Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 646: Bóc Tách Mưu Kế: Những Manh Mối Chống Thoát Ly Bản Chất

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ, nhưng trong lòng mỗi thành viên của liên minh Tần Mặc, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, rực cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự đoàn kết ấy là điểm tựa, là khởi đầu cho những hành trình đơn độc nhưng đầy ý nghĩa, nơi mỗi người sẽ dấn thân vào một góc của Huyền Vực, tìm kiếm những mảnh ghép của chân lý, đối mặt với sự tha hóa đang lan tràn.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương mỏng giăng trên đỉnh núi Thiên Nhãn Các, Tần Mặc đã cùng Hắc Phong lên đường. Hướng tây nam, Sa Mạc Huyết Nguyệt trải dài vô tận, đón lấy họ bằng cái nóng rát bỏng và những đợt gió xoáy cuộn cát dữ dội. Thân hình Tần Mặc không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của hắn, giờ đây ẩn dưới lớp khăn che mặt mỏng, chỉ để lộ đôi mắt đen láy sâu thẳm, luôn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Mái tóc đen nhánh của hắn được buộc gọn gàng, không để vướng víu trong những cơn gió cát hung hãn. Trang phục của hắn vẫn đơn giản, vải thô, màu sắc nhã nhặn, hòa mình vào màu đất đá cằn cỗi nơi đây, không có bất kỳ chi tiết hoa mỹ hay biểu tượng sức mạnh nào, chỉ có sự thực dụng để chống chọi với khắc nghiệt của sa mạc. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, trung thành bước bên cạnh, thân hình mạnh mẽ, uy dũng của nó dường như thách thức mọi hiểm nguy. Đôi lúc, nó gầm gừ khẽ, tiếng vọng trong gió sa mạc, như muốn cảnh báo về những mối hiểm nguy vô hình đang ẩn mình dưới lớp cát.

Càng tiến sâu vào Sa Mạc Huyết Nguyệt, cảnh vật càng trở nên hoang tàn và khắc nghiệt. Những cồn cát đỏ rực trải dài vô tận dưới ánh mặt trời gay gắt, thiêu đốt mọi thứ, khiến không khí trở nên khô nóng và ngột ngạt. Các khối đá kỳ dị, bị phong hóa bởi gió cát hàng ngàn năm, dựng lên như những cột đá mộ bia khổng lồ, chứng nhân cho sự tàn phá của thời gian và thiên nhiên. Chỉ có những ốc đảo nhỏ hiếm hoi mới mang lại chút màu xanh sự sống, nhưng cũng chỉ là những đốm sáng lẻ loi giữa biển cát chết chóc. Tiếng gió sa mạc rít gào không ngừng, tạo ra những âm thanh u ám, hòa cùng tiếng côn trùng kêu rỉ rả và đôi khi là tiếng gầm gừ của quái vật từ xa, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang tàn và nguy hiểm. Mùi cát bụi khô khan, mùi đất khô nóng, và thoang thoảng đâu đó là mùi tanh nồng từ các xác chết của sinh vật hoặc những kẻ xấu số, tất cả tạo nên một sự kết hợp khó chịu, đặc trưng của một sa mạc chết chóc.

Tần Mặc không ngừng quan sát. Từ những con bọ cánh cứng nhỏ bé cố gắng đào hang tránh nắng, đến những loài bò sát khổng lồ ẩn mình dưới cát săn mồi, hắn đều cố gắng lắng nghe "ý chí tồn tại" của chúng. Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc hơn cả là sự thay đổi đang diễn ra ngay cả ở những vật thể vô tri nhất.

Hắn dừng lại bên một cồn cát, nhắm mắt lại, dùng năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của mình. Hơi nóng từ cát thấm qua lớp vải mỏng, đốt cháy lòng bàn chân hắn. Hắc Phong đứng lặng lẽ bên cạnh, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét ngang qua những cồn cát nhấp nhô, cảm nhận được sự bất thường trong không khí.

Tần Mặc thì thầm với Hắc Phong, giọng nói trầm lắng, đầy băn khoăn: "Ngươi có cảm nhận được không, Hắc Phong? Đến cả cát cũng đang... thay đổi. Chúng không còn là cát nữa."

Trong tâm trí Tần Mặc, một dòng chảy ý niệm hỗn loạn đang cuộn trào từ hàng tỷ hạt cát nhỏ bé dưới chân hắn. Không còn là sự tĩnh lặng vô tri của vật chất, mà là một khát khao mãnh liệt, một ý chí vươn lên, một ham muốn được "bay cao hơn," được "tụ tập thành những ngọn núi vĩnh cửu," được "thành kim cương bất diệt." Những hạt cát vốn dĩ chỉ muốn được là cát, đ��ợc trôi theo gió, được lắng đọng dưới chân đồi, nay lại khao khát thoát ly khỏi bản chất của chính mình. Sự thay đổi này không hề tự nhiên, nó mang một dấu ấn cưỡng bức, một sự định hướng sai lệch.

Tần Mặc nội tâm thầm than: 'Đây chính là sự 'thoát ly bản chất' ở cấp độ nguyên thủy nhất. Thiên Diệu Tôn Giả muốn biến cả thế giới thành một 'tiên giới' vô tri.' Hắn cảm thấy một nỗi đau nhói. Ngay cả những hạt cát bé nhỏ nhất cũng bị cuốn vào vòng xoáy điên loạn của "thăng tiên vô độ." Chúng không còn cảm thấy mãn nguyện khi là một phần của cồn cát, không còn hài lòng với việc được gió cuốn đi, được mặt trời sưởi ấm. Chúng muốn biến đổi, muốn siêu việt, muốn trở thành một thứ gì đó "cao cấp hơn" mà không hề hiểu rằng, cái "cao cấp hơn" đó có thể hủy hoại chính bản chất của chúng.

Những sinh vật sa mạc mà Tần Mặc quan sát cũng vậy. Một con rắn cát, vốn dĩ chỉ muốn lẩn trốn dưới lớp cát để săn mồi và sinh tồn, nay lại mang trong mình một khát vọng "thành rồng," một ý chí muốn bay lượn trên trời cao, bỏ qua bản năng bám víu vào mặt đất. Một cây xương rồng gai góc, vốn chỉ muốn hút nước từ đất cằn và chống chọi với cái nắng, nay lại mơ ước hóa thành "linh mộc," muốn vươn lên trời xanh, muốn tỏa hương thơm ngát mà quên đi sự khắc nghiệt đã nuôi dưỡng nó. Chúng đang dần mất đi bản năng sinh tồn tự nhiên, bị cuốn vào vòng xoáy 'thăng tiên' mù quáng, thậm chí là những hạt cát cũng bắt đầu có 'ý chí' bất thường.

Đây không phải là sự tiến hóa tự nhiên, mà là sự tha hóa. Tần Mặc cảm nhận được một lực lượng vô hình đang thúc đẩy, đang gieo rắc những ý niệm sai lệch vào lòng vạn vật, khiến chúng từ bỏ chính mình. Hắn nhớ lại lời của Lục Vô Trần về "Thiên Đạo Cảnh Báo" và sự suy thoái của "vật tính." Những gì hắn đang chứng kiến ở Sa Mạc Huyết Nguyệt chính là biểu hiện rõ nét nhất của cảnh báo ấy. Việc Tần Mặc quan sát 'cát sống' bị tha hóa ở Sa Mạc Huyết Nguyệt gợi ý rằng 'thoát ly bản chất' có thể ảnh hưởng đến mọi dạng vật chất, không chỉ sinh vật hay linh khí, và sẽ dẫn đến những hiện tư���ng tự nhiên cực đoan hơn. Sa mạc này, vốn đã khắc nghiệt, có thể sẽ trở thành một vùng đất của những cơn bão cát vô tận, của những cồn cát tự biến hình, của những trận động đất không lý do, tất cả đều là hệ quả của sự mất cân bằng trong 'vật tính' nguyên thủy. Hắn biết, nếu không có sự can thiệp, toàn bộ Huyền Vực sẽ biến thành một phiên bản méo mó của "tiên giới," nơi mọi thứ đều rỗng tuếch, vô hồn, chỉ còn lại sự truy cầu mù quáng và sự hủy diệt. Hắn siết chặt tay, quyết tâm tìm ra cội nguồn của sự tha hóa này, và tìm ra phương cách để vạn vật có thể được là chính nó, không bị cưỡng ép phải thay đổi. Hắc Phong gầm gừ một tiếng trầm đục, như để đáp lại lời chủ nhân, hoặc như để khẳng định sự sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Trong đôi mắt đỏ rực của nó, Tần Mặc thấy được sự kiên định, một ý chí tồn tại thuần khiết, chưa bị vẩn đục bởi khát vọng thăng tiên mù quáng.

***

Cùng lúc đó, tại Vạn Kiếm Thành, Tô Lam và Cổ Phù Linh cũng đang bắt đầu hành trình của mình. Nàng, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự thông minh và kiên định, bước đi vững vàng trên những con đường lát đá xám. Mái tóc đen dài của nàng được buộc cao gọn gàng, cài một chiếc trâm ngọc đơn giản nhưng tinh xảo. Nàng mặc bộ trang phục tu sĩ tinh xảo, màu xanh lam nhạt, có thêu hoa văn kiếm, và luôn mang theo thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo – biểu tượng của dòng dõi kiếm tu danh giá. Vẻ mặt của nàng ban đầu có chút lạnh lùng, nghiêm nghị, nhưng giờ đây đã thêm phần băn khoăn và lo lắng trước những gì nàng nghe được từ Tần Mặc và Lục Vô Trần. Cổ Phù Linh, bé nhỏ nhưng ánh mắt lấp lánh sự kiên cường, nắm chặt tay Tô Lam, như một phần không thể tách rời.

Họ ghé thăm Lò Rèn Cự Lực, một trong những lò rèn nổi tiếng nhất Vạn Kiếm Thành, dưới sự dẫn dắt của Thiết Giáp Phụ Tá. Hắn là một người lính mặc áo giáp nhẹ, khuôn mặt nghiêm nghị, luôn cầm theo một bản đồ hoặc giấy tờ, thể hiện sự tận tụy và tuân thủ quy củ. Thiết Giáp Phụ Tá, với giọng nói rõ ràng nhưng có phần cứng nhắc, dẫn họ qua những dãy nhà xưởng nóng bức, nơi mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn, mùi than cháy, mùi mồ hôi của binh lính và kiếm sĩ, xen lẫn mùi da thuộc từ các cửa hàng áo giáp, hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí đặc trưng. Tiếng búa rèn vang vọng không ngừng từ các lò rèn, tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập, tiếng hô hào của binh lính khi huấn luyện, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy khí phách của kiếm sĩ.

Họ chứng kiến những binh khí được rèn ra. Từng thanh kiếm, từng mũi giáo, từng chiếc khiên, tất cả đều tỏa ra một khát khao 'thăng cấp' mãnh liệt. Chúng không chỉ muốn trở nên sắc bén, bền bỉ hơn, mà còn muốn "nhảy vọt" lên cảnh giới thần khí, từ chối những công đoạn rèn dũa cần thiết để giữ 'vật tính' và củng cố bản chất của mình. Thiết Giáp Phụ Tá thở dài, giọng nói mang theo sự bất lực: "Các binh khí hiện tại dường như chỉ muốn 'nhảy vọt' lên cảnh giới thần khí, bỏ qua quá trình mài giũa. Nhiều thanh kiếm tốt đã tự hủy vì không chịu được áp lực của 'ý chí thăng tiên' mù quáng. Chúng không còn muốn được là kiếm, mà muốn được là thần."

Tô Lam cẩn thận chạm vào một thanh kiếm vừa rèn xong, hơi nóng từ kim loại tỏa ra khiến nàng khẽ rụt tay lại. Nàng cố gắng cảm nhận ý chí của nó, nhưng chỉ thấy một sự hỗn loạn, một nỗi sợ hãi đi kèm với khát vọng mù quáng. Cổ Phù Linh bên cạnh nàng, vốn đã yếu ớt và hay quên, lúc này lại rung động nhẹ, phát ra những tín hiệu mơ hồ. "Chúng... đau đớn. Ký ức về 'sự kiên nhẫn' bị phai mờ." Giọng nói của cô bé nhỏ bé, mơ hồ, như tiếng gió thoảng qua, nhưng lại mang một nỗi bi ai sâu sắc.

Tô Lam cau mày, nhìn Thiết Giáp Phụ Tá, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyết tâm: "Vậy có cách nào để chúng giữ được bản chất ban đầu của mình không? Để chúng vẫn là 'kiếm' mà không cần phải là 'thần kiếm'? Chẳng lẽ một thanh kiếm không thể đạt đến đỉnh cao của chính nó mà không cần phải biến thành thứ khác?"

Thiết Giáp Phụ Tá lắc đầu: "Chúng tôi đã thử nhiều cách, thưa cô. Các thợ rèn lâu năm đã cố gắng truyền thụ 'tâm kiếm' vào chúng, dạy chúng về sự kiên nhẫn, về giá trị của từng đường rèn, từng nhát mài. Nhưng 'ý chí thăng tiên' từ bên ngoài quá mạnh mẽ. Nó như một cơn sóng thần cuốn trôi mọi nỗ lực của chúng tôi. Những thanh kiếm mạnh nhất, có linh tính nhất, lại càng dễ bị tha hóa." Hắn chỉ vào một đống phế liệu kim loại sáng bóng ở góc xưởng. "Đó là những gì còn lại của những thanh kiếm từng có tiềm năng trở thành tuyệt phẩm. Chúng tự ép mình quá sức, cuối cùng tan vỡ."

Tô Lam nhìn đống phế liệu, ánh mắt nàng dần trở nên kiên định hơn. Nàng nhớ lại những lời của Tần Mặc về việc vạn vật khao khát được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn." Nàng suy nghĩ về những người thợ rèn giữ lửa, những người vẫn kiên trì rèn dũa binh khí bằng cả tấm lòng, theo những phương pháp cổ xưa. Có lẽ, giải pháp không phải là chống lại khát vọng thăng tiến, mà là định hướng nó, để nó trở thành sự vươn lên từ chính bản chất, chứ không phải sự chối bỏ bản chất.

Sự quan tâm của Tô Lam đến 'thợ rèn giữ lửa' và các phương pháp rèn kiếm bằng 'tâm' báo hiệu rằng giải pháp chống 'thoát ly bản chất' có thể nằm ở việc quay về các giá trị truyền thống, phi vật chất hơn là sức mạnh tuyệt đối. Nàng nhận ra rằng, điều Thiên Diệu Tôn Giả đang làm không phải là giúp vạn vật thăng hoa, mà là biến chúng thành những công cụ phục vụ cho lý tưởng méo mó của hắn, biến chúng thành những phiên bản rập khuôn của một định nghĩa "tiên" sai lệch. Nàng cảm thấy một trách nhiệm nặng nề. Với tư cách là một kiếm tu, nàng phải tìm cách chữa lành những linh hồn binh khí bị tổn thương này, giúp chúng tìm lại "tâm kiếm" và bản chất thực sự của mình. Cổ Phù Linh khẽ nắm chặt tay Tô Lam, như để truyền thêm sức mạnh và niềm tin rằng họ có thể làm được điều đó.

***

Trong khi Tần Mặc và Tô Lam dấn thân vào những vùng đất khắc nghiệt, tại Thiên Nhãn Các, nơi mây mù bao phủ quanh năm, đôi khi có nắng ấm chiếu xuống, tạo nên một khí hậu mát mẻ, trong lành ở độ cao, Lục Vô Trần, Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân đang miệt mài với công việc của mình. Tiếng gió nhẹ lướt qua các mái nhà, tiếng ghi chép khẽ khàng của các thư ký, tiếng bước chân nhẹ nhàng, tất cả đều tạo nên một bầu không khí thần bí, yên tĩnh, cẩn trọng và đầy tính toán. Mùi giấy cũ từ hàng triệu quyển sách, mùi mực viết, mùi hương liệu nhẹ thoang thoảng, và mùi trà thảo mộc từ các phòng đàm phán, hòa quyện vào nhau, thấm đẫm không gian.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, đang đứng trước một bản đồ tinh xảo của Huyền Vực, trải rộng trên một bàn đá lớn tại Đài Quan Sát Tinh Tượng. Hắn chỉ vào các điểm nóng và luồng năng lượng với một cây bút lông, ánh mắt tập trung và quyết đoán. Hắn không còn là người tu sĩ chán nản, u uất như những ngày đầu gặp Tần Mặc. Giờ đây, hắn là một chiến binh tư tưởng, một người đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, sẵn sàng cống hiến toàn bộ tri thức và kinh nghiệm của mình cho một mục tiêu cao cả hơn bản thân.

"Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ thúc đẩy thăng tiên, hắn đang 'tiêu chuẩn hóa' quá trình đó," Lục Vô Trần trầm giọng phân tích, giọng nói của hắn giờ đây không còn yếu ớt mà tràn đầy sức nặng của tri thức. "Hắn biến mọi vật thành những 'bản sao' của lý tưởng thăng tiên của hắn. Các hiện tượng 'thoát ly bản chất' mà chúng ta đang chứng kiến khắp nơi chính là bằng chứng rõ ràng nhất."

Hắn dùng bút lông đánh dấu thêm một vài điểm trên bản đồ. "Từ những cây cỏ biến dị, những linh thú mất đi bản năng, cho đến những binh khí tự hủy. Tất cả đều là dấu hiệu của sự 'đồng hóa' cưỡng bức. Hắn không muốn vạn vật tự do phát triển, mà muốn chúng phải trở thành những gì hắn định nghĩa là 'tiên.'"

Vô Danh Khách, với khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy suy tư, tay mân mê bầu rượu cũ kỹ, gật gù. Hắn mặc chiếc áo choàng cũ kỹ, dáng vẻ phong trần của hắn hoàn toàn đối lập với sự tinh xảo của Thiên Nhãn Các. "Tư tưởng này giống với một dị giáo cổ đại từng xuất hiện trong quá khứ," hắn chậm rãi nói, giọng điệu thâm trầm. Hắn lật giở một cuốn sách cổ ố vàng, những trang giấy mỏng manh như muốn tan biến theo gió. "Chúng cũng muốn 'đồng hóa' mọi thứ, biến tất cả thành một hình thái 'hoàn mỹ' duy nhất theo quan niệm của chúng. Kết quả là sự hủy diệt. Cả một nền văn minh đã sụp đổ vì sự cuồng vọng đó, để lại sau lưng những phế tích câm lặng."

Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính và mái tóc bạc trắng, luôn ôm theo một chồng sách cũ, đang chăm chú ghi chú. Khuôn mặt nhăn nheo nhưng ánh mắt tinh anh của hắn không ngừng lướt qua các ghi chép. "Dựa trên các ghi chép cổ, có vẻ như một số phương pháp 'trấn tĩnh vật tính' đã từng được sử dụng để chống lại sự đồng hóa này," Thiên Sách Lão Nhân nói, giọng tự nhiên, đầy uyên bác. "Chúng không phải là những phương pháp tu luyện để 'thăng tiên,' mà là những bí thuật để củng cố bản chất, để vạn vật có thể 'là chính nó' một cách viên mãn nhất. Nhưng chúng đã bị thất lạc, bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian, có lẽ là do chính những kẻ cuồng vọng kia đã hủy diệt chúng để loại bỏ mọi sự kháng cự."

Lục Vô Trần gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua bản đồ một lần nữa. Hắn đang phác thảo một 'bản đồ mưu kế' của Thiên Diệu Tôn Giả, không chỉ là những địa điểm hắn gây ảnh hưởng, mà là cả những phương thức hắn lợi dụng khát vọng thăng tiên để thao túng vạn vật. Điều này cho thấy Thiên Diệu không chỉ là một kẻ cuồng vọng mà còn là một chiến lược gia tài ba, khiến cuộc đối đầu sắp tới trở nên phức tạp hơn nhiều. "Chúng ta cần tìm lại những phương pháp đó," Lục Vô Trần nói, ánh mắt kiên định. "Đó có thể là chìa khóa để vạn vật tìm lại chính mình, để Huyền Vực không bị biến thành một cõi vô tri, nơi mọi thứ đều là bản sao không hồn của một lý tưởng sai lầm." Thiên Sách Lão Nhân nhắc đến các 'phương pháp trấn tĩnh vật tính' đã thất lạc, gợi ý rằng những bí mật này sẽ là mục tiêu tìm kiếm chính của liên minh trong các chương tiếp theo và có thể liên quan đến Chân Lý Thạch Bi mà Tần Mặc đã từng gặp.

Ba người họ, mỗi người một chuyên môn, một góc nhìn, nhưng cùng chung một mục tiêu, cùng nhau tạo nên một bộ óc chiến lược sắc bén. Họ biết rằng cuộc chiến không chỉ là sức mạnh, mà còn là trí tuệ, là sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của vạn vật và mưu kế của kẻ thù. Ánh nến dịu nhẹ trong Thiên Nhãn Các lập lòe, chiếu sáng những gương mặt đầy suy tư và quyết tâm, soi rọi những dòng chữ cổ xưa và những bản đồ chi chít ký hiệu, nơi những manh mối đầu tiên về cách chống lại sự 'thoát ly bản chất' đang dần được vén màn.

***

Tần Mặc dừng chân tại một ốc đảo nhỏ, nơi có một hồ nước xanh ngắt hiếm hoi giữa biển cát đỏ. Hắc Phong uống nước một cách cảnh giác, đôi mắt không ngừng quan sát xung quanh. Tần Mặc ngồi xuống bên bờ hồ, cảm nhận sự sống động của dòng nước, của những cây chà là xanh tốt. Nhưng ngay cả ở đây, hắn vẫn cảm thấy sự bất an. Những cây chà là, lẽ ra phải vững chãi bám rễ vào đất, lại mang một khát vọng được "nhổ rễ bay lên," được "hóa thành linh mộc vượt khỏi phàm trần." Hồ nước, lẽ ra phải tĩnh lặng phản chiếu bầu trời, lại có ý chí muốn "bốc hơi thành mây," muốn "hóa thành linh khí bao trùm vạn vật."

"Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình," Tần Mặc thầm nhủ. Hắn nhớ lại câu nói đặc trưng của Vô Danh Khách, giờ đây càng thấm thía hơn bao giờ hết. Sự cuồng vọng "thăng tiên" không chỉ làm tha hóa linh hồn, mà còn làm méo mó cả vật chất, đẩy Huyền Vực đến bờ vực của sự hủy diệt bản chất. Hắn biết, nhiệm vụ của mình không chỉ là tìm kiếm các chân lý bị thất lạc, mà còn là một cuộc chạy đua với thời gian, để thức tỉnh vạn vật, để chúng có thể tìm lại được sự cân bằng, được là chính nó, trước khi tất cả quá muộn. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng trong lòng Tần Mặc, ý chí kiên định vẫn không hề lay chuyển. Hắn đứng dậy, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả bầu trời, như một lời cảnh báo, nhưng cũng là một lời hứa hẹn về một ngày mai sẽ đến.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free