Vạn vật không lên tiên - Chương 650: Bình Minh Của Chân Lý: Lời Thề Khởi Nguyên
Ánh tà dương cuối cùng cũng chìm khuất sau những đụn cát trùng điệp, để lại một vệt đỏ cam rực rỡ nơi chân trời trước khi nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Tần Mặc và Tô Lam vẫn ngồi đó, trên những chiếc ghế tre cũ kỹ của Quán Trà Sa Mạc, đối diện nhau qua chiếc bàn thấp phủ đầy cát mịn. Ngọn đèn dầu lập lòe trên bàn hắt bóng hai người lên nền cát, như hai bức tượng được tạc từ sự suy tư. Tần Mặc nhìn về phía chân trời, đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu màu đỏ rực của mặt trời lặn. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè lên vai, gánh nặng của trách nhiệm khi phải đối đầu với toàn bộ tư tưởng thống trị của Huyền Vực, một tư tưởng đã ăn sâu hàng ngàn năm.
"Thật khó để thay đổi một niềm tin đã trở thành bản năng của vạn vật," T��n Mặc khẽ nói, giọng trầm thấp, như thể đang độc thoại. Hơi thở của hắn mang theo mùi trà thảo mộc thoang thoảng và vị bụi khô của sa mạc, hòa quyện vào không khí tĩnh mịch. "Thiên Diệu Tôn Giả đã dùng khát vọng thăng tiên làm mồi nhử, biến vạn vật thành những con rối. Và giờ đây, chúng ta lại muốn kéo chúng ra khỏi giấc mộng đó, cho chúng thấy một con đường khác, một con đường mà chúng thậm chí còn chưa từng biết đến." Hắn thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự e ngại về quy mô của thách thức. Liệu hắn, một thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, có thể thực sự thay đổi cả thế giới này? Hắn không dùng sức mạnh, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, nhưng liệu điều đó có đủ để đối chọi lại với sức mạnh và sự cố chấp của một kẻ đã đạt đến đỉnh cao quyền lực? Ngọn gió sa mạc đêm bắt đầu thổi, mang theo hơi lạnh se sắt, luồn qua lớp vải lều, khiến ngọn đèn dầu chao đảo.
Tô Lam, nàng đặt tay lên tay hắn, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy sức mạnh. Bàn tay nàng ấm áp và kiên định, như một lời khẳng đ��nh thầm lặng, xua đi phần nào cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn Tần Mặc. Nàng giờ đây không còn là kiếm khách lạnh lùng, nghiêm nghị như thuở ban đầu. Nàng đã trải qua một cuộc chuyển đổi sâu sắc, từ niềm tin mù quáng vào tu luyện truyền thống sang 'vật tính tự thân', và chính sự đấu tranh để dung hòa hai con đường đó đã khiến nàng trở nên chín chắn và thấu hiểu hơn. Đôi mắt phượng của nàng, trong ánh sáng mờ ảo, ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
"Hắn cố chấp, bởi vì hắn sợ hãi," Tô Lam nói, giọng điệu thanh thoát nhưng giờ đây lại mang một sự kiên định lạ thường, như tiếng kiếm vút qua không trung, dứt khoát và mạnh mẽ. "Hắn sợ hãi sự mất mát, sợ hãi cái chết, nên hắn tìm cách thăng tiên bằng mọi giá. Nhưng sự thật là, con đường của hắn chỉ dẫn đến sự tan rã, sự mất đi bản chất. Chúng ta không chỉ đưa ra một sự lựa chọn, chúng ta đang đưa ra một sự thật. Một sự thật mà vạn vật cuối cùng sẽ phải đối mặt." Nàng siết nhẹ tay hắn, truyền đi sự ủng hộ và sức mạnh thầm lặng. "Huống hồ, chàng không hề đơn độc. Chàng có chúng ta. Chàng có 'Cương lĩnh Vật Tính Tự Thân'. Chàng có một con đường đúng đắn."
Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, như ánh trăng rọi qua màn đêm. "Kiếm đạo của ta cũng đang thay đổi, Tần Mặc. Không còn là sự theo đuổi sức mạnh đơn thuần. Nó sẽ là sự cân bằng, sự thuần khiết của kim loại, của ý chí. Ta sẽ không ép buộc kiếm của mình 'lên tiên', ta sẽ để nó là chính nó, một thanh kiếm chân chính. Và ta tin, đó sẽ là một con đường mạnh mẽ hơn bất kỳ con đường nào khác." Nàng gật đầu nhẹ, mái tóc đen dài khẽ đung đưa, ánh lên vẻ quyết tâm.
Tần Mặc nắm chặt tay Tô Lam, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa, như một lời hứa cho tương lai, một nguồn sức mạnh vô hình xoa dịu gánh nặng trong lòng hắn. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ coi hắn là mối đe dọa trực tiếp và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Sự rõ ràng về "con đường cân bằng" này sẽ khiến cuộc đối đầu giữa hai con đường, hai triết lý trở nên căng thẳng và quyết liệt hơn bao giờ hết. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm đang dần bao trùm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh, một dải ngân hà huyền ảo hiện ra trên nền trời đen thẳm.
"Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên," Tần Mặc thì thầm, nhưng giọng điệu đã trở nên kiên định hơn, không còn chút do dự nào. "Hắn sẽ ra tay. Và các hiện tượng mất cân bằng của Huyền Vực sẽ ngày càng nghiêm trọng." Hắn nhận thức rõ hơn về mối đe dọa từ Thiên Diệu Tôn Giả, báo hiệu một cuộc chạm trán trực tiếp và quyết liệt hơn đang đến gần. "Nhưng chúng ta đã có con đường. Chúng ta đã có sự lựa chọn." Hắn nhìn sang Tô Lam, ánh mắt hai người giao nhau, trong đó là sự thấu hiểu và quyết tâm không lời.
Hắn và Tô Lam cùng nhau uống một ngụm trà nóng cuối cùng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm ấm áp xua tan đi cái lạnh của đêm sa mạc. Trà, trong chén gốm thô mộc, dường như mang theo hương vị của sự bình yên và sức sống, tương phản với sự náo động sắp sửa bùng nổ. Trong khoảnh khắc ấy, giữa mênh mông cát bụi và bầu trời đầy sao, họ không còn là những cá nhân nhỏ bé, mà là hai ngọn lửa đang cháy rực, sẵn sàng thắp sáng một con đường mới cho Huyền Vực. Con đường không phải để "lên tiên", mà để vạn vật được tồn tại một cách trọn vẹn và vĩ đại nhất. Hắn đã sẵn sàng. Hắc Phong, vẫn trung thành nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, khẽ cựa mình, đôi mắt đỏ rực mở to, dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của chủ nhân và sự nghiêm trọng của tình hình. Nó khịt mũi, rồi lại nhắm mắt, nhưng tai vẫn vểnh lên, cảnh giác với mọi âm thanh của đêm sa mạc.
***
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh đầu tiên rọi vào sa mạc, nhuộm vàng những đụn cát, Tần Mặc và Tô Lam đã đứng dậy. Họ gấp gọn tấm 'Cương lĩnh Vật Tính Tự Thân' đã được sửa đổi và hoàn thiện, từng câu chữ đều sắc bén và sâu sắc, như một lời tuyên ngôn. Cái lạnh lẽo của đêm đã nhường chỗ cho cái nóng bức ban ngày, nhưng trong lòng họ, một ngọn lửa mới đã bùng lên.
Họ không nán lại Quán Trà Sa Mạc lâu hơn nữa, mà lập tức lên đường trở về Di Tích Cổ Tiên. Hắc Phong, sau một tiếng hú dài vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của bình minh sa mạc, vươn vai đứng dậy, thân hình khổng lồ phủ một lớp bụi vàng rực rỡ dưới ánh nắng. Nó cúi thấp đầu, để Tần Mặc và Tô Lam nhẹ nhàng cưỡi lên lưng. Bộ lông đen tuyền của nó, dưới ánh mặt trời, lấp lánh như hàng vạn viên đá quý. Với một tiếng gầm uy dũng, Hắc Phong phóng đi, để lại phía sau những vệt cát dài, hướng về phía những vách đá sừng sững của Di Tích Cổ Tiên, nơi cả liên minh đang chờ đợi.
Trong một hang động sâu và được bảo mật kỹ lưỡng trong lòng Di Tích Cổ Tiên, cả liên minh đã tề tựu đông đủ. Không khí trong hang động mát mẻ và ẩm ướt, khác hẳn với cái nóng khô cằn bên ngoài. Ánh sáng lờ mờ từ những tinh thạch tự nhiên được gắn trên vách đá chiếu rọi, tạo nên một không gian huyền ảo và trang nghiêm. Tần Mặc, với vẻ mặt trầm tĩnh và đôi mắt ánh lên quyết tâm, đứng giữa vòng tròn các đồng minh. Tô Lam đứng ngay cạnh hắn, thanh kiếm cổ đeo bên hông khẽ rung động, như thể cũng đang lắng nghe.
Lục Vô Trần, người mà một thời gian trước còn chìm đắm trong sự chán nản và hoài nghi, giờ đây lại toát ra một khí chất hoàn toàn khác. Khuôn mặt khắc khổ của y đã bớt đi những nếp nhăn của lo âu, đôi mắt sâu trũng nay trở nên sáng rõ và sắc bén, phản chiếu sự tập trung cao độ. Y đã cởi bỏ bộ trang phục tu sĩ cũ kỹ bạc màu, thay vào đó là một bộ y phục đơn giản nhưng gọn gàng, phù hợp hơn với vai trò của một mưu sĩ. Y chăm chú nhìn Tần Mặc, sẵn sàng lắng nghe và đóng góp.
Vô Danh Khách vẫn giữ vẻ phong trần thường thấy. Y ngồi dựa vào một tảng đá, bầu rượu luôn kè kè bên mình, nhưng ánh mắt lại vô cùng tinh anh, thỉnh thoảng khẽ gật đầu tỏ vẻ tán thành. Thiên Sách Lão Nhân, với thân hình gầy gò và lưng còng, đôi mắt đeo kính vẫn chăm chú vào chồng sách cũ kỹ đang ôm trên tay, nhưng cũng không bỏ lỡ một lời nào. Cổ Phù Linh, biểu tượng sống động của 'vật tính tự thân', lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng dịu nhẹ, như một linh hồn cổ xưa đang chứng giám. Năng lượng từ nàng không còn mơ hồ mà trở nên ổn định, tràn đầy sức sống. Hắc Phong nằm cuộn tròn bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực quét một lượt quanh hang động, cảnh giác với mọi sự xao động.
Tần Mặc trang trọng mở tấm 'Cương lĩnh Vật Tính Tự Thân' đã được hoàn thiện. Từng câu, từng chữ, như được khắc vào đá, ẩn chứa sức mạnh của triết lý và sự hy vọng. "Đây là con đường chúng ta đã tìm thấy," Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn trầm ấm và vang vọng trong hang động, mang theo một sức nặng khó tả. "Con đường để vạn vật là chính nó, không bị cưỡng ép phải thăng tiên, không bị bóp méo bản chất. Đó là 'Cương lĩnh Vật Tính Tự Thân' – một tuyên ngôn, một kim chỉ nam cho Huyền Vực." Hắn chậm rãi đọc lên những nguyên tắc cốt lõi, những lời cảnh báo và những lời hứa hẹn về một tương lai cân bằng. Những lời nói của hắn không hùng hồn hay khoa trương, nhưng mỗi âm tiết đều có trọng lượng, thấm sâu vào lòng người nghe.
Khi Tần Mặc kết thúc, một sự im lặng bao trùm hang động, chỉ còn tiếng gió lùa nhẹ qua khe đá và ánh sáng dịu nhẹ từ Cổ Phù Linh. Lục Vô Trần là người phá vỡ sự im lặng đó. Y tiến lên một bước, ánh mắt quét qua mọi người. "Dựa trên 'Hồi Ức Thăng Tiên Thịnh Trị' mà Tần Mặc đã khám phá, và các ghi chép cổ xưa mà Thiên Sách Lão Nhân đã gìn giữ, chúng ta đã xác định được những điểm mấu chốt để 'gieo mầm chân lý'." Y trải ra một tấm bản đồ Huyền Vực đã ố vàng, nhưng những đường nét và ký hiệu trên đó lại vô cùng rõ ràng. Đây là một tấm bản đồ cổ, chi tiết hơn bất kỳ tấm bản đồ nào đang lưu hành.
"Chúng ta nên bắt đầu từ các 'Vùng Đất Nguyên Thủy' hoặc những nơi linh khí đã cạn kiệt, nơi sự mất cân bằng hiển hiện rõ nhất," Lục Vô Trần chỉ vào một vài điểm trên bản đồ bằng đầu ngón tay. "Những nơi này, vạn vật đã bị suy yếu bởi việc bị cưỡng ép thăng tiên, hoặc bị bỏ quên bởi sự thờ ơ của các tông môn lớn. Chúng là những mảnh đất màu mỡ cho tư tưởng của chúng ta. Hoặc những nơi mà các 'vật tính' còn giữ được sự thuần khiết nhất, chưa bị tha hóa hoàn toàn." Giọng y rõ ràng, mạch lạc, không còn dấu vết của sự mệt mỏi ngày nào, mà thay vào đó là sự tự tin và sắc bén của một nhà chiến lược. Y phân tích cặn kẽ về các thế lực tu sĩ hiện có, những điểm yếu của họ và những cơ hội mà liên minh có thể khai thác. "Chúng ta không thể đối đầu trực diện với Thiên Diệu Tôn Giả ngay lập tức, nhưng chúng ta có thể làm suy yếu nền tảng tư tưởng của hắn, gieo rắc sự nghi ngờ và niềm hy vọng vào một con đường khác."
Thiên Sách Lão Nhân khẽ thở dài, nhưng không phải vì mệt mỏi mà là vì sự lo lắng. "Sự phản kháng sẽ rất lớn. Các tông môn lớn, những kẻ đã hưởng lợi từ con đường thăng tiên, sẽ không bao giờ chấp nhận một triết lý đi ngược lại nền tảng của họ. Họ sẽ coi chúng ta là dị đoan, là kẻ phá hoại." Giọng ông già trầm khàn, mang theo sự cảnh báo của một người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của lịch sử. Ông vươn tay, vuốt nhẹ lên tấm bản đồ cổ, như thể đang xoa dịu những vết sẹo của thời gian.
Vô Danh Khách nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng của rượu lan tỏa trong không khí. Y chậm rãi nói, "Đạo lớn không sợ chướng ngại, chỉ sợ lòng người không kiên định." Ánh mắt y nhìn thẳng vào Tần Mặc, đầy ẩn ý. "Con đường này, vốn dĩ đã được ghi khắc trong Chân Lý Thạch Bi từ ngàn xưa. Nó không mới, chỉ là bị lãng quên. Nhiệm vụ của chúng ta là khơi dậy nó." Lời nói của y giản dị nhưng chứa đựng sự thâm trầm, như dòng suối chảy qua khe đá, từ từ nhưng kiên trì.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt kiên định. Hắn biết những thách thức sắp tới sẽ lớn đến nhường nào, nhưng niềm tin vào con đường mà họ đã chọn còn lớn hơn. Họ cùng nhau xem xét bản đồ Huyền Vực, những điểm chiến lược được đánh dấu bằng ánh sáng linh lực yếu ớt mà Tần Mặc kích hoạt từ đầu ngón tay, tạo nên m���t mạng lưới hy vọng trên nền giấy cũ kỹ. Mỗi điểm sáng đó là một lời hứa, một gánh nặng, và một khởi đầu mới.
***
Khi hoàng hôn nhuộm đỏ Di Tích Cổ Tiên một lần nữa, cả liên minh lại tập trung trước Chân Lý Thạch Bi. Những vách đá sừng sững xung quanh đã chuyển sang màu đỏ rực, như được nung chảy bởi ánh sáng cuối ngày. Bầu không khí trở nên trang trọng và linh thiêng, như thể chính thời gian cũng đang nín thở. Chân Lý Thạch Bi, sừng sững giữa không gian, vẫn toát ra một vẻ uy nghi cổ kính, bề mặt đá thô ráp nhưng lại ẩn chứa vô vàn bí ẩn.
Tần Mặc bước lên, đặt bàn tay phải lên bề mặt Thạch Bi. Ngay lập tức, hắn cảm nhận được một luồng rung động mạnh mẽ, xuyên qua lòng bàn tay, lan tỏa khắp cơ thể. Đó không chỉ là sự lạnh lẽo của đá, mà là một dòng năng lượng cổ xưa, một tiếng vọng từ ngàn xưa, như thể Chân Lý Thạch Bi đang đáp lại sự hiện diện của hắn, đang lắng nghe. Ánh mắt Tần Mặc ngước nhìn lên bầu trời đang chuyển màu, rồi lại nhìn xuống những người đồng hành đang đứng sau lưng hắn, ánh lên sự kiên định và quyết tâm.
"Ta, Tần Mặc," giọng hắn vang lên, không quá lớn nhưng rõ ràng và dứt khoát, như một lời tuyên thệ được khắc vào không gian, "thề trước Chân Lý Thạch Bi, trước linh hồn của Huyền Vực, sẽ dùng cả sinh mạng để bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật, để Huyền Vực tìm lại sự cân bằng vốn có!" Từng lời thề của hắn như hòa quyện vào năng lượng của Thạch Bi, khiến nó khẽ rung lên, một ánh sáng xanh nhạt lấp lánh xuất hiện trên bề mặt, như một dấu ấn của sự chấp thuận. Hắn cảm nhận một luồng năng lượng cổ xưa hòa vào mình từ Thạch Bi, không phải là sức mạnh để thăng cấp hay tu luyện, mà là một sự củng cố ý chí, một niềm tin sâu sắc hơn vào con đường hắn đã chọn. Sự kết nối giữa hắn và Thạch Bi dường như trở nên bền chặt hơn bao giờ hết, như thể nó đang truyền tải những bí mật cổ xưa hơn, những khả năng tiềm ẩn mà hắn chưa từng hay biết.
Sau Tần Mặc, Tô Lam bước lên, ánh mắt nàng rực cháy niềm tin. Nàng đặt tay trái lên vai Tần Mặc, thanh kiếm c��� bên hông nàng khẽ rung lên bần bật, một tiếng ngân trong trẻo vang vọng. "Kiếm của ta, hồn của ta, sẽ cùng ngươi, Tần Mặc, bảo vệ lý tưởng này!" Nàng nói, giọng điệu thanh thoát nhưng giờ đây lại mang một sự kiên cường không gì lay chuyển nổi. Nàng nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Chân Lý Thạch Bi, như thể đang thề nguyện với cả hai.
Lục Vô Trần, với vẻ mặt khắc khổ nhưng giờ đây lại tràn đầy nhiệt huyết, tiến lên, đặt tay lên vai Tô Lam. "Cuộc đời ta đã từng lạc lối, chìm đắm trong sự chán nản và tuyệt vọng, nhưng nay đã tìm thấy ý nghĩa. Ta nguyện dùng trí tuệ và kinh nghiệm của mình, dùng cả phần đời còn lại để phò trợ con đường này, để Huyền Vực không còn lặp lại bi kịch!" Lời nói của y dứt khoát, như một lời sám hối và một lời hứa.
Vô Danh Khách không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, đặt tay lên vai Lục Vô Trần. Ánh mắt y đầy suy tư, nhìn về phía Thạch Bi. "Tâm nguyện của tiền nhân, cuối cùng cũng có người tiếp nối. Con đường cân bằng, Thiên Đạo vốn đã định. Chỉ là bị che lấp bởi lòng tham của nhân thế." Giọng y trầm thấp, như tiếng gió ngàn xưa thì thầm.
Thiên Sách Lão Nhân, với đôi mắt tinh anh sau cặp kính, cũng đặt tay lên vai Vô Danh Khách. "Lịch sử luôn lặp lại, nếu ta không chịu lắng nghe. Nay, có người chịu lắng nghe tiếng vọng từ quá khứ, ta nguyện dùng chút sức tàn này để soi đường." Giọng ông già yếu ớt nhưng đầy kiên định.
Cổ Phù Linh lượn quanh Chân Lý Thạch Bi, ánh sáng dịu nhẹ của nàng trở nên rực rỡ hơn, lung linh hơn, như thể đang hòa mình vào lời thề nguyện, chứng giám cho lời hứa vĩ đại này. Những tia sáng nhỏ li ti từ nàng bay lượn, chạm vào từng thành viên trong liên minh, mang theo một cảm giác bình yên và kết nối sâu sắc. Hắc Phong, nằm dưới chân Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời hưởng ứng, đôi mắt đỏ rực phản chiếu ánh hoàng hôn và ánh sáng lấp lánh từ Cổ Phù Linh.
Tất cả cùng nhau nắm chặt tay, tạo thành một vòng tròn bất khả xâm phạm trước Chân Lý Thạch Bi. Đây là khoảnh khắc liên minh chính thức được củng cố, một lời thề khởi nguyên cho cuộc chiến trường kỳ sắp tới. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy rực rỡ, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ phong ba bão táp nào mà Thiên Diệu Tôn Giả có thể gây ra. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng họ không còn đơn độc.
***
Đêm muộn, tại Thiên Nhãn Các, một trong những đài quan sát tinh tượng cổ xưa nhất và quyền lực nhất Huyền Vực, không khí trở nên nặng nề và lạnh lẽo. Trong một góc tối của Đài Quan Sát Tinh Tượng, Mộ Dung Tĩnh, một đặc sứ của Thiên Diệu Tôn Giả, đang ngồi trước một pháp khí cổ kính, bề mặt đá obsidian đen bóng, phản chiếu ánh sáng xanh mờ ảo từ các tinh cầu đang chuyển động trên bầu trời đêm. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng tinh bàn tự động xoay chuyển và tiếng gió rít qua những khe hở trên đỉnh tháp. Mùi hương trầm lạnh lẽo bao trùm không gian, hòa lẫn với mùi kim loại và bụi đá.
Trên pháp khí, hình ảnh mờ ảo của Tần Mặc và liên minh trước Chân Lý Thạch Bi được tái hiện. Từ lời thề của Tần Mặc đến từng lời cam kết của các đồng minh, tất cả đều được thu lại một cách chân thực nhất. Mộ Dung Tĩnh, với khuôn mặt lạnh như băng và đôi mắt sắc lạnh, chăm chú quan sát, từng thớ thịt trên khuôn mặt y khẽ giật giật.
Bên cạnh hình ảnh, một bản báo cáo mật đang hiển thị. Đó chính là toàn bộ nội dung của 'Cương lĩnh Vật Tính Tự Thân', từng nguyên tắc, từng lời cảnh báo, được Thiên Nhãn Các thu thập và phân tích một cách tỉ mỉ. Nội dung của bản báo cáo, cùng với lời thề của Tần Mặc, khiến không khí trong phòng trở nên lạnh lẽo đến cực điểm, như thể một tảng băng vừa xuất hiện giữa sa mạc.
"Không chỉ phá hoại, mà còn muốn xây dựng..." Mộ Dung Tĩnh lẩm bẩm, giọng y khàn đặc, mang theo một sự khinh miệt và lo lắng khó tả. "Cái gọi là 'Cương lĩnh Vật Tính Tự Thân' này... Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không bao giờ dung thứ. Hắn ta không chỉ thách thức quyền lực, mà còn thách thức cả niềm tin." Y biết rõ hơn ai hết rằng, đối với Thiên Diệu Tôn Giả, con đường thăng tiên không chỉ là mục tiêu, mà còn là bản chất, là sự tồn tại. Bất cứ ai thách thức nó đều là kẻ thù không đội trời chung.
Đột nhiên, pháp khí phát ra một ánh sáng đỏ rực, một luồng áp lực vô hình lan tỏa khắp căn phòng, khiến Mộ Dung Tĩnh phải nghiêng mình cúi đầu. Một giọng nói trầm thấp, đầy uy áp và giận dữ vang lên từ pháp khí, làm rung chuyển cả không gian. Đó là giọng của Thiên Diệu Tôn Giả, lạnh lẽo như băng giá ngàn năm, nhưng lại ẩn chứa một ngọn lửa cuồng nộ.
"Kẻ dị giáo này... Hắn dám thách thức Thiên Đạo! Hắn dám gieo rắc sự hoài nghi vào niềm tin tối thượng của vạn vật! Chuẩn bị. Lần này, ta sẽ không để hắn có cơ hội!" Giọng nói của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng, mỗi lời nói như một mệnh lệnh không thể kháng cự. "Hãy theo dõi từng bước đi của hắn, từng hơi thở. Bất cứ nơi nào 'Cương lĩnh' của hắn đặt chân tới, phải có 'Đạo' của ta trấn áp. Hắn cho rằng hắn có thể thay đổi Huyền Vực? Hắn sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống của mình và của những kẻ ngu muội đi theo hắn!" Sự tức giận c���a hắn không chỉ là vì quyền lực bị đe dọa, mà còn là sự phẫn nộ khi thấy những gì hắn tin tưởng bị lung lay, bị coi thường.
Mộ Dung Tĩnh gật đầu, ánh mắt sắc lạnh, không dám nhìn thẳng vào ánh sáng đỏ rực từ pháp khí. "Thuộc hạ đã rõ, Tôn Giả. Mọi động thái của Tần Mặc và liên minh sẽ nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta. Chúng ta sẽ tiêu diệt mầm mống dị đoan này ngay từ trong trứng nước." Y hiểu rằng, cuộc đối đầu này sẽ không còn là những tranh luận triết lý, mà sẽ là một cuộc chiến sinh tử, một cuộc thanh trừng tàn khốc nhất mà Huyền Vực từng chứng kiến.
Pháp khí phát ra ánh sáng đỏ cuối cùng, rồi vụt tắt, để lại căn phòng trong bóng tối và sự im lặng đáng sợ. Mộ Dung Tĩnh vẫn ngồi đó, trong màn đêm tĩnh mịch, ánh mắt y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao lấp lánh lạnh lẽo. Y biết, một kỷ nguyên mới của sự hỗn loạn sắp bắt đầu, và Tần Mặc, kẻ đến từ Vô Tính Thành, chính là ngọn nguồn của tất cả. Thiên Diệu Tôn Giả đã thực sự coi Tần Mặc là mối đe dọa lớn nhất, lớn hơn bất kỳ cường giả nào khác. Và hắn sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để tiêu diệt mối đe dọa đó.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.