Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 647: Bản Chất Tan Rã: Điểm Yếu Của Con Đường Cực Đoan

Sa Mạc Huyết Nguyệt, một vùng đất nơi sự sống phải bám víu vào từng kẽ đá, nơi sự tồn tại là một cuộc chiến không ngừng nghỉ với thiên nhiên khắc nghiệt. Giữa trưa, mặt trời treo lơ lửng trên đỉnh đầu, thiêu đốt từng tấc đất, biến không khí thành một làn sóng nhiệt vô hình cuộn trào. Gió sa mạc rít gào, mang theo những hạt cát mịn màng như bụi phấn, cào x�� da thịt, lấp đầy mọi ngóc ngách của không gian bằng sự hoang tàn và khô khốc. Những đụn cát đỏ rực, trải dài bất tận đến chân trời, nay không còn tĩnh lặng như những ngọn núi vô tri, mà đang cuộn trào một cách hỗn loạn, như những dòng sông máu đang chảy xiết dưới ánh nắng gay gắt.

Tần Mặc đứng đó, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn khẽ khép lại, tập trung toàn bộ năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của mình vào những đụn 'cát sống' đang bùng lên dữ dội trước mắt. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, đứng cạnh bên chủ nhân, bốn chân vững chãi bám đất, bộ lông rung lên nhè nhẹ theo từng đợt gió. Nó không ngừng quan sát xung quanh, đôi tai vểnh cao, cảnh giác với mọi biến động dù là nhỏ nhất trong vùng sa mạc hoang dại này. Mùi cát bụi khô khan, mùi đất khô nóng bốc lên từ lòng đất, hòa quyện với chút mùi tanh nồng khó tả, gợi lên hình ảnh của những sinh vật đã gục ngã dưới sự tàn khốc của nơi đây.

Tần Mặc đặt bàn tay trần lên một gò cát đang run rẩy, cảm nhận rung động dữ dội truyền qua từng thớ thịt. Hắn không còn nghe thấy tiếng nói của những hạt cát đơn thuần, cũng không phải là ý chí thống nhất của một thực thể hoàn chỉnh. Thay vào đó, một bản giao hưởng hỗn loạn, đầy rẫy sự giằng xé và nỗi đau đang vang vọng trong tâm trí hắn. Mỗi hạt cát, lẽ ra phải là một phần của tổng thể, tạo nên sự bền vững và liên kết cố hữu của địa chất, thì giờ đây lại mang một ý chí riêng rẽ, một khát vọng được "vươn lên," được "thoát ly khỏi sự ràng buộc của đất mẹ."

"Ý chí... tan rã," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm tư hòa lẫn vào tiếng gió. "Chúng khao khát vươn lên, nhưng lại tự hủy hoại nền tảng của chính mình." Hắn cảm nhận được rằng, mặc dù ý chí tổng thể của khối 'cát sống' này là 'thăng tiên', để biến thành một thực thể linh hoạt, có thể tự do dịch chuyển và hấp thụ linh khí, nhưng ở cấp độ vi mô, từng hạt cát riêng lẻ lại đang mất dần 'liên kết bản chất' với nhau. Chúng cố gắng thoát khỏi sự ràng buộc vật lý, trở nên nhẹ bẫng, nhưng đồng thời cũng mất đi sự kết nối cố hữu, sự gắn bó tạo nên sức mạnh và sự ổn định của một khối vật chất.

Hắn nhắm mắt lại, ý thức chìm sâu hơn vào tầng tầng lớp lớp của 'cát sống'. Hắn thấy được sự cô lập, sự ích kỷ nảy sinh trong từng hạt cát. Chúng không còn muốn "chia sẻ" năng lượng, không còn muốn "liên kết" với đồng loại để tạo nên một khối bền vững. Thay vào đó, mỗi hạt cát đều muốn "tự mình" hấp thụ linh khí, "tự mình" vươn lên, bỏ lại phía sau những hạt cát khác. Chính sự khao khát cá nhân tột độ này đã khiến toàn bộ khối 'cát sống' trở nên mong manh, dễ bị phá vỡ hơn dù bề ngoài có vẻ hung hãn và mạnh mẽ. Những luồng linh lực mà chúng hấp thụ được không được phân bổ và sử dụng hiệu quả, mà trở thành những dòng chảy hỗn loạn, khiến chính chúng tự giằng xé nội tại.

Trong tâm trí Tần Mặc, hình ảnh của những dòng sông, những ngọn núi, những khu rừng hiện lên, mỗi thực thể đều có một "linh hồn" tập thể, một "ý chí chung" gắn kết các thành phần lại với nhau. Nước chảy thành dòng, đá kết thành núi, cây cối tạo thành rừng, tất cả đều dựa trên sự liên kết, sự tương hỗ. Nhưng 'cát sống' này đã từ bỏ nguyên lý đó. Chúng muốn phá vỡ mọi sự ràng buộc, muốn "lột xác" hoàn toàn, nhưng lại không nhận ra rằng chính sự ràng buộc đó mới là cội nguồn của sức mạnh bền vững.

"Sức mạnh đến từ sự liên kết, không phải sự cô lập," Tần Mặc khẽ thì thầm, như nói với chính mình, như nói với hàng tỷ hạt cát đang giằng xé kia. Cái giá của sự 'thăng tiên' cực đoan này là sự tan rã bản chất. Chúng cố gắng trở thành một thứ "cao hơn," nhưng lại đánh mất chính mình, đánh mất sự kết nối tạo nên sự sống và sức mạnh thực sự. Hắn nhận ra, đây chính là một điểm yếu trí mạng của con đường 'thăng tiên' vô độ mà Thiên Diệu Tôn Giả đang truyền bá. Nó không chỉ làm tha hóa linh hồn, mà còn làm phân mảnh cả vật chất, biến những thực thể tưởng chừng vững chắc thành những khối cát lỏng lẻo, chỉ chờ một cơn gió mạnh để tan rã.

Hắn đứng dậy, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi những đụn cát vẫn cuộn trào dưới ánh nắng chói chang, như một sinh vật khổng lồ đang quằn quại trong cơn đau. Cái nóng rát của cát sa mạc truyền qua đế giày, nhắc nhở hắn về sự khắc nghiệt của thế giới này. Tần Mặc biết rằng, việc phát hiện 'điểm yếu' của 'cát sống' bị tha hóa – sự mất kết nối bản chất – gợi ý rằng đây có thể là chìa khóa để chống lại các thực thể 'thăng tiên' khác. Nếu tất cả vạn vật đều cố gắng 'thăng tiên' bằng cách từ bỏ bản chất, từ bỏ sự liên kết cố hữu, thì cuối cùng, chúng sẽ trở thành những thực thể mạnh mẽ bề ngoài nhưng lại vô cùng mong manh từ bên trong, tự hủy hoại mình mà không cần đến sự can thiệp từ bên ngoài. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng trong lòng Tần Mặc, ý chí kiên định vẫn không hề lay chuyển. Hắn và Hắc Phong tiếp tục hành trình, để lại sau lưng những đụn 'cát sống' đang vật lộn với chính bản ngã của mình, mang theo một phát hiện quan trọng về bản chất tan rã của con đường cực đoan.

***

Trong Vạn Kiếm Thành, một không khí hoàn toàn khác bao trùm. Nơi đây không có sự khô cằn, hoang tàn của Sa Mạc Huyết Nguyệt, mà thay vào đó là sự nhộn nhịp của các lò rèn, tiếng búa đập chan chát vào thép, tiếng lửa reo vui trong lò. Tuy nhiên, đằng sau vẻ sầm uất đó, vẫn ẩn chứa một sự băn khoăn, một nỗi lo lắng vô hình mà những người tinh tường như Tô Lam có thể cảm nhận được.

Thiết Giáp Phụ Tá, một người lính mặc áo giáp nhẹ, khuôn mặt nghiêm nghị, đã dẫn Tô Lam và Cổ Phù Linh đi qua những con hẻm chật hẹp, uốn lượn của Vạn Kiếm Thành. Cuối cùng, họ dừng lại trước một lò rèn cổ kính, nằm sâu trong một góc khuất, nơi tiếng búa dường như trầm lắng và có nhịp điệu hơn. Kiến trúc của lò rèn này không đồ sộ, tráng lệ như những nơi khác, mà giản dị, làm từ đá và gỗ sẫm màu, với mái ngói xám đã phủ rêu phong, tạo cảm giác về một nơi chốn đã tồn tại qua nhiều thế hệ. Bên trong, không khí nóng bức nhưng lại không ngột ngạt, mà thoang thoảng mùi sắt nồng nặc, mùi than cháy và một chút hương trầm thoang thoảng, như thể nơi đây không chỉ là nơi rèn kim loại mà còn là nơi nuôi dưỡng một loại tín ngưỡng nào đó.

Một ông lão tóc bạc phơ, lưng hơi còng nhưng đôi tay vẫn rắn rỏi, đang cặm cụi bên chiếc lò lửa đang rực hồng. Ông lão này được người dân gọi là 'Thợ Rèn Giữ Lửa', cái tên gợi lên sự kiên trì và một nguyên tắc bất di bất dịch. Ông không "khai linh" binh khí theo cách thông thường, không cố gắng ép buộc chúng trở thành linh khí cấp cao bằng cách rót linh lực hay các loại pháp thuật mạnh mẽ. Thay vào đó, ông dùng cả đời mình để "nuôi dưỡng" ý chí thuần khiết của kim loại, tin rằng bản chất của chúng mới là sức mạnh thực sự, là linh hồn chân chính của mỗi thanh kiếm.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, quan sát từng cử chỉ của Thợ Rèn Giữ Lửa. Dáng người mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của kiếm khách, cô đứng đó, lắng nghe từng tiếng búa vang lên, từng tiếng kim loại rên rỉ khi được nung đỏ và tôi luyện. Cổ Phù Linh, cô gái nhỏ bé với ánh mắt mơ hồ, mặc trang phục cổ xưa, đứng nép bên cạnh Tô Lam, đôi lúc khẽ rùng mình trước nhiệt lượng tỏa ra từ lò, nhưng lại không rời mắt khỏi ngọn lửa đang nhảy múa.

Sau khi đặt thanh thép đỏ rực trở lại lò, Thợ Rèn Giữ Lửa quay lại nhìn họ, ánh mắt ông hiền từ nhưng ẩn chứa sự uyên thâm của người đã trải qua bao thăng trầm. "Các vị khách quý từ phương xa," ông nói, giọng điệu trầm ấm như tiếng búa vang vọng trong đêm. "Chắc hẳn đã nghe danh lão già này mà đến?"

Tô Lam khẽ cúi đầu, thể hiện sự kính trọng. "Vãn bối Tô Lam, cùng với Cổ Phù Linh, đến đây để tìm kiếm tri thức về bản chất của vạn vật, đặc biệt là binh khí, trong bối cảnh thế gian đang cuồng vọng thăng tiên."

Thợ Rèn Giữ Lửa gật gù, vuốt chòm râu bạc. "Thăng tiên... Một khái niệm đẹp đẽ, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi," ông thở dài. "Kiếm có linh hồn, nhưng linh hồn ấy phải là của nó, không phải là thứ bị ép buộc. Một khi bản chất bị bẻ cong, dù có mạnh đến đâu, cũng chỉ là ảo ảnh... chỉ là sự tan rã chờ đợi." Ông kể về những thanh kiếm 'thăng tiên' mà ông đã từng chứng kiến. Chúng được 'khai linh' bằng những phương pháp cấp tốc, được rót vào quá nhiều linh lực, quá nhiều ý chí thăng tiến của chủ nhân. Ban đầu, chúng trở nên mạnh mẽ phi thường, uy lực vô song. Nhưng dần dần, chúng mất đi sự cân bằng. Linh hồn của kim loại, bị ép buộc phải biến đổi quá nhanh, đã trở nên điên loạn. Có thanh kiếm tự hủy hoại chính mình trong một trận chiến, vỡ tan thành những mảnh vụn không hơn không kém sắt vụn. Có thanh kiếm lại phản phệ chủ nhân, khiến họ phát điên hoặc mất mạng. Tất cả đều là cái giá phải trả cho sự 'thoát ly bản chất' một cách cưỡng ép.

"Vậy là, sự 'thăng tiên' của binh khí cũng có cái giá phải trả?" Tô Lam hỏi, giọng nói rõ ràng, mạch lạc nhưng ẩn chứa sự băn khoăn sâu sắc. Những giáo điều về tu luyện mà cô đã được học, về việc 'khai linh' để nâng tầm binh khí, dường như đang lung lay trước những lời của ông lão.

Cổ Phù Linh, nghe vậy, khẽ thì thầm, ánh mắt mơ hồ nhìn vào ngọn lửa. "Giống như những lá bùa bị ép buộc... ký ức trở nên rời rạc." Lời nói của cô bé dường như là một sự liên hệ vô thức đến bản chất của chính mình, một lá bùa cổ xưa mang trong mình những ký ức rời rạc của quá khứ. Nó càng làm Tô Lam hiểu thêm về sự tàn phá của việc ép buộc một vật thể phải "khác đi."

Thợ Rèn Giữ Lửa lấy từ một góc lò một thanh kiếm phôi, chưa từng được 'khai linh', bề ngoài thô ráp, không chút hoa mỹ. "Đây là một thanh phôi kiếm," ông nói, đưa cho Tô Lam. Cô đưa tay đón lấy, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một ý chí kiên định, thuần khiết tỏa ra từ nó. Nó không cố gắng trở thành một thứ gì đó vĩ đại, mà chỉ đơn thuần là một thanh kiếm, một khối kim loại có khả năng cắt và đâm. "Lão không cố biến nó thành một linh kiếm," ông giải thích. "Lão chỉ lắng nghe nó, lắng nghe ý chí của kim loại, và rèn nó theo bản chất của nó. Một thanh kiếm chân chính, không cần phải 'thăng tiên' để trở nên sắc bén. Nó cần phải 'là chính nó' một cách viên mãn nhất."

Ông giải thích thêm, những thanh kiếm được rèn bằng 'tâm', không phải chỉ bằng 'linh', sẽ c�� độ bền bỉ và sức mạnh nội tại vượt trội. Chúng sẽ không bao giờ phản phệ chủ nhân, bởi vì chúng được tôi luyện theo đúng bản chất của mình, không bị bẻ cong. Thợ Rèn Giữ Lửa tin rằng, sự tôn trọng bản chất của vật liệu là điều quan trọng nhất. Kim loại có ý chí của kim loại, gỗ có ý chí của gỗ, và con người có ý chí của con người. Ép buộc chúng phải đi ngược lại sẽ chỉ dẫn đến sự tan rã và hủy diệt.

Câu chuyện của 'Thợ Rèn Giữ Lửa' về các binh khí 'thăng tiên' trở nên điên loạn báo hiệu những hậu quả tàn khốc hơn của việc 'thoát ly bản chất' và có thể là một phương pháp để 'thức tỉnh' chúng. Tô Lam cảm thấy như một bức màn đang dần được vén lên trong tâm trí mình. Những kiến thức này không chỉ là về binh khí, mà còn là về mọi vạn vật trên thế giới, và cả con đường tu luyện của con người. Cô tin rằng, giải pháp chống 'thoát ly bản chất' có thể nằm ở việc quay về các giá trị truyền thống, phi vật chất hơn là sự theo đuổi sức mạnh tuyệt đối. Cô cúi đầu cảm ơn ông lão, ánh mắt đầy suy tư. Con đường của cô, của liên minh, giờ đây đã có thêm một chỉ dẫn quan trọng.

***

Trong một căn phòng bí mật của Thiên Nhãn Các, nơi ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng treo cao tạo nên một không khí thần bí và đầy tính toán, Lục Vô Trần, Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân đang tiến hành một cuộc họp chiến lược quan trọng. Bên ngoài, màn đêm buông xuống, mây mù giăng lối, gió nhẹ lướt qua các mái nhà bằng gỗ lim đen, tạo nên một bản hòa âm tĩnh lặng, chỉ có tiếng ghi chép khẽ khàng của các thư ký và tiếng lật trang sách cổ vang lên đều đặn. Mùi giấy cũ từ hàng triệu quyển sách, mùi mực viết và mùi trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ uyên thâm của nơi đây.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và đôi mắt sâu trũng, đang cặm cụi trên một tấm bản đồ lớn trải trên bàn. Hắn không chỉ vẽ bản đồ địa lý mà còn phác thảo một sơ đồ phức tạp, minh họa sự 'tan rã bản chất' của vạn vật dưới ảnh hưởng của tư tưởng thăng tiên. Vô Danh Khách, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy suy tư, ngồi nhâm nhi bầu rượu, thỉnh thoảng lại đưa ra một nhận xét sâu sắc. Thiên Sách Lão Nhân, ông lão gầy gò, lưng còng, đôi mắt đeo kính, luôn ôm theo một chồng sách cũ, không ngừng tra cứu và bổ sung các ghi chép cổ.

"Chúng ta đã nhận được báo cáo từ Tần Mặc từ Sa Mạc Huyết Nguyệt," Lục Vô Trần nói, chỉ vào một điểm trên bản đồ. "Hắn phát hiện ra rằng những 'cát sống' bị tha hóa, mặc dù có vẻ ngoài hùng mạnh và hung hãn, nhưng lại đang mất dần 'liên kết bản chất' ở cấp độ vi mô. Từng hạt cát đang tự cô lập mình, cố gắng 'thăng tiên' một cách riêng rẽ, dẫn đến sự phân mảnh và yếu ớt nội tại."

Vô Danh Khách gật đầu, đặt bầu rượu xuống. "Sự cuồng vọng muốn 'thăng tiên' đang khiến vạn vật tự bẻ gãy sợi dây liên kết bản chất của mình. Đó không phải là sức mạnh, mà là sự tự hủy hoại tiềm ẩn." Giọng hắn trầm ấm, mỗi lời nói đều chứa đựng sự chiêm nghiệm sâu sắc. "Họ càng cố gắng vươn lên, càng tự đẩy mình vào vực thẳm của sự cô lập." Hắn nhớ lại câu nói của mình mà Tần Mặc đã thấm thía: "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình."

Thiên Sách Lão Nhân đẩy gọng kính, lật sang một trang sách ố vàng. "Điều này hoàn toàn khớp với những gì được ghi chép trong các điển tịch cổ," hắn nói, giọng uyên bác. "Trong các điển tịch cổ, đã từng có những nền văn minh đạt đến đỉnh cao của 'khai linh', biến vạn vật thành những thực thể có linh tính và sức mạnh siêu phàm. Nhưng cuối cùng, chúng lại tan rã vì vạn vật không còn 'là chính mình'. Những thành trì, những linh khí, những sinh vật... tất cả đều mất đi sự liên kết cốt lõi, trở thành những khối năng lượng hỗn loạn, tự hủy diệt." Ông chỉ vào những dòng chữ Hán cổ trên trang sách, minh họa bằng những hình vẽ kỳ lạ về sự sụp đổ của một nền văn minh rực rỡ, để lại phía sau những phế tích câm lặng.

Lục Vô Trần tiếp tục. "Và đây là báo cáo từ Tô Lam và Cổ Phù Linh tại Vạn Kiếm Thành. Họ đã gặp 'Thợ Rèn Giữ Lửa', người tin rằng việc rèn kiếm phải 'lắng nghe' bản chất của kim loại, không ép buộc nó 'thăng tiên'. Những thanh kiếm bị ép buộc 'khai linh' đã trở nên điên loạn hoặc tự hủy hoại." Hắn dùng bút phác thảo thêm những đường nét trên sơ đồ, minh họa sự mất cân bằng của "vật tính" trong trường hợp binh khí. "Hai phát hiện này, tuy ở hai nơi khác nhau và trên hai loại vật thể khác nhau – cát tự nhiên và binh khí nhân tạo – nhưng lại chỉ ra cùng một chân lý: sự 'thoát ly bản chất' cực đoan không chỉ gây ra sự suy thoái bên ngoài mà còn tạo ra sự phân mảnh và mất liên kết ở cấp độ cốt lõi."

Hắn dừng lại, ánh mắt sắc bén quét qua từng người trong căn phòng. "Điều này có nghĩa là, 'sức mạnh' của phe thăng tiên, cái mà Thiên Diệu Tôn Giả đang cố gắng kiến tạo, thực chất chỉ là một tòa tháp cát. Bề ngoài có vẻ hùng vĩ, nhưng bên trong lại đang tự rỗng ruột, tự suy yếu. Nó có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, chỉ cần chúng ta tìm đúng điểm yếu để tác động."

Thiên Sách Lão Nhân gật đầu. "Các nền văn minh cổ đại đã sụp đổ không phải vì thiếu sức mạnh, mà vì mất đi sự cân bằng. Họ quên mất rằng, sự tồn tại không phải là sự vươn lên vô hạn, mà là sự hài hòa với bản chất của chính mình và của vạn vật xung quanh." Lời nói của ông nhấn mạnh tính cấp bách của tình hình và báo hiệu một thảm họa lớn nếu Tần Mặc và liên minh thất bại.

Lục Vô Trần phác thảo một sơ đồ mới, chỉ ra các điểm yếu chiến lược có thể khai thác. "Chúng ta không thể đối đầu trực diện với sức mạnh bề ngoài của Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng chúng ta có thể làm suy yếu nền tảng của hắn bằng cách 'gieo mầm chân lý', thức tỉnh vạn vật về sự nguy hiểm của con đường 'thoát ly bản chất'. Nếu chúng ta có thể khiến đủ số lượng vật thể, đủ số lượng linh hồn nhận ra sự tan rã nội tại này, toàn bộ hệ thống của hắn sẽ tự sụp đổ." Hắn chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi các hiện tượng 'thoát ly bản chất' đang diễn ra mạnh mẽ nhất, nơi mà Thiên Diệu Tôn Giả đang tập trung 'khai linh'.

Vô Danh Khách nhấp một ngụm rượu, ánh mắt nhìn xa xăm. "Cuộc chiến này không phải là cuộc chiến của linh lực, mà là cuộc chiến của ý chí, của chân lý. Hắn dùng khát vọng thăng tiên đ�� thao túng, chúng ta dùng sự thật về bản chất để thức tỉnh."

Ba người họ, mỗi người một chuyên môn, một góc nhìn, nhưng cùng chung một mục tiêu, cùng nhau tạo nên một bộ óc chiến lược sắc bén. Họ biết rằng cuộc chiến không chỉ là sức mạnh, mà còn là trí tuệ, là sự hiểu biết sâu sắc về bản chất của vạn vật và mưu kế của kẻ thù. Ánh đèn lồng lay động nhẹ, chiếu sáng những gương mặt đầy suy tư và quyết tâm, soi rọi những dòng chữ cổ xưa và những bản đồ chi chít ký hiệu, nơi những manh mối đầu tiên về cách chống lại sự 'thoát ly bản chất' đang dần được vén màn. Lục Vô Trần, Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân đã có được những mảnh ghép quan trọng để bắt đầu phản công, hoặc ít nhất là phòng thủ hiệu quả hơn. Họ đã nhìn thấy điểm yếu cốt lõi trong tòa tháp ảo ảnh của Thiên Diệu Tôn Giả, và bây giờ, nhiệm vụ của họ là biến những phát hiện này thành một chiến lược hành động cụ thể, trước khi toàn bộ Huyền Vực bị cuốn vào vòng xoáy của sự tan rã không thể cứu vãn.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free