Vạn vật không lên tiên - Chương 663: Bản Đồ Âm Khí: Lộ Diện Mưu Đồ Thôn Phệ Huyền Vực
Dưới ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua khe đá, xuyên qua màn sương mù dày đặc của U Minh Cốc, Tần Mặc cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong đã thoát ra khỏi cứ điểm tà ác của Huyết Ma Giáo. Tiếng gào thét phẫn nộ của Huyết Đao Khách và tiếng bước chân dồn dập của những kẻ truy đuổi dần chìm vào bóng tối thăm thẳm phía sau. Sự hỗn loạn mà Tần Mặc tạo ra từ những "ý chí" bị tha hóa đã mang lại cho họ một khoảng thời gian quý giá, đủ để trốn thoát khỏi hiểm địa.
Họ không dám dừng lại quá lâu. Hắc Phong, với bản năng của loài thú hoang dã, dẫn lối xuyên qua những hành lang đá lởm chởm, ẩm ướt, đôi khi phải luồn lách qua những khe nứt hẹp mà chỉ có thân hình của nó mới có thể lọt qua. Càng đi sâu vào lòng đất, không khí càng trở nên nặng nề, lạnh lẽo và đặc quánh mùi đất chết, lưu huỳnh cùng với một thứ mùi tanh nồng phảng phất từ đâu đó. Cuối cùng, sau một hồi lâu băng qua những lối đi quanh co như mê cung, Hắc Phong dừng lại trước một hốc đá lớn, tương đối kín đáo và có vẻ sạch sẽ hơn những nơi khác. Ánh sáng yếu ớt từ viên linh thạch trong tay Tô Lam soi rọi, để lộ những vách đá đen thô kệch, những xiềng xích bằng sắt gỉ sét treo lủng lẳng từ trần động, và những cửa sắt nặng nề bị bỏ hoang ở phía xa, gợi lên một quá khứ u ám, đầy rẫy sự tra tấn và tuyệt vọng. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ khe đá, hòa lẫn với tiếng gió rít thê lương vọng lại từ sâu thẳm hang động, càng tăng thêm vẻ hoang lạnh, tịch mịch.
“Chúng ta tạm dừng chân ở đây.” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn khàn đặc vì căng thẳng. Hắn đặt tay lên vách đá, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của bề mặt, như cố gắng tìm kiếm một chút bình yên từ sự tĩnh lặng của vạn vật. Khuôn mặt hắn vẫn còn vương nét mệt mỏi nhưng đôi mắt đen láy đã không còn sự hoang mang. Thay vào đó là một vẻ kiên định, sâu thẳm đến đáng sợ. Hắn vừa trải qua một cuộc đối đầu không chỉ với kẻ thù mà còn với chính nỗi sợ hãi c��a mình, đối diện với một thứ tà ác vượt xa mọi tưởng tượng.
Tô Lam gật đầu, khuôn mặt nàng tái nhợt vì kinh hoàng và mệt mỏi. Nàng nhanh chóng kiểm tra các vết thương nhẹ trên người và đồng đội. Vết xước trên cánh tay Lục Vô Trần, vết bầm tím trên vai Hắc Phong. “Ngươi có sao không, Tần Mặc?” Nàng hỏi, giọng đầy lo lắng, ánh mắt không rời khỏi hắn. Dù đã trải qua nhiều hiểm nguy cùng hắn, nhưng lần này, sự tàn bạo của Huyết Ma Giáo đã vượt quá giới hạn chịu đựng của nàng.
Tần Mặc lắc đầu. “Ta không sao. Nhưng những gì chúng ta chứng kiến…” Hắn ngừng lại, đôi mắt nhắm nghiền, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng về những “vật tế” bị biến dạng, méo mó trong lò huyết tế. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng hơn ai hết sự đau đớn, tiếng kêu gào thảm thiết từ sâu thẳm "ý chí" của chúng. Chúng không chỉ bị giết hại, bị hủy hoại, mà còn bị cưỡng ép tha hóa, bị bẻ cong bản chất.
Lục Vô Trần ngồi xuống, tựa lưng vào vách đá, khuôn mặt khắc khổ càng thêm mệt mỏi và u sầu. Y thở dài m��t tiếng, đôi mắt sâu trũng nhìn vào khoảng không vô định. “Cái ‘tà vật tinh anh’ đó… nó sẽ đáng sợ đến mức nào? Chúng ta có thể ngăn chặn nó không?” Tô Lam không kìm được mà hỏi, giọng nàng run rẩy.
Lục Vô Trần nhắm mắt, cố gắng trấn tĩnh bản thân. “Đây không chỉ là tạo ra một con quái vật thông thường, Tô Lam. Đây là sự dung hợp ý chí, một phiên bản cực đoan của ‘Vật Tính Luyện Hồn’ bị bẻ cong, được thúc đẩy bởi sự cuồng loạn của ‘thăng tiên’ trong ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị’. Trong thời đại mà vạn vật đều khao khát thăng tiến đến cực hạn, sự biến dị này càng dễ xảy ra. Huyết Ma Giáo đang lợi dụng chính bản chất của Huyền Vực, lợi dụng niềm tin mù quáng của chúng sinh để tạo ra một thứ vũ khí hủy diệt.” Y vươn tay, dùng một ngón tay run rẩy phác thảo vài ký hiệu cổ xưa trên nền đất ẩm ướt. “Những ký hiệu này… là biểu tượng cho các mạch địa khí, linh hồn của đất. Chúng đang bị rút cạn, bị cưỡng ép kết nối, bị bẻ cong để nuôi dưỡng cái gọi là ‘tà vật tinh anh’ đó. Đây là một cấm thuật cổ xưa bị thất truyền, một thứ bị cấm kỵ vì nó không phải để thăng tiến mà là để hủy diệt, để tạo ra sự hỗn loạn.”
Tần Mặc mở mắt, nhìn chằm chằm vào những ký hiệu trên đất. “Chúng không chỉ lợi dụng. Chúng đang cưỡng ép. Ta cảm nhận được sự đau đớn từ những ‘ý chí’ đó, ngay cả khi chúng đã méo mó, bị bóp méo đến không còn nhận ra bản chất ban đầu.” Giọng hắn trầm lắng, nhưng mỗi lời nói đều mang một sức nặng vô hình. “Khi ta chạm vào Cổ Phù Linh, vào Đao Hồn, ta nghe thấy tiếng thét của sự phản kháng, của sự tổn thương sâu sắc. Chúng không muốn bị biến thành thứ đó. Nhưng Huyết Ma Giáo đã dùng tà khí từ Vực Sâu để vặn vẹo ý chí của chúng, khiến chúng mất đi quyền được là chính mình.” Hắn nhíu mày, cảm thấy một nỗi đau nhói trong lồng ngực. “Cái ‘tà vật tinh anh’ này… nó là đỉnh cao của sự tha hóa, không phải là sự thăng hoa. Nó là một thực thể được sinh ra từ sự cưỡng ép, từ sự tuyệt vọng của vô vàn ý chí bị vặn vẹo, được nuôi dưỡng bằng sự mất cân bằng c���a Huyền Vực. Nó là lời cảnh báo sống động nhất cho chân lý: ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới’.”
Lục Vô Trần gật đầu, vẻ mặt càng thêm thê lương. “Chính xác. Những gì chúng ta chứng kiến là một sự biến chất kinh hoàng. Các tu sĩ trong ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị’ đã đẩy mọi thứ đến cực đoan, không màng đến hậu quả. Huyết Ma Giáo đã lợi dụng chính khao khát thăng tiến đó để phát triển cấm thuật, để tạo ra những thứ không nên tồn tại. Chúng muốn biến Huyền Vực thành một cái vỏ rỗng, một mảnh đất chết để phục vụ cho mục đích đen tối của chúng, hoặc của kẻ đứng sau chúng.” Y nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự hoài nghi và chán nản về nhân thế. “Ngươi là người duy nhất có thể nghe thấy ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, Tần Mặc. Ngươi cảm nhận được sự đau đớn đó, nghĩa là ngươi cũng là người duy nhất có thể hiểu được bản chất của thứ tà vật này. Việc chúng ta rút lui là đúng đắn. Chúng ta cần thêm thông tin, cần hiểu rõ hơn về cách chúng đang vận hành cấm thuật này, để tìm ra cách ngăn chặn.”
Tô Lam siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt nàng dần lấy lại sự kiên định. “Vậy chúng ta phải làm gì? Tiếp tục tìm kiếm trong cái Hầm Ngục Huyết Giáo này ư? Nó quá rộng lớn, và hiểm nguy rình rập khắp nơi.” Nàng nói, nhìn xung quanh những bức tường đá đen kịt, cảm thấy một sự ngột ngạt bao trùm.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía lối đi mà họ vừa đến, đầy vẻ cảnh giác. Nó như một chiến sĩ trung thành, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy để bảo vệ chủ nhân.
Tần Mặc nhắm mắt lại lần nữa, cố gắng lắng nghe những tiếng vọng còn sót lại từ ‘tà vật tinh anh’ trong tâm trí. Hắn cảm nhận được một luồng tà khí hỗn loạn, cuồng bạo nhưng cũng ẩn chứa sự rên rỉ, như một đứa trẻ bị bỏ rơi đang khóc than trong tuyệt vọng. Hắn hiểu rằng, để đối phó với nó, không thể chỉ dùng vũ lực. Phải hiểu được bản chất của nó, hiểu được gốc rễ của sự tha hóa. “Chúng ta cần tìm hiểu thêm về cách Huyết Ma Giáo đang vận hành những cấm thuật này. Lục Vô Trần, ngươi có nhớ bất kỳ ghi chép cổ nào, bất kỳ truyền thuyết nào về cách thức vạn vật bị biến đổi, hay về cách những mạch địa khí này hoạt động không?”
Lục Vô Trần trầm ngâm. Y cố gắng lục lọi trong kho tàng kiến thức uyên bác của mình, từng trang sách cũ kỹ, từng truyền thuyết xa xưa. “Trong một cuốn tàn thư cổ mà ta từng đọc, có nhắc đến việc U Minh Cốc này từng là nơi các đạo sĩ cổ đại nghiên cứu về ‘huyết mạch địa khí’. Có lẽ có những ghi chép về các nguồn âm khí tự nhiên bị bỏ quên… hoặc bị che giấu.” Y đột nhiên mở bừng mắt, một tia hy vọng lóe lên trong ánh mắt mệt mỏi. “Tuy nhiên, những ghi chép đó nói rằng các mạch địa khí này vô cùng tinh vi và phức tạp, không dễ gì tìm thấy. Chúng thường ẩn mình trong những nơi sâu thẳm nhất, được bảo vệ bởi những kết giới tự nhiên hoặc những cấm chế cổ xưa.”
Tần Mặc đưa tay lên vách đá một lần nữa, nhưng lần này, hắn không chỉ cảm nhận sự lạnh lẽo. Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tâm trí vào việc lắng nghe. H���n muốn tìm kiếm một điều gì đó khác, một ‘ý chí’ nguyên thủy, không bị vặn vẹo bởi tà khí. “Có… một cái gì đó. Rất cũ, rất sâu. Không phải tà khí, nhưng nó đã ở đây từ rất lâu. Nó đang gọi,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn thì thầm như thể sợ làm kinh động đến thứ ‘ý chí’ cổ xưa đó. Luồng ‘ý chí’ này rất yếu ớt, nhưng lại vô cùng kiên định, như một dòng chảy ngầm xuyên qua hàng ngàn năm lịch sử, mang theo những bí mật bị lãng quên. Nó không phải là một tiếng gọi rõ ràng, mà là một cảm giác, một sự rung động tinh tế mà chỉ Tần Mặc mới có thể nắm bắt. Nó khác biệt hoàn toàn với sự gào thét đau đớn của các “vật tế” hay sự hỗn loạn của “tà vật tinh anh”. Luồng ‘ý chí’ này mang theo hơi thở của đất đá, của thời gian, của sự chờ đợi.
Hắn từ từ di chuyển tay dọc theo vách đá, từng bước, từng bước một, như thể đang lần theo một sợi chỉ vô hình trong bóng tối. Tô Lam và Lục Vô Trần im lặng quan sát, không dám phát ra tiếng động nào, sợ làm gián đoạn sự tập trung của hắn. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đều và tiếng gió rít thê lương làm nền cho sự im lặng căng thẳng. Tần Mặc dẫn họ đi sâu hơn vào hốc đá, nơi ánh sáng từ linh thạch chỉ đủ soi rọi một khoảng không nhỏ hẹp. Cuối cùng, tay hắn dừng lại tại một điểm. “Ở đây,” hắn nói, giọng vẫn trầm thấp.
Hắc Phong, dường như cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường, khẽ rên lên một tiếng. Nó dùng mũi hít hà không khí, sau đó thận trọng dùng móng vuốt cào nhẹ vào vách đá. Từng lớp rêu phong, từng mảng đất đá mục nát rơi xuống, lộ ra một vết nứt nhỏ, được che giấu khéo léo đến mức nếu không phải Tần Mặc có năng lực đặc biệt, họ sẽ không bao giờ phát hiện ra. Bên trong vết nứt, một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi của đất cổ và rêu xanh, phả ra.
“Có một lối đi!” Tô Lam thốt lên, nàng đưa linh thạch lại gần, ánh sáng lung linh chiếu rọi vào bên trong. Lối đi hẹp, tối tăm, nhưng không có vẻ gì là tà khí. Ngược lại, nó toát lên một vẻ cổ kính, u tịch, như thể chưa từng có ai đặt chân đến trong hàng vạn năm.
Lục Vô Trần tiến lại gần, nhìn vào trong. “Đây có lẽ là một lối đi tự nhiên, sau này bị đá lở hoặc thời gian vùi lấp. Nếu đây thực sự là nơi các đạo sĩ cổ đại nghiên cứu địa khí, thì những lối đi bí mật như vậy là điều hoàn toàn có thể xảy ra.” Y nói, ánh mắt đầy vẻ tò mò và thận trọng. “Nhưng chúng ta không biết điều gì đang chờ đợi bên trong.”
Tần Mặc nhìn vào lối đi hẹp, cảm nhận luồng ‘ý chí’ cổ xưa đó đang trở nên rõ ràng hơn, như một lời mời gọi. “Nó không nguy hiểm. Ít nhất là từ bản thân nó. Chúng ta sẽ vào.” Hắc Phong không đợi lệnh, nó bắt đầu dùng móng vuốt sắc nhọn và hàm răng chắc khỏe của mình để dọn dẹp những tảng đá lớn, những chướng ngại vật đang chặn lối vào. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng, đôi mắt đỏ rực sáng quắc trong bóng tối, cảnh giác quan sát xung quanh. Những tiếng cào xé, tiếng đá đổ vụn vang lên trong không gian yên tĩnh, tạo nên một âm thanh khô khốc, rợn người. Nó cẩn thận từng chút một, mở rộng lối đi để Tần Mặc và đồng đội có thể tiến vào.
Sau một hồi lâu, lối đi đã đủ rộng. Hắc Phong lùi lại, khẽ gầm gừ như muốn nói “đã xong”. Tần Mặc dẫn đầu, bước vào bên trong, theo sau là Tô Lam, Lục Vô Trần. Không gian bên trong ẩm ướt hơn, nhưng không có mùi tanh tưởi của máu hay lưu huỳnh. Thay vào đó là mùi của đất ẩm, của rêu phong hàng ngàn năm tuổi. Ánh sáng từ linh thạch của Tô Lam chiếu rọi một căn hầm nhỏ, hoặc đúng hơn là một hang động tự nhiên, được sắp xếp một cách có chủ đích. Những phiến đá được chạm khắc thô sơ nhưng tinh xảo, những kệ đá mục nát nằm dựa vào vách, trên đó là những cuộn da thú, những th��� tre đã ố vàng vì thời gian. Nơi đây như một thư viện bị lãng quên của thời gian, một góc khuất của lịch sử mà không ai còn nhớ đến.
Tần Mặc nhẹ nhàng chạm vào một phiến đá trên tường, cảm nhận được một luồng ‘ý chí’ yếu ớt, nhưng lại chứa đựng một nỗi bi thương sâu sắc, một sự tiếc nuối miên viễn. “Nơi này… đã chứng kiến nhiều điều,” hắn khẽ nói.
Lục Vô Trần tiến đến gần kệ đá, đôi tay run rẩy chạm vào những cuộn da thú. Y hít một hơi thật sâu, như thể đang hít thở không khí của quá khứ. “Những ghi chép này… chúng có thể là chìa khóa.” Y cẩn thận chọn lấy một cuộn da thú đã ố vàng, phong hóa theo thời gian, được cố định bằng một sợi dây thừng mục nát.
Tô Lam cảnh giác nhìn xung quanh, thanh kiếm vẫn nằm trong tay. Nàng cảm nhận được sự u tịch của nơi này, nhưng không có tà khí. Nó như một lời thì thầm từ quá khứ, một kho tàng tri thức bị lãng quên đang chờ đợi được khai phá. Hắc Phong nằm xuống cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác quan sát mọi ngóc ngách của c��n phòng, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào có thể xuất hiện. Tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó vọng lại, cùng với tiếng gió rít thê lương từ lối vào, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô tịch.
Lục Vô Trần cẩn thận mở cuộn da thú ra, ánh mắt tập trung cao độ. Tấm da thú đã ố vàng, nhưng những nét vẽ và ký hiệu trên đó vẫn còn rõ ràng một cách đáng kinh ngạc. Đó là một tấm bản đồ. Không chỉ là bản đồ địa hình U Minh Cốc, mà còn là một tấm bản đồ phức tạp, chi chít những đường nét uốn lượn, những chấm nhỏ màu đỏ và những ký hiệu cổ đại. “Đây… đây là ‘Địa Mạch Linh Đồ’ cổ đại!” Lục Vô Trần thốt lên, giọng y run rẩy vì kinh ngạc và xúc động. “Ta đã từng đọc về nó trong một cuốn tàn thư, nhưng không ngờ nó lại thực sự tồn tại! Nó không chỉ là bản đồ, mà còn ghi lại sự vận hành của các mạch khí âm dương dưới lòng đất, các đường luân chuyển của linh khí và âm khí tự nhiên.”
Tô Lam tiến lại gần, nhìn vào tấm bản đồ. Nàng nhận thấy những chấm đỏ trên đó, được nối với nhau bằng những đường nét phức tạp. “Những chấm đỏ này… là gì?” Nàng hỏi, giọng đầy tò mò.
“Đây là các ‘Thiên Tinh Âm Huyệt’,” Lục Vô Trần giải thích, ngón tay y chỉ vào một chấm đỏ lớn hơn trên bản đồ. “Là nơi âm khí tụ tập tự nhiên, hình thành qua hàng vạn năm, nơi sự sống và cái chết giao thoa. Các đạo sĩ cổ đại từng tin rằng chúng là những ‘huyệt đạo’ của Huyền Vực, nơi năng lượng của thế giới được luân chuyển. Và những đường nối này…” Y chỉ vào những đường nét chằng chịt. “Đây chính là cách Huyết Ma Giáo đang cố gắng kết nối chúng lại với nhau!”
Tô Lam giật mình. “Vậy ra, chúng không chỉ ngẫu nhiên khai thác tà khí. Chúng đang có một kế hoạch lớn hơn, một mạng lưới để… để rút cạn sự sống của Huyền Vực?” Nàng không thể tin vào những gì mình đang thấy, sự tàn bạo và mức độ của âm mưu này vượt xa mọi tưởng tượng của nàng.
Tần Mặc cúi xuống, chạm nhẹ ngón tay vào một chấm đỏ trên bản đồ. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, tập trung lắng nghe ‘ý chí’ của nó. Hắn không chỉ thấy những đường nét trên da thú, mà còn cảm nhận được sự đau đớn, sự rên rỉ từ sâu thẳm lòng đất. Những mạch âm khí này, vốn dĩ là một phần cân bằng của Huyền Vực, giờ đây đang bị cưỡng ép, bị vặn vẹo. “Không chỉ rút cạn. Chúng đang biến đổi. Những mạch này… cũng đang kêu gào. Chúng không muốn bị cưỡng ép, không muốn bị bẻ cong bản chất. Huyết Ma Giáo đang dùng chúng như những công cụ, những sợi dây để kéo Huyền Vực vào sự hỗn loạn, để đẩy nhanh sự mất cân bằng, biến Huyền Vực thành một cái vỏ rỗng ruột, một mảnh đất chết để phục vụ cho ‘tà vật tinh anh’ của chúng. Đây chính là bản chất của sự sụp đổ thế giới trong ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị’ mà Lục Vô Trần đã nói.” Giọng Tần Mặc trầm mặc, nhưng chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm và một sự kiên định không gì lay chuyển nổi.
Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt y đầy vẻ nghiêm trọng. “Ngươi nói đúng. Những ghi chép đi kèm này… chúng giải thích rõ cách thức các mạch này hoạt động và hậu quả của việc khai thác chúng một cách vô độ. Các đạo sĩ cổ đại đã cảnh báo về sự hủy diệt nếu những mạch địa khí này bị thao túng. Huyết Ma Giáo đang làm chính xác điều đó, nhưng ở một quy mô lớn hơn, tinh vi hơn, tàn bạo hơn nhiều. Chúng đang tạo ra một cơn đại hồng thủy tà khí, một sự biến đổi không thể đảo ngược.” Y chỉ vào một đoạn ghi chú trên cuộn da thú. “Nó nói về ‘Mạch Huyết Thôn Phệ’, một cấm thuật cổ xưa, được thiết kế để hút cạn sinh lực từ các ‘Thiên Tinh Âm Huyệt’ và tập trung vào một điểm duy nhất, tạo ra một ‘tâm điểm hỗn loạn’ có khả năng làm suy tàn cả một khu vực rộng lớn. Và dường như, Huyết Ma Giáo đang hướng tất cả những mạch này về một nơi… Vực Sâu Vô Định.”
Tô Lam lắng nghe, nét mặt nàng dần chuyển từ kinh ngạc sang phẫn nộ và quyết tâm. “Vực Sâu Vô Định… vậy là tất cả tà khí, tất cả sự sống bị rút cạn đều đổ về đó? Để nuôi dưỡng cái ‘tà vật tinh anh’ kia? Chúng đang biến Vực Sâu thành một cái lò luyện, một cái nôi cho sự hủy diệt?” Nàng siết chặt nắm tay, s��� kinh tởm xen lẫn căm phẫn. “Thật tàn bạo! Chúng lợi dụng khao khát ‘thăng tiên’ của người đời, lợi dụng sự mất cân bằng của thế giới để thực hiện âm mưu kinh khủng này!”
Tần Mặc mở mắt. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai. Nỗi kinh hoàng về âm mưu của Huyết Ma Giáo không chỉ là về sức mạnh hay sự hủy diệt, mà là về sự tha hóa của bản chất, sự cưỡng ép vạn vật phải đi ngược lại chính mình. Đây không còn là một cuộc chiến cá nhân, mà là một cuộc chiến vì sự tồn vong của Huyền Vực, vì quyền được là chính nó của mỗi sinh linh, mỗi ‘ý chí’. Sự đau đớn mà hắn cảm nhận được từ ‘ý chí’ của các mạch âm khí, từ các ‘vật tế’ đã biến dạng, giờ đây biến thành một nỗi đau chung, một trách nhiệm không thể chối từ.
“Chúng ta phải ngăn chặn chúng.” Giọng Tần Mặc vang lên kiên định, không còn chút do dự hay mệt mỏi nào. Ánh mắt hắn sắc bén, nhìn chằm chằm vào bản đồ. Những chấm đỏ, những đường nối trên tấm da thú giờ đây không còn là những ký hi���u vô tri, mà là một lộ trình dẫn đến sự hủy diệt. “Bản đồ này… chính là con đường để chúng ta hành động.” Hắn chạm vào một điểm trên bản đồ, nơi có vẻ như là trung tâm của các mạch âm khí, một điểm tụ tập lớn nhất. “Đây chính là nơi chúng ta cần đến. Nơi này… nó đang đau đớn nhất.”
Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp. Y biết rằng con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, và có thể là một con đường không có lối về. Nhưng nhìn thấy sự kiên định trong đôi mắt của Tần Mặc, nhìn thấy sự phẫn nộ và quyết tâm của Tô Lam, một tia hy vọng mong manh lại bùng lên trong lòng y. “Chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về từng ‘Thiên Tinh Âm Huyệt’ này, và cách chúng bị Huyết Ma Giáo thao túng. Những ghi chép này có thể cung cấp thêm thông tin.” Y bắt đầu lật giở những cuộn thẻ tre cũ kỹ, cố gắng giải mã những ký tự cổ xưa.
Tô Lam gật đầu, thanh kiếm trong tay nàng phát ra ánh sáng lạnh lẽo nhưng đầy uy lực. “Được. Chúng ta sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để ngăn chặn chúng.”
Hắc Phong, nằm dưới chân Tần Mặc, khẽ gầm gừ một tiếng, như một lời khẳng định trung thành. Nó cảm nhận được ý chí mạnh mẽ từ chủ nhân, và bản năng của nó mách bảo rằng một cuộc chiến lớn đang cận kề.
Ánh sáng yếu ớt của linh thạch vẫn soi rọi căn phòng bí mật, trên tấm bản đồ cổ xưa, những chấm đỏ và đường nối như đang bùng cháy trong bóng tối, vẽ nên một bức tranh về sự hủy diệt đang chờ chực. Nhưng trong khoảnh khắc đó, giữa mùi đất chết, mùi rêu phong và giấy mục cũ kỹ, một quyết tâm mới đã được định hình. Tần Mặc, người có thể nghe được tiếng lòng của vạn vật, đã tìm thấy mục đích rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn sẽ đối mặt với âm mưu của Huyết Ma Giáo, đối mặt với sự tha hóa của ‘thăng tiên’ và tìm cách cân bằng lại bản chất của Huyền Vực, dù phải đối mặt với cả Thiên Diệu Tôn Giả hay toàn bộ tà giáo. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng giờ đây, họ đã có một hướng đi.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.