Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 653: Vọng Âm Từ Vực Sâu: Tiếng Kêu Than Của Vật Tha Hóa

Gió rít gào, thấu xương lạnh lẽo, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi độc tanh tưởi, xoáy lốc quanh Tần Mặc và liên minh của hắn. Sự cảnh báo đầy vẻ lo lắng của Lục Vô Trần vẫn còn văng vẳng trong không gian đặc quánh, nặng nề, như một lời nguyền rủa cho định mệnh của Huyền Vực. Họ đứng đó, bên dòng suối đỏ máu, mà giờ đây, trong ánh sáng xanh xao le lói từ màn sương và pháp khí hộ thân, nó hiện lên càng thêm ghê rợn, cuồn cuộn như huyết quản khổng lồ của một sinh vật nào đó đang hấp hối.

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền đã hơi ẩm ướt vì sương độc, nhe nanh liên tục, tiếng gầm gừ trầm đục của y không còn là biểu hiện của sự cảnh giác đơn thuần, mà là một sự đe dọa không ngớt trước mối hiểm nguy vô hình đang bủa vây. Đôi mắt đỏ rực của y quét qua bóng tối, phản chiếu những hình ảnh méo mó của vách đá, của màn sương, và cả sự hoang mang trong lòng những người đồng hành. Vô Danh Khách siết chặt bầu rượu đã cạn một nửa, ánh mắt thâm trầm của y ẩn chứa sự suy tư sâu sắc, xen lẫn chút bi ai. Y đã từng lang bạt khắp nơi, chứng kiến vô số thảm cảnh, nhưng sự mục ruỗng và tha hóa của U Minh Cốc này lại mang một vẻ khác, một sự cưỡng đoạt bản chất, điều mà y chưa từng gặp phải ở mức độ khủng khiếp đến vậy.

Tô Lam khẽ rùng mình, không phải vì cái lạnh thấu xương, mà vì một cảm giác ghê tởm đang cuộn trào trong lòng nàng. Nàng đã rút Vô Danh Kiếm, lưỡi kiếm sáng loáng giờ đây như một vầng trăng bạc mỏng manh giữa màn đêm vô tận, phản chiếu những hình ảnh méo mó, quỷ dị của Vực Sâu. Nàng nhìn Tần Mặc, thấy rõ vẻ trầm tư, thậm chí là đau đớn thoáng qua trong đôi mắt đen láy của hắn. Nàng biết, những gì Tần Mặc cảm nhận được qua "ý chí tồn tại" còn kinh khủng hơn nhiều so với những gì mắt thường nàng thấy.

"Đây... đây không còn là Huyền Vực nữa," Tô Lam thốt lên, giọng nàng khẽ run, phá vỡ sự tĩnh lặng nặng nề. Nàng đưa mắt nhìn xung quanh, từ những vách đá lởm chởm như răng nanh của quỷ, đến những mảng rêu phong hóa đá với hình thù kỳ dị, rồi lại đến dòng suối đỏ máu đang trôi xiết. "Nó giống như một vết thương đang mưng mủ của thế giới." Lời nói của nàng như một câu hỏi bỏ lửng, một sự thán phục bất lực trước sự tàn phá.

Vô Danh Khách khẽ gật đầu, y thở dài một tiếng, hơi thở hòa lẫn vào không khí độc hại, tan biến. "Cảm giác như linh hồn cũng bị hút cạn." Y đưa mắt nhìn xuống vực thẳm đen ngòm, nơi mà những đốm sáng xanh xao thỉnh thoảng lại lóe lên, rồi vụt tắt, như những linh hồn bị mắc kẹt đang cố gắng thoát ra. "Chắc chắn có thứ gì đó khủng khiếp đang ẩn mình dưới đáy sâu." Giọng y trầm đục, mang theo sự từng trải và một nỗi lo lắng không thể che giấu. Y đã sống đủ lâu để biết rằng, khi mọi thứ trở nên quá yên tĩnh, quá bất thường, thì đó chính là dấu hiệu của một hiểm họa lớn hơn nhiều.

Tần Mặc không nói gì, hắn nhắm mắt lại, làn gió lạnh mang theo hơi độc lướt qua gương mặt thanh tú của hắn. Hắn không cần nhìn, hắn chỉ cần c��m nhận. Ngay khi họ vừa đặt chân vào Vực Sâu Vô Định, hắn đã cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mọi giác quan, không khí đặc quánh không chỉ bởi sương mù độc hại mà còn bởi vô số ý chí tồn tại bị bóp méo, bị giằng xé. Chúng không còn là những tiếng nói đơn thuần, mà là một bản hợp xướng hỗn loạn của nỗi tuyệt vọng, sự đau đớn, và một sự căm phẫn âm ỉ.

Hắn cảm nhận được ý chí của những tảng đá dưới chân họ, chúng không muốn bị ăn mòn bởi mưa axit, không muốn hóa đá thành những hình thù ghê tởm, nhưng chúng bị cưỡng ép. Hắn nghe thấy tiếng kêu than yếu ớt của những giọt nước độc đang chảy xiết trong dòng suối máu, chúng không muốn mang theo oán niệm, không muốn trở thành một phần của thứ chất lỏng kinh tởm này, nhưng chúng bị ép buộc. Mọi thứ ở đây đều đang chống lại bản chất vốn có của mình, nhưng không thể thoát ra. Chúng bị giam cầm trong chính sự biến đổi của mình.

'Những tiếng kêu than này... chúng không phải là tiếng đau đớn thông thường,' Tần Mặc tự nhủ trong tâm trí, một cảm giác nặng nề đè lên lồng ngực hắn. Hắn đã từng nghe thấy vô số ý chí tồn tại, từ những ngọn cỏ muốn vươn lên đón nắng, đến những thanh kiếm muốn chém bay kẻ thù. Nhưng ở đây, hắn nghe thấy một loại ý chí khác, một sự tuyệt vọng khi bị bóp méo bản chất. Đó là tiếng gào thét của một tảng đá khi nó bị buộc phải trở thành một viên Huyết Thạch tà ác, của một dòng nước khi nó bị biến thành dòng máu tanh tưởi, của một cành cây khi nó bị hút cạn sự sống để hóa thành gỗ mục. Chúng không còn là chính chúng, và chúng ghê tởm điều đó.

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn hơi tái đi, nhưng sâu thẳm bên trong lại ánh lên một sự kiên định đến sắt đá. Hắn không thể chịu đựng được cảnh tượng này. Nỗi đau của vạn vật ở Vực Sâu Vô Định này không chỉ là sự hủy hoại vật chất, mà là sự hủy hoại linh hồn, hủy hoại bản chất. Đây không phải là sự thăng tiến, mà là sự tha hóa tận cùng.

Liên minh tiếp tục tiến sâu hơn vào Vực Sâu Vô Định, mỗi bước chân đều cẩn trọng, như đang bước trên một lớp băng mỏng. Áp lực vô hình càng lúc càng nặng nề, khiến việc hô hấp trở nên khó khăn. Không khí đặc quánh như thể có vô số sinh linh vô hình đang vây quanh, thì thầm những lời nguyền rủa cổ xưa. Màn sương độc không tan, mà ngày càng dày đặc, hạn chế tầm nhìn chỉ còn vài bước chân. Hắc Phong dẫn đầu, đôi mắt đỏ rực của y như hai ngọn đèn pha, soi rọi con đường lởm chởm đá và những khe nứt sâu hoắm. Y vẫn liên tục gầm gừ, đôi khi còn hú lên một tiếng dài, nghe rợn người trong không gian tĩnh mịch đầy rẫy âm khí.

Tần Mặc, đi ngay sau Hắc Phong, vẫn giữ sự trầm tĩnh đáng kinh ngạc giữa cảnh tượng kinh hoàng này. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng làm quen với bầu không khí nặng nề, nhiễm độc. Dù đã có pháp khí hộ thân bảo vệ, nhưng luồng tà khí nồng nặc vẫn len lỏi vào từng lỗ chân lông, gặm nhấm tinh thần. Hắn dùng năng lực 'ý chí tồn tại' của mình, tập trung lắng nghe. Ban đầu, chỉ là một sự hỗn loạn, một bản giao hưởng của những ý chí bị biến dị, hòa lẫn với tiếng gió rít, tiếng đá rơi và tiếng nước chảy. Nhưng hắn không bỏ cuộc. Hắn cố gắng tách biệt từng âm thanh, từng ý chí, như một người thợ săn đang tìm dấu vết con mồi trong khu rừng rậm rạp.

Và rồi, hắn đã thành công. Hắn bắt đầu phân biệt được những tiếng kêu than yếu ớt, rời rạc, như những lời thì thầm tuyệt vọng từ sâu thẳm nhất của tồn tại. Một tảng đá lởm chởm, bị ăn mòn bởi mưa axit, đang than vãn về hình hài ban đầu của nó, về sự vững chãi, kiên cường của một khối đá nguyên thủy. Ý chí của nó không muốn bị bào mòn, không muốn trở nên yếu ớt, dễ vỡ. Một mảnh cây khô héo, hóa đá, đang rên rỉ về những ngày nó còn xanh tươi, tán lá sum suê đón ánh nắng, về nhựa sống từng chảy trong thân cây. Nó không muốn trở thành một vật vô tri, chết chóc. Thậm chí, Tần Mặc còn nghe thấy những tiếng kêu cứu từ những giọt nước độc đang chảy trong dòng suối máu, chúng muốn được trong lành, được thuần khiết, được hòa mình vào đại dương bao la, chứ không phải trở thành một phần của dòng chảy tanh tưởi này.

Tất cả những tiếng kêu than ấy đều mang một điểm chung: sự tuyệt vọng khi bị mất đi bản chất, bị cưỡng ép biến đổi thành một thứ không phải chính mình. Chúng không kêu la vì đau đớn thể xác, mà là sự than vãn vì bị bóp méo, bị vặn vẹo linh hồn. Chúng bị giằng xé giữa bản ngã nguyên thủy và hình dạng méo mó hiện tại, một cuộc chiến nội tâm không ngừng nghỉ, không có hồi kết.

Tần Mặc mở mắt, gương mặt hắn trắng bệch, ánh mắt lộ rõ sự kinh hãi và đau đớn. Hắn đưa tay chạm vào một tảng đá bị ăn mòn gần đó. Bề mặt đá lạnh lẽo, thô ráp, nhưng khi hắn chạm vào, một làn sóng cảm xúc mạnh mẽ ập đến. Hắn "nhìn thấy" ký ức của tảng đá, từ khi nó là một phần của ngọn núi hùng vĩ, hiên ngang đón gió mưa, đến khi nó bị những luồng tà khí và năng lượng độc hại bào mòn, biến dạng, từ từ mất đi sự kiên cố vốn có. Hắn cảm nhận được sự bất lực, sự phẫn nộ của tảng đá khi nó bị cưỡng đoạt bản chất, bị ép buộc phải trở thành một thứ xấu xí, vô dụng.

"Họ... chúng đang kêu than," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn khản đặc, như thể đã phải dùng hết sức lực để thốt ra những lời đó. "Không phải đau đớn... Mà là bị cưỡng ép. Bị biến chất." Hắn quay sang Tô Lam, ánh mắt đầy vẻ băn khoăn, tìm kiếm sự thấu hiểu.

Tô Lam tiến lại gần, nhìn vào tảng đá mà Tần Mặc đang chạm vào, rồi lại nhìn vào ánh mắt hắn. Nàng cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của hắn. "Biến chất? Ý ngươi là gì?" Nàng hỏi, giọng nói nàng khẽ run, một phần vì cái lạnh, một phần vì sự sợ hãi trước những gì Tần Mặc đang nói. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng một tảng đá, một dòng nước lại có thể có "ý chí" và "cảm xúc" đến vậy, bị biến chất lại có thể gây ra sự đau đớn đến thế.

Tần Mặc từ từ rút tay khỏi tảng đá, thở dài một tiếng. "Ý chí của chúng bị bóp méo." Hắn chậm rãi giải thích, ánh mắt lại một lần nữa quét qua cảnh vật xung quanh. "Một tảng đá không muốn bị ăn mòn, một cây không muốn héo úa... nhưng chúng bị buộc phải trở thành như vậy. Có một lực lượng đang ép buộc chúng thay đổi." Lời nói của Tần Mặc vang vọng trong không gian u ám, như một bản cáo trạng tố cáo tội ác tày trời của một thế lực vô hình. Hắn cảm thấy mình như một người chứng kiến vụ án, mà nạn nhân là cả vạn vật của thế giới này.

Vô Danh Khách im lặng lắng nghe, ánh mắt y thâm trầm hơn bao giờ hết. Y đã từng nghe nói về những cấm thuật cổ xưa có thể thay đổi hình dạng của vật chất, thậm chí là ép buộc sinh linh phục tùng. Nhưng để bóp méo "ý chí tồn tại", thay đổi hoàn toàn bản chất của vạn vật trên một quy mô lớn như thế này, thì quả thực là một điều kinh hoàng, vượt xa sức tưởng tượng của y. Y biết, đây không còn là sự mất cân bằng đơn thuần, mà là một sự thao túng có chủ đích, một âm mưu động trời.

Hắc Phong lại gầm gừ, tiếng gầm của y lần này mang theo một vẻ bồn chồn, như thể y đang cố gắng chỉ dẫn Tần Mặc đến một nơi nào đó. Tần Mặc lập tức hiểu được ý của Hắc Phong. Hắn gật đầu, "Đúng vậy, Hắc Phong. Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của lực lượng đó." Hắn biết, những tiếng kêu than này là những chỉ dẫn, những mảnh ghép rời rạc của một bức tranh toàn cảnh về sự tha hóa.

Theo bản năng mách bảo của Hắc Phong và những tiếng kêu than dần trở nên rõ ràng hơn, Tần Mặc và liên minh tiếp tục cuộc hành trình đầy nguy hiểm của mình. Họ len lỏi qua những vách đá lởm chởm, trơn trượt vì ẩm ướt và đầy rêu độc. Gió vẫn rít gào như tiếng gào thét của quỷ dữ, nhưng giờ đây, Tần Mặc còn nghe thấy những tiếng vọng không rõ nguồn gốc từ sâu thẳm, những tiếng va chạm yếu ớt của kim loại từ xa, hòa lẫn với tiếng côn trùng rỉ rả một cách ghê rợn, tạo thành một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc.

Sương mù độc càng lúc càng dày đặc, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc, khí độc khó chịu và mùi tanh hôi từ các sinh vật dị biến đã trở nên quen thuộc, nhưng giờ đây, một mùi hương mới, tà dị hơn, như mùi hương liệu cổ xưa pha lẫn máu tươi, bắt đầu len lỏi vào không khí, khiến từng hơi thở trở nên nặng nề hơn. Hắc Phong đột nhiên dừng lại, đôi tai y vểnh lên, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào một khe nứt nhỏ trên vách đá. Y gầm gừ một tiếng trầm đục, rồi khẽ đẩy mũi vào khe đá, như muốn ra hiệu.

Tần Mặc tiến lại gần, hắn cũng cảm nhận được một luồng ý chí tồn tại mạnh mẽ hơn, tập trung hơn đang phát ra từ phía sau khe đá đó. Hắn không chần chừ, ra hiệu cho mọi người cẩn thận, rồi cùng Hắc Phong dẫn đầu đi vào khe nứt. Bên trong, khe đá hẹp dần, tối đen như mực, buộc họ phải đi từng bước một. Không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo hơn, đồng thời tà khí cũng nồng nặc hơn gấp bội.

Sau vài chục bước chân, khe nứt bất ngờ mở rộng thành một hang động lớn. Ngay khi bước vào, tất cả mọi người đều phải nín thở trước cảnh tượng đập vào mắt. Đây không phải là một hang động tự nhiên. Mùi máu tanh và hương liệu tà dị sộc thẳng vào mũi, khiến Tô Lam khẽ ho khan, cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn. Bầu không khí nơi đây nặng nề bởi tà khí ngưng đọng, áp lực vô hình đè nặng lên cả thể xác lẫn tinh thần.

Trên vách đá xung quanh, Tần Mặc và liên minh nhìn thấy những ký hiệu cổ xưa được khắc bằng một thứ chất lỏng màu đỏ sẫm, trông như máu tươi. Những ký hiệu này không ngừng phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, ma quái, như thể chúng vẫn còn sống, vẫn còn chứa đựng một sức mạnh tà thuật kinh hoàng. Vô Danh Khách tiến lại gần một trong số những ký hiệu, ánh mắt y trở nên sắc lạnh.

"Đây là... ký hiệu cổ của Huyết Ma Giáo," Vô Danh Khách khẽ nói, giọng y trầm đục, vang vọng trong hang động. "Rất cũ, nhưng vẫn còn sức mạnh của tà thuật. Chắc chắn không có sai sót." Y dùng ngón tay chạm nhẹ vào một đường khắc, rồi lập tức rụt lại, dường như cảm nhận được một luồng tà khí mạnh mẽ. "Chúng đã ở đây... và chúng đã làm rất nhiều."

Ánh mắt Tần Mặc lướt qua những ký hiệu, rồi dừng lại ở những vật phẩm nằm rải rác trên nền đất ẩm ướt. Đó là những vật phẩm bị tha hóa hoàn toàn, biến thành những hình thù ghê tởm, không còn nhận ra được hình dáng ban đầu của chúng. Một khối kim loại cong queo, méo mó, không rõ từng là binh khí hay pháp khí, giờ đây chỉ còn là một đống gỉ sét với những đường gân xanh xao, nhấp nháy ánh sáng yếu ớt, như thể có một thứ gì đó đang bò bên trong. Một khúc gỗ mục nát, nhưng lại mọc ra những chùm rễ tua tủa như xúc tu, đang ngọ nguậy một cách quái dị.

"Cái này... nó từng là gì?" Tô Lam kinh hãi nhìn một vật bị tha hóa, một khối thịt bầy nhầy đang run rẩy trên mặt đất, tỏa ra mùi tanh tưởi. Nàng không thể tưởng tượng được thứ ghê tởm này từng là gì trong quá khứ. "Tại sao lại biến thành thứ ghê tởm như vậy?" Nàng không khỏi rùng mình, cảm thấy dạ dày mình quặn thắt.

Tần Mặc tiến lại gần, hắn không chạm vào, nhưng đôi mắt hắn nhắm nghiền, tập trung lắng nghe "ý chí tồn tại" của khối thịt bầy nhầy đó. Hắn nghe thấy tiếng kêu than yếu ớt, méo mó, về một con côn trùng nhỏ bé, một loài sâu bọ vô hại, đã bị cưỡng ép hấp thụ tà khí, bị biến đổi, biến dạng, trở thành một thứ ghê tởm, không còn có khả năng tự chủ. Nó muốn chết, muốn được giải thoát, nhưng không thể.

"Chúng đang khai thác Vực Sâu," Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn lạnh lẽo, đầy vẻ phẫn nộ. Hắn đưa tay chỉ vào một viên đá màu đỏ sẫm nằm giữa những ký hiệu. Viên đá đó phát ra một ánh sáng yếu ớt nhưng chứa đựng tà khí cực mạnh, như một trái tim đang đập nhịp nhàng trong bóng tối. "Không chỉ là âm khí... chúng đang biến đổi vạn vật, tạo ra những 'vật' mới theo ý muốn của chúng." Hắn nhận ra ngay đó chính là "Huyết Thạch" mà Lục Vô Trần từng nhắc đến. Những viên đá này không chỉ hấp thụ âm khí, mà còn là một bộ phận trung tâm trong quá trình biến đổi "vật tính" của vạn vật.

Đúng lúc đó, pháp khí liên lạc của Thiên Sách Lão Nhân lại phát sáng. Giọng Lục Vô Trần vang lên, trầm và đầy vẻ nghiêm trọng, như một lời phán quyết của số phận. "Chính xác. Cấm thuật 'Huyết Khải Phục Sinh'!" Giọng y tràn đầy sự chắc chắn, nhưng cũng không giấu được nỗi lo lắng. "Những viên đá đỏ sẫm đó là Huyết Thạch, chúng được tạo ra bằng cách ép buộc ý chí tồn tại của đất đá phải hấp thụ và ngưng tụ oán niệm, tà khí. Chúng không chỉ là nguồn năng lượng, mà còn là công cụ để Huyết Ma Giáo biến đổi môi trường và sinh linh."

"Chúng không chỉ muốn sức mạnh..." Lục Vô Trần tiếp tục, giọng y càng lúc càng trầm, như đang nói về một sự thật kinh hoàng. "Chúng muốn tái tạo lại thế giới theo cách của chúng. Đẩy nhanh quá trình sụp đổ của Huyền Vực, biến nó thành Vực Sâu Vô Định thứ hai." Lời nói của Lục Vô Trần như một tiếng sét đánh ngang tai, làm sáng tỏ mọi nghi vấn. Âm mưu của Huyết Ma Giáo không chỉ là khai thác âm khí, mà là một sự tái tạo thế giới bằng bạo lực, bằng sự tha hóa, để rồi trên đống hoang tàn đó, chúng sẽ vươn lên thành tiên. Đây là một con đường thăng tiên cực đoan, một sự bóp méo hoàn toàn chân lý về sự tồn tại của vạn vật.

Tô Lam siết chặt Vô Danh Kiếm, ánh mắt nàng ánh lên vẻ phẫn nộ. Nàng đã chứng kiến đủ những bi kịch, nhưng âm mưu này còn vượt xa mọi sự tưởng tượng của nàng về lòng tham và sự tàn bạo. Hắc Phong gầm gừ, đôi mắt đỏ rực quét qua những ký hiệu máu, như thể y đang cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù. Vô Danh Khách khẽ lắc đầu, ánh mắt y đục ngầu, đầy vẻ tuyệt vọng. Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình, và giờ đây, nó đang biến cả một thế giới thành một Vực Sâu Vô Định thứ hai.

Tần Mặc đứng đó, giữa hang động đầy tà khí, hắn cảm nhận được nỗi đau của vạn vật bị biến chất, hắn hiểu được âm mưu ghê rợn của Huyết Ma Giáo. Trái tim hắn nặng trĩu, nhưng ý chí của hắn lại càng thêm kiên định. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là để ngăn chặn một thế lực tà ác, mà là để bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật, để gìn giữ sự cân bằng bản chất cho Huyền Vực. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ phải đối mặt với những kẻ không chỉ muốn thăng tiên, mà còn muốn phá hủy cả thế giới để đạt được mục đích đó. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và hắn sẽ không lùi bước.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free