Vạn vật không lên tiên - Chương 654: Nghi Thức Huyết Tế: Lời Khẳng Định Từ Bóng Tối
Tần Mặc đứng đó, giữa hang động đầy tà khí, hắn cảm nhận được nỗi đau của vạn vật bị biến chất, hắn hiểu được âm mưu ghê rợn của Huyết Ma Giáo. Trái tim hắn nặng trĩu, nhưng ý chí của hắn lại càng thêm kiên định. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là để ngăn chặn một thế lực tà ác, mà là để bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật, để gìn giữ sự cân bằng bản chất cho Huyền Vực. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ phải đối mặt với những kẻ không chỉ muốn thăng tiên, mà còn muốn phá hủy cả thế giới để đạt được mục đích đó. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và hắn sẽ không lùi bước.
Một tiếng gào rú chói tai xé toạc màn đêm u ám, đột ngột như một nhát đao xuyên thẳng vào tâm khảm. Từ bóng tối sâu thẳm của Hang Động Cửu U, nơi những thạch nhũ và măng đá vươn mình như những ngón tay quỷ quái, một hình ảnh mơ hồ hiện ra. Ban đầu chỉ là một khối khí đen mịt mù, nhưng rồi nhanh chóng ngưng tụ, tạo thành một bóng hình cao lớn, vặn vẹo, tỏa ra sát khí nồng nặc và mùi máu tanh tưởi đến rợn người. Đôi mắt đỏ như than hồng rực cháy trong màn đêm, không có chút linh trí, chỉ có sự điên loạn và khát máu. Đó chính là Huyết Đao Ảnh, một sản phẩm của cấm thuật, một tay sai không có linh hồn.
Tô Lam, với phản xạ nhanh nhạy của một kiếm khách lừng danh, lập tức rút Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc bén ánh lên một tia sáng lạnh lẽo, sẵn sàng nghênh chiến. Nàng đã từng đối mặt với vô số kẻ địch, nhưng thứ sinh vật này lại mang một vẻ ghê tởm khác lạ, một sự tha hóa đến mức khiến nàng cảm thấy kinh tởm từ sâu thẳm tâm can. "Nó không có linh trí, chỉ là một xác chết bị điều khiển!" Nàng nói, giọng mang theo vẻ phẫn nộ và cảnh giác cao độ.
Hắc Phong không cần mệnh lệnh, y đã lao lên như một mũi tên đen. Bộ lông tuyền đen c��a y hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt đỏ rực là điểm tựa duy nhất trong màn đêm. Một tiếng gầm gừ uy dũng vang lên, đầy rẫy sự căm ghét đối với tà khí và những sinh vật bị tha hóa. Móng vuốt sắc nhọn của y vung lên, xé toạc không khí, trực diện đối đầu với Huyết Đao Ảnh.
Vô Danh Khách khẽ nhíu mày, tay y không rời bầu rượu bên hông, nhưng ánh mắt y lại sắc bén hơn bao giờ hết. Y nhanh chóng lướt qua bên cạnh Tô Lam, tạo thành thế gọng kìm. "Cẩn thận, tà khí của nó có thể ăn mòn linh hồn!" Y cảnh báo, giọng trầm đục, vang vọng trong không gian ẩm ướt của hang động. Y đã từng chứng kiến những kẻ bị tà khí xâm thực, và kết cục của chúng đều bi thảm đến mức không thể tưởng tượng.
Tần Mặc vẫn đứng yên, đôi mắt hắn nhắm nghiền trong khoảnh khắc. Hắn không nhìn bằng mắt thường, mà lắng nghe bằng "ý chí tồn tại". Hắn cảm nhận được một luồng ý chí hỗn loạn, bị bóp méo đến cực điểm. Đó là một ý chí đã bị cưỡng bức, bị tra tấn, bị xé nát khỏi bản chất nguyên thủy của nó. Trong sâu thẳm, hắn nghe thấy tiếng kêu than vô vọng, tiếng vùng vẫy trong vô thức, tiếng khát khao được giải thoát khỏi xiềng xích của tà khí. "Ý chí tồn tại của nó đã bị bóp méo hoàn toàn, chỉ còn lại sự khát máu và phẫn nộ," Tần Mặc thầm nghĩ, nỗi đau xé lòng khi chứng kiến sự tha hóa sâu sắc như vậy. Hắn biết, Huyết Đao Ảnh này không phải là một sinh linh ác độc tự nguyện, mà là một nạn nhân đáng thương, bị biến thành công cụ của kẻ khác.
Huyết Đao Ảnh, không màng đến sự phòng thủ, chỉ biết tấn công một cách hung tợn. Nó vung ra những luồng đao khí đỏ thẫm, mang theo mùi máu tanh nồng, cắt xé không khí. Tô Lam uyển chuyển né tránh, Vô Danh Kiếm trong tay nàng múa lên những đường kiếm hoa mỹ nhưng đầy uy lực. Nàng không tìm cách kết liễu ngay lập tức, mà cố gắng thăm dò, tìm kiếm điểm yếu trong sự điên cuồng của đối thủ. Kiếm khí của nàng sắc lạnh, đối chọi với tà khí nóng bỏng, tạo nên những âm thanh chói tai vang vọng khắp hang động.
Hắc Phong gầm lên, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ khinh miệt. Y không hề lùi bước trước tà khí, mà ngược lại, dũng mãnh xông thẳng vào. Bộ lông đen tuyền của y như một lớp giáp bất khả xâm phạm, cản lại những đòn tấn công của Huyết Đao Ảnh. Y dùng móng vuốt sắc bén, liên tục xé rách lớp bóng mờ của đối thủ, để lộ ra những luồng khí đen và đỏ đang cuộn xoáy bên trong. Mỗi lần móng vuốt của Hắc Phong chạm vào, Huyết Đao Ảnh lại rít lên những tiếng gào thảm thiết, nhưng vẫn không hề suy suyển, vẫn tiếp tục tấn công một cách vô hồn.
Vô Danh Khách, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú, đã nhìn thấu bản chất của Huyết Đao Ảnh. Y không trực tiếp tấn công, mà dùng bộ pháp linh hoạt, di chuyển xung quanh, tạo ra những đòn đánh hiểm hóc vào những khe hở mà Tô Lam và Hắc Phong tạo ra. Y không dùng vũ khí, mà dùng những chưởng lực ẩn chứa sức mạnh nội tại, đánh thẳng vào những điểm yếu của Huyết Đao Ảnh, khiến nó liên tục bị chấn động, làm suy yếu luồng tà khí đang duy trì nó. Y biết, thứ này không phải là một thực thể sống, mà là một cấm thuật, cần phải phá hủy tận gốc rễ của nó.
Tần Mặc, sau khi lắng nghe được sự đau đớn tột cùng từ Huyết Đao Ảnh, đã mở mắt. Hắn không thể để thứ này tiếp tục tồn tại trong sự thống khổ. Hắn rút Vô Danh Kiếm ra, nhưng không phải để tấn công chí mạng. Thay vào đó, hắn truyền một luồng linh lực tinh khiết vào lưỡi kiếm, ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, đối lập hoàn toàn với tà khí xung quanh. Hắn vung kiếm, không phải là một đòn sát phạt, mà là một đường kiếm trấn áp, một đường kiếm mang theo ý chí "giải thoát". Vô Danh Kiếm nhẹ nhàng lướt qua Huyết Đao Ảnh, không gây ra vết thương vật lý nào, nhưng lại khiến luồng tà khí trong nó bị chấn động mạnh mẽ, như thể một sợi dây vô hình vừa bị cắt đứt.
Ngay lập tức, Huyết Đao Ảnh dừng lại. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên một tia sáng yếu ớt, không còn sự điên loạn, mà là một thoáng tĩnh lặng, một thoáng nhẹ nhõm. Một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ nó, không còn là tiếng gào rú hung tợn, mà là một tiếng thở dài của sự giải thoát. Rồi, hình thể của nó bắt đầu tan biến, không phải bị xé nát, mà là hòa tan vào không khí, trở về với hư vô. Luồng tà khí nồng nặc cũng dần tan đi, để lại một cảm giác trống rỗng.
Tần Mặc tiến lại gần nơi Huyết Đao Ảnh vừa tan biến. Hắn không chạm vào, nhưng đôi mắt hắn nhắm nghiền một lần nữa, cố gắng lắng nghe ý chí còn sót lại. Hắn cảm nhận được một tia sáng nhỏ bé, một mảnh ký ức cuối cùng về sự tồn tại nguyên thủy của Huyết Đao Ảnh, một thanh kiếm từng mang trong mình ý chí được bảo vệ, được chiến đấu vì chính nghĩa. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một tiếng thì thầm yếu ớt về sự đau đớn và bị cưỡng bức, về một khát vọng được yên nghỉ, được trở về với bản chất của chính nó. "Ngươi đã được giải thoát," Tần Mặc thầm nói, giọng hắn trầm buồn, nặng trĩu. Sự xuất hiện của Huyết Đao Ảnh là lời cảnh báo đầu tiên, một bằng chứng sống động cho sự tàn bạo của Huyết Ma Giáo.
Hắc Phong gầm gừ một tiếng, đôi mắt y vẫn quét qua bóng tối, cảnh giác. Tô Lam cất kiếm vào vỏ, ánh mắt nàng vẫn còn vương vấn sự kinh hãi. "Thật ghê tởm," nàng thì thầm, "biến một binh khí thành thứ quái vật như vậy." Vô Danh Khách khẽ thở dài, lắc đầu. "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình," y lặp lại câu nói quen thuộc của mình, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Liên minh biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Họ tiếp tục tiến sâu hơn vào Vực Sâu Vô Định, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Bầu không khí xung quanh ngày càng trở nên ngột ngạt, nặng nề, tràn ngập một thứ mùi kinh tởm hòa trộn giữa máu tanh, lưu huỳnh, và mùi xác thối. Ánh sáng yếu ớt từ những tinh thạch phát quang trên trần hang không đủ để xua đi bóng tối dày đặc, chỉ đủ để lộ ra những hình thù kỳ dị của đá và rễ cây vặn vẹo. Tiếng gió rít thê lương qua các khe đá, tiếng gào rú, gầm gừ yếu ớt của quái vật vang vọng từ sâu thẳm, và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng kinh dị của sự hủy diệt.
Rồi, một không gian rộng lớn đột ngột hiện ra trước mắt họ. Nó không còn là một hang động tự nhiên nữa, mà là một khu vực bị biến đổi hoàn toàn, một công trình kiến trúc tà ác được xây dựng trên nền tảng của sự tha hóa. Ánh sáng đỏ quỷ dị từ hàng trăm viên Huyết Thạch đang phát sáng mạnh mẽ, chiếu rọi lên các cột đá khổng lồ khắc đầy phù văn cổ xưa, những ký hiệu ma quái mà Tần Mặc chưa từng thấy bao giờ. Dưới những ánh sáng đỏ rực ấy, họ nhìn thấy những tàn tích của các nghi thức tà giáo quy mô lớn. Những vũng máu khô đen đặc, những mảnh xương trắng hếu của các sinh vật không rõ nguồn gốc, và những mảng thịt bầy nhầy đang run rẩy trên mặt đất, tỏa ra mùi chua cay khó chịu. Đây chính là Hầm Ngục Huyết Giáo, một trung tâm của sự tàn bạo.
Tần Mặc bước vào, hắn cảm nhận được một luồng đau đớn tột cùng đang cuộn xoáy trong không khí, như một biển sóng của những ý chí bị bóp méo, bị giam cầm. Hắn nhắm mắt lại, đặt tay lên một trong những cột đá khắc phù văn. Qua lớp đá lạnh lẽo, hắn cảm nhận được hàng ngàn, hàng vạn "ý chí tồn tại" đang gào thét trong vô vọng. Những ý chí ấy không còn là của chính chúng nữa, chúng đã bị cưỡng ép phải phục tùng, phải trở thành công c�� cho một mục đích tà ác. Hắn thấy được những hình ảnh chớp nhoáng, những mảnh ký ức về bản chất ban đầu của chúng: một cây cổ thụ từng vươn mình đón nắng, một con suối từng chảy trong lành, một phiến đá từng vững chãi, tất cả giờ đây đã bị biến dạng, bị ép buộc trở thành một phần của nghi thức kinh hoàng này. "Ta nghe thấy... hàng ngàn ý chí bị bóp méo, bị cưỡng ép phải phục tùng. Chúng không còn là chúng nữa..." Tần Mặc thì thầm, giọng hắn nghẹn lại vì nỗi đau.
Pháp khí liên lạc của Thiên Sách Lão Nhân lại phát sáng, giọng y vang lên đầy vẻ kinh hãi và chắc chắn. "Đây là... Huyết Ma Tế Đàn! Ta đã đọc về nó trong cổ thư! Chúng dùng sinh linh để luyện hóa tà vật!" Tiếng Thiên Sách Lão Nhân như một tiếng chuông cảnh báo, khẳng định những gì họ đang chứng kiến.
Ngay sau đó, giọng Lục Vô Trần cũng vang lên, trầm và đầy phẫn nộ, qua pháp khí. "Huyết Khải Phục Sinh... Chúng không chỉ khai thác, mà còn cố gắng 'tái tạo' lại những sinh vật đã chết, biến chúng thành công cụ của chúng!" Giọng y run rẩy, cho thấy sự ghê tởm và tức giận tột cùng. "Đây là một trong những cấm thuật cổ xưa nhất của Huyết Ma Giáo, một nghi thức biến vạn vật thành Khôi lỗi Huyết Ma. Những viên Huyết Thạch này không chỉ là nguồn năng lượng, mà còn là trái tim của Tế Đàn, liên tục hút lấy sinh khí và oán niệm để duy trì quá trình tha hóa."
Tô Lam và Vô Danh Khách cẩn thận kiểm tra các tàn tích xung quanh. Tô Lam dùng Vô Danh Kiếm khẽ gạt những mảnh xương vụn, ánh mắt nàng đầy vẻ nghiêm trọng. Nàng nhận ra một số mảnh xương này có hình dạng quen thuộc của những linh thú đã tuyệt chủng, hoặc những sinh vật thần bí chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Điều đó càng chứng tỏ quy mô tàn bạo của Huyết Ma Giáo, chúng không từ bất kỳ sinh linh nào, dù là cổ xưa hay quý hiếm, miễn là có thể phục vụ mục đích của chúng. Vô Danh Khách lướt qua các phù văn cổ xưa được khắc trên cột đá, ánh mắt y tinh tường nhận ra một số ký hiệu đã bị biến đổi, pha trộn với những ký hiệu tà ác của Huyết Ma Giáo. "Chúng không chỉ sao chép," y trầm giọng nói, "mà còn cải tiến cấm thuật cổ xưa, khiến nó trở nên tàn bạo và hiệu quả hơn gấp bội."
Hắc Phong gầm gừ liên tục, đôi mắt đỏ rực của y quét qua từng ngóc ngách của Huyết Ma Tế Đàn. Y cảm nhận được vô số linh hồn bị giam cầm, vô số "ý chí tồn tại" đang bị tra tấn, và sự căm ghét của y đối với Huyết Ma Giáo càng lúc càng tăng cao. Y muốn xé nát tất cả những thứ tà ác này, muốn giải thoát cho những linh hồn đang quằn quại.
Tần Mặc vẫn đứng đó, đôi mắt hắn nhắm nghiền, tập trung lắng nghe. Hắn cảm nhận được sự tinh vi của cấm thuật này. Huyết Ma Giáo không chỉ đơn thuần biến đổi vật chất, mà còn tác động sâu sắc đến "vật tính", bóp méo ý chí, ép buộc chúng phải trở thành một phiên bản méo mó của chính mình. Sự đau đớn mà hắn cảm nhận được không chỉ là nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của một ý chí bị cưỡng bức, bị tước đoạt quyền được là chính mình. Hắn thấy được những hình ảnh mơ hồ về những sinh linh bị bắt giữ, bị trói buộc lên tế đàn, và rồi bị những luồng tà khí đỏ thẫm xâm thực, biến đổi từng chút một, cho đến khi chúng không còn là chính chúng nữa. Những tiếng thì thầm ma quái, những lời nguyền rủa từ những linh hồn bị giam cầm vang vọng trong tâm trí hắn, tạo thành một bản giao hưởng bi ai của sự hủy diệt.
Hắn mở mắt, ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa phẫn nộ nhưng cũng đầy quyết tâm. Hắn nhìn chằm chằm vào trung tâm Tế Đàn, nơi những viên Huyết Thạch lớn nhất đang phát ra ánh sáng đỏ rực như một trái tim đang đập. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một nghi thức đơn lẻ, mà là một phần của một âm mưu lớn hơn nhiều. Một âm mưu muốn thay đổi tận gốc bản chất của Huyền Vực, muốn biến nó thành một thế giới chỉ có sự tha hóa và phục tùng. Nỗi đau đớn mà hắn cảm nhận được từ các "vật" bị tha hóa cho thấy chúng vẫn còn "ý chí tồn tại" bị giam cầm, mở ra một tia hy vọng rằng Tần Mặc có thể "giải thoát" hoặc "chữa lành" chúng trong tương lai. Quy mô của Huyết Ma Tế Đàn và sự tinh vi của các ký hiệu cổ xưa cho thấy Huyết Ma Giáo có thể có nguồn gốc sâu xa hoặc được hỗ trợ bởi một thế lực cổ xưa hơn, hoặc có liên hệ với các "chân lý thất lạc" theo cách riêng của chúng, một cách giải thích tà ác cho những niềm tin cổ xưa.
***
Sáng sớm, nhưng trong Hầm Ngục Huyết Giáo vẫn chìm trong bóng tối và ánh sáng đỏ quỷ dị. Không khí nóng bức và ngột ngạt, cùng với sương độc lơ lửng, tạo nên một cảm giác khó chịu tột cùng. Liên minh tập trung lại, ánh mắt mỗi người đều lộ rõ sự nghiêm trọng và lo lắng.
Giọng Thiên Sách Lão Nhân vang lên qua pháp khí, trầm trọng và đầy suy tư. "Trong cổ thư ghi lại, Huyết Khải Phục Sinh không chỉ là biến đổi thân xác, mà còn là nô dịch linh hồn, khiến vật bị tế trở thành vật hy sinh vĩnh viễn cho kẻ thi triển. Chúng không chết, không sống, mà tồn tại trong một trạng thái đau đớn vô tận, phục tùng mọi mệnh lệnh của chủ nhân cấm thuật." Y thở dài, "Đây là một sự báng bổ lớn nhất đối với 'ý chí tồn tại' của vạn vật."
Lục Vô Trần tiếp lời, giọng y tràn đầy sự phẫn nộ không thể kiềm chế. "Chúng đang cố gắng tạo ra một đội quân từ những sinh linh đã chết, hoặc thậm ch�� là 'vật' bị tha hóa. Một đội quân không biết sợ hãi, không biết đau đớn... Chúng muốn 'tái tạo thế giới' theo cách của chúng, biến Huyền Vực thành một vùng đất chết, nơi chỉ có những kẻ bị tha hóa mới tồn tại, và chúng sẽ là những vị thần tối cao." Lời nói của y như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến mọi người rùng mình. "Cấm thuật này đã bị cấm kỵ từ hàng ngàn năm trước, bởi vì nó không chỉ hủy diệt vạn vật, mà còn hủy diệt cả khái niệm về sự sống và cái chết."
Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, ánh mắt hắn kiên định như thép. Hắn đã lắng nghe, đã cảm nhận, và giờ đây, hắn đã hiểu rõ hơn bao giờ hết về mức độ tàn bạo và âm mưu điên rồ của Huyết Ma Giáo. "Sự mất cân bằng đã trầm trọng đến mức này sao..." Hắn khẽ thì thầm, không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định đầy chua xót. "Ta sẽ không để chúng tiếp tục." Giọng hắn không cao, nhưng lại mang một sức nặng không thể lay chuyển, một lời hứa sắt son từ sâu thẳm tâm hồn.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng pha lẫn sự ngưỡng mộ và lo lắng. "Chúng ta phải tìm cách ngăn chặn chúng, nhưng chúng ta còn biết rất ít về lực lượng thực sự của Huyết Ma Giáo." Nàng nói, giọng nàng trầm xuống. Nàng biết, đối mặt với một thế lực có thể tái tạo thế giới, biến vạn vật thành công cụ, không phải là chuyện đơn giản. Đây không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về niềm tin, về bản chất của sự tồn tại.
Vô Danh Khách gật đầu đồng tình. "Nguy hiểm đang rình rập khắp nơi. Chúng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ." Y nhìn về phía những viên Huyết Thạch đang phát sáng. "Những viên đá này không chỉ là công cụ, mà còn là một phần của mạng lưới. Chắc chắn có một trung tâm điều khiển, một thủ lĩnh đứng sau tất cả."
Hắc Phong gầm nhẹ, như thể y đang thúc giục họ hành động. Y không hiểu những lời lẽ phức tạp, nhưng y cảm nhận được sự nguy hiểm, và sự cần thiết phải đối đầu.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu tanh và lưu huỳnh đang xâm thực phổi. Hắn nhìn sâu vào trung tâm tế đàn, nơi những luồng tà khí cuộn xoáy như một cơn lốc vô tận. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, và có thể phải đối mặt với những thứ kinh hoàng hơn cả cái chết. Nhưng hắn không thể lùi bước. "Chúng ta sẽ tìm ra chúng," Tần Mặc nói, ánh mắt hắn ánh lên một ngọn lửa quyết tâm. "Và chúng ta sẽ ngăn chặn chúng. Bằng mọi giá."
Tia sáng le lói từ những tinh thạch trên trần hang, cùng với ánh sáng đỏ quỷ dị từ Huyết Thạch, chiếu rọi lên khuôn mặt kiên nghị của Tần Mặc. Hắn không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có một trái tim đồng cảm với vạn vật, và một ý chí kiên cường không gì lay chuyển. Liên minh của hắn, dù ít ỏi, nhưng lại là hy vọng cuối cùng của Huyền Vực. Họ đã tìm thấy Huyết Ma Tế Đàn, lời khẳng định rõ ràng về sự hiện diện và âm mưu của Huyết Ma Giáo. Giờ đây, cuộc hành trình tìm kiếm căn cứ chính, tìm kiếm kẻ chủ mưu, và cuộc chiến thực sự để bảo vệ sự cân bằng bản chất của vạn vật, mới chính thức bắt đầu. Tần Mặc và những người đồng hành của hắn, cùng với Vô Danh Kiếm mang theo ý chí của sự cân bằng, sẽ tiếp tục dấn thân vào sâu thẳm Vực Sâu Vô Định, nơi cái ác đang bành trướng, nhưng cũng là nơi ngọn lửa hy vọng đang âm ỉ cháy.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.