Vạn vật không lên tiên - Chương 661: Cứ Điểm Huyết Tế: Nghi Lễ Biến Đổi Của Tà Giáo
Mùi hôi thối từ cõi chết, mùi máu và lưu huỳnh, vẫn luẩn quẩn trong không khí, nhưng trong lòng Tần Mặc, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, rực cháy hơn bao giờ hết. Hắn biết, hành trình này còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không đơn độc, và ý chí của hắn sẽ không bao giờ bị bẻ cong.
Sau lời đe dọa đầy ẩn ý của Huyết Đao Khách, sự im lặng nặng nề bao trùm hầm ngục như một tấm màn tang. Tiếng bước chân của hắn ta đã tan biến vào bóng tối, nhưng dư âm của những lời nói đó thì vẫn còn vương vấn, gieo rắc sự bất an vào tận xương tủy. Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong đứng đó, những bóng hình lẻ loi giữa không gian rộng lớn, tăm tối, nơi tà khí vẫn cuộn trào như một dòng sông ngầm.
“Huyết Đao Khách không hề rút lui đơn thuần… hắn đang thử chúng ta, hoặc muốn chúng ta nhìn thấy điều gì đó,” Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn trầm tĩnh nhưng ánh mắt lại sắc như dao, quét qua từng ngóc ngách của hầm ngục. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo vẫn còn lẩn khuất, như một ánh nhìn vô hình đang dõi theo họ từ phía xa, một sự chú ý không mấy thiện lành. Những vách đá xung quanh, đen thẫm và thô kệch, rỉ ra thứ chất lỏng màu đỏ sẫm, đặc quánh như máu khô, chảy thành từng dòng nhỏ rồi tụ lại dưới chân, tạo thành những vũng máu nhớp nháp phản chiếu ánh sáng yếu ớt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều, đứt quãng từ đâu đó trong bóng tối, nghe như tiếng thời gian đang nhỏ giọt vào một cái hố sâu vô tận.
Tô Lam siết chặt tay Tần Mặc, bàn tay nàng vẫn còn run rẩy nhẹ. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây toát lên vẻ cảnh giác cao độ, đôi mắt phượng sắc sảo không ngừng quan sát xung quanh. “Nơi này còn ghê tởm hơn những gì ta từng tưởng tượng. Tà khí đang cố gắng ăn mòn ý chí của ta một lần nữa,” nàng nói, giọng thì thầm, đầy vẻ rùng mình. Dù đã được Tần Mặc thanh tẩy, nhưng nỗi ám ảnh về khoảnh khắc ý chí bị bẻ cong, bị kéo vào vòng xoáy hủy diệt vẫn còn hiện hữu trong tâm trí nàng, như một vết sẹo vô hình. Mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc, mùi xác thối và mùi máu tươi, tạo nên một hỗn hợp khó chịu đến mức khiến người ta buồn nôn. Không khí nóng bức và ngột ngạt, như thể đang bị nung nấu trong một cái lò khổng lồ, nhấn chìm mọi sinh linh vào sự tuyệt vọng.
Lục Vô Trần thở dài một tiếng nặng nề, đôi mắt sâu trũng của y lộ vẻ mệt mỏi và chán chường. Y khẽ cúi xuống, chạm nhẹ vào vũng chất lỏng đỏ sẫm dưới chân, rồi ngẩng đầu lên nhìn Tần Mặc với vẻ mặt nghiêm trọng. “Mùi này… có cả mùi máu tươi và mùi của những vật chất đang bị cưỡng ép biến đổi. Chúng ta đang đến gần một cứ điểm quan trọng. E rằng, những gì Huyết Đao Khách nói không phải là lời khoác lác. Huyết Ma Giáo đang thực sự biến đổi vạn vật, không chỉ là hút cạn sinh khí,” y giải thích, giọng nói trầm và khàn. Y chỉ vào những sợi xiềng xích bằng sắt gỉ sét treo lơ lửng trên vách đá, một vài sợi vẫn còn vương vãi những mảng thịt khô và máu bầm, như thể vừa được dùng để giam cầm thứ gì đó khủng khiếp. Phía xa hơn, những cánh cửa sắt nặng nề, cũ kỹ và đầy vết xước, ẩn hiện trong bóng tối, càng làm tăng thêm vẻ u ám và chết chóc của nơi này.
Hắc Phong gầm gừ một tiếng, đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những bóng ma lờ mờ trong góc tối, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên, báo hiệu sự nguy hiểm đang đến gần. Nó không ngừng rúc đầu vào chân Tần Mặc, như muốn nhắc nhở hắn phải cẩn trọng. Tần Mặc đặt tay lên đầu Hắc Phong, vỗ nhẹ để trấn an nó, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi những vách đá rỉ máu và những cánh cửa sắt nặng nề. Hắn lắng nghe tiếng rên rỉ yếu ớt từ đâu đó vọng lại, không phải tiếng người, mà là tiếng kêu thảm thiết của những ý chí đang bị bóp méo, bị giằng xé. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi đau đớn, và một sự căm phẫn mãnh liệt đang trỗi dậy từ sâu thẳm lòng đất. Những luồng tà khí nồng nặc bao trùm lấy họ, cố gắng xuyên qua lớp phòng hộ của Tần Mặc, len lỏi vào tâm trí hắn, nhưng hắn vẫn giữ vững ý chí, không để bất kỳ sự xâm thực nào làm lung lay quyết tâm của mình. Hắn biết, mọi bước đi trong hầm ngục này đều có thể dẫn đến một phát hiện kinh hoàng, và họ phải chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất. Sự chú ý vô hình mà hắn cảm nhận được, có lẽ không phải là sự theo dõi đơn thuần, mà là một lời mời gọi, một thách thức từ Huyết Ma Giáo, muốn họ chứng kiến tận mắt những gì chúng đang làm. Và Tần Mặc, với ý chí kiên định và lòng đồng cảm sâu sắc với vạn vật, sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu.
***
Theo lời chỉ dẫn của Lục Vô Trần và sự dẫn dắt của "ý chí tồn tại" từ Tần Mặc, cả nhóm thận trọng tiến sâu hơn vào mê cung hầm ngục. Mùi vị của sự chết chóc càng lúc càng nồng đậm, hòa quyện với hơi nóng hầm hập và mùi lưu huỳnh khét lẹt đặc trưng của U Minh Cốc. Họ đi qua những hành lang chật hẹp, những ngã rẽ tối tăm, nơi mỗi bức tường đều nhuốm màu đỏ sẫm của máu và tà khí. Tiếng rên rỉ yếu ớt và đứt quãng mà Tần Mặc đã nghe thấy ban đầu giờ đây dần trở nên rõ ràng hơn, không phải tiếng của con người, mà là tiếng kêu thảm thiết của những linh hồn bị giam cầm, những ý chí bị xiềng xích.
Cuối cùng, sau một khúc quanh hiểm trở, một cảnh tượng rùng rợn hiện ra trước mắt họ. Đó là một hang động khổng lồ, rộng lớn đến mức có thể chứa cả một tòa thành. Không gian bên trong bị bao phủ bởi ánh sáng đỏ rực, lập lòe, không phải từ lửa mà từ hàng ngàn tinh thể huyết thạch lấp lánh được cắm khắp các vách đá và trần hang. Ở trung tâm hang động là một lò luyện khổng lồ, cao đến mấy trượng, được xây bằng đá đen và những phiến xương trắng toát, từ đó tỏa ra hơi nóng hầm hập và những luồng tà khí cuộn trào như những dải lụa đen. Dung nham sôi sục, đỏ tươi, chảy thành từng dòng từ các khe nứt trên vách hang, đổ xuống lò luyện, tạo nên một cảnh tượng tựa như địa ngục trần gian. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh từ núi lửa, mùi tro bụi, và mùi xác thối từ những bãi xương người chất đống ở các góc hang, tạo thành một sự kết hợp của các mùi hương khó chịu, khiến người ta buồn nôn.
Xung quanh lò luyện, hàng chục tín đồ Huyết Ma Giáo mặc áo choàng đỏ sẫm, khuôn mặt bị che kín bởi mũ trùm, đang vây quanh, thực hiện những nghi lễ quỷ dị. Họ đồng thanh hát vang những lời cầu kinh tà giáo, giọng điệu ma quái, trầm đục, hòa lẫn với tiếng rên rỉ yếu ớt của những linh hồn vật chất đang bị tra tấn. Tần Mặc cảm nhận được một luồng chấn động mạnh mẽ phát ra từ lò luyện, như thể có thứ gì đó khổng lồ đang bị cưỡng ép biến đổi bên trong.
Gần lò luyện, trên những giá đỡ bằng xương trắng, treo lủng lẳng nhiều vật phẩm khác nhau. Tần Mặc tập trung tinh thần, và ngay lập tức, hắn 'nghe' được những tiếng kêu than thảm thiết. Nổi bật nhất là một lá bùa cổ, Cổ Phù Linh, vốn được làm từ ngọc phỉ thúy xanh ng��t, giờ đây đã chuyển sang màu đỏ sẫm, bị quấn chặt bởi những sợi khí đen đặc quánh. Nó run rẩy, phát ra những luồng năng lượng hỗn loạn, ý chí của nó đang bị bóp méo, giằng xé giữa bản chất trấn áp tà vật và sự cưỡng ép biến thành nguồn tà khí. Bên cạnh đó là một thanh dao găm, Đao Hồn, với lưỡi dao sắc bén và chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, giờ đây lại đang cong vênh một cách méo mó, những tiếng kêu thảm thiết không ngừng phát ra từ nó, như một linh hồn đang bị thiêu đốt. Nó cũng bị bao phủ bởi tà khí, ý chí sắc bén của nó đang bị biến chất thành một khát khao hủy diệt tàn bạo.
“Họ đang cưỡng ép ‘ý chí tồn tại’ của những vật này… biến chúng thành thứ phục vụ tà ác. Thật tàn nhẫn!” Tần Mặc thầm nhủ, giọng hắn nghẹn lại vì phẫn nộ. Hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng từ Cổ Phù Linh và Đao Hồn, chúng không muốn bị biến đổi, không muốn trở thành công cụ của tà ác, nhưng ý chí của chúng đang bị áp đảo bởi sức mạnh tàn bạo của Huyết Ma Giáo.
Tô Lam rùng mình, đôi mắt phượng của nàng mở to trong kinh hãi. Nàng chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng nào ghê rợn đến vậy. “Đây là những cấm thuật gì vậy? Chúng không chỉ thu thập tà khí mà còn biến đổi cả vật chất…?” nàng thì thầm, giọng nói run rẩy, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm của mình. Mùi máu tanh và lưu huỳnh xộc thẳng vào mũi nàng, khiến nàng cảm thấy quay cuồng.
Lục Vô Trần tiến lại gần hơn, ánh mắt y đầy vẻ buồn bã khi nhìn thấy Cổ Phù Linh và Đao Hồn đang bị tra tấn. “Đây là ‘Huyết Linh Biến Đổi’,” y giải thích, giọng nói trầm và đầy sự chua xót. “Trong ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị’, nhiều tông môn đã cố gắng ‘thăng cấp’ vật phẩm bằng cách này, tin rằng có thể khiến chúng đạt đến cảnh giới cao hơn, thậm chí thăng tiên. Nhưng họ chỉ dừng lại ở việc dùng linh khí tinh khiết. Huyết Ma Giáo đã đẩy nó đến cực đoan, dùng tà khí và máu tươi để tạo ra ‘vật’ mang ý chí méo mó, phục vụ cho chúng. Lá bùa đó… ta nhận ra nó là một Cổ Phù Linh từ thời cổ đại, từng dùng để trấn áp tà vật, mang trong mình ý chí bảo vệ và thanh tẩy. Giờ đây, nó đang bị biến thành nguồn tà khí, một sự phản bội trắng trợn đối với bản chất của nó.” Y ngừng lại, lắc đầu thất vọng. “Thanh dao găm kia, Đao Hồn, vốn là một thanh binh khí cổ, mang trong mình ý chí của một kiếm khách lừng danh, khao khát bảo vệ lẽ phải. Nhưng giờ đây, ý chí đó đang bị vặn vẹo, bị ép buộc trở thành một lưỡi dao chỉ biết chém giết, không còn mục đích nào khác.”
Trong khi Lục Vô Trần đang giải thích, những tín đồ Huyết Ma Giáo tiếp tục hát vang lời cầu kinh của chúng. Giọng điệu của chúng càng lúc càng cao, càng lúc càng điên cuồng, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt:
“Huyết tế dâng lên, linh hồn biến đổi, vạn vật quy phục, Vực Sâu thức tỉnh!
Máu tươi thấm đẫm, ý chí mê loạn, trật tự sụp đổ, trỗi dậy từ hoang tàn!
Không còn bản chất, không còn ràng buộc, chỉ có sức mạnh, chỉ có vĩnh hằng!
Vực Sâu mở lối, tái tạo càn khôn, linh hồn hợp nhất, Thăng Tiên tối cao!”
Tần Mặc siết chặt tay, những lời cầu kinh đó như những mũi kim ch��m vào tâm hồn hắn. Hắn cảm nhận được sự ghê tởm, sự phẫn nộ trào dâng trong lòng. Hắn nhìn Cổ Phù Linh và Đao Hồn, cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng của chúng, và một lần nữa, quyết tâm trong lòng hắn lại càng thêm kiên định. Hắn sẽ không để những thứ này tiếp tục diễn ra. Hắn sẽ bảo vệ bản chất của vạn vật, dù có phải đối đầu với toàn bộ Huyết Ma Giáo. Hắc Phong gầm gừ một tiếng, đôi mắt đỏ rực của nó ánh lên vẻ căm thù, sẵn sàng xông vào bất cứ lúc nào. Tô Lam nắm chặt chuôi kiếm, vẻ mặt nàng đầy kiên định, sẵn sàng chiến đấu bên cạnh Tần Mặc. Cả nhóm nấp mình trong bóng tối, quan sát từng động thái của kẻ địch, chờ đợi thời cơ thích hợp để hành động, hoặc để thu thập thêm thông tin về âm mưu kinh hoàng này.
***
Trong khi Tần Mặc đang tập trung cảm nhận nỗi đau từ Cổ Phù Linh và Đao Hồn, cố gắng thấu hiểu sâu hơn ý chí bị bóp méo của chúng, thì một sự thay đổi đột ngột xảy ra. Một trong những tín đồ Huyết Ma Giáo, đứng gần lò luyện nhất, chợt khựng lại. Hắn ta không quay đầu lại hoàn toàn, nhưng cơ thể hắn ta hơi nghiêng, và ánh mắt trống rỗng ẩn dưới chiếc mũ trùm đỏ sẫm như xuyên thấu bóng tối, nhìn thẳng về phía họ ẩn nấp. Không có sự kinh ngạc, không có bất kỳ biểu hiện cảm xúc nào, chỉ có một sự lạnh lùng và một sát khí vô hình tỏa ra, như thể hắn ta đã biết sự hiện diện của họ từ trước.
Từ một vị trí cao hơn, trên một ban công đá cheo leo nhìn xuống toàn bộ hang động, một bóng hình đồ sộ dần hiện rõ. Đó chính là Huyết Đao Khách. Hắn ta không bất ngờ, không có vẻ gì là ngạc nhiên khi một tín đồ phát hiện ra sự có mặt của Tần Mặc và đồng đội. Thay vào đó, một nụ cười nhạt đầy ẩn ý nở trên khuôn mặt dữ tợn của hắn, vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống cằm càng khiến nụ cười ấy thêm phần ghê rợn. Mái tóc đỏ sẫm của hắn rũ rượi, đôi mắt nhỏ hẹp ánh lên vẻ khinh miệt và tàn nhẫn. Hắn không hề tấn công, cũng không ra lệnh cho các tín đồ khác, mà chỉ khẽ ra hiệu bằng một cái vẫy tay nhẹ, ra hiệu cho họ tiếp tục nghi lễ. Hắn ta muốn Tần Mặc chứng kiến toàn bộ sự tàn bạo, sự tha hóa mà chúng đang gây ra.
“Thấy chưa? Sức mạnh không đến từ việc bảo vệ những thứ yếu đuối, mà từ việc biến đổi và chinh phục chúng,” Huyết Đao Khách cất tiếng, giọng hắn vang vọng khắp hang động, trầm thấp nhưng đầy quyền uy, mang theo sự chế giễu không che giấu. Mỗi lời nói của hắn như một nhát dao đâm thẳng vào triết lý của Tần Mặc. “Những ‘vật’ này sẽ trở thành một phần sức mạnh của chúng ta, phục vụ cho sự thức tỉnh của Vực Sâu! Các ngươi, những kẻ bám víu vào cái gọi là ‘bản chất’ tầm thường, mãi mãi không thể hiểu được sự vĩ đại của ‘Thăng Tiên’ thực sự.”
Tần Mặc siết chặt tay, móng tay hắn gần như đâm vào da thịt. Hắn cảm nhận được sự tức giận đang trào dâng trong lòng, nhưng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh bên ngoài. Hắn nhìn thẳng vào Huyết Đao Khách, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn biết, Huyết Đao Khách muốn hắn tuyệt vọng, muốn hắn nghi ngờ con đường của mình. Nhưng Tần Mặc sẽ không bao giờ ch��p nhận điều đó.
“Hắn muốn ta nhìn thấy… hắn muốn ta tuyệt vọng. Nhưng ta sẽ không bao giờ chấp nhận sự tha hóa này!” Tần Mặc thầm nhủ trong lòng, ý chí của hắn bùng cháy dữ dội. Nỗi đau từ Cổ Phù Linh và Đao Hồn, tiếng kêu than yếu ớt của chúng, lại càng củng cố quyết tâm của hắn. Hắn không thể để những sinh linh vô tội này, những vật phẩm mang ý chí riêng của mình, bị bóp méo và sử dụng cho mục đích tà ác.
Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, thân hình nàng căng thẳng, sẵn sàng lao vào chiến đấu bất cứ lúc nào. Đôi mắt phượng của nàng đầy cảnh giác, nhìn chằm chằm vào Huyết Đao Khách. Nàng không sợ hãi cái chết, nhưng nàng sợ hãi sự tha hóa, sợ hãi trở thành một thứ mà mình không muốn. Hắc Phong gầm gừ một tiếng nhỏ, đôi mắt đỏ rực của nó nheo lại, sẵn sàng xông lên bảo vệ chủ nhân của mình. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, đối chọi lại với hơi nóng và tà khí từ lò luyện.
Lục Vô Trần nhìn Huyết Đao Khách, vẻ mặt y nặng nề và đầy bi ai. Y biết rằng, nh���ng gì Huyết Đao Khách đang làm là một sự điên rồ, một sự hủy diệt đối với toàn bộ Huyền Vực. Nhưng y cũng hiểu được sự quyến rũ chết người của sức mạnh và sự “thăng tiên” mà Huyết Ma Giáo đang hứa hẹn.
Huyết Đao Khách không nói thêm lời nào. Hắn chỉ đứng đó, trên ban công đá cao vút, quan sát Tần Mặc và đồng đội bằng ánh mắt chế nhạo. Hắn như một vị thần tà ác đang chiêm ngưỡng những con kiến nhỏ bé đang cố gắng chống lại dòng chảy định mệnh. Tiếng cầu kinh của các tín đồ Huyết Ma Giáo tiếp tục vang vọng, càng lúc càng dồn dập, càng lúc càng cuồng nhiệt. Lò luyện khổng lồ phun ra những luồng tà khí đen đặc, bao phủ Cổ Phù Linh và Đao Hồn, khiến chúng càng lúc càng biến đổi, ý chí của chúng càng lúc càng bị bào mòn.
Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận sự giằng xé cuối cùng từ Cổ Phù Linh và Đao Hồn. Hắn biết, nếu không hành động ngay, những ý chí này sẽ hoàn toàn bị tha hóa, bị biến thành công cụ vô tri của Huyết Ma Giáo. Hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc bén và quyết đoán. Dù Huyết Đao Khách có muốn hắn tuyệt vọng đến đâu, Tần Mặc cũng sẽ không bao giờ cho phép điều đó xảy ra. Hắn sẽ chiến đấu, không phải vì sức mạnh, mà vì quyền được là chính nó của vạn vật. Cuộc đối đầu này, không còn là về bản thân hắn nữa, mà là về tất cả những ý chí đang bị đè nén, bị bóp méo bởi sự điên cuồng của những kẻ mù quáng theo đuổi cái gọi là “thăng tiên” hủy diệt.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.