Vạn vật không lên tiên - Chương 657: Làng Vọng Cổ: Tiếng Than Trong Tàn Tích Nghi Lễ Tà Ác
Giữa không gian chật hẹp của hầm ngục, khí tức tà ác cuồn cuộn như thủy triều dâng, nồng nặc mùi máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc. Lời nói của Lục Vô Trần, dù yếu ớt, lại như tiếng chuông cảnh tỉnh, vén lên một phần bức màn bí mật kinh hoàng. Tần Mặc đặt bàn tay lên lồng giam Cổ Phù Linh, cảm nhận luồng đau đớn kịch liệt xé toạc tâm trí hắn. Hắn không lùi bước, đôi mắt đen láy găm chặt vào những vật thể đang quằn quại. Hắn lắng nghe tiếng kêu than từ bản chất, từ khát khao đơn sơ bị bóp méo thành sự điên loạn. Cổ Phù Linh, dù biến dạng đến không còn hình hài, vẫn ẩn chứa ước vọng được trở về là một lá bùa giấy đơn sơ, được truyền tải những ý nguyện tốt lành, được bảo vệ chứ không phải bị ép buộc hủy diệt. Đao Hồn cũng không ngừng gửi đến hắn những tín hiệu đau đớn, khao khát được tôi luyện tinh khiết, được nằm yên trong vỏ bọc, chứ không phải trở thành lưỡi dao khát máu vô tri.
Cảnh tượng này không chỉ là một cuộc chiến, mà là một lời cảnh tỉnh sâu sắc. Huyết Ma Giáo không chỉ muốn khai thác linh khí, mà chúng còn muốn bóp méo cả bản chất của sự tồn tại, biến mọi thứ thành công cụ phục vụ cho âm mưu 'tái tạo thế giới' điên rồ của chúng. Tần Mặc biết, nếu hắn không ngăn chặn chúng, nếu hắn không chiến đấu cho 'cân bằng bản chất', thì cả Huyền Vực sẽ chìm vào một kỷ nguyên mà vạn vật đều bị tước đoạt 'ý chí tồn tại' của mình, trở thành những con rối vô hồn trong vở kịch tàn khốc của quyền lực và tham vọng. Ngọn lửa quyết tâm trong Tần Mặc bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không còn chỉ là sự phẫn nộ, mà là một sự kiên định sắt đá. Hắn sẽ phải đối mặt với những thế lực khủng khiếp hơn, những cấm thuật tàn độc hơn, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tìm ra cách để giải thoát những 'ý chí tồn tại' đang bị giam cầm này, dù đó là một con đường đầy chông gai và máu lửa. Bởi vì, h��n tin rằng, ngay cả trong vực sâu tăm tối nhất của sự tha hóa, tiếng kêu than từ bản chất vẫn có thể được lắng nghe, và hy vọng về sự cân bằng vẫn có thể được gieo mầm.
Đúng lúc đó, một giọng nói lạnh lẽo, uy nghiêm, như vọng ra từ hư vô, vang lên khắp hầm ngục, khiến vách đá rung chuyển, tà khí càng thêm cuồng loạn: "Ngươi đã đến quá gần sự thật, kẻ ngoại lai. Ngươi sẽ không thể thoát khỏi đây." Giọng nói ấy không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có sự lạnh lẽo và một ý chí nghiền nát mọi sự phản kháng. Tần Mặc cảm thấy toàn thân mình như bị một ngọn núi vô hình đè ép, linh lực trong cơ thể cũng trở nên đình trệ. Hắn biết, đây không phải là một thủ lĩnh bình thường của Huyết Ma Giáo, mà là một tồn tại cổ xưa, một thực thể quyền năng đã dung hợp sâu sắc với tà khí và cấm thuật.
Hắc Phong lập tức gầm gừ dữ dội, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực tóe lửa. Nó lao về phía trước một bước, nhe hàm răng sắc nhọn, như muốn xé tan không khí ngột ngạt. Bản năng chiến đấu của một linh thú cổ xưa khiến nó nhận ra mối hiểm nguy chết người đang đến gần. Tô Lam rút phượng kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh sáng mờ ảo của hầm ngục, nhưng bàn tay nàng vẫn khẽ run lên. Nàng chưa bao giờ đối mặt với một áp lực kinh khủng đến vậy, một sự tồn tại mà chỉ bằng lời nói cũng đủ khiến nàng cảm thấy sự nhỏ bé của mình. Sự hoài nghi về con đường tu luyện chính đạo càng ăn sâu vào tâm trí nàng. "Nếu ngay cả những thế lực tà ác cũng có thể đạt đến cảnh giới này, vậy sự phân định chính tà có ý nghĩa gì?" Nàng thầm nghĩ, lòng đầy băn khoăn.
"Không gian này bị phong tỏa... nhưng ta có thể tạo ra một lỗ hổng tạm thời." Lục Vô Trần, qua pháp khí trong tay Thiên Sách Lão Nhân, nói với giọng gấp gáp, cố nén đi sự mệt mỏi và sợ hãi. Y đã sống đủ lâu để nhận ra sự đáng sợ của loại tà khí này, thứ tà khí đã từng hủy hoại không biết bao nhiêu sinh linh trong Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị. Y vươn bàn tay run rẩy, những tia sáng yếu ớt từ pháp khí bắt đầu đan xen, vẽ nên những phù văn cổ xưa giữa kh��ng trung, cố gắng phá vỡ kết giới vô hình đang giam hãm bọn họ.
Vô Danh Khách không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát xung quanh, ánh mắt sắc bén quét qua từng phù văn, từng ký hiệu cổ xưa trên vách hang. Y đã sống đủ lâu để hiểu rằng, cái ác không bao giờ tự sinh ra, nó luôn được nuôi dưỡng từ những hạt mầm tham vọng và dục vọng sâu thẳm nhất của con người. "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình," y thầm nhủ, ánh mắt dừng lại ở một bức phù điêu mờ nhạt trên vách đá, khắc họa hình ảnh những sinh linh đang vươn mình về phía một luồng sáng chói lọi, nhưng phía sau chúng là những cái bóng méo mó, biến dạng. Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt lóe lên một tia sáng khâm phục, rồi y khẽ gật đầu, ra hiệu cho Tần Mặc.
Tần Mặc hiểu ý. Hắn nhanh chóng đánh giá tình hình. Đối đầu trực diện với một tồn tại như vậy lúc này là tự sát. "Chúng ta chưa thể đối đầu trực diện. Rút lui! Tìm con đường khác!" Giọng hắn trầm ổn, dứt khoát, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ, dù trong lòng hắn cũng đang dâng trào sự bất an. H���n biết, để giải thoát những 'ý chí tồn tại' này, hắn cần phải sống.
Hắc Phong nghe lệnh, không chần chừ. Nó gầm lên một tiếng, phóng ra một luồng hắc ám năng lượng bao phủ lấy Tần Mặc và Tô Lam. Đồng thời, Tần Mặc tập trung linh lực, kết hợp với năng lực thấu cảm 'ý chí tồn tại' của mình, tạo ra một vụ nổ nhỏ ngay khu vực gần những lồng giam, gây ra sự hỗn loạn, đánh lạc hướng sự chú ý của thực thể quyền năng kia. Những chiếc lồng rung chuyển dữ dội, tà khí bùng lên dữ dội hơn, tiếng rên rỉ từ bên trong càng thêm thảm thiết, tạo nên một màn nhiễu loạn hoàn hảo.
Cùng lúc đó, Lục Vô Trần đã kịp hoàn thành một phần trận pháp, một khe hở mờ nhạt, như một vết nứt trên không gian, xuất hiện giữa vách đá. "Mau! Nó không duy trì được lâu!" Y thốt lên, mồ hôi vã ra như tắm, khuôn mặt khắc khổ càng thêm trắng bệch.
Không chút do dự, Hắc Phong nhảy vọt qua khe hở đầu tiên, rồi ngoái lại thúc giục. Tần Mặc, Tô Lam, Vô Danh Khách nhanh chóng theo sau, lách mình qua cánh cửa không gian tạm bợ. Ngay khi Vô Danh Khách vừa lướt qua, khe hở liền đóng lại, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như chưa từng tồn tại. Phía sau họ, tiếng gầm giận dữ của thực thể quyền năng kia vang vọng, nhưng đã bị chặn lại bởi kết giới vừa khôi phục. Họ đã thoát khỏi hầm ngục Huyết Ma Giáo, nhưng không ai trong số họ dám chắc mình đã hoàn toàn an toàn. Họ biết, cuộc chạy trốn này chỉ là tạm thời, và mối hiểm nguy vẫn còn rình rập ở U Minh Cốc u tối.
***
Không khí bên ngoài hầm ngục vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt, nhưng không còn cái mùi máu tươi và lưu huỳnh nồng nặc đến ghê tởm như bên trong. Thay vào đó là mùi đất ẩm, mục nát của cây cỏ khô héo, và thoang thoảng mùi khí độc từ những đầm lầy xa xa. Sương mù dày đặc bao phủ Cổ Đạo U Minh, khiến tầm nhìn trở nên hạn chế, mọi thứ xung quanh đều chìm trong một màu xám đục. Những thân cây cổ thụ khô héo, bị tà khí ăn mòn, vươn những cành trơ trụi như những ngón tay gầy guộc của tử thần, tạo nên một khung cảnh hoang vắng, âm u đến rợn người. Tiếng gió rít thê lương luồn qua kẽ lá khô xào x��c, nghe như tiếng thì thầm của vô số linh hồn bị giam cầm.
Tần Mặc và nhóm người di chuyển nhanh chóng dọc theo con đường đá lởm chởm, không ngừng cảnh giác. Mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra tiếng động lớn. Áp lực vô hình từ thực thể quyền năng kia vẫn còn vương vấn trong tâm trí, một lời nhắc nhở không ngừng về mối hiểm nguy mà họ vừa thoát khỏi. Tô Lam khẽ rùng mình, siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt quét nhìn xung quanh qua màn sương mù dày đặc. "Khí tức tà ác vẫn còn vương vất. Chúng ta có bị truy đuổi không?" Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự lo lắng. Sự kiện trong hầm ngục đã giáng một đòn mạnh vào niềm tin của nàng, khiến nàng trở nên cảnh giác và hoài nghi hơn bao giờ hết.
"Tà khí của Huyết Ma Giáo lan tỏa khắp U Minh Cốc này," Vô Danh Khách trầm giọng đáp, "chúng sẽ không dễ dàng buông tha chúng ta. Nhưng lúc này, chúng ta cần tìm một nơi an toàn hơn để đánh giá tình hình." Y vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng ánh mắt sắc bén lại không ngừng dò xét từng ngóc ngách, từng dấu vết trên mặt đất. Y đã quá quen thuộc với những âm mưu và sự truy đuổi, và y biết rằng, trong một thế giới đầy rẫy những kẻ tu sĩ tà ác, sự cảnh giác không bao giờ là thừa.
Hắc Phong dẫn đầu, bộ lông đen tuyền gần như hòa vào màn sương xám, chỉ có đôi mắt đỏ rực là điểm sáng duy nhất. Nó dùng khứu giác nhạy bén của linh thú để đánh hơi, tìm kiếm những dấu vết ẩn giấu, những con đường ít người qua lại mà Huyết Ma Giáo có thể bỏ qua. Nó gầm gừ nhẹ, mũi không ngừng hít hà không khí, cảnh báo về những mối nguy tiềm tàng. Tần Mặc đi ngay phía sau Hắc Phong, ánh mắt hắn không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn cảm nhận được sự u uất, sự đau khổ của vạn vật nơi đây, những linh hồn cây cối bị mục rữa, những hòn đá bị tà khí ăn mòn. Chúng không ngừng gửi đến hắn những tín hiệu đau đớn, những lời thì thầm về một quá khứ bị lãng quên.
Sau một hồi di chuyển trong sương mù, Hắc Phong đột nhiên dừng lại, đôi tai vểnh lên, lắng nghe một cách cẩn trọng. Nó khẽ cào nhẹ xuống một tảng đá lớn bị dây leo chằng chịt bao phủ. Tần Mặc tiến lại gần, gạt bỏ lớp dây leo khô héo, để lộ một lối rẽ bị che khuất. Trên những tảng đá đổ nát xung quanh, có khắc những ký hiệu kỳ lạ, cổ xưa, không giống với phù văn tà ác của Huyết Ma Giáo mà họ đã thấy trong hầm ngục. Những ký hiệu ấy mang một vẻ đẹp thô sơ, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh tâm linh yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một nền văn minh đ�� lụi tàn.
Lục Vô Trần, dù đang cố gắng hồi phục linh lực sau khi phá vỡ kết giới, cũng không khỏi chú ý đến những ký hiệu này. Y run rẩy đưa tay chạm vào vách đá, ánh mắt đầy vẻ suy tư. "Đây là những ký hiệu của một bộ tộc đã biến mất từ lâu. Con đường này dẫn đến một nơi từng có sự sống... nhưng đã bị lãng quên." Giọng y trầm buồn, như thể đang kể về một câu chuyện bi thương đã chìm vào quên lãng. "Những ký hiệu này không mang tà khí, mà là những dấu ấn của sự cầu nguyện, của một niềm tin giản dị vào vạn vật, trước khi sự truy cầu thăng tiên mù quáng trở nên thịnh hành."
Tần Mặc đặt lòng bàn tay lên những ký hiệu cổ xưa ấy. Một luồng năng lượng yếu ớt, nhưng ấm áp lạ thường, truyền vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được hình ảnh về một quá khứ xa xăm, về một cộng đồng người sống hài hòa với thiên nhiên, nơi vạn vật được tôn trọng và yêu thương. Đó là một ký ức thanh bình, đối lập hoàn toàn với sự tàn bạo mà hắn vừa chứng kiến. Hắn nhận ra, đây có thể là một con đường dẫn đến một sự thật khác, một phần của quá khứ U Minh Cốc mà Huyết Ma Giáo đang cố gắng che giấu.
"Đôi khi, những con đường bị lãng quên lại chứa đựng những sự thật bị che giấu." Vô Danh Khách khẽ nói, ánh mắt thâm trầm nhìn vào con đường bị che khuất. "Có lẽ, nơi này sẽ cho chúng ta biết thêm về nguồn gốc của sự tha hóa, và cả những gì đã từng tồn tại trước khi bóng tối bao trùm."
Sau một thoáng suy nghĩ, Tần Mặc gật đầu. "Chúng ta đi theo con đường này." Hắn tin vào trực giác của mình, tin vào những gì 'ý chí tồn tại' của vạn vật đang mách bảo. Con đường này, dù u ám và bị lãng quên, lại mang đến cho hắn một tia hy vọng mỏng manh. Họ quyết định rẽ vào con đường ấy, tiến sâu hơn vào vùng đất của những bí ẩn và sự bi thương.
***
Họ bước đi trên con đường đá lởm chởm, bị cây cối khô héo và dây leo chằng chịt bao phủ, xuyên qua màn sương mù dày đặc. Càng tiến sâu, không khí càng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những thân cây trơ trụi và tiếng bước chân nhẹ nhàng c���a họ. Mùi đất ẩm và mục nát càng thêm nồng, xen lẫn một chút mùi lưu huỳnh nhè nhẹ, như tàn dư của một ngọn lửa tà ác đã lụi tàn từ lâu.
Khi màn sương dần tan đi, một cảnh tượng bi thương hiện ra trước mắt họ. Đó là một ngôi làng, hay đúng hơn, là tàn tích của một ngôi làng. Những ngôi nhà tranh vách đất đổ nát, mái ngói vỡ vụn, tường đất nứt toác, như những bộ xương khô héo đang đứng lặng lẽ giữa hoang tàn. Những vật dụng sinh hoạt mục nát nằm rải rác trên nền đất lạnh lẽo: một chiếc cày gỗ đã mục ruỗng, một chiếc chum vỡ, một vài mảnh vải thô đã hóa thành tro bụi theo thời gian. Ở giữa làng, một cái giếng cổ cạn khô, miệng giếng bị rêu phong bao phủ, như một con mắt trống rỗng nhìn lên bầu trời u ám.
"Một ngôi làng… bị hủy diệt hoàn toàn. Không còn dấu vết sự sống." Tô Lam thì thầm, giọng nàng đầy xót xa. Nàng chưa từng chứng kiến một sự tàn phá khủng khiếp đến vậy, nơi sự sống bị tước đoạt một cách triệt để, không để lại bất kỳ tia hy vọng nào. Nỗi ghê tởm trong lòng nàng càng thêm sâu sắc, hình ảnh những 'vật' bị giam cầm trong hầm ngục Huyết Ma Giáo lại hiện về, khiến nàng rùng mình.
Tần Mặc bước đi chậm rãi, lòng bàn chân hắn cảm nhận được sự lạnh lẽo của nền đất chết. Hắn chạm vào một bức tường đất nứt nẻ, nhắm mắt lại để cảm nhận 'ý chí tồn tại' yếu ớt còn sót lại. Một luồng đau đớn, trống rỗng và bi thương ập đến tâm trí hắn, như một tiếng kêu than không lời từ chính ngôi làng này. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi của những ngôi nhà khi bị phá hủy, sự tuyệt vọng của những vật dụng khi không còn được sử dụng, và nỗi thống khổ của toàn bộ ngôi làng khi bị tước đoạt linh hồn, bị biến thành một nơi hoang phế.
"Không chỉ bị hủy diệt… mà còn bị tước đoạt. Bản chất của chúng đã bị bóp méo." Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói trầm buồn, ánh mắt ánh lên vẻ đau đớn. Hắn cảm nhận được rằng, ngôi làng này không chỉ đơn thuần bị chiến tranh hay thiên tai phá hủy, mà nó đã bị một thế lực nào đó hút cạn sinh khí, bóp méo 'vật tính' cốt lõi của nó, biến nó th��nh một cái vỏ rỗng.
Hắc Phong gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực quét khắp tàn tích. Nó cảm nhận được sự bất an, một luồng tà khí thoang thoảng còn vương vấn trong không khí, như một bóng ma của những gì đã xảy ra. Bản năng của nó mách bảo đây không phải là một nơi an toàn, và những gì đã xảy ra ở đây còn đáng sợ hơn cả sự chết chóc thông thường.
Vô Danh Khách trầm tư quan sát, ánh mắt y dừng lại ở những bức tường còn sót lại. Trên nhiều bức tường, những vết vẽ nguệch ngoạc, đơn giản của trẻ con vẫn còn in dấu, hình ảnh những con chim, những bông hoa, những ngôi nhà nhỏ. Nhưng xen lẫn vào đó là những ký hiệu tà ác mới được khắc lên một cách vội vã, những đường nét sắc nhọn, loằng ngoằng, nhuốm màu đen sẫm của ma khí. Sự đối lập giữa vẻ ngây thơ của những hình vẽ trẻ thơ và sự tàn bạo của những ký hiệu tà ác khiến không khí càng thêm nặng nề.
Lục Vô Trần tiến lại gần, khuôn mặt y càng thêm khắc khổ. Y đưa ngón tay run rẩy chạm vào một trong những ký hiệu tà ác ấy. "Những ký hiệu này… l�� của Huyết Ma Giáo. Chúng đã biến nơi đây thành một địa điểm tế lễ." Giọng y đầy bi phẫn và mệt mỏi. "Ta đã từng thấy những dấu hiệu tương tự ở những nơi khác, nơi mà Huyết Ma Giáo tiến hành các nghi lễ tà ác của chúng. Chúng không chỉ hủy diệt sự sống, mà còn muốn hủy diệt cả linh hồn của vùng đất, biến nó thành công cụ cho mục đích của chúng."
Tô Lam rùng mình. Nàng không thể tin được sự tàn bạo này. Hủy diệt một ngôi làng, và rồi còn khắc lên đó những ký hiệu tà ác để biến nó thành một địa điểm tế lễ? Đây là sự báng bổ đến cùng cực, một sự sỉ nhục đối với mọi sinh linh và cả vùng đất này. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng. Nàng biết, Tần Mặc đang phải chịu đựng những gì, khi hắn có thể nghe được tiếng kêu than từ bản chất của vạn vật. Nỗi đau của ngôi làng này, của những vật phẩm bị tước đoạt, chắc chắn đang xé nát tâm trí hắn.
Tần Mặc khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo sự đau đớn và phẫn nộ. Hắn cảm nhận được tiếng vọng của những tiếng cười trẻ thơ, của những lời cầu nguyện giản dị, của những ước mơ nhỏ bé đã bị nghiền nát dưới bàn tay của Huyết Ma Giáo. Hắn biết, ngôi làng này, Làng Vọng Cổ, không chỉ là một tàn tích vật chất, mà còn là một bia mộ cho vô số 'ý chí tồn tại' đã bị hủy diệt. Sự kiện này càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn sẽ không để Huyết Ma Giáo tiếp tục gieo rắc sự hủy diệt và tha hóa này.
***
Họ tiếp tục tiến sâu vào trung tâm của Làng Vọng Cổ, nơi không khí càng trở nên nặng nề và ghê rợn hơn. Mùi máu khô, tà khí nồng nặc và mùi lưu huỳnh hăng nồng xộc thẳng vào mũi, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Gió mạnh thổi qua những tàn tích, tạo ra những âm thanh hú rợn người, như tiếng khóc than của vô số oan hồn. Tần Mặc cảm nhận được tiếng vọng đau đớn, tuyệt vọng trong tâm trí mình, như hàng ngàn tiếng kêu than từ vực sâu của bản chất bị bóp méo.
Ở trung tâm làng, họ tìm thấy một đài tế lễ được xây dựng vội vã, thô sơ nhưng đầy tà khí. Đài tế lễ được đắp từ những tảng đá đen thô kệch và những mảnh xương trắng hếu, nhuốm màu máu khô đã hóa thành đen sẫm. Xung quanh đài tế lễ, vô số tàn tích của các 'vật' bị cưỡng ép 'khai linh' nằm la liệt. Đó là những mảnh gỗ mục nát mang hình thù quái dị, bị bóp méo đến không thể nhận ra bản chất ban đầu; những hòn đá vô tri bị khắc đầy những ký tự tà ác, phát ra những luồng năng lượng đen tối yếu ớt; và kinh khủng hơn cả là những xác động vật đã bị biến đổi thành những hình dạng kinh dị, méo mó, như những bức tượng bị nguyền rủa của sự đau khổ.
Tần Mặc bước đến gần đài tế lễ, ánh mắt hắn dừng lại ở một vật thể nhỏ bé, bị đóng đinh vào tảng đá bằng một cây đinh bằng xương. Đó là một 'Cổ Phù Linh' đã bị tha hóa, một lá bùa giấy ố vàng, nhưng giờ đây nó đã bị biến dạng thành một hình thù gớm ghiếc, những nét chữ cổ bị méo mó, và phát ra một luồng tà khí yếu ớt nhưng đầy bi thương. Hắn đặt lòng bàn tay lên lá bùa, nhắm mắt lại. Một luồng ký ức kinh hoàng, đau đớn và hỗn loạn ập đến tâm trí hắn, như một cơn thủy triều dữ dội. Hắn cảm nhận được sự cưỡng bức, sự giằng xé khi bản chất của Cổ Phù Linh bị bóp méo, bị ép buộc phải từ bỏ ý nguyện tốt lành ban đầu, bị biến thành một công cụ của tà ác. Tiếng kêu than của những linh hồn bị rút cạn, của những vật phẩm bị biến chất vang vọng trong đầu hắn, khiến hắn đau đớn đến tột cùng.
"Chúng đã biến những sinh linh vô tội thành công cụ… ép buộc chúng từ bỏ bản chất để rồi hủy hoại chúng." Tần Mặc nghiến răng, giọng nói hắn khẽ run rẩy vì nỗi đau và sự phẫn nộ. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia lửa giận dữ, một sự quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn cảm nhận được sự giằng xé của những vật phẩm này, sự mâu thuẫn giữa bản chất thuần khiết của chúng và sự tha hóa mà Huyết Ma Giáo đã áp đặt.
Tô Lam nhìn cảnh tượng kinh hoàng, toàn thân nàng rùng mình. Nàng rút phượng kiếm ra, mũi kiếm run lên bần bật trong tay. "Đây là sự tàn bạo… không thể chấp nhận được! Con đường tu luyện không thể là thế này!" Nàng thốt lên, giọng nói tràn đầy sự căm phẫn. Những giáo l�� mà nàng từng tin tưởng, những con đường tu luyện chính đạo mà tông môn nàng đã vạch ra, giờ đây dường như đang sụp đổ hoàn toàn trước mắt nàng. Sự truy cầu sức mạnh cực đoan, sự khai linh vô độ, tất cả đều dẫn đến bi kịch này. Nàng không còn chắc chắn điều gì là đúng, điều gì là sai trong thế giới Huyền Vực đầy rẫy sự lừa dối này.
Lục Vô Trần tiến đến gần đài tế lễ, ánh mắt y quét qua những ký hiệu tà ác khắc trên xương và đá. Y thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo sự mệt mỏi và chán nản. "Đây là một trong những cấm thuật cổ xưa nhất, 'Huyết Tế Vật Tính'. Huyết Ma Giáo đã lợi dụng linh khí dồi dào của thời đại này để đẩy nó đến cực đoan, tạo ra sức mạnh tà ác từ sự đau khổ của vạn vật. Mục đích của chúng… có thể còn sâu xa hơn chúng ta nghĩ." Y nói, giọng yếu ớt nhưng đầy sự suy ngẫm. "Trong Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, khi linh khí bùng nổ, con người và vạn vật đều khao khát thăng tiến, nhưng không phải ai cũng giữ được bản tâm. Nhiều giáo phái tà ác đã lợi dụng sự 'phồn thịnh' giả tạo đó để nghiên cứu và hoàn thiện những cấm thuật bóp méo bản chất, tìm cách nhanh chóng đạt được sức mạnh bằng mọi giá. Huyết Ma Giáo chỉ là một trong số đó, nhưng chúng đã đưa nó lên một tầm cao mới."
Vô Danh Khách đứng lặng lẽ phía sau, ánh mắt y thâm trầm nhìn vào đài tế lễ nhuốm máu. "Cái giá của sức mạnh không phải lúc nào cũng là vinh quang." Y khẽ nói, lời nói mang đầy tính triết lý, như một lời cảnh tỉnh cho tất cả. Y đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự tha hóa nhân danh quyền lực, và y biết rằng, con đường mà Huyết Ma Giáo đang đi sẽ chỉ dẫn đến sự hủy diệt hoàn toàn.
Tần Mặc cố gắng trấn an 'Cổ Phù Linh' bằng năng lực của mình, truyền vào nó một luồng ý chí nhẹ nhàng, một sự thấu cảm sâu sắc. Dù chỉ là một chút, hắn muốn nó cảm nhận được rằng nó không đơn độc, rằng vẫn có người lắng nghe tiếng kêu than của nó. Lá bùa khẽ run lên, như thể đang đáp lại sự trấn an của hắn, và những ký ức đau đớn dần dịu đi một chút trong tâm trí Tần Mặc. Hắn nhận ra rằng, khả năng 'giải thoát' hoặc 'chữa lành' những 'vật' bị tha hóa không chỉ nằm ở sức mạnh, mà còn ở sự thấu hiểu và lòng đồng cảm.
Cảnh tượng này không chỉ là một bằng chứng về sự tàn bạo của Huyết Ma Giáo, mà còn là một lời cảnh tỉnh sâu sắc. Sự tinh vi và quy mô của 'Nghi Lễ Huyết Tế Vật Tính' gợi ý rằng chúng có một kế hoạch lớn hơn, không chỉ dừng lại ở việc khai thác tài nguyên mà còn muốn thay đổi bản chất của Huyền Vực. Lời nói của Lục Vô Trần về việc Huyết Ma Giáo lợi dụng 'linh khí dồi dào của thời đại này' để đẩy cấm thuật đến cực đoan, nhấn mạnh rằng sự 'Thịnh Trị Thăng Tiên' lại là mảnh đất màu mỡ cho sự phát triển của tà đạo.
Tần Mặc nhìn xung quanh, nhìn những tàn tích của một ngôi làng từng yên bình, giờ đã trở thành nơi diễn ra những nghi lễ tà ác. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, và những kẻ hắn phải đối mặt còn đáng sợ hơn nhiều. Nhưng sự đau đớn mà hắn cảm nhận được từ 'ý chí tồn tại' của vạn vật, nỗi căm phẫn của Tô Lam, sự mệt mỏi của Lục Vô Tr��n, và sự trầm tư của Vô Danh Khách, tất cả đều củng cố quyết tâm của hắn. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ chiến đấu để bảo vệ 'cân bằng bản chất', để vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải trở thành công cụ cho tham vọng điên rồ của bất kỳ ai. Bởi vì, hắn tin rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và hắn, Tần Mặc, sẽ là người đứng ra ngăn chặn điều đó.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.