Vạn vật không lên tiên - Chương 702: Dấu Vết Từ Kỷ Nguyên Thăng Tiên: Lời Nguyền Khắc Sâu
Rạng sáng, khi những tia sáng yếu ớt đầu tiên cố gắng xuyên qua màn sương mù dày đặc và những ngọn núi hùng vĩ của Hẻm Núi Tử Vong, Tần Mặc và đồng minh rời khỏi căn cứ bị phá hủy. Không khí vẫn lạnh lẽo, u ám, nhưng ít nhất, mối đe dọa trực tiếp đã tạm thời bị đẩy lùi. Tần Mặc đi đầu, trầm tư, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Hắn không chỉ mang theo sự mệt mỏi của một trận chiến, mà còn mang theo gánh nặng của một sự thật kinh hoàng vừa được hé lộ.
“Vực Sâu Vô Định... một cánh cổng... Thiên Diệu Tôn Giả... Tất cả đều liên kết với cái khát vọng thăng tiên mù quáng đó.” Tần Mặc tự lẩm bẩm, giọng hắn trầm khàn, như thể đang nói chuyện với chính mình, ánh mắt nhìn xa xăm, xuyên qua màn sương mù mịt mờ. “Hắn ta không chỉ muốn thăng cấp cho bản thân, mà còn muốn biến đổi cả Huyền Vực. Biến nó thành một thứ gì đó... không còn là thế giới này nữa.”
Tô Lam đến gần hắn, giọng nàng đầy lo lắng. “Tần Mặc, ngươi có vẻ... lo lắng hơn. Lời của Huyết Đao Khách có ý nghĩa gì? Thiên Diệu Tôn Giả là ai mà hắn ta lại nhắc đến với vẻ tự tin đến vậy?” Nàng đã nghe về Thiên Diệu Tôn Giả, nhưng chỉ là những truyền thuyết xa xôi, những câu chuyện về một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao của tu luyện, nhưng rồi biến mất.
Tần Mặc quay lại nhìn nàng, ánh mắt hắn kiên định, nhưng vẫn ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu sắc. Hắn nhìn Lục Vô Trần, người đang đi lảo đảo phía sau, khuôn mặt khắc khổ càng thêm mệt mỏi. Hắn nhìn Hắc Phong, con sói trung thành đang cảnh giác xung quanh. “Nó có nghĩa là chúng ta đang đối mặt với một thứ lớn hơn nhiều so với một giáo phái tà ác, Tô Lam.” Tần Mặc đáp, giọng hắn mang theo sức nặng của sự thấu hiểu. “Một kế hoạch có thể hủy diệt toàn bộ Huyền Vực, biến nó thành một ‘tiên cảnh’ tha hóa theo cách mà Thiên Diệu Tôn Giả mong muốn. Hắn ta muốn tạo ra một thế giới mới, một thế giới mà vạn vật đều bị ép buộc phải ‘thăng hoa’, phải biến chất để phục vụ cho cái khát vọng điên cuồng của hắn.”
Tần Mặc dừng lại, hít một hơi thật sâu cái không khí lạnh lẽo, đậm mùi sương độc của hẻm núi. Hắn nhắm mắt lại, và rồi mở ra, ánh mắt hướng về phía xa, nơi Vực Sâu Vô Định được cho là tọa lạc. Trong sâu thẳm tâm hồn, hắn cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác khổng lồ đang thức tỉnh, một sự hiện diện cổ xưa và đáng sợ, như một con quái vật khổng lồ đang cựa mình trong giấc ngủ ngàn năm. Đó không phải là linh lực, cũng không phải là tà khí thông thường. Đó là "ý chí tồn tại" của một vùng đất khổng lồ, một vùng đất đang bị vặn vẹo, bị chuyển hóa, và đang chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại, một sự kiện có thể thay đổi vĩnh viễn vận mệnh của Huyền Vực. Tần Mặc biết, cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ là sự khởi đầu. Và hắn, thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, chính là người duy nhất có thể lắng nghe được tiếng nói của thế giới đang rên xiết, và đứng lên chống lại nó.
***
Đoàn người Tần Mặc tiếp tục hành trình, men theo con đường mòn hiểm trở xuyên sâu vào Hẻm Núi Tử Vong. Mặc dù rạng đông đã hé, nhưng nơi đây ánh sáng mặt trời dường như bị nuốt chửng bởi những vách đá lởm chởm, cao vút, tối tăm như thể được đúc từ những khối u sầu vĩnh cửu. Chúng đã bị bào mòn qua hàng ngàn năm bởi khí độc, mang một màu đen xám xịt của sự chết chóc và mục nát. Từng bước chân của họ đều như giẫm lên một tấm màn vô hình của sự nặng nề, một áp lực vô hình nhưng lại có thể cảm nhận rõ ràng, bóp nghẹt lồng ngực. Tà khí cuộn trào như những làn sóng vô hình, không ngừng va đập vào mọi giác quan, len lỏi qua từng kẽ hở của cơ thể, như muốn ăn mòn cả linh hồn. Mùi đất chết, mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi tanh hôi của những thứ đã mục rữa hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ hơi thở kinh tởm của vực sâu, mỗi khi hít vào đều khiến lồng ngực đau nhói, đầu óc quay cuồng.
Hắc Phong đi trước, thân hình sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền ẩn hiện trong bóng tối, đôi mắt đỏ rực của nó liên tục quét qua mọi ngóc ngách. Con sói liên tục gầm gừ những tiếng trầm đục, lông trên sống lưng dựng ngược, rõ ràng nó đang cảm nhận được sự nguy hiểm cận kề. Tiếng gió rít thê lương không ngừng vang vọng giữa những khe đá, nghe như tiếng gào thét của vô số linh hồn bị giam cầm, đôi khi lại là tiếng đá rơi lạo xạo từ những vách đá cao ngất, hoặc những tiếng gầm gừ yếu ớt của ma vật ẩn mình trong bóng tối, khiến không khí càng thêm căng thẳng và rợn người.
Tô Lam, với vẻ mặt nhợt nhạt, phải liên tục vận dụng linh lực để tạo ra một lớp bảo hộ mỏng quanh mình. Dù vậy, nàng vẫn cảm thấy khó thở, linh khí trong cơ thể như muốn bị đông cứng lại. “Tà khí ở đây... còn nồng hơn cả ở căn cứ Huyết Ma Giáo gấp bội,” nàng khẽ nói, giọng nói đầy khó khăn, mỗi từ thốt ra đều như phải nén khỏi cổ họng. “Nó như có sinh mệnh vậy, muốn... nuốt chửng chúng ta.”
Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự tinh tường của một học giả lão luyện, khẽ thở dài. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều mang theo sự trầm tư sâu sắc. “Không đơn thuần là tà khí, Tô Lam.” Giọng hắn yếu ớt, nhưng vang vọng một cách rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. “Nó mang theo cả những oán niệm, những khát vọng bị bóp méo từ thời xa xưa... như thể mỗi luồng khí đều là một mảnh vỡ của những bi kịch đã xảy ra.” Khuôn mặt khắc khổ của hắn càng thêm nặng trĩu, như thể hắn đang gánh vác cả một phần lịch sử đau thương của Huyền Vực.
Tần Mặc, đi đầu đoàn người, thân hình không quá cao lớn, hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn. Hắn không cần dùng linh lực để chống đỡ, nhưng sự tập trung của hắn lại đạt đến cực điểm. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự quan sát tinh tế, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Hắn cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự mục rữa của 'ý chí tồn tại' xung quanh mình. Không phải là sự mục rữa của những sinh linh chết đi và trở về với cát bụi, mà là sự vặn vẹo, méo mó của "ý chí tồn tại" vốn có. Những phiến đá, những ngọn cỏ khô héo, ngay cả những luồng gió rít qua khe núi, tất cả đều mang trong mình một tiếng than khóc thầm lặng, một sự biến chất đau đớn. Tần Mặc cảm nhận được sự "sống" của tà khí, không phải là sự sống theo nghĩa thông thường, mà là sự sống của một ý chí đen tối, một khát vọng biến chất, không ngừng tìm cách đồng hóa và tha hóa mọi thứ nó chạm vào.
Hắn giơ Vô Danh Kiếm lên, thanh kiếm không có bất kỳ hào quang chói lọi nào, nhưng mỗi khi nó lướt qua, những luồng tà khí cuộn xoáy dường như bị xé toạc, tạo ra một lối đi tạm thời cho cả nhóm. Không phải Vô Danh Kiếm có sức mạnh hủy diệt tà khí, mà là "ý chí tồn tại" thuần túy của nó, một ý chí không thể bị bẻ cong hay tha hóa, đã tạo ra một vùng chân không trong biển tà khí. Khi Tần Mặc tập trung, hắn bất chợt thấy những đoạn hình ảnh chớp nhoáng xẹt qua tâm trí mình. Đó là những tu sĩ cổ đại, với ánh mắt điên cuồng, đầy sự khao khát vô độ, cố gắng ép buộc "vạn vật" – từ những tảng đá vô tri đến những con thú hoang dã, từ những ngọn cây đến những dòng suối – phải tu luyện, phải "thăng cấp" theo con đường mà họ đã vạch ra. Những hình ảnh tiếp theo là những sinh linh gào thét trong đau đớn, bản chất của chúng bị vặn vẹo, méo mó, hình hài biến dạng dưới áp lực của Khai Linh Thuật cực đoan, không còn là chính nó nữa. Một bông hoa bị ép phải nở vĩnh viễn, nhưng thay vì tươi đẹp, nó lại héo úa và biến thành một vật thể kinh tởm. Một con chim bị ép phải hát mãi mãi, nhưng âm thanh của nó lại biến thành tiếng rên rỉ đầy thống khổ.
Những hình ảnh đó, dù chỉ là thoáng qua, cũng đủ để khiến Tần Mặc run rẩy. Hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn cảm nhận được nỗi đau đớn, sự tuyệt vọng của những "vật" bị tha hóa đó, những tiếng thét câm lặng của 'ý chí tồn tại' đang bị h���y diệt. Hắn biết, đây chính là cội nguồn của cái "oán niệm" mà Lục Vô Trần đã nói, là tàn dư của một kỷ nguyên điên rồ, nơi khát vọng thăng tiên đã biến thành một lời nguyền kinh hoàng. Sự mệt mỏi thể chất đã bị gạt sang một bên, thay vào đó là một sự kiên định sắt đá. Hắn phải ngăn chặn điều này.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu tím sẫm lên những vách đá chết chóc, nhóm người cuối cùng cũng tiến đến rìa Đầm Lầy Linh Hồn. Nơi đây, sự tha hóa đã đạt đến đỉnh điểm, vượt xa bất cứ điều gì họ từng chứng kiến. Đầm lầy rộng lớn, nước đen ngòm như mực, bốc lên những làn sương mù độc hại dày đặc, che khuất tầm nhìn, khiến không gian trở nên âm u và rợn người đến tột độ. Những cái cây mục ruỗng, không còn một chiếc lá, vươn lên từ mặt nước như những ngón tay gầy guộc, xương xẩu của một con quỷ khổng lồ, cố gắng bấu víu vào không khí. Trên mặt đầm, những đốm lửa ma trơi xanh lè, đỏ quạch lập lòe, nhảy nhót như những linh hồn lạc lối, tạo nên một khung cảnh kinh hoàng đến tột cùng.
Tiếng ếch nhái kêu quàng quạc một cách dị thường, không phải là tiếng kêu của sự sống, mà là tiếng kêu của sự mục nát. Tiếng bùn sủi bọt lụp bụp, như có thứ gì đó đang sôi sục bên dưới, và đôi khi, những tiếng than khóc yếu ớt, mơ hồ, như tiếng gió rên rỉ, vang vọng từ sâu thẳm đầm lầy, khiến da thịt người nghe phải nổi gai ốc. Mùi bùn lầy tanh tưởi, mùi xác chết phân hủy, mùi khí độc nồng nặc và mùi thối rữa của hàng ngàn sinh vật biến chất hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi kinh tởm đến mức khiến người ta phải nôn ói. Không khí ẩm ướt đến mức dường như muốn thấm vào xương tủy, cái lạnh lẽo không chỉ đến từ nhiệt độ, mà còn từ sự chết chóc bao trùm.
Hắc Phong, con sói đen tuyền, giờ đây rụt người lại một cách bất thường, đôi mắt đỏ rực của nó chớp liên tục, và nó liên tục rên rỉ những tiếng trầm thấp, đầy sợ hãi. Ngay cả một linh thú mạnh mẽ như nó cũng cảm thấy bị áp đảo bởi bầu không khí quỷ dị nơi đây. Tô Lam che miệng lại, khuôn mặt nàng tái nhợt vì ghê tởm và kinh hãi. Nàng chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng nào thê lương đến vậy. Lục Vô Trần đứng lặng, ánh mắt trũng sâu, sự mệt mỏi trên khuôn mặt càng thêm rõ nét, như thể hắn đang nhìn vào một vết sẹo cũ của lịch sử mà hắn đã từng đọc qua.
Chợt, Tần Mặc khựng lại, đôi mắt hắn tập trung vào một điểm giữa đầm lầy. Ở đó, một vật thể màu xám xịt, bầy nhầy, đang chậm rãi nhúc nhích. Ban đầu, nó trông giống như một khối thịt vô định hình với những xúc tu ngoe nguẩy một cách vô thức. Nhưng khi Tần Mặc tập trung "ý chí tồn tại" của mình, hắn nhận ra đó là một con "Linh Thú Bị Bỏ Rơi". Hắn cảm nhận được, từ sâu thẳm bên trong khối thịt kinh tởm đó, một "ý chí tồn tại" yếu ớt, run rẩy, một tiếng kêu cầu cứu câm lặng.
Hắn bước đến gần hơn, bỏ qua sự cảnh báo từ Tô Lam và tiếng gầm gừ lo lắng của Hắc Phong. “Nó... không muốn như vậy.” Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn đầy đau đớn, ánh mắt không rời khỏi khối thịt bầy nhầy. “Nó chỉ muốn được yên bình... chỉ muốn được sống cuộc đời của mình... nhưng đã bị ép buộc... tha hóa đến mức này.” Tần Mặc cảm nhận được những ký ức kinh hoàng từ khối thịt đó: một con thú nhỏ hiền lành, có thể là một con vật nuôi, hoặc một linh thú tự do, đã bị bắt giữ, bị ép buộc phải "thăng cấp", bị "khai linh" bằng những phương pháp tàn bạo nhất trong Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị. Khát vọng "thăng tiên" ban đầu của kẻ ép buộc nó đã biến nó thành một nỗi kinh hoàng không thể diễn tả, một sự tồn tại kéo dài trong đau đớn vĩnh cửu.
Tô Lam, nhìn thấy sự đau đớn trong mắt Tần Mặc, và cảm nhận được sự kinh hoàng từ cảnh tượng trước mắt, không khỏi run rẩy. Nàng đưa tay lên che miệng, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây tràn ngập sự hoài nghi và sợ hãi. “Đây là hậu quả của việc truy cầu sức mạnh mù quáng sao? Thật kinh khủng!” Nàng nói, giọng nàng run rẩy, không còn chút kiên định nào. Đối với nàng, một tu sĩ đã quen với việc truy cầu sức mạnh và cảnh giới, cảnh tượng này là một cú sốc lớn, làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của nàng.
Tần Mặc chậm rãi vươn tay về phía con Linh Thú Bị Bỏ Rơi. Hắn không dùng linh lực, mà dùng năng lực độc đáo của mình. Hắn tập trung "ý chí tồn tại" thuần khiết của mình, truyền vào khối thịt bầy nhầy. Đó là một sự xoa dịu, một sự đồng cảm sâu sắc, một lời thì thầm với bản chất đang rên xiết của nó. Hắn không thể biến nó trở lại nguyên dạng, nhưng hắn có thể lắng nghe tiếng kêu cuối cùng của nó, và cho phép nó được giải thoát. Từ khối thịt, một làn sóng đau đớn và biết ơn yếu ớt truyền đến Tần Mặc, và rồi, nó ngừng nhúc nhích, hoàn toàn chìm vào sự tĩnh lặng, như thể cuối cùng đã tìm được sự an nghỉ mà nó hằng khao khát.
Trong khi Tần Mặc đang "giải thoát" con linh thú, Lục Vô Trần đã cúi xuống, kiểm tra những luồng linh khí biến chất đang cuộn trào quanh đầm lầy. Khuôn mặt hắn càng thêm nghiêm trọng. “Đây là những luồng linh khí đã bị vặn vẹo,” hắn lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy sự chắc chắn. “Nó tương tự với những mô tả trong các cấm thuật của Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị, những thứ được dùng để ‘tái tạo’ hay ‘chuyển hóa’ sinh linh, ép buộc chúng phải vượt qua giới hạn của bản chất.” Hắn nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy lo lắng. “Huyết Ma Giáo không chỉ đơn thuần là muốn khai thác âm khí. Chúng đang lặp lại một nghi lễ cổ xưa, một nghi lễ nhằm biến đổi bản nguyên của vạn vật.” Lời nói của Lục Vô Trần như một lời cảnh báo, nhấn mạnh thêm mức độ nguy hiểm của âm mưu mà họ đang đối mặt.
***
Vượt qua Đầm Lầy Linh Hồn đầy ám ảnh, nhóm người Tần Mặc tiếp tục hành trình trong màn đêm đen kịt. Hoàng hôn đã hoàn toàn chìm xuống, và chỉ có những đốm lửa ma trơi thỉnh thoảng hiện lên ở phía xa, hoặc ánh sáng mờ nhạt từ Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc là nguồn sáng duy nhất. Họ đến một khu vực đá trơ trụi, nơi tà khí cô đặc đến mức không còn là những làn sương mù mà đã biến thành những cột khói đen kịt, cao vút, uốn lượn như những con rắn khổng lồ, vươn lên tận trời. Tiếng gió rít thê lương không còn là tiếng gào thét đơn thuần, mà như tiếng gầm rú, tiếng gào khóc của một sinh vật khổng lồ đang bị tra tấn, vang vọng từ vực sâu thăm thẳm. Mùi khí độc ở đây nồng nặc đến mức ngay cả linh lực của Tô Lam và Lục Vô Trần cũng khó lòng ngăn cản, khiến cổ họng họ kh�� rát, đầu óc choáng váng. Một cảm giác áp lực nặng nề đè lên tất cả, như thể cả ngọn núi đang muốn đè bẹp họ, khiến mỗi bước chân đều trở nên khó khăn.
Bầu không khí ở đây hỗn loạn và đáng sợ đến tột cùng. Sự tĩnh lặng bị phá vỡ bởi những âm thanh rợn người, những tiếng vang vọng không rõ nguồn gốc, và cảm giác bị hàng ngàn con mắt vô hình theo dõi. Hắc Phong, con sói đen tuyền, giờ đây không còn gầm gừ nữa, mà là một tiếng rên rỉ yếu ớt, thân hình nó run rẩy không ngừng, bộ lông dựng đứng như những mũi kim. Nó nép sát vào Tần Mặc, tìm kiếm một chút an toàn từ sự hiện diện của hắn.
Ở giữa khu vực đá trơ trụi này, họ tìm thấy những phiến đá cổ đại khổng lồ, khắc những ký hiệu kỳ lạ và phức tạp. Những phiến đá này đã bị thời gian bào mòn, phủ đầy rêu phong và bụi bặm, nhưng vẫn giữ được một vẻ tà dị khó tả. Những ký hiệu đó không giống bất kỳ văn tự nào mà Tô Lam hay Lục Vô Trần từng thấy, chúng uốn lượn, xoắn xuýt vào nhau, như những con rắn nuốt chửng đuôi của chính mình.
Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, vẫn khập khiễng bước đến gần những phiến đá. Đôi mắt sâu trũng của hắn quét qua từng ký hiệu, từng đường nét, và rồi, một biểu cảm kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ. “Đây là... trận pháp Hóa Hư Quy Nguyên!” Giọng hắn trầm trọng, yếu ớt, nhưng vang vọng như một tiếng chuông cảnh báo giữa không gian tĩnh mịch. “Một cấm thuật được cho là đã thất truyền từ ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị’. Mục đích của nó là... chuyển hóa bản nguyên của thế giới! Nó không chỉ khai thác linh khí, mà là biến đổi cốt lõi, ý chí tồn tại của Huyền Vực này!” Hắn nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi. “Đây là một nghi lễ khủng khiếp, Tần Mặc. Nó có thể biến cả thế giới thành một thứ gì đó... hoàn toàn khác.”
Tần Mặc lắng nghe lời của Lục Vô Trần, nhưng ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào những phiến đá cổ xưa. Hắn cảm nhận được, từ sâu thẳm những ký hiệu đó, một luồng "ý chí" khổng lồ, cổ xưa, không phải của Huyết Ma Giáo hiện tại, mà là của những kẻ đã gieo mầm cho nghi lễ này từ hàng ngàn năm trước. Đó là một khát vọng "thăng tiên" cực đoan đã bị bóp méo thành sự hủy diệt, một sự khao khát quyền năng đến mức sẵn sàng biến chất cả thế giới. Hắn đặt tay lên một phiến đá lạnh lẽo, và ngay lập tức, một dòng ký ức, một tầm nhìn chớp nhoáng ập đến tâm trí hắn, mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Trong tầm nhìn đó, Tần Mặc thấy những bóng người cao lớn, mặc áo choàng lộng lẫy, gương mặt họ bị che khuất nhưng ánh mắt lại bùng cháy một ngọn lửa điên cuồng của sự khao khát. Họ không phải là Huyết Đao Khách hay những tu sĩ tầm thường. Họ là những "Thiên Diệu Tôn Giả" của Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị, những người tiên phong trong việc sử dụng cấm thuật này. Hắn thấy họ tụ tập quanh những trận pháp khổng lồ, tương tự như cái hắn đang chạm vào, đọc những thần chú cổ xưa, và rồi, từng chút một, bản nguyên của thế giới xung quanh họ bắt đầu bị vặn vẹo. Những ngọn núi sụp đổ, những dòng sông khô cạn, linh khí bị hút cạn và biến thành một thứ năng lượng tà ác, tất cả đều để phục vụ cho cái khát vọng "thăng tiên" cá nhân của họ. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của họ, không phải là ý chí muốn hủy diệt, mà là ý chí muốn "thăng hoa" cả thế giới theo cách của riêng mình, biến nó thành một "thiên đường" bị tha hóa, nơi chỉ có họ là những "vị thần" tối cao.
Tầm nhìn vụt tắt, để lại trong Tần Mặc một nỗi đau đớn sâu sắc. Ánh mắt hắn kiên định, nhưng vẫn ẩn chứa một sự ưu tư không tả xiết. “Nó không phải chỉ là Huyết Ma Giáo.” Hắn nói, giọng nói trầm khàn, mang theo sự nặng nề của ngàn năm bi kịch. “Đây là một vết thương... từ rất lâu về trước. Chúng đang muốn... hoàn thành nó. Hoàn thành lời nguyền từ kỷ nguyên xa xưa.” Hắn nhận ra, Huyết Ma Giáo chỉ là những kẻ kế thừa, những con rối đang cố gắng hoàn tất một "lời nguyền" cổ xưa, một tai họa đã được gieo mầm từ thời kỳ mà vạn vật đều khao khát thăng tiên một cách mù quáng.
Phía trước họ, màn đêm dường như bị xé toạc bởi một khe nứt khổng lồ, đen ngòm như miệng vực của địa ngục. Tà khí từ đó cuộn trào lên như thủy triều, mang theo hơi thở của sự mục nát và hủy diệt, tạo thành một cơn lốc xoáy đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng. Đó chính là lối vào Vực Sâu Vô Định, nơi mà mọi thứ đang bị chuyển hóa, và nơi mà cuộc đối đầu cuối cùng đang chờ đợi. Tần Mặc biết rằng, hắn phải đối mặt với không chỉ một giáo phái tà ác, mà là một di sản của sự tha hóa, một lời nguyền đã tồn tại từ thuở xa xưa. Và hắn, thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, chính là sợi dây mỏng manh duy nhất có thể ngăn cản thế giới này không hoàn toàn biến mất.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.