Vạn vật không lên tiên - Chương 709: Trái Tim Hắc Ám Của Vực Sâu: Lộ Diện Cỗ Máy Tha Hóa
Tần Mặc đứng tại biên giới của Vực Sâu Vô Định, nơi luồng tà khí cuồn cuộn không ngừng xoáy vặn, như một con quái vật vô hình há rộng hàm răng. Hắn cảm nhận được bản giao hưởng kinh hoàng của sự tha hóa và hủy diệt, tiếng kêu gào thê lương của những dãy núi bị bẻ cong, tiếng rên rỉ của những dòng sông hóa thành chất độc. Mỗi hơi thở hít vào đều mang theo vị đắng chát của sự mục nát, của sự sống bị tước đoạt. Ánh mắt hắn, dù mang nỗi đau tột cùng, vẫn ánh lên sự kiên định sắt đá, như ngọn lửa nhỏ nhoi kiên cường cháy trong đêm tối vô tận. Hắc Phong rúc đầu vào chân hắn, tiếng gầm gừ khẽ mang theo sự trung thành tuyệt đối, đôi mắt đỏ rực quét khắp bóng đêm, một sự cảnh giác không mệt mỏi. Tô Lam và Lục Vô Trần đứng cạnh hắn, dù thân thể run rẩy và tâm trí bị đè nặng bởi cảnh tượng hãi hùng, nhưng ý chí của họ đã được hun đúc thành thép.
"Chúng ta không có lựa chọn nào khác," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm khàn nhưng ch��a đựng sức nặng ngàn cân. "Mỗi bước đi của chúng ta đều là một lời tuyên thệ với vạn vật đang bị giày xéo nơi đây."
Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt khắc khổ càng thêm u ám. "Đúng vậy. Đây không chỉ là cuộc chiến của chúng ta, mà còn là sự phản kháng của những 'ý chí' đã bị lãng quên."
Hắc Phong khẽ hú một tiếng dài, như đáp lời.
Đoạn đường tiến sâu vào Vực Sâu Vô Định là một hành trình xuyên qua cõi ác mộng. Bốn bóng người, một lớn một nhỏ, cùng một con linh thú khổng lồ, cẩn trọng men theo những vách đá trơn trượt, dốc đứng, nơi đất đá dường như đã chết từ hàng ngàn năm trước, chỉ còn lại sự trơ trụi và mục nát. Màn sương độc cuộn đặc, nặng trĩu, không ngừng vờn quanh họ như những oan hồn không siêu thoát, che khuất mọi tầm nhìn, biến thế giới thành một bức màn đen kịt, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Mỗi bước chân của Tần Mặc đều được tính toán kỹ lưỡng, bởi dưới lớp đá phủ đầy rêu mốc và địa y khô héo kia, có thể là một vực thẳm không đáy, hoặc một con quái vật d�� biến đang ẩn mình.
Tiếng gió rít thê lương, như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn bị giam cầm, hòa lẫn với những tiếng vọng không rõ nguồn gốc từ sâu thẳm vực thẳm. Đôi khi, một khối đá lớn tách khỏi vách núi, lăn xuống với âm thanh ầm ầm vang vọng, rồi chìm vào bóng tối vô tận, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Những âm thanh đó tạo nên một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng và sự chết chóc, gặm nhấm sự bình tĩnh của bất kỳ kẻ nào dám đặt chân đến nơi đây. Hắc Phong đi trước, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái trong đêm tối, liên tục quét khắp nơi, tiếng gừ gừ khẽ trong cổ họng y chưa bao giờ ngừng, báo hiệu sự cảnh giác cao độ trước những mối nguy hiểm vô hình. Bộ lông đen tuyền của y dường như còn sẫm màu hơn trong bóng tối vĩnh cửu này, hấp thụ mọi ánh sáng yếu ớt còn sót lại.
"Càng vào sâu, tà khí càng đậm đặc," Lục Vô Trần lên tiếng, giọng ông trầm khàn, mang theo sự nặng nề của tri thức cổ xưa, "Huyết Ma Giáo đã đào sâu vào tận xương cốt của vực thẳm này." Ông khẽ ho khan, cố gắng xua đi cái mùi hôi tanh nồng nặc đang bám chặt vào từng thớ thịt. Mùi lưu huỳnh nồng nặc, khí độc khó chịu, mùi đất chết, và mùi tanh hôi khó tả từ những sinh vật dị biến tạo thành một sự kết hợp ghê tởm, khiến người ta buồn nôn và chóng mặt. Không khí đặc quánh như có thể sờ thấy được, mỗi hơi thở đều là một gánh nặng, mỗi nhịp đập của trái tim đều cảm thấy bị bóp nghẹt.
Tô Lam cố gắng điều hòa hơi thở, nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể bị áp chế đến mức đáng sợ, như bị hàng ngàn gọng kìm vô hình siết chặt. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây trắng bệch, đôi mắt phượng sáng ngời thường ngày nay hằn lên vẻ mệt mỏi và kinh hãi. Nàng phải bám chặt vào vách đá, từng bước đi nặng nhọc như thể đang vác cả ngọn núi. "Áp lực này... thật đáng sợ. Ta chưa từng cảm thấy linh lực bị áp chế đến vậy," nàng thì thầm, giọng lạc đi vì lạnh và sợ hãi. Lạnh lẽo thấu xương, ẩm ướt, và áp lực vật lý nặng nề trên cơ thể khiến mọi giác quan đều muốn tê liệt.
Tần Mặc không nói gì, nhưng năng lực 'ý chí tồn tại' của hắn hoạt động hết công suất. Hắn cảm nhận được hàng ngàn, hàng vạn 'ý chí' đang bị vặn vẹo, méo mó xung quanh mình. Những 'vật tính' nguyên bản của đất đá, của không khí, của nước, của những sinh vật nhỏ bé đã bị tha hóa đến mức không thể nhận ra. Chúng không còn là chính chúng, mà là những thực thể bị biến dạng, bị ép buộc tồn tại dưới một hình thức quái dị, phục vụ cho một mục đích tà ác. Tiếng kêu than trong tâm trí hắn không còn là những tiếng rên rỉ rời rạc, mà đã hòa thành một bản hợp xướng bi thương, một lời nguyền rủa vĩnh cửu vang vọng khắp Vực Sâu. Hắn cảm thấy nỗi đau của chúng, sự tuyệt vọng của chúng, và sự phẫn nộ âm ỉ đang bùng cháy trong lòng mình. Hắn biết, mỗi bước chân tiến sâu hơn là một sự dấn thân vào vực thẳm của sự hủy diệt, nhưng cũng là một bước gần hơn đến việc tìm ra nguồn cội của tai họa này. Quyết tâm trong hắn không phải là sự liều lĩnh, mà là sự chấp nhận một sứ mệnh nặng nề, một gánh nặng mà chỉ riêng hắn mới có thể cảm nhận và gánh vác. H���n không thể để vạn vật bị tước đoạt 'cân bằng bản chất' của chúng, không thể để thế giới này bị biến thành một nghĩa địa sống.
Họ tiếp tục di chuyển, đôi lúc phải vượt qua những khe nứt sâu hoắm, đôi lúc phải bò qua những đoạn đường hẹp đến mức chỉ một người có thể lách qua. Hắc Phong dùng thân hình cường tráng của mình để mở đường, đôi khi phải cắn đứt những dây leo độc hại hoặc xua đuổi những sinh vật dị biến nhỏ bé nhưng hung tợn ẩn nấp trong bóng tối. Mỗi khi Hắc Phong gầm gừ, Tần Mặc lại cảm nhận được sự giận dữ của linh thú này trước sự tha hóa của môi trường xung quanh, như thể chính y cũng đang chịu đựng nỗi đau của vạn vật.
Sau nhiều giờ đồng hồ di chuyển trong bóng tối và khí độc, khi cả ba người đã thấm mệt và tinh thần gần như kiệt quệ, họ cuối cùng cũng tìm được một mỏm đá nhô ra, tương đối bằng phẳng, tạm thời tránh được luồng gió chính và màn sương độc đang cuộn cuộn. Ánh sáng hầu như không có, chỉ có những đốm sáng kỳ dị phát ra từ sâu trong vực thẳm, l��p lòe như những con mắt quỷ dữ. Từ vị trí này, tầm nhìn của họ có phần thoáng đãng hơn, dù vẫn bị bao phủ bởi lớp sương mù đỏ sẫm mờ ảo.
"Chúng ta tạm nghỉ một chút," Tô Lam thở dốc, dựa lưng vào vách đá lạnh lẽo. Nàng lấy ra một viên linh đan, nuốt xuống để khôi phục chút ít linh lực đang cạn kiệt. Lục Vô Trần cũng ngồi xuống, nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa khí tức. Khuôn mặt ông trắng bệch, toát lên sự mệt mỏi cùng cực.
Tần Mặc không nghỉ, đôi mắt hắn vẫn chăm chú nhìn xuống vực thẳm sâu hun hút. Tiếng gió rít gào vẫn không ngừng, nhưng giờ đây, hòa lẫn vào đó là một âm thanh ù ù, rền rĩ kỳ lạ từ phía xa, đều đặn và mạnh mẽ, như tiếng của một cỗ máy khổng lồ đang hoạt động hết công suất. Mùi lưu huỳnh và tanh tưởi giờ đây không chỉ nồng nặc, mà còn xen lẫn với một mùi khét lẹt của sự hủy diệt, một mùi vị kim loại gỉ sét và máu khô, khiến vòm họng khô khốc. Bầu không khí càng thêm ngột ngạt, áp lực đến mức gây đau nhói trong lồng ngực.
Đột nhiên, từ sâu thẳm vực thẳm, một luồng ánh sáng đỏ sẫm lập lòe yếu ớt, rồi dần trở nên mạnh mẽ hơn, xuyên qua màn sương mù dày đặc. Ánh sáng đó không phải là ánh sáng tự nhiên, mà giống như ánh lửa phát ra từ một lò luyện khổng lồ, hay từ những vết nứt của một khối dung nham đang sôi sục. Ánh sáng đỏ rực đó đã phá vỡ màn đêm vĩnh cửu, chiếu rọi lên một cảnh tượng kinh hoàng, khiến cả Tô Lam và Lục Vô Trần đều phải nín thở.
Sâu thẳm trong vực thẳm, một cấu trúc khổng lồ, đen kịt, vươn lên giữa màn sương đỏ sẫm. Nó không phải là một tòa thành, cũng không phải là một ngọn núi. Nó là một sự kết hợp quái dị giữa kiến trúc và sinh vật, giữa kim loại và thịt nát. Những đường ống ngoằn ngoèo, to lớn như những con trăn khổng lồ, uốn lượn quanh các khối kiến trúc vặn vẹo, méo mó, không theo một quy tắc nào. Các khối kiến trúc đó như những bộ phận cơ khí khổng lồ, liên tục chuyển động, nghiến ken két, phát ra âm thanh ù ù, rền rĩ ghê người. Xen kẽ giữa những đường ống và khối kiến trúc là những điểm phát sáng đỏ rực, lập lòe như những mạch máu đang đập, hoặc những vết thương hở đang chảy mủ. Âm khí cuồn cuộn không ngừng, dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tỏa ra từ mọi ngóc ngách của cấu trúc đó, tạo thành một luồng xoáy đen ngòm khổng lồ trên đỉnh, vươn thẳng lên bầu trời tối tăm. Luồng xoáy đó như một cái vòi hút khổng lồ, không ngừng rút cạn sinh lực và linh khí của cả Vực Sâu, thậm chí là của cả Huyền Vực này.
"Cái gì thế kia... Một thành trì? Hay một con quái vật?" Tô Lam thốt lên, giọng nàng lạc đi, pha lẫn sự kinh hãi tột độ. Nàng chưa từng thấy một kiến trúc nào khủng khiếp đến vậy, nó hoàn toàn đi ngược lại mọi nguyên tắc của tự nhiên và kiến trúc. Trái tim nàng đập thình thịch trong lồng ngực, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Lục Vô Trần, dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng cũng không khỏi hít sâu một hơi, gương mặt ông trắng bệch như tờ giấy. Đôi mắt sâu trũng của ông nhìn chằm chằm vào cấu trúc khổng lồ, run rẩy. "Đây rồi... trung tâm khai thác của Huyết Ma Giáo. Quy mô này... còn kinh khủng hơn c�� tưởng tượng của ta." Giọng ông thì thầm, nặng nề như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, mang theo sự tuyệt vọng sâu sắc. "Cái mà chúng ta đã thấy ở cơ sở ngầm chỉ là một bản phác thảo thô sơ. Nơi đây, chúng đang muốn xây dựng một cỗ máy hủy diệt hoàn chỉnh, một nguồn năng lượng vĩnh cửu từ sự tha hóa của vạn vật."
Hắc Phong rít gừ một tiếng trầm đục, bộ lông đen tuyền của y dựng đứng lên, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ cảnh giác và phẫn nộ. Y đứng chắn trước Tần Mặc và Tô Lam, như một bức tường vững chắc, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ mối đe dọa nào.
Tần Mặc không nói gì, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn chăm chú nhìn vào cấu trúc quái dị đó. Hắn khẽ nhắm mắt lại, năng lực 'nghe ý chí tồn tại' bắt đầu hoạt động hết công suất. Hắn không chỉ nhìn thấy bằng mắt thường, mà hắn đang cảm nhận, đang thấu hiểu.
Khoảnh khắc đó kéo dài như vô tận, dù trên thực tế chỉ là một tích tắc. Trong tâm trí Tần Mặc, không gian trở nên siêu hình, không còn là những hình ảnh cụ thể mà là một dòng chảy hỗn loạn của cảm xúc và ý chí. Hắn 'nghe' thấy. Cấu trúc đó không chỉ là một cỗ máy vô tri, mà nó là một thực thể sống, hay đúng hơn, một 'nghĩa địa sống' khổng lồ. Từ sâu thẳm bên trong nó, vọng ra tiếng kêu than xé lòng của vô số linh hồn, của hàng triệu 'vật tính' đang bị nghiền nát, bị cưỡng ép vặn vẹo. Hắn cảm nhận được tiếng rền rĩ của âm khí bị cưỡng ép, bị ép buộc ngưng tụ, chắt lọc. Mùi tanh tưởi, mục nát, và sự đau đớn dữ dội không còn là những cảm giác bên ngoài, mà đã xâm nhập vào tận xương tủy, vào tận sâu thẳm linh hồn hắn. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương, sự ngột ngạt của hàng triệu linh hồn bị giam cầm, bị bóc lột đến tận cùng, đã bủa vây lấy hắn, muốn nhấn chìm hắn vào vực thẳm tuyệt vọng.
Hắn nhận ra, mỗi tiếng rền rĩ của cỗ máy khổng lồ này là tiếng kêu than của một 'vật' đã mất đi bản chất, bị biến thành nhiên liệu cho sự tà ác. Những linh hồn, những vật chất bị tha hóa không phải là chết, mà là bị biến đổi, bị ép buộc tồn tại trong một trạng thái kinh hoàng, liên tục bị bóc lột để 'sản xuất' ra âm khí thuần túy. Đây không phải là sự thăng tiên, mà là sự hủy diệt bản chất, một sự biến chất vĩnh cửu.
Tần Mặc mở mắt, đôi mắt hắn đỏ ngầu, khuôn mặt thanh tú giờ đây trắng bệch, đầy vẻ kinh hoàng tột độ, nhưng cũng ánh lên sự phẫn nộ không thể kìm nén. Hắn run rẩy, nhưng giọng nói của hắn lại mang một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Không... nó không phải là một tòa thành. Nó là một cái bẫy. Một cỗ máy đang ăn thịt thế giới." Hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. "Hàng triệu ý chí... đang bị xé nát bên trong." Hắn biết, đây chính là phiên bản hiện đại, quy mô lớn hơn gấp bội của 'Linh Thể Huyết Nguồn' cổ xưa mà họ đã khám phá, một cỗ máy hủy diệt tự duy trì, được thiết kế để đẩy nhanh sự sụp đổ của Huyền Vực, để biến vạn vật thành những nhiên liệu sống cho sự thăng tiến méo mó của Huyết Ma Giáo.
Tô Lam và Lục Vô Trần nhìn Tần Mặc, ánh mắt họ tràn đầy lo lắng. Họ không thể 'nghe' thấy những gì Tần Mặc cảm nhận, nhưng ch�� qua biểu hiện và giọng điệu của hắn, họ cũng đủ hiểu rằng những gì hắn thấu hiểu còn kinh hoàng hơn cả những gì họ đang nhìn thấy bằng mắt thường. Sự kinh hãi dâng lên trong lòng họ, nhưng cũng đi kèm với một sự phẫn nộ bùng cháy.
"Huyết Ma Giáo... chúng không chỉ muốn thăng tiên," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn nghẹn lại. "Chúng muốn tái tạo lại thế giới theo cách riêng của chúng, biến mọi thứ thành công cụ, thành nhiên liệu. Đây là sự hủy diệt bản chất, không phải là sự thăng hoa." Sự phức tạp và quy mô của cỗ máy khai thác âm khí cho thấy Huyết Ma Giáo có thể đã nhận được sự hỗ trợ hoặc kiến thức từ một thế lực mạnh mẽ hơn, có thể là Thiên Diệu Tôn Giả hoặc một tàn dư cổ xưa nào đó, một thế lực đã từng mơ ước tạo ra một thế giới chỉ riêng cho mình. Bản chất 'ăn thịt thế giới' của cỗ máy này ám chỉ rằng mục tiêu của Huyết Ma Giáo không chỉ là thăng tiên, mà có thể là tạo ra một dạng tồn tại hoặc quyền năng mới từ sự hủy diệt của vạn vật, một sự bất tử dựa trên nỗi đau của kẻ khác.
Tần Mặc quay sang nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần, ánh mắt hắn không còn sự do dự hay nghi ngờ, chỉ còn lại sự kiên quyết sắt đá. Hắn đã trải qua một cú sốc tinh thần, nhưng sự đồng cảm sâu sắc với vạn vật đã bị tha hóa đã tôi luyện ý chí hắn trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được 'hàng triệu ý chí' đang bị giam cầm, bị xé nát bên trong cỗ máy, gợi ý rằng sẽ có những 'vật' bị tha hóa đặc biệt hoặc linh hồn bị giam cầm mà hắn có thể cứu vãn, hoặc sẽ phải đối mặt trực tiếp trong trận chiến sắp tới.
"Chúng ta phải ngăn chặn nó," Tần Mặc nói, giọng hắn không còn run rẩy, mà trở nên trầm hùng và đầy uy lực. "Bằng mọi giá. Đây là trái tim hắc ám của Vực Sâu, và chúng ta phải xé nát nó."
Tô Lam gật đầu, nàng rút thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo ánh lên một tia sáng lạnh lẽo trong màn đêm đỏ sẫm. "Ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng."
Lục Vô Trần cũng đứng dậy, dù thân thể gầy gò nhưng lưng ông thẳng tắp, ánh mắt tràn đầy sự quyết tâm. "Dù có phải hy sinh, chúng ta cũng không thể để chúng thành công."
Hắc Phong gầm gừ một tiếng dài, như một lời tuyên thệ.
Cả nhóm nhìn chằm chằm vào trung tâm khai thác khổng lồ của Huyết Ma Giáo, nơi âm khí cuồn cuộn như một cơn bão hủy diệt. Họ đã nhìn thấy và cảm nhận được sự hủy hoại khủng khiếp nhất, và giờ đây, quyết tâm trong lòng họ đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cuộc chiến để bảo vệ Huyền Vực, để gìn giữ sự cân bằng bản chất của vạn vật, sẽ bắt đầu từ nơi đây, ngay tại trái tim hắc ám của Vực Sâu Vô Định này. Họ đã sẵn sàng cho cuộc tổng tấn công.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.