Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 652: Sâu Thẳm Vực Vô Định: Dấu Hiệu Mục Ruỗng Đầu Tiên

Bình minh nơi rìa U Minh Cốc không mang theo chút hơi ấm hay ánh sáng hy vọng nào. Mặt trời, vốn dĩ là nguồn sống của vạn vật, dường như bị nuốt chửng bởi màn sương mù dày đặc và độc hại, chỉ còn sót lại một vầng sáng yếu ớt, xanh xao, tựa như con ngươi của một tử thi khổng lồ đang dõi theo đoàn người Tần Mặc. Không khí lạnh lẽo thấu xương, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và ẩm mốc của đất chết, hòa quyện với mùi tanh nồng của thứ gì đó đang mục ruỗng sâu thẳm bên trong. Từng đợt gió nhẹ thổi qua, mang theo những hạt mưa phùn li ti, không phải nước mà là một thứ axit mỏng manh, gây cảm giác bỏng rát mơ hồ trên làn da trần của những ai không được che chắn kỹ lưỡng. Đây chính là Cổ Đạo U Minh, con đường duy nhất dẫn vào lòng Vực Sâu Vô Định, và nay nó càng lúc càng thu hẹp, nuốt chửng tầm nhìn và cả những tia hy vọng nhỏ nhoi nhất.

Hai bên Cổ Đạo, những vách đá xám xịt vươn lên như những bức tường thành của một thế giới bị lãng quên, trên đó không một chút dấu hiệu của sự sống. Những cây cối, một thời có lẽ từng xanh tươi, nay chỉ còn trơ trọi những cành khô héo, khẳng khiu, vặn vẹo như những ngón tay gầy guộc của tử thần đang cào cấu vào khoảng không vô định. Chúng không chỉ chết, mà còn mang theo một sự u uất, một nỗi đau vô hình, khiến không gian xung quanh càng thêm nặng nề. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, đi trước dẫn đường. Y không ngừng gầm gừ thấp, âm thanh ấy như tiếng sấm rền trong cuống họng, đôi mắt hổ rực sáng liên tục quét qua những cái bóng nhập nhoạng trong màn sương, biểu lộ sự cảnh giác cao độ và cả một nỗi khó chịu tột cùng trước nguồn năng lượng tiêu cực đang bủa vây. Bộ lông của y dựng đứng lên từng sợi, như cảm nhận được vô vàn mối nguy đang ẩn mình.

Tần Mặc bước đi giữa không gian nặng nề ấy, mỗi bước chân đều trầm ổn nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc. Hắn cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của linh khí xung quanh, từ một nguồn năng lượng nuôi dưỡng vạn vật, giờ đây đã hoàn toàn biến chất. Nó không còn là linh khí, mà là một thứ năng lượng tiêu cực, ăn mòn, hủy hoại, bóp méo bản chất của tất thảy. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một thân cây khô héo, vỏ cây xù xì, lạnh lẽo như đá. Nhắm mắt lại, "ý chí tồn tại" của vạn vật lập tức tràn vào tâm trí hắn, không phải là tiếng nói, mà là những cảm xúc, những ký ức, những khát khao bị vặn vẹo.

"Sự mục ruỗng này... sâu sắc hơn ta tưởng. Ý chí tồn tại của vạn vật ở đây đang gào thét trong đau đớn," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khẽ khàng nhưng chứa đựng một sự thấu cảm đến tận cùng. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của cái cây, của từng thớ gỗ đang dần mục rữa, của từng chiếc lá khô héo bị tước đoạt khỏi sự sống. Chúng không muốn chết, chúng muốn vươn lên đón nắng, muốn đâm chồi nảy lộc, nhưng một lực lượng vô hình nào đó đã tước đi quyền được sống, quyền được là chính mình của chúng. Thay vào đó, chúng bị biến thành vật chứa cho một loại năng lượng tà ác, bị cưỡng ép vào một vòng xoáy hủy diệt không thể thoát ra. Nỗi đau ấy không chỉ là của riêng cái cây, mà là của cả một vùng đất, của vô vàn sinh linh đang bị biến chất.

Tô Lam siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, đôi mắt phượng nàng quét qua khung cảnh hoang tàn, từ những vách đá trơ trọi đến những thân cây chết. Nàng không có năng lực cảm nhận 'ý chí tồn tại' như Tần Mặc, nhưng nàng cảm nhận được sự nặng nề, ngột ngạt của không khí, và cả sự đau đớn vô hình đang bao trùm. "Không khí này... thật khó thở. Cứ như có thứ gì đó đang bám vào linh hồn ta," nàng nói, giọng run nhẹ, không giấu nổi sự kinh hãi. Nàng là một kiếm khách kiên cường, đã trải qua không ít trận chiến, nhưng cảnh tượng trước mắt lại mang đến một nỗi sợ hãi khác: nỗi sợ hãi về sự hủy diệt bản chất, về một loại ma lực có thể ăn mòn cả sinh mệnh và tinh thần. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên trái tim, một cảm giác gai người như thể có hàng ngàn con mắt vô hình đang dõi theo, những con mắt của những linh hồn bị mắc kẹt trong sự tha hóa. Mái tóc đen dài của nàng, thường ngày vẫn buộc cao gọn gàng, nay cũng dường như bị sương độc làm cho ẩm ướt, bết dính.

Vô Danh Khách bước đi phía sau, đôi mắt khắc khổ của y trầm lắng dõi theo từng cử chỉ của Tần Mặc. Y không nói gì, chỉ khẽ thở dài, nhấp một ngụm rượu từ bầu rượu cũ kỹ đeo bên hông. Y đã chứng kiến nhiều cảnh tượng bi thảm trên thế gian này, nhưng U Minh Cốc vẫn mang một vẻ u ám đặc biệt, một sự thối rữa từ tận cùng bản chất. Thiên Sách Lão Nhân thì giữ khoảng cách vừa phải, đôi mắt tinh anh của ông lão gầy gò không ngừng quan sát, như đang cố gắng tìm kiếm những dấu vết, những câu trả lời trong mớ hỗn độn của cảnh vật. Viên ngọc bội cổ đeo trên cổ ông khẽ phát ra ánh sáng mờ ảo, yếu ớt, như đang cố gắng xua đi một phần nào đó của tà khí, nhưng dường như công hiệu của nó chỉ như muối bỏ biển giữa biển cả âm khí rộng lớn này.

Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn của hắn đong đầy nỗi xót xa. Hắn biết, U Minh Cốc này không chỉ là một nơi bị nguyền rủa, mà nó là một minh chứng sống động nhất cho chân lý mà họ đang theo đuổi: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Sự tha hóa ở đây không phải là tự nhiên, nó là kết quả của một sự truy cầu cực đoan, một sự bóp méo bản chất để đạt được sức mạnh. Và giờ đây, hắn cùng liên minh của mình phải tìm cách đảo ngược điều đó, phải gieo mầm hy vọng ngay cả trong lòng vực sâu tăm tối nhất này.

Họ tiếp tục hành trình, đi qua những khu rừng cây chết mà mỗi bước chân đều giẫm lên lớp lá khô mục nát, tạo ra những âm thanh xào xạc thê lương, như tiếng than khóc của những linh hồn bị giam cầm. Tầm nhìn càng lúc càng bị hạn chế bởi sương mù độc đặc quánh, khiến cho giữa trưa mà trời vẫn tối như nhá nhem tối, chỉ đủ để nhìn thấy những hình thù mờ ảo xung quanh. Nhiệt độ giảm xuống đến mức lạnh lẽo thấu xương, không khí đ���c quánh lại, cảm giác như hít thở phải những hạt bụi kim loại sắc nhọn, cào xé lồng ngực.

Những thân cây chết ở đây không chỉ khô héo, chúng đã hoàn toàn biến chất. Vỏ cây không còn là vỏ cây, mà là những khối đá đen kịt, lạnh lẽo và cứng rắn. Chúng nứt nẻ theo những đường gân kỳ dị, như thể bị một lực lượng vô hình nào đó bóp méo, vặn vẹo trong một cơn đau đớn tột cùng. Từ những vết nứt ấy, một loại âm khí đen đục không ngừng bốc lên, hòa vào sương mù, tạo thành một màn khói dày đặc khiến không gian càng thêm rùng rợn. Các khối đá tảng lớn xung quanh cũng không thoát khỏi số phận tương tự. Chúng nứt vỡ theo những hình thù quái dị, những đường vân loang lổ như mạch máu đen của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối.

Tần Mặc đưa tay chạm vào một vết nứt trên tảng đá, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng ngắc của nó. Hắn nhắm mắt, và một dòng "ký ức" đau đớn lại tràn vào tâm trí hắn. Hắn thấy tảng đá này, một thời đã từng là một phần vững chãi của ngọn núi, mang trong mình ý chí bền bỉ, kiên c���, chứng kiến bao nhiêu mưa gió. Nhưng rồi, một "khát khao cường đại" nào đó đã xuất hiện, nó không phải là của tảng đá, mà là của một thứ gì đó tà ác, tham lam. "Khát khao" đó đã nuốt chửng bản chất kiên cố của tảng đá, biến nó thành một công cụ để hấp thụ âm khí, để lưu giữ tà niệm. Tảng đá bị ép buộc phải biến chất, phải từ bỏ "vật tính" nguyên thủy của mình, để rồi mục ruỗng và nứt vỡ từ bên trong. Nỗi đau của tảng đá không phải là đau về thể xác, mà là đau đớn vì bị tước đoạt đi quyền được là chính nó. Chúng không muốn như vậy. Chúng bị ép buộc... bị biến thành công cụ cho một thứ gì đó." Tần Mặc truyền đạt ý niệm ấy ra, giọng nói trầm lắng, đầy sự thấu cảm.

Tô Lam không thể che giấu sự kinh hãi. Đôi mắt phượng của nàng mở to, chứng kiến những thân cây hóa đá, những tảng đá nứt nẻ. Nàng đã từng thấy sự tàn phá, nhưng đây là một sự tàn phá đến từ bên trong, một sự biến đổi bản chất ghê rợn hơn vạn lần. Nàng cảm thấy một sự rùng mình chạy dọc sống lưng, không chỉ vì lạnh, mà vì nỗi sợ hãi trước một sức mạnh có thể bóp méo cả sự sống và vật chất. Nàng siết chặt Vô Danh Kiếm, ánh mắt cảnh giác quét ngang qua những cái bóng nhập nhoạng trong sương mù, như thể một mối đe dọa vô hình có thể ập đến bất cứ lúc nào. Thanh kiếm cổ của nàng, một linh vật thuần khiết, dường như cũng cảm nhận được sự ô uế của môi trường, chuôi kiếm khẽ rung lên như một lời cảnh báo.

Vô Danh Khách khẽ thở dài, đôi mắt y chứa đựng một nỗi bi quan sâu sắc. "Tà khí ở đây... đã thành hình. Không đơn thuần là sự suy yếu, mà là sự biến chất hoàn toàn," y nói, giọng trầm đục, như thể mỗi lời nói đều nặng trĩu. Y hiểu rằng, một khi tà khí đã "thành hình," nó không chỉ là một hiện tượng tự nhiên, mà là kết quả của một sự thao túng có chủ đích, một sự can thiệp của những thế lực tà ác.

Thiên Sách Lão Nhân đưa viên ngọc bội cổ lên trước mặt, ánh sáng yếu ớt của nó cố gắng tạo ra một vùng không khí trong lành nhỏ bé xung quanh ông. Ông gật đầu tán thành lời của Vô Danh Khách, khuôn mặt nhăn nheo của ��ng hiện lên vẻ nghiêm trọng. Ông đã đọc nhiều về những cấm thuật cổ xưa, và cảnh tượng trước mắt ông là bằng chứng sống động cho những gì được ghi chép. Ngay cả một học giả uyên bác như ông cũng không khỏi cảm thấy rùng mình trước sự tàn phá này.

Hắc Phong không ngừng gầm gừ, tiếng gầm của y không còn là tiếng gầm cảnh báo, mà như một lời thách thức, một lời tuyên chiến với những sinh vật lạ đang ẩn nấp trong màn sương mù. Đôi mắt đỏ rực của y dường như có thể xuyên thủng màn sương, nhìn thấu những cái bóng đang lướt qua, những hình thù quái dị không ngừng di chuyển, và những đôi mắt xanh lè lập lòe trong bóng tối. Y nhe nanh, sẵn sàng lao vào bất cứ thứ gì dám bén mảng đến gần Tần Mặc và đồng đội của hắn.

Tần Mặc đứng thẳng người, ánh mắt hắn dứt khoát hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của vạn vật, và nỗi đau đó đã biến thành một nỗi phẫn nộ âm ỉ trong lòng hắn. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai hắn, nhưng cũng chính nỗi đau đó đã củng cố quyết tâm của hắn. Hắn không thể để Huyền Vực này biến thành một U Minh Cốc thứ hai, nơi vạn vật bị tước đoạt đi bản chất, bị ép buộc trở thành công cụ cho những khát khao thăng tiên cực đoan.

Khi họ tiến gần hơn đến Vực Sâu Vô Định, môi trường càng trở nên kinh khủng hơn gấp bội. Gió mạnh không ngừng rít lên từng hồi thê lương, mang theo sương độc và những hạt 'mưa axit' dày đặc hơn, chúng không chỉ gây bỏng rát nhẹ trên da mà còn tạo ra những vết ăn mòn nhỏ trên trang phục và vũ khí. Khung cảnh trước mắt họ là một sự hỗn độn của cái chết và sự tha hóa.

Một dòng suối nhỏ, mà vốn dĩ theo lẽ thường phải trong lành, tinh khiết, giờ đây lại chảy những dòng nước đỏ sẫm như máu, bốc lên mùi tanh nồng nặc và hơi độc. Bọt khí đen ngòm nổi lên trên mặt nước, vỡ tan trong tĩnh lặng, để lộ những mảng rêu rớt đen sì, thối rữa dưới đáy. Nước suối không chỉ đỏ như máu mà còn đặc quánh, nặng nề, như thể nó đang mang theo gánh nặng của vô số linh hồn bị giam cầm. Từ dòng suối này, một loại âm khí đặc biệt bốc lên, không chỉ l�� hơi độc thông thường, mà còn là một sự giao thoa của oán niệm và sự biến chất.

Tần Mặc dừng lại bên bờ suối, ánh mắt hắn sắc lạnh như băng. Hắn cảm nhận được vô số ý chí tồn tại nhỏ bé, yếu ớt bị cuốn trôi trong dòng nước ấy. Chúng không còn là những ý chí thuần khiết của sinh vật nước, của đá sỏi, của rong rêu. Chúng bị bóp méo, bị vặn vẹo, bị cưỡng ép phải trở thành một phần của dòng chảy độc hại này. Hắn nghe thấy những tiếng gào thét trong tuyệt vọng, những lời cầu cứu yếu ớt từ tận sâu thẳm của bản chất, chúng không thể thoát ra, chúng bị mắc kẹt, bị nuốt chửng bởi dòng suối đỏ máu này. Đó là sự đau đớn tột cùng của vạn vật khi bản chất của chúng bị cưỡng đoạt.

Đúng lúc đó, pháp khí liên lạc của Thiên Sách Lão Nhân đột nhiên phát sáng mạnh mẽ. Giọng Lục Vô Trần vang lên, trầm yếu nhưng đầy vẻ lo ngại, xuyên qua màn sương độc và tiếng gió rít thê lương. "Đây không phải là sự mất cân bằng tự nhiên... Đây là những dấu vết của Huyết Ma Giáo. Chúng đang lợi dụng Vực Sâu, biến đổi dòng chảy sinh mệnh của nó. Cấm thuật 'Huyết Khải Phục Sinh' có khả năng tạo ra những dòng suối như thế này!" Giọng Lục Vô Trần đầy sự chắc chắn, nhưng cũng chứa đựng một nỗi hoài nghi và chán nản về sự tàn ác của thế giới. Y đã từng nghiên cứu rất nhiều về các cấm thuật cổ xưa, và dấu hiệu này quá rõ ràng để có thể nhầm lẫn. "Cấm thuật này không chỉ khai thác âm khí, mà nó còn ép buộc 'ý chí tồn tại' của những sinh vật nhỏ bé, những nguyên tố tự nhiên phải phục vụ cho mục đích của chúng. Nó biến chúng thành những tế bào sống, những mạch máu để nuôi dưỡng một thứ sức mạnh tà ác khác. Mục đích của chúng là đẩy nhanh quá trình sụp đổ của thế giới, biến Huyền Vực thành một vùng đất chết để chúng có thể thăng tiên trên đống hoang tàn."

Thông tin từ Lục Vô Trần như một tiếng sét đánh ngang tai, làm rõ hơn bản chất ghê rợn của những gì họ đang chứng kiến. Đây không phải là sự mục ruỗng tự nhiên do thời gian hay thiên tai gây ra, mà là một sự thao túng có chủ đích, một tội ác chống lại bản chất của vạn vật.

"Chúng ta phải ngăn chặn chúng. Bằng mọi giá," Tần Mặc nắm chặt tay, ánh mắt rực lên sự kiên định và quyết tâm. Nỗi đau của vạn vật mà hắn cảm nhận được, cùng với lời cảnh báo của Lục Vô Trần, đã nung nấu trong hắn một ý chí sắt đá. Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai và hiểm nguy, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Đây là cuộc chiến để bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật, để gìn giữ sự cân bằng bản chất cho Huyền Vực.

Tô Lam không nói một lời, nàng rút hoàn toàn Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm sáng loáng, phản chiếu ánh sáng xanh xao từ màn sương, như một tia hy vọng mỏng manh giữa bóng tối. Nàng đứng cạnh Tần Mặc, sẵn sàng chiến đấu, đôi mắt phượng nàng ánh lên vẻ kiên quyết không kém. Nàng đã chứng kiến đủ những bi kịch của sự tha hóa, và nàng không thể đứng nhìn thêm nữa. Nàng tin vào Tần Mặc, tin vào con đường "cân bằng bản chất" mà họ đang theo đuổi.

Hắc Phong nhe nanh, tiếng gầm gừ của y giờ đây mang theo một sự đe dọa rõ ràng hơn bao giờ hết. Y cũng cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập, và y sẵn sàng bảo vệ chủ nhân của mình bằng mọi giá. Vô Danh Khách và Thiên Sách Lão Nhân trao đổi ánh mắt lo lắng. Cả hai đều hiểu rằng, họ đã chính thức đặt chân vào hang ổ của mối hiểm nguy tột cùng, và cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.

Màn đêm buông xuống, không phải là đêm của sự yên bình, mà là đêm của những linh hồn bị tra tấn, của những ý chí bị bóp méo. Gió rít gào, tiếng nước đỏ máu chảy xiết, và những cái bóng quái dị lướt qua trong sương mù độc hại. Tần Mặc và liên minh của hắn đứng đó, giữa vùng đất chết chóc của U Minh Cốc, đối mặt với sự thật trần trụi và tàn khốc về hậu quả của sự truy cầu thăng tiên cực đoan. Họ biết rằng, để gieo mầm chân lý, họ phải chiến đấu chống lại cả một hệ thống đã ăn sâu vào bản chất của thế giới này.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free