Vạn vật không lên tiên - Chương 691: Bóng Ma Của Ngàn Năm: Tiến Sâu Vào Hẻm Núi Tử Vong
U Minh Cốc ngập chìm trong một màu xám xanh vĩnh cửu, nơi ánh mặt trời yếu ớt phải vật lộn để xuyên qua màn sương độc dày đặc, chỉ đủ để tô điểm cho cảnh vật một vẻ ma mị, quái đản. Từng bước chân của Hắc Phong đều dấy lên một làn bụi tro bạc màu, hòa vào không khí nặng nề, mang theo mùi ẩm mốc, đất chết và lưu huỳnh nồng nặc. Cây cối hai bên đường đã chết khô từ lâu, thân cành vặn vẹo như những linh hồn đau khổ bị xiềng xích, mỗi nhánh cây cong queo đều là một lời nguyền câm lặng về sự sống bị tước đoạt. Những tảng đá lởm chởm sắc nhọn, bị bào mòn bởi thời gian và khí độc, đứng sừng sững như những bia mộ khổng lồ, khắc ghi sự tàn phá của một nền văn minh đã lụi tàn. Đôi khi, một vài công trình kiến trúc thô sơ, được dựng lên từ xương cốt khô cứng và đá đen, hiện ra thấp thoáng trong màn sương, mang theo khí tức tà ác và u ám của Huyết Ma Giáo.
Tần Mặc lặng lẽ bước đi, mảnh Cổ Phù Linh nhỏ bé trong tay hắn không ngừng rung lên nhè nhẹ, phát ra ánh sáng mờ ảo, như một đốm lửa cô độc trong đêm trường vô tận. Đó là mảnh phù được tìm thấy giữa đống đổ nát của ngôi làng đã bị tha hóa hoàn toàn, mang theo dấu vết của một cấm thuật cổ xưa. Khi hắn chạm vào nó, một luồng cảm xúc đau đớn, hỗn loạn và tuyệt vọng như dòng điện xẹt qua, không phải của hiện tại, mà là của ngàn năm trước, từ "Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị" khốc liệt. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Những tiếng thì thầm vô hình, những hình ảnh chớp nhoáng của sự cưỡng ép, sự biến chất và nỗi thống khổ tột cùng của vạn vật cứ thế ùa vào tâm trí hắn. Mỗi nhịp rung của Cổ Phù Linh như một tiếng chuông cảnh báo, một tiếng kêu than từ quá khứ, vang vọng trong không gian u ám, nhắc nhở hắn về những bi kịch đã từng xảy ra và đang có nguy cơ lặp lại.
"Nỗi đau này... không phải của hiện tại, mà là vết sẹo đã hằn sâu từ ngàn năm trước," Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng nói trầm lắng, gần như hòa vào tiếng gió rít thê lương qua các khe đá. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ mảnh phù, như thể nó đang cố gắng dẫn dắt hắn đến một chân tướng nào đó, một bí mật đã bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian. Sự đau khổ của những vật chất vô tri bị bẻ cong bản chất, sự tuyệt vọng của những linh hồn bị giam cầm trong những hình hài quái dị, tất cả đều được thu nhỏ lại trong mảnh phù nhỏ bé này, trở thành một lời tố cáo đanh thép về sự cuồng vọng của con người.
Lục Vô Trần đi ngay phía sau Tần Mặc, thân thể gầy gò của lão run rẩy bần bật, đôi mắt sâu trũng không ngừng đảo quanh, cảnh giác với từng cái bóng ẩn hiện trong sương. Lão nhìn mảnh Cổ Phù Linh trong tay Tần Mặc, nét mặt đầy ưu tư. "Mảnh phù này... nó mang theo khí tức c��a một cấm thuật cổ xưa, loại đã bị cấm từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị' sau những tai họa khủng khiếp." Giọng lão khàn đặc, như tiếng lá khô xào xạc trong gió, đầy vẻ mệt mỏi và chán chường. "Vào thời đại đó, những kẻ cuồng vọng đã dùng nó để 'khai linh' vạn vật một cách cưỡng ép, nhằm bóc lột tiềm năng của chúng đến tận cùng, đẩy chúng vào con đường thăng tiên một cách tàn bạo, bất chấp sự hủy diệt bản nguyên và ý chí tự do của chúng. Kết quả là... vô số sinh linh và vật chất đã bị tha hóa, biến thành những thứ không phải người, không phải quỷ, chỉ còn lại nỗi đau và sự trống rỗng."
Tô Lam, với thanh kiếm cổ tinh xảo bên hông, ánh mắt phượng sáng ngời, quét qua từng góc khuất. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, không chỉ bởi không khí độc hại, mà còn bởi sự nặng nề của không gian chết chóc xung quanh. Nàng không có năng lực cảm nhận "ý chí tồn tại" như Tần Mặc, nhưng những gì đã chứng kiến ở ngôi làng trước đó, và những lời của Lục Vô Trần, đã đủ để gieo rắc nỗi sợ hãi và kinh hoàng. Nàng nắm chặt chuôi kiếm, cảnh giác tối đa, từng đường nét trên khuôn mặt thanh tú đều căng thẳng. Tiếng gió rít thê lương qua các khe đá, tiếng gào rú, gầm gừ mơ hồ của quái vật vang vọng từ sâu thẳm, tiếng nước nhỏ giọt đều đều trong hang động tối tăm, và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tất cả hòa quyện tạo nên một bản nhạc kinh dị, khiến từng thớ thịt trên cơ thể nàng đều nổi da gà.
Hắc Phong dẫn đầu, bộ lông đen tuyền của nó như ẩn hiện trong màn sương. Đôi mắt đỏ rực của nó không ngừng dò xét, cảnh giác với từng chuyển động dù là nhỏ nhất. Nó gầm gừ khẽ, mũi nó khịt khịt, cố gắng nhận diện những mùi hương lạ lùng và nguy hiểm đang hòa quyện trong không khí. Hắn cảm nhận được sự bất an của con sói, và biết rằng những gì sắp tới sẽ còn kinh hoàng hơn nhiều so với những gì họ đã trải qua. Tần Mặc không nói gì thêm, chỉ siết chặt mảnh Cổ Phù Linh, để nó dẫn dắt. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ trôi giữa đại dương ký ức, nơi mỗi con sóng là một nỗi đau, một bi kịch c��a vạn vật bị lãng quên. Hắn không thể bỏ qua, không thể quay lưng lại. Quyết tâm ngăn chặn Huyết Ma Giáo và những cấm thuật tàn bạo của chúng càng trở nên sắt đá trong tâm trí hắn. U Minh Cốc, với vẻ ngoài hoang tàn và u ám, không chỉ là một địa danh, mà còn là một tấm gương phản chiếu những tội ác đã từng diễn ra, và là lời cảnh báo về những gì có thể tái diễn nếu hắn không hành động. Mỗi bước chân của liên minh đều là một sự dấn thân sâu hơn vào quá khứ bi thảm và tương lai đầy rẫy hiểm nguy của Huyền Vực.
Khi liên minh tiến sâu hơn vào U Minh Cốc, màn sương độc càng trở nên dày đặc, bao phủ mọi thứ trong một tấm màn mờ ảo, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Tiếng gió rít thê lương qua các khe đá càng lúc càng mạnh, như tiếng gào khóc của hàng vạn linh hồn bị giam cầm. Mùi khí độc, đất chết và mùi máu tanh bắt đầu nồng nặc hơn, xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta buồn nôn. Họ đã đến Hẻm Núi Tử Vong, một nơi mà ngay cả ánh sáng yếu ớt của U Minh Cốc cũng khó lòng xuyên qua, tạo nên một hoàng hôn vĩnh cửu, tối tăm và ngột ngạt.
Các vách đá lởm chởm, cao vút hai bên hẻm núi, bị bào mòn bởi khí độc và tà khí, tạo thành những hình thù kỳ dị, như những quái vật đang há miệng nuốt chửng bầu trời. Cây cối chết khô, những bộ xương trơ trụi của những thân cây cổ thụ, vặn vẹo trong gió, như những cánh tay gầy guộc đang cố gắng vươn lên từ địa ngục. Không khí ở đây đặc quánh tà khí, lạnh buốt và nặng nề, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn, hung bạo và đầy đau khổ đang sôi sục dưới lòng đất, như một ngọn núi lửa sắp phun trào. Mảnh Cổ Phù Linh trong tay hắn rung lên dữ dội hơn, phát ra một thứ ánh sáng đỏ mờ, như máu, cảnh báo về một mối nguy hiểm cận kề.
"Những thứ này... không phải linh thú bình thường. Chúng đã bị biến chất hoàn toàn," Tô Lam khẽ nói, giọng nàng đầy vẻ kinh hoàng khi nhìn thấy những cái bóng lờ mờ di chuyển trong màn sương. Nàng rút thanh Vô Ảnh Kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm sắc lạnh phản chiếu ánh sáng mờ ảo, sẵn sàng đối mặt với bất cứ thứ gì. Những sinh vật đó, thoạt nhìn giống như những linh thú thông thường, nhưng lại mang những biến đổi kinh khủng: da thịt xám xịt, đôi mắt đỏ ngầu, móng vuốt sắc nhọn và những cái gai xương nhô ra từ khắp cơ thể. Chúng di chuyển một cách hỗn loạn, không có chút linh hoạt hay trí tuệ của linh thú, chỉ còn lại bản năng hung tàn.
Đột nhiên, một đàn Huyết Đao Ảnh, cùng với những Linh Thú Bị Bỏ Rơi đã biến dị thành quái vật gớm ghiếc, lao ra từ trong màn sương, như một cơn thủy triều đỏ thẫm. Chúng gầm gừ, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự khát máu, lao thẳng về phía liên minh. Hắc Phong không đợi lệnh, một tiếng gầm uy dũng vang lên, thân hình khổng lồ của nó lao vút đi, bộ lông đen tuyền hòa vào bóng tối, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái. Nó vung móng vuốt sắc nhọn, xé tan một con Linh Thú Bị Bỏ Rơi thành từng mảnh.
Tần Mặc rút Vô Danh Kiếm. Thanh kiếm đen tuyền không một chút hoa văn, chỉ mang vẻ chất phác, thô mộc, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh trầm tĩnh, kiên định. Hắn không lao vào gi��t chóc một cách mù quáng, mà vừa chiến đấu, vừa cố gắng lắng nghe "ý chí tồn tại" của chúng. Hắn thấy được những ký ức chớp nhoáng: một con cáo nhỏ từng sống trong rừng xanh, một con sói cô độc từng săn mồi trên thảo nguyên, một con chim lớn từng bay lượn trên bầu trời tự do. Chúng từng có ý chí thuần khiết, từng sống một cuộc đời đơn giản, tuân theo bản năng tự nhiên. Nhưng rồi, những kẻ tu sĩ tà ác xuất hiện, dùng cấm thuật cưỡng ép "khai linh" chúng, bẻ cong bản chất, ép chúng thăng cấp bằng tà thuật, biến chúng thành những công cụ giết chóc. Nỗi đau của sự biến đổi, sự giằng xé giữa bản năng và sự tha hóa, sự mất mát của bản nguyên cứ thế ùa vào tâm trí Tần Mặc.
"Chúng từng có ý chí thuần khiết... nhưng đã bị bẻ cong, bị ép buộc thăng cấp bằng tà thuật. Nỗi đau này... nó đã kéo dài cả ngàn năm," Tần Mặc thì thầm, vừa nói vừa vung kiếm. Mỗi nhát kiếm của hắn không chỉ là để phòng vệ, mà còn như một sự giải thoát, một sự chấm dứt cho nỗi đau dai dẳng của những sinh vật bất hạnh. Thanh Vô Danh Kiếm trong tay hắn rung lên khẽ, như thấu hiểu tâm tư của chủ nhân. Tô Lam vung Vô Ảnh Kiếm, kiếm khí sắc bén như những tia chớp xanh lam, chém tan lũ Huyết Đao Ảnh đang lao tới. Nàng di chuyển linh hoạt, mỗi động tác đều gọn gàng, dứt khoát. Dù kinh hoàng trước những sinh vật biến dị, nhưng nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh của một kiếm khách. Lục Vô Trần không trực tiếp chiến đấu, lão lùi lại một chút, nhanh chóng kết ấn, một vòng sáng mờ ảo màu nâu đất hiện lên quanh liên minh, tạo thành một trận pháp phòng ngự kiên cố, ngăn chặn những đòn tấn công bất ngờ từ lũ quái vật. Lão khẽ thở dài, khuôn mặt khắc khổ càng thêm u ám. Những gì lão đã cảnh báo, những gì lão đã lo sợ, giờ đây đang hiện hữu ngay trước mắt.
Tiếng gầm gừ của quái vật, tiếng gió rít, tiếng đá rơi, tiếng kim loại va chạm vào nhau tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự hủy diệt. Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé trong từng sinh vật bị tha hóa. Chúng không muốn chiến đấu, không muốn giết chóc, nhưng ý chí của chúng đã bị bẻ cong, bị thay thế bằng cơn khát máu điên loạn. Hắn cảm thấy một nỗi bi thương sâu sắc. Không chỉ là sự mất mát sinh mạng, mà là sự hủy diệt bản nguyên của vạn vật, một tội ác kéo dài từ ngàn năm trước cho đến tận bây giờ. Trận chiến diễn ra ác liệt, nhưng Tần Mặc không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng sự thấu hiểu, bằng nỗi đau và lòng đồng cảm. Hắn biết rằng đây chỉ là khởi đầu, rằng những gì đang chờ đợi họ phía trước sẽ còn kinh hoàng hơn nhiều. Cổ Phù Linh trong tay hắn không ngừng rung lên, ánh sáng đỏ càng lúc càng dữ dội, như một trái tim đang đập loạn xạ, báo hiệu rằng họ đang đến rất gần với nguồn gốc của sự tha hóa này.
Sau trận chiến ác liệt, liên minh tiếp tục tiến sâu vào Hẻm Núi Tử Vong, để lại phía sau một bãi chiến trường ngổn ngang xác chết của những sinh vật biến dị. Không khí vẫn đặc quánh mùi máu tanh và khí độc, nhưng giờ đây còn xen lẫn mùi tro bụi và một thứ mùi chua cay khó chịu, như thể có thứ gì đó đang bị đốt cháy hoặc phân hủy một cách bất thường. Ánh sáng mờ ảo của hoàng hôn vĩnh cửu càng lúc càng tối, nhường chỗ cho một màn đêm đặc quánh, nhưng những luồng tà khí lại càng trở nên rõ rệt hơn, khiến không gian trở nên ngột ngạt và nặng nề đến khó thở.
Hắc Phong, sau khi giải quyết xong mối đe dọa, vẫn không ngừng gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào một khe nứt nhỏ ẩn sâu giữa hai vách đá lởm chởm. Khe nứt đó bị bao phủ bởi những cây dây leo khô héo và đá tảng đổ nát, gần như vô hình nếu không có sự nhạy bén của con sói. Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác mạnh mẽ đang tỏa ra từ đó, như một tiếng gọi mời đến vực thẳm. Mảnh Cổ Phù Linh trong tay hắn rung lên dữ dội đến mức gần như muốn vỡ tung, ánh sáng đỏ quỷ dị từ nó bùng lên, như một lời cảnh báo khẩn thiết.
"Đó là nơi chúng ta cần đến," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, ánh mắt kiên định xuyên qua màn đêm. Hắn cảm thấy một mối liên hệ sâu sắc giữa mảnh phù này và những gì đang chờ đợi họ phía trước, như thể mảnh phù là một phần của một câu chuyện bi thảm đang sắp được hé lộ.
Liên minh cẩn trọng tiến vào khe nứt. Bên trong, một hành lang hẹp, tối tăm dẫn xuống sâu dưới lòng đất. Không khí trở nên nóng bức một cách bất thường, và mùi khí độc hòa lẫn với một mùi hương kim loại khó tả, như mùi máu khô và sắt gỉ. Cuối hành lang, một không gian rộng lớn hiện ra, được thắp sáng bởi những ngọn lửa xanh lét và đỏ thẫm, bập bùng từ những trụ đá khắc đầy phù văn cổ xưa. Đây là một căn cứ tiền đồn bí mật của Huyết Ma Giáo, ẩn mình dưới lòng đất của Hẻm Núi Tử Vong.
Tần Mặc và đồng đội ẩn mình sau một khối đá lớn, quan sát cảnh tượng trước mắt. Trung tâm căn cứ là một trận pháp tà ác khổng lồ, được vẽ bằng máu tươi và những ký hiệu ma quái. Xung quanh trận pháp, những kẻ tu sĩ Huyết Ma Giáo, với thân hình gầy gò, đôi mắt trũng sâu và làn da xanh xao, đang thực hiện những nghi lễ ghê rợn. Chúng dùng những "tà vật" và "âm khí" thu thập được từ khắp U Minh Cốc, những bộ xương khô, những mảnh xác thối rữa, những tàn dư của linh hồn bị giam cầm, để duy trì trận pháp. Dưới chân trận pháp, có những cái bệ đá, và trên đó, những hình hài khô quắt, biến dạng của những sinh vật, những vật thể, thậm chí là những "dấu vết con người" bị tha hóa mà họ đã thấy ở ngôi làng trước đó, đang được đặt lên. Ánh sáng đỏ từ trận pháp bao trùm lấy chúng, khiến chúng rung động một cách kỳ dị, như thể đang được "kích hoạt" trở lại.
Tần Mặc cảm nhận được một nỗi đau tột cùng, một sự hỗn loạn và giận dữ bùng lên từ những vật thể bị tha hóa đó. Chúng không còn là những linh hồn bị giam cầm, mà là những công cụ, những con rối đang bị điều khiển bởi Huyết Ma Giáo. Hắn thấy được những ký ức kinh hoàng, những hình ảnh chớp nhoáng về những nghi lễ tàn bạo đã diễn ra trong "Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị", khi những kẻ cuồng vọng dùng cấm thuật để ép buộc vạn vật "thăng tiên", biến chúng thành những nguồn năng lượng sống, những vật chứa cho tà niệm. Huyết Ma Giáo không chỉ lợi dụng những di chứng của quá khứ, chúng còn đang tái tạo lại nỗi kinh hoàng đó, bằng một mục đích tà ác hơn.
"Chúng không chỉ lợi dụng, chúng còn tái tạo nỗi kinh hoàng từ ngàn năm trước... để đẩy thế giới này vào vực sâu," Tần Mặc thì thầm, giọng nói của hắn chứa đựng một sự phẫn nộ kìm nén, nhưng cũng đầy sự trầm tư. "Cái này... không phải là sự tìm kiếm sức mạnh, mà là sự hủy diệt bản nguyên. Chúng đang cố gắng tạo ra cái gì?"
Tô Lam siết chặt Vô Ảnh Kiếm đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Nàng nhìn những nghi lễ ghê rợn, những hình hài biến dạng đang rung động trên bệ đá, cảm thấy một sự ghê tởm dâng trào. "Đây là cấm thuật! Huyết Ma Giáo đang cố gắng làm gì vậy? Lẽ nào... chúng muốn hồi sinh những thứ đã bị phong ấn từ ngàn năm trước?" Nàng không khỏi rùng mình khi nghĩ đến viễn cảnh đó.
Lục Vô Trần đưa tay vuốt chòm râu bạc, khuôn mặt khắc khổ càng thêm u ám. "Chính là những gì ta lo sợ. Chúng đang đánh thức những thứ không nên được đánh thức. Những cấm thuật này đã bị phong ấn từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị' sau khi gây ra đại họa. Huyết Ma Giáo... chúng đang cố gắng tái tạo một 'Huyết Tế Ngưng Hồn' quy mô lớn, không chỉ để 'nuôi dưỡng' một thứ tà vật, mà còn có thể là để triệu hồi một thực thể cổ xưa, một thứ đã từng đẩy Huyền Vực đến bờ vực sụp đổ." Giọng lão run rẩy, đầy vẻ hoài nghi và tuyệt vọng. "Mối liên hệ giữa Huyết Ma Giáo và các tà phái cổ xưa từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị' đã rõ ràng. Có lẽ, chúng là những kẻ kế thừa, hoặc được ai đó chỉ dẫn, để tiếp tục con đường hủy diệt này."
Mảnh Cổ Phù Linh trong tay Tần Mặc bỗng phát ra một luồng sáng chói lòa, sau đó nứt vỡ thành từng mảnh nhỏ, tan biến vào không khí. Ngay khi mảnh phù tan biến, một luồng xung động mạnh mẽ, như một tiếng tim đập khổng lồ, vang vọng khắp căn cứ, khiến đất đá rung chuyển. Tiếng tim đập đó không phải của sinh vật sống, mà là của một thứ gì đó cổ xưa, tà ác, đang được đánh thức từ giấc ngủ ngàn năm. Nó mang theo một sự đe dọa khủng khiếp, một áp lực vô hình đè nặng lên mọi thứ. Hắc Phong gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn sâu vào trận pháp, sẵn sàng xông lên. Tô Lam siết chặt kiếm, khuôn mặt nàng tái mét, nhận ra s�� nguy hiểm tột độ đang cận kề. Lục Vô Trần cau mày, ánh mắt lão đầy vẻ lo lắng, nhìn về phía trận pháp đang phát ra ánh sáng đỏ rực, nơi tiếng tim đập khổng lồ kia ngày càng rõ ràng hơn, như tiếng chuông báo tử của cả Huyền Vực. Tần Mặc đứng đó, ánh mắt kiên định nhưng nặng trĩu nỗi đau. Hắn biết, cuộc đối đầu trực diện đầu tiên đã bắt đầu, và hắn sẽ phải đối mặt với không chỉ Huyết Ma Giáo, mà còn là bóng ma của ngàn năm trước đang trỗi dậy.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.