Vạn vật không lên tiên - Chương 710: Kế Hoạch Tổng Tấn Công: Thấu Hiểu Trái Tim Hắc Ám
Màn đêm của Vực Sâu Vô Định đặc quánh như mực, nuốt chửng mọi ánh sáng, chỉ để lại những vệt đỏ mờ ảo, ma quái phát ra từ những khối Huyết Thạch lởm chởm. Trong một hốc đá hẹp, lẩn khuất giữa vách núi dựng đứng bị bào mòn bởi khí độc và thời gian, Tần Mặc cùng đồng đội ẩn mình. Gió rít gào như tiếng quỷ dữ bị xiềng xích, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi lưu huỳnh nồng nặc, hòa lẫn với mùi đất chết và thứ mùi tanh tưởi khó tả của những sinh vật dị biến. Áp lực nặng nề của tà khí cuồn cuộn từ sâu thẳm vực thẳm khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Thỉnh thoảng, tiếng đá rơi lạo xạo từ trên cao vọng lại, nghe như tiếng xương cốt vụn vỡ, càng tăng thêm vẻ rợn người cho khung cảnh.
Từ vị trí ẩn nấp này, họ có thể nhìn rõ 'Trái Tim Hắc Ám' của Vực Sâu – cỗ máy khổng lồ, xấu xí đang phập phồng như một sinh vật sống, không ngừng phun trào âm khí cuồn cuộn và nuốt chửng những vật chất không rõ hình dạng vào lòng nó. Nó không phải là một công trình kiến trúc vững chãi, mà là một khối thịt vô định hình, đang không ngừng co bóp, tựa như một con quái vật cổ đại đang thở dốc. Ánh sáng đỏ từ Huyết Thạch xung quanh dường như càng làm nổi bật lên vẻ ghê rợn của nó, khiến những đường gân xanh đen nổi lên trên bề mặt cỗ máy càng thêm rõ nét, như thể những mạch máu đang bơm sự hủy diệt khắp nơi.
Tần Mặc ngồi thiền định, đôi mắt hắn nhắm nghiền, nhưng năng lực cảm nhận 'ý chí tồn tại' của hắn lại đang hoạt động hết công suất. Một luồng năng lượng vô hình từ hắn lan tỏa, xuyên qua lớp tà khí dày đặc, cố gắng thấu hiểu từng mạch đập, từng tiếng gào thét câm lặng của cỗ máy. Hắn không còn nhìn bằng mắt thường, mà nhìn bằng tâm hồn, cảm nhận bằng toàn bộ ý thức của mình.
Và những gì hắn cảm nhận được còn kinh hoàng hơn mọi tưởng tượng.
"Nó... không chỉ là một cỗ máy," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm khàn, như thể vừa trải qua một cơn ác mộng. Khuôn mặt hắn tái nhợt, nhưng ánh mắt khi mở ra lại đ�� ngầu một cách bất thường, chứa đựng sự kinh hoàng tột độ và nỗi đau không thể diễn tả. Hắn run rẩy, từng thớ thịt trên cơ thể dường như đang co rút lại, đối kháng với một thứ sức mạnh vô hình nào đó. "Nó là một thực thể sống... bị cưỡng bức. Hút cạn ý chí, biến dạng chúng thành năng lượng. Hàng triệu ý chí... đau đớn, giận dữ, tuyệt vọng."
Mỗi từ hắn thốt ra đều nặng trịch, như thể được đúc từ chính nỗi thống khổ mà hắn đang cảm nhận. Tần Mặc cảm thấy hàng vạn tiếng kêu than đang dội thẳng vào tâm trí mình, không phải là âm thanh mà là những rung động của linh hồn, những mảnh vỡ của ý thức bị xé nát. Hắn thấy một lưỡi kiếm cổ xưa, từng kiêu hãnh vung lên giữa chiến trường, giờ đây bị bóp méo thành một sợi năng lượng đỏ thẫm. Hắn thấy một dòng sông hiền hòa, từng nuôi dưỡng vạn vật, giờ đây chỉ còn là một dòng chảy âm khí cuồn cuộn. Hắn thấy một ngọn núi sừng sững, từng đứng vững qua bao thiên tai, giờ đây tan rữa, hòa vào dòng năng lượng hủy diệt. Tất cả đều không chết, mà bị ép buộc tồn tại trong một trạng thái kinh hoàng, liên tục bị bóc lột để 'sản xuất' ra âm khí thuần túy, như những con thiêu thân bị giam cầm trong vòng tuần hoàn vô tận của sự đau khổ.
Tô Lam, đứng cạnh Tần Mặc, không khỏi rùng mình. Nàng không thể cảm nhận được những gì Tần Mặc đang trải qua, nhưng chỉ nhìn biểu hiện của hắn, nàng cũng đủ hiểu rằng đây là một sự tra tấn tinh thần khủng khiếp. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không chỉ vì khí hậu khắc nghiệt của Vực Sâu, mà còn vì sự tàn độc đến ghê tởm của Huyết Ma Giáo. Nàng siết chặt chuôi Vô Danh Kiếm bên hông, ánh mắt kiên định, xen lẫn chút hoài nghi. "Thật tàn độc. Vậy nó có điểm yếu không? Hay chỉ là một khối thịt vô tri, không có bản chất để hủy diệt?" Nàng muốn một câu trả lời thực tế, một hy vọng để chiến đấu, chứ không phải chỉ là sự tuyệt vọng.
Lục Vô Trần sờ cằm, ánh mắt ông lão hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, giờ đây lại mang một vẻ suy tư khác lạ. Ông đã dùng linh khí tạo ra một màn chắn mỏng, v��a để giảm bớt sự xâm nhập của tà khí, vừa để có thể tập trung phân tích những gì Tần Mặc đang nói. "Một cỗ máy sống... có nghĩa là nó vẫn có 'vật tính' của riêng mình, dù đã bị bóp méo. Nhưng đây là một loại cấm thuật chưa từng thấy. Ngay cả Thiên Diệu Tôn Giả cũng khó có thể tạo ra thứ này một mình." Giọng ông trầm thấp, yếu ớt, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự cảnh giác cao độ. Lục Vô Trần đã nghiên cứu vô số loại cấm thuật và tà pháp, nhưng thứ trước mắt ông lại vượt xa mọi hiểu biết. Nó không đơn thuần là khai thác âm khí, mà là một sự bóp méo toàn bộ quy luật tồn tại, một sự thay đổi bản chất của vạn vật ở cấp độ căn nguyên. Điều này khiến ông liên tưởng đến những truyền thuyết xa xưa về các thế lực cổ đại, những kẻ đã từng khao khát quyền năng sáng tạo và hủy diệt thế giới. Sự phức tạp và quy mô của cỗ máy này rõ ràng không phải là sản phẩm của một cá nhân, mà phải có một thế lực bí ẩn, mạnh mẽ hơn đứng sau, cung cấp tri thức và nguồn lực. Nó cũng gợi lên một viễn cảnh đáng sợ: rằng mục tiêu của Huyết Ma Giáo không chỉ dừng lại ở việc thăng tiên cho bản thân, mà có thể là tạo ra một dạng tồn tại hoặc quyền năng mới từ sự hủy diệt của vạn vật, một sự bất tử dựa trên nỗi đau của kẻ khác, biến Huyền Vực thành một vùng đất chết phục vụ cho một mục đích lớn hơn, tà ác hơn.
Hắc Phong nằm phủ phục, bộ lông đen tuyền dựng đứng như những mũi kim khi cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên trong bóng tối, cảnh giác quan sát xung quanh, đôi khi gầm gừ một tiếng dài, như một lời cảnh báo, hay có lẽ là một lời tuyên chiến với sự tà ác đang ngự trị ở trung tâm vực thẳm. Nó có thể không hiểu hết những khái niệm phức tạp mà con người đang bàn luận, nhưng bản năng hoang dã của nó mách bảo rằng thứ trước mặt chính là kẻ thù, là nguồn gốc của mọi sự mục nát và đau khổ.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Nỗi đau của vạn vật bị tha hóa vẫn còn vang vọng trong tâm trí hắn, nhưng sự kiên định trong hắn đã thắng thế. Hắn biết mình không th�� gục ngã. "Chúng ta không thể để nó tiếp tục. Nó đang ăn thịt thế giới, từng chút một." Hắn nhìn chằm chằm vào cỗ máy, ánh mắt xuyên thấu lớp vỏ bọc ghê tởm, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một điểm yếu để tấn công. "Dù là cấm thuật cổ xưa hay gì đi nữa, nó vẫn là một 'vật', và 'vật' nào cũng có vật tính, có giới hạn. Chúng ta phải tìm ra nó."
Sương mù độc hại càng lúc càng dày đặc, gió rít lên những âm thanh kinh hoàng, mang theo cả mưa axit lạnh buốt. Tầm nhìn bị hạn chế, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, hình ảnh cỗ máy và những dòng chảy ý chí bên trong nó lại càng rõ nét hơn bao giờ hết. Họ không thể ở đây lâu. Cần một kế hoạch.
***
Liên minh lùi sâu hơn vào Hẻm Núi Tử Vong, tìm một khu vực tương đối an toàn để bàn bạc kỹ hơn. Những vách đá lởm chởm, tối tăm, bị bào mòn bởi khí độc tạo thành một mê cung tự nhiên, vừa là nơi trú ẩn, vừa là một cái bẫy chết người. Tiếng gió rít, tiếng đá rơi và tiếng gầm gừ của ma vật vẫn văng vẳng đâu đó, tạo nên một bản giao hưởng của sự nguy hi��m và chết chóc. Bầu không khí vẫn ngột ngạt, nhưng ít nhất, nơi đây tạm thời che chắn họ khỏi luồng tà khí trực diện từ cỗ máy khổng lồ. Rạng sáng đang đến, nhưng bầu trời vẫn u ám, không một tia nắng, chỉ có sương mù độc hại giăng lối, phủ lên vạn vật một màu xám xịt tang tóc.
Lục Vô Trần lấy ra một tấm da thú cũ kỹ, rồi dùng linh lực của mình, ông bắt đầu phác họa lên đó một mô hình ba chiều của cỗ máy mà Tần Mặc đã "thấu hiểu" được. Từng đường nét, từng chi tiết được tái hiện một cách sống động, như thể cỗ máy đang thu nhỏ lại và đặt ngay trước mắt họ. Ông chỉ vào mô hình, giọng nói trầm khàn nhưng rõ ràng, cố gắng kìm nén sự mệt mỏi trong từng câu chữ. "Theo như Tần Mặc miêu tả, cỗ máy này được cấu tạo từ ba phần chính: lõi hấp thụ, tháp chuyển hóa và mạng lưới phân phối. Lõi hấp thụ là trái tim của nó, nơi nó hút cạn 'ý chí' và vật chất của vạn vật. Nó cũng là nơi tập trung nhiều 'ý chí' nhất, và cũng là nơi tà khí cô đặc nhất. Tháp chuyển hóa thì biến những 'ý chí' bị bóp méo thành năng lượng, và mạng lưới phân phối sẽ đưa năng lượng đó đi khắp nơi, có lẽ là để duy trì Vực Sâu này hoặc nuôi dưỡng những cấm thuật khác của Huyết Ma Giáo."
Lục Vô Trần thở dài, vẻ hoài nghi lại hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ. "Nếu chúng ta tấn công trực diện vào lõi hấp thụ, chúng ta sẽ phải đối mặt với một làn sóng phản kháng khổng lồ từ những linh hồn bị giam cầm. Huyết Ma Giáo đã biến chúng thành một phần của hệ thống phòng ngự. Thậm chí, không chỉ là linh hồn, mà là những vật chất, những thực thể bị tha hóa, bị biến thành những vũ khí sống." Ông dừng lại, nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy hy vọng và cả chút bất lực. "Tần Mặc, cậu có thể cảm nhận được chúng. Cậu thấy chúng có phản ứng gì không?"
Tần Mặc tiến lại gần mô hình, đôi mắt hắn quét qua từng chi tiết, như thể đang 'nghe' thấy tiếng nói từ bên trong khối mô hình vô tri. Hắn gật đầu, vẻ mặt trầm tư. "Không phải tất cả đều bị tha hóa hoàn toàn. Có những 'ý chí' vẫn còn giữ được chút bản chất ban đầu, dù đã bị bóp méo đến mức khó nhận ra. Chúng bị giam cầm, bị ép buộc, nhưng sâu thẳm bên trong, vẫn còn đó nỗi đau và khát khao được giải thoát." Hắn chỉ vào một điểm trên lõi hấp thụ. "Nơi đây, sự tập trung của những 'ý chí' còn sót lại bản chất rất mạnh. Nếu chúng ta có thể làm gián đoạn sự liên kết của Huyết Ma Giáo với chúng, có lẽ chúng sẽ trở thành lực cản cho cỗ máy. Chúng sẽ chống lại Huyết Ma Giáo, chống lại sự cưỡng bức."
Đó là một ý tưởng táo bạo, một tia sáng lóe lên trong bóng tối. Tần Mặc không muốn chỉ hủy diệt. Hắn muốn giải thoát. Hắn muốn trả lại cho vạn vật quyền được là chính nó, ngay cả khi chúng đã bị biến dạng. Khả năng Tần Mặc 'xoa dịu' hoặc 'làm gián đoạn' sự kiểm soát của Huyết Ma Giáo lên các 'vật' bị tha hóa gợi ý rằng hắn có thể biến yếu tố bị kiểm soát thành lợi thế của mình, hoặc thậm chí cứu rỗi một số linh hồn trong trận chiến. Đó không chỉ là chiến thuật, mà còn là bản chất của hắn, là con đường mà hắn đã lựa chọn.
Tô Lam, với vẻ mặt lạnh lùng thường thấy, lại ánh lên một tia sáng của sự quyết đoán. Nàng là một chiến binh, một chiến lược gia tài ba, và nàng hiểu rằng trong một trận chiến không cân sức, mọi lợi thế dù nhỏ nhất cũng đều đáng giá. "Một ý tưởng táo bạo. Nếu vậy, chúng ta có thể chia làm hai nhóm. Một nhóm sẽ tạo nghi binh ở mạng lưới phân phối, thu hút sự chú ý của địch, làm cho hệ thống phòng ngự của chúng bị phân tán. Nhóm còn lại sẽ tìm cách tiếp cận lõi hấp thụ. Tần Mặc, năng lực của cậu sẽ là chìa khóa để xuyên thủng hệ thống phòng ngự tinh thần của chúng. Cậu sẽ là người 'đánh thức' những 'ý chí' còn sót lại."
Nàng dùng đầu Vô Danh Kiếm vẽ lên mô hình những mũi tên tấn công và đường di chuyển. "Lục Vô Trần sẽ phụ trách nhóm tạo nghi binh, sử dụng kiến thức về cấm thuật để gây nhiễu loạn mạng lưới năng lượng của chúng. Hắc Phong sẽ đi cùng nhóm tấn công chính, bảo vệ Tần Mặc. Chúng ta cần phải thật nhanh chóng và dứt khoát. Nếu cỗ máy này có khả năng tự phục hồi hoặc báo động, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn."
Lục Vô Trần gật đầu. "Ta sẽ cố g���ng. Dù sao thì, việc làm gián đoạn mạng lưới phân phối cũng sẽ khiến cỗ máy không thể hoạt động ổn định, gây ra sự hỗn loạn cần thiết." Ông nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. "Tất cả dựa vào cậu, Tần Mặc. Nếu cậu có thể làm được điều đó, chúng ta sẽ có cơ hội."
Hắc Phong, nằm phủ phục gần đó, bỗng đứng dậy, cào móng vào vách đá lởm chởm, tạo ra những tiếng "két két" chói tai vang vọng trong hẻm núi. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn thẳng vào Tần Mặc, như một lời cam kết thầm lặng, sẵn sàng bảo vệ hắn bằng mọi giá. Nó không nói được tiếng người, nhưng sự trung thành và quyết tâm của nó lại rõ ràng hơn bất kỳ lời nói nào.
Tần Mặc gật đầu, sự nặng nề trong lòng hắn vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một quyết tâm sắt đá. Hắn vật lộn với nỗi đau khi phải chứng kiến và cảm nhận hàng triệu 'ý chí tồn tại' bị tha hóa, cùng với gánh nặng đạo đức khi phải đưa ra quyết định về số phận của chúng. Hắn muốn cứu rỗi, nhưng liệu có thể trong một cuộc chiến hủy diệt? Điều đó vẫn còn là một câu hỏi chưa có lời đáp. Song, hắn biết, không hành động mới là tội lỗi lớn nhất. Đây là trái tim hắc ám của Vực Sâu, và họ phải xé nát nó, không chỉ để cứu Huyền Vực, mà còn để giải thoát hàng triệu linh hồn đang bị giam cầm trong nỗi thống khổ vĩnh cửu.
Cuộc tấn công trực diện vào trung tâm khai thác âm khí quy mô lớn của Huyết Ma Giáo sắp bắt đầu. Cả nhóm đều hiểu rằng đây sẽ là một trận chiến không khoan nhượng, một cuộc đối đầu với sự tàn ác và những bí ẩn cổ xưa. Nhưng trong đôi mắt của họ, sự sợ hãi đã nhường chỗ cho quyết tâm. Con đường phía trước đầy rẫy chông gai, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác. Vì vạn vật, vì sự cân bằng của thế giới, họ sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.