Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 658: Lời Than Từ Khối Thịt Vô Tri: Nỗi Đau Của Bản Chất Bị Biến Dạng

Tiếng gió rít thê lương vẫn luồn qua những khe đá đổ nát của Làng Vọng Cổ, hòa quyện với những âm thanh gào rú, gầm gừ trầm đục dội lên từ sâu thẳm lòng đất. Sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ tàn tích, khiến mọi thứ chìm trong một màu xanh xám u ám, lạnh lẽo đến thấu xương. Mùi ẩm mốc của đất chết, mùi lưu huỳnh nồng nặc và cả mùi máu tanh khó tả quấn quýt lấy khứu giác, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng trĩu bi ai.

Tần Mặc đứng trước tấm bia đá đổ nát, những ký tự cổ xưa đã mờ phai nhưng lời cảnh báo vẫn còn vang vọng trong tâm trí. Hắn nhắm mắt, cố gắng loại bỏ những tạp âm hỗn độn, tập trung vào luồng ý chí u ám, đau đớn cuộn trào từ bên dưới.

"Lời cảnh báo trên bia đá... và âm thanh này," hắn khẽ nói, giọng trầm đục khẽ rung lên vì nỗi đau mà hắn đang cảm nhận. "Huyết Ma Giáo không chỉ tàn phá trên mặt đất, chúng còn đào sâu vào lòng đất, biến nơi đây thành địa ngục."

Lục Vô Trần tiến lại gần, ánh mắt y nhìn chằm chằm vào khoảng đất trống bên cạnh tấm bia, nơi những ngọn cỏ dại mọc lưa thưa, che khuất một vết nứt nhỏ. "Đây có thể là một trong những hầm ngầm bí mật của chúng. Trong thời đại này, khi các tông môn chính phái truy lùng gắt gao, chúng rất giỏi che giấu dấu vết, ẩn mình trong những khe nứt của thế giới." Y thở dài, tiếng thở dài mang theo sự mệt mỏi và chán nản muôn thuở. "Ta đã từng nghe nói về những 'địa cung huyết tế' như vậy, nơi chúng không chỉ hành lễ trên mặt đất mà còn đào sâu xuống, tận dụng địa khí âm hàn để nuôi dưỡng những cấm thuật tà ác."

Tần Mặc đưa tay chạm nhẹ vào mặt đất, năng lực 'ý chí tồn tại' của hắn lan tỏa, thâm nhập vào từng hạt đất, từng thớ đá, dò xét nguồn gốc của âm thanh và luồng khí tức kia. Hắn cảm nhận được một mạng lưới phức tạp của những đường hầm, những lối đi đư��c đục đẽo một cách tinh vi, dẫn xuống sâu hun hút như một mê cung vô tận. Từ những đường hầm ấy, tiếng gầm gừ không rõ ràng và những âm thanh rít lên như kim loại cọ xát vào nhau càng lúc càng rõ rệt, xen lẫn với tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo nên một bản giao hưởng của sự chết chóc và điên loạn.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, đã đứng sẳn sàng, nhe nanh gầm gừ về phía những luồng khí tức tà ác. Nó ngửi thấy mùi tanh tưởi, ghê tởm, một mùi hương mà bản năng hoang dã của nó lập tức nhận ra là hiểm nguy và mục nát.

"Ở đây," Tần Mặc chỉ vào một tảng đá lớn nằm nghiêng, bị rêu phong che phủ, như thể nó đã nằm đó hàng ngàn năm. "Dưới tảng đá này có một lối vào."

Hắc Phong không chần chừ, nó dùng móng vuốt sắc bén như thép, cạy mạnh vào chân tảng đá. Những tiếng "két, két" ma sát chói tai vang lên, và tảng đá dịch chuyển, để lộ ra một khe hở hẹp, tối đen như mực. Một luồng gió lạnh buốt từ dưới đó thổi lên, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của đất đá ngàn năm, cùng với mùi tanh nồng của máu và khí độc.

Tô Lam rút phượng kiếm ra, mũi kiếm phát ra ánh sáng xanh nhạt, chiếu rọi vào bên trong. Lối vào là một đường hầm dốc, những bậc đá thô sơ dẫn xuống sâu thẳm, nơi ánh sáng từ kiếm của nàng cũng không thể xuyên thấu hoàn toàn. Vô Danh Khách siết chặt bầu rượu trong tay, ánh mắt y quét qua lối vào, vẻ mặt thâm trầm. "Càng sâu vào lòng đất, tà khí càng đậm đặc. Các ngươi hãy cẩn trọng."

"Đừng để những ám ảnh của quá khứ làm lu mờ hiện tại," Lục Vô Trần khẽ nói, ánh mắt y nhìn về phía Tần Mặc, như muốn nhắc nhở hắn về gánh nặng mà hắn đang mang. Y biết rằng Tần Mặc là người nhạy cảm nhất với những nỗi đau của vạn vật, và nơi đây, chắc chắn sẽ là một địa ngục đối với tâm hồn hắn.

Không nói thêm lời nào, Tần Mặc bước xuống trước, theo sau là Hắc Phong, Tô Lam, Lục Vô Trần và Vô Danh Khách. Mỗi bước chân của họ đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch, bị nuốt chửng bởi sự lạnh lẽo và bóng tối vô tận.

Khi đoàn người tiến sâu vào hầm ngầm, ánh sáng yếu ớt từ tinh thạch gắn trên vách đá bắt đầu xuất hiện, chỉ đủ soi rọi những hình thù ghê rợn, những ký hiệu tà thuật được khắc vội vã trên vách đá ẩm ướt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần hang, tiếng gió lướt qua các khe đá tạo ra những âm thanh u ám, khiến không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Mùi đất ẩm, đá, khoáng vật đặc trưng hòa lẫn với mùi tanh nồng của các quái vật dưới lòng đất, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.

Bầu không khí lạnh lẽo, ẩm ướt và ngột ngạt bao trùm lấy họ, đè nặng lên mọi giác quan. Tần Mặc cảm thấy như có hàng ngàn sợi tơ vô hình đang bám víu lấy hắn, cố gắng kéo hắn vào vực sâu của sự tuyệt vọng. Hắn cố gắng duy trì sự bình tĩnh, dùng năng lực của mình để nhận biết mọi chuyển động, mọi rung động dù là nhỏ nhất từ những lối đi chằng chịt xung quanh.

Đột nhiên, một tiếng rít chói tai xé tan sự tĩnh mịch, và từ một ngách tối, hàng trăm sinh vật nhỏ bé, thân hình biến dạng lao tới. Chúng không còn là những Linh Trùng vô hại mà Tần Mặc từng biết. Thay vào đó, chúng là những khối thịt nhão nhoẹt, chi chít những cặp chân dị dạng, đôi mắt đỏ ngầu lồi ra khỏi hốc mắt, phản chiếu ánh sáng yếu ớt một cách ghê rợn. Miệng chúng nhe ra những chiếc răng sắc nhọn, tiết ra chất dịch màu xanh lục hôi thối.

"Trời ạ! Đây là những sinh vật gì? Chúng đã bị biến đổi hoàn toàn!" Tô Lam kinh hãi thốt lên. Nàng chưa từng thấy thứ gì kinh tởm đến vậy. Những giáo lý tông môn về sự thuần khiết của vạn vật dường như đang bị đạp đổ từng chút một.

Hắc Phong gầm gừ một tiếng dữ tợn, bản năng hoang dã trỗi dậy. Nó lập tức xông lên, thân hình to lớn như một bóng ma đen tuyền lao vào giữa bầy Linh Trùng biến dị. Móng vuốt sắc nhọn của nó xé toạc không khí, bộ lông cứng như thép bật ra từng đợt công kích. Từng con Linh Trùng bị nó xé nát, bắn tung tóe những mảnh thịt ghê tởm và chất dịch xanh đen.

Tần Mặc nắm chặt tay, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên sự đau đớn tột cùng. Hắn cố gắng 'nghe' ý chí của chúng, nhưng chỉ nhận được những tiếng than khóc vô hình, những luồng ý niệm vặn vẹo của sự giằng xé nội tâm. Chúng không còn là những Linh Trùng nhút nhát, yếu ớt khao khát sự an toàn của bầy đàn nữa. Chúng là những nạn nhân bị tra tấn, bị bóp méo đến tận cùng bản chất, giờ đây chỉ còn lại khao khát hủy diệt, khao khát thoát khỏi nỗi đau đang giày vò chúng.

"Chúng từng là những Linh Trùng, Thổ Linh vô hại... sống nhờ vào sự thuần khiết của thiên nhiên," Tần Mặc nói, giọng hắn nghẹn lại. "Huyết Ma Giáo đã bóp méo bản chất của chúng, biến chúng thành những con rối điên loạn, chỉ biết tấn công và hủy diệt." Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của những sinh vật này, sự mất mát của cái "tôi" nguyên thủy, bị thay thế bằng một cơn khát máu vô thức. Chúng không còn khao khát được sống, mà chỉ khao khát được chấm dứt sự tồn tại méo mó này.

Tô Lam, dù đang chiến đấu với những sinh vật ghê tởm kia, vẫn không khỏi rùng mình khi nghe Tần Mặc nói. Nàng nhìn những con Linh Trùng đang bị Hắc Phong xé xác, và lần đầu tiên, nàng không cảm thấy chúng là quái vật cần phải tiêu diệt, mà là những linh hồn đáng thương cần được giải thoát. Sự tàn bạo của Huyết Ma Giáo không chỉ thể hiện ở những nghi lễ máu tanh, mà còn ở cách chúng biến đổi những sinh linh vô tội, cướp đi bản chất và ý chí tự do của chúng.

Lục Vô Trần lắc đầu, khuôn mặt khắc khổ càng thêm u tối. "Đây là một trong những cấm thuật cấp thấp nhất của Huyết Ma Giáo, 'Biến Dạng Sinh Linh'. Chúng dùng tà thuật và linh khí biến chất để cưỡng ép các 'vật' nhỏ bé thay đổi hình thái, tăng cường sức mạnh trong một thời gian ngắn. Tuy nhiên, cái giá phải trả là sự mất mát vĩnh viễn của bản chất, và sự điên loạn không thể cứu vãn. Trong Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, khi con người khao khát sức mạnh, những cấm thuật như thế này đã được nghiên cứu và phát triển một cách điên cuồng, biến các sinh linh thành công cụ phục vụ cho dục vọng của kẻ mạnh."

Vô Danh Khách vẫn giữ vẻ mặt thâm trầm, ánh mắt y sắc bén quét qua những con Linh Trùng biến dị đang giãy giụa trong vũng máu. "Con đường lên tiên, cũng là con đường mất đi chính mình," y khẽ nói, lời nói như một lời tiên tri, một sự khẳng định bi thảm cho số phận của vạn vật khi bị ép buộc đi ngược lại bản chất.

Sau một hồi chiến đấu, Hắc Phong đã tiêu diệt gần hết bầy Linh Trùng. Khí tức hung dữ của nó vẫn chưa hoàn toàn tan biến, đôi mắt đỏ rực của nó vẫn cảnh giác quét qua những ngóc ngách tối tăm. Đoàn người tiếp tục tiến sâu hơn vào mê cung hầm ngầm, mỗi bước chân đều nặng trĩu.

Càng đi sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt, áp lực từ lòng đất đè nặng lên vai. Những tiếng rên rỉ yếu ớt, xen lẫn tiếng gầm gừ trầm đục ngày càng rõ ràng. Từ xa, một ánh sáng đỏ sẫm lập lòe, chiếu rọi những ký hiệu tà thuật trên vách đá, tạo nên một khung cảnh rùng rợn như địa ngục.

Họ tiến vào một căn phòng rộng lớn hơn, có vẻ như là một phòng nghi lễ phụ. Ở trung tâm căn phòng, một Thổ Linh khổng lồ, cao tới ba trượng, đang bị trói buộc bằng các xiềng xích năng lượng màu đỏ thẫm. Xiềng xích cắm sâu vào thân thể nó, phát ra những tia sáng chói mắt, liên tục rút cạn năng lượng và bóp méo hình hài.

Thổ Linh, vốn là những sinh vật chất phác, chậm chạp, yêu thích sự ổn định và cây cối, giờ đây lại bị biến dạng thành một khối thịt đá ghê tởm. Thân thể nó phình ra những khối u cục sần sùi, màu sắc xám xịt pha lẫn những đường gân đỏ như máu. Một bên mắt của nó đã bị hóa đá hoàn toàn, bên còn lại thì lồi ra, ánh lên nỗi kinh hoàng và đau đớn tột cùng. Tiếng rên rỉ của nó không phải là tiếng gầm gừ của quái vật, mà là tiếng kêu than yếu ớt, đầy thống khổ, như một đứa trẻ bị bỏ rơi.

"Đây là 'Nghi Lễ Huyết Thực Vật Tính'," Lục Vô Trần nói, giọng y trầm đục, vang vọng trong không gian u ám. Y chỉ vào những ký hiệu tà thuật trên vách đá. "Chúng ép các 'vật' hấp thụ tà khí và linh khí bị bóp méo để nhanh chóng 'thăng cấp' thành công cụ chiến tranh. Cấm thuật này rất phổ biến trong Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, khi các giáo phái tà ác muốn tạo ra những 'binh khí sống' có sức mạnh vượt trội trong thời gian ngắn nhất. Chúng tin rằng, bằng cách cưỡng ép vạn vật 'thăng tiến', chúng có thể tạo ra một đội quân bất khả chiến bại."

Tần Mặc nhắm mắt lại, nỗi đau đớn tột cùng từ ý chí của Thổ Linh biến dị tràn ngập tâm trí hắn. Hắn thấy được hình ảnh một Thổ Linh hiền lành, chậm rãi nuôi dưỡng những mầm cây, yêu thích sự yên bình của đất mẹ. Nhưng giờ đây, tất cả đã bị xé nát. Ý chí của nó giằng xé giữa bản chất hiền lành và sự cưỡng ép tàn bạo, giữa khao khát được trở về với đất và nỗi sợ hãi tột độ khi bị biến thành thứ ghê tởm này.

"Nó đang cầu xin... cầu xin được chết, được giải thoát khỏi sự biến dạng này," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn run rẩy. Hắn bước đến gần Thổ Linh, bất chấp sự nguy hiểm, đưa tay chạm nhẹ vào khối thịt đá sần sùi của nó. Một luồng ý chí nhẹ nhàng, đầy thấu cảm từ hắn truyền sang Thổ Linh, cố gắng xoa dịu nỗi đau đang giày vò nó.

Nhưng dường như, sự chạm vào của Tần Mặc lại càng làm nó thêm giằng xé. Khối thịt đá khổng lồ run rẩy dữ dội, xiềng xích năng lượng va đập vào nhau tạo ra âm thanh chói tai. Một con mắt còn lại của Thổ Linh nhìn Tần Mặc, không phải với sự hung tợn, mà với nỗi tuyệt vọng vô bờ bến. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ hơn, như một tiếng gào thét câm lặng: "Hãy giết ta! Hãy giải thoát cho ta!"

Tô Lam rút kiếm ra, ánh mắt nàng kiên định. "Vậy chúng ta phải làm gì? Để nó tiếp tục chịu đựng nỗi thống khổ này sao?" Nàng nhìn Tần Mặc, chờ đợi quyết định của hắn. Đối với nàng, việc giải thoát cho sinh vật này, dù phải kết thúc sự sống của nó, cũng là một hành động nhân từ hơn là để nó tiếp tục sống trong sự tra tấn.

Hắc Phong gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Thổ Linh biến dị. Nó cảm nhận được sự đau đớn của sinh vật này, và bản năng bảo vệ Tần Mặc khiến nó cảnh giác với bất kỳ mối đe dọa nào, dù là từ một nạn nhân đáng thương.

Vô Danh Khách đứng lặng lẽ bên cạnh, ánh mắt y quét qua các ký hiệu tà thuật trên vách đá, rồi lại dừng lại ở Thổ Linh đang giãy giụa. Y không nói gì, nhưng vẻ mặt thâm trầm của y cho thấy y đã chứng kiến quá nhi���u bi kịch như thế này trong hành trình của mình. Y biết rằng, đây chỉ là một trong vô vàn những sinh linh bị Huyết Ma Giáo biến chất, một lời nhắc nhở nghiệt ngã về cái giá phải trả của sự truy cầu sức mạnh mù quáng.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, gỡ tay khỏi Thổ Linh biến dị. Nỗi đau của nó quá lớn, ý chí của nó quá vặn vẹo. Hắn không thể cứu vãn nó. "Chúng ta không thể để nó tiếp tục chịu đựng," hắn nói, giọng nói tuy trầm nhưng đầy kiên quyết. Hắn nhìn Tô Lam, ánh mắt truyền đi sự chấp thuận đau đớn.

Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý chí khác, mạnh mẽ hơn, phức tạp hơn, nhưng cũng đầy giằng xé hơn, đang dội lên từ sâu thẳm dưới chân họ, từ một nơi còn tối tăm và bí ẩn hơn căn phòng này. Đó không phải là ý chí điên loạn của một sinh vật bị biến dị cấp thấp, cũng không phải là tiếng than khóc của một vật phẩm bị tha hóa. Đó là một sự hỗn loạn của quyền năng và đau khổ, của sự khao khát và tuyệt vọng, một ý chí bị bóp méo đến tận cùng, nhưng vẫn còn đó một phần bản chất nguyên thủy đang cố gắng vùng vẫy.

Hắn ngước nhìn lên, đôi mắt đen láy xuyên qua bóng tối, như thể muốn nhìn thấu qua lớp đất đá dày cộm để dò xét nguồn gốc của luồng ý chí bí ẩn kia. Huyết Ma Giáo không chỉ giam cầm và biến chất những sinh linh vô tội, chúng còn đang che giấu một bí mật kinh hoàng hơn nhiều, một thực thể, hay một vật phẩm cổ xưa nào đó, đang chịu đựng sự tra tấn khủng khiếp hơn cả những gì hắn vừa chứng kiến. Và Tần Mặc biết, mối đe dọa thực sự, có lẽ đang chờ đợi họ ở sâu hơn nữa, trong trái tim của địa ngục này.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free