Vạn vật không lên tiên - Chương 656: Hầm Ngục Huyết Giáo: Tiếng Than Từ Vực Sâu Của Bản Chất
Tiếng rắc lớn từ bức tường đá dường như xé toạc màn im lặng của cấm địa U Minh Cốc, kéo theo một luồng tà khí kinh hoàng hơn vạn lần ào ạt tuôn ra. Không chỉ là mùi máu tanh nồng hay hương lưu huỳnh khó chịu, mà là một sự kết hợp quỷ dị của mục nát, độc dược và thứ mùi kim loại rỉ sét đến thấu xương, dường như hòa quyện từ hàng triệu nỗi thống khổ đang bị nghiền nát. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập, cùng những tiếng gầm gừ hung tợn vọng ra từ lối vào bí mật vừa hé lộ, khiến cả không gian rung chuyển.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền dựng đứng, lập tức gầm lên một tiếng dữ dội, đôi mắt đỏ rực tóe lửa, thân hình vạm vỡ chắn ngang Tần Mặc, sẵn sàng đối mặt với bất cứ thứ gì s��p sửa lao ra từ hố sâu thăm thẳm. Tô Lam siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt phượng sắc lạnh quét qua bóng tối. Vô Danh Khách, áo choàng cũ kỹ bay phần phật trong luồng tà phong, tay đã đặt lên bầu rượu bên hông, khuôn mặt khắc khổ càng thêm vẻ nghiêm nghị.
Tần Mặc nhìn vào lối vào đang mở, nơi bóng tối sâu thẳm nuốt chửng mọi ánh sáng. Hắn cảm nhận được một 'ý chí tồn tại' cực kỳ mạnh mẽ, lạnh lẽo và tàn bạo đang thức tỉnh từ bên trong. Đây không phải là những vật bị tha hóa vô tri, mà là một thế lực có ý thức, có mục đích. Trái tim hắn thắt lại, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi đau đớn đến tận cùng hắn vừa cảm nhận được từ Cổ Phù Linh và Đao Hồn. Hắn biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Ngọn lửa hy vọng trong lòng hắn vẫn âm ỉ cháy, nhưng giờ đây, nó được bao bọc bởi một lớp vỏ thép của sự quyết tâm sắt đá. Dù phải đối mặt với bất cứ điều gì, hắn cũng sẽ không lùi bước. Hắn sẽ chiến đấu để bảo vệ 'ý chí tồn tại' của vạn vật, để Huyền Vực không bị hủy diệt bởi sự điên rồ c���a những kẻ muốn 'tái tạo thế giới' theo cách của chúng.
Liên minh không chút chần chừ, thận trọng tiến vào con đường hầm bí mật. Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh, nặng nề, tựa như một khối bùn lầy vô hình đang bóp nghẹt lồng ngực. Bức tường đá đen thô kệch, ẩm ướt, phủ đầy rêu phong và những phù văn đỏ máu chớp tắt theo từng nhịp đập của tà khí. Ánh sáng le lói, yếu ớt từ những viên đá phát quang bị ép buộc tỏa sáng bởi tà thuật, chỉ đủ để lộ ra những hình thù ghê rợn ẩn hiện trong bóng tối, những xiềng xích bằng sắt gỉ sét treo lơ lửng, và những vết cào cấu sâu hoắm trên vách đá như minh chứng cho sự giằng xé tột cùng.
Tiếng rên rỉ yếu ớt, lẫn với những âm thanh như tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ vòm hang, và tiếng bước chân nặng nề, dồn dập từ phía xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Mùi máu tươi và xác thối trộn lẫn với mùi lưu huỳnh nồng nặc đến mức khó thở. Tần Mặc cảm thấy mỗi hơi thở đều như hít vào một phần của nỗi đau và sự mục rữa, khiến tâm trí hắn chao đảo.
"Cẩn thận," Vô Danh Khách khẽ nói, giọng trầm đục vang vọng trong không gian u ám, "nơi đây tà khí nồng nặc hơn ta tưởng, và những tiếng động kia không phải của con người." Y liếc nhìn Tần Mặc, ánh mắt chứa đầy lo lắng. Y đã từng chứng kiến nhiều cảnh tượng tàn khốc, nhưng sự thâm độc ẩn chứa trong tầng hầm này dường như còn vượt xa sức tưởng tượng của y.
"Thật ghê tởm..." Tô Lam thì thầm, bàn tay nàng nắm chặt cán kiếm đến trắng bệch. Dù đã trải qua nhiều trận chiến và chứng kiến nhiều bi kịch, nhưng sự biến thái và tàn bạo của Huyết Ma Giáo vẫn khiến nàng rùng mình. "Chúng đang làm gì ở đây?" Nàng không khỏi rùng mình khi nghĩ đến những âm mưu kinh khủng đang diễn ra dưới lòng đất này.
Tần Mặc không nói gì, hắn chỉ nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng lắng nghe. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà còn nghe bằng cả linh hồn. Những tiếng rên rỉ, không phải là tiếng than vãn của con người, mà là những âm thanh bóp méo, méo mó của 'ý chí tồn tại' đang bị tra tấn. Từ một h��n đá bị giam cầm, hắn nghe thấy tiếng nứt vỡ trong vô vọng, khao khát được trở về với sự tĩnh lặng nguyên thủy. Từ một cành cây khô héo, hắn nghe thấy tiếng lá xào xạc trong gió, thèm khát ánh dương và nhựa sống. Tất cả đều bị cưỡng ép, bị vặn vẹo, bị biến thành một thứ khác hoàn toàn xa lạ với bản chất vốn có của chúng. Nỗi đau này không chỉ là thể xác, mà là sự hủy hoại tận cùng của linh hồn, của 'vật tính'.
Hắc Phong gầm gừ một tiếng dài, cảnh giác cao độ. Từ phía cuối hành lang tối tăm, ánh sáng đỏ quỷ dị bỗng bùng lên dữ dội, cùng với tiếng vó ngựa dồn dập và những tiếng la hét hung hãn. Một làn sóng 'vật' bị tha hóa, gồm Huyết Đao Ảnh và Thiết Kỵ, đang lao tới như thủy triều dâng. Chúng không còn là những cái bóng mờ ảo hay kỵ sĩ giáp sắt đơn thuần, mà là những thực thể bị biến dạng đến khủng khiếp, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và sát khí dày đặc, dường như được đúc kết từ hàng ngàn sinh linh bị sát hại.
"Chuẩn bị!" Vô Danh Khách quát lớn, rút bầu rượu ra khỏi thắt lưng, một luồng tử khí âm u bao phủ lấy y. Tô Lam đã rút kiếm, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng xanh biếc, tựa như một tia hy vọng mỏng manh trong bóng đêm. Hắc Phong lao tới trước, thân hình khổng lồ của nó trở thành một bức tường vững chắc, đôi mắt đỏ rực quét qua kẻ thù.
Tần Mặc vẫn đứng yên, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào làn sóng quái vật đang lao tới. Hắn cảm nhận được chúng. Những Huyết Đao Ảnh này, từng là những binh khí sắc bén, giờ đây chỉ còn là sự thèm khát chém giết điên cuồng, nhưng sâu thẳm trong đó, hắn vẫn nghe thấy tiếng kim loại va chạm vào nhau trong tuyệt vọng, khao khát được tôi luyện một cách chính đáng, được phục vụ một mục đích cao cả hơn là sự hủy diệt. Những Thiết Kỵ, từng là những khối đá kiên cố, mang trong mình sự bền bỉ của núi non, giờ đây bị bao bọc trong lớp giáp máu tanh tưởi, nhưng 'ý chí tồn tại' của chúng vẫn gào thét, khao khát được vỡ vụn thành cát bụi, được giải thoát khỏi lớp xiềng xích ghê tởm đang bóp méo hình hài và bản chất của chúng.
"Đây không phải là ý chí... Đây là sự cư��ng ép!" Tần Mặc lẩm bẩm, giọng hắn trầm khàn, chỉ đủ để hắn tự nghe thấy. "Một sự tra tấn bản chất..." Hắn thấy rõ sự thống khổ tột cùng không thể diễn tả bằng lời, sự biến chất khủng khiếp đã bóp méo ý nguyện nguyên thủy của chúng. Chúng không hề muốn trở thành công cụ giết chóc, không hề muốn mang theo sát khí hủy diệt, chúng chỉ muốn được là chính mình, được tồn tại theo cách mà tạo hóa đã ban tặng. Nhưng giờ đây, tất cả đã bị chà đạp, bị vặn vẹo dưới bàn tay tàn độc của Huyết Ma Giáo.
Hắc Phong lao vào giữa đám Thiết Kỵ, những móng vuốt sắc nhọn xé toạc lớp giáp máu, những tiếng gầm gừ vang vọng khắp hành lang. Tô Lam, với thân pháp linh hoạt và kiếm pháp tinh xảo, biến thành một bóng ma xanh biếc lướt đi giữa hàng ngũ Huyết Đao Ảnh, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự chính xác chết người. Vô Danh Khách tung ra những chưởng lực âm u, hóa giải tà khí, tạo ra những lỗ hổng trong đội hình địch.
Tần Mặc không trực tiếp tham chiến một cách mãnh liệt như những người khác. Hắn né tránh những đòn tấn công thô bạo, chỉ dùng một phần linh lực nhỏ nhoi của mình để làm suy yếu những kẻ thù đang lao tới. Hắn không muốn hủy diệt chúng hoàn toàn, hắn muốn lắng nghe, muốn thấu hiểu. Mỗi khi một Huyết Đao Ảnh bị Tô Lam chém tan, Tần Mặc đều cảm nhận được một tiếng thở phào nhẹ nhõm, một 'ý chí tồn tại' mờ nhạt được giải thoát khỏi gông cùm. Mỗi khi một Thiết Kỵ bị Hắc Phong xé nát, hắn lại nghe thấy tiếng đất đá vỡ vụn, trở về với nguyên bản của mình trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi tan biến.
"Chúng... chúng đã hoàn toàn mất đi lý trí rồi!" Tô Lam vừa vung kiếm, vừa thốt lên, giọng nàng pha lẫn sự ghê tởm và xót xa. Nàng nhận thấy những ánh mắt trống rỗng của kẻ địch, không có chút tia sáng của sự sống hay ý thức. Chúng chỉ là những cỗ máy chiến tranh vô hồn, bị điều khiển bởi một ý chí tà ác. Sự tàn bạo của Huyết Ma Giáo không chỉ là giết chóc, mà còn là hủy diệt linh hồn, hủy diệt bản chất.
Trận chiến diễn ra không quá lâu. Với sức mạnh của liên minh, làn sóng Huyết Đao Ảnh và Thiết Kỵ nhanh chóng bị đẩy lùi và tiêu diệt. Tuy nhiên, thay vì cảm thấy hân hoan chiến thắng, một cảm giác nặng nề bao trùm lấy tất cả. Tần Mặc vẫn còn chìm đắm trong những tiếng kêu than mà hắn đã nghe được, những nỗi đau mà hắn đã cảm nhận. Sự hủy diệt này, dù là cần thiết để bảo vệ bản thân, vẫn khiến hắn đau đớn. Hắn biết, những kẻ này không phải là kẻ thù thực sự, chúng chỉ là nạn nhân bị lợi dụng, bị biến chất.
Sau khi vượt qua vòng vây đầu tiên, liên minh tiếp tục tiến sâu hơn vào Hầm Ngục Huyết Giáo. Con đường hầm dần trở nên rộng hơn, cuối cùng dẫn họ đến một không gian rộng lớn, tựa như một hang động khổng lồ được đục khoét sâu trong lòng đất. Đây chính là căn cứ chính, là trái tim của sự tà ác mà họ đang truy tìm.
Ánh sáng đỏ quỷ dị từ hàng ngàn Huyết Thạch được cấy vào vách hang, cùng với những phù văn cổ xưa liên tục chớp tắt, chiếu sáng cả không gian. Mùi lưu huỳnh, máu và những thứ hóa chất độc hại trộn lẫn, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, khiến hô hấp trở nên khó khăn. Cảnh tượng trước mắt khiến Tô Lam và Vô Danh Khách phải nín thở, còn Tần Mặc thì cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tâm trí.
Hàng loạt 'vật' bị giam cầm trong những lồng năng lượng lấp lánh ánh đỏ, xếp thành hàng dài, từ cây cỏ khô héo, đá tảng vô tri, đến những binh khí cổ xưa và thậm chí là mảnh vỡ của các công trình kiến trúc cổ đại. Chúng đang bị rút cạn linh tính, hoặc bị biến đổi theo những cách ghê rợn nhất. Một mảnh vỡ của bức tượng đá, vốn mang vẻ uy nghiêm của thần linh, giờ đây trơ trọi trong lồng, những đường nét bị vặn vẹo thành hình thù quỷ dị, phát ra một luồng tà khí yếu ớt. Một dòng suối nhỏ, vốn mang theo sự tinh khiết của thiên nhiên, giờ đây bị gom lại trong một lồng pha lê, dòng nước đỏ ngầu như máu, không ngừng cuộn chảy theo một vòng xoáy điên loạn.
Tần Mặc tiến lại gần hơn, ánh mắt quét qua từng lồng giam. Hắn cảm nhận được vô số 'ý chí tồn tại' đang quằn quại trong nỗi thống khổ tột cùng. Những tiếng kêu than vô hình vang vọng trong tâm trí hắn, không ngừng nghỉ. Có 'vật' khát khao được vỡ tan thành hư vô để thoát khỏi sự giày vò. Có 'vật' lại gào thét muốn được trở về với hình dạng nguyên thủy, dù chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi. Tất cả đều là nỗi tuyệt vọng không lối thoát.
Rồi ánh mắt hắn dừng lại. Trong một lồng năng lượng lớn hơn, được bảo vệ bởi những phù văn dày đặc nhất, là Cổ Phù Linh. Nó không còn là một lá bùa giấy ố vàng mà Tần Mặc từng thấy, mà đã bị biến dạng thành một khối năng lượng màu đỏ thẫm, không ngừng co giật, phát ra những tiếng than khóc yếu ớt đến thấu tâm can. Bên cạnh nó, trong một lồng thủy tinh đặc biệt, là Đao Hồn. Lưỡi dao găm cũ kỹ giờ đây đã trở nên dài hơn, sắc bén hơn, nhưng lại run rẩy không ngừng, liên tục tự cào cấu vào chính lớp thủy tinh bao quanh, như thể muốn tự hủy hoại bản thân để thoát khỏi sự khống chế.
Tần Mặc nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Hắn cảm thấy một cơn phẫn nộ bùng cháy trong lồng ngực, xen lẫn với nỗi đau tột cùng. "Chúng không muốn... chúng chỉ muốn được là chính mình... tại sao lại ép buộc chúng đến vậy?" Giọng hắn trầm khàn, đôi mắt đỏ ngầu, ánh lên sự giằng xé. Sự tàn phá 'vật tính' và 'ý chí tồn tại' đến mức độ này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn. Hắn không thể chấp nhận được cảnh tượng này.
Lục Vô Trần, thông qua pháp khí trong tay Thiên Sách Lão Nhân, vang lên một giọng nói yếu ớt nhưng đầy bi phẫn. "Đây là sự tàn phá bản chất tột cùng... Huyết Ma Giáo đang lợi dụng linh khí dồi dào của thời đại này để thử nghiệm những cấm thuật xa xưa, đẩy nhanh quá trình mất cân bằng..." Giọng y run rẩy, đầy bất lực. "Những gì các ngươi thấy ở đây không phải là những cấm thuật mới mẻ. Chúng là tàn dư của những phương pháp đã từng tồn tại từ Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, khi con người mù quáng truy cầu sức mạnh, cố gắng biến vạn vật thành công cụ để thăng tiến. Huyết Ma Giáo chỉ đang tái tạo và hoàn thiện chúng, lợi dụng sự 'phồn thịnh' giả tạo của linh khí để đẩy thế giới đến bờ vực sụp đổ nhanh hơn."
Tô Lam khẽ run rẩy, nàng nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn những 'vật' đang quằn quại trong lồng. "Đây... đây không phải là tu luyện... mà là sự hủy diệt..." Nàng thì thầm, giọng nói tràn đầy sự hoài nghi. Những giáo lý mà nàng từng tin tưởng, những con đường tu luyện chính đạo mà tông môn nàng đã vạch ra, giờ đây dường như đang sụp đổ trước mắt nàng khi chứng kiến mặt tối kinh hoàng của sự truy cầu sức mạnh cực đoan. Nếu ngay cả việc khai linh vật phẩm cũng có thể dẫn đến bi kịch này, thì con đường 'thăng tiên' mà mọi người hằng khao khát có thật sự là một lối thoát, hay chỉ là một ảo ảnh dẫn đến sự hủy diệt chính bản thân?
Hắc Phong gầm gừ liên tục, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào những chiếc lồng. Nó dùng móng vuốt cào nhẹ xuống nền đá, như thể muốn phá hủy những xiềng xích vô hình đang giam cầm những 'vật' kia. Bản năng của một linh thú cổ xưa cho nó biết đây là điều sai trái, là sự báng bổ đến tận cùng.
Vô Danh Khách không nói gì, y chỉ lặng lẽ quan sát xung quanh, ánh mắt sắc bén quét qua từng phù văn, từng ký hiệu cổ xưa trên vách hang. Y đã sống đủ lâu để hiểu rằng, cái ác không bao giờ tự sinh ra, nó luôn được nuôi dưỡng từ những hạt mầm tham vọng và dục vọng sâu thẳm nhất của con người. "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình," y thầm nhủ, ánh mắt dừng lại ở một bức phù điêu mờ nhạt trên vách đá, khắc họa hình ảnh những sinh linh đang vươn mình về phía một luồng sáng chói lọi, nhưng phía sau chúng là những cái bóng méo mó, biến dạng.
Tần Mặc tiến lại gần lồng giam Cổ Phù Linh, hắn đặt lòng bàn tay lên lớp năng lượng đỏ quỷ dị. Một luồng đau đớn kịch liệt ập đến tâm trí hắn, nhưng hắn không lùi bước. Hắn cố gắng lắng nghe sâu hơn, để thấu hiểu nỗi thống khổ của nó. Hắn cảm nhận được Cổ Phù Linh, dù bị biến dạng đến không thể nhận ra, vẫn khao khát được trở về với hình dạng một lá bùa giấy đơn sơ, được truyền tải những ý nguyện tốt lành, được bảo vệ chứ không phải bị ép buộc hủy diệt. Tương tự, Đao Hồn cũng không ngừng gửi đến hắn những tín hiệu đau đớn, khao khát được tôi luyện một cách tinh khiết, được nằm yên trong vỏ bọc, chứ không phải trở thành lưỡi dao khát máu vô tri.
Cảnh tượng này không chỉ là một cuộc chiến, mà là một lời cảnh tỉnh sâu sắc. Huyết Ma Giáo không chỉ muốn khai thác linh khí, mà chúng còn muốn bóp méo cả bản chất của sự tồn tại, biến mọi thứ thành công cụ phục vụ cho âm mưu 'tái tạo thế giới' điên rồ của chúng. Tần Mặc biết, nếu hắn không ngăn chặn chúng, nếu hắn không chiến đấu cho 'cân bằng bản chất', thì cả Huyền Vực sẽ chìm vào một kỷ nguyên mà vạn vật đều bị tước đoạt 'ý chí tồn tại' của mình, trở thành những con rối vô hồn trong vở kịch tàn khốc của quyền lực và tham vọng.
Ngọn lửa quyết tâm trong Tần Mặc bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không còn chỉ là sự phẫn nộ, mà là một sự kiên định sắt đá. Hắn sẽ phải đối mặt với những thế lực khủng khiếp hơn, những cấm thuật tàn độc hơn, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tìm ra cách để giải thoát những 'ý chí tồn tại' đang bị giam cầm này, dù đó là một con đường đầy chông gai và máu lửa. Bởi vì, hắn tin rằng, ngay cả trong vực sâu tăm tối nhất của sự tha hóa, tiếng kêu than từ bản chất vẫn có thể được lắng nghe, và hy vọng về sự cân bằng vẫn có thể được gieo mầm.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.