Tôn Giả. Hắn có biết về chân lý này không? Hay hắn đã cố tình bóp méo nó? Và làm sao để thuyết phục những người đã mù quáng tin vào con đường thăng tiên?" Hắn biết rằng, để đối đầu với một kẻ thù mạnh mẽ và thâm hiểm như Thiên Diệu Tôn Giả, không chỉ cần sức mạnh, mà còn phải thấu hiểu động cơ và tâm lý của đối phương.
Lục Vô Trần, với kinh nghiệm và kiến thức uyên bác về lịch sử, khẽ vuốt mái tóc điểm bạc của mình. "Thiên Diệu Tôn Giả có lẽ đã tiếp cận được một phần của chân lý, nhưng hắn đã chọn cách hiểu sai lệch, biến nó thành công cụ để củng cố quyền lực và khát vọng cá nhân. Hắn đã thấy sự sụp đổ của các thế giới khác, nhưng thay vì cảnh tỉnh, hắn lại tìm cách 'cướp đoạt' bản chất của vạn vật để làm giàu cho bản thân, làm bàn đạp cho con đường thăng tiên của hắn." Hắn ngừng một lát, ánh mắt sâu trũng ánh lên vẻ căm phẫn. "Việc đầu tiên là phải tìm cách truyền bá thông điệp từ Chân Lý Thạch Bi, từng bước một, bắt đầu từ những nơi còn giữ được sự thuần khiết hoặc đã bắt đầu cảm nhận được sự bất ổn. Những hiện tượng mất cân bằng của Huyền Vực ngày càng nghiêm trọng, đó vừa là thách thức, vừa là cơ hội của chúng ta. Khi vạn vật kêu than, chúng sẽ lắng nghe."
Tô Lam gật đầu, ánh mắt nàng đã hoàn toàn thoát khỏi sự hoang mang, thay vào đó là sự kiên định rực rỡ của một nữ kiếm khách đã tìm thấy chân lý. "Ta sẽ dùng kinh nghiệm của mình trong Thanh Vân Tông để giúp các ngươi hiểu rõ hơn về cách suy nghĩ của họ. Ta biết những niềm tin nào đã ăn sâu vào tâm trí, những lời hoa mỹ nào đã được dùng để che đậy sự thật. Nhưng điều này... sẽ là một cuộc cách mạng tư tưởng. Sẽ có rất nhiều sự phản kháng, thậm chí là thù địch." Nàng nắm chặt chuôi kiếm cổ, như thể đang nắm chặt lấy một lời thề. Nàng đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với sự đối đầu nội bộ, với những người từng là sư trưởng, đồng môn của mình, những người mà có thể sẽ không bao giờ hiểu được lựa chọn của nàng.
Tần Mặc ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như vô vàn đôi mắt đang dõi theo. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ những nơi mà sự mất cân bằng đã hiện rõ nhất, nơi mà vạn vật đang kêu than. Nơi đó, lời nói của chúng ta sẽ có sức nặng hơn. Chúng ta sẽ không dùng vũ lực để ép buộc, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, cho vạn vật quyền được là chính nó." Hắn biết rằng, đó là con đường duy nhất để thực sự cứu rỗi Huyền Vực, không phải bằng cách áp đặt một trật tự mới, mà bằng cách khôi phục lại sự cân bằng vốn có.
Vô Danh Khách nhấp một ngụm rượu, giọng trầm đục. "Đường còn dài, Tần Mặc. Nhưng ít nhất, giờ đây chúng ta đã có phương hướng." Hắn nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp, vừa là sự thấu hiểu, vừa là sự cảm phục. "Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngồi yên. Hắn sẽ có những hành động cực đoan hơn nữa để trấn áp bất kỳ ai dám thách thức con đường thăng tiên của hắn. Hãy cẩn trọng." Lời cảnh báo của hắn như một lưỡi kiếm sắc bén, nhắc nhở mọi người về mối nguy hiểm luôn rình rập.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, dụi đầu vào tay Tần Mặc, như thể cũng đã hiểu được sự nghiêm trọng của tình hình. Con sói khổng lồ này, với bản năng của loài thú, cảm nhận được sự bất ổn đang lan tràn khắp Huyền Vực, và nó sẵn sàng đứng cùng chủ nhân của mình. Cổ Phù Linh và U Linh Mộng Cảnh bay lượn nhẹ nhàng trên đầu Tần Mặc, những đốm sáng mờ ảo của chúng như những ngọn đèn dẫn lối trong đêm tối.
Chân Lý Thạch Bi, dù không ở đây, nhưng ý chí của nó vẫn vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Hắn cảm nhận được rằng nó không chỉ là nguồn thông tin, mà còn là một chìa khóa, một công cụ tiềm năng để "đảo ngược" hoặc "chữa lành" sự mất cân bằng. Và "ý chí tồn tại" độc đáo của hắn chính là yếu tố quyết định để kích hoạt tiềm năng thực sự của nó. Nhưng điều đó vẫn còn là một bí ẩn cần được khám phá.
Cả nhóm ngồi thành vòng tròn, cùng nhau phác thảo kế hoạch, với mỗi thành viên đóng góp dựa trên kiến thức và kinh nghiệm của mình. Ánh trăng sáng vằng vặc soi rõ những khuôn mặt đầy quyết tâm, những đôi mắt ánh lên niềm hy vọng mong manh. Con đường phía trước là một vực thẳm đầy chông gai, là cuộc chiến chống lại cả một thế giới đã mù quáng theo đuổi lý tưởng thăng tiên. Nhưng giờ đây, Tần Mặc không còn đơn độc. Hắn có những người đồng hành tin tưởng vào hắn, vào chân lý mà hắn mang theo. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả, đối mặt với sự mù quáng của vạn vật, để cứu rỗi Huyền Vực khỏi lời nguyền của sự hủy diệt. Dưới bầu trời đêm đầy sao, một hành trình mới, đầy gian nan và thử thách, đã chính thức bắt đầu.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.