Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 631: Chân Lý Khốc Liệt: Tận Thế Từ Khát Khao Lên Tiên

Tần Mặc vẫn đứng sững sờ trước Chân Lý Thạch Bi, thân hình hơi gầy gò của hắn dường như đang phải gánh chịu sức nặng của cả một vũ trụ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, vốn luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và trầm tư, giờ đây lại vô hồn, tựa như hai hố sâu hút trọn mọi ánh sáng. Trong thâm tâm hắn, những hình ảnh về ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị’ của các thế giới khác vẫn đang cuộn trào dữ dội, không ngừng va đập, phơi bày một chân tướng tàn khốc mà không ai dám tin. Sa mạc Huyết Nguyệt lúc này đã nhuộm một màu vàng cam rực rỡ dưới ánh dương đang lên cao, nhưng không khí xung quanh Chân Lý Thạch Bi lại đặc quánh một sự u ám, nặng nề, như thể chính thời gian cũng đang ngừng lại để lắng nghe.

Gió sa mạc rít gào, xuyên qua những khe nứt trên các tòa kiến trúc bằng đá cổ kính, tạo nên những âm thanh ai oán, tựa như tiếng than khóc của hàng vạn sinh linh đã cam chịu số phận bi thảm. Những bức tường thành sụp đổ, những cổng vòm đổ nát, và những tượng đài khổng lồ, tất cả đều mang một v��� đẹp siêu phàm, nhưng giờ đây lại mục nát và phong hóa nặng nề, nằm trơ trọi giữa biển cát vô tận. Cát bụi lạo xạo di chuyển dưới chân, đôi khi lẫn vào đó là những tiếng động lạ từ sâu bên trong di tích, có thể là tiếng vọng của quá khứ, hoặc chỉ là sự di chuyển của những sinh vật ẩn mình khỏi cái nóng thiêu đốt. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc quẩn quanh, phảng phất thêm chút hương vị lạ từ những vật phẩm cổ xưa hay linh dược hiếm hoi còn sót lại, một mùi hương vừa huyền bí vừa bi ai.

"Dòng sông... không còn là sông." Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khàn đặc, đứt quãng, như thể mỗi từ ngữ đều phải xé nát cổ họng mới có thể thốt ra. Hắn ôm chặt lấy đầu, đôi tay run rẩy bấu víu vào mái tóc đen nhánh, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ ngay trong tâm trí mình. "Núi... chỉ là vỏ rỗng. Bản chất... bị cưỡng đoạt... để đổi lấy hư vinh..."

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, cảm nhận được sự thống khổ tột cùng của chủ nhân. Nó khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, dụi đầu vào chân Tần Mặc, bộ lông mềm mại cọ xát như một lời an ủi không lời. Linh thú trung thành này đã từng trải qua một phần cảm giác bi thương và áp lực từ dòng chảy ký ức, dù không trực tiếp như Tần Mặc, nhưng cũng đủ để nó hiểu được sự nghiêm trọng của tình hình.

Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, đôi mắt sâu trũng đã mất đi vẻ chán nản thường ngày, thay vào đó là sự nghiêm nghị và đau đớn. Hắn bước lại gần Tần Mặc hơn một chút, giọng nói trầm lắng nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. "Đó chính là lời cảnh báo... sự thật mà các hiền giả cổ đại đã cố gắng che giấu... nhưng cũng là điều họ muốn truyền lại..." Hắn không cần Tần Mặc nói ra hết, vì những mảnh vỡ tri thức mà hắn thu thập được từ Chân Lý Thạch Bi, kết hợp với kiến thức uyên bác về các điển tịch cổ xưa, đã giúp hắn hình dung được bức tranh toàn cảnh khủng khiếp ấy. Sự kiệt quệ của linh mạch, sự tha hóa của sinh linh, sự biến đổi bản chất của vạn vật – tất cả đều là hệ quả của một cuộc thăng tiên mù quáng, một sự truy cầu không giới hạn đã vượt qua mọi giới hạn tự nhiên.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú nhưng giờ đây tái nhợt, siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng tràn đầy hoài nghi và đau đớn. Nàng đã tin tưởng vào con đường tu luyện của tông môn, vào lý tưởng thăng tiên như một lẽ tất yếu, một sự vinh quang tột đỉnh. Nhưng những gì Tần Mặc vừa trải qua, những cảm xúc và hình ảnh mà U Linh Mộng Cảnh đã truyền tải một cách gián tiếp, đã gieo rắc một hạt giống nghi ngờ khủng khiếp vào tâm trí nàng. Niềm tin bấy lâu nay đang bị lung lay tận gốc rễ, và nàng cảm thấy một sự giằng xé nội tâm sâu sắc, giữa lòng trung thành với môn phái và chân lý tàn khốc vừa được phơi bày.

Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò với đôi mắt tinh anh sau cặp kính mờ đục, khẽ thở dài. "Thiên Đạo luôn có giới hạn của nó. Vạn vật đều có bản tính riêng. Khi cưỡng ép vạn vật thoát ly bản tính để truy c��u một cảnh giới siêu việt, đó không còn là thăng hoa, mà là tự diệt." Lời hắn nói như gõ vào tâm can mọi người.

Tần Mặc dần gục xuống, hai tay ôm đầu, cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ trong tâm trí. Hắc Phong gầm gừ nhẹ, sát lại gần chủ nhân, bộ lông đen tuyền cọ xát vào tay Tần Mặc như một lời an ủi không lời. Tô Lam siết chặt kiếm, ánh mắt đầy hoài nghi và đau đớn. Nàng không thể nào tin được rằng con đường thăng tiên mà cả Huyền Vực đang theo đuổi lại là con đường dẫn đến diệt vong. Nàng nhớ lại những lời Thiên Diệu Tôn Giả đã từng hùng hồn tuyên bố, về một kỷ nguyên vinh quang khi vạn vật đều có thể siêu thoát, và nàng đã tin tưởng tuyệt đối. Nhưng giờ đây, chân lý từ Chân Lý Thạch Bi lại hoàn toàn đối lập, như một lưỡi kiếm sắc bén cứa vào niềm tin của nàng. Nỗi đau ấy không chỉ là sự thất vọng, mà còn là nỗi sợ hãi tột cùng cho tương lai của Huyền Vực. Vô Danh Khách vẫn lặng lẽ tựa vào một cột đá đổ nát, bầu rượu đã cạn từ lúc nào, ánh mắt trầm tư nhìn về phía Tần Mặc, khóe môi kh��� nhếch một nụ cười khổ, như thể hắn đã biết trước bi kịch này từ rất lâu rồi.

Cổ Phù Linh và U Linh Mộng Cảnh nhẹ nhàng rung động, ánh sáng mờ ảo của chúng bao quanh Tần Mặc, như một sự an ủi thầm lặng. Chúng là những thực thể mang ý chí tồn tại thuần khiết, chúng hiểu được sự thống khổ khi bản chất bị bóp méo, bị cưỡng đoạt. Sự rung động của chúng như một làn gió mát lành xoa dịu tâm hồn Tần Mặc, giúp hắn dần lấy lại sự bình tĩnh. Dưới bầu trời sa mạc khắc nghiệt, nơi cái nóng thiêu đốt của ban ngày đang dần dịu xuống, Tần Mặc bắt đầu cảm nhận được sự kết nối sâu sắc hơn với ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật xung quanh, những tàn tích cổ xưa đang thì thầm về một quá khứ huy hoàng nhưng cũng đầy bi thương. Hắn biết rằng, gánh nặng của chân lý này là vô cùng lớn, nhưng hắn không thể lùi bước. Hắn là người duy nhất có thể nghe được tiếng lòng của vạn vật, và cũng là người duy nhất có thể ngăn chặn thảm họa sắp xảy ra.

***

Tần Mặc từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn sự kinh hoàng của những gì đã chứng kiến, nhưng sâu thẳm bên trong đã lóe lên một tia kiên định. Hắn biết mình không thể giữ lại những bí mật này, không thể để nó chôn vùi trong tâm trí mình. Cả Huyền Vực cần phải biết, cần phải hiểu. Hắn hít một hơi thật sâu, luồng không khí khô nóng của sa mạc tràn vào lồng ngực, giúp hắn lấy lại sự tỉnh táo. Hắn bắt đầu kể lại, không phải bằng những lời lẽ cụ thể, mà bằng cách truyền tải cảm giác, những hình ảnh sống động mà hắn đã "thấy" từ Chân Lý Thạch Bi cho nhóm đồng hành. Hắn nhắm mắt lại, tái hiện lại dòng chảy ký ức.

Trước mắt hắn, những thế giới khác hiện lên, phồn thịnh và rực rỡ trong ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị’. Vạn vật đều được khuyến khích, thậm chí là cưỡng ép, tu luyện để thăng tiên. Một dòng sông, vốn mang ý chí tồn tại là sự trôi chảy, nuôi dưỡng, bỗng bị ép buộc biến thành linh mạch khổng lồ, dồn nén linh khí đến cực độ để cung cấp cho các tu sĩ. Ban đầu, nó dồi dào, mang lại sự phồn vinh giả tạo. Nhưng rồi, ý chí tự nhiên của dòng sông bị bóp méo, cạn kiệt, và cuối cùng, nó khô cạn, chỉ còn lại những lòng sông nứt nẻ, hoang tàn, kéo theo sự diệt vong của cả một vùng đất.

Một ngọn núi, vốn mang ý chí tồn tại là sự vững chãi, che chở, bỗng bị khai thác triệt để, biến thành một thần khí khổng lồ, một vũ khí hủy diệt. Nó được cường hóa bằng vô số vật liệu quý hiếm, chứa đựng sức mạnh kinh thiên động địa. Nhưng khi bản chất của nó bị biến đổi hoàn toàn thành một công cụ chiến tranh, ý chí vững chãi của nó tan vỡ. Thần khí đó có thể đã từng tạo nên những kỳ tích, nhưng cuối cùng, nó vỡ vụn trong một cuộc chiến tranh thăng tiên khốc liệt, để lại những mảnh vỡ vô tri, không còn chút linh khí, không còn chút sinh mệnh.

Một thành trì, nơi cư ngụ của hàng triệu sinh linh, mang ý chí tồn tại là sự bảo vệ, kết nối, bị ép buộc biến thành một chiến hạm khổng lồ, một pháo đài di động để chinh phạt các thế giới khác. Nó trở thành biểu tượng của sức mạnh và tham vọng. Nhưng khi mục đích tồn tại của nó không còn là nơi che chở mà là công cụ xâm lược, sự cân bằng của nó sụp đổ. Thành trì ấy, sau khi trải qua vô số trận chiến, cuối cùng cũng tan tành, trở thành đống đổ nát trôi nổi trong hư không, không còn là tổ ấm, chỉ còn là một mớ phế liệu vô hồn.

Một loài linh thú, vốn có bản tính hoang dã, tự do, bỗng bị ép buộc tu luyện, cưỡng đoạt huyết mạch, biến thành những chiến sủng mạnh mẽ cho các tu sĩ. Chúng mất đi bản năng nguyên thủy, mất đi sự kết nối với tự nhiên. Cuối cùng, khi ý chí tồn tại của chúng bị bóp méo đến cực hạn, chúng trở nên điên loạn, biến thành những quái vật chỉ biết giết chóc, hủy hoại mọi thứ xung quanh trước khi tự bản thân chúng cũng lụi tàn.

"Họ không muốn thăng tiên... nhưng bị ép buộc... để làm hài lòng tham vọng của những kẻ mạnh..." Tần Mặc nghẹn ngào nói, những hình ảnh tàn khốc ấy dội vào tâm trí hắn, khiến lồng ngực hắn đau nhói. "Cả một thế giới... bị biến thành công cụ... rồi tự hủy diệt..."

Thiên Sách Lão Nhân, đôi mắt tinh anh dưới cặp kính mờ đục sáng lên một tia đau xót. "Trong các điển tịch cổ, có nhắc đến 'Kỷ Nguyên Vạn Vật Hóa Thần'... nhưng không ai ghi lại kết cục... Có lẽ, đây chính là lý do." Hắn vuốt chòm râu bạc, giọng nói trầm tư. "Những ghi chép đó đều dừng lại ở thời điểm vạn vật bắt đầu thăng hoa, ca ngợi sự phồn vinh chưa từng có. Nhưng chưa bao giờ có đoạn kết. Giờ đây, ta đã hiểu vì sao." Hắn cảm thấy một sự rùng mình. Suốt bao năm qua, hắn đã dành cả đời để nghiên cứu những điển tịch cổ, tìm kiếm tri thức, nhưng không ngờ rằng những trang sử bị bỏ trống lại chứa đựng một chân lý kinh hoàng đến vậy. Cái kết của 'Kỷ Nguyên Vạn Vật Hóa Thần' không phải là sự thăng hoa lên cảnh giới cao hơn, mà là sự sụp đổ hoàn toàn.

Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ nỗi đau đớn. "Tôi đã từng tìm kiếm ý nghĩa của sự tu luyện... nhưng chỉ thấy sự trống rỗng. Giờ thì tôi hiểu... sự trống rỗng đó đến từ đâu." Hắn từng là một tu sĩ tài năng, một kẻ truy cầu sức mạnh và cảnh giới, nhưng cuối cùng lại lạc lối trong sự vô định. Giờ đây, hắn hiểu rằng sự trống rỗng đó không phải vì hắn không đủ tài năng, mà là vì con đường hắn theo đuổi, con đường mà cả Huyền Vực đang tôn thờ, bản chất đã sai lầm. Nó chỉ mang lại một sự phồn vinh giả tạo, một niềm hy vọng hão huyền trước khi dẫn đến sự hủy diệt. Hắn cảm thấy một sự hổ thẹn sâu sắc khi nghĩ về quãng thời gian mình đã từng mù quáng tin theo con đường thăng tiên cực đoan.

Tô Lam vẫn im lặng, từng lời Tần Mặc nói ra như từng nhát dao cứa vào niềm tin của cô. Nàng nắm chặt chuôi kiếm, đốt ngón tay trắng bệch. Đôi mắt nàng nhìn xa xăm, vượt qua những tàn tích đổ nát của Di Tích Cổ Tiên, hướng về phía chân trời đang dần ngả màu. Nàng đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Là một kiếm khách, nàng luôn tin vào sự sắc bén, vào việc rèn giũa bản thân đến cực hạn. Nhưng cái 'cực hạn' mà Tần Mặc vừa mô tả không phải là sự thăng hoa, mà là sự tha hóa, sự mất đi bản chất cốt lõi. Nàng nhớ lại những lời dạy của sư phụ, những lời ca ngợi về việc đạt đến cảnh giới kiếm tiên, về việc kiếm ý có thể xuyên phá hư không. Liệu đó có phải là một lời lừa dối, một con đường dẫn đến vực thẳm? Nàng cảm thấy một nỗi đau đớn khó tả, như thể cả thế giới quan của mình đang bị nghiền nát.

Vô Danh Khách, người vẫn lặng lẽ tựa vào một cột đá đổ nát, khẽ thở dài. Hắn không nói gì thêm, bởi lẽ những gì Tần Mặc kể, hắn đã phần nào lờ mờ nhận ra từ lâu, qua những năm tháng phiêu bạt và chứng kiến sự mục ruỗng ngầm của Huyền Vực. Hắn chỉ nhấp một ngụm rượu tưởng tượng, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa vô vàn suy tư. Hắc Phong lại khẽ gầm gừ một tiếng nữa, như thể đang đồng tình với những lời bi ai của Tần Mặc. Cả nhóm chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió sa mạc vẫn rít gào, như một bản nhạc bi tráng cho một sự thật khốc liệt vừa được vén màn.

***

Sau khi chân lý kinh hoàng được vén màn hoàn toàn, sau khi những hình ảnh về sự hủy diệt từ các thế giới khác đã dần phai nhạt khỏi tâm trí, Tần Mặc chậm rãi đứng dậy. Hắn không còn vẻ tiều tụy hay kinh hoàng như lúc nãy. Thay vào đó, ánh mắt hắn giờ đây kiên định lạ thường, một ý chí sắt đá không thể lay chuyển, tựa như tảng đá cổ xưa nhất giữa sa mạc cằn cỗi này. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã khuất dạng, chỉ còn lại vầng sáng mờ ảo cuối cùng đang dần chìm vào bóng tối thăm thẳm. Đêm sa mạc đang buông xuống, mang theo hơi lạnh cắt da thịt và sự tĩnh mịch đáng sợ.

Hắn biết, mình không còn là thiếu niên của Vô Tính Thành chỉ muốn bảo vệ quê hương nhỏ bé của mình nữa. Giờ đây, hắn là người gánh vác vận mệnh của cả Huyền Vực, của vạn vật trên thế gian này. Gánh nặng này là vô cùng lớn, nhưng hắn không hề run sợ. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được sự hủy diệt tàn khốc khi v���n vật bị cưỡng đoạt bản chất, khi sự truy cầu thăng tiên trở thành một chấp niệm mù quáng. Hắn không thể để điều đó xảy ra với Huyền Vực.

"Thiên Diệu Tôn Giả... đang dẫn Huyền Vực đi trên con đường đó." Giọng Tần Mặc trầm ổn, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của di tích cổ, không còn chút khàn đặc hay yếu ớt. Mỗi từ hắn thốt ra đều mang theo trọng lượng ngàn cân, như một lời tuyên ngôn đanh thép. "Chúng ta không thể để điều đó xảy ra."

Lời nói của hắn như một tia chớp xé tan bầu không khí nặng nề, đánh thức mọi người khỏi những suy tư và đau đớn.

Tô Lam hít sâu một hơi, cơ thể nàng khẽ run lên, nhưng ánh mắt nàng đã hoàn toàn thoát khỏi sự bàng hoàng và giằng xé. Thay vào đó là một sự kiên định không gì sánh nổi, một ngọn lửa mới đã nhen nhóm trong đôi mắt phượng của nàng. Nàng nắm chặt chuôi kiếm cổ, như nắm chặt lấy quyết tâm của mình. "Ta... sẽ đứng về phía ngươi, Tần Mặc. Cho dù phải đối đầu với toàn bộ tông môn của ta." Lời nói của nàng dứt khoát, vang vọng giữa gió đêm sa mạc. Nàng đã đưa ra lựa chọn của mình. Niềm tin vào lý tưởng thăng tiên của tông môn, vào sự vinh quang của kiếm đạo đã bị lung lay, nhưng nàng đã tìm thấy một chân lý cao cả hơn: sự cân bằng của vạn vật, sự bảo vệ Huyền Vực khỏi con đường diệt vong. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, có thể sẽ phải đối mặt với những người từng là sư trưởng, là đồng môn, nhưng nàng không hối hận.

Lục Vô Trần tiến lên một bước, lưng hắn không còn còng như trước, đôi mắt sâu trũng giờ đây ánh lên một tia sáng của niềm hy vọng mới. "Con đường này đầy chông gai, nhưng là con đường duy nhất còn lại." Hắn nhìn Tần Mặc, một nụ cười khổ nhưng chân thành nở trên khuôn mặt khắc khổ. "Tôi sẽ dốc hết sức mình. Kiến thức về lịch sử, về những âm mưu bị che giấu... tôi sẽ dùng tất cả để phò trợ ngươi." Hắn đã từng lạc lối trong sự chán nản và hoài nghi, nhưng giờ đây, hắn đã tìm thấy ý nghĩa mới cho sự tồn tại của mình, một mục đích cao cả hơn bất kỳ sự truy cầu cá nhân nào. Hắn biết Thiên Diệu Tôn Gi�� sẽ là một đối thủ đáng sợ, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.

Thiên Sách Lão Nhân gật đầu, "Cần phải nhanh chóng. Sự mất cân bằng của Huyền Vực đang ngày càng nghiêm trọng. Những hiện tượng kỳ lạ đang xuất hiện khắp nơi, không thể che giấu được nữa." Lời nói của hắn nhắc nhở mọi người về sự khẩn cấp của tình hình.

Vô Danh Khách nhặt lại bầu rượu đã cạn, khẽ lắc đầu. "Con đường chông gai, ắt có những kẻ cản đường. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không ngồi yên." Hắn nói, giọng điệu tự nhiên như gió thoảng, nhưng lời lẽ lại thâm sâu, cảnh báo về những thử thách sắp tới. "Hắn có thể đã biết về chân lý này, hoặc đã từng chứng kiến những dấu hiệu tương tự, nhưng cố tình bóp méo nó để duy trì quyền lực và lý tưởng sai lầm của mình."

Hắc Phong khẽ gầm gừ, dụi đầu vào tay Tần Mặc, như một lời thề trung thành. Con sói khổng lồ cảm nhận được ý chí mạnh mẽ của chủ nhân, và nó sẵn sàng chiến đấu đến cùng.

Tần Mặc chậm rãi đặt tay lên Chân Lý Thạch Bi một lần cuối, như một lời thề nguyền thiêng liêng. Bề mặt đá cổ kính lạnh lẽo, nhưng hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ, một ý chí tồn tại cổ xưa đang dội lại trong lòng bàn tay. Hắn linh cảm rằng, Chân Lý Thạch Bi này không chỉ là nguồn thông tin, mà có thể là một chìa khóa để "đảo ngược" hoặc "chữa lành" sự mất cân bằng của Huyền Vực, và "ý chí tồn tại" độc đáo của hắn sẽ là yếu tố quyết định để kích hoạt nó.

Cổ Phù Linh và U Linh Mộng Cảnh nhẹ nhàng bay lượn quanh Tần Mặc, ánh sáng mờ ảo của chúng hòa quyện vào bóng đêm sa mạc, như những vệ tinh trung thành, sẵn sàng đi cùng hắn trên chặng đường gian nan.

Cả nhóm siết chặt vũ khí, nhìn về phía xa, nơi bóng tối của Huyền Vực đang bao trùm. Cuộc chiến này không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà là một cuộc chiến về tư tưởng, về sự lựa chọn của vạn vật: lựa chọn được là chính mình, hay là truy cầu một sự tồn tại giả tạo để rồi tự hủy diệt. Gánh nặng của chân lý này là vô cùng lớn, nhưng Tần Mặc không còn cô độc. Hắn đã sẵn sàng gánh vác, cùng với những người đồng hành đã tin tưởng vào hắn, để đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả và cứu rỗi Huyền Vực khỏi lời nguyền của sự thăng tiên mù quáng. Con đường phía trước mịt mờ, nhưng ý chí của họ đã được tôi luyện sắc bén hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free