Vạn vật không lên tiên - Chương 704: Tiếng Than Khóc Của Vạn Vật: Nỗi Đau Từ Hồi Ức Diệt Vong
Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và sự ấm áp của ý chí kiên cường trong lòng. Dù cho nỗ lực xoa dịu sinh vật biến dị đã thất bại, nhưng nó càng khắc sâu trong hắn quyết tâm phải bảo vệ những gì còn lại, bảo vệ bản chất của vạn vật khỏi sự điên cuồng của khát vọng thăng tiên mù quáng. Con đường tìm kiếm sự cân bằng cho Huyền Vực, đối với Tần Mặc, giờ đây không chỉ là một mục tiêu, mà là một lời thề. Hắn đứng đó, giữa vùng đất hoang tàn, những lời tuyên thệ không lớn nhưng nặng trĩu vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời hứa với những linh hồn đã tan biến, với cả Huyền Vực này.
Sau khoảnh khắc trầm mặc đó, cả nhóm tiếp tục hành trình, dấn sâu hơn vào Vực Sâu Vô Định. Môi trường càng lúc càng trở nên khắc nghiệt, tà khí đậm đặc đến nỗi có thể cảm nhận được sự ăn mòn ngay cả trên da thịt. Những vách đá dựng đứng, lởm chởm, bị bào mòn bởi thời gian và khí độc, hiện lên như hàm răng của một con quái vật khổng lồ. Ánh sáng hầu như không tồn tại, chỉ có những đốm sáng kỳ dị phát ra từ sâu trong vực thẳm, chập chờn như những con ma trơi dẫn lối xuống địa ngục. Tiếng gió rít gào như tiếng gào thét của quỷ dữ, vọng lại từ muôn trùng hang động và khe nứt, tạo thành một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc. Đôi khi, một tiếng vọng không rõ nguồn gốc từ sâu thẳm lại vang lên, kèm theo tiếng rơi của đá không ngừng, và tiếng của các sinh vật không rõ hình dạng di chuyển trong bóng tối, tạo nên một không khí u ám, đáng sợ, hỗn loạn và áp lực nặng nề.
Không khí đặc quánh mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc, khí độc khó chịu, và mùi tanh hôi khó tả từ các sinh vật dị biến. Mùi ẩm mốc sâu thẳm của sự mục rữa cổ xưa len lỏi vào từng hơi thở, khiến Tô Lam phải lấy tay che mũi, gương mặt nàng tái mét. Ngay cả Hắc Phong, vốn là một thần thú hùng mạnh, cũng khẽ rụt mình lại, đôi m���t đỏ rực cảnh giác quét qua màn đêm vô tận. Tần Mặc bước đi giữa những làn mưa axit nhẹ, cảm giác lạnh lẽo thấu xương và ẩm ướt bao trùm lấy hắn. Nhưng không phải những yếu tố bên ngoài này khiến hắn khó chịu nhất. Thứ đang hành hạ hắn, dày vò tâm trí hắn, là những "tiếng vọng" hỗn loạn, dồn dập dội thẳng vào linh hồn.
Đó là những tiếng kêu thét vô thanh, những lời than khóc của sự đau đớn khi bị cưỡng bức, bị biến chất, bị tước đoạt cả quyền được chết một cách tự nhiên. Tần Mặc cảm nhận được ý chí tồn tại của từng viên đá bị ăn mòn, của từng giọt nước mang theo độc tố, của từng thớ đất đã chết. Chúng không còn là những vật vô tri vô giác, mà là những linh hồn bị xé toạc, bị rút cạn bản nguyên, bị bóp méo hình hài và ý chí. Những tiếng kêu đó không chỉ đến từ những vật thể mới bị tha hóa, mà còn từ những hồi ức bị đóng băng trong thời gian, những dư âm của Kỷ Nguyên Thăng Tiên Thị Trị, khi sự điên cuồng của khát vọng thăng tiên đã biến nơi đây thành một lò sát sinh của bản chất.
Tần Mặc đột ngột khụy xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu. Một dòng xoáy của nỗi đau đớn và tuyệt vọng cuồn cuộn trong tâm trí hắn. Hắn nghe thấy tiếng than khóc của một dòng sông đã khô cạn, tiếng gào thét của một khu rừng đã hóa đá, tiếng kêu cứu của những ngọn núi đã sụp đổ. Mỗi "tiếng vọng" là một câu chuyện bi thảm, một lời nguyền rủa cho sự phàm tục và tham lam của con người. Hắn cảm thấy như hàng triệu lưỡi dao vô hình đang cắt xé linh hồn mình, hàng triệu tiếng thét đang xé tan màng nhĩ. "Không phải... chúng không phải là quái vật... chúng là... những linh hồn bị xé toạc!" Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khản đặc, đau đớn.
Tô Lam vội vàng chạy đến, gương mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Nàng chưa bao giờ thấy Tần Mặc yếu đuối đến vậy, chưa bao giờ thấy hắn đau đớn đến mức này. "Tần Mặc, huynh không sao chứ? Nơi này quá... khủng khiếp." Giọng nàng run rẩy, ánh mắt nhìn xung quanh đầy vẻ sợ hãi và bất an. Nàng cũng cảm nhận được sự nặng nề, sự u ám của nơi đây, nhưng không thể nào thấu hiểu được nỗi đau mà Tần Mặc đang phải gánh chịu.
Lục Vô Trần tiến lại gần, vẻ mặt khắc khổ của ông càng thêm u ám. Ông nhìn Tần Mặc với ánh mắt phức tạp, vừa là sự thương xót, vừa là sự bất lực. "Sự trả giá của con đường thăng tiên cực đoan... còn tàn khốc hơn ta tưởng." Ông thở dài một tiếng nặng nề, tiếng thở dài như mang theo gánh nặng của hàng ngàn năm lịch sử, của vô số bi kịch đã chứng kiến. Ông đã từng đọc qua những ghi chép cổ xưa về sự hủy diệt của Kỷ Nguyên Thăng Tiên Thị Trị, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại có thể khủng khiếp đến nhường này. Sự hủy diệt không chỉ dừng lại ở thể xác, mà còn tước đoạt cả linh hồn, cả bản chất của vạn vật.
Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực quét một vòng, đứng chắn trước Tần Mặc như một lá chắn kiên cố. Bộ lông đen tuyền của nó dường như cũng hấp thụ một phần tà khí xung quanh, khiến nó trông càng uy dũng và đáng sợ hơn. Nó dùng mũi khẽ dụi vào tay Tần Mặc, như muốn truyền một chút sức mạnh, một chút an ủi đến người bạn đồng hành của mình. Tần Mặc cố gắng hít thở sâu, nỗ lực lọc bỏ những "tiếng vọng" hỗn loạn đang giày vò hắn. Hắn biết mình không thể gục ngã ở đây. Hắn là hy vọng duy nhất, là sợi dây mỏng manh duy nhất có thể ngăn cản thế giới này không hoàn toàn biến mất. Hắn phải chịu đựng, phải lắng nghe, phải hiểu rõ nỗi đau này để tìm ra con đường cứu rỗi.
Sau một lúc lâu, Tần Mặc từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn ánh lên sự đau đớn, nhưng đã thêm vào đó là một tia kiên định không thể lay chuyển. Hắn đứng dậy, vịn vào vách đá gồ ghề. Cả cơ thể hắn run rẩy nhẹ, nhưng ý chí của hắn thì vững vàng như bàn thạch. "Chúng ta phải tiếp tục. Càng sâu vào, chúng ta mới càng hiểu rõ bản chất của sự hủy diệt này." Giọng hắn đã bình tĩnh hơn, nhưng vẫn còn chút khàn đặc. Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn nhau, rồi gật đầu. Họ biết, dù cho con đường phía trước có gian nan, có khủng khiếp đến đâu, thì họ cũng không thể lùi bước. Đây không chỉ là cuộc chiến của riêng Tần Mặc, mà là cuộc chiến của cả Huyền Vực.
Họ tiếp tục di chuyển, mỗi bước chân đều vang lên tiếng vang nặng nề trong không gian u ám, ẩm ướt. Mưa axit vẫn rơi lất phất, ăn mòn dần những phiến đá cổ xưa. Tiếng gió rít gào không ngừng, xen lẫn với tiếng gầm gừ yếu ớt của những sinh vật biến dị ẩn mình trong bóng tối. Không khí lạnh lẽo thấu xương dường như muốn đóng băng cả linh hồn. Tần Mặc vẫn lắng nghe, vẫn cảm nhận. Hắn không còn cố gắng lọc bỏ những "tiếng vọng" nữa, mà đã học cách chấp nhận chúng, để chúng trở thành một phần của mình, một phần của quyết tâm. Hắn biết, mỗi "tiếng vọng" là một bài học, một lời cảnh báo, một mảnh ghép của chân lý thất lạc mà hắn cần phải tìm ra.
Họ dò dẫm trong bóng tối vô tận, ánh sáng yếu ớt từ một viên dạ minh châu mà Tô Lam mang theo chỉ đủ để soi tỏ vài bước chân phía trước. Bỗng nhiên, Hắc Phong khẽ gầm gừ, dừng lại. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào một khe nứt sâu hoắm trên vách đá. Tần Mặc tiến lại gần, cảm nhận được một luồng tà khí đặc biệt mạnh mẽ toát ra từ đó, cùng với m��t "tiếng vọng" yếu ớt nhưng đầy bi thương. "Có thứ gì đó ở bên trong," hắn thì thầm, rồi dẫn đầu bước vào khe nứt, để lại Tô Lam và Lục Vô Trần theo sau, gương mặt căng thẳng.
Họ tiến vào một hang động nhỏ, bị ăn mòn sâu trong Vực Sâu. Nơi đây, tà khí dường như đặc quánh hơn, bao trùm lấy mọi thứ, khiến không gian trở nên ngột ngạt và khó thở. Những nhũ đá và măng đá bị ăn mòn rủ xuống từ trần hang, tạo thành những hình thù kỳ dị, méo mó như những hồn ma đang than khóc. Mùi lưu huỳnh nồng nặc đến mức muốn xé toạc buồng phổi. Ánh sáng yếu ớt từ dạ minh châu chỉ đủ để lộ ra một cảnh tượng kinh hoàng: một thực thể biến dị, không rõ hình thù, đang quằn quại trên mặt đất. Nó không còn giữ được bất kỳ nét nguyên thủy nào, chỉ là một khối thịt vô định hình, bị bao phủ bởi những u nhọt và gai nhọn, phát ra một thứ ánh sáng xanh u ám, lập lòe. Âm thanh mà nó phát ra không phải là tiếng gào thét của sự tức giận, mà là những tiếng rên rỉ yếu ớt, đầy đau đớn, như một sinh linh đang hấp hối, cầu xin được giải thoát.
Tần Mặc bước đến gần, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Hắn quỳ xuống, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào thực thể đang quằn quại. Hắn đưa tay ra, nhưng không chạm vào, mà chỉ nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay cách nó một khoảng nhỏ. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ năng lực "nghe ý chí tồn tại" của mình, cố gắng thấu hiểu nỗi đau của nó. Từng dòng ký ức, từng mảnh vỡ của bản nguyên, từng tiếng kêu thét vô thanh của thực thể dội thẳng vào tâm trí hắn. Nó là một cơn ác mộng sống động, một bi kịch bị đóng băng trong thời gian.
Tần Mặc nghiến răng, giọng hắn khản đặc, đau đớn cất lên: "Nó... nó từng là một Linh Thạch Nguyên Khí... một viên linh thạch thuần khiết, mang trong mình năng lượng nguyên thủy của trời đất." Hắn ngừng lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng. "Nó bị ép buộc 'khai linh'... bị cưỡng ép phải có ý chí, phải nhận thức, không phải để tu luyện, mà để... làm vật hiến tế. Nỗi đau của nó là sự tan rã của bản nguyên, sự giằng xé giữa cái tôi bị cưỡng ép và bản chất thuần khiết vốn có. Nó không muốn 'sống' theo cách này, không muốn bị biến thành thứ này."
Tô Lam lùi lại một bước, gương mặt nàng tái mét, đôi mắt phượng mở lớn vì kinh hoàng. Nàng không thể tin vào những gì mình đang nghe, và những gì mình đang chứng kiến. "Đây là... cấp độ tàn bạo nào vậy?" Giọng nàng run rẩy, gần như không thành tiếng. Niềm tin vào con đường tu luyện chính thống mà nàng từng được dạy dỗ, vào sự cao cả của việc 'khai linh' để thăng tiên, đang sụp đổ từng mảnh trước mắt nàng. Khai linh, trong suy nghĩ của nàng, là một sự ban phước, một con đường dẫn đến sự siêu thoát. Nhưng những gì Tần Mặc mô tả, những gì nàng đang thấy, lại là một sự tra tấn tàn khốc, một sự bóp méo bản chất đến tận cùng.
Lục Vô Trần nhìn chằm chằm vào thực thể, vẻ mặt ông u uất, ánh mắt sâu trũng chứa đầy sự chán nản. "Bản nguyên bị xé nát... không thể nào phục hồi được. Đây là vết sẹo vĩnh viễn của Kỷ Nguyên Thăng Tiên Thị Trị." Ông thở dài, một tiếng thở dài thê lương, như một lời than khóc cho số phận bi thảm của Linh Thạch Nguyên Khí này, và cho vô số những sinh linh, vật thể khác đã chịu chung số phận. Ông hiểu rõ ý nghĩa của 'bản nguyên bị xé nát'. Nó không chỉ là sự biến dạng về thể xác, mà là sự hủy diệt hoàn toàn về ý chí tồn tại, về cốt lõi của sự vật. Một khi bản nguyên đã bị tổn hại đến mức này, thì ngay cả Tần Mặc, với năng lực độc đáo của hắn, cũng khó lòng cứu vãn.
Tần Mặc giơ tay về phía thực thể, một luồng năng lượng dịu nhẹ, mang theo sự đồng cảm và xoa dịu, lan tỏa từ lòng bàn tay hắn. Hắn cố gắng truyền vào đó một chút sự bình yên, một chút sự chấp nhận. Hắn nghe thấy một tiếng gào thét cuối cùng, một tiếng kêu của sự giải thoát, không phải là tiếng thét của sự đau đớn mà là của sự buông bỏ. Thực thể biến dị khẽ run lên bần bật, ánh sáng xanh u ám trên thân thể nó lập lòe rồi tắt hẳn. Rồi, trước mắt cả nhóm, khối thịt vô định hình đó bắt đầu tan rã. Từng mảnh, từng mảnh, nó hóa thành những hạt bụi nhỏ li ti, bay lượn trong không khí nặng mùi lưu huỳnh, rồi biến mất hoàn toàn, không để lại dấu vết gì, như thể nó chưa từng tồn tại.
Tô Lam lùi lại thêm một bước, run rẩy. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, không phải từ nhiệt độ của hang động, mà từ nỗi kinh hoàng đang bao trùm lấy tâm hồn nàng. Nàng không biết liệu mình có còn có thể tin tưởng vào con đường tu luyện mà mình đã theo đuổi bấy lâu nay nữa hay không. Nếu 'khai linh' có thể dẫn đến sự tàn bạo này, thì liệu 'thăng tiên' có phải là một lời nguyền trá hình?
Lục Vô Trần vẫn im lặng, vẻ mặt ông trầm tư, ánh mắt nhìn vào nơi thực thể vừa tan biến. Ông đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự hủy diệt. Nhưng mỗi lần chứng kiến, nỗi đau và sự bất lực trong ông lại càng chồng chất. Ông biết, những gì họ đang thấy chỉ là một phần nhỏ của bức tranh toàn cảnh về sự hủy diệt của Kỷ Nguyên Thăng Tiên Thị Trị. Và Huyết Ma Giáo hiện tại, với tham vọng và cấm thuật 'Hóa Hư Quy Nguyên' được cải tiến, đang cố gắng nhân rộng bi kịch này lên gấp hàng vạn lần.
Tần Mặc đứng dậy, đôi mắt hắn vẫn còn vương vấn nỗi đau, nhưng ý chí của hắn lại càng thêm kiên định. Hắn biết, những gì họ vừa chứng kiến là một lời cảnh báo nghiệt ngã. Cái chết của Linh Thạch Nguyên Khí không chỉ là sự tan biến của một vật thể, mà là sự hủy diệt của một bản chất thuần khiết. Và điều này, chính là thứ mà Huyết Ma Giáo đang làm với toàn bộ Huyền Vực. Hắn phải ngăn chặn chúng, bằng mọi giá. "Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của những nghi lễ này, của sự hủy diệt này," Tần Mặc nói, giọng hắn vang vọng trong hang động tĩnh mịch. "Chỉ khi hiểu rõ nó, chúng ta mới có thể ngăn chặn được tương lai đen tối." Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều nỗi đau và thử thách hơn nữa, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.
Sau sự kiện kinh hoàng trong hang đá, cả nhóm tiếp tục di chuyển, tìm kiếm một nơi trú ẩn tạm thời để nghỉ ngơi và lấy lại tinh thần. Cuối cùng, họ tìm được một hốc đá tương đối an toàn, nằm sâu trong Vực Sâu Vô Định, nơi tà khí có phần loãng hơn và không khí không quá ngột ngạt. Bầu không khí trong hốc đá vẫn lạnh lẽo, tối tăm và ẩm ướt, nhưng ít nhất cũng mang lại cảm giác được che chở khỏi những cơn mưa axit nhẹ và tiếng gió rít gào bên ngoài. Tô Lam ngồi co ro trong góc, nàng vẫn chưa hoàn hồn sau cảnh tượng Linh Thạch Nguyên Khí tan rã. Gương mặt nàng xanh xao, ánh mắt vô định nhìn vào hư không, như thể tâm trí nàng đang lạc lối trong mê cung của những câu hỏi và sự hoài nghi.
Tần Mặc ngồi xuống, tựa lưng vào vách đá gồ ghề. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng xoa dịu những cơn đau nhức trong đầu, cố gắng đẩy lùi những "tiếng vọng" hỗn loạn vẫn còn vương vấn. Hắn biết, mỗi lần hắn lắng nghe, mỗi lần hắn thấu hiểu, gánh nặng trong lòng hắn lại càng nặng thêm. Nhưng hắn không thể từ chối năng lực này, không thể từ chối tiếng kêu cứu của vạn vật. Chúng là những lời thì thầm của thế giới, những bí mật đau thương mà hắn phải gánh vác.
Tuy nhiên, trong lúc chìm vào suy tư sâu sắc, Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý chí khác, một sự hiện diện khác biệt. Nó không phải là tiếng kêu thét đau đớn hay sự giằng xé của bản nguyên bị hủy hoại. Đó là một cảm giác âm ỉ, một nỗi đau trường tồn, nhưng cũng ẩn chứa sự kiên cường và sức chịu đựng vô tận. Nó không đến từ một sinh linh cụ thể, hay một vật thể đơn lẻ, mà đến từ chính Vực Sâu Vô Định này, từ toàn bộ không gian rộng lớn và hoang tàn bao quanh họ.
Tần Mặc khẽ mở mắt, đôi mắt đen láy lộ rõ vẻ kinh ngạc và một chút hoang mang. "Vực Sâu... nó đang 'nói' với ta." Hắn thì thầm, giọng hắn nhẹ nhàng, gần như là một lời tự nói với chính mình. "Không phải lời than khóc, mà là một lời cảnh báo... một sự chịu đựng vô tận." Hắn cảm nhận được một bản thể khổng lồ, một ý chí cổ xưa đã chịu đựng hàng ngàn năm tra tấn, bị rút cạn năng lượng, bị xé toạc linh hồn, nhưng vẫn kiên cường bám víu vào sự tồn tại của chính nó. Vực Sâu này, không chỉ là một vùng đất chết, mà là một sinh linh khổng lồ đang hấp hối, đang gồng mình chống chịu trước sự hủy diệt.
Tô Lam giật mình ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng từ vô định chuyển sang kinh ngạc nhìn Tần Mặc. Nàng đã quen với việc Tần Mặc có thể nghe được ý chí của cây cỏ, đá sỏi, hay sinh vật. Nhưng nghe được ý chí của cả một vùng đất rộng lớn, một vực sâu vô tận, thì đó là điều nằm ngoài sức tưởng tượng của nàng. "Huynh có thể... nghe được cả một vùng đất sao?" Nàng hỏi, giọng vẫn còn run rẩy, nhưng đã pha lẫn một chút sự ngưỡng mộ và sợ hãi. Nàng chưa từng nghĩ rằng năng lực của Tần Mặc lại có thể đạt đến cấp độ này.
Lục Vô Trần, người vẫn luôn im lặng và trầm tư, bỗng nhiên mở mắt ra. Ánh mắt ông phức tạp, vừa là sự kinh ngạc, vừa là sự xác nhận. "Ý chí của Thiên Địa... chỉ những cường giả cổ xưa nhất, những người đã chạm đến cảnh giới 'Đồng Cảm Vạn Vật' mới có thể chạm tới. Đây là 'linh hồn' của Vực Sâu, bị tổn thương sâu sắc từ Kỷ Nguyên Thăng Tiên Thị Trị, nhưng vẫn còn đó, vẫn tồn tại." Giọng ông trầm thấp, đầy vẻ uy nghiêm và kiến thức cổ xưa. Ông biết, ý chí của một vùng đất, của cả Thiên Địa, là một thứ vô cùng mạnh mẽ và khó hiểu. Việc Tần Mặc có thể cảm nhận được nó chứng tỏ năng lực của hắn đã vượt xa khỏi những gì họ từng biết.
"Nó đang cố gắng giữ lấy bản chất của mình... cố gắng không để mình sụp đổ hoàn toàn," Tần Mặc tiếp tục, ánh mắt hắn nhìn sâu vào bóng tối vô tận phía trước, như thể hắn đang nhìn thấy được linh hồn của Vực Sâu. "Nó đang cảnh báo ta về một vết nứt... một sự mỏng manh trong không gian, nơi ranh giới giữa các thế giới đang dần bị xóa nhòa. Nơi đây, chính là điểm yếu, là nơi mà sự hủy diệt của Kỷ Nguyên Thăng Tiên Thị Trị đã tạo ra một vết thương không thể lành, một lỗ hổng trong bản nguyên của Huyền Vực."
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, rồi dụi đầu vào tay Tần Mặc, như một lời an ủi, một sự ủng hộ vô điều kiện. Nó cảm nhận được sự căng thẳng trong chủ nhân của mình, và cả nỗi đau âm ỉ từ Vực Sâu. Tô Lam nhìn Tần Mặc với ánh mắt vừa lo lắng vừa ngưỡng mộ. Nàng bắt đầu hiểu được gánh nặng mà Tần Mặc đang phải mang vác, và cả sự vĩ đại của con đường mà hắn đã chọn. Nàng thấy sự kiên định trong đôi mắt hắn, một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Lục Vô Trần gật đầu, vẻ mặt trầm tư hơn bao giờ hết. Ông hiểu rằng, những gì Tần Mặc vừa cảm nhận được không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một manh mối quan trọng. Cái 'vết nứt của thế giới', nơi ranh giới giữa các không gian mỏng manh đến mức có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, chính là mục tiêu cuối cùng của Huyết Ma Giáo hiện tại. Chúng không chỉ muốn tạo ra một 'vùng chết' để khai thác, mà còn muốn lợi dụng sự mỏng manh này để thực hiện một nghi lễ còn kinh khủng hơn, có khả năng biến đổi hoàn toàn bản nguyên của Huyền Vực.
Tần Mặc từ từ đứng dậy, đôi mắt hắn mở to, nhìn sâu vào bóng tối, hướng về một nơi nào đó xa xăm. Hắn biết, lời cảnh báo của Vực Sâu Vô Định không chỉ là về quá khứ, mà là về tương lai. Vết thương cổ xưa này, chính là điểm yếu mà Huyết Ma Giáo đang tìm cách lợi dụng. Hắn phải đến đó, phải tìm ra cách hàn gắn vết thương đó, hoặc ít nhất là ngăn chặn Huyết Ma Giáo lợi dụng nó. "Chúng ta phải đi sâu hơn nữa," Tần Mặc nói, giọng hắn vang lên rõ ràng, đầy sức nặng và quyết tâm. "Đến nơi mà Vực Sâu đang kêu gọi, đến nơi mà vết thương của thế giới đang rỉ máu. Đó có thể là chìa khóa để ngăn chặn tai họa."
Tô Lam nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Lục Vô Trần. Nàng hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh. Dù nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng trong lòng nàng đã dấy lên một tia hy vọng mới, một sự quyết tâm mới. Nàng biết, con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy và nỗi đau, nhưng có Tần Mặc dẫn lối, có Hắc Phong che chở, và có Lục Vô Trần với kiến thức uyên bác, họ có thể tìm ra được chân lý, tìm ra được con đường cứu lấy Huyền Vực. Vực Sâu Vô Định không chỉ là một vùng đất chết, mà là một minh chứng sống động cho lời nguyền của khát vọng thăng tiên mù quáng, và cũng là nơi ẩn chứa hy vọng cuối cùng. Tần Mặc đã sẵn sàng đối mặt với không chỉ một giáo phái tà ác, mà là một di sản của sự tha hóa, một lời nguyền đã tồn tại từ thuở xa xưa, và hắn, thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, chính là sợi dây mỏng manh duy nhất có thể ngăn cản thế giới này không hoàn toàn biến mất.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.