Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 677: Vụ Nổ Âm Khí: Tiếng Vọng Từ Quá Khứ

Ánh tà dương cuối cùng cũng bị màn đêm nuốt chửng, để lại U Minh Cốc chìm sâu vào bóng tối vô tận. Mùi đất chết, khí độc nồng nặc và sự lạnh lẽo thấu xương càng lúc càng bao trùm, báo hiệu họ đang tiến vào khu vực lõi của sự tha hóa. Tần Mặc và liên minh cẩn trọng di chuyển qua Rừng Cây Chết, nơi từng thân cây khô héo vặn vẹo như những linh hồn đau đớn, hướng thẳng đến Hẻm Núi Tử Vong, cái tên đã nói lên tất cả sự hiểm ác của nó. Mỗi bước chân của họ đều đạp lên những mảnh xương vụn, những tàn tích của sinh linh đã bị tà khí biến chất hoặc hủy diệt. Không khí đặc quánh một áp lực vô hình, đè nặng lên lồng ngực, khiến hô hấp trở nên khó khăn.

Càng vào sâu, những vách đá lởm chởm, tối tăm càng hiện rõ, chúng dựng đứng như những hàm răng của tử thần, cao vút chạm tới bầu trời đêm đầy mây đen. Khí độc thoát ra từ những khe nứt trên vách đá, tạo thành những làn sương mù xanh xám lượn lờ, che khuất tầm nhìn và làm tăng thêm vẻ ma quái. Tiếng gió rít qua các khe đá nghe như tiếng khóc than của oan hồn, hòa cùng tiếng gầm gừ yếu ớt của một vài ma vật ẩn mình trong bóng tối, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc, khiến bất cứ ai cũng phải rợn tóc gáy. Ngay cả ánh sáng yếu ớt từ những tinh thạch dị biến bị tà khí ăn mòn cũng không đủ để xua đi bóng tối thăm thẳm bao trùm. Bầu không khí nơi đây không chỉ nguy hiểm và chết chóc, mà còn ngột ngạt đến khó thở, tựa hồ như toàn bộ sinh lực của vạn vật đều bị hút cạn.

Tần Mặc bước đi giữa Tô Lam và Lục Vô Trần, đôi mắt đen láy của hắn quét qua từng tấc đất, từng hốc đá, cảm nhận rõ ràng sự mục rữa của ý chí tồn tại nơi đây. Hắn không nói một lời, nhưng mỗi hơi thở đều nặng trĩu. Hắn có thể nghe thấy "tiếng kêu" của những phiến đá đang mục ruỗng dưới chân, của những làn gió bị ô nhiễm, của cả những hạt bụi li ti mang theo tà khí. Tất cả đều đang rên rỉ, đang dần mất đi bản chất nguyên thủy của mình, bị nuốt chửng bởi một nguồn sức mạnh tà ác đang trỗi dậy. Đây không còn là sự tha hóa đơn thuần, đây là sự hủy diệt tận cùng của ý chí, hắn thầm nghĩ. Hắn cảm thấy một nỗi đau đớn khó tả dâng lên trong lòng, một sự phẫn nộ âm ỉ khi chứng kiến cảnh tượng này.

Hắc Phong đi trước, bộ lông đen tuyền của nó dường như càng trở nên đậm màu hơn trong bóng tối mịt mùng, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa dẫn đường, cảnh giác cao độ. Nó gầm gừ khẽ, mũi nó khịt khịt liên tục, đánh hơi những luồng tà khí đặc quánh. Nó cảm nhận được một sự hiện diện mạnh mẽ phía trước, một nguồn năng lượng đen tối đang tập trung ở trung tâm hẻm núi.

Khi họ đến gần tâm điểm của Hẻm Núi Tử Vong, một quang cảnh kinh hoàng hiện ra. Ngay giữa hẻm núi, trên một bệ đá cổ xưa đã nứt toác, Huyết Đao Khách đứng sừng sững, thân hình vạm vỡ, cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn như thép rèn. Khuôn mặt hắn dữ tợn, với một vết sẹo lớn chạy dài từ trán xuống cằm, khiến gương mặt càng thêm hung tợn và méo mó. Mái tóc đỏ sẫm của hắn rũ rượi, bết dính mồ hôi và tà khí, đôi mắt nhỏ hẹp nhưng ánh lên sát khí rực lửa, tựa như hai hòn than hồng trong đêm tối. Hắn mặc một bộ giáp trụ đen thô kệch, nhuốm màu máu khô, trông như một vị ác thần bước ra từ địa ngục. Trên vai hắn vác một thanh đại đao khổng lồ, lưỡi đao đen kịt, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo như thể đã uống no máu của vô số sinh linh. Xung quanh hắn, vô số Huyết Đao Ảnh và tà vật được tạo ra từ âm khí, hình thù quái dị, đang gầm gừ chờ đợi, đôi mắt trống rỗng phản chiếu ánh sáng yếu ớt, chỉ chực chờ lao vào xé xác kẻ thù. Chúng là những tàn tích của sự sống đã bị cướp đoạt, bị biến thành những công cụ mù quáng của hủy diệt.

Huyết Đao Khách nhìn thấy nhóm Tần Mặc, khóe môi hắn ta nhếch lên một nụ cười quỷ dị, mang theo sự khinh miệt và điên loạn. Giọng nói hắn khàn đặc, gằn gừ vang vọng trong hẻm núi, tựa như tiếng đá vụn cọ xát vào nhau, đầy vẻ thô lỗ và cộc cằn: "Các ngươi... cuối cùng cũng đến! Dám quấy rầy đại sự của Giáo Chủ! Ta sẽ biến các ngươi thành vật hiến tế cho nghi lễ vĩ đại!" Hắn ta vung đại đao trong tay, lưỡi đao đen kịt xé toạc không khí, tạo ra một luồng khí lạnh lẽo.

Tô Lam, với Vô Danh Kiếm đã rút ra khỏi vỏ, mũi kiếm ánh lên tia sáng lạnh lẽo, nàng nhìn thẳng vào Huyết Đao Khách, đôi mắt phượng sáng ngời toát lên vẻ kiên định, không hề nao núng trước khí thế hung hãn của đối thủ. Nàng nghiến răng, giọng nói vang vọng, dứt khoát: "Đồ tà ma ngoại đạo! Ngươi và Giáo Chủ của ngươi sẽ không bao giờ đạt được mục đích! Phải tiêu diệt hắn!" Nàng giơ kiếm lên, một luồng kiếm khí sắc bén tỏa ra, xua đi một phần tà khí xung quanh.

Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ vẻ căng thẳng, nhưng đôi mắt sâu trũng của ông lại ánh lên sự quyết tâm. Ông bắt đầu niệm chú, những phù văn cổ xưa hiện lên quanh thân, tạo thành một lá chắn mờ ảo, sẵn sàng ứng phó. Hắc Phong không đợi lệnh, một tiếng gầm gừ vang dội xé tan màn đêm, bộ lông nó dựng ngược, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Huyết Đao Khách, tràn đầy sự phẫn nộ. Nó đã sẵn sàng lao vào chiến đấu.

Tần Mặc siết chặt chuôi kiếm trong tay, ánh mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng sâu thẳm bên trong là một quyết tâm sắt đá. Hắn cảm nhận được ý chí cuồng tín của Huyết Đao Khách, ý chí đã bị bóp méo đến mức không thể cứu vãn. Hắn biết, lời khuyên nhủ hay lòng đồng cảm sẽ vô ích ở đây. Chỉ có sức mạnh mới có thể ngăn chặn sự hủy diệt này. Hắn hít một hơi thật sâu, đón nhận cái lạnh lẽo của tà khí, và chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử. Trận chiến này không chỉ là để bảo vệ bản thân, mà còn là để bảo vệ ý chí tồn tại của vạn vật khỏi sự tha hóa tận cùng.

Trận chiến diễn ra khốc liệt không một giây ngơi nghỉ ngay tại trung tâm Hẻm Núi Tử Vong, nơi tà khí cuồn cuộn không ngừng nghỉ. Huyết Đao Khách, với đao pháp tàn bạo và sức mạnh phi phàm, như một cỗ máy chiến tranh không biết mệt mỏi. Mỗi nhát chém từ thanh đại đao đen kịt của hắn đều mang theo âm khí và sát ý ngút trời, tạo thành những luồng sáng đỏ sẫm xé toạc không khí, nhằm nghiền nát Tần Mặc và đồng đội. Hắn ta không chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp, mà còn điều khiển vô số Huyết Đao Ảnh, những cái bóng mờ ảo mang hình dạng con người, tỏa ra sát khí nồng nặc, liên tục lao vào tấn công từ mọi phía, tạo thành một bức tường không thể xuyên thủng. Chúng gầm gừ hung tợn, không có lý trí, chỉ biết lao vào cắn xé.

Tần Mặc đối mặt với sức ép khủng khiếp. Hắn dùng Vô Danh Kiếm, thanh kiếm không có linh hồn nhưng lại mang theo ý chí của kẻ sử dụng, để hóa giải những đòn tấn công của Huyết Đao Khách. Kiếm pháp của hắn không hoa mỹ, nhưng cực kỳ linh hoạt và chuẩn xác. Hắn không chỉ dùng nhãn quan vật lý, mà còn vận dụng năng lực "ý chí tồn tại" của mình, cảm nhận được luồng khí tức, cảm nhận được sự bóp méo ý chí trong từng đường đao của Huyết Đao Khách, từ đó tìm ra những kẽ hở, những điểm yếu mà mắt thường không thể thấy. Hắn nhận ra, ý chí của Huyết Đao Khách đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi sự cuồng tín, bởi một niềm tin mù quáng vào "Giáo Chủ" và "đại kế vĩ đại". Hắn không còn là một cá thể độc lập nữa, mà đã trở thành một phần của một ý chí tập thể tà ác.

"Ý chí của hắn đã hoàn toàn bị nuốt ch��ng bởi sự cuồng tín... không còn hy vọng," Tần Mặc thầm nghĩ, lòng hắn nặng trĩu. Hắn cảm thấy một nỗi đau xót cho sinh linh đã từng mang một ý chí riêng, giờ đây chỉ còn là cái vỏ rỗng được điều khiển. Nhưng nỗi đau đó không làm hắn chùn bước, ngược lại, nó càng củng cố quyết tâm trong hắn. Hắn phải ngăn chặn sự tha hóa này, phải chấm dứt vòng xoáy hủy diệt này.

Tô Lam chiến đấu bên cạnh Tần Mặc, kiếm khí của nàng sắc bén như gió thu, quét tan từng đợt Huyết Đao Ảnh. Vô Danh Kiếm trong tay nàng như một tia chớp bạc, ánh lên những đường kiếm chói lòa trong bóng tối. Nàng di chuyển nhanh nhẹn, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh bùng nổ, không chút nương tay. Nàng tập trung vào việc áp chế Huyết Đao Khách, tạo cơ hội cho Tần Mặc. "Cẩn thận! Đao pháp của hắn ẩn chứa tà niệm!" Nàng cảnh báo, giọng nói vang vọng trong tiếng kim loại va chạm, đôi mắt phượng quét qua chiến trường, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Nàng nhận thấy, Huyết Đao Khách không chỉ tấn công bằng đao, mà còn dùng tà niệm để gây nhiễu loạn tâm trí đối thủ, một thủ đoạn vô cùng nguy hiểm.

Lục Vô Trần đứng phía sau, khuôn mặt khắc khổ nhăn lại vì căng thẳng, nhưng tay ông vẫn không ngừng niệm chú, những phù văn cổ xưa liên tục được phóng ra, tạo thành những lá chắn phòng ngự yếu ớt nhưng kiên cố, bảo vệ nhóm khỏi những đòn đánh lén của Huyết Đao Ảnh. Ông cũng không ngừng ném ra những lá bùa chứa đựng linh lực thanh khiết, cố gắng xua đi tà khí, dù biết rằng chỉ là muối bỏ biển. "Hắn đang dùng sinh mệnh để nuôi dưỡng âm khí, không thể kéo dài!" Lục Vô Trần lên tiếng, giọng nói trầm lắng nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Ông đã nhận ra rằng Huyết Đao Khách đang thiêu đốt bản thân, hy sinh sinh lực để đổi lấy sức mạnh tà ác tạm thời. Điều này có nghĩa là trận chiến sẽ không kéo dài, nhưng cũng sẽ vô cùng dữ dội.

Hắc Phong, với bản năng linh thú thượng cổ, lao vào giữa bầy Huyết Đao Ảnh như một cơn lốc đen. Nó gầm lên những tiếng gầm dữ dội, đôi mắt đỏ rực bùng cháy, móng vuốt sắc nhọn và hàm răng cứng như thép xé toạc từng Huyết Đao Ảnh, càn quét chúng như rơm rạ. Nó không chỉ là một thú cưỡi, mà là một chiến hữu đáng tin cậy, dùng thân mình che chắn cho Tần Mặc, thu hút sự chú ý của phần lớn Huyết Đao Ảnh. Sức mạnh cuồng bạo của nó đã tạo ra một khoảng trống an toàn quý giá cho Tần Mặc và Tô Lam để tập trung vào Huyết Đao Khách.

Cuộc giao tranh diễn ra ác liệt, tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng gầm gừ của Hắc Phong, tiếng la hét điên cuồng của Huyết Đao Khách, tiếng phù văn của Lục Vô Trần, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu ghê rợn. Tần Mặc và đồng đội, dù phải đối mặt với một đối thủ cường đại và vô số tà vật, nhưng với sự phối hợp ăn ý và sức mạnh cá nhân, dần dần chiếm được thế thượng phong. Tần Mặc liên tục né tránh những đòn hiểm hóc của Huyết Đao Khách, đồng thời dùng kiếm khí Vô Danh Kiếm để thăm dò, tìm kiếm sơ hở. Hắn cảm nhận được sự dao động trong ý chí của Huyết Đao Khách mỗi khi hắn ta tung ra một đòn đánh quá sức.

Một khoảnh khắc bất cẩn của Huyết Đao Khách, khi hắn ta tung một nhát chém quá mạnh, lộ ra một khoảng trống nhỏ. Tần Mặc không bỏ lỡ cơ hội, hắn vận dụng năng lực "ý chí tồn tại" của mình, cảm nhận được sự bóp méo trong ý chí của Huyết Đao Khách, hướng mũi kiếm vào điểm đó. Hắc Phong cũng nhận ra, nó gầm lên một tiếng, lao tới áp chế Huyết Đao Khách, buộc hắn ta phải phân tâm. Ngay lúc đó, Tô Lam tung ra một chiêu kiếm chí mạng, Vô Danh Kiếm của nàng như một tia chớp bạc, xé toạc không khí, xuyên thẳng qua lớp giáp trụ đen của Huyết Đao Khách, để lại một vết sẹo sâu trên vai hắn ta.

"A-a-a-aa!" Huyết Đao Khách gầm lên một tiếng đau đớn, lảo đảo lùi lại. Máu đỏ tươi, không phải máu đen của tà khí, mà là máu thịt thật, chảy ra từ vết thương, thấm đẫm bộ giáp đen của hắn. Sự đau đớn khiến khuôn mặt hắn ta càng thêm dữ tợn, nhưng trong ánh mắt điên loạn lại thoáng hiện lên một tia hoảng loạn. Hắn biết mình đã bị thương nặng, không thể tiếp tục chiến đấu với liên minh này.

Dù bị đánh bại, Huyết Đao Khách không hề nao núng, thay vào đó, một nụ cười quỷ dị méo mó từ từ hiện lên trên khuôn mặt dữ tợn của hắn, tựa như một vết nứt trên tảng băng cứng. Đôi mắt nhỏ hẹp của hắn, vốn đã đỏ ngầu vì sát khí, giờ đây càng bùng cháy dữ dội hơn, không phải vì cơn giận, mà vì một sự cuồng tín đến điên loạn. Hắn ta nhìn thẳng vào Tần Mặc và đồng đội, giọng nói khàn đặc, gằn gừ, nhưng ẩn chứa một sự đắc thắng đáng sợ, vang vọng khắp Hẻm Núi Tử Vong, xuyên thấu màn đêm: "Giáo Chủ vạn tuế! Đại kế vĩ đại sẽ thành!"

Lời nói đó không chỉ là một lời tuyên bố, mà là một mệnh lệnh. Ngay lập tức, một luồng hắc khí cuồn cuộn bùng phát từ cơ thể Huyết Đao Khách, mạnh mẽ hơn bất kỳ tà khí nào trước đó. Hắn ta không hề chần chừ, không hề có chút do dự nào, kích hoạt một trận pháp tự hủy cổ xưa đã được khắc sâu vào da thịt hắn, một nghi thức hiến tế tàn độc mà Huyết Ma Giáo cổ đại đã từng sử dụng. Cơ thể vạm vỡ của hắn ta bắt đầu co rút lại một cách kinh hoàng, xương cốt vặn vẹo, da thịt khô héo, tựa như một bức tượng đang tan chảy. Không chỉ hắn ta, mà hàng vạn Huyết Đao ��nh xung quanh, những cái bóng mờ ảo mang hình dạng con người, cũng đồng loạt co rút, biến thành những đốm sáng đen tối bay về phía Huyết Đao Khách, hòa nhập vào hắn.

Chỉ trong tích tắc, Huyết Đao Khách và tất cả Huyết Đao Ảnh đã biến thành một quả cầu năng lượng âm khí khổng lồ, đen đặc và đặc quánh, xoáy tròn dữ dội, hút cạn mọi ánh sáng và sinh lực xung quanh. Quả cầu đó rung chuyển kịch liệt, năng lượng tà ác bị nén đến cực điểm, tạo ra một áp lực kinh hoàng. Tần Mặc, Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong đều cảm nhận được một mối đe dọa chết chóc bao trùm.

"Không ổn! Hắn ta muốn tự hủy!" Lục Vô Trần gào lên, khuôn mặt ông tái mét, lập tức vung tay, những phù văn hộ thể cổ xưa nhất mà ông biết được phóng ra, đan xen vào nhau tạo thành một lá chắn kiên cố nhất có thể.

"Cẩn thận!" Tô Lam hét lên, đôi mắt phượng mở lớn vì kinh hoàng. Nàng không chút do dự, tung ra hàng loạt kiếm khí, tạo thành một lưới chắn bảo vệ xung quanh Tần Mặc và Lục Vô Trần.

Hắc Phong, với bản năng sinh tồn mãnh li��t, không chút sợ hãi, nó gầm lên một tiếng dữ dội, bộ lông đen tuyền dựng ngược, thân hình khổng lồ của nó lao lên phía trước, dùng chính cơ thể mình để che chắn cho Tần Mặc và đồng đội, như một bức tường thịt thép không thể lay chuyển. Đôi mắt đỏ rực của nó ánh lên sự kiên cường và trung thành tuyệt đối.

Tần Mặc, trong khoảnh khắc kinh hoàng đó, vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Hắn hiểu rằng sức mạnh của vụ nổ này không thể chống đỡ bằng linh lực đơn thuần. Hắn ôm chặt Tô Lam vào lòng, đồng thời vận dụng năng lực "ý chí tồn tại" của mình đến cực hạn, không phải để chống đỡ, mà là để cố gắng cảm nhận và làm suy yếu sóng âm khí, để phân tán phần nào sức công phá của nó. Hắn cảm nhận được ý chí hủy diệt điên cuồng bên trong quả cầu âm khí, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự trống rỗng, sự mệt mỏi của những ý chí bị tha hóa đã góp phần tạo nên nó. Hắn cố gắng "khuyên nhủ" những ý chí mờ nhạt đó, dù biết là vô vọng, nhưng chỉ để tạo ra một chút nhiễu loạn nhỏ nhất trong luồng năng lượng khổng lồ sắp bùng nổ.

Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, như thể thời gian đã ngừng trôi. Rồi, với một tiếng "RẦM!!!" long trời lở đất, quả cầu âm khí khổng lồ bùng nổ!

Sóng xung kích âm khí lan tỏa ra mọi hướng với tốc độ kinh hoàng, tựa như một cơn sóng thần đen tối nuốt chửng mọi thứ. Hẻm Núi Tử Vong rung chuyển dữ dội, những vách núi đá dựng đứng, vốn đã lởm chởm, giờ đây bị xé toạc, nứt nẻ và sụp đổ thành từng mảng lớn, đá vụn bắn tung tóe như những mảnh thiên thạch. Cây cối khô héo bị bật gốc, cuốn phăng lên không trung như những chiếc lá khô trước khi bị nghiền nát thành tro bụi. Tà khí cuồn cuộn bốc lên thành từng cột xoáy khổng lồ, nhuộm đen cả bầu trời, khiến không gian biến dạng, tựa như cánh cửa địa ngục vừa mở toang. Tiếng nổ xé tai vang vọng không dứt, kéo theo tiếng đá vụn rơi, tiếng đất đá sụt lở, tạo thành một bản giao hưởng của sự hủy diệt.

Tần Mặc và đồng đội bị sức ép kinh khủng đẩy lùi. Lớp lá chắn phù văn c��a Lục Vô Trần lập tức vỡ vụn, ông ho ra một ngụm máu tươi. Kiếm khí của Tô Lam cũng bị đánh tan, nàng bị va đập mạnh vào vách đá, một cơn đau nhức chạy dọc cơ thể. Hắc Phong, với thân hình to lớn, đã hứng chịu phần lớn sức công phá. Nó gầm rên đau đớn, bộ lông đen tuyền dính đầy bụi và máu, nhưng nó vẫn kiên cường đứng vững, bảo vệ chủ nhân. Tần Mặc, dù đã dùng hết sức lực để chống đỡ và làm suy yếu luồng âm khí, vẫn cảm thấy một lực va đập khủng khiếp xuyên qua cơ thể, khiến hắn choáng váng. Hắn siết chặt Tô Lam trong vòng tay, dùng thân mình che chắn cho nàng, cảm nhận được sự yếu ớt và lạnh lẽo của nàng.

Khi mọi thứ lắng xuống, Hẻm Núi Tử Vong đã biến thành một cảnh tượng hoang tàn, đổ nát, không còn chút dấu vết nào của hình dáng ban đầu. Nơi từng là một hẻm núi sâu hun hút, giờ chỉ còn là một vực sâu âm u hơn bao giờ hết, với những vách đá nứt toác như những vết thương khổng lồ trên mặt đất, đá vụn chất chồng thành từng đống, tà khí bốc lên thành từng cột xoáy đen kịt, không ngừng xoáy tr��n, tựa như một con mắt khổng lồ đang nhìn chằm chằm vào thế giới. Mùi khí độc nồng nặc hơn bao giờ hết, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh, mùi máu tanh và cháy khét, tạo thành một hỗn hợp kinh tởm, khiến lồng ngực đau nhức.

Tần Mặc và liên minh may mắn sống sót, nhưng ai nấy đều bị chấn động dữ dội, cơ thể mỏi mệt, tâm trí nặng trĩu. Lục Vô Trần ho khù khụ, tay ôm lấy ngực, khuôn mặt khắc khổ giờ đây càng thêm hốc hác, đôi mắt sâu trũng ánh lên vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng. Hắc Phong nằm rạp xuống đất, rên rỉ yếu ớt, bộ lông nó xơ xác, nhưng đôi mắt đỏ rực vẫn ánh lên sự cảnh giác.

Tần Mặc nhẹ nhàng đỡ Tô Lam đứng dậy. Nàng ho khù khụ vài tiếng, cơ thể run rẩy, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào cảnh tượng hoang tàn trước mắt, tràn ngập sự bàng hoàng. "Hắn... hắn điên rồi! Mục tiêu của hắn là gì mà đến chết cũng không buông tha?" Nàng thốt lên, giọng nói khản đặc, vừa là sự kinh sợ, vừa là sự hoài nghi. Nàng đã từng chứng kiến nhiều trận chiến khốc liệt, nhưng chưa bao giờ thấy một kẻ nào cuồng t��n đến mức tự hủy bản thân một cách tàn bạo như vậy, chỉ để phục vụ cho một "đại kế" bí ẩn. Điều này làm lung lay những quan niệm về tu luyện và đạo lý mà nàng từng được dạy.

Lục Vô Trần thở dài thườn thượt, bước đến, nhìn quanh cảnh tượng tan hoang, giọng nói ông trầm khàn, như thể mỗi lời nói đều hao tổn sinh lực: "Đây chính là hậu quả của 'Nghi Lễ Thức Tỉnh' cổ đại... một dấu vết sâu đậm trong dòng thời gian. Huyết Đao Khách này chỉ là một quân cờ, bị tẩy não và hiến tế. Sự cuồng tín của hắn báo hiệu rằng Huyết Ma Giáo hiện tại cũng sẽ không từ bất kỳ thủ đoạn nào để đạt được mục đích." Ông nhìn về phía Tần Mặc, ánh mắt ông chất chứa sự lo lắng sâu sắc.

Tần Mặc không nói gì, chỉ siết chặt tay. Hắn nhìn quanh, cảm nhận sự hủy diệt và nỗi đau tột cùng của vạn vật bị tà khí nhấn chìm. Những phiến đá nứt toác, những hạt bụi li ti trong không khí, tất cả đều đang rên rỉ, đang kêu than về sự mất mát bản chất. Hắn cảm nhận được ý chí của chúng bị bóp méo, bị biến thành nh��ng mảnh vỡ của một ý chí hủy diệt. Hắn nhận ra, vụ nổ âm khí quy mô lớn này không chỉ là một hành động tự sát, mà là một phần của 'Nghi Lễ Thức Tỉnh' cổ đại, một cách để tăng cường tà khí, để mở đường cho một cái gì đó khủng khiếp hơn. 'Giáo Chủ vạn tuế! Đại kế vĩ đại sẽ thành!' Lời nói cuối cùng của Huyết Đao Khách vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, củng cố thêm mối liên hệ với một thế lực lớn hơn, một âm mưu vĩ đại hơn mà họ đang phải đối mặt.

Hắn nhìn về phía chân trời, nơi bình minh đang cố gắng le lói, nhưng bị màn sương tà khí đen đặc che phủ, không thể xuyên qua. Ánh mắt Tần Mặc kiên định hơn bao giờ hết. Sự đau đớn, sự phẫn nộ trong lòng hắn đã biến thành một quyết tâm sắt đá. Hắn không chỉ phải ngăn chặn sự hủy diệt này, mà còn phải tìm cách chữa lành những ý chí tồn tại đã bị tha hóa, để mang lại sự cân bằng bản chất cho thế giới này. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai và hiểm nguy, nhưng Tần Mặc biết, hắn không thể chùn bước. Bởi vì, nếu vạn vật đều muốn thăng tiên một cách cực đoan, nếu ý chí tồn tại của chúng bị bóp méo, thì thế giới này, sẽ không còn là thế giới nữa.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free