Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 685: Làng Cổ Bị Lãng Quên: Dấu Vết Của Nghi Lễ Huyết Tế

Trong căn phòng bí mật dưới lòng đất, ánh sáng mờ ảo từ vài ba tinh thạch được thắp lên, cố gắng xua đi cái âm u vĩnh cửu của Hang Huyết Thạch. Những vách đá nhọn hoắt, lởm chởm, như những hàm răng khổng lồ của một quái vật ẩn mình, bao quanh không gian chật hẹp. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ khe đá, vọng lại tạo thành một điệu ngân nga buồn bã, xen lẫn với mùi đất ẩm, mùi sắt gỉ và một chút tanh nhẹ, khó chịu, như thể nơi đây đã từng diễn ra những cuộc tàn sát cổ xưa. Tần Mặc vẫn đặt lòng bàn tay lên tấm bản đồ da thú trải trên nền đất lạnh. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú giờ đây căng thẳng, từng đường nét như khắc sâu thêm bởi sự tập trung cao độ. Hắn không chỉ nhìn, không chỉ đọc, mà là cảm nhận, là lắng nghe. Năng lực “ý chí tồn tại” của hắn không ngừng lan tỏa, thẩm thấu vào từng thớ da, từng nét mực đã phai mờ của tấm bản đồ, cố gắng giải mã không chỉ những ký tự cổ xưa mà còn cả những cảm xúc, những khát khao, những bi kịch đã được ghi dấu trên đó qua hàng ngàn năm.

Trong tâm trí Tần Mặc, những hình ảnh và cảm xúc lại cuồn cuộn trỗi dậy. Hắn không chỉ thấy những tu sĩ áo choàng đỏ máu của Huyết Ma Giáo cổ đại đang thiết lập trận pháp, mà còn cảm nhận được sự đau đớn câm lặng của những linh mạch bị bẻ cong, sự run rẩy của những ngọn núi bị rút cạn linh khí. Nhưng lần này, một tín hiệu đặc biệt hơn cả, một "ý chí tồn tại" yếu ớt, méo mó nhưng không ngừng thoi thóp, lại vang vọng rõ nét trong tâm hồn hắn. Đó là tiếng thì thầm không dứt của một sự sống đang bị cưỡng ép, của một vật chất đang bị vặn vẹo khỏi bản nguyên. Tiếng thì thầm ấy không đến từ những mạch đất khô khan, cũng không phải từ những tàn tích của trận pháp cũ, mà là từ một điểm nút cụ thể trên bản đồ, nơi được đánh dấu bằng một ký hiệu cổ đại phức tạp – một ngôi làng cổ nằm khuất sâu trong một thung lũng. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của nh��ng ngôi nhà bằng đá, sự hoảng sợ của những con suối bị nhuộm đỏ, sự trống rỗng của những gốc cây cổ thụ bị rút cạn nhựa sống.

“Ta nghe thấy tiếng thì thầm… của một sự sống bị cưỡng ép… một ngôi làng cổ… đang bị rút cạn…” Tần Mặc khẽ mở mắt, giọng nói trầm thấp, mang theo một nỗi xót xa khó tả. “Nó không chỉ là linh khí, không chỉ là bản nguyên. Mà là chính vật tính của vạn vật nơi đó đang bị thay đổi, bị biến chất… để phục vụ cho một mục đích nào đó.”

Bên cạnh hắn, Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, đang dùng ngón tay gầy gò run rẩy lần theo những ký hiệu trên bản đồ. Đôi mắt sâu trũng của lão giờ đây ánh lên vẻ nghiêm trọng hiếm thấy. “Đây là ‘Bản Đồ Nút Năng Lượng’ cổ xưa… Chữ viết này đã bị thay đổi, bị Huyết Ma Giáo cố tình làm cho rối loạn để che giấu ý đồ của chúng, nhưng ý nghĩa cốt lõi vẫn là các mạch địa khí và linh mạch trọng yếu của Huyền Vực. Và cái ký hiệu này…” Lão chỉ vào điểm mà Tần Mặc vừa nhắc đến, “nó là biểu tượng của một ngôi làng cổ, một nơi mà theo ghi chép cổ, có vật tính thuần phác, dễ dàng bị ảnh hưởng bởi năng lượng bên ngoài. Huyết Ma Giáo hẳn đã phát hiện ra điều này từ rất lâu rồi.”

Lục Vô Trần hít một hơi thật sâu, tiếng thở dài nặng nề như trút đi gánh nặng của hàng ngàn năm lịch sử. “Những ghi chú phụ ở đây… chúng không chỉ nói về việc khai thác linh khí. Chúng còn nhắc đến ‘thu hoạch linh hồn nguyên thủy’, ‘tưới máu cho hạt giống Huyết Ma’… Ta e rằng, tại ngôi làng này, chúng đang tiến hành một nghi lễ lớn, một nghi lễ không chỉ hút cạn linh khí mà còn vặn vẹo cả ‘vật tính’ của những sinh linh vô tội, biến chúng thành vật dẫn cho tà thuật, hoặc thậm chí là vật hiến tế cho ‘Đại Kế Huyết Tế’ của Giáo Chủ.” Giọng lão lạc đi, chứa đựng sự hoài nghi và chán nản về bản chất tàn độc của con người.

Tô Lam lùi lại một bước, khuôn mặt thanh tú của nàng trắng bệch, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây tràn đầy sự kinh hoàng và không thể tin được. Nàng là một tu sĩ chính đạo, đã từng đối mặt với không ít tà ma, nhưng sự tàn bạo có hệ thống và quy mô như thế này thì chưa bao giờ nàng dám hình dung. Nàng luôn tin rằng ngay cả tà ma cũng có những giới hạn nhất định, nhưng Huyết Ma Giáo đã vượt qua tất cả. “Huyết Ma Giáo… chúng không chỉ khai thác Vực Sâu Vô Định, mà còn theo dõi những điểm nút này từ hàng ngàn năm trước?” Nàng thì thầm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. “Chúng đã lên kế hoạch để thao túng cả Huyền Vực, biến nó thành một phần của Giáo Chủ… Điều này… điều này còn đáng sợ hơn cả một cuộc xâm lược đơn thuần.” Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của hang đá, mà là từ sự thật trần trụi về âm mưu kinh thiên động địa này. Niềm tin của nàng vào sự cân bằng của thế giới, vào công lý, đang bị lung lay dữ dội.

Hắc Phong nằm cuộn tròn gần đó, đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên trong bóng tối, cảnh giác. Nó gầm gừ một tiếng khe khẽ, như thể cũng cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập, và sự phẫn nộ từ sâu thẳm bản năng của loài thú hoang dã trước sự tha hóa của tự nhiên. Tiếng gầm của nó vang vọng trong hang, như một lời cảnh báo, một sự đồng tình với những gì Tần Mặc vừa cảm nhận. Mùi tanh nhẹ trong hang dường như cũng đậm đặc hơn, như báo hiệu một điều gì đó kinh hoàng sắp xảy ra.

Tần Mặc quay lại nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt hắn sắc bén và kiên định, nhưng ẩn chứa một nỗi đau thấu tâm can. Hắn nhớ lại những lời cảnh báo của tu sĩ tha hóa trong Chương 683, về việc "biến chất thành Người hoặc không là gì cả". Giờ đây, hắn hiểu rằng những linh hồn bị vặn vẹo đó chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn hơn, một bức tranh mà Huyết Ma Giáo đã vẽ nên từ hàng ngàn năm trước. Những gì hắn chứng kiến, những bi kịch của các tu sĩ bị tha hóa, những lời cảnh báo về sự đồng hóa, giờ đây đã được kết nối một cách rõ ràng và đáng sợ. Bản đồ này không chỉ là một manh mối, mà là một lời cảnh báo, một chìa khóa để Tần Mặc và liên minh hiểu rõ hơn về cách Huyền Vực vận hành, và làm thế nào để khôi phục sự cân bằng. Nhưng đồng th���i, nó cũng là một mục tiêu tranh giành, là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn bao giờ hết giữa họ và Huyết Ma Giáo. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới bắt đầu, và điểm đến đầu tiên chính là ngôi làng cổ bị lãng quên này.

Không khí trong căn phòng bí mật càng thêm nặng nề. Ngoài kia, đêm vẫn còn sâu, nhưng bên trong hang đá, dường như mỗi khoảnh khắc trôi qua đều mang theo một áp lực vô hình, đè nặng lên tâm trí của Tần Mặc và các đồng hữu. Tần Mặc đứng dậy, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên cường. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn nhìn xuyên qua bóng tối, như thể đã nhìn thấy được bi kịch đang diễn ra tại ngôi làng cổ trên bản đồ. Những hình ảnh về sự tha hóa của các tu sĩ ở chương trước, tiếng than khóc câm lặng của những linh hồn bị vặn vẹo, lại hiện về rõ nét trong tâm trí hắn, khắc sâu thêm nỗi đau và sự bất lực. Hắn cảm nhận được gánh nặng của một trách nhiệm to lớn đè lên đôi vai, một sự cô đơn khi phải đối mặt với một âm mưu kéo dài hàng ngàn năm, một mối đe dọa tàn độc mà ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ nhất cũng không thể chống lại.

“Chúng ta không thể chờ đợi.” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm thấp, nhưng chứa đựng sự chắc chắn tuyệt đối, vang vọng trong không gian ẩm ướt của hang đá. “Nếu nghi lễ đó thực sự là một phần của ‘Đại Kế Huyết Tế’, mỗi khoảnh khắc trôi qua là thêm một linh hồn bị vặn vẹo, thêm một ‘vật tính’ bị hủy hoại vĩnh viễn. Ta không thể để điều đó tiếp tục xảy ra.” Sự kiên quyết trong ánh mắt hắn như một ngọn lửa bùng cháy, xua tan đi phần nào cái lạnh lẽo của hang động. Hắn không dùng sức mạnh để đối đầu, nhưng ý chí của hắn, sự đồng cảm sâu sắc của hắn với vạn vật, lại tạo nên một sức mạnh không gì sánh bằng.

Tô Lam, với vẻ ngoài thanh tú nhưng ẩn chứa sức mạnh của một kiếm khách, bước tới gần Tần Mặc. Nàng hiểu sự cấp bách trong lời nói của hắn, nhưng với tư cách là một tu sĩ chính đạo, nàng luôn đề cao sự cẩn trọng và lý trí. Nàng đã chứng kiến quá nhiều cái chết lãng xẹt vì sự vội vàng, quá nhiều bi kịch vì sự thiếu suy xét. ���Ta hiểu sự lo lắng của ngươi, Tần Mặc.” Giọng nàng rõ ràng, mạch lạc, nhưng cũng chứa đựng một sự băn khoăn. “Nhưng xông thẳng vào quá nguy hiểm. U Minh Cốc này đã đầy rẫy bất trắc, chưa kể chúng ta không biết rõ lực lượng của Huyết Ma Giáo tại đó. Chúng ta cần một kế hoạch, cần trinh sát.” Ánh mắt nàng quét qua tấm bản đồ, cố gắng tìm kiếm những con đường an toàn hơn, những điểm yếu có thể khai thác. Nàng cảm thấy một sự xung đột nội tâm gay gắt giữa sự rèn luyện chính đạo luôn đề cao sự cẩn trọng và lý trí, với cảm giác cấp bách và sự tàn bạo của Huyết Ma Giáo mà cô đang chứng kiến, thách thức niềm tin và phương pháp của cô.

Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt khắc khổ của lão hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu. “Tô Lam nói đúng. Tần Mặc nói đúng. Kế hoạch của Huyết Ma Giáo chưa bao giờ ngừng lại. Nhưng sự cẩn trọng là cần thiết. Chúng ta không thể mạo hiểm tất cả. Chúng ta nên trinh sát trước, tìm hiểu rõ tình hình, lực lượng của chúng, và bản chất chính xác của nghi lễ đang diễn ra.” Lão thở dài, ��ôi tay gầy gò của lão vẫn vuốt ve tấm bản đồ cổ. “Những gì chúng ta đang đối mặt không phải là một nhóm tặc phỉ nhỏ, mà là một tổ chức đã tồn tại hàng ngàn năm, với những âm mưu thâm độc và những ma thuật kinh hoàng. Một bước đi sai lầm có thể dẫn đến thảm họa cho tất cả.” Lão không phải không muốn hành động, mà là quá hiểu rõ sự nguy hiểm, quá hiểu rõ sự tàn độc của Huyết Ma Giáo.

Hắc Phong, nằm dưới chân Tần Mặc, đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào hắn. Nó gầm gừ một tiếng trầm đục, rồi khẽ dụi đầu vào chân hắn, như thể đồng tình với sự cấp bách của Tần Mặc, sẵn sàng cùng hắn lao vào bất kỳ hiểm nguy nào. Nó là một con thú, nhưng lại cảm nhận được sự chân thành và ý chí kiên định của chủ nhân mình, và nỗi đau mà chủ nhân đang gánh chịu. Nó không nói được bằng tiếng người, nhưng hành động của nó đã nói lên tất cả. Nó cũng là một phần của vạn vật, và nó cũng đang cảm nhận được sự mất cân bằng, sự vặn vẹo đang diễn ra.

Tần Mặc vuốt nhẹ lên đầu Hắc Phong, rồi quay lại nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần. Hắn hiểu sự lo lắng của họ, và hắn cũng biết rằng mình không thể hành động một mình. “Ta hiểu. Chúng ta sẽ trinh sát. Nhưng phải nhanh chóng. Ta cảm nhận được sự rung động từ phía ngôi làng cổ đang ngày càng mạnh mẽ. Nghi lễ đang tăng tốc.” Giọng hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó là một quyết tâm sắt đá không thể lay chuyển. Hắn sẽ không cho phép bi kịch này trở thành số phận của Huyền Vực. Hắn sẽ tìm ra cách để vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc thăng tiên, cũng không bị biến chất thành "Người" theo ý muốn của Giáo Chủ. Áp lực của việc gánh vác trách nhiệm bảo vệ Huyền Vực đè nặng lên hắn, nhưng cũng chính là động lực để hắn tiến lên.

Mặc dù có những bất đồng nhỏ trong cách tiếp cận, nhưng cuối cùng, cả ba đều hiểu rằng mục tiêu là giống nhau: ngăn chặn Huyết Ma Giáo. Sự cấp bách đã chiến thắng sự thận trọng quá mức. Họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc, kiểm tra lại vũ khí và pháp khí. Tiếng nước nhỏ giọt vẫn đều đều, mùi tanh vẫn phảng ph��t, nhưng giờ đây, trong hang đá, đã có thêm một luồng sinh khí mới, luồng sinh khí của sự quyết tâm và ý chí hành động. Bóng đêm bên ngoài hang đá vẫn còn dày đặc, nhưng một tia hy vọng mỏng manh đã được thắp lên, dẫn lối cho hành trình sắp tới.

Khi những tia sáng đầu tiên của rạng đông còn chưa kịp xuyên qua màn sương mù dày đặc của U Minh Cốc, liên minh Tần Mặc đã rời khỏi căn phòng bí mật. Cái lạnh lẽo thấu xương của đêm tàn vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với hơi sương độc hại bốc lên từ lòng đất. Cổ Đạo U Minh hiện ra trước mắt họ, một con đường đá lởm chởm, bị cây cối khô héo vặn vẹo che phủ, như những bộ xương xám xịt vươn mình trong màn sương. Tiếng gió rít thê lương qua những khe núi, hòa với tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân, tạo nên một bản giao hưởng rợn người. Mùi đất ẩm mục nát, mùi lưu huỳnh nồng nặc và một thứ mùi chua chát khó tả, như thể cả vùng đất đang bị ăn mòn từ bên trong, xộc thẳng vào khứu giác.

Tần Mặc đi đầu, bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Khuôn m���t thanh tú của hắn giờ đây ẩn hiện trong màn sương, đôi mắt đen láy sắc bén không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, mọi cái bóng, mọi chuyển động dù là nhỏ nhất. Hắn không chỉ nhìn bằng mắt, mà còn lắng nghe bằng toàn bộ giác quan, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của "ý chí tồn tại" xung quanh. Hắn cảm thấy sự mệt mỏi của những phiến đá dưới chân, sự tức giận câm lặng của những gốc cây khô héo bị bẻ cong bởi tà khí, và sự sợ hãi của những sinh linh nhỏ bé ẩn mình trong bóng tối.

“Hãy cẩn thận. Chúng ta đang đi vào lãnh địa của chúng.” Tần Mặc khẽ nhắc nhở, giọng nói trầm tĩnh hòa vào tiếng gió. Hắn biết rằng mọi thứ ở đây đều có thể là một cái bẫy, một công cụ của Huyết Ma Giáo.

Hắc Phong không cần Tần Mặc nhắc nhở. Con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, gần như hòa lẫn vào bóng tối và sương mù, lẳng lặng di chuyển ngay trước Tần Mặc một bước. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên như hai đốm lửa trong màn đêm, không ngừng dò xét. Đôi tai thính nhạy của nó vểnh lên, bắt giữ mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. Đột nhiên, nó dừng lại, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào một bụi cây khô héo bên đường, như thể phát hiện ra một điều gì đó bất thường. Cái gầm gừ của nó như một lời cảnh báo, không chỉ cho nhóm Tần Mặc mà còn cho bất cứ sinh vật nào dám ẩn mình trong bóng tối.

Tô Lam, theo sát phía sau Tần Mặc, cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Nàng là một kiếm khách, quen thuộc với những trận chiến, nhưng cái không khí u ám, độc hại này lại khiến nàng cảm thấy bất an. Nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng sáng ngời căng thẳng quan sát. “Tà khí ở đây nặng hơn trước… Cảm giác như có thứ gì đó đang bùng lên từ sâu trong lòng đất.” Nàng thì thầm, hơi thở của nàng tạo thành một làn khói trắng mỏng manh trong không khí lạnh lẽo. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ nhưng đầy tà ác, đang cuồn cuộn dâng lên từ phía trước, từ hướng ngôi làng cổ. Đó là một cảm giác không thể nhầm lẫn, một sự đe dọa trực tiếp đến bản nguyên của sự sống.

Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, bước đi có phần khó nhọc hơn trong màn sương mù độc hại. Lão ho khan một tiếng, tay ôm lấy ngực. “Đó là ảnh hưởng từ nghi lễ. Chúng đang kích hoạt điểm nút năng lượng đó.” Giọng lão trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi và lo lắng. Lão hiểu rằng mỗi khi một điểm nút năng lượng bị kích hoạt theo cách tà ác, nó sẽ gây ra sự mất cân bằng nghiêm trọng cho cả vùng, và thậm chí cho cả Huyền Vực. “Những ghi chép cổ đã nói về điều này. Huyết Ma Giáo không chỉ hút cạn, mà còn biến đổi bản nguyên, tạo ra một loại năng lượng mới, một loại ‘sự sống’ tha hóa để dâng hiến cho Giáo Chủ của chúng.” Lão nhớ lại những dòng cổ văn kinh hoàng trên tấm bản đồ, những lời cảnh báo về việc "biến đổi bản nguyên để dâng hiến", và cảm thấy một nỗi sợ hãi thực sự.

Sương mù ngày càng dày đặc, như một tấm màn che khuất tầm nhìn, khiến không gian trở nên mờ ảo và bí ẩn hơn. Từng giọt mưa phùn axit nhẹ bắt đầu rơi xuống, chạm vào da thịt gây ra cảm giác tê rát nh��, như một lời nhắc nhở về sự độc hại của môi trường xung quanh. Tần Mặc không nói gì thêm, chỉ gật đầu nhẹ. Hắn biết họ đang tiến sâu vào trung tâm của sự hỗn loạn. Hắn cảm nhận được sự rung động từ phía ngôi làng cổ ngày càng rõ ràng, ngày càng mạnh mẽ. Đó không chỉ là sự rung động của năng lượng, mà còn là tiếng kêu cứu câm lặng của những vật tính đang bị vặn vẹo, tiếng than khóc của những linh hồn đang bị cưỡng ép.

Hắc Phong lại gầm gừ, lần này là một tiếng gầm nhỏ hơn, nhưng đầy cảnh giác, hướng về phía trước. Nó đã ngửi thấy mùi máu tươi, mùi tà khí nồng nặc hơn cả mùi lưu huỳnh. Cả nhóm di chuyển nhanh chóng nhưng không gây tiếng động, từng bước chân thận trọng lướt qua những phiến đá lởm chởm, hướng về phía nguồn năng lượng tà ác đang cuồn cuộn dâng lên, hướng về ngôi làng cổ bị lãng quên trên bản đồ, nơi mà "Đại Kế Huyết Tế" của Huyết Ma Giáo đang bước vào một giai đoạn mới, tàn độc và khủng khiếp hơn bao giờ hết. Cuộc đua với thời gian đã bắt đầu, và mỗi giây phút trôi qua, một bi kịch mới có thể được tạo ra.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free