Vạn vật không lên tiên - Chương 681: Khí Cụ Tha Hóa: Lời Nguyền Từ Huyết Thạch
Tần Mặc dẫn đầu, bước đi chậm rãi nhưng dứt khoát, tiến sâu hơn vào U Minh Cốc trong ảo ảnh. Hắc Phong đi theo sát bên, gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác, nhưng dường như nó cũng cảm nhận được quyết tâm sắt đá của chủ nhân. Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn nhau, nỗi sợ hãi vẫn còn vương vấn trong ánh mắt họ, nhưng quyết tâm đã được củng cố. Họ theo bước Tần Mặc, bước chân nặng nề nhưng vững vàng, hướng về phía một hang động lớn hơn, nơi luồng tà khí dường như hội tụ, nơi mà lời giải đáp cho bi kịch ngàn năm có thể đang chờ đợi. Đó là một hang động đen kịt, cửa hang như một cái miệng khổng lồ của một quái vật, nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng, dẫn họ vào sâu thẳm của Cổ Đạo U Minh.
Cổ Đạo U Minh không phải là một con đường được kiến tạo bởi bàn tay con người, mà là một lối mòn đá lởm chởm, bị bào mòn bởi thời gian và ăn mòn bởi tà khí. Hai bên đường, những thân cây cổ thụ đã chết khô từ lâu, cành lá vặn vẹo như những ngón tay xương xẩu vươn lên bầu trời đỏ quạch. Sương mù dày đặc quấn lấy chân họ, lạnh lẽo thấu xương, mang theo mùi đất ẩm mục nát và một chút lưu huỳnh nồng nặc. Từng bước chân dường như đều chìm vào sự tĩnh mịch đáng sợ, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng gió rít thê lương luồn qua kẽ đá, tiếng lá khô xào xạc dưới chân, và những tiếng động lạ vọng lại từ sâu trong rừng, nghe như tiếng rên rỉ của những linh hồn bị giam cầm. Bầu không khí hoang vắng, âm u đến rợn người, khiến ngay cả Hắc Phong cũng phải hạ thấp người, đôi mắt đỏ rực quét qua từng góc khuất, cảnh giác cao độ.
Tần Mặc cảm nhận được sự hỗn loạn tột cùng của 'vật tính' xung quanh. Không phải là những ý chí tồn tại rõ ràng, thuần khiết như hắn vẫn thường nghe thấy, mà là hàng ngàn tiếng kêu than bị vặn vẹo, méo mó, trộn lẫn với sự giận dữ và tuyệt vọng. Hắn nghe thấy tiếng đá tảng muốn vỡ vụn, tiếng cây mục nát muốn ngã đổ, tiếng của những hạt bụi muốn tan biến, tất cả đều bị một thứ năng lượng cưỡng ép, bóp méo hình dạng và bản chất của chúng. Hắn bước qua một vũng bùn đen ngòm, nơi những cành cây khô vươn lên như những cánh tay cầu xin. Hắn chạm khẽ vào một thân cây, và trong tâm trí hắn hiện lên một hình ảnh méo mó của một sinh linh từng muốn vươn cao, đón ánh nắng, giờ chỉ còn là sự trống rỗng và nỗi đau.
"Thật không thể tin được... Lại có thể tàn bạo đến mức này." Tô Lam thì thầm, giọng nàng run rẩy, ánh mắt không rời khỏi những cảnh tượng xung quanh. Nàng siết chặt thanh kiếm bên hông, khuôn mặt thanh tú giờ đây phủ một tầng sương lạnh của sự kinh hãi và căm phẫn. Từng tế bào trong cơ thể nàng dường như đều phản ứng với sự tà ác đang bao trùm, một sự tà ác không chỉ giết chóc mà còn biến chất, hủy hoại tận gốc rễ. "Những thứ này... chúng không còn là chính chúng nữa."
Lục Vô Trần gật đầu nặng nề, đôi mắt sâu trũng của lão ánh lên vẻ trầm tư xen lẫn lo lắng. "Đây không chỉ là tà khí đơn thuần. Có một loại năng lượng khác đang cưỡng ép chúng biến đổi, vặn vẹo bản chất của chúng. Tựa như... một sự 'khai linh' ngược, một sự 'thức tỉnh' điên rồ." Lão ta vuốt nhẹ râu, tay kia siết chặt quyền trượng cũ kỹ. Lão đã từng đọc trong những thư tịch cổ về những cấm thuật tương tự, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng lại được thi triển một cách quy mô và tàn bạo đến vậy. Lão cảm nhận được một thứ gì đó quen thuộc trong dòng năng lượng tà ác này, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, lòng hắn nặng trĩu. Hắn nghe rõ hơn bất kỳ ai khác, tiếng khóc thét của 'vật tính' bị cưỡng đoạt. "Ta nghe thấy... không phải là ý chí thăng cấp, mà là sự cưỡng ép. Chúng đang bị bóp méo, bị giằng xé giữa bản ch���t nguyên thủy và sự biến đổi đau đớn. Chúng không hề muốn mạnh hơn theo cách này, chúng chỉ muốn được yên bình, được tồn tại đúng với bản chất của mình." Hắn nhìn vào những sinh vật nhỏ bé, những con côn trùng, những loài cây cỏ dại đã bị tà khí xâm nhập, biến thành những hình thù ghê tởm, mất đi lý trí, chỉ còn lại sự hung hãn và điên loạn. Hắn thử dùng năng lực của mình, cố gắng trấn định một vài con bướm đêm có đôi cánh mục nát đang bay lượn hỗn loạn, nhưng tà khí đã ăn sâu vào chúng, như một dòng nước lũ cuốn trôi mọi cố gắng. Chúng chỉ thoáng chốc ngừng lại, rồi lại tiếp tục vỗ cánh trong sự vô vọng, những tiếng kêu than yếu ớt vang vọng trong tâm trí Tần Mặc.
Liên minh tiến bước thận trọng. Hắc Phong dẫn đường, cái mũi thính nhạy của nó dò xét từng ngóc ngách, đôi lúc nó gầm gừ cảnh báo, chỉ vào những cái bẫy tà khí ẩn giấu dưới lớp sương mù, hoặc những sinh vật biến dị bất ngờ lao ra từ bóng tối. Một con quái vật hình dạng như một cây dây leo khổng lồ, toàn thân phủ đầy gai nhọn và mắt, bất ngờ vươn ra từ một thân cây chết khô, tấn công họ. Hắc Phong lập tức lao tới, nhe nanh giương vuốt, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực lóe lên vẻ hung dữ. Nó vồ lấy con quái vật, dùng sức mạnh và sự nhanh nhẹn của mình xé nát nó thành từng mảnh, máu xanh lục bắn tung tóe. Tần Mặc chỉ kịp lướt qua, tránh được những chiếc gai tẩm độc. Hắn cảm nhận được ý chí của con dây leo đó, không phải là sự thù hận, mà là sự hoảng loạn, sự đau đớn khi bị biến thành thứ mà nó không muốn. Cảm giác này khiến lòng Tần Mặc càng thêm nặng trĩu.
Càng đi sâu, mùi lưu huỳnh càng nồng nặc, xen lẫn mùi máu tanh thoang thoảng. Sương mù không còn dày đặc như trước, nhưng không khí vẫn âm u, lạnh lẽo. Dưới ánh sáng mờ ảo của gần sáng trong ảo ảnh, họ nhìn thấy một nhánh hang động lớn hiện ra, cửa hang như một vết nứt khổng lồ trên vách núi đá. Khi bước vào, một cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo hơn bao trùm lấy họ, và một mùi tanh nồng của máu và sắt xộc thẳng vào mũi.
Hang động tự nhiên này được bao phủ bởi những tinh thể huyết thạch đỏ rực, lớn nhỏ khác nhau, lấp lánh một cách ma quái dưới ánh sáng yếu ớt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần hang xuống, tạo nên âm thanh đơn điệu, rợn người trong không gian tĩnh mịch. Bầu không khí âm u, ẩm ướt, có chút đáng sợ, tà khí nồng nặc đến mức mắt thường cũng có thể cảm nhận được những luồng khí đen lượn lờ.
Tiến sâu hơn vào Hang Huyết Thạch, họ phát hiện một khu vực nhỏ được Huyết Ma Giáo cổ đại sử dụng để 'thí nghiệm'. Cảnh tượng trước mắt khiến Tô Lam và Lục Vô Trần hít sâu một hơi khí lạnh, còn Tần Mặc thì cảm thấy một cơn đau nhói trong lòng. Nhiều 'vật' nhỏ, từ những thanh binh khí gỉ sét, những lá bùa giấy ố vàng, cho đến những mảnh gỗ mục nát, đang bị cắm vào những 'khí cụ' hình thù kỳ dị. Những khí cụ này được làm từ xương thú và huyết thạch, có những đường gân xanh đen nổi lên như mạch máu, tỏa ra ánh sáng đỏ quạch. Chúng liên tục hút lấy năng lượng và vặn vẹo ý chí của các 'vật' bị gắn vào.
Trong số đó, có một thanh Đao Hồn đang bị ghim chặt vào một khối huyết thạch lớn, lưỡi dao cắm sâu vào. Linh hồn của nó, hiện hữu như một chàng trai trẻ với ánh mắt sắc lạnh, đang giằng xé dữ dội, cơ thể run rẩy, miệng liên tục gào thét. "Để ta chém nát tất cả! Chém nát! Đau quá! Để ta chém!" Những tiếng gào thét đó không phải là của một kẻ muốn mạnh mẽ, mà là của một linh hồn đang bị tra tấn, bị cưỡng ép phải giải phóng sự hung hãn.
Gần đó, một lá Cổ Phù Linh ố vàng, với những nét chữ cổ đã mờ nhạt, đang bị treo lơ lửng trên một sợi dây làm từ gân xanh của quái vật. Linh hồn của nó, một cô gái nhỏ bé với ánh mắt mơ hồ, mặc trang phục cổ xưa, đang rên rỉ những câu không rõ nghĩa, những ký ức rời rạc về một quá khứ xa xăm, về sự yên bình, về một lời nguyện ước nào đó, tất cả đều bị bóp méo thành một bản nhạc ai oán. "Mẹ... con muốn về nhà... Tại sao... Tại sao ta lại phải...?"
"Nhìn những thứ này... Chúng đang bị hành hạ!" Tô Lam thốt lên, giọng nàng đầy căm phẫn, bàn tay nàng nắm chặt chuôi kiếm đến trắng bệch. Nàng cảm thấy một sự gh�� tởm dâng trào trong lòng. Những sinh linh này, những vật phẩm này, chúng không được lựa chọn số phận của mình, chúng bị biến thành công cụ, bị bóp méo ý chí chỉ để phục vụ cho một mục đích tà ác. Sự tàn bạo này vượt xa mọi điều nàng từng biết về việc tu luyện.
Lục Vô Trần tiến lại gần một trong những 'khí cụ' đó, đôi mắt lão quét qua những ký tự cổ khắc trên thân huyết thạch. Sắc mặt lão ta càng lúc càng tệ. "Đây chính là 'Huyết Linh Cụ', một loại pháp khí cổ dùng để cưỡng ép 'khai linh' và điều khiển vật tính. Chúng đang dùng nó để 'tái tạo' các vật phẩm theo ý muốn của chúng, bóc lột ý chí của chúng. Ta đã từng đọc về thứ này trong các thư tịch cấm kỵ của gia tộc... Chúng được dùng để tạo ra những 'binh khí sống', những 'pháp bảo tà ác' có sức mạnh ghê gớm, nhưng cái giá phải trả là sự hủy hoại hoàn toàn ý chí nguyên bản của vật phẩm." Giọng lão nặng nề, có chút hoảng sợ, như đang đối mặt với một bóng ma từ quá khứ. Lão thầm nghĩ, liệu tổ tiên của lão đã từng đi xa đến mức nào trong việc nghiên c���u những cấm thuật này?
Tần Mặc bước đến bên cạnh Cổ Phù Linh, hắn nhẹ nhàng đặt tay lên lá bùa ố vàng. Ngay lập tức, một làn sóng đau đớn và tuyệt vọng ập vào tâm trí hắn. Cô gái nhỏ bé hiện lên trong tâm trí hắn, ánh mắt đờ đẫn, cô liên tục thì thầm những lời cầu xin được giải thoát. Hắn cảm nhận được sâu sắc nỗi đau tột cùng của nó, sự giằng xé khi ý chí của nó bị cưỡng ép biến thành một thứ hoàn toàn khác. "Nỗi đau này... chúng không hề muốn mạnh hơn, chúng chỉ muốn được yên bình. Khí cụ này đang ép buộc chúng trở thành thứ chúng không phải, biến chúng thành công cụ vô tri, không còn bản chất." Hắn cố gắng truyền năng lượng của mình, cố gắng an ủi, cố gắng thấu hiểu và giải tỏa nỗi thống khổ, nhưng sức mạnh của 'Huyết Linh Cụ' quá lớn. Như một sợi dây xích vô hình, nó trói buộc ý chí của Cổ Phù Linh, không cho phép nó thoát khỏi sự kiểm soát. Tần Mặc cảm thấy bất lực, nhưng sự bất lực đó lại càng nung nấu quyết tâm trong lòng hắn.
Lục Vô Trần nhanh chóng di chuyển xung quanh các 'Huyết Linh Cụ', đôi mắt lão tập trung phân tích từng ký tự cổ, từng đường vân năng lượng trên thân khí cụ. Lão lẩm bẩm những lời khó hiểu, cố gắng tìm ra điểm yếu, hoặc ít nhất là hiểu rõ hơn về cơ chế hoạt động của chúng. Hắc Phong cảnh giới xung quanh, đôi mắt đỏ rực không ngừng đảo qua lại, đề phòng bất kỳ kẻ địch nào của Huyết Ma Giáo quay trở lại. Tiếng gầm gừ nhẹ của nó như một lời cảnh báo, và cũng như một lời hứa bảo vệ.
Sau khi nghiên cứu một hồi, Lục Vô Trần quay lại, khuôn mặt lão tái nhợt. "Các Huyết Linh Cụ này được kết nối với một nguồn năng lượng lớn hơn. Chúng ta phải tìm ra trung tâm của nghi lễ này, nơi điều khiển tất cả." Lão nhìn về phía sâu hơn của hang động, nơi một luồng tà khí cuộn trào mạnh mẽ hơn, như một dòng sông ngầm chảy xiết.
Theo chỉ dẫn của Lục Vô Trần, liên minh tiếp tục tiến sâu hơn vào Hang Huyết Thạch. Càng vào sâu, hang động càng trở nên rộng lớn, và không khí càng thêm ngột ngạt. Mùi máu, ẩm mốc, và một thứ mùi xác thối nồng nặc xộc vào mũi họ, khiến ai nấy ��ều phải nhíu mày. Cuối cùng, họ đi qua một cánh cửa sắt nặng nề, cũ kỹ, gỉ sét, và bước vào một không gian khổng lồ, đen tối, như một Hầm Ngục Huyết Giáo thực sự.
Đây chính là trung tâm của 'Nghi Lễ Thức Tỉnh'. Tường đá đen thô kệch, trần hang cao vút, không khí ngột ngạt đến mức gần như không thể thở được. Hàng chục 'Huyết Linh Cụ' khổng lồ, cao hơn cả người, được sắp đặt theo một trận pháp kỳ dị, tỏa ra ánh sáng đỏ quạch như máu, chiếu rọi lên những vách đá ẩm ướt. Tiếng rên rỉ yếu ớt của vô số tù nhân, cả con người và những sinh linh khác, bị xiềng xích bằng sắt gỉ vào tường, vọng lại trong không gian u ám, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đều và tiếng bước chân nặng nề, thô bạo của những kẻ tuần tra.
Ở trung tâm của căn hầm, là một đài tế khổng lồ, được chạm khắc từ một khối huyết thạch nguyên khối, cao chót vót. Trên đài tế, vô số 'vật' bị tha hóa, cả sinh linh và vật phẩm, đang bị ép buộc phải 'cống hiến' ý chí và vật tính của mình. Những dòng năng lượng tà ác đỏ như máu chảy ra từ các 'vật' đó, được các 'Huyết Linh Cụ' thu thập, rồi dẫn lên đỉnh đài tế, nơi chúng hội tụ thành một cột sáng đỏ rực, vươn thẳng lên trần hang.
Một Lãnh Đạo Huyết Ma Giáo cổ đại đang đứng trên đài tế, áo choàng đỏ sẫm che khuất khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt cuồng tín và tàn bạo, lóe lên ánh sáng điên dại. Hắn ta giơ cao một quyền trượng xương trắng, trên đỉnh quyền trượng là một khối huyết thạch nhỏ đang rung lên bần bật, liên tục hút lấy năng lượng từ cột sáng. Xung quanh hắn, hàng chục Huyết Đao Ảnh, những cái bóng mờ ảo mang hình dạng con người, tỏa ra sát khí nồng nặc, đang đi lại tuần tra, canh gác, và đôi khi dùng những thanh huyết đao của chúng để "đánh thức" những 'vật' đang lả đi vì kiệt sức. Chúng gầm gừ những tiếng hung tợn, hoàn toàn không có lý trí, chỉ tuân theo mệnh lệnh của Lãnh Đạo.
"Tiến lên, hỡi những kẻ được chọn! Cống hiến ý chí của các ngươi cho Giáo Chủ vĩ đại! Biến Huyền Vực này thành huyết mạch của Người!" Giọng nói của Lãnh Đạo Huyết Ma Giáo vang vọng khắp căn hầm, uy áp và cuồng tín, như một lời tuyên ngôn điên rồ, một lời nguyền rủa cho toàn bộ thế giới. Hắn ta xoay quyền trượng, và ngay lập tức, các Huyết Đao Ảnh vung đao, cưỡng ép những 'vật' bị tha hóa phải giải phóng nhiều năng lượng hơn, đẩy nhanh quá trình 'cống hiến'. Những tiếng rên rỉ trong hầm ngục càng trở nên bi thảm hơn, và cột sáng đỏ trên đài tế càng lúc càng rực rỡ.
Tần Mặc ẩn mình sau một khối đá lớn, ánh mắt hắn kiên định, nắm chặt Vô Danh Kiếm. Cơn đau nhói trong lòng hắn giờ đây đã chuyển thành một sự phẫn nộ không thể kìm nén. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng từ những 'vật' đang bị biến đổi, những tiếng khóc thét của ý chí bị bóp méo, những linh hồn bị xé nát. Hắn biết rõ rằng, nếu nghi lễ này thành công, nếu Huyết Ma Giáo cổ đại đạt được mục đích của chúng, thì không chỉ U Minh Cốc này mà cả Huyền Vực sẽ bị hủy diệt, bị biến thành một thứ gì đó ghê tởm, không còn chút bản chất nguyên thủy. "Không thể để điều này tiếp diễn... Cả thế giới sẽ bị hủy diệt nếu ch��ng cứ tiếp tục bóp méo bản chất vạn vật như thế này!" Giọng Tần Mặc trầm thấp, nhưng ẩn chứa một ý chí thép, một lời thề nguyện.
Lục Vô Trần quan sát toàn bộ quy trình của Nghi Lễ Thức Tỉnh, đôi mắt lão tập trung vào cách các 'Huyết Linh Cụ' hoạt động, cách chúng thu thập và chuyển hóa năng lượng. Lão cố gắng ghi nhớ từng chi tiết của trận pháp, từng ký tự khắc trên đài tế, từng đường vân trên quyền trượng của Lãnh Đạo Huyết Ma Giáo. Lão biết rằng, những kiến thức này, dù là về cấm thuật tà ác, cũng có thể là chìa khóa để hiểu rõ hơn về âm mưu của Huyết Ma Giáo hiện tại. Hắc Phong gầm gừ, thân hình nó hạ thấp, đôi mắt đỏ rực khóa chặt vào Lãnh Đạo Huyết Ma Giáo và các Huyết Đao Ảnh. Nó sẵn sàng chiến đấu, chỉ chờ lệnh của chủ nhân.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng từ kinh hãi và ghê tởm đã chuyển sang một sự kiên cường. Nàng đã từng tin vào con đường thăng tiên, nhưng những gì nàng chứng kiến ở đây, sự hủy hoại bản chất để đạt được sức mạnh, đã đập tan mọi niềm tin đó. Nàng biết, con đường mà Tần Mặc đang đi, con đường bảo vệ 'ý chí tồn tại' của vạn vật, mới là con đường đúng đắn.
Tần Mặc quay sang nhìn đồng đội, ánh mắt hắn sắc lạnh nhưng đầy quyết tâm. Hắn biết rằng, đối diện với họ là một mối đe dọa không chỉ của quá khứ, mà còn là một tấm gương phản chiếu cho tương lai. Hắn phải ngăn chặn điều này, dù chỉ là trong một ảo ảnh. Bởi vì, nếu không ngăn chặn được ảo ảnh này, làm sao hắn có thể ngăn chặn hiện thực? Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang dần hội tụ trên đài tế, một luồng năng lượng đủ mạnh để biến đổi toàn bộ U Minh Cốc này thành một huyết mạch sống, phục vụ cho cái gọi là "Giáo Chủ vĩ đại" của chúng. Thời gian không còn nhiều.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.