Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 649: Hệ Thống Hóa Con Đường Cân Bằng: Cương Lĩnh Vật Tính Tự Thân

Gió sa mạc vẫn còn vương vấn hơi ấm của đêm dài, nhưng phía chân trời đã ửng hồng, báo hiệu một ngày mới sắp bừng tỉnh. Tại Di Tích Cổ Tiên, nơi những khối đá cổ kính sừng sững giữa biển cát, ánh nắng ban mai chầm chậm len lỏi qua những kẽ nứt của thời gian, vẽ nên những vệt sáng vàng cam lên nền đá phong hóa. Tần Mặc, Tô Lam, Vô Danh Khách, Thiên Sách Lão Nhân và Cổ Phù Linh đang tề tựu giữa khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy điêu tàn ấy.

Mặt đất, những phiến đá khổng lồ đã trải qua hàng vạn năm sương gió, còn vương chút hơi ấm của đêm qua, như thể chúng đang thì thầm kể lại những câu chuyện về một quá khứ xa xăm. Tiếng gió sa mạc vẫn rít qua những cổng vòm đổ nát, những bức tường thành sụp đổ, tạo nên những âm thanh u ám, đôi khi lại như tiếng thở dài của thời gian. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa hòa quyện vào không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc, phảng phất một cảm giác cô độc và bí ẩn.

Thiên Sách Lão Nhân, với mái tóc bạc trắng và đôi mắt tinh anh sau cặp kính, đã trải ra trên một phiến đá lớn những bản ghi chép chi chít chữ viết cổ. Y vừa hắng giọng, vừa chỉ vào những dòng chữ, đôi khi lại lật qua một trang khác, ánh mắt tràn đầy sự hào hứng. Cổ Phù Linh, trong hình dạng cô gái nhỏ bé mặc trang phục cổ xưa, lơ lửng bên cạnh, thỉnh thoảng lại phát ra những rung động nhẹ nhàng, như thể nàng đang hòa mình vào dòng ký ức của những trang sách, hoặc đang xác nhận những điều được nhắc đến. Nàng là hiện thân của sự nhạy cảm với năng lượng cổ xưa, là một cầu nối tinh tế giữa hiện tại và quá khứ.

Vô Danh Khách, với vẻ ngoài phong trần, khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt đầy suy tư, nhấp một ngụm rượu từ bầu rượu bên hông. Y nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần rực rỡ, đôi môi khẽ mấp máy, nhắc lại những lời cảnh báo cổ xưa mà Chân Lý Thạch Bi đã khắc ghi. "Con đường thăng tiên, nếu quá cưỡng ép, cuối cùng cũng là con đường mất đi chính mình," y trầm ngâm, giọng nói khàn đ��c như bị gió cát mài mòn. "Những nền văn minh xưa, họ đã quên điều đó. Họ đã chạy theo ảo ảnh của sự vĩnh cửu, mà đánh mất đi bản chất của sự tồn tại."

Thiên Sách Lão Nhân gật gù phụ họa, đôi tay run run lật một trang giấy ố vàng. "Chính xác! Những ghi chép cổ đại, những truyền thuyết về các chủng tộc đã biến mất, tất cả đều chỉ ra một điều: khi sự 'khai linh' trở thành một cơn cuồng vọng, khi vạn vật đều bị ép buộc phải 'lên tiên', thì thế giới sẽ không còn là thế giới nữa. Sự cân bằng bị phá vỡ, và mọi thứ đều tan rã." Y hào hứng chỉ ra những điểm tương đồng giữa các nền văn minh cổ đại đã sụp đổ vì 'khai linh' quá mức, những ví dụ mà 'Hồi Ức Thăng Tiên Thịnh Trị' đã hiển lộ. "Những vùng đất từng phồn thịnh, những sinh linh từng mạnh mẽ, chỉ vì quá tin vào một con đường duy nhất, mà cuối cùng chỉ còn là bụi tàn theo gió."

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, chăm chú lắng nghe. Nàng là một kiếm khách, vốn luôn theo đuổi sự sắc bén và mạnh mẽ, nhưng những gì đã ch���ng kiến từ Chân Lý Thạch Bi và những lời của Tần Mặc đã gieo vào lòng nàng một hạt giống tư tưởng mới. Nàng đặt câu hỏi, giọng nói thanh thoát nhưng đầy suy tư: "Nhưng trong một thế giới mà khát vọng thăng tiên đã ăn sâu vào cốt tủy của vạn vật, liệu 'con đường cân bằng' này có thực sự khả thi? Liệu chúng ta có thể thuyết phục được chúng, hay chỉ là một lời nói suông, một lý tưởng quá xa vời?" Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn hiểu rõ hơn, muốn tìm một lời giải đáp không chỉ cho Huyền Vực mà còn cho chính con đường kiếm đạo của mình.

Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, lặng lẽ lắng nghe. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự quan sát tinh tế và một chút trầm tư. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều có trọng lượng. Hắn cảm nhận được sự dao động trong ý chí của Tô Lam, sự hoài nghi của nàng là điều dễ hiểu. Hắn đưa mắt nhìn về phía Cổ Phù Linh, nàng khẽ rung động mạnh hơn, như một lời khẳng định thầm lặng.

"Khả thi hay không, không nằm ở l��i nói suông," Tần Mặc chậm rãi nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy sức thuyết phục. "Nó nằm ở sự lựa chọn của vạn vật, và ở cách chúng ta dẫn lối. Chân Lý Thạch Bi không chỉ cảnh báo, nó còn chỉ ra những ví dụ sống động về sự cân bằng. Những sinh linh đã chọn không thăng tiên, nhưng vẫn tồn tại vĩ đại. Những vật thể đã giữ vững bản chất của mình, mà không bị tha hóa. Đó không phải là một giấc mơ, mà là một chân lý đã từng hiện hữu."

Hắn nhắm mắt lại, như thể đang kết nối với những ý chí tồn tại vô hình. "Vật tính tự thân... đó là cốt lõi. Một thanh kiếm không cần phải có linh hồn của một tiên nhân để trở nên sắc bén. Nó cần được rèn từ ý chí thuần khiết của kim loại, từ khát vọng được chém, được bảo vệ. Một dòng sông không cần phải biến thành tiên thủy để mang lại sự sống. Nó chỉ cần là chính nó, chảy trôi, bồi đắp." Hắn đưa mắt nhìn Tô Lam, ánh mắt không chút dao động. "Chúng ta không ép buộc. Chúng ta thức tỉnh. Thức tỉnh cái khát vọng nguyên thủy nhất, cái ý chí tồn tại chân thật nhất c���a chúng."

Tô Lam gật đầu, nàng hiểu. Nàng cảm thấy một luồng sáng mới trong tâm trí, một con đường kiếm đạo mà nàng chưa từng nghĩ tới. Kiếm của nàng, liệu có thể trở nên mạnh mẽ hơn bằng cách tôn trọng vật tính của kim loại, thay vì cố gắng 'khai linh' nó một cách cưỡng ép?

Vô Danh Khách nhấp thêm một ngụm rượu, nở một nụ cười khó hiểu. "Đúng vậy. Sự lựa chọn. Thiên Diệu Tôn Giả đã tước đoạt sự lựa chọn của vạn vật, biến chúng thành những công cụ phục vụ mục đích thăng tiên cá nhân. Chúng ta sẽ trả lại cho chúng quyền được là chính mình."

Trong ánh nắng ban mai dần trở nên gay gắt hơn, chiếu rọi những hạt cát li ti bay lơ lửng trong không khí, cả nhóm tiếp tục thảo luận, đối chiếu các bản ghi chép của Thiên Sách Lão Nhân với những ký ức mờ ảo mà Tần Mặc đã cảm nhận từ Chân Lý Thạch Bi. Cổ Phù Linh thỉnh thoảng lại phát ra những rung động, như một chiếc la bàn sống chỉ dẫn họ đi đúng hướng, hoặc như một tấm gương phản chiếu những gì đã bị lãng quên. Tần Mặc cảm nhận được sự gắn kết giữa họ, một liên minh không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng niềm tin. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng ít nhất, họ đã tìm thấy một ánh sáng dẫn lối giữa màn đêm tăm tối của sự tha hóa.

***

Buổi chiều muộn, khi những đám mây mù bắt đầu bao phủ đỉnh núi, mang theo không khí mát mẻ và trong lành, Tần Mặc và Tô Lam đã đến Thiên Nhãn Các. Kiến trúc của nơi đây toát lên vẻ kín đáo nhưng tinh tế, những tòa nhà được xây dựng từ gỗ lim đen quý hiếm, mái ngói xám hòa mình vào cảnh quan núi rừng. Mọi thứ đều được thiết kế để bảo mật tối đa, từ những bức tường dày đến những lối đi ẩn mình.

Bên trong, không khí tràn ngập mùi giấy cũ từ hàng triệu quyển sách, mùi mực viết và hương liệu nhẹ thoang thoảng. Tiếng gió nhẹ lướt qua các mái nhà, tiếng ghi chép khẽ khàng của các thư ký, và tiếng bước chân nhẹ nhàng của các thành viên khi di chuyển, tất cả tạo nên một bầu không khí thần bí, yên tĩnh và đầy tính toán. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng treo cao, cùng với ánh nến lung linh, càng làm tăng thêm vẻ huyền ảo.

Lục Vô Trần đã đợi sẵn, cùng với Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân đã di chuyển từ Di Tích Cổ Tiên tới. Cả nhóm ngồi quanh một chiếc bàn đá cổ, được chạm khắc tinh xảo, trên đó trải một tấm bản đồ rộng lớn của Huyền Vực. Tấm bản đồ này không chỉ ghi lại địa hình, mà còn đánh dấu những vùng đất cổ xưa, những dòng chảy linh lực, và cả những dấu vết của sự tha hóa do "khai linh" cưỡng bức. Đây là nơi những ý tưởng ban đầu về "con đường cân bằng" sẽ được đúc kết thành các nguyên tắc cụ thể, một bản nháp của "Cương lĩnh Vật Tính Tự Thân" dần thành hình.

Lục Vô Trần, dù vẫn còn nét khắc khổ trên khuôn mặt, nhưng đôi mắt sâu trũng của hắn giờ đây đã ánh lên một tia sáng mới, tia sáng của hy vọng và mục đích. Hắn cầm một cây bút lông, chỉ vào những điểm trên bản đồ. "Phân tích của ta về Thiên Diệu Tôn Giả và phe của hắn đã chỉ ra một điểm yếu cốt tử," hắn nói, giọng trầm nhưng không còn yếu ớt như trước, mà tràn đầy sự tập trung. "Hắn xây dựng ��ế chế của mình dựa trên khát vọng thăng tiên của vạn vật. Nhưng khát vọng đó, khi bị ép buộc, sẽ dẫn đến sự mất kết nối, sự tha hóa và cuối cùng là sự tan rã bản chất. Điều này, Tần Mặc đã chứng kiến ở Sa Mạc Huyết Nguyệt, và Chân Lý Thạch Bi cũng đã cảnh báo."

Lục Vô Trần tiếp tục phân tích, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn, bộ não chiến lược của hắn đang hoạt động hết công suất. "Sức mạnh của chúng ta không nằm ở việc đối đầu trực diện bằng linh lực, mà là làm suy yếu nền tảng niềm tin của hắn. 'Vật tính tự thân' chính là đối trọng. Nó không phủ nhận sự thăng tiến, nhưng nó đề cao sự cân bằng, sự tự nguyện và tôn trọng bản chất. Đây không chỉ là một triết lý, mà là một con đường tồn tại bền vững, một sự lựa chọn mà vạn vật có quyền được có." Hắn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc hệ thống hóa những nguyên tắc này.

Tần Mặc gật đầu, đôi mắt đen láy nhìn chăm chú vào Lục Vô Trần. "Mấu chốt là ý chí tự nguyện và sự tôn trọng bản chất," hắn nói, giọng chậm rãi, suy nghĩ kỹ lưỡng. "Chúng ta không thể ép buộc vạn vật từ bỏ con đường thăng tiên, cũng như chúng ta không thể ép buộc chúng thăng tiên. Chúng ta chỉ có thể mở ra một con đường khác, cho chúng thấy rằng sự vĩ đại không chỉ nằm ở việc 'thành tiên', mà còn nằm ở việc là chính mình, trọn vẹn và thuần khiết." Hắn nhấn mạnh rằng 'Cương lĩnh Vật Tính Tự Thân' không phải là một cấm lệnh, mà là một sự lựa chọn.

Tô Lam, nàng lắng nghe từng lời, cảm thấy triết lý này đang dần hòa vào kiếm đạo của mình. Nàng đề xuất các phương pháp tiếp cận thực tế. "Để 'gieo mầm chân lý', chúng ta cần những ví dụ sống. Những người thợ rèn giữ lửa ở Vạn Kiếm Thành, những chủng tộc cổ xưa mà Chân Lý Thạch Bi đã hé lộ, những nơi chốn mà sự cân bằng vẫn còn được duy trì. Chúng ta cần tìm kiếm họ, học hỏi từ họ, và biến họ thành những ngọn hải đăng cho con đường này." Nàng chỉ vào một số điểm trên bản đồ mà Lục Vô Trần đã đánh dấu. "Chúng ta có thể bắt đầu từ những nơi ít bị ảnh hưởng nhất, nơi niềm tin vào 'vật tính tự thân' vẫn còn le lói."

Vô Danh Khách, nhấp thêm một ngụm rượu, ánh mắt nhìn xa xăm, giọng nói mang theo sự trầm mặc của người đã trải qua nhiều thăng trầm. "Lịch sử đã chứng minh, niềm tin không thể bị hủy diệt bằng bạo lực. Nó chỉ có thể bị thay thế bởi một niềm tin mạnh mẽ hơn, chân thật hơn." Y nhìn Tần Mặc, như thể đang nhìn thấy một ánh sáng hy vọng trong mắt hắn. "Cương lĩnh này, chính là niềm tin đó."

Thiên Sách Lão Nhân, tay cầm một cây bút lông khác, bắt đầu phác thảo những điểm chính của "Cương lĩnh Vật Tính Tự Thân" lên một tấm da dê cổ. Y ghi chép lại những nguyên tắc cốt lõi: sự tôn trọng bản chất, ý chí tự nguyện của vạn vật, con đường cân bằng giữa sự tồn tại và thăng tiến, và việc từ chối sự "khai linh" cưỡng bức. Y đánh dấu những khu vực tiềm năng trên bản đồ để "gieo mầm chân lý" – những nơi có thể bắt đầu truyền bá tư tưởng mới hoặc tìm kiếm đồng minh. Đây không chỉ là việc thu thập thông tin, mà là hành động cụ thể, là sự chuyển mình từ phòng thủ sang phản công.

Lục Vô Trần nhìn tấm da dê dần đầy những dòng chữ, nhìn những đường nét mới trên bản đồ. Hắn nhận ra rằng nỗi mệt mỏi từ quá khứ tu luyện vô vọng của mình đã được thay thế bằng một hy vọng và mục đích mới. "Đây không phải là một cuộc chiến của quyền năng, mà là một cuộc chiến của tư tưởng," hắn nói, giọng điệu kiên định. "Chúng ta phải làm cho vạn vật hiểu rằng, có một con đường khác. Một con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả không muốn chúng thấy." Hắn biết, sự ra đời của "Cương lĩnh Vật Tính Tự Thân" báo hiệu một cuộc cách mạng tư tưởng lớn sẽ diễn ra trong Huyền Vực, thu hút cả đồng minh lẫn kẻ thù. Các khu vực được đánh dấu trên bản đồ sẽ là những địa điểm quan trọng trong Arc tiếp theo, nơi Tần Mặc và liên minh sẽ đến để thực hiện các bước đầu tiên.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời, vẽ lên những vệt màu rực rỡ lên những cồn cát trải dài vô tận, Tần Mặc và Tô Lam tạm dừng chân tại một quán trà nhỏ giữa sa mạc. Lều vải đơn giản, những chiếc bàn gỗ thô mộc, và lò nung nhỏ đang reo lửa để nấu nước, tất cả tạo nên một nơi trú ẩn an toàn và ấm cúng giữa sự khắc nghiệt của cát vàng. Tiếng gió sa mạc vẫn rì rào bên ngoài, mang theo những hạt cát mịn li ti, nhưng bên trong quán trà, không khí lại lắng đọng, chỉ còn tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ và mùi trà thơm nồng, hòa quyện với mùi khói gỗ và bụi đất.

Hắn và nàng ngồi đối diện nhau, trong sự tĩnh lặng của không gian rộng lớn. Ánh sáng vàng cam dịu nhẹ của buổi hoàng hôn hắt vào, in bóng hai người lên nền cát, như hai bức tượng được tạc từ sự suy tư. Tần Mặc nhìn về phía chân trời, đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu màu đỏ rực của mặt trời lặn. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè lên vai, gánh nặng của trách nhiệm khi phải đối đầu với toàn bộ tư tưởng thống trị của Huyền Vực, một tư tưởng đã ăn sâu hàng ngàn năm.

"Thật khó để thay đổi một niềm tin đã trở thành bản năng của vạn vật," Tần Mặc khẽ nói, giọng trầm thấp, như thể đang độc thoại. "Thiên Diệu Tôn Giả đã dùng khát vọng thăng tiên làm mồi nhử, biến vạn v��t thành những con rối. Và giờ đây, chúng ta lại muốn kéo chúng ra khỏi giấc mộng đó, cho chúng thấy một con đường khác, một con đường mà chúng thậm chí còn chưa từng biết đến." Hắn thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự e ngại về quy mô của thách thức. Liệu hắn, một thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, có thể thực sự thay đổi cả thế giới này? Hắn không dùng sức mạnh, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, nhưng liệu điều đó có đủ để đối chọi lại với sức mạnh và sự cố chấp của một kẻ đã đạt đến đỉnh cao quyền lực?

Tô Lam, nàng đặt tay lên tay hắn, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy sức mạnh. Bàn tay nàng ấm áp và kiên định, như một lời khẳng định thầm lặng. Nàng giờ đây không còn là kiếm khách lạnh lùng, nghiêm nghị như thuở ban đầu. Sự chuyển đổi sâu sắc từ niềm tin vào tu luyện truyền thống sang 'vật tính tự thân' đã khiến nàng trở nên chín chắn và thấu hiểu hơn. Nàng đấu tranh để hoàn toàn chấp nhận và áp dụng nó vào con đường của mình, và chính sự đấu tranh đó đã làm nàng mạnh mẽ hơn.

"Hắn cố chấp, bởi vì hắn sợ hãi," Tô Lam nói, giọng điệu thanh thoát nhưng giờ đây lại mang một sự kiên định lạ thường. "Hắn sợ hãi sự mất mát, sợ hãi cái chết, nên hắn tìm cách thăng tiên bằng mọi giá. Nhưng sự thật là, con đường của hắn chỉ dẫn đến sự tan rã, sự mất đi bản chất. Chúng ta không chỉ đưa ra một sự lựa chọn, chúng ta đang đưa ra một sự thật. Một sự thật mà vạn vật cuối cùng sẽ phải đối mặt." Nàng siết nhẹ tay hắn, truyền đi sự ủng hộ và sức mạnh thầm lặng. "Huống hồ, chàng không hề đơn độc. Chàng có chúng ta. Chàng có 'Cương lĩnh Vật Tính Tự Thân'. Chàng có một con đường đúng đắn."

Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt chứa đựng một niềm tin mãnh liệt. "Kiếm đạo của ta cũng đang thay đổi, Tần Mặc. Không còn là sự theo đuổi sức mạnh đơn thuần. Nó sẽ là sự cân bằng, sự thuần khiết của kim loại, của ý chí. Ta sẽ không ép buộc kiếm của mình 'lên tiên', ta sẽ để nó là chính nó, một thanh kiếm chân chính. Và ta tin, đó sẽ là một con đường mạnh mẽ hơn bất kỳ con đường nào khác." Việc Tô Lam suy nghĩ về việc áp dụng triết lý mới vào kiếm đạo của mình gợi ý sự phát triển sức mạnh cá nhân và phương pháp chiến đấu độc đáo của nàng trong tương lai.

Tần Mặc nắm chặt tay Tô Lam, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa, như một lời hứa cho tương lai, một nguồn sức mạnh vô hình xoa dịu gánh nặng trong lòng hắn. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ coi hắn là mối đe dọa trực tiếp và nguy hiểm hơn bao giờ hết. Sự rõ ràng về "con đường cân bằng" này sẽ khiến cuộc đối đầu giữa hai con đường, hai triết lý trở nên căng thẳng và quyết liệt hơn bao giờ hết. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm đang dần bao trùm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh.

"Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không để yên," Tần Mặc thì thầm, nhưng giọng điệu đã trở nên kiên định hơn. "Hắn sẽ ra tay. Và các hiện tượng mất cân bằng của Huyền Vực sẽ ngày càng nghiêm trọng." Hắn nhận thức rõ hơn về mối đe dọa từ Thiên Diệu Tôn Giả, báo hiệu một cuộc chạm trán trực tiếp và quyết liệt hơn đang đến gần. "Nhưng chúng ta đã có con đường. Chúng ta đã có sự lựa chọn."

Hắn và Tô Lam cùng nhau uống một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm ấm áp xua tan đi cái lạnh của đêm sa mạc. Trong khoảnh khắc ấy, giữa mênh mông cát bụi và bầu trời đầy sao, họ không còn là những cá nhân nhỏ bé, mà là hai ngọn lửa đang cháy rực, sẵn sàng thắp sáng một con đường mới cho Huyền Vực. Con đường không phải để "lên tiên", mà để vạn vật được tồn tại một cách trọn vẹn và vĩ đại nhất. Hắn đã sẵn sàng.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free