Vạn vật không lên tiên - Chương 703: Hắc Ám Nuốt Chửng: Vùng Chết Từ Kỷ Nguyên Thăng Tiên
Màn đêm nơi cửa Vực Sâu Vô Định không phải là màn đêm của sự tĩnh mịch, mà là sự tụ hội của bóng tối và bi ai. Khe nứt khổng lồ trước mắt họ, đen ngòm như miệng vực của địa ngục, vẫn không ngừng cuộn trào tà khí, nhưng giờ đây, Tần Mặc không còn chỉ thấy một mối đe dọa hiện hữu. Trong tâm trí hắn, những hình ảnh chớp nhoáng từ tầm nhìn cổ xưa vẫn còn vương vấn, như những vết cứa sâu hoắm vào linh hồn. Hắn nhận ra, Huyết Ma Giáo chỉ là những kẻ nối tiếp, những con rối vô tri đang cố gắng hoàn tất một "lời nguyền" cổ xưa, một tai họa đã được gieo mầm từ thuở mà vạn vật đều khao khát thăng tiên một cách mù quáng.
“Hừm... Cái không khí này...” Hắc Phong gầm gừ khẽ, bộ lông đen tuyền dựng đứng lên từng sợi. Đôi mắt đỏ rực của nó quét nhanh khắp lối vào Vực Sâu Vô Định, vẻ đề phòng hiện rõ. Nó là một mãnh thú, bản năng của nó mách bảo rằng nơi đây không phải là tà khí đơn thuần của sự hủy diệt, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, mục ruỗng từ tận căn nguyên của thời gian. Nó nép sát vào Tần Mặc, tìm kiếm một chút an toàn từ sự hiện diện của hắn, dù bản thân nó cũng là một chiến binh dũng mãnh.
Tô Lam siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, ánh mắt phượng sắc bén lướt qua những vách đá lởm chởm, tối tăm. Khí độc ở đây không chỉ đặc quánh mà còn mang theo một cảm giác nặng nề, cũ kỹ, như thể nó đã ngưng đọng qua hàng ngàn năm. Cô phải vận dụng linh lực bao bọc quanh mình và cả Hắc Phong để chống lại sự ăn mòn vô hình đang thẩm thấu vào da thịt, vào linh hồn. “Đây không chỉ là tà khí, mà còn có cả... uế khí?” Nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự kinh ngạc. “Nó khác biệt hoàn toàn với những gì chúng ta từng đối mặt. Có một sự cũ kỹ, một sự mục ruỗng từ bên trong, không phải là sự bùng phát mới mẻ.”
Lục Vô Trần, với dáng vẻ khắc khổ và mái tóc điểm bạc, khập khiễng bước đến gần khe nứt. Hắn không vận dụng linh lực để chống đỡ, dường như đã quá quen với sự ăn mòn của thời gian và những nỗi đau. Đôi mắt sâu trũng của hắn dõi theo những đường nét mờ nhạt trên vách đá, nơi những vết tích của trận pháp khổng lồ được chạm khắc sâu vào đá, giờ đã mục nát và vô dụng. Chúng không phải là những cỗ máy khai thác âm khí thô sơ như những gì Huyết Ma Giáo hiện tại sử dụng, mà là những vết sẹo vĩ đại, minh chứng cho một nghi lễ tàn bạo hơn. “Những dấu vết này... chúng cổ xưa hơn ta tưởng.” Giọng hắn trầm trọng, yếu ớt, nhưng vang vọng đầy bi thương. “Đây là bản nguyên của 'chuyển hóa', thứ đã gieo mầm cho sự mất cân bằng mà chúng ta đang đối mặt. Một cấm thuật đã từng được cho là có thể 'thăng hoa' cả thế giới, biến nó thành một 'Thiên Đình' theo ý niệm của kẻ thực hiện. Nhưng kết quả... luôn là thảm họa.”
Tần Mặc không nói gì, chỉ chậm rãi bước đi, ánh mắt hắn dán chặt vào những vết tích trên vách đá. Hắn đặt tay lên một phiến đá lạnh lẽo, nhẵn thín vì thời gian và phong hóa. Ngay lập tức, một dòng cảm nhận mạnh mẽ ập đến tâm trí hắn, không phải là tầm nhìn rõ ràng, mà là những mảnh vỡ của ý chí, những tiếng kêu than của vạn vật đã từng bị ép buộc vào nghi lễ này. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự phản kháng yếu ớt của đá, của cây cối, của những dòng suối đã bị bóp méo bản chất. Chúng không muốn "thăng hoa" theo cách đó, chúng chỉ muốn được là chính mình, tồn tại theo quy luật tự nhiên. Nhưng ý chí của những "Thiên Diệu Tôn Giả" thời bấy giờ quá mạnh mẽ, quá điên cuồng, đã đè bẹp tất cả. “Đây không phải là Vực Sâu Vô Định ta biết...” Tần Mặc khẽ khàng lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn, như thể đang nói với chính mình. “Đây là một ký ức, hay là một thực tại khác, một phiên bản cổ xưa hơn của nó? Hay là... nó đã luôn tồn tại như thế này, chỉ là bị che giấu?” Hắn nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe kỹ hơn, cố gắng hiểu rõ hơn về những gì đã xảy ra tại nơi đây. Hắn cảm nhận được sự bồn chồn của Hắc Phong, sự cảnh giác của Tô Lam, và sự đau đáu của Lục Vô Trần. Tất cả đều cảm nhận được sự bất thường, sự sai lệch đến từ nơi này.
Mùi không khí ở đây không chỉ có tà khí mà còn có một mùi kim loại gỉ sét, một mùi đất cháy khét, và một cảm giác nặng nề, áp lực vô hình đè nén lên mọi thứ. Gió rít qua các khe núi, tạo nên những âm thanh thê lương, như tiếng than khóc của linh hồn. Mỗi bước chân của họ đều tạo ra tiếng lạo xạo trên nền đá vụn, một âm thanh đơn độc giữa không gian rộng lớn, tĩnh mịch đến rợn người. Tần Mặc biết, họ đang bước vào một thế giới bị bỏ quên, một trang lịch sử đau thương đã bị phong ấn, nhưng nay đang được Huyết Ma Giáo tái hiện. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí thấm vào phổi, và sự nặng nề của trách nhiệm đè lên vai. Hắn không thể để lịch sử lặp lại.
Sau khi đi qua Hẻm Núi Tử Vong, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt họ, khiến cả Tô Lam và Lục Vô Trần phải nín thở. Đó là một khu vực rộng lớn đến vô tận, không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự sống. Cây cối khô héo như những khúc củi than, trơ trụi và mục nát, chỉ còn là những hình thù quái dị vươn mình lên nền trời xám xịt. Đá vụn vỡ thành cát mịn, tạo nên những đụn cát khô cằn, và đất đai nứt nẻ sâu hoắm, để lộ ra những mạch ngầm khô khốc như xương cốt của một sinh vật khổng lồ đã chết. Ngay cả không khí cũng dường như đặc quánh một sự trống rỗng, như thể mọi thứ đã bị rút cạn linh hồn, không còn chút hơi thở.
Tô Lam, người luôn giữ vẻ kiên định, lúc này cũng không khỏi run rẩy. Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự bàng hoàng tột độ: “Đây... đây là gì? Không có sự sống, cũng không có cái chết theo cách bình thường... nó giống như bị xóa sổ hoàn toàn.” Nàng chưa từng chứng kiến một cảnh tượng nào kinh khủng đến vậy. Ngay cả những vùng đất bị tà khí xâm thực nặng nề nhất cũng vẫn còn những sinh vật biến dị, những tàn dư của sự sống đang vặn vẹo trong đau đớn. Nhưng nơi đây, chỉ có sự im lặng chết chóc và một cảm giác vô cùng lạnh lẽo, khô cằn đến tận xương tủy. Không có tà khí nồng nặc như ở các khu vực khác, chỉ có sự thiếu vắng hoàn toàn của năng lượng, của linh khí, của bất kỳ thứ gì có thể nuôi dưỡng sự sống. Ánh sáng ở đây cũng mờ ảo, xám xịt, như thể ngay cả ánh sáng mặt trời cũng bị hút cạn, không thể xuyên qua lớp màn vô hình của sự hoang tàn.
Hắc Phong lúc này cũng im lặng, đôi mắt đỏ rực không còn ánh lên sự đề phòng mà thay vào đó là một vẻ khó hiểu. Nó không gầm gừ, không rít lên, chỉ đứng lặng thinh như một bức tượng, cảm nhận sự trống rỗng đến từ vùng đất này. Bản năng của nó, thứ đã cảnh báo về tà khí, nay lại bối rối trước sự thiếu vắng hoàn toàn của mọi thứ.
Tần Mặc bước vào ‘vùng chết’, mỗi bước đi đều tạo ra tiếng lạo xạo trên nền đất khô cằn. Hắn không vội vàng, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng ngóc ngách của cảnh quan hoang tàn. Hắn dừng lại, nhắm mắt, cố gắng cảm nhận ‘ý chí tồn tại’ của vùng đất này. Nhưng không có gì. Chỉ có một sự trống rỗng mênh mông, một sự thiếu vắng đến đáng sợ. Hắn không nghe thấy tiếng kêu than, không nghe thấy sự giãy giụa, không nghe thấy bất kỳ sự sống nào. Tất cả đã bị biến thành hư vô. “Không phải là chết, mà là bị 'rút cạn'.” Tần Mặc thì thầm trong tâm trí. “Bản chất của chúng đã bị cưỡng bức thăng hoa, nhưng không thành công, và thay vào đó, chúng bị biến thành hư vô.” Hắn cảm nhận được những vết sẹo sâu hoắm trên bản nguyên của thế giới, những vết sẹo do sự tham lam và mù quáng của những kẻ đã cố gắng thay đổi quy luật tự nhiên.
Lục Vô Trần, dù đã chuẩn bị tâm lý cho những điều kinh hoàng, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến hắn run rẩy. “Đây là những gì còn sót lại của ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị’...” Hắn nói, giọng nói khản đặc vì xúc động. “Đây là hậu quả của việc khai thác và chuyển hóa bản nguyên thế giới đến mức cực đoan. Không phải là tà khí, mà là sự cạn kiệt. Sự cạn kiệt đến từ sâu thẳm của vạn vật.” Hắn nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự lo lắng. “Huyết Ma Giáo hiện tại... chúng đang muốn tái tạo điều này, nhưng với tham vọng lớn hơn, để biến toàn bộ Huyền Vực thành một vùng chết khổng lồ, một nguồn năng lượng vĩnh cửu cho chúng.”
Tần Mặc mở mắt. Hắn nhìn Tô Lam, nhìn Lục Vô Trần, và rồi nhìn Hắc Phong đang đứng im lìm. Ánh mắt hắn kiên định, nhưng ẩn chứa một nỗi đau đớn sâu sắc. Hắn hiểu được sự kinh hoàng của Tô Lam, sự tuyệt vọng của Lục Vô Trần. Hắn cảm nhận được tiếng gió rít thê lương xuyên qua không gian rộng lớn, mang theo mùi của sự trống rỗng, của một thế giới đã bị lột trần mọi bản chất. Tiếng lạo xạo của đất khô dưới chân họ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng chết chóc, một âm thanh gợi nhắc về sự mong manh của sự sống, và sự hủy diệt dễ dàng đến nhường nào khi con người mù quáng chạy theo khát vọng thăng tiến không giới hạn. Tần Mặc biết, đây chỉ là khởi đầu. Họ đang đứng trên bờ vực của một thảm họa đã từng xảy ra, và đang có nguy cơ lặp lại. Và lần này, hắn sẽ không để nó hoàn thành.
Càng tiến sâu vào trung tâm vùng chết, sự hủy diệt càng trở nên rõ ràng và kinh hoàng hơn gấp bội. Những ngọn núi đá hùng vĩ trước đây đã hoàn toàn biến thành những khối tro tàn khổng lồ, cao ngất ngưởng, nhưng lại dễ dàng vỡ vụn thành bụi mịn chỉ với một chạm nhẹ của gió. Các dòng sông, mạch nước đã hoàn toàn khô cạn, chỉ còn lại lòng sông nứt nẻ sâu hoắm, uốn lượn như những vết sẹo khổng lồ trên da thịt của một sinh vật đã chết. Mùi kim loại nhẹ và than cháy lẩn quất trong không khí khô cằn, nhắc nhở về một quá khứ bạo lực và hủy diệt. Sự im lặng tuyệt đối bao trùm lấy không gian, đôi khi chỉ bị phá vỡ bởi tiếng "lách tách" yếu ớt của những tàn dư năng lượng đang dần biến mất, như tiếng đồng hồ đếm ngược của một sự tồn tại.
Tần Mặc bước đến một thân cây cổ thụ đã hoàn toàn hóa đá, thân cây xám xịt, cứng như sắt nhưng lại rỗng tuếch bên trong. Hắn đưa tay chạm vào lớp vỏ cây lạnh lẽo. Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạnh lẽo, hút cạn sinh lực ập vào lòng bàn tay hắn, như thể cây cổ thụ này, dù đã chết đi hàng ngàn năm, vẫn còn khả năng rút cạn sự sống của kẻ chạm vào nó. Hắn cảm nhận được một tiếng than khóc yếu ớt từ sâu thẳm ý chí của cây, một tiếng kêu thét của sự bất lực khi bản chất của nó bị cưỡng bức thay đổi, bị biến thành một thứ không phải là chính nó, và rồi bị bỏ rơi, cạn kiệt.
“Đây là hậu quả của việc cưỡng ép vạn vật thăng tiên...” Tần Mặc thốt lên, giọng nói trầm khàn, mang theo nỗi đau đớn sâu sắc. Hắn rút tay lại khỏi thân cây, ánh mắt đầy bi thương. “Chúng đã cố gắng vượt lên bản chất của mình, nhưng thay vì đạt được 'tiên', chúng đã bị tước đoạt mọi thứ, đến cả ý chí tồn tại. Chúng bị biến thành những vỏ bọc rỗng tuếch, những ký ức đau thương của một khát vọng điên cuồng.” Hắn nhìn quanh, và rồi, hắn thấy chúng.
Một vài sinh vật biến dị, yếu ớt, cố gắng lê lết trong vô vọng. Chúng không còn hình dáng nguyên thủy, thân thể méo mó, khô héo, nhưng không có sự mục nát hay phân hủy. Chúng di chuyển chậm chạp, vô định, như những cái xác di động bị thao túng bởi một tàn dư ý chí nào đó. Đôi mắt chúng trống rỗng, không còn ánh sáng của sự sống, không còn bản năng sinh tồn. Chúng chỉ đơn thuần là những tàn tích, những minh chứng sống động cho sự hủy diệt tột cùng. Một con chim, thân hình chỉ còn là xương bọc da, với đôi cánh rách nát, cố gắng vỗ nhẹ, nhưng chỉ tạo ra một tiếng động khô khốc rồi ngã vật xuống. Một con thú nhỏ, không rõ loài gì, lết mình trên mặt đất nứt nẻ, để lại vệt máu khô cằn.
Tô Lam nhìn cảnh tượng đó, gương mặt nàng trắng bệch. Nàng siết chặt Vô Danh Kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. “Thật không thể tin được... Đây là những gì sẽ xảy ra nếu không có sự cân bằng...” Giọng nàng run rẩy, những lời giáo điều về con đường tu luyện chính thống, về sự thăng tiến vô tận của tông môn nàng dường như sụp đổ hoàn toàn trước mắt. Sự thật tàn khốc này, một thế giới bị tước đoạt mọi bản chất, đã khiến nàng hoài nghi về mọi thứ mình từng tin tưởng.
Lục Vô Trần thở dài một tiếng, tiếng thở dài nặng nề như mang theo gánh nặng của hàng ngàn năm lịch sử. “Đây chính là bản nguyên của sự hủy diệt, Tô Lam ạ. Huyết Ma Giáo hiện tại đang cố gắng tái tạo điều này, nhưng với tham vọng lớn hơn, để biến toàn bộ Huyền Vực thành một vùng chết khổng lồ, một cỗ máy vĩnh viễn để chúng khai thác. Chúng không chỉ muốn hút cạn linh khí, chúng muốn biến đổi cốt lõi, ý chí tồn tại của Huyền Vực này, thành một thứ gì đó phục vụ cho mục đích thăng tiên điên rồ của chúng.”
Tần Mặc bước đến gần con chim biến dị đang nằm thoi thóp trên mặt đất. Hắn quỳ xuống, đặt một bàn tay lên thân hình khô héo của nó. Hắn cố gắng lắng nghe, cố gắng cảm nhận ý chí của nó. Hắn nghe thấy một tiếng kêu thét vô thanh, một tiếng khóc của sự đau đớn khi bị cưỡng bức, bị biến chất, bị tước đoạt cả quyền được chết một cách tự nhiên. Hắn truyền vào đó một chút năng lượng của mình, một chút sự đồng cảm, một chút sự xoa dịu. Con chim khẽ run lên, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong đôi mắt trống rỗng của nó. Rồi, một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi hiện lên trên gương mặt nhỏ bé của nó, trước khi thân thể khô héo của nó tan biến thành những hạt bụi nhỏ li ti, hòa vào không khí, không để lại dấu vết gì. Tần Mặc đã cố gắng, nhưng những gì bị tước đoạt quá sâu sắc, quá lâu dài, đến nỗi ngay cả hắn cũng không thể đảo ngược được.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn vào chỗ con chim vừa tan biến, rồi lại nhìn Tần Mặc, như thể nó hiểu được nỗi đau và sự bất lực trong lòng hắn.
Cả nhóm đứng giữa vùng chết, cảm nhận sự bi thảm và quy mô của thảm họa. Sự thất bại của Tần Mặc trong việc "cứu" con chim biến dị là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự khó khăn tột độ trong việc đảo ngược hậu quả của khai linh cực đoan. Đó là một vết thương hằn sâu vào bản nguyên thế giới, không dễ dàng chữa lành.
Tần Mặc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám xịt. Ánh mắt hắn kiên định, không còn chút mơ hồ hay hoài nghi. Hắn đã tận mắt chứng kiến những gì đã xảy ra, và những gì Huyết Ma Giáo đang muốn tái hiện. “Lời nguyền này... nó phải được chấm dứt.” Giọng hắn vang lên, không lớn, nhưng đầy sức nặng và quyết tâm. “Huyết Ma Giáo chỉ là những kẻ kế thừa một di sản tha hóa. Chúng đang cố gắng hoàn thành một tai họa đã được gieo mầm từ thuở xa xưa. Chúng ta không thể để chúng thành công.”
Những lời của Tần Mặc vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời tuyên thệ trước những tàn tích của một thế giới đã chết. Trước mắt họ, vùng đất hoang tàn này không chỉ là một cảnh quan bị hủy diệt, mà là một bài học lịch sử bi thương, là lời cảnh báo về điều sẽ xảy ra ở hiện tại nếu không ngăn chặn Huyết Ma Giáo và Thiên Diệu Tôn Giả. Lục Vô Trần nhận ra, cái 'nghi lễ chuyển hóa' mà Huyết Ma Giáo hiện tại đang thực hiện không còn là 'biến thể sơ khai' này, mà đã được phát triển thành một thứ kinh khủng hơn nhiều, có khả năng biến toàn bộ Huyền Vực thành một 'vết nứt của thế giới', nơi ranh giới giữa các không gian mỏng manh đến mức có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Tần Mặc quay lại nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt hắn tràn đầy sự quyết tâm. Hắn biết, con đường phía trước còn gian nan gấp bội. Nhưng hắn cũng biết, hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn phải đối mặt với không chỉ một giáo phái tà ác, mà là một di sản của sự tha hóa, một lời nguyền đã tồn tại từ thuở xa xưa. Và hắn, thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, chính là sợi dây mỏng manh duy nhất có thể ngăn cản thế giới này không hoàn toàn biến mất, không trở thành một vùng chết khổng lồ, vô hồn như nơi đây.
Hắn siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và sự ấm áp của ý chí kiên cường trong lòng. Dù cho nỗ lực xoa dịu sinh vật biến dị đã thất bại, nhưng nó càng khắc sâu trong hắn quyết tâm phải bảo vệ những gì còn lại, bảo vệ bản chất của vạn vật khỏi sự điên cuồng của khát vọng thăng tiên mù quáng. Con đường tìm kiếm sự cân bằng cho Huyền Vực, đối với Tần Mặc, giờ đây không chỉ là một mục tiêu, mà là một lời thề.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.