Vạn vật không lên tiên - Chương 682: Tiếng Thét Từ Hoang Tàn: Lời Cảnh Báo Cuối Cùng Của Kẻ Mất Trí
“Cung nghênh Giáo Chủ hạ lâm!”
Lời hô cuồng tín của Lãnh Đạo Huyết Ma Giáo cổ đại vừa dứt, một luồng tà khí cuồn cuộn như sóng dữ từ sâu thẳm U Minh Cốc bỗng chốc dâng lên, quét qua cả căn hầm tối tăm. Nó không phải là một làn khói đơn thuần, mà là một thực thể vô hình, mang theo áp lực khủng khiếp, tựa hồ là tổng hòa của vô số linh hồn bị vặn vẹo, vô vàn ý chí bị bóp méo, hội tụ thành một bóng đen khổng lồ, bao trùm lấy không gian. Áp lực đó nặng nề đến mức không khí trong hầm như đặc quánh lại, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn, tựa như có ngàn cân đè ép lên lồng ngực. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi ẩm m��c của đất chết hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ khí vị ghê tởm, xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta buồn nôn.
Hắc Phong, con sói khổng lồ vốn dũng mãnh, giờ đây thân hình uy vũ của nó cũng phải hạ thấp, đôi tai cụp xuống, những sợi lông đen tuyền trên lưng dựng đứng, phát ra tiếng rên rỉ nghèn nghẹt, một sự sợ hãi bản năng tột cùng. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ kinh hoàng, không ngừng nhìn về phía cột sáng huyết hồng đang rung chuyển dữ dội trên đài tế.
Tô Lam, nàng mỹ nữ thanh tú với đôi mắt phượng sắc sảo, giờ đây khuôn mặt cũng trắng bệch, nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo giờ đây trở nên lạnh buốt trong lòng bàn tay. Nàng cảm thấy một luồng hàn khí thấu xương, không chỉ từ cái lạnh của hang động mà còn từ sự tà ác thuần túy của luồng năng lượng đang trỗi dậy. Đã quen với việc đối mặt với quái vật và tà tu, nhưng đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được một thứ áp lực mang tính hủy diệt bản nguyên đến vậy. Nó không chỉ đe dọa sinh mệnh, mà còn đe dọa cả ý chí tồn tại, cả linh hồn.
Lục Vô Trần, lão giả gầy gò với khuôn mặt khắc khổ, giờ đây đôi mắt trũng sâu của lão lộ rõ vẻ kinh hoàng hiếm thấy. Lão run rẩy lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn như tiếng gió rít qua kẽ đá: “Không thể đối đầu trực diện! Áp lực này... còn mạnh hơn cả những gì ta từng ghi chép về Giáo Chủ! Đây không phải là một sinh linh, mà là một khái niệm... một ý chí tà ác đã được thai nghén hàng ngàn năm!” Lão từng đọc vô số cổ tịch, chứng kiến không ít di tích của Huyết Ma Giáo cổ đại, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được rằng tồn tại của 'Giáo Chủ' lại có thể khủng khiếp đến nhường này, vượt xa mọi miêu tả, mọi sự tưởng tượng.
Tần Mặc ẩn mình sau khối đá lớn, không gian xung quanh hắn dường như cũng đang bị bóp méo bởi luồng tà khí. Hắn cảm nhận được sự ghê rợn đang lan tỏa, một sự trống rỗng đầy hủy diệt. Hắn nhắm mắt, lắng nghe "ý chí tồn tại" của thực thể đang thức tỉnh. Điều hắn cảm nhận được không phải là một trái tim đập, một dòng máu chảy, hay một dòng suy nghĩ mạch lạc. Đó là một khoảng không vô định, một sự rỗng tuếch đáng sợ, nhưng lại bao trùm tất cả, nuốt chửng mọi thứ. Hắn cảm nhận được hàng triệu, hàng tỷ những tiếng thét im lặng, những lời cầu nguyện bị bóp nghẹt, những khát vọng bị vặn vẹo, tất cả đều đang hòa tan, biến chất vào cái bóng đen khổng lồ kia. Trong đầu hắn vang lên một câu hỏi không lời: "Ý chí tồn tại của nó... rỗng tuếch nhưng lại bao trùm tất cả. Nó không phải là một 'vật' thông thường... mà là một sự trống rỗng đang tự nuốt chửng bản nguyên của vạn vật sao?" Hắn cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh buốt dâng lên, không phải sợ cái chết, mà là sợ sự biến mất của bản chất, sự tan rã của tất thảy.
“Rút lui!” Tần Mặc không chút do dự, hắn lập tức ra hiệu cho đồng đội. Giọng hắn trầm thấp nhưng dứt khoát, ẩn chứa một mệnh lệnh không thể chối cãi. “Chúng ta không thể giao chiến với một thứ không có hình thù, không có linh hồn, không có bản chất. Nó không phải là sống, cũng không phải là chết. Nó chỉ là một lỗ hổng trong sự tồn tại.”
Hắn nhanh chóng dẫn đầu, lợi dụng từng khe đá, từng hốc tối, từng mảng địa hình phức tạp của U Minh Cốc để tạm thời thoát khỏi tầm ảnh hưởng trực tiếp của 'Giáo Chủ' đang thức tỉnh. Luồng tà khí cuồn cuộn vẫn tiếp tục tràn ra, không ngừng khuếch trương, biến không gian xung quanh thành một vùng chết chóc thật sự, nơi mọi sự sống đều bị tước đoạt ý chí, bị cưỡng ép biến chất. Đá núi nứt vỡ, những khối nham thạch khổng lồ rung chuyển rồi sụp đổ, bụi đá và tà khí hòa lẫn vào nhau, tạo thành một màn sương mờ mịt, che khuất tầm nhìn nhưng lại không thể che giấu được sự đe dọa kinh hoàng đang tới gần. Tiếng gào rú của các Huyết Đao Ảnh phía xa cũng trở nên điên loạn hơn, như những con thú bị kích động bởi sự hiện diện của chủ nhân chúng. Tần Mặc biết, họ không còn nhiều thời gian. Mỗi bước chạy, hắn đều cảm nhận được nỗi sợ hãi lan tỏa từ Hắc Phong, sự căng thẳng tột độ từ Tô Lam, và sự tuyệt vọng sâu sắc từ Lục Vô Trần. Đây không phải là một cuộc chiến đơn thuần, mà là một cuộc chạy trốn khỏi sự hủy diệt bản nguyên.
***
Trên đường rút lui, Tần Mặc và liên minh lao đi như những bóng ma giữa màn sương mù độc hại của U Minh Cốc, tìm kiếm một lối thoát khỏi sự truy đuổi điên cuồng của Huyết Đao Ảnh và áp lực ghê gớm từ 'Giáo Chủ' đang dần thức tỉnh. U Minh Cốc, vốn đã là một nơi hẻo lánh, giờ đây càng trở nên nguy hiểm gấp bội. Từng cơn gió rít thê lương qua các khe đá, mang theo mùi ẩm mốc, mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi máu tanh, hòa quyện với mùi đất chết và xác thối. Tiếng gầm gừ hung tợn của ma vật vang vọng từ sâu thẳm, tiếng nước nhỏ giọt đều đều trong hang động tối tăm, và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tất cả tạo nên một bản nhạc kinh dị, ghê rợn, nhấn chìm họ vào sự tuyệt vọng. Ánh sáng mặt trời yếu ớt, thường có màu xanh xám hoặc đỏ sẫm như máu, chỉ đủ để thấy những hình bóng ma quái, khiến mọi thứ trở nên ảo diệu và đáng sợ hơn.
Họ tình cờ lạc vào một hẻm núi sâu hun hút, nơi các vách đá lởm chởm, tối tăm, bị bào mòn bởi khí đ���c qua hàng ngàn năm, tạo thành những hình thù kỳ dị như những con quái vật đang há miệng chờ chực nuốt chửng mọi thứ. Gió mạnh thổi liên tục, mang theo những hạt mưa axit li ti, ăn mòn cả đá núi và da thịt. Sương mù độc dày đặc bao phủ, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa, chỉ còn lại những cái bóng mờ ảo lướt qua.
Trong cái không gian chết chóc và ngột ngạt ấy, một cảnh tượng bi thảm đập vào mắt họ, khiến Tô Lam phải thốt lên một tiếng kinh hãi. Ở cuối hẻm núi, một nhóm tu sĩ chính đạo, có vẻ đến từ Thanh Vân Tông qua dấu vết trang phục rách nát và những mảnh phù hiệu còn sót lại, đang bị xích vào vách đá. Từng người một, thân thể họ bị tà khí ăn mòn đến biến dạng, da thịt nhăn nheo, khô héo như cây khô, đôi mắt trắng dã hoặc đỏ ngầu dại đi vì đau đớn và sợ hãi. Họ không còn là con người, mà đã trở thành những cái xác sống, những vật thí nghiệm đáng thương.
Tô Lam run rẩy, nàng không thể tin vào mắt mình. “Đây... đây là đệ tử Thanh Vân Tông? Tại sao lại thê thảm đến mức này?” Giọng nàng run rẩy, xen lẫn nỗi ghê tởm và xót xa. Thanh Vân Tông là một trong những đại tông môn chính đạo, các đệ tử của họ đều là những tinh anh, vậy mà giờ đây lại bị biến thành bộ dạng này, còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Lục Vô Trần tiến lại gần, lão nhíu mày quan sát tỉ mỉ, khuôn mặt khắc khổ càng thêm u ám. Lão chỉ vào những vật thể nhỏ màu đỏ máu, lấp lánh kỳ dị, đang găm sâu vào da thịt của các tu sĩ. “Chúng là các 'khí cụ tha hóa' đã được cải tiến... một phiên bản tinh vi hơn Huyết Linh Cụ. Chúng bị Huyết Ma Giáo dùng làm vật thí nghiệm cho 'Nghi Lễ Thức Tỉnh'… để tìm cách tha hóa con người một cách triệt để nhất. Chúng hút lấy tinh khí, linh lực, và cả ý chí, biến họ thành những con rối sống dở chết dở, một hình thái tồn tại chỉ còn là cái vỏ rỗng tuếch, phục tùng ý chí của Giáo Chủ.” Giọng lão trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi và chán nản. Lão đã nhìn thấy quá nhiều bi kịch tương tự trong các ghi chép cổ xưa.
Tần Mặc nhìn những tu sĩ đáng thương kia, trái tim hắn như bị bóp nghẹt. Hắn cảm nhận được nỗi đau đớn cùng cực, sự tuyệt vọng tột cùng, và cả sự căm phẫn vô bờ đang trào dâng từ những thân xác bị vặn vẹo ấy. Một vài người vẫn cố gắng rên rỉ những lời vô nghĩa, những âm thanh rời rạc, khó hiểu, nhưng ẩn chứa một sự thống khổ không thể diễn tả.
"Chúng ta phải giúp họ!" Tô Lam nói, nàng rút kiếm, toan tiến lên.
"Chờ đã!" Tần Mặc ngăn nàng lại. Hắn biết rằng hành động lỗ mãng lúc này chỉ khiến họ gặp thêm nguy hiểm, và chưa chắc đã cứu được những người này. Hắn hít sâu một hơi, phớt lờ sự cảnh báo của Lục Vô Trần về nguy hiểm của việc tiếp xúc trực tiếp với tà khí, Tần Mặc tiến lại gần một trong những tu sĩ bị tha hóa. Đó là một nam tu sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt giờ đã biến thành một mảng nhăn nheo, xanh xám, đôi mắt đỏ ngầu vô hồn, nhưng trong sâu thẳm, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một tia sáng yếu ớt của sự sống, của một ý chí đang cố gắng vùng vẫy.
Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên vai gầy gò của người tu sĩ, cảm nhận được cái lạnh buốt và sự run rẩy liên hồi. Hắn nhắm mắt, thả lỏng tâm trí, dùng 'ý chí tồn tại' của mình để kết nối với linh hồn bị vặn vẹo của đối phương. Ngay lập tức, một dòng chảy hỗn loạn của nỗi sợ hãi, đau đớn, và sự căm phẫn ập thẳng vào tâm trí hắn, như một thác lũ dữ dội. Hắn thấy những ký ức chớp nhoáng về Thanh Vân Tông, về những ngày tháng tu luyện bình yên, về khát vọng thăng tiên thuần khiết, rồi đến khoảnh khắc bị bắt, bị tra tấn, bị cưỡng ép biến đổi. Mỗi ký ức, mỗi cảm xúc đều là một nhát dao cứa vào tâm can Tần Mặc.
Nhưng rồi, giữa dòng chảy hỗn loạn ấy, một giọng nói yếu ớt, đứt đoạn vang lên trong tâm trí hắn. Không phải từ một người, mà từ nhiều người, hòa quyện vào nhau, như một lời thì thầm tập thể, một tiếng kêu tuyệt vọng từ vực sâu của sự hủy diệt:
“...Đại Kế...”
“...Giáo Chủ...”
“...không phải chỉ U Minh...”
“...toàn bộ Huyền Vực...”
“...sẽ sụp đổ...”
“...khi tất cả...”
“...đều bị biến chất...”
“...thành Người...”
“...hoặc không là gì cả...”
Giọng nói ấy càng lúc càng trở nên mạnh mẽ hơn, dù vẫn còn đứt đoạn và hỗn loạn. “...Cứu... cứu lấy... Huyền Vực... trước khi... quá muộn...” Tiếng thét cuối cùng vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đầy sự thống khổ và tuyệt vọng, như một lời trăn trối cuối cùng của những linh hồn bị giam cầm. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của họ, nhưng cũng cảm nhận được một tia hy vọng mong manh, một lời cảnh báo được truyền đi bằng tất cả những gì họ còn sót lại.
Ngay lúc đó, tiếng bước chân dồn dập và tiếng Huyết Đao Ảnh gầm gừ vang lên từ phía xa, xuyên qua màn sương mù độc. Chúng đã phát hiện ra họ.
Tần Mặc đột ngột mở mắt, ánh mắt hắn ánh lên vẻ quyết đoán chưa từng thấy, nhưng cũng tràn đầy sự đau đớn. Hắn quay sang Tô Lam và Lục Vô Trần, giọng hắn trầm thấp, nhưng từng lời nói đều có trọng lượng ngàn cân: “Chúng ta phải đi, nhưng ta đã nghe thấy. Huyết Ma Giáo đang tìm cách hủy diệt không chỉ một vật, một người, mà là toàn bộ bản chất của Huyền Vực! Cái gọi là 'Đại Kế' của Giáo Chủ không chỉ dừng lại ở U Minh Cốc này. Chúng muốn biến đổi tất cả, ép buộc vạn vật phải trở thành một phần của Giáo Chủ, hoặc không là gì cả. Đó là một sự hủy diệt bản nguyên!”
Tô Lam siết chặt kiếm, khuôn mặt nàng tái nhợt vì kinh hoàng. Lục Vô Trần gật đầu nặng nề, đôi mắt lão tràn đầy sự u ám. “Ta đã nghi ngờ… những ghi chép cổ xưa về 'Kế Hoạch Huyết Tế Vạn Vật' từng bị coi là lời đồn điên rồ... giờ đây xem ra là sự thật...”
Hắc Phong gầm gừ, đôi mắt đỏ rực khóa chặt vào hướng tiếng động đang tới gần. Nó đã sẵn sàng chiến đấu. Tô Lam nhanh chóng hình thành thế phòng thủ, thanh kiếm cổ của nàng phát ra ánh sáng lam nhạt, rực rỡ giữa màn sương độc, sẵn sàng chặn đứng bất kỳ kẻ thù nào. Lục Vô Trần nhanh chóng nhìn quanh, tìm kiếm một lối thoát, một con đường an toàn để họ có thể mang thông tin quan trọng này ra khỏi ảo ảnh.
Tần Mặc cảm thấy một sự giằng xé nội tâm tột cùng. Hắn muốn ở lại, muốn giải thoát những tu sĩ đáng thương này khỏi xiềng xích của tà khí và sự đau đớn vô tận. Nhưng lời cảnh báo của họ, nỗi sợ hãi về 'Đại Kế' hủy diệt toàn bộ Huyền Vực, đè nặng lên vai hắn. Trách nhiệm lớn hơn buộc hắn phải mang thông tin này đi, phải cảnh báo thế giới về mối hiểm họa đang rình rập.
Tiếng bước chân của Huyết Đao Ảnh càng lúc càng gần, những cái bóng mờ ảo, mang hình dạng con người, tỏa ra sát khí nồng nặc, lướt đi thoăn thoắt giữa màn sương. Tiếng gầm gừ hung tợn của chúng vang lên khắp hẻm núi.
“Đi thôi! Không còn thời gian!” Lục Vô Trần thúc giục, lão chỉ về một khe nứt hẹp trên vách đá.
Tần Mặc nhìn lại những tu sĩ tha hóa đang bị xiềng xích, đôi mắt hắn tràn ngập sự đau đớn và bất lực. Hắn cảm nhận được những lời cầu xin cuối cùng của họ, những lời thỉnh cầu được giải thoát. Nhưng hắn không thể. Dưới sự thúc giục của Lục Vô Trần và áp lực của Huyết Đao Ảnh đang ập tới, họ buộc phải rút lui, bỏ lại những tu sĩ tha hóa trong tiếng rên rỉ đau đớn và lời cảnh báo dang dở.
Tần Mặc quay đi, trong lòng hắn ngập tràn sự nặng trĩu. Lời cảnh báo về "Đại Kế" của Giáo Chủ, về việc biến Huyền Vực thành huyết mạch của Người, về sự hủy diệt bản nguyên của vạn vật, đã khắc sâu vào tâm trí hắn. Nó không chỉ là một lời cảnh báo từ quá khứ, mà còn là một tấm gương phản chiếu cho hiện tại, một lời tiên tri về tương lai nếu hắn không hành động. Hắn biết, con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng ý chí của hắn đã kiên định hơn bao giờ hết. Hắn sẽ không để bi kịch này lặp lại.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.