Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 692: Bản Chất Sợ Hãi: Âm Vang Từ Kỷ Nguyên Biến Chất

Tiếng tim đập khổng lồ, trầm đục và nặng nề, không phải là âm thanh của một sự sống hữu cơ, mà là tiếng vọng từ vực sâu của một ý chí tà ác đang được đánh thức. Nó không chỉ rung chuyển mặt đất, mà còn chấn động cả linh hồn, xuyên thẳng qua lớp sương mù độc dày đặc đang bao phủ Hẻm Núi Tử Vong. Ngay khi mảnh Cổ Phù Linh vỡ tan, một luồng xung động vô hình bùng nổ, kéo theo một áp lực khủng khiếp, dường như muốn nghiền nát mọi thứ còn sót lại của sự sống và ý thức.

Hắc Phong gầm gừ, bộ lông đen tuyền dựng đứng như những mũi kiếm sắc lạnh, đôi mắt đỏ rực tóe lửa trong màn đêm u ám. Nó không còn chỉ là cảnh giác, mà là một sự cảnh báo b��n năng sâu thẳm, một lời đe dọa trực diện từ một thứ còn đáng sợ hơn cả những gì nó từng đối mặt. Thân hình cường tráng của nó căng cứng, sẵn sàng xông lên bảo vệ chủ nhân và đồng đội bất cứ lúc nào, bất kể đối thủ là gì. Tiếng gầm của nó vang vọng, cố gắng xé toạc màn sương độc, như một lời thách thức gửi đến sự tà ác đang trỗi dậy.

Tô Lam, với Vô Ảnh Kiếm nắm chặt trong tay, cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương chạy dọc sống lưng. Nàng là một kiếm khách kiên cường, đã trải qua vô số trận chiến sinh tử, nhưng cái áp lực vô hình này lại mang một vẻ cổ xưa và tàn độc, khác hẳn bất kỳ kẻ thù nào nàng từng đối mặt. Khuôn mặt thanh tú của nàng tái mét, đôi mắt phượng hẹp lại, nhìn chằm chằm vào trung tâm trận pháp, nơi ánh sáng đỏ quỷ dị đang bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một linh cảm về sự hủy diệt đang treo lơ lửng trên đầu. Tiếng tim đập càng lúc càng dồn dập, như tiếng trống trận của một đại họa sắp ập đến. "Huyết Ma Giáo đang triệu h���i thứ gì vậy?" Nàng thì thầm, giọng nói gần như bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít và âm thanh kinh hoàng kia.

Lục Vô Trần dựa lưng vào vách đá, thân hình gầy gò của lão run rẩy không kiểm soát. Khuôn mặt khắc khổ của lão giờ đây biến dạng vì nỗi kinh hoàng. "Đây... đây không phải là một tà vật thông thường," lão hổn hển, ho khan. "Tiếng tim đập này... nó giống như tiếng đập của 'Thần Khắc', thứ đã được phong ấn dưới Vực Sâu Vô Định... một thực thể được hình thành từ ý chí tha hóa của vạn vật trong 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị', khi chúng bị cưỡng ép... cưỡng ép biến chất và tan rã." Đôi mắt trũng sâu của lão nhìn về phía trận pháp, tràn đầy tuyệt vọng. "Chúng không chỉ đánh thức, chúng đang cố gắng tái tạo một Thần Khắc, một sinh vật của sự hủy diệt, từ những tàn tích của nỗi đau ngàn năm."

Tần Mặc đứng yên, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn phản chiếu ánh sáng đỏ từ trận pháp. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn tột cùng từ mọi vật thể xung quanh, từ những viên đá bị bào mòn mang theo nỗi oán h��n của đất mẹ, đến từng sợi sương độc gào thét sự khát khao được hóa giải. Đặc biệt, những Huyết Đao Ảnh và sinh vật biến dị kia, vốn đã hung hãn, giờ đây dường như bị một luồng tà khí mới chi phối hoàn toàn. Chúng không còn chỉ đơn thuần là những di chứng của quá khứ, mà là những con rối bị điều khiển bởi một ý chí tà ác mạnh mẽ hơn, một ý chí mới được đánh thức. Tiếng gầm rú của chúng trở nên điên cuồng hơn, đôi mắt đỏ ngầu không còn sự trống rỗng mà thay vào đó là sự khao khát hủy diệt mù quáng.

Mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa với mùi tanh nồng của máu và xác thối, cùng với cái lạnh buốt xương của sương mù độc, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Tần Mặc cảm thấy như có hàng ngàn lưỡi dao đang cắt vào da thịt, hàng triệu tiếng kêu gào đang vang vọng trong tâm trí. Hắn không chỉ nghe, hắn còn cảm nhận được nỗi đau từ sâu thẳm trong "vật tính" của từng hạt bụi, từng tàn tích của linh hồn bị giam cầm. Hắn hiểu rằng, sự hung hãn của chúng không phải là bản chất tự nhiên, mà là một lớp vỏ bọc dày cộm của nỗi sợ hãi và tuyệt vọng bị bóp méo, bị điều khiển bởi luồng tà khí mới này.

"Không phải chúng muốn hung hãn, mà là bị ép buộc... Nỗi sợ hãi này... Nó quá lớn," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm ấm của hắn dường như cũng bị nuốt chửng bởi sự hỗn loạn xung quanh, nhưng lại mang một sức nặng lạ thường. Hắn thấy những hình ảnh chớp nhoáng, những ký ức rời rạc từ hàng ngàn năm trước: một linh thú bị xiềng xích, đôi mắt van nài; một binh khí bị nung chảy, tiếng thét đau đớn của linh hồn thép; một thành trì sụp đổ, những mảnh vỡ gào khóc. Tất cả đều là nạn nhân, bị ép buộc "khai linh" và biến chất, giờ đây lại bị Huyết Ma Giáo lợi dụng một lần nữa. Cái "tiếng tim đập" đó, chính là tiếng đập của nỗi đau được cô đọng, được Huyết Ma Giáo tái tạo để phục vụ mục đích đen tối.

Đàn Huyết Đao Ảnh, với hình dáng mờ ảo, bay lượn như những bóng ma, lao thẳng về phía liên minh. Chúng không còn là những cái bóng đơn thuần, mà dường như được truyền thêm sức mạnh, tốc độ của chúng nhanh hơn, sát khí nồng nặc hơn. Các sinh vật biến dị khác, với hình thù quái dị, cơ thể méo mó từ những linh thú hoặc thực vật từng tồn tại, cũng đồng loạt tấn công. Chúng gầm gừ, cào cấu, tiếng rên rỉ yếu ớt xen lẫn tiếng gào thét cuồng loạn.

Hắc Phong không chút do dự, thân hình khổng lồ của nó vụt tới, đón đầu đòn tấn công của một Huyết Đao Ảnh. Một cú vồ mạnh mẽ, hàm răng sắc nhọn nghiền nát cái bóng mờ ảo kia thành từng mảnh. Nhưng ngay lập tức, hàng chục Huyết Đao Ảnh khác lại lao tới, bao vây nó. Hắc Phong gầm lên, tung ra những luồng phong lực sắc bén, xé toạc không khí và đẩy lùi đám kẻ thù.

Tô Lam, với Vô Ảnh Kiếm trong tay, di chuyển như một làn gió. Kiếm quang của nàng chớp lên liên tục, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự sắc bén và kiên quyết. Nàng không chém vào những sinh vật biến dị một cách tàn nhẫn, mà chỉ cố gắng đẩy lùi chúng, tạo khoảng trống. Nàng biết, những thứ này dù hung hãn nhưng cũng chỉ là nạn nhân. Tuy nhiên, sự sống còn của cả nhóm đang bị đe dọa. "Tần Mặc, chúng ta không thể ch��n chừ! Chúng quá đông!" Nàng nói lớn, giọng nàng vang vọng trong tiếng gầm rú và tiếng va chạm. Nàng vừa nói, vừa vung kiếm chém bay một sinh vật biến dị có hình dáng như một cây cổ thụ khô héo nhưng lại có những xúc tu sắc nhọn, đang vươn tới Lục Vô Trần.

Lục Vô Trần thở dốc, lão không có sức mạnh chiến đấu. Lão chỉ có thể cố gắng giữ vững tinh thần, đôi mắt mệt mỏi quan sát Tần Mặc. Lão thấy Tần Mặc vẫn đứng đó, đôi mắt khép hờ, dường như đang lắng nghe một bản giao hưởng kinh hoàng của nỗi đau và sợ hãi. Hắn không vung kiếm, cũng không thi triển bất kỳ phép thuật công kích nào. Hắn chỉ đứng đó, như một cái cây cổ thụ vững chãi giữa bão tố, cố gắng cảm nhận và thấu hiểu.

Áp lực từ tiếng tim đập khổng lồ kia ngày càng tăng, dường như muốn xé toạc bầu không khí, khiến cho mọi sinh vật bị tha hóa trở nên điên loạn hơn. Chúng không ngừng tấn công, không ngừng gào rú. Cái lạnh của sương độc càng lúc càng thấm vào da thịt, cộng hưởng với sự ẩm ướt của không khí và mùi hôi thối, tạo nên một cảm giác ghê tởm tột cùng. Tần Mặc biết, nếu cứ tiếp tục chiến đấu theo cách này, họ sẽ bị nhấn chìm bởi số lượng và sự điên cuồng của những thứ bị điều khiển này. Hắn phải làm điều gì đó, không chỉ để sống sót, mà còn để xoa dịu nỗi đau mà hắn đang cảm nhận. Hắn không thể để những sinh vật này tiếp tục bị lợi dụng, tiếp tục gieo rắc sự hủy diệt dưới sự điều khiển của một ý chí tà ác khác. Hắn phải tìm cách chạm vào bản chất thật sự của chúng, bản chất ẩn sâu dưới lớp vỏ của sự biến chất và nỗi sợ hãi. Đây không phải là cuộc chiến của sức mạnh, mà là cuộc chiến của ý chí, của sự thấu hiểu.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ nỗi đau và sự hỗn loạn đang cuộn trào quanh mình. Hắn không chống cự lại nó, mà để nó tràn vào, hòa quyện vào tâm trí hắn. Hắn không còn là Tần Mặc của Vô Tính Thành, mà là một kênh dẫn, một cầu nối giữa nỗi đau của vạn vật và sự cảm thông sâu sắc nhất. Trong khoảnh khắc đó, ánh sáng đỏ quỷ dị từ trận pháp, những hình dáng méo mó của các sinh vật tha hóa, sương mù độc dày đặc, tiếng gầm rú điên cuồng, tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng tim đập trầm đục, tiếng gió rít thê lương, tất cả dường như đều ngưng đọng lại trong nhận thức của hắn. Hắn đã sẵn sàng để đối mặt với bản chất của nỗi sợ hãi.

Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn không còn vẻ trầm tư, mà thay vào đó là một sự bình tĩnh sâu thẳm, một lòng trắc ẩn vô bờ. Hắn giơ tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía đàn sinh vật biến dị đang điên cuồng tấn công. Không có Cổ Phù Linh trong tay, nhưng một luồng ánh sáng dịu nhẹ, màu xanh lam nhạt, không hề chói chang, mà ấm áp và an ủi, bắt đầu tỏa ra từ lòng bàn tay hắn, lan tỏa vào không khí. Đây không phải là linh lực, cũng không phải là bất kỳ loại pháp thuật nào mà Tô Lam hay Lục Vô Trần từng thấy. Đó là sự tinh khiết của "ý chí tồn tại" được Tần Mặc chuyển hóa, một làn sóng của sự đồng cảm và thấu hiểu, được phóng thích ra ngoài.

Làn sóng vô hình đó, tựa như một làn gió xuân nhẹ nhàng lướt qua một cánh đồng hoang tàn, chạm vào từng Huyết Đao Ảnh, từng sinh vật biến dị. Ngay lập tức, những tiếng gầm rú cuồng loạn bắt đầu yếu dần. Những Huyết Đao Ảnh đang lao tới Hắc Phong bỗng chững lại giữa không trung, hình dáng mờ ảo của chúng run rẩy kịch liệt, như thể đang đấu tranh với một thứ gì đó vô hình. Các sinh vật biến dị khác đang cào cấu Tô Lam cũng bất ngờ khựng lại, những xúc tu và móng vuốt sắc nhọn của chúng rụt lại, đôi mắt đỏ ngầu ban nãy giờ đây ánh lên một vẻ hoang mang, bối rối.

"Không chiến đấu nữa... Hãy lắng nghe... lắng nghe nỗi sợ hãi của các ngươi," Tần Mặc nói, giọng hắn không hề lớn, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí của mỗi sinh vật bị tha hóa, vượt qua mọi tiếng ồn và sự hỗn loạn. Hắn không ra lệnh, hắn chỉ mời gọi, mời gọi chúng đối diện với bản chất thật sự của mình. "Các ngươi không phải là quái vật. Các ngươi là những sinh linh bị ép buộc, bị bóp méo. Nỗi sợ hãi của các ngươi, nỗi đau của các ngươi... ta hiểu. Các ngươi không cần phải hung hãn để tồn tại. Hãy buông bỏ gánh nặng đó đi."

Lời nói của Tần Mặc, thấm đẫm ý chí đồng cảm, như một liều thuốc giải độc tinh thần. Làn sóng ánh sáng xanh lam từ tay hắn trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn giữ vẻ dịu dàng, bao bọc lấy từng sinh vật. Các Huyết Đao Ảnh bắt đầu co rúm lại, hình dáng mờ ảo của chúng dần trở nên yếu ớt hơn, như những làn khói sắp tan biến. Một số con ngã xuống đất, không còn tấn công, chỉ còn lại những cái bóng vật vờ, run rẩy.

Các sinh vật biến dị, từ những cây cổ thụ khô héo có xúc tu cho đến những linh thú méo mó, đều đồng loạt lùi lại, không còn hung hãn như trước. Sự điên cuồng trong mắt chúng được thay thế bằng một sự trống rỗng, sau đó là một nỗi sợ hãi nguyên thủy, rõ ràng đến mức có thể nhìn thấy. Một số con thậm chí còn co ro lại thành một cục, như những đứa trẻ bị lạc trong đêm tối, hình dáng biến dị của chúng dường như tạm thời thu nhỏ lại, để lộ ra những phần cơ thể yếu ớt, dễ bị tổn thương mà trước đây chúng luôn che giấu. Ánh mắt chúng không còn đỏ rực sát khí, mà trở nên mờ đục, chứa đựng sự van nài, sự tuyệt vọng.

Tô Lam kinh ngạc đứng nhìn cảnh tượng trước mắt. Nàng chưa bao giờ thấy điều gì tương tự. Những sinh vật mà trước đó nàng phải dốc sức để đẩy lùi, giờ đây lại đang co rúm lại, như những con thú bị thương. "Cái gì thế này? Chúng... chúng đang dừng lại?" Nàng thì thầm, đôi mắt không thể rời khỏi Tần Mặc, người vẫn đứng đó, bình tĩnh lạ thường, luồng ánh sáng xanh lam từ tay hắn vẫn không ngừng tỏa ra.

Lục Vô Trần, với ánh mắt đầy vẻ hoài nghi và tuyệt vọng bao năm qua, giờ đây lại lóe lên một tia sáng của sự chấn động. Lão tựa hồ không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Lão đã thấy những cấm thuật tà ác, những nghi lễ ghê rợn của "Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị", thấy vạn vật bị biến chất thành quái vật. Nhưng chưa bao giờ lão thấy một ai có thể "chữa lành" được sự biến chất đó, ít nhất là tạm thời. "Hắn không chỉ thấu hiểu, hắn còn có thể thay đổi ý chí của chúng? Thật không thể tin được!" Giọng lão run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự sửng sốt tột độ, một niềm hy vọng mong manh vừa được nhen nhóm. Lão từng tin rằng một khi "vật tính" đã bị tha hóa, đã bị cưỡng ép khai linh và biến chất, thì không còn đường quay lại. Nhưng Tần Mặc, với năng lực của hắn, dường như đang phá vỡ định kiến đó.

Hắc Phong cũng ngừng gầm gừ. Nó nhìn những Huyết Đao Ảnh đang tan biến dần, nhìn những sinh vật biến dị đang co ro lại. Dù không thể nói tiếng người, nhưng ánh mắt đỏ rực của nó cũng hiện lên vẻ bối rối, tò mò. Nó không hiểu, nhưng nó cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự dịu đi của luồng tà khí đang bao trùm.

Tần Mặc cảm thấy một sự kháng cự từ sâu thẳm trong Hẻm Núi Tử Vong, một luồng tà khí mạnh mẽ, có ý thức, đang cố gắng giằng kéo những sinh vật này trở lại vòng xoáy điên loạn. Đó chính là "ý chí" của "Thần Khắc" mà Lục Vô Trần đã nhắc đến, hoặc một thứ gì đó tương tự, thứ đang được Huyết Ma Giáo đánh thức. Luồng ánh sáng xanh lam của hắn như một bức tường mềm mại, ngăn cản sự kéo giật đó. Hắn biết, hắn không thể "chữa lành" hoàn toàn chúng ngay lập tức, nhưng hắn có thể tạm thời xoa dịu, để chúng không còn là công cụ mù quáng của sự hủy diệt.

Trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc cảm nhận được những "ký ức" từ những sinh vật đó, không phải là những hình ảnh mơ hồ như trước, mà là những cảm xúc chân thật, những nỗi sợ hãi tột cùng khi bị cưỡng ép "khai linh", khi bị biến đổi hình dạng, khi bị giằng xé giữa bản chất tự nhiên và ý chí tà ác. Chúng không muốn tổn thương ai, chúng chỉ muốn được yên bình, được trở lại với bản nguyên của mình, nhưng một lực lượng vô hình đã đẩy chúng vào vòng xoáy của sự điên loạn. Hắn thấu hiểu rằng, đằng sau sự hung hãn, tàn bạo, là một bản chất yếu ớt, sợ hãi và đầy đau khổ. Điều này càng củng cố quyết tâm của Tần Mặc. Hắn không chỉ phải ngăn chặn Huyết Ma Giáo, mà còn phải tìm cách "chữa lành" cho thế giới này, trả lại sự cân bằng cho vạn vật, để chúng có quyền được là chính mình, không bị ép buộc phải "cao hơn" hay bị bóp méo thành quái vật.

Làn sóng đồng cảm của Tần Mặc tiếp tục lan tỏa, như một tấm chăn ấm áp bao phủ lấy những linh hồn bị tổn thương. Dưới tác động của nó, những sinh vật biến dị dần dần tĩnh lặng hoàn toàn. Chúng không còn tấn công, chỉ đứng yên hoặc nằm co ro, đôi mắt mờ đục nhìn Tần Mặc với một sự biết ơn khó tả, một sự tin tưởng vô điều kiện. Một số Huyết Đao Ảnh đã hoàn toàn tan biến, biến thành những làn khói đen nhạt nhòa, không còn chút sát khí. Số còn lại cũng chỉ còn là những cái bóng vật vờ, không còn mối đe dọa.

Sương mù độc vẫn dày đặc, không khí vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt, mùi đất chết và lưu huỳnh vẫn nồng nặc, nhưng sự hỗn loạn đã biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng tim đập trầm đục và nặng nề từ trung tâm trận pháp vang vọng. Điều đó nhắc nhở Tần Mặc và đồng đội rằng, mối đe dọa thực sự vẫn còn đó, thậm chí còn mạnh mẽ hơn. Việc xoa dịu những sinh vật này chỉ là bước đầu tiên, một bằng chứng cho thấy con đường của hắn là đúng đắn, nhưng cuộc chiến thực sự vẫn đang chờ đợi.

Tần Mặc hạ tay xuống. Luồng ánh sáng xanh lam từ tay hắn tan biến, nhưng sự bình tĩnh mà hắn đã gieo vào không khí vẫn còn đọng lại. Hắn nhìn về phía trung tâm trận pháp, nơi ánh sáng đỏ quỷ dị vẫn bùng lên dữ dội, và tiếng tim đập khổng lồ vẫn vang vọng không ngừng, thậm chí còn mạnh mẽ hơn, dường như đang phản ứng lại hành động của hắn.

"Chúng ta phải tiến vào," Tần Mặc nói, giọng hắn kiên quyết, không còn chút do dự nào. "Đây là nơi chúng gieo rắc nỗi kinh hoàng. Chúng ta phải ngăn chặn." Hắn biết, việc làm này không chỉ là để bảo vệ Huyền Vực, mà còn là để cứu rỗi những linh hồn bị tha hóa, những nạn nhân của một sự truy cầu mù quáng, một sự ép buộc tàn bạo từ ngàn năm trước. Hắn phải đối mặt với nguồn gốc của sự biến chất này.

Liên minh bắt đầu di chuyển, cẩn trọng tiến sâu hơn vào Hẻm Núi Tử Vong, hướng về phía căn cứ tiền đồn của Huyết Ma Giáo. Những sinh vật biến dị đã được Tần Mặc xoa dịu giờ đây chỉ nằm co ro hoặc đứng bất động, không còn ngăn cản đường đi của họ. Chúng như những bức tượng sống, là minh chứng câm lặng cho bi kịch của "Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị" và sự tàn bạo của Huyết Ma Giáo.

Càng tiến gần, mùi khí độc càng trở nên nồng nặc hơn, hòa lẫn với mùi tanh nồng của máu tươi và một mùi hương khó chịu khác, như mùi xác thịt đang phân hủy hoặc một loại hóa chất ma quái nào đó. Không khí trở nên nóng ẩm một cách kỳ lạ, đối lập hoàn toàn với cái lạnh buốt xương của sương mù bên ngoài, tạo nên một sự tương phản ghê rợn. Tiếng cầu kinh tà giáo văng vẳng từ bên trong căn cứ, trầm đục và rùng rợn, như tiếng gọi của quỷ dữ.

Căn cứ tiền đồn của Huyết Ma Giáo nằm sâu trong một khe núi hẹp, được bao bọc bởi những vách đá lởm chởm, tối tăm. Nó không phải là một công trình kiến trúc đồ sộ, mà là một tập hợp những hang động tự nhiên được khoét sâu và cải tạo, với những tảng đá lớn được đục đẽo thành những hình thù ghê rợn, mang tính biểu tượng của sự thờ cúng tà giáo. Ánh sáng đỏ quỷ dị từ trận pháp khổng lồ bên trong căn cứ hắt ra, nhuộm đỏ cả những vách đá xung quanh, tạo nên một khung cảnh u ám và đáng sợ.

Tô Lam siết chặt Vô Ảnh Kiếm, khuôn mặt nàng đầy vẻ căm phẫn. Nàng nhìn thấy những gì đang diễn ra bên trong căn cứ qua một khe hở trên vách đá. Những kẻ tu sĩ Huyết Ma Giáo gầy gò, đôi mắt trũng sâu, đang nhảy múa điên loạn quanh trận pháp, máu tươi được rải vương vãi trên nền đá. Trên những bệ đá xung quanh trận pháp, không chỉ có những hình hài khô quắt của sinh vật bị tha hóa, mà còn có những gì trông giống như những phần cơ thể người, những tế phẩm ghê rợn được dâng lên. "Nhìn xem, chúng đang làm gì... Thật tàn bạo!" Nàng nói, giọng nàng đầy sự ghê tởm.

Tần Mặc nhắm mắt lại, hắn không cần nhìn bằng mắt thường. Hắn cảm nhận được một luồng "ý chí tồn tại" cực kỳ mạnh mẽ, tà ác, đang cuộn trào từ trung tâm căn cứ. Đó không phải là một "ý chí tồn tại" đơn lẻ, mà là một sự kết hợp khủng khiếp của hàng triệu ý chí bị tha hóa, bị bóp méo, bị giam cầm, được hòa quyện vào nhau dưới sự điều khiển của một ý chí chủ đạo, cổ xưa và tàn độc. Luồng ý chí này mạnh hơn bất kỳ th��� gì hắn từng cảm nhận, nó giống như một lỗ đen đang hút cạn sự sống và linh hồn của vạn vật.

Đột nhiên, tiếng tim đập khổng lồ kia tăng tốc một cách kinh hoàng, như một tiếng trống trận dồn dập báo hiệu sự ra đời của một thứ gì đó khủng khiếp. Trận pháp khổng lồ bùng lên một cột sáng đỏ chói lòa, xuyên thẳng lên bầu trời đen kịt của Hẻm Núi Tử Vong, xé tan màn sương độc. Mặt đất rung chuyển dữ dội, đá vụn rơi lả tả từ trên cao.

Từ trong cột sáng đỏ đó, một bóng người khổng lồ, hình dáng mờ ảo và méo mó, dần dần hiện ra. Nó không có hình dạng cố định, lúc giống một sinh vật khổng lồ với vô số xúc tu, lúc lại biến thành một khối thịt bầy nhầy với hàng ngàn con mắt đỏ rực. Áp lực mà nó tỏa ra không chỉ là áp lực vật lý, mà còn là một áp lực tinh thần khủng khiếp, một sự đe dọa trực diện đến mọi ý thức, mọi linh hồn. Đó là một sự hiện diện của cái ác thuần túy, một thứ đã vượt ra ngoài phạm trù của sinh vật sống thông thường, một di sản kinh hoàng từ "Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị" mà Huyết Ma Giáo đang cố gắng tái tạo.

Hắc Phong lại gầm lên, nhưng lần này tiếng gầm của nó mang theo một chút run rẩy, một sự sợ hãi bản năng trước một kẻ thù quá mạnh. Tô Lam lùi lại một bước, đôi mắt phượng mở lớn, nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình như bị đóng băng, Vô Ảnh Kiếm trong tay nàng run lên bần bật. Lục Vô Trần đã ngã quỵ xuống đất, lão chỉ có thể nhìn chằm chằm vào bóng dáng khổng lồ kia với một vẻ mặt tuyệt vọng tột cùng. "Thần Khắc... nó đã được đánh thức," lão thì thầm, giọng nói gần như không nghe thấy. "Mối đe dọa của sự sụp đổ thế giới đã trở nên hiện hữu."

Tần Mặc đứng đó, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào hình dáng mờ ảo kia. Hắn cảm nhận được sự ghê tởm, sự tàn độc, nhưng sâu thẳm trong đó, hắn vẫn nghe thấy tiếng rên rỉ yếu ớt của hàng triệu ý chí bị giam cầm, bị ép buộc, bị biến chất. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc đối đầu với Huyết Ma Giáo, mà là cuộc đối đầu với bóng ma của ngàn năm trước, với chính bản chất của sự tha hóa và ham muốn vô độ. Hắn đã đến đây để tìm kiếm sự cân bằng, và giờ đây, hắn phải đối mặt với sự mất cân bằng tột cùng đang được đánh thức. Cuộc đối đầu trực diện đã bắt đầu, và hắn sẽ phải dùng mọi thứ mình có, không chỉ là sức mạnh, mà là sự thấu hiểu và lòng đồng cảm, để đối mặt với ác mộng này.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free