Vạn vật không lên tiên - Chương 684: Bản Đồ Nút Năng Lượng: Âm Mưu Thao Túng Huyền Vực
Tiếng gầm thét từ thẳm sâu U Minh Cốc vẫn còn vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, tựa như một lời nguyền rủa vĩnh cửu. Hắn cùng Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong vội vã tháo chạy khỏi khu vực nguy hiểm nhất, nơi ảo ảnh Huyết Ma Giáo cổ đại đang dần tan rã. Không khí xung quanh đặc quánh tà khí và mùi máu tanh, những vách đá lởm chởm nhuốm màu đỏ sẫm như bị nhuộm bởi vô số sinh linh đã hóa thành hư vô. Tiếng gió rít qua những khe đá hẹp, mang theo hơi lạnh thấu xương và những âm thanh ghê rợn, tựa hồ là tiếng than khóc của vạn linh bị tha hóa. Đôi lúc, những mảnh đá vụn rơi lộp bộp từ trên cao, tạo nên những tiếng động khô khốc, rợn người trong màn sương mù độc hại.
Tô Lam thở hổn hển, nhịp tim nàng đập loạn xạ trong lồng ngực. Nàng là một kiếm khách kiên cường, nhưng những gì đã chứng kiến trong ảo ảnh đã vượt quá sức chịu đựng của nàng. Khuôn mặt thanh tú nay tái nhợt, đôi mắt phượng vẫn còn in hằn nỗi kinh hoàng. “Cuối cùng cũng ra khỏi... thật đáng sợ,” nàng thì thầm, giọng nói khản đặc, vừa như trút được gánh nặng, lại vừa như bị ám ảnh bởi những hình ảnh kinh hoàng. Nàng siết chặt chuôi kiếm cổ, thứ vũ khí đã cùng nàng trải qua bao hiểm nguy, nhưng giờ đây nó dường như cũng không đủ để xua tan bóng tối trong lòng.
Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, lưng hơi còng, nhưng bước chân vẫn vững chãi đáng ngạc nhiên. Lão nheo đôi mắt sâu trũng, nhìn quanh những tảng đá xám xịt bị khí độc bào mòn, cố gắng định hình lại phương hướng. Lão đưa tay vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt đầy suy tư. “Kỳ lạ, ảo ảnh này dường như đã bị một lực lượng nào đó phá vỡ... hoặc đã hoàn thành sứ mệnh của nó.” Giọng lão trầm thấp, mang theo vẻ khàn đặc của người đã trải qua quá nhiều biến cố. Lão không tin rằng họ có thể thoát ra dễ dàng đến vậy nếu không có một sự can thiệp nào đó từ bên ngoài hoặc từ chính bản chất của ảo ảnh. Những ảo ảnh cổ xưa như thế này thường sẽ vĩnh viễn giam cầm những kẻ lạc lối, trừ phi chúng tự hủy diệt hoặc được giải thoát.
Tần Mặc bước đi giữa họ, thân hình hơi gầy của hắn như một cái bóng mờ nhạt trong màn sương độc. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi và đau khổ khôn tả. Đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn còn đọng lại sự ám ảnh của những hình ảnh cuối cùng: những tu sĩ chính đạo tan biến thành khói đen, lời thì thầm cuối cùng về "Người" và "Đại Kế Huyết Tế". Hắn nắm chặt bàn tay, cảm giác bất lực vẫn còn đeo bám. Hắn đã không thể cứu vãn những sinh linh ấy, không thể đưa họ trở về với bản nguyên của chính mình. Sự tha hóa của Huyết Ma Giáo quá sâu sắc, quá tàn bạo, đến mức hủy diệt cả khái niệm về sự tồn tại.
“Những lời cảnh báo đó... 'biến chất thành Người... hoặc không là gì cả'... Giáo Chủ... hắn muốn gì?” Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm thấp, mang theo một sự nặng trĩu. Hắn không chỉ hỏi Tô Lam hay Lục Vô Trần, mà còn tự hỏi chính mình, tự hỏi vạn vật xung quanh. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của vạn vật trong U Minh Cốc này đều đang gào thét, đang sợ hãi, đang bị bóp méo bởi tà khí. Ngay cả những vách đá, những dòng suối ngầm cũng mang trong mình một nỗi đau âm ỉ, một sự vặn vẹo khó tả. Hắn hiểu rằng, mối đe dọa này không chỉ dừng lại ở U Minh Cốc này, không chỉ là một ảo ảnh của quá khứ. Nó là một lời tiên tri, một lời cảnh báo cho toàn bộ Huyền Vực.
Hắc Phong đi bên cạnh, bộ lông đen tuyền của nó như ẩn hiện trong sương mù. Đôi mắt đỏ rực của nó liên tục quét qua hai bên vách đá, cảnh giác với mọi mối nguy hiểm tiềm tàng. Nó gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời khẳng định cho sự đồng lòng, đồng thời cũng như một lời an ủi, xoa dịu nỗi đau đang đè nặng lên Tần Mặc. Nó biết chủ nhân của mình đang chịu đựng những gì, và nó sẵn sàng bảo vệ hắn đến hơi thở cuối cùng.
Khi họ thoát ra khỏi Hẻm Núi Tử Vong, một sự rung động mạnh mẽ đột ngột lan tỏa khắp không gian. Màn sương độc dường như bị một lực lượng vô hình xé toạc, rồi nhanh chóng tan biến. Những vách đá quanh co, lởm chởm cũng mờ đi, những âm thanh ghê rợn cũng dần tắt lịm. Cảnh quan xung quanh nhanh chóng trở lại với hiện thực của U Minh Cốc – vẫn âm u, vẫn hoang tàn, nhưng không còn cái cảm giác bị giam cầm trong quá khứ thảm khốc nữa.
Bầu trời U Minh Cốc vẫn u ám, những cụm mây đen nặng trĩu trôi lững lờ, không có lấy một tia nắng. Gió lạnh vẫn thổi mạnh, mang theo hơi ẩm ướt và mùi đất chết đặc trưng của nơi này. Họ đã trở về, nhưng những gì đã chứng kiến vẫn còn ám ảnh, vẫn còn in sâu trong tâm trí mỗi người. Tần Mặc nhìn lên bầu trời xám xịt, cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai. Con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tìm ra cách cân bằng bản chất cho vạn vật, để chúng không phải "lên tiên" theo cách cực đoan, và cũng không bị biến chất thành "Người" theo lời nguyền của Giáo Chủ.
***
Họ tiếp tục hành trình, men theo những con đường mòn lầy lội, tránh xa những khu vực tà khí nồng nặc nhất. Cuối cùng, họ tìm thấy một hang động nhỏ, ẩn mình sau một thác nước ngầm đã khô cạn. Dù vẫn là một phần của U Minh Cốc, nhưng không khí bên trong hang có vẻ bớt ngột ngạt và ít tà khí hơn. Đây có lẽ là một nơi trú ẩn tạm thời lý tưởng để họ nghỉ ngơi và bàn bạc.
Hang đá tự nhiên, với những vách đá nhọn hoắt đâm ra từ trần và vách, tạo thành những hình thù kỳ dị. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ một khe nứt trên trần hang, tạo nên một âm thanh đơn điệu, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Mùi đất ẩm, mùi sắt gỉ và một chút mùi tanh nhẹ của khoáng vật hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí âm u, ẩm ướt và có chút đáng sợ. Bên ngoài hang, sương mù dày đặc vẫn bao phủ, khiến mọi thứ trở nên lạnh lẽo và mờ ảo.
Hắc Phong nhanh chóng kiểm tra xung quanh, đảm bảo không có mối đe dọa nào đang ẩn nấp. Nó nằm xuống một góc hang, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác quan sát. Tô Lam nhóm lên một ngọn lửa nhỏ từ những cành cây khô tìm được, ánh lửa lập lòe xua đi một phần bóng tối và cái lạnh giá trong hang. Nàng ngồi xuống bên cạnh ngọn lửa, cố gắng làm ấm bàn tay lạnh cóng.
“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về Huyết Ma Giáo hiện tại. Nhưng những gì chúng ta vừa thấy... thật sự quá kinh khủng,” Tô Lam nói, giọng nàng vẫn còn run rẩy. Nàng đưa mắt nhìn Tần Mặc, vẻ mặt đầy lo lắng. Những lời cảnh báo của lão tu sĩ tha hóa, cùng với hình ảnh đáng sợ của sự tan biến, đã in sâu vào tâm trí nàng. Nàng không thể tưởng tượng được một thế lực nào có thể tàn bạo và tham vọng đến mức muốn đồng hóa toàn bộ vạn vật.
Lục Vô Trần ngồi đối diện ngọn lửa, đôi mắt lão khép hờ, như đang suy nghĩ điều gì đó rất xa xôi. “Giáo Chủ... một cái tên cũ kỹ nhưng đầy uy áp. Kế hoạch của hắn chắc chắn không đơn giản chỉ là chiếm đoạt U Minh Cốc,” lão trầm ngâm. “Các ghi chép cổ xưa mà ta từng đọc, tuy mơ hồ và không đầy đủ, nhưng luôn nhắc đến một ‘chúa tể của sự đồng hóa’, một kẻ muốn xóa bỏ mọi ranh giới, biến mọi thực thể thành một phần của hắn. Ta luôn cho rằng đó chỉ là những lời ��ồn đại cường điệu, nhưng giờ đây...” Lão thở dài một tiếng, vẻ mặt nặng trĩu. Sự hoài nghi đã được thay thế bằng một nỗi lo sợ hiện hữu.
Tần Mặc ngồi trầm tư, hắn không nói gì, chỉ khẽ nhắm mắt lại. Tâm trí hắn như một dòng sông cuộn chảy, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin vừa thu thập được. Hắn cố gắng thấu hiểu "ý chí tồn tại" của vạn vật xung quanh, từ những viên đá ẩm ướt đến những giọt nước tí tách. Hắn muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một manh mối nào đó.
Đột nhiên, một cảm giác khác lạ len lỏi vào tâm trí hắn. Đó là một "ý chí tồn tại" vô cùng yếu ớt, như một sợi tơ mong manh sắp đứt, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Nó không giống với ý chí của quái vật hay tà vật xung quanh, cũng không phải là linh hồn của một tu sĩ bị mắc kẹt. Nó cổ xưa, mang theo dấu vết của thời gian và một sự phong ấn nặng nề.
Tần Mặc khẽ mở mắt, đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia sáng sắc bén. Hắn nhìn về phía một vách đá có vẻ bình thường ở cuối hang, nơi tà khí dường như yếu nhất. Hắc Phong, như cảm nhận được sự thay đổi trong tâm trạng của chủ nhân, đột nhiên đứng dậy, bộ lông đen tuyền dựng đứng. Nó gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào vách đá ấy, như thể có một thứ gì đó vô hình đang ẩn nấp sau đó.
“Có gì đó... một ý chí bị giam cầm... rất cổ xưa,” Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm thấp. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ sợi ý chí mong manh đó, như thể nó đang cố gắng truyền đạt một thông điệp nào đó cho hắn. Nó không phải là một lời cầu cứu, mà là một lời kể, một sự tồn tại muốn được lắng nghe.
Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn nhau, rồi cùng nhìn về phía vách đá mà Tần Mặc đang chú ý. Họ không cảm nhận được gì đặc biệt, nhưng họ tin tưởng vào giác quan nhạy bén của Tần Mặc. Đặc biệt là sau những gì đã xảy ra, mỗi lời nói của hắn đều mang một trọng lượng nhất định. Lục Vô Trần đứng dậy, bước về phía vách đá, đôi mắt lão quét qua từng khe nứt, từng dấu vết trên bề mặt đá. Lão biết rằng trong những nơi như U Minh Cốc, không có gì là ngẫu nhiên. Mọi thứ đều có thể ẩn chứa một bí mật, một lời nguyền, hoặc một kho báu bị chôn vùi.
Tần Mặc cũng đứng dậy, chậm rãi tiến về phía đó. Càng lại gần, "ý chí tồn tại" đó càng trở nên rõ ràng hơn, dù vẫn vô cùng yếu ớt. Hắn có thể cảm nhận được nỗi cô độc, sự chờ đợi kéo dài hàng ngàn năm, và một chút hy vọng mong manh được giải thoát khỏi sự giam cầm. Nó không phải là một sinh vật sống, mà giống như một vật phẩm, một vật thể mang trong mình một ký ức sâu sắc.
***
Khi Tần Mặc và Lục Vô Trần tiến sát vách đá, Lục Vô Trần khẽ chạm tay vào bề mặt lạnh lẽo. Đôi mắt lão nheo lại, tập trung vào những đường vân đá mờ nhạt. “Đây là một trận pháp cổ đại của Huyết Ma Giáo... phong ấn rất tinh vi,” lão thì thầm, giọng nói trở nên nghiêm trọng. “Nhưng nó đã bị thời gian bào mòn, và có lẽ cả tà khí của U Minh Cốc cũng góp phần làm suy yếu nó.” Lão nhận ra những ký hiệu cổ xưa ẩn hiện dưới lớp rêu phong và bụi bặm, những ký hiệu mà chỉ những người uyên thâm về cổ văn và trận pháp của Huyết Ma Giáo mới có thể nhận diện. Trận pháp này không phải để bảo vệ thứ gì đó quý giá, mà dường như là để giam giữ, để che giấu một bí mật nào đó không muốn bị phát hiện.
Tô Lam cảnh giác rút kiếm, ánh sáng lam nhạt từ thanh kiếm cổ phản chiếu lên khuôn mặt nàng, làm nổi bật sự lo lắng. “Không biết bên trong có gì... liệu có phải một cái bẫy khác?” Nàng hỏi, giọng nói cẩn trọng. Sau những trải nghiệm kinh hoàng trong ảo ảnh, nàng không còn dám tin tưởng bất cứ điều gì trong U Minh Cốc này. Mỗi bước đi, mỗi khám phá đều có thể dẫn đến một hiểm nguy khôn lường.
Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào vách đá, cảm nhận "ý chí tồn tại" yếu ớt đang cố gắng vươn ra từ bên trong. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng giao tiếp, cố gắng thấu hiểu. Sau một khắc trầm tư, hắn mở mắt, ánh mắt kiên định. “Không phải bẫy... nó là một lời kể... một bí mật bị chôn vùi,” hắn nói, giọng chậm rãi nhưng đầy sức thuyết phục. Hắn cảm nhận được sự mong mỏi, sự khát khao được giải thoát khỏi sự im lặng, được chia sẻ một câu chuyện đã bị lãng quên.
Lục Vô Trần gật đầu, tin tưởng vào phán đoán của Tần Mặc. Lão bắt đầu tụ tập linh lực, những ký hiệu cổ xưa lấp lánh trên đầu ngón tay lão. Trận pháp phong ấn rung chuyển nhẹ, những đường nét mờ nhạt trên vách đá dần hiện rõ hơn. Tần Mặc cũng đặt lòng bàn tay lên vách đá, truyền một luồng năng lượng thấu hiểu của mình vào trận pháp, không phải để phá hủy, mà để hòa hợp, để mở ra cánh cửa của sự lắng nghe. Hắc Phong đứng sau lưng họ, đôi mắt đỏ rực quan sát mọi động tĩnh, sẵn sàng phản ứng nếu có bất kỳ nguy hiểm nào xuất hiện.
Dưới sự phối hợp của Tần Mặc và Lục Vô Trần, trận pháp phong ấn dần dần bị vô hiệu hóa. Một khe hở nhỏ xuất hiện trên vách đá, rồi dần mở rộng ra, hé lộ một căn phòng bí mật tối tăm. Không khí trong căn phòng lạnh hơn hẳn so với bên ngoài, mang theo mùi đất ẩm, đá cũ và một chút hương liệu cổ xưa đã phai mờ theo thời gian.
Họ th���n trọng bước vào. Căn phòng không lớn, bụi bặm phủ đầy mọi ngóc ngách, như thể đã hàng ngàn năm không có ai đặt chân tới. Không có của cải châu báu, không có binh khí thần diệu. Chính giữa căn phòng, có một bệ đá cổ xưa, được chạm khắc những hoa văn đã mờ nhạt. Trên bệ đá, một cuộn da thú đã ngả màu thời gian nằm đó. Cuộn da mỏng manh, cũ kỹ, nhưng từ nó lại tỏa ra một "ý chí tồn tại" rõ ràng hơn nhiều so với khi còn bị phong ấn – một sự kiên định, một khao khát được tiết lộ.
Tần Mặc bước đến bên bệ đá, nhẹ nhàng nhặt cuộn da lên. Cảm giác thô ráp, lạnh lẽo của da thú dưới đầu ngón tay hắn không làm hắn bận tâm. Hắn cảm nhận được một dòng chảy "ý chí tồn tại" mạnh mẽ hơn, như thể cuộn da này chính là hiện thân của một câu chuyện, một thông điệp được gửi gắm từ quá khứ xa xăm.
***
Khi Tần Mặc nhẹ nhàng mở cuộn da thú đã ngả màu thời gian, một lớp bụi mỏng bay lên, mang theo mùi hương của năm tháng và những bí mật bị chôn vùi. Lục Vô Trần cúi xuống, đôi mắt sâu trũng của lão chăm chú nhìn vào những ký tự cổ khắc trên mặt da. Ánh sáng lập lòe từ ngọn lửa nhỏ của Tô Lam soi rọi lên cuộn da, làm nổi bật những nét vẽ và văn tự đã phai mờ.
“Đây... đây là Bản Đồ Nút Năng Lượng của Huyền Vực!” Lục Vô Trần đột ngột thốt lên, giọng lão run rẩy vì kinh ngạc và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Đôi mắt lão không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi thường thấy, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và một nỗi lo lắng hiện hữu. “Những vị trí này... chúng là mạch sống của thế giới! Mỗi điểm nút này đều là nơi linh khí tụ tập, là nơi giao thoa của vạn vật, là điểm tựa để duy trì sự cân bằng của Huyền Vực!”
Tô Lam bước lại gần, nhìn vào bản đồ với vẻ kinh ngạc. Nàng thấy những đường nét phức tạp, những ký hiệu cổ xưa mà nàng chưa từng thấy bao giờ, nhưng lại cảm nhận được một luồng năng lượng vô hình tỏa ra từ chúng. Bản đồ được vẽ rất chi tiết, không chỉ đánh dấu các vị trí mà còn có những chú thích nhỏ bằng cổ văn.
Tần Mặc không cần Lục Vô Trần giải thích cặn kẽ. Hắn đặt lòng bàn tay lên bản đồ, nhắm mắt lại. Năng lực "ý chí tồn tại" của hắn lan tỏa, thẩm thấu vào từng nét vẽ, từng ký tự. Hắn không chỉ đọc bằng mắt, mà còn cảm nhận bằng tâm hồn, bằng sự thấu hiểu sâu sắc nhất. Hắn như được kết nối trực tiếp với chính ý chí của tấm bản đồ, với những thông điệp mà nó muốn truyền tải.
Những hình ảnh, những đoạn ký ức vụn vặt hiện lên trong tâm trí Tần Mặc. Hắn thấy Huyết Ma Giáo cổ đại, thấy những tu sĩ mang áo choàng đỏ máu, âm thầm hoạt động tại những điểm nút năng lượng này. Hắn thấy họ không ngừng đào bới, không ngừng thiết lập những trận pháp tà ác, những ‘khí cụ’ ghê rợn để hút cạn linh khí, để bẻ cong dòng chảy bản nguyên của thế giới. Hắn cảm nhận được sự đau đớn của đại địa, sự suy yếu của vạn vật khi nguồn sống của chúng bị cướp đoạt.
Khi Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn trở nên sắc bén và kiên định hơn bao giờ hết, nhưng cũng chứa đựng một nỗi đau thấu tâm can. “Và Huyết Ma Giáo... chúng đã cố gắng bẻ cong những mạch sống này... để phục vụ cho 'Đại Kế Huyết Tế' của Giáo Chủ,” hắn nói, giọng trầm thấp nhưng chứa đựng sự chắc chắn tuyệt đối. “Hắn không chỉ muốn đồng hóa linh hồn, mà còn muốn thao túng cả mạch nguồn của thế giới, rút cạn sự sống của Huyền Vực để xây dựng nên cái gọi là ‘Người’ của hắn.”
Tô Lam lùi lại một bước, khuôn mặt nàng trắng bệch vì kinh hoàng. “Vậy ra, sự tàn phá mà chúng ta thấy ở U Minh Cốc... chỉ là một phần nhỏ của kế hoạch lớn hơn này sao?” Nàng thì thầm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Những gì họ vừa chứng kiến, những bi kịch của các tu sĩ bị tha hóa, những lời cảnh báo về sự đồng hóa, giờ đây đã được kết nối một cách rõ ràng và đáng sợ.
Lục Vô Trần gật đầu lia lịa, đôi tay lão run rẩy chỉ vào những ghi chú trên bản đồ. “Chính xác. Những ghi chú ở đây nói về việc 'tận dụng sự hỗn loạn', 'khai thác linh khí suy yếu', 'biến đổi bản nguyên để dâng hiến'... Huyết Ma Giáo không chỉ gây ra sự mất cân bằng, chúng còn lợi dụng nó! Chúng đã lên kế hoạch từ hàng ngàn năm trước, một âm mưu có hệ thống, quy mô toàn Huyền Vực!” Lão quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng. “Những gì chúng ta đang đối mặt trong hiện tại... sự mất cân bằng, sự biến chất của vạn vật, những cuộc tranh đoạt quyền lực điên cuồng... tất cả đều có thể là hậu quả của ‘Đại Kế Huyết Tế’ đã được khởi động từ thời xa xưa, và giờ đây đang dần đi đến hồi kết.”
Tần Mặc siết chặt cuộn bản đồ trong tay. Nỗi đau và sự bất lực khi chứng kiến những linh hồn bị tha hóa không thể cứu vãn lại càng khắc sâu trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy một gánh nặng trách nhiệm to lớn đè lên vai, một sự cô đơn khi đối mặt với một mối đe dọa kéo dài hàng ngàn năm, một âm mưu tàn độc mà ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng không thể chống lại.
Lời cảnh báo của tu sĩ tha hóa về 'biến chất thành Người hoặc không là gì cả' giờ đây đã hoàn toàn được giải mã. Giáo Chủ không muốn vạn vật thăng tiên theo con đường tự nhiên, cũng không muốn chúng sống một cuộc đời bình dị. Hắn muốn chúng trở thành một phần của hắn, một nguồn năng lượng sống khổng lồ để hắn đạt được tham vọng tối thượng – trở thành thực thể duy nhất, tối cao, đồng hóa tất cả. Và để làm điều đó, hắn đã thao túng chính mạch nguồn sự sống của Huyền Vực, gây ra sự mất cân bằng trầm trọng.
Bản đồ này không chỉ là một manh mối, mà là một lời cảnh báo, một chìa khóa để Tần Mặc và liên minh hiểu rõ hơn về cách Huyền Vực vận hành, và làm thế nào để khôi phục sự cân bằng. Nhưng đồng thời, nó cũng là một mục tiêu tranh giành, là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn bao giờ hết giữa họ và Huyết Ma Giáo. Tần Mặc nhìn cuộn bản đồ cũ kỹ, trong lòng dấy lên một quyết tâm sắt đá. Hắn sẽ không cho phép bi kịch này trở thành số phận của Huyền Vực. Hắn sẽ tìm ra cách để vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc thăng tiên, cũng không bị biến chất thành "Người" theo ý muốn của Giáo Chủ. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới bắt đầu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.