Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 659: Vùng Đất Chết Của Ý Chí: Nỗi Đau Hút Cạn Sinh Khí

Luồng ý chí mạnh mẽ và giằng xé kia không còn là một dự cảm mơ hồ nữa, mà như một đợt thủy triều hắc ám, dội thẳng vào tâm trí Tần Mặc, khiến hắn lảo đảo. Nó không đến từ phía Thổ Linh biến dị đang run rẩy dưới chân họ, mà từ sâu thẳm hơn, từ một lối đi bị chặn đứng bởi một khối vật chất khổng lồ, sần sùi. Khối vật chất ấy, thoạt nhìn như một bức tường đá dị dạng, nhưng Tần Mặc lại cảm nhận được từng thớ thịt của nó đang nhúc nhích chậm rãi, như một khối sinh vật sống bị tra tấn đến cực hạn.

Tường đá xung quanh căn phòng vốn đã đen kịt và thô kệch, nay lại càng thêm u ám bởi thứ tà khí đặc quánh tỏa ra từ khối vật chất khổng lồ này. Những sợi xiềng xích bằng sắt gỉ sét, to bằng cổ tay người, không phải dùng để cố định một cánh cửa, mà là để giam cầm chính khối vật chất ấy, ăn s��u vào từng khe nứt, từng thớ thịt. Chúng siết chặt, mỗi khi khối thịt nhúc nhích lại tạo ra tiếng ken két chói tai, vang vọng trong không gian ẩm mốc. Mùi máu, ẩm mốc, và một thứ mùi ngai ngái của xác thối lẫn lưu huỳnh nồng nặc đến mức muốn xé toạc buồng phổi. Không khí lạnh lẽo, ngột ngạt đến khó thở, và một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, khiến ngay cả những người có tu vi như Tô Lam cũng cảm thấy nặng nề.

"Nó... nó không còn là một sinh vật nữa!" Tô Lam thốt lên, giọng nàng run rẩy, ánh mắt phượng sáng ngời của nàng giờ đây tràn đầy vẻ kinh hãi và ghê tởm. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ rung lên như cảm nhận được sự bất an của chủ nhân. Nàng chưa từng thấy thứ gì tàn độc đến vậy. Một Địa Linh Cổ Thụ, một sinh vật cổ xưa hấp thụ tinh hoa đất trời, nay lại bị biến thành thứ này, một bức tường sống đầy đau đớn và căm thù.

Hắc Phong gầm gừ, đôi mắt đỏ rực của nó nheo lại, lộ rõ sự hung hãn và đề phòng. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng, sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào để bảo vệ chủ nhân. Nó cảm nhận được sự ghê tởm của tà khí này, một thứ năng lượng vặn vẹo đến tận cùng, thối rữa cả bản chất linh hồn.

Tần Mặc, với khuôn mặt thanh tú giờ đây hằn lên vẻ đau đớn tột cùng, chậm rãi tiến về phía Địa Linh Cổ Thụ Biến Dị. Hắn không hề rút lui, không hề sợ hãi, chỉ có sự phẫn nộ và xót xa. "Nỗi đau này... không phải của ngươi, mà là bị ép buộc," hắn thì thầm, giọng nói trầm đục, như đang nói với chính mình, nhưng cũng như đang an ủi sinh vật khổng lồ trước mặt. Hắn đưa tay ra, không chút do dự, nhẹ nhàng đặt lên bề mặt sần sùi, nhúc nhích của khối thịt đá.

Ngay khi xúc chạm, một dòng ý chí hỗn loạn, dữ dội ập thẳng vào Tần Mặc, như một cơn bão tố xé nát tâm hồn hắn. Hắn thấy được hàng ngàn năm Địa Linh Cổ Thụ đứng vững giữa đất trời, rễ cắm sâu vào lòng đất mẹ, tán lá vươn cao đón sương gió, nuôi dưỡng vô số linh vật nhỏ bé. Hắn thấy được sự tĩnh lặng, sự kiên nhẫn, và tình yêu vô bờ bến mà nó dành cho vạn vật xung quanh. Đó là một ý chí tồn tại thuần khi��t, hòa mình vào đất trời.

Nhưng rồi, một ngày, bóng tối ập đến. Huyết Ma Giáo. Chúng dùng cấm thuật tà ác, khoan sâu vào thân thể nó, hút cạn sinh khí, ép buộc nó hấp thụ tà khí, biến đổi nó thành một công cụ sống. Hắn cảm nhận được sự giằng xé khủng khiếp, tiếng gào thét câm lặng của một bản chất bị vặn vẹo. Ý chí của nó muốn chống cự, muốn trở về với đất, muốn tan biến, nhưng bị xiềng xích bởi tà lực, bị cưỡng chế phải trở thành bức tường phòng ngự, phải nuốt chửng linh hồn của những kẻ dám xâm nhập.

Đôi mắt đen láy của Tần Mặc nhắm nghiền, nước mắt trào ra từ khóe mi. Hắn cảm nhận được sự điên loạn không phải vì bản chất, mà vì sự tra tấn, sự cưỡng ép. Nỗi căm thù sục sôi trong nó không phải dành cho kẻ thù, mà cho chính số phận bi thảm của mình, cho những kẻ đã biến nó thành thứ ghê tởm này. Ý chí của nó, trong sâu thẳm, không muốn giết chóc, không muốn tồn tại như một con quái vật. Nó muốn được giải thoát.

"Đây là một Địa Linh Cổ Thụ, một trong những 'vật' cổ xưa nh���t của Huyền Vực này," Lục Vô Trần nói, giọng y trầm buồn. Y tiến lại gần hơn, ánh mắt mệt mỏi quét qua những ký hiệu tà thuật khắc trên khối thịt đá. "Chúng đã dùng 'Huyết Tế Sinh Mệnh' để biến đổi nó, cưỡng ép nó trở thành một bức tường sống, một công cụ canh gác. Những kẻ nào dám mạo phạm, sẽ bị nó nuốt chửng linh hồn, trở thành một phần của thứ vật chất vặn vẹo này." Y thở dài, "Trong Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, không gì là không thể bị lạm dụng để đạt được sức mạnh."

Vô Danh Khách đứng khoanh tay, ánh mắt u uẩn của y không rời khỏi khối Địa Linh Cổ Thụ. Y không nói gì, nhưng sự trầm mặc của y đã nói lên tất cả. Y đã thấy quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự tha hóa trong hành trình của mình. Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình, và bi kịch của Địa Linh Cổ Thụ này chính là minh chứng rõ ràng nhất.

Đột nhiên, Địa Linh Cổ Thụ Biến Dị run rẩy dữ dội hơn, những xiềng xích sắt gỉ va đập mạnh mẽ, tạo ra âm thanh chói tai đến nhức óc. Một đôi mắt đỏ ngầu, to như bánh xe ngựa, mở trừng trừng trên bề mặt của nó, không có đồng tử, chỉ có một màu đỏ máu quỷ dị. Từ những khe nứt trên thân thể nó, những mạch máu đen kịt bắt đầu phồng lên, đập thình thịch như một trái tim bệnh hoạn. Một luồng tà khí cường đại bùng nổ, đẩy lùi Tần Mặc và những người khác về phía sau.

"Giải thoát... cho ta..." Một âm thanh khàn đặc, như tiếng nghiến răng của đất đá, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Đó là ý chí của Địa Linh Cổ Thụ, nó đã cảm nhận được sự thấu hiểu từ hắn, và khao khát được chấm dứt nỗi thống khổ này đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nó không tấn công, nó đang cầu xin.

Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn đầy kiên định. "Chúng ta không thể để nó tiếp tục chịu đựng," hắn nói, giọng nói trầm nhưng vang vọng sự quyết tâm sắt đá. Hắn nhìn Tô Lam, ánh mắt giao phó một nhiệm vụ nặng nề. "Hãy ban cho nó sự an nghỉ."

Tô Lam hiểu ý. Nàng hít một hơi sâu, rút thanh kiếm cổ ra khỏi vỏ. Ánh kiếm sáng rực như một tia sét xé toạc bóng tối của hầm ngục. Kiếm khí hùng hồn, mang theo ý chí thanh lọc, chém thẳng vào những xiềng xích tà thuật đang giam cầm Địa Linh Cổ Thụ. Kiếm khí không nhằm vào sinh vật, mà nhằm vào những nguồn năng lượng tà ác đang trói buộc nó.

*Xoẹt!* *Rắc!*

Xiềng xích năng lượng, vốn dĩ là sản phẩm của tà thuật Huyết Ma Giáo, không thể chống đỡ trước kiếm ý thanh khiết của Tô Lam. Chúng vỡ vụn, tan biến vào hư vô. Khi những xiềng xích cuối cùng đứt gãy, Địa Linh Cổ Thụ Biến Dị phát ra một tiếng gào thét cuối cùng, không phải đau đớn, mà là một sự giải thoát. Thân thể khổng lồ của nó bắt đầu nứt ra, tà khí trong đó cuồn cuộn thoát ra, không còn bị cưỡng chế giữ lại. Sau đó, nó từ từ đổ sụp xuống, không còn là một khối thịt sống ghê tởm, mà trở về hình dạng của một thân cây hóa đá khổng lồ, để lộ ra một lối đi sâu hun hút vào lòng đất. Cùng với sự sụp đổ của nó, một luồng khí tức thanh khiết, yếu ớt nhưng tràn đầy sự bình yên, bay lên rồi tan biến vào hư không. Đó là ý chí nguyên thủy của Địa Linh Cổ Thụ, cuối cùng cũng tìm thấy sự an nghỉ.

Tần Mặc nhìn thân cây hóa đá, đôi mắt hắn vẫn còn vương vấn nỗi buồn, nhưng cũng có một tia hy vọng. Ít nhất, nó đã được giải thoát.

***

Họ bước qua tàn tích của Địa Linh Cổ Thụ Biến Dị, tiến vào một không gian rộng lớn hơn, hùng vĩ nhưng cũng rợn người đến tột cùng. Đây không còn là một hầm ngục đơn thuần, mà là một 'vùng đất chết' thực sự dưới lòng đất.

Khác với những căn phòng ngầm trước đó, nơi đây không có dấu hiệu của kiến trúc nhân tạo. Căn phòng rộng lớn đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối, như một hang động tự nhiên bị khoét rỗng bởi một bàn tay khổng lồ. Tuy nhiên, nó không mang vẻ đẹp kỳ vĩ của tạo hóa, mà là sự hoang tàn, mục ruỗng của sự sống đã bị rút cạn.

Đất đai dưới chân họ khô cằn đến mức nứt nẻ thành từng mảng lớn, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng vỡ vụn khô khốc. Từ những vết nứt sâu hoắm, một luồng khí lạnh lẽo, héo úa bốc lên, mang theo mùi của sự phân hủy và bụi tro lạnh lẽo. Xa xa, những thân cây cổ thụ, từng là những gã kh��ng lồ của rừng xanh, giờ đây đã hóa đá hoàn toàn, trơ trọi như những bộ xương khô gầy guộc vươn lên giữa bóng tối, không một chút dấu hiệu của sự sống. Tán lá của chúng đã biến mất, chỉ còn lại những cành cây gãy gập, những đường nét sắc nhọn như những móng vuốt của tử thần.

Điều đáng sợ nhất không phải là sự chết chóc hiện hữu, mà là sự trống rỗng. Tần Mặc quỳ xuống, đặt tay lên mặt đất khô cằn. Ngay lập tức, một cảm giác khủng khiếp ập đến. Không có một chút 'ý chí tồn tại' nào ở đây. Không có tiếng thì thầm của đất, không có rung động của đá, không có khao khát sinh trưởng của cỏ cây. Tất cả đã bị rút cạn, bị hút khô. Thứ còn lại chỉ là một khoảng không vô tận của sự tuyệt vọng và nỗi đau dội lại, những dư âm yếu ớt của những gì đã từng sống, đã từng tồn tại, nay chỉ còn là cái xác không hồn.

"Không còn... ý chí tồn tại nào ở đây. Chỉ có... sự trống rỗng và nỗi đau dội lại," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn run rẩy, đầy bi thương. Hắn ngước nhìn lên những thân cây hóa đá, cảm nhận được cái chết của chúng không phải là kết thúc tự nhiên, mà là một sự cưỡng bức, một sự hủy diệt có hệ thống. Hắn thấy được hình ảnh của một khu rừng xanh tốt, đầy sức sống, nay đã bị biến thành một nghĩa địa khổng lồ của ý chí.

Tô Lam kinh hoàng nhìn ngó xung quanh, ánh mắt nàng quét từ những thân cây hóa đá đến mặt đất nứt nẻ. Nàng là một kiếm khách, quen thuộc với sự sống động của thiên nhiên, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến nàng cảm thấy rợn người. "Đây là cái gì? Huyết Ma Giáo đã làm gì ở đây?" Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, cảm thấy một sự bất lực khó tả.

Lục Vô Trần tiến lên, khuôn mặt khắc khổ của y càng thêm nặng trĩu. Y chỉ tay vào những đường mạch đen kịt, như những đường gân âm khí, đang tỏa ra từ khắp nơi trên mặt đất và tường đá, hội tụ về một điểm ở phía xa. "Đây là 'Huyết Tế Sinh Khí', Tần Mặc," y nói, giọng y trầm đục, vang vọng trong không gian trống rỗng. "Huyết Ma Giáo đang hút cạn sự sống, sinh khí của cả một vùng đất, của vạn vật nơi đ��y để phục vụ cấm thuật của chúng."

Y thở dài một tiếng nặng nề, "Trong Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, khi mọi tông môn đều khao khát sức mạnh để thăng tiên, để vượt qua giới hạn của bản thân, thì các tà giáo như Huyết Ma Giáo lại lạm dụng điều này đến cực đoan. Chúng không ngừng tìm kiếm những cấm thuật để nhanh chóng gia tăng sức mạnh, không quan tâm đến hậu quả. 'Huyết Tế Sinh Khí' là một trong số đó. Bằng cách rút cạn ý chí tồn tại, sinh khí của vạn vật, chúng có thể tạo ra một nguồn năng lượng khổng lồ, phục vụ cho những mục đích đen tối của mình."

Hắc Phong khẽ sủa, một tiếng kêu yếu ớt, không phải gầm gừ hung hãn, mà là một tiếng rên rỉ bất an. Đôi mắt đỏ rực của nó giờ đây không còn vẻ hung tợn, mà ánh lên sự lo lắng. Nó cảm nhận được sự ghê tởm của vùng đất này, một nơi mà sự sống đã bị vắt kiệt, để lại chỉ còn là cái chết và sự trống rỗng. Bản năng của một thần thú khiến nó cảm thấy bất an tột độ trước sự mất cân bằng này.

Vô Danh Khách gật đầu trầm mặc, ánh mắt y quét qua những tàn tích của sự sống đã chết. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," y lẩm bẩm, giọng nói u uẩn, vang vọng một chân lý cổ xưa. "Nhưng Huyết Ma Giáo còn đi xa hơn. Chúng không muốn vạn vật thăng tiên, chúng chỉ muốn biến vạn vật thành những công cụ để phục vụ cho sự 'thăng tiến' của riêng chúng, bằng cách rút cạn sự sống của kẻ khác." Y lắc đầu, nỗi chán nản hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ. "Thảm cảnh này, ta đã từng chứng kiến ở những nơi khác, nhưng chưa bao giờ thấy quy mô lớn đến như vậy."

Tần Mặc đứng dậy, nắm chặt bàn tay. Cơn phẫn nộ bùng lên trong lòng hắn. Hắn không chỉ tức giận vì sự tàn ác, mà còn vì sự vô tri, sự mù quáng của Huyết Ma Giáo. Chúng không hiểu rằng, khi rút cạn 'ý chí tồn tại' của vạn vật, chúng đang tự hủy hoại chính nền tảng của thế giới. Hắn cảm thấy mình phải ngăn chặn điều này, dù phải đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào. Cảm giác lạnh lẽo, ẩm ướt, và áp lực tâm linh từ môi trường xung quanh đè nặng lên cả nhóm, khiến việc di chuyển trở nên khó khăn, nhưng ý chí của Tần Mặc lại càng trở nên sắt đá. Hắn biết, mối đe dọa không chỉ dừng lại ở đây. Vùng đất chết này chỉ là một bước đệm cho một âm mưu lớn hơn nhiều.

***

Họ tiếp tục tiến sâu vào vùng đất chết. Mỗi bước chân đều giẫm lên sự mục rữa và trống rỗng. Cuối cùng, ở trung tâm của không gian rộng lớn này, một cảnh tượng kinh hoàng và hùng vĩ đến mức khó tin hiện ra trước mắt họ.

Đó là một 'Đài Tế Huyết Khí' khổng lồ. Không phải là một cấu trúc được xây dựng tinh xảo, mà là một khối đá cổ xưa, nguyên khối, được chạm khắc thành hình thù quái dị, vươn cao như một ngọn núi đá thu nhỏ. Trên bề mặt của đài tế, vô số ký hiệu tà ác, những văn tự cổ xưa không rõ nguồn gốc, được khắc sâu và đang phát sáng đỏ rực, như thể chúng được viết bằng máu tươi và đang thở. Ánh sáng đỏ sẫm đó chiếu rọi khắp không gian, tạo nên một khung cảnh ma quái, nơi bóng tối và ánh sáng đỏ trộn lẫn vào nhau, khiến mọi thứ trở nên méo mó và đáng sợ.

Tất cả những đường mạch máu đen kịt mà Lục Vô Trần đã chỉ ra trước đó, những mạch âm khí rút cạn sinh khí của vùng đất chết, đều hội tụ về đài tế này. Chúng không chỉ kết nối với đất, mà còn vươn lên cao, uốn lượn như những con rắn khổng lồ, đổ vào một khối cầu năng lượng đen đặc đang lơ lửng phía trên đỉnh của đài tế.

Khối cầu này không ngừng xoay chuyển chậm rãi, nhưng lại phát ra một luồng áp lực mạnh mẽ đến nghẹt thở, như thể nó đang nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi âm thanh, mọi ý chí tồn tại trong không gian xung quanh. Tiếng ù ù trầm thấp, uy áp vang vọng từ khối cầu, như tiếng thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say, nhưng cũng như tiếng gầm gừ báo hiệu một sự thức tỉnh kinh hoàng. Mùi lưu huỳnh, mùi máu tươi, và một thứ mùi kim loại gỉ sét, hòa quyện với mùi ẩm mốc và khí độc mạnh mẽ, khiến cho khứu giác của họ bị tấn công dữ dội.

Tần Mặc đứng sững lại, ánh mắt hắn dán chặt vào khối cầu năng lượng đen. Hắn cảm nhận được một 'ý chí' khổng lồ, nguyên thủy, nhưng lại b��� bóp méo đến tận cùng bởi tà ác, đang dần được nuôi dưỡng bên trong khối cầu. Nó không phải là một ý chí đã chết, mà là một ý chí đang được 'tái sinh', được 'tạo ra' từ sự hủy diệt của vô số ý chí khác.

"Nó không chỉ là sức mạnh... Nó là một ý chí! Một ý chí đang được... tái sinh!" Tần Mặc thốt lên, giọng nói hắn vang vọng sự kinh hoàng, xen lẫn một sự ghê tởm sâu sắc. Hắn cố gắng 'nghe' sâu hơn vào khối cầu, và một mối liên kết mơ hồ nhưng đáng sợ với Vực Sâu Vô Định hiện lên trong tâm trí hắn. Đó là một cảm giác lạnh lẽo, sâu thẳm, không đáy, như đang nhìn vào vực thẳm của chính sự tồn tại. Hắn cảm thấy mình đang đứng trước một thứ gì đó vượt xa mọi sự hiểu biết của hắn về 'vật tính' và 'ý chí tồn tại'.

Vô Danh Khách tiến lên, ánh mắt u uẩn của y nhìn chằm chằm vào khối cầu năng lượng, đôi mắt đầy suy tư. "Một nghi lễ cổ xưa... không phải để thăng tiên, mà để... tái tạo thứ gì đó từ Vực Sâu Vô Định," y nói, giọng điệu trầm thấp, vang vọng như một lời tiên tri. "Huyết Ma Giáo không chỉ đơn thuần là muốn hút cạn sinh khí để tăng cường sức mạnh cá nhân. Chúng đang cố gắng tạo ra một 'vật' mới, một thực thể mới, từ chính sự hủy diệt của vạn vật."

Tô Lam và Lục Vô Trần đã tiến đến gần đài tế hơn, ánh mắt họ quét qua những ký hiệu tà ác. "Những ký hiệu này..." Lục Vô Trần lẩm bẩm, "Chúng không phải là văn tự của Huyền Vực hiện tại. Đây là những chú văn cổ xưa, có lẽ là từ thời kỳ Hồng Hoang, liên quan đến các cấm thuật khai sinh và biến đổi vật chất nguyên thủy. Chúng đang cố gắng định hình một thứ gì đó..."

Tô Lam cau mày, vẻ mặt nàng lộ rõ sự lo lắng. "Nếu chúng đang 'tái sinh' một ý chí... thì đó sẽ là một ý chí như thế nào? Từ đâu mà ra?" Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Hắc Phong gầm gừ, đôi mắt đỏ rực của nó dán chặt vào khối cầu năng lượng. Nó cảm nhận được một mối nguy hiểm khổng lồ, một sự đe dọa đến bản năng sinh tồn của mọi sinh linh. Nó sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào, nhưng luồng năng lượng từ khối cầu này khiến nó cảm thấy một sự bất lực khó tả.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nỗi kinh hoàng dần được thay thế bằng sự quyết tâm. Hắn đã hiểu. Huyết Ma Giáo không chỉ là một giáo phái tà ác thông thường. Chúng đang lợi dụng sự "Thịnh Trị Thăng Tiên" của toàn bộ Huyền Vực, lợi dụng khao khát vươn cao của các tông môn chính đạo, để che giấu một âm mưu động trời. Chúng không muốn ai thăng tiên, chúng chỉ muốn hủy diệt để kiến tạo một thực thể mới, một "vật" mang ý chí tà ác từ Vực Sâu Vô Định, có khả năng thay đổi hoàn toàn bản chất của thế giới này.

Hắn nhìn khối cầu đen đặc đang lơ lửng, cảm nhận được sự kết nối mơ hồ của nó với Vực Sâu Vô Định – một vực thẳm không chỉ của không gian mà còn của thời gian và ý chí. Hắn chợt nhớ lại lời cảnh báo cổ xưa: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Giờ đây, hắn hiểu rằng, không chỉ là sự truy cầu vô độ sẽ dẫn đến tai họa, mà còn là sự lạm dụng, sự bóp méo ý chí tồn tại của vạn vật, để tạo ra một thứ gì đó kinh hoàng hơn cả sự diệt vong. Và hắn biết, mình là người duy nhất có thể nghe được tiếng gào thét của ý chí ấy, người duy nhất có thể ngăn chặn tai họa này.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free