Vạn vật không lên tiên - Chương 676: Bóng Đêm U Minh: Huyết Đao Khách và Lời Nguyền Tha Hóa
Tiếng vó ngựa của Hắc Phong vang lên dồn dập trên nền đất khô khốc của Hầm Ngục Huyết Giáo, hòa cùng tiếng bước chân nặng nề, dứt khoát của Tần Mặc và đồng đội. Họ lao ra khỏi cái hang động mục nát, nơi mà những bí mật kinh hoàng của quá khứ vừa được hé lộ, nơi mà "ý chí tồn tại" của vạn vật đã bị bóp méo đến tận cùng. Không gian U Minh Cốc đón chào họ bằng một màn đêm đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt còn sót lại từ những ngọn đuốc leo lét phía xa.
Sương mù dâng lên dày đặc, tựa như một tấm màn tang thương của tạo hóa, che khuất cả tầm nhìn, khiến những thân cây khô héo ven đường hiện lên như những bóng ma khổng lồ, vặn vẹo trong đêm. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt như thấm vào tận xương tủy, mang theo cái mùi đất mục nát, mùi lưu huỳnh nồng nặc và một thứ mùi tanh tưởi, khó tả, gợi liên tưởng đến máu và sự phân h��y đã kéo dài hàng thế kỷ. Từng hạt mưa phùn li ti, mang theo một chút vị chua chát, như thể axit đang từ từ ăn mòn mọi thứ, rỉ rả rơi xuống, tạo nên những âm thanh xào xạc thê lương trên tán lá khô và những phiến đá lởm chởm của Cổ Đạo U Minh.
Tần Mặc dẫn đầu, bước chân hắn vững vàng nhưng tâm trí lại đang quay cuồng trong vô vàn cảm xúc. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng "ý chí tồn tại" của mọi thứ xung quanh, và chúng đang gào thét trong đau đớn. Những phiến đá dưới chân, từng là một phần của ngọn núi hùng vĩ, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vô tri, nhưng trong sự vô tri đó, Tần Mặc vẫn nghe thấy tiếng than vãn của chúng về một sự sụp đổ không mong muốn, một sự tan rã không tự nhiên. Những thân cây khô mục, vặn vẹo như những ngón tay xương xẩu vươn lên trời, không chỉ là cái chết tự nhiên của thời gian, mà là cái chết bị cưỡng ép, bị rút cạn sinh khí bởi một thứ tà lực khổng lồ. Chúng không chỉ chết; chúng bị *tha hóa*. Nỗi đau này, Tần Mặc thầm nghĩ, sâu hơn cả cái chết. Nó là sự hủy diệt bản chất, là sự biến chất của linh hồn.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền gần như hòa vào màn đêm, đi trước dẫn đường. Dù là một linh thú mạnh mẽ, nó vẫn không ngừng gầm gừ khe khẽ, đôi mắt đỏ rực liên tục quét nhìn xung quanh, cảnh giác với mọi động tĩnh ẩn mình trong màn sương dày đặc. Ngay cả nó cũng cảm thấy khó chịu trước bầu không khí đầy áp lực và tà khí này. Từng tiếng thở của Hắc Phong đều mang theo một sự cẩn trọng đặc biệt, như thể nó đang nín thở trước một hiểm nguy vô hình.
Phía sau Tần Mặc, Tô Lam nắm chặt Vô Danh Kiếm, ánh mắt nàng sắc bén quét qua từng góc khuất. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây in hằn vẻ căng thẳng, nhưng cũng ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển. Nàng có thể không nghe được "ý chí tồn tại" như Tần Mặc, nhưng nàng cảm nhận được sự mục rữa, sự biến chất đang ăn sâu vào từng ngọn cây, từng tảng đá. "Ta cảm thấy một sự mục rữa từ tận sâu bên trong," nàng khẽ nói, giọng nói trầm lắng, gần như thì thầm trong màn sương. "Đây không phải là sự chết chóc tự nhiên, Tần Mặc. Nó là sự hủy diệt có chủ đích, một sự tha hóa đến mức đáng sợ." Nàng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch trong những ngày qua, nhưng những gì đang diễn ra ở U Minh Cốc này đã vượt xa mọi hình dung về sự tàn ác. Niềm tin của nàng vào chính đạo đã lung lay, nhưng niềm tin vào việc bảo vệ sự nguyên bản của vạn vật, vào con đường mà Tần Mặc đang theo đuổi, lại càng khắc sâu hơn trong tâm trí.
Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, liên tục thở dài. Ông cẩn thận kiểm tra các lá bùa hộ thân quanh người, cố gắng dùng linh lực để tạo thành một lớp bảo vệ mỏng manh chống lại tà khí đang không ngừng xâm thực. "Khí tức ở đây càng lúc càng khủng khiếp," ông nói, giọng trầm đục, vang vọng một cách yếu ớt trong không gian tĩnh mịch. "Không biết 'điểm tụ âm' đó đã bị tha hóa đến mức nào rồi, và nó sẽ đòi hỏi những thứ gì để thực sự 'thức tỉnh'..." Ông nhìn về phía Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy lo lắng. "Từ những tài liệu cổ xưa, những nghi lễ như thế này thường đòi hỏi những vật tế khủng khiếp, những linh hồn bị bóp méo, hoặc thậm chí là sinh mệnh của những kẻ tham gia. Mối liên hệ với Thiên Diệu Tôn Giả càng khiến ta bất an hơn. Chúng ta đang đối mặt với một thứ tà ác đã tồn tại hàng ngàn năm, Tần Mặc, và nó đang trỗi dậy." Những lời của ông vang lên như một lời cảnh báo, mang theo sự mệt mỏi của một người đã chứng kiến quá nhiều bi kịch trong cuộc đời. Cổ Phù Linh trong tay ông bỗng rung lên khe khẽ, một ánh sáng xanh nhạt yếu ớt lóe lên rồi tắt hẳn, như thể nó cũng đang sợ hãi trước thứ tà khí đang bao trùm.
Tần Mặc lắng nghe những lời của Lục Vô Trần, lòng hắn nặng trĩu. Hắn có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng từ Cổ Phù Linh, một ký ức cổ xưa đang bị đè nén, bị uy hiếp bởi làn sóng tà khí mạnh mẽ xung quanh. Hắn biết Lục Vô Trần không hề nói quá. Thứ đang chờ đợi họ ở "điểm tụ âm" chắc chắn sẽ là một cơn ác mộng kinh hoàng hơn bất kỳ điều gì họ từng đối mặt. Mỗi bước chân của hắn trên Cổ Đạo U Minh đều mang theo một sự cấp bách không ngừng. Hắn không chỉ đi để phá hủy một nghi lễ, mà còn đi để bảo vệ những "ý chí tồn tại" đang bị bóp méo, để mang lại sự cân bằng cho những "vật tính" đã bị tha hóa. Đó là gánh nặng mà hắn tự nguyện mang vác, là con đường mà hắn đã chọn, dù cho cả thiên hạ có coi hắn là kẻ địch.
Khi bình minh hé rạng, nhưng ánh sáng của nó lại không thể xuyên qua lớp sương mù dày đặc và tà khí cuồn cuộn đang bao trùm U Minh Cốc. Cả nhóm đã tiến sâu hơn vào vùng đất bị nguyền rủa, nơi mà những thân cây khô héo không còn là những bóng ma đơn lẻ nữa, mà đã biến thành cả một khu rừng ma quái, Rừng Cây Chết. Những thân cây ở đây không chỉ chết, chúng bị biến dạng, cành lá trụi trơ vặn vẹo thành những hình thù quái dị, như những bàn tay xương xẩu khổng lồ đang cố gắng túm lấy bầu trời u ám, hoặc những bộ xương sống động đang gào thét trong câm lặng. Dưới chân chúng là một thảm lá khô mục nát, mỗi bước chân đều tạo ra âm thanh xào xạc rợn người, như tiếng thì thầm của hàng triệu linh hồn bị giam cầm.
Giữa khu rừng chết chóc đó, một ngôi làng nhỏ, nay chỉ còn là đống đổ nát, hiện ra mờ ảo trong màn sương. Những bức tường đổ nát, những mái nhà sập xệ, những khung cửa sổ trống hoác như những hốc mắt vô hồn, gợi nhắc về một quá khứ sống động đã bị nuốt chửng bởi sự mục nát. Không có một chút dấu hiệu của sự sống, chỉ có sự tĩnh lặng đến ghê người, bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những khe hở, nghe như tiếng khóc than của những kẻ đã từng sinh sống nơi đây.
Tần Mặc bước vào ngôi làng, hắn có thể cảm nhận được một luồng "ý chí tồn tại" yếu ớt, mờ nhạt từ những phiến đá lát đường, từ những mảnh gốm vỡ vụn, từ những khúc gỗ mục nát. Chúng mang theo ký ức về hơi ấm của những bếp lửa, tiếng cười của trẻ thơ, những câu chuyện kể trong đêm khuya. Nhưng tất cả đều bị bao phủ bởi một lớp dày đặc của nỗi sợ hãi, của sự tuyệt vọng và sự biến chất.
Rồi hắn nhìn thấy chúng: những xác chết khô héo, một số đã biến thành những tà vật cấp thấp, lang thang vô định giữa đống đổ nát. Chúng không còn hình dạng con người hay loài vật rõ ràng nữa, mà là những khối thịt kh�� quắt, những bộ xương được bao bọc bởi một lớp da mỏng dính, đôi mắt trũng sâu phát ra ánh sáng xanh lục lập lòe. Chúng di chuyển chậm chạp, vô thức, nhưng mỗi cử động đều mang theo một sự hung tợn tiềm ẩn, một khát vọng không rõ ràng. Chúng là những "vật" đã bị tha hóa đến tận cùng, bị biến thành những con rối của tà khí, không còn một chút "vật tính" nguyên bản nào.
Tần Mặc khẽ chạm vào một khúc gỗ mục nát, từng là một phần của cây cổ thụ xanh tươi. Hắn nhắm mắt lại, năng lực "ý chí tồn tại" của hắn cho phép hắn lặn sâu vào ký ức của nó. Hắn thấy được hình ảnh của một cái cây hùng vĩ, vươn mình đón nắng, rễ bám sâu vào lòng đất mẹ, thân cây là nơi trú ngụ của biết bao sinh linh. Hắn cảm nhận được sự sống dồi dào của nó, sự bình yên của việc tồn tại, sự tự do của việc vươn lên. Rồi, đột nhiên, một luồng tà khí đen tối, cuồng bạo ập đến, cưỡng ép nó phải thay đổi, phải biến chất. Hắn cảm nhận được sự kháng cự tuyệt vọng của cái cây, sự đau đớn khi từng thớ gỗ bị bóp méo, từng mạch nhựa bị vặn vẹo, từng chiếc lá bị hủy hoại. Nó không muốn thành quái vật, nó chỉ muốn là chính nó. Nhưng không thể. Nó bị cưỡng ép, bị tra tấn, bị biến thành một thứ không thể nhận ra, một phần của Rừng Cây Chết.
"Ý chí của chúng... bị bóp méo, bị tra tấn... không còn là chính nó nữa," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói mang theo một sự đau đớn sâu sắc. Hắn mở mắt ra, ánh mắt đen láy nhìn chằm chằm vào khúc gỗ mục, tựa như đang nhìn thấy linh hồn bị xiềng xích của nó. Nỗi đau của chúng đã ăn sâu vào hắn, củng cố thêm quyết tâm phải ngăn chặn thứ tà ác này.
Tô Lam tiến lại gần, nhìn những tà vật đang lang thang vô định, ánh mắt nàng ánh lên sự kinh hoàng và phẫn nộ. "Đây... đây là tội ác không thể tha thứ!" Nàng nghiến răng, Vô Danh Kiếm trong tay khẽ rung lên. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo của Huyết Ma Giáo qua các tài liệu, nhưng việc nhìn thấy nó hiện hữu, sống động và tàn khốc đến vậy, vẫn khiến nàng không khỏi rùng mình. "Chúng đã biến chúng thành những con rối vô tri, không hơn không kém. Cái gọi là 'thăng tiên' của chúng là thế này đây sao? Là hủy hoại bản chất của vạn vật để phục vụ cho dục vọng của mình?"
Lục Vô Trần nhìn những cảnh tượng xung quanh, khuôn mặt ông càng thêm khắc khổ. Ông thở dài một tiếng, thốt lên một cách đau đớn. "Sự tha hóa... đã ăn sâu vào tận gốc rễ. Chúng đã bị biến chất quá lâu rồi, Tô Lam. Chúng ta khó lòng cứu vãn được chúng." Đột nhiên, ông nhíu mày, tai khẽ động đậy. "Hãy cẩn thận! Có kẻ đến!"
Tần Mặc quay phắt lại, năng lực "ý chí tồn tại" của hắn mách bảo một luồng năng lượng tà ác mạnh mẽ hơn đang tiến đến gần. Hắn cảm nhận được sự hung hãn, sự khát máu đang cuộn xoáy trong không khí. "Đội quân của Huyết Ma Giáo," hắn khẽ nói, giọng nói trầm xuống, đầy cảnh giác. Hắc Phong không đợi lệnh, nó gầm gừ một tiếng trầm đục, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn xuyên qua màn sương về phía tiếng động đang ngày một lớn dần. Tiếng vó ngựa d���n dập, mạnh mẽ hơn hẳn những bước chân vô định của tà vật cấp thấp, đang từ từ nuốt chửng sự tĩnh lặng của Rừng Cây Chết, báo hiệu một cuộc chạm trán không thể tránh khỏi. Cả nhóm nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp giữa những thân cây chết chóc, chuẩn bị cho trận chiến sắp tới.
Tiếng vó ngựa dồn dập, nặng nề như tiếng trống trận, từ từ xé toạc màn sương mù dày đặc của Rừng Cây Chết. Mặt đất rung chuyển nhẹ dưới sức nặng của một đội quân tà vật đang tiến đến. Tần Mặc và đồng đội nấp mình sau những thân cây cổ thụ đã bị tha hóa, nhìn về phía luồng tà khí cuồn cuộn đang bao trùm cả một khu vực. Rồi chúng xuất hiện.
Hàng chục Thiết Kỵ, những chiến binh bị tha hóa, mặc giáp nặng nề, cưỡi trên lưng những linh thú chiến đã biến dạng. Bộ giáp của chúng bị nhuộm một màu đỏ sẫm của máu khô, bốc lên mùi tanh tưởi và tà khí nồng nặc. Linh thú chiến của chúng cũng không còn giữ được hình dạng nguyên bản, mà biến thành những quái vật với cơ bắp cuồn cuộn, đôi mắt đỏ ngầu, sừng và móng vuốt sắc nhọn. Mỗi Thiết Kỵ đều cầm một ngọn giáo dài, lưỡi giáo sắc lạnh ánh lên vẻ chết chóc trong ánh sáng mờ ảo. Chúng di chuyển không chút tiếng động, chỉ có tiếng kim loại va chạm khe khẽ và tiếng gầm gừ trầm đục từ những linh thú, tạo nên một cảnh tượng đáng sợ.
Dẫn đầu đội quân này là một Huyết Đao Khách cấp thấp. Hắn ta có vẻ ngoài hung tợn, vóc dáng cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn được bao bọc trong bộ trang phục tối màu, gần như hòa vào bóng đêm. Khuôn mặt hắn ta méo mó, làn da xanh xám nổi đầy gân xanh, đôi mắt đỏ ngầu, không chút nhân tính, mà chỉ tràn ngập sát khí và sự điên cuồng. Một nụ cười ghê rợn, vô cùng tàn độc nở trên môi hắn, để lộ hàm răng nhọn hoắt. Trên lưng hắn, một thanh huyết đao lớn, toát ra ánh sáng đỏ như máu, không ngừng rung lên khe khẽ, như thể đang khát khao được nhấm nháp sinh linh.
Huyết Đao Khách dừng lại giữa không gian rừng cây chết chóc, ánh mắt hắn ta quét qua những tà vật cấp thấp đang lang thang vô định trong làng đổ nát. Một cái nhếch mép khinh bỉ hiện rõ trên khuôn mặt h��n. "Những thứ phế vật này... chỉ biết vướng víu!" Hắn ta gầm lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ khinh miệt. Rồi, không một chút do dự, hắn vung huyết đao, chém thẳng vào một tà vật yếu ớt đang đứng gần đó. Thanh huyết đao lóe lên một vệt sáng đỏ, dễ dàng xuyên qua cơ thể khô héo của tà vật, khiến nó đổ gục xuống, tan biến thành tro bụi và tà khí đen kịt. Hành động tàn bạo này, không chỉ nhằm mục đích dọn đường, mà còn để thị uy, để khẳng định quyền lực tuyệt đối của hắn đối với những sinh linh đã bị tha hóa.
"Những kẻ muốn ngăn cản đại kế của Giáo Chủ, đều phải chết! Cút hết cho ta!" Hắn gầm lên, ánh mắt đỏ ngầu quét khắp khu rừng, như thể hắn đã cảm nhận được sự hiện diện của Tần Mặc và đồng đội. "Nghe đây, những kẻ yếu ớt! Giáo Chủ đang thực hiện đại kế ngàn năm, sắp mở ra cánh cửa dẫn đến sự vĩnh hằng! Kẻ nào dám cản đường, sẽ bị nghiền nát thành tro bụi, bị biến thành vật tế cho nghi lễ!" Lời nói của hắn vang vọng khắp khu rừng, mang theo một sự điên cuồng, một niềm tin mù quáng vào cái gọi là "đại kế".
Tần Mặc siết chặt tay, chứng kiến cảnh tượng tàn bạo đó. Nỗi đau trong lòng hắn dâng trào. Không chỉ những tà vật vô tri bị biến chất, mà cả những kẻ như Huyết Đao Khách này cũng bị tha hóa đến mức mất đi nhân tính, mất đi cả sự đồng cảm với đồng loại. Hắn có thể cảm nhận được "ý chí tồn tại" của Huyết Đao Khách, một ý chí đầy tham vọng, đầy dục vọng thăng tiến, nhưng cũng bị điều khiển bởi một thứ tư tưởng tà ác, bị bóp méo đến mức hắn ta sẵn sàng hy sinh bất cứ thứ gì, kể cả chính bản thân mình, để đạt được mục tiêu. Hắn không thể đứng nhìn.
"Dừng lại!" Tần Mặc đột ngột lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, giọng nói hắn vang vọng, đầy sự phẫn nộ nhưng cũng mang theo một chút tuyệt vọng. "Ngươi đã bị lừa dối! Ngươi không phải thế này! Ngươi đã bị thứ tà ác kia bóp méo bản chất!" Hắn vừa nói, vừa cố gắng dùng năng lực "ý chí tồn tại" của mình, truyền vào không khí một luồng năng lượng bình ổn, một lời kêu gọi đến bản chất nguyên thủy của những tà vật xung quanh. Hắn hy vọng có thể thức tỉnh dù chỉ một chút lý trí còn sót lại trong chúng, để chúng không còn là những công cụ mù quáng.
Nhưng vô ích. Những tà vật cấp thấp, những Thiết Kỵ, và cả Huyết Đao Khách đã quá sâu trong sự tha hóa. Lời nói của Tần Mặc, năng lượng của hắn, chỉ khiến chúng trở nên hung hãn hơn. Chúng gầm lên, lao về phía Tần Mặc như những con thú đói khát. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng kim loại va chạm, tiếng la hét hung hãn của Huyết Đao Khách, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và chết chóc.
Tô Lam rút Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ, thanh kiếm phát ra một tiếng ngân thanh thoát, ánh sáng trắng nhạt của nó xua tan một phần tà khí xung quanh. Ánh mắt nàng rực lửa. "Súc sinh! Ngươi còn không bằng cả loài cầm thú!" Nàng gầm lên, sự phẫn nộ khiến nàng không thể kiềm chế. Kiếm pháp của nàng uyển chuyển nhưng cực kỳ sắc bén, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự tinh hoa của kiếm đạo, chém xuyên qua giáp trụ của Thiết Kỵ, đánh bật những linh thú bị tha hóa. Nàng không chút nương tay, vì nàng biết, những "vật" này đã không còn có thể cứu vãn.
Lục Vô Trần nhanh chóng hành động, ông không giao chiến trực diện mà lùi lại một bước, tay liên tục niệm chú, vẽ ra những phù văn phức tạp trong không khí. Những phù văn này phát ra ánh sáng xanh lục yếu ớt, không phải để tấn công, mà để làm suy yếu tà khí, để tạo ra những vùng không gian tạm thời ít bị tha hóa hơn, nhằm bảo vệ Tần Mặc và Tô Lam. "Không thể khuyên nhủ được! Chúng đã mất hết lý trí!" Ông nói, giọng nói nặng nề, đầy sự tuyệt vọng khi chứng kiến năng lực của Tần Mặc bị vô hiệu hóa.
Hắc Phong lao vào trận chiến như một cơn lốc đen. Nó gầm lên một tiếng dữ dội, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái. Bộ lông đen tuyền của nó như lớp áo giáp, móng vuốt sắc nhọn như lưỡi kiếm, xé toạc từng Thiết Kỵ, cắn xé linh thú chiến. Nó chiến đấu với bản năng mãnh liệt của một linh thú thượng cổ, bảo vệ chủ nhân bằng mọi giá, không chút sợ hãi trước số lượng đông đảo của kẻ thù.
Tần Mặc, trong khi cố gắng tránh né những đòn tấn công cuồng lo���n, vẫn không ngừng cảm nhận "ý chí tồn tại" của từng Thiết Kỵ, từng linh thú. Hắn thấy được sự trống rỗng trong chúng, sự thiếu vắng của ý thức cá nhân, chỉ còn lại bản năng tấn công do tà khí điều khiển. Chúng là những chiếc vỏ rỗng, bị điều khiển bởi một ý chí tập thể tà ác. Điều này khiến hắn đau đớn, nhưng cũng củng cố thêm quyết tâm phải tìm đến nguồn gốc của sự tha hóa này. Hắn không còn cố gắng "khuyên nhủ" chúng, mà tập trung vào việc tự vệ và hỗ trợ đồng đội, chờ đợi thời cơ để đánh bại Huyết Đao Khách, kẻ là đầu mối của sự tàn ác này.
Huyết Đao Khách gầm lên, vung huyết đao tạo thành những luồng sáng đỏ rực, tấn công Tần Mặc và Tô Lam. Hắn ta nhanh nhẹn và mạnh mẽ, mỗi đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt, tà khí từ huyết đao như những con rắn đen, cố gắng quấn lấy đối thủ. Hắn ta không quan tâm đến Thiết Kỵ của mình, chỉ chăm chăm vào việc tiêu diệt Tần Mặc, kẻ mà hắn coi là chướng ngại vật lớn nhất.
Trận chiến ác liệt diễn ra trong Rừng Cây Chết. Tiếng kim lo���i va chạm, tiếng gầm gừ của Hắc Phong, tiếng la hét của Huyết Đao Khách, tiếng phù văn của Lục Vô Trần, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu ghê rợn. Tần Mặc và đồng đội, dù bị áp đảo về số lượng, nhưng với sự phối hợp ăn ý và sức mạnh cá nhân, dần dần chiếm được thế thượng phong. Vô Danh Kiếm của Tô Lam đã chém ngã không ít Thiết Kỵ, ánh sáng của nó như một tia hy vọng trong màn đêm tà khí. Hắc Phong, bằng sức mạnh cuồng bạo của mình, đã tạo ra một khoảng trống an toàn cho Tần Mặc.
Cuối cùng, sau một pha giao tranh dữ dội, Tô Lam tung ra một chiêu kiếm chí mạng, Vô Danh Kiếm của nàng như một tia chớp, xé toạc không khí, để lại một vết sẹo sâu trên vai của Huyết Đao Khách. Hắn ta gầm lên một tiếng đau đớn, lảo đảo lùi lại. Máu đỏ tươi, không phải máu đen của tà khí, mà là máu thật, chảy ra từ vết thương, khiến hắn ta hoảng loạn. "Ngươi... các ngươi! Giáo Chủ sẽ không tha cho các ngươi!" Hắn ta gầm gừ, ánh mắt đầy căm thù. Hắn biết mình không thể chống lại được liên minh này. Với một tiếng r��t giận dữ, hắn ta ra hiệu cho những Thiết Kỵ còn sót lại yểm trợ, rồi phóng vút vào sâu trong rừng, biến mất trong màn sương mù dày đặc. Hắn ta đã bỏ chạy, để lại một vài Thiết Kỵ bị thương và những linh thú bị tha hóa vẫn còn đang cố gắng tấn công một cách vô thức.
Tần Mặc và đồng đội thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự mệt mỏi đã hiện rõ trên khuôn mặt họ. Tà khí vẫn còn nồng nặc, và những tàn dư của trận chiến vẫn khiến không khí trở nên nặng nề. Tần Mặc nhìn theo hướng Huyết Đao Khách bỏ chạy, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành. Lời hắn ta nói về "Giáo Chủ" và "đại kế ngàn năm" không chỉ là lời đe dọa, mà là một sự xác nhận về quy mô khủng khiếp của âm mưu mà họ đang đối mặt. Sự tha hóa cực đoan của những tà vật, sự tàn bạo của Huyết Đao Khách, tất cả đều cho thấy "Nghi Lễ Thức Tỉnh" đã tiến triển đến mức đáng sợ, và thời gian của họ không còn nhiều. Ngay cả Cổ Phù Linh trong túi Lục Vô Trần cũng khẽ rung lên một cách dữ dội hơn, như một lời cảnh báo, một sự lo sợ vô hình. Thứ gì đó kh��ng khiếp đang chờ đợi họ ở "điểm tụ âm", và họ phải đến đó, ngay lập tức.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.