Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 636: Thiên Luận Phong Vân: Chân Lý Bị Thao Túng Và Ngã Rẽ Huyền Vực

Tiếng vang vọng từ cuộc đối chất vô hình với Thiên Diệu Tôn Giả ngàn năm trước vẫn còn ngân đọng trong tâm trí Tần Mặc. Hắn cảm nhận được sự kiên cố đến mức mù quáng trong niềm tin của kẻ đó, một thứ niềm tin đã trở thành bức tường thành sừng sững, được xây bằng ảo vọng và quyền lực, bảo vệ một đế chế. Giờ đây, đứng dưới vòm trời đêm tại Ốc Đảo Thanh Phong, Tần Mặc cảm thấy gánh nặng của sứ mệnh đè trĩu lên vai.

Đêm tại Ốc Đảo Thanh Phong thật tĩnh lặng, khác hẳn với sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi ẩm từ giếng nước trong vắt và mùi hương thanh khiết của những cây chà là xanh tốt. Tiếng lá cọ xào xạc như những lời thì thầm cổ xưa, hòa cùng tiếng lạc đà thỉnh thoảng cất lên một tiếng kêu trầm đục từ xa. Dưới ánh trăng rằm vằng vặc, những mái lều trại đơn sơ hiện lên mờ ảo, tạo nên một khung cảnh bình yên đến nao lòng, như một ốc đảo thực sự giữa sa mạc khô cằn. Nhưng sự bình yên đó chỉ là bề mặt, bởi trong lòng những người đang tụ họp dưới tán cổ thụ lớn nhất ốc đảo, một cơn bão đang cuộn trào.

Tần Mặc, thân hình không quá cao lớn nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn và linh hoạt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự trầm tư, nhìn Chân Lý Thạch Bi đặt giữa họ. Viên đá giờ đây không còn sáng rực rỡ như khi mới được tìm thấy, mà chỉ phát ra một ánh sáng mờ ảo, như một ngọn đèn dầu yếu ớt giữa màn đêm vô tận, nhưng sự hiện diện của nó lại mang một sức nặng không thể chối cãi. Bên cạnh hắn là Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, khuôn mặt khắc khổ nhưng giờ đây đôi mắt sâu trũng đã thắp lên một ngọn lửa kiên định. Vô Danh Khách, với khuôn mặt phong trần và bầu rượu trên tay, đang tỉ mẩn điều chỉnh một pháp khí truyền âm phức tạp, những đường nét tinh xảo trên bề mặt nó lấp lánh dưới ánh trăng. Thiên Sách Lão Nhân, mái tóc bạc trắng, lưng còng, đôi mắt đeo kính vẫn tinh anh, ôm chặt chồng sách cũ, gương mặt đầy vẻ uyên bác nhưng cũng không kém phần lo lắng.

Tần Mặc khẽ thở dài, luồng khí lạnh đêm sa mạc lùa qua cánh mũi. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của từng hạt cát, từng ngọn cỏ dại đang cố bám víu vào sự sống khắc nghiệt nơi đây. Chúng không khao khát thăng tiên, chỉ muốn được là chính mình, được sinh tồn theo bản năng vốn có. "Chúng ta không thể chiến thắng bằng sức mạnh thuần túy," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm nhưng chứa đựng sự kiên định không gì lay chuyển được. "Chúng ta phải đánh thức lương tri của vạn vật. Không phải là ép buộc chúng từ bỏ khát vọng, mà là cho chúng thấy một lựa chọn khác, một con đường khác, nơi bản chất của chúng được tôn trọng và bảo toàn." Hắn đặt bàn tay lên Chân Lý Thạch Bi, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, nhưng bên trong lại là một sự ấm áp, một nguồn năng lượng cổ xưa đang cuộn trào. Hắn nhắm mắt lại, ý chí của hắn hòa vào viên đá, chuẩn bị cho một sự kiện sẽ làm rung chuyển cả Huyền Vực.

Lục Vô Trần tiến lại gần hơn, ánh mắt hắn rực cháy. "Thiên Diệu Tôn Giả đã gieo rắc sự lầm lạc quá lâu. Hắn đã dùng quyền lực và ảo vọng để che mắt thế nhân. Nhưng lần này," hắn nói, giọng nói tuy vẫn trầm nhưng đã không còn vẻ yếu ớt, thay vào đó là một sự quyết liệt chưa từng thấy, "lần này, hắn không thể bịt tai cả thế giới. Ta đã từng là một phần của sự lầm lạc ấy, đã từng mù quáng theo đuổi cái gọi là thăng tiên. Nhưng giờ ta đã hiểu. Ta sẽ dùng tất cả những gì mình có, tất cả những sai lầm ta đã phạm phải, để giúp ngươi, Tần Mặc." Hắn siết chặt tay, thể hiện sự quyết tâm sắt đá.

Thiên Sách Lão Nhân gật đầu, khuôn mặt nhăn nheo ánh lên vẻ tiếc nuối và hy vọng. "Lịch sử đã bị bóp méo, đã bị viết lại bởi những kẻ muốn thao túng chân lý. Nhưng chân lý luôn tìm được đường quay trở lại. Giống như dòng sông chảy ngược, dù gian nan cách mấy, cuối cùng nó vẫn sẽ tìm về nguồn cội. Nhiệm vụ của chúng ta là vén màn sương mù ngàn năm, để vạn vật nhìn thấy ánh sáng." Ông lão khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời. "Tuy nhiên, hãy nhớ, chân lý không phải lúc nào cũng được đón nhận dễ dàng. Có những kẻ đã chìm quá sâu vào ảo vọng, họ sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ cái gọi là 'chân lý' của họ."

Vô Danh Khách, sau khi điều chỉnh xong pháp khí, lau tay vào vạt áo. Pháp khí Thiên Nhãn Các hiện lên với những đường vân phức tạp, được chạm khắc tinh xảo, những viên ngọc quý nhỏ lấp lánh trên bề mặt, hấp thụ ánh trăng và tỏa ra một luồng năng lượng huyền ảo. Hắn gật đầu về phía Tần Mặc. "Pháp khí đã sẵn sàng. Nó sẽ truyền tải ý chí và lời nói của ngươi đến mọi ngóc ngách của Huyền Vực, không chỉ bằng âm thanh mà còn bằng cả những hình ảnh, những cảm nhận về sự thật. Nhưng hãy cẩn thận, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên. Hắn sẽ cảm nhận được sự uy hiếp này ngay lập tức. Sẽ có một cơn bão nổi lên." Giọng Vô Danh Khách trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự cảnh báo rõ ràng. Hắn đưa tay ra hiệu, chuẩn bị kích hoạt.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự giao hòa giữa ý chí của hắn, của Chân Lý Thạch Bi, và của những người đồng hành. Hắn biết đây là một bước đi mạo hiểm, một lời tuyên chiến công khai với Thiên Diệu Tôn Giả và toàn bộ hệ thống đã ngự trị Huyền Vực ngàn năm qua. Nhưng hắn cũng biết rằng không còn lựa chọn nào khác. Sự mất cân bằng của thế giới đã đến mức báo động, và nếu không có ai dám đứng lên, Huyền Vực sẽ sụp đổ.

Với một động tác dứt khoát, Tần Mặc đặt toàn bộ ý chí vào Chân Lý Thạch Bi. Viên đá lập tức rung lên bần bật, ánh sáng mờ ảo bỗng chốc bùng lên mãnh liệt, tỏa ra một vầng hào quang chói lòa, những văn tự cổ xưa trên bề mặt nó như sống dậy, nhảy múa trong không khí. Vô Danh Khách đồng thời kích hoạt pháp khí. Một luồng sáng mạnh mẽ, trong suốt như pha lê, vọt thẳng lên trời, xuyên thủng màn đêm, vươn cao tít tắp, rồi lan tỏa ra khắp bốn phương tám hướng, mang theo ý chí và lời nói của Tần Mặc đi khắp Huyền Vực. Tiếng "ùm" trầm đục của năng lượng bùng nổ, nhưng không hề gây ra tiếng động lớn, mà là một sự rung động sâu thẳm, lan tỏa vào tận linh hồn của mọi sinh linh. Giờ đây, không còn đường lui. Cuộc tranh luận giữa hai chân lý, hai con đường, đã chính thức bắt đầu.

***

Trong khi luồng sáng từ Ốc Đảo Thanh Phong xuyên qua bầu trời đêm, thì tại Hoàng Thành Thiên Long, ánh nắng ban trưa chói chang đổ xuống những mái ngói cong vút, vàng son thếp vàng của các cung điện nguy nga. Những bức tường thành cao vút, kiên cố bằng đá xanh, được gia cố bằng các trận pháp bảo vệ, sừng sững uy nghi. Khắp các khu phố buôn bán sầm uất, tiếng rao hàng huyên náo của tiểu thương hòa cùng tiếng ngựa xe lộc cộc trên những con đường lát đá rộng rãi. Tiếng cười nói ồn ào từ các quán ăn, tửu lầu, xen lẫn tiếng nhạc du dương từ các kỹ viện, tạo nên một bản giao hưởng sống động của sự phồn thịnh. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng, mùi thức ăn đường phố thơm lừng, mùi rượu nồng nàn, và hương hoa từ các khu vườn quý tộc quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa quý tộc vừa dân dã, tràn đầy năng lượng nhưng cũng ẩn chứa những căng thẳng chính trị ngầm.

Đúng lúc đó, một giọng nói bình thản, không quá lớn, nhưng lại vang vọng trong tâm trí của mọi sinh linh, từ những tu sĩ đang ngồi thiền trong động phủ thâm sâu, những học giả đang đọc sách trong thư viện, cho đến những phàm nhân đang tấp nập mua bán ở chợ. Giọng nói đó, không đến từ bất kỳ hướng cụ thể nào, mà như thể nó được sinh ra từ chính linh hồn của mỗi người, khiến họ không thể nào phớt lờ. Đó là giọng của Tần Mặc, kể lại 'Thiên Đạo Cảnh Báo', câu chuyện về sự ra đời của Chân Lý Thạch Bi và những lời cảnh tỉnh cổ xưa được khắc ghi trên đó.

"Vạn vật đều có bản chất của mình," giọng Tần Mặc vang lên, mỗi từ đều mang theo một sức nặng không thể chối cãi, "từ hạt bụi nhỏ bé đến ngọn núi sừng sững, từ con kiến đến con rồng. Mỗi sự vật, mỗi sinh linh đều mang trong mình một 'vật tính' độc đáo, một 'ý chí tồn tại' riêng biệt. Đó là món quà mà Thiên Đạo đã ban tặng, là căn nguyên tạo nên sự đa dạng và vẻ đẹp của Huyền Vực." Hắn không công kích cá nhân, mà chỉ trình bày sự thật, những điều mà bấy lâu nay đã bị lãng quên, bị bóp méo. Hắn kể về Chân Lý Thạch Bi, về lời cảnh báo "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," và về việc lời cảnh báo đó đã bị Thiên Diệu Tôn Giả ngàn năm trước cố tình bóp méo như thế nào.

Khi Tần Mặc nói, trong tâm trí mọi người, những hình ảnh trực quan bắt đầu hiện lên. Đó là hình ảnh về những khu rừng nguyên sinh đang khô héo, những dòng sông cạn kiệt, những ngọn núi linh khí bị bào mòn đến trơ trọi, những sinh linh mất đi bản chất, biến thành những vật thể vô tri hoặc những quái vật dị dạng vì cố gắng thăng tiên trái với tự nhiên. Đó là những hình ảnh về sự mất cân bằng mà Tần Mặc đã chứng kiến, những vết thương mà Huyền Vực đang oằn mình gánh chịu. "Đừng vì khát vọng lên tiên mà đánh mất nó, vì khi đó, thế giới sẽ không còn là thế giới," Tần Mặc kết thúc lời nói của mình, giọng hắn vẫn bình thản nhưng chứa đựng một nỗi bi ai sâu sắc. "Bởi vì, khi tất cả đều trở thành 'tiên', thì ai sẽ là 'phàm'? Ai sẽ là 'vật'? Ai sẽ là 'nước', 'đất', 'gió', 'lửa'? Khi mọi thứ đều vượt lên khỏi bản chất của mình, thì sự cân bằng của Thiên Đạo sẽ bị phá vỡ, và Huyền Vực này sẽ không còn là Huyền Vực mà chúng ta biết."

Cả Hoàng Thành Thiên Long, cả Huyền Vực, chìm trong một sự im lặng chết chóc trong vài khoảnh khắc. Rồi, một làn sóng xôn xao, bàn tán bắt đầu lan ra. Những người phàm nhân tỏ ra bối rối, sợ hãi, nhưng cũng có một sự tò mò và hy vọng le lói. Các tu sĩ, từ cấp thấp đến cao, từ những đệ tử trẻ tuổi đến những trưởng lão uyên thâm, đều lộ vẻ mặt kinh ngạc, hoài nghi, và cả sự chấn động. Niềm tin sắt đá ngàn năm của họ đang bị lung lay bởi một giọng nói xa lạ.

Đúng lúc đó, bầu trời phía trên Hoàng Thành Thiên Long, vốn đang trong xanh, bỗng nhiên tối sầm lại. Một uy áp kinh người đổ ập xuống, khiến mọi sinh linh đều cảm thấy một sức nặng đè ép lên linh hồn. Rồi, một bóng hình khổng lồ, uy nghiêm của Thiên Diệu Tôn Giả hiện ra trên nền trời, như một vị thần giáng thế. Hắn mặc trường bào lụa trắng thêu kim tuyến, mái tóc trắng như tuyết bay trong gió, khuôn mặt tuấn tú nhưng ánh mắt xanh thẳm lại sắc lạnh và đầy sự tức giận. Hắn giơ tay lên, một luồng sáng chói lòa bùng nổ, cố gắng xé tan những hình ảnh về sự mất cân bằng mà Tần Mặc đã truyền tải.

"Tà thuyết! Hoàn toàn là tà thuyết!" Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng như tiếng sấm sét, mang theo uy áp và quyền năng không thể lay chuyển, đè bẹp mọi âm thanh khác trong thành phố. "Kẻ yếu đuối không dám đối mặt với tiến hóa! Ngươi, kẻ đến từ Vô Tính Thành, một phế địa không linh khí, không thiên phú, sao dám gieo rắc sự hoang mang và chống lại Thiên Đạo? Con đường lên tiên là định luật tối cao của vũ trụ! Là quy luật của sự tiến hóa, là mục tiêu tối thượng mà mọi sinh linh phải theo đuổi! Những lời nói của ngươi chỉ là sự mê hoặc, sự yếu hèn, nhằm giữ chân vạn vật trong sự tầm thường và mục nát!"

Bóng hình khổng lồ của Thiên Diệu Tôn Giả trừng mắt nhìn xuống, ánh mắt xuyên thấu hàng ngàn dặm, như muốn tìm kiếm kẻ đang nói những lời "phạm thượng" đó. Hắn không chỉ dùng lời lẽ hùng hồn để bác bỏ, mà còn dùng thần thông mạnh mẽ, tạo ra những luồng linh lực cuồng bạo, những cơn sóng xung kích vô hình, cố gắng áp đảo thông điệp của Tần Mặc, xé nát nó khỏi tâm trí của vạn vật. Cả bầu trời như bị xé toạc, một bên là giọng nói bình thản, sâu sắc của Tần Mặc, một bên là tiếng gầm thét đầy uy lực của Thiên Diệu Tôn Giả. Cuộc đối đầu tư tưởng trực tiếp đã chính thức biến thành một cuộc chiến giữa hai niềm tin, hai con đường, không chỉ trên lời nói mà còn trên cả ý chí và linh hồn của cả Huyền Vực. Sự phồn thịnh của Hoàng Thành Thiên Long dường như ngừng lại, mọi ánh mắt đều hướng về bầu trời, nơi hai thế lực vô hình đang giao tranh dữ dội, định đoạt số phận của một thế giới.

***

Trong khi đó, tại Thiên Nhãn Các, một nơi được xây dựng từ gỗ lim đen quý hiếm, với mái ngói xám ẩn mình giữa những vách núi sương mù, bầu không khí lại hoàn toàn khác. Đây là nơi tập trung những thông tin mật nhất, những tri thức cổ x��a nhất của Huyền Vực. Mùi giấy cũ từ hàng triệu quyển sách, mùi mực viết, mùi hương liệu nhẹ thoang thoảng, và mùi trà thảo mộc từ các phòng đàm phán quyện vào nhau, tạo nên một không gian thần bí, yên tĩnh và đầy tính toán. Ánh sáng dịu nhẹ từ đèn lồng và nến chiếu rọi, tạo cảm giác huyền ảo.

Mộ Dung Tĩnh, tu sĩ với ngoại hình tuấn tú và khí chất cao ngạo, thường ngày luôn cầm cây quạt ngọc, giờ đây đang đứng cạnh cửa sổ của một thư phòng mật, chăm chú lắng nghe. Nàng đã chứng kiến toàn bộ cuộc tranh luận, từng lời nói của Tần Mặc, từng tiếng gầm thét của Thiên Diệu Tôn Giả, đều vang vọng rõ ràng trong tâm trí nàng, thông qua những pháp khí truyền âm cao cấp nhất của Thiên Nhãn Các. Ban đầu, nàng vẫn giữ thái độ khách quan, một sự xa cách lạnh lùng của một người quan sát. Nàng tin vào sự vĩ đại của con đường thăng tiên, tin vào sức mạnh và uy quyền của Thiên Diệu Tôn Giả. Nhưng khi Tần Mặc bắt đầu trình bày những bằng chứng từ Chân Lý Thạch Bi, những hình ảnh về sự mất cân bằng của Huyền Vực, và đặc biệt là cách Thiên Diệu Tôn Giả ngàn năm trước đã bóp méo chân lý, một sự hoài nghi sâu sắc bắt đầu len lỏi trong tâm trí nàng.

"Nếu con đường thăng tiên thật sự là chân lý," Mộ Dung Tĩnh thầm nghĩ, ánh mắt nàng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi sương mù dày đặc bao phủ, che khuất tầm nhìn, "tại sao lại phải trấn áp những lời cảnh báo này? Tại sao lại phải biến một lời nhắc nhở thành một tà thuyết? Và tại sao... những gì Tần Mặc nói lại khớp với những gì ta đã chứng kiến về sự mất cân bằng của linh khí, về sự tàn lụi của một số vùng đất thiêng? Những điều mà tông môn ta vẫn cho là 'thử thách' của Thiên Đạo?" Niềm tin của nàng, vốn đã lung lay từ lâu sau khi tiếp xúc với Tần Mặc, giờ đây như bị một cơn địa chấn mạnh mẽ xô đổ.

Bên cạnh nàng, Vô Danh Khách, người vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, khẽ truyền âm, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy ý vị. "Chân lý không sợ sự thật, chỉ kẻ thao túng mới sợ hãi. Hắn càng gào thét, càng dùng quyền năng để áp đảo, thì càng chứng tỏ lời Tần Mặc nói là đúng. Bởi vì sự thật, v���n dĩ không cần phải lớn tiếng." Lời nói của Vô Danh Khách như một lưỡi dao sắc bén, xé toạc màn sương mù trong tâm trí Mộ Dung Tĩnh. Nàng chợt nhận ra sự tương đồng giữa hành động của Thiên Diệu Tôn Giả hiện tại và Thiên Diệu Tôn Giả ngàn năm trước: cả hai đều dùng uy quyền và sự đe dọa để dập tắt những tiếng nói trái chiều, thay vì đối mặt với sự thật.

Mộ Dung Tĩnh nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng nàng không hề cảm thấy đau đớn. Nàng đang trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Một bên là niềm tin đã được hun đúc hàng ngàn năm, là con đường mà tông môn nàng đã theo đuổi, là sự vinh quang và quyền lực mà nàng đã được dạy dỗ để khao khát. Một bên khác là những bằng chứng, những lý lẽ thuyết phục từ Tần Mặc, cùng với sự cố chấp không thể chối cãi của Thiên Diệu Tôn Giả. Cái cảm giác chênh vênh, mất mát, nhưng cũng đầy sự thức tỉnh dâng trào trong nàng. Nàng không thể nào quay lưng lại với những gì mình đã nghe, đã thấy, đã cảm nhận.

Không chỉ riêng Mộ Dung Tĩnh, mà nhiều tu sĩ khác trong Thiên Nhãn Các cũng đang xôn xao bàn tán. Những tiếng thì thầm, những ánh mắt trao đổi đầy nghi hoặc, những vẻ mặt lo lắng, tất cả tạo nên một không khí căng thẳng bao trùm. Một số tu sĩ trẻ, vốn đã có những hoài nghi về sự khô cằn của linh khí ở một số khu vực, về sự biến đổi kỳ lạ của một số loài linh thú, nay càng thêm bối rối. Họ bắt đầu đặt câu hỏi về những gì họ đã được dạy, về sự đúng đắn của con đường thăng tiên vô độ.

Mộ Dung Tĩnh nhìn ra cửa sổ một lần nữa, sương mù bên ngoài vẫn dày đặc, nhưng trong tâm trí nàng, một tia sáng đã le lói. Huyền Vực đang đứng trước một lựa chọn khó khăn, một ngã rẽ mà không ai có thể dự đoán được kết quả. Thiên Diệu Tôn Giả sẽ coi Tần Mặc là mối đe dọa trực tiếp và nguy hiểm nhất, không chỉ về sức mạnh mà còn về khả năng lay chuyển niềm tin của vạn vật. Sự phân hóa trong cộng đồng tu sĩ sẽ ngày càng rõ rệt, tạo ra những đồng minh mới và cả những kẻ thù mới cho Tần Mặc. Và khi các hiện tượng mất cân bằng của Huyền Vực trở nên trầm trọng hơn, buộc những người còn do dự phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã, thì liệu họ sẽ chọn con đường nào?

Mộ Dung Tĩnh khẽ thở dài, nàng biết rằng, dù kết quả thế nào, Huyền Vực sẽ không bao giờ còn như xưa. Cuộc tranh luận này, dù chỉ mới bắt đầu, đã gieo những hạt giống thay đổi vào linh hồn của cả một thế giới. Và nàng, Mộ Dung Tĩnh, không còn là một người ngoài cuộc nữa. Nàng đã là một phần của ngã rẽ định mệnh này.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free