Vạn vật không lên tiên - Chương 712: Vọng Âm Quá Khứ: Nguồn Cội Biến Chất
Ánh tà dương cuối cùng cũng chìm khuất sau những đỉnh núi đá lởm chởm, nhuộm đỏ thẫm cả một vùng trời trước khi nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Không khí trong Hang Huyết Thạch càng trở nên đặc quánh, lạnh lẽo và ẩm ướt, mang theo một mùi đất mục nát, mùi tanh nồng của sắt và một chút hương vị khó tả của sự phân hủy, như thể nơi đây đã chứng kiến vô số kiếp sống tàn lụi. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những nhũ đá treo lơ lửng, tạo nên một thứ âm thanh đơn điệu, não nề, càng làm tăng thêm sự âm u, đáng sợ cho bầu không khí bị tà khí nồng nặc bao trùm.
Sau khi trải qua trận chiến cam go ở phòng tuyến đầu tiên, đội tiên phong của Tần Mặc tạm ẩn mình trong một hốc đá nhỏ, nằm sâu trong lòng Hang Huyết Thạch. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác quét khắp xung quanh, thỉnh thoảng lại khịt mũi khó chịu trước thứ khí tức ô uế tràn ngập nơi đây. Tô Lam ngồi tựa lưng vào vách đá, nàng đang kiểm tra lại chuôi kiếm Vô Danh, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự phẫn nộ từ những gì vừa chứng kiến. Lục Vô Trần thì trầm ngâm, dùng một tay vuốt ve chiếc la bàn cổ xưa, tay kia xoa xoa huyệt thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi và hoài nghi.
Tần Mặc, với thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, khẽ thở dài. Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ nhỏ từ Cổ Phù Linh bị tha hóa mà họ đã phá hủy trong trận pháp. Mảnh phù này, vốn là một lá bùa giấy ố vàng, giờ đây chỉ còn là một phần nhỏ, bị biến chất đến mức cứng như đá, nhưng vẫn tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ mờ ảo, yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một sinh linh đang hấp hối. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự trầm tư, chứa đựng nỗi đau đớn không nói thành lời. Hắn thì thầm, giọng khản đặc, như phát ra từ tận cùng tâm khảm: “Chúng không chỉ là công cụ… chúng là những bi kịch.”
Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, nghe thấy lời hắn, liền ngẩng đầu lên, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt thanh tú. “Anh Mặc, anh lại nghe thấy gì sao? Sắc mặt anh không tốt.” Nàng thấy rõ làn da hắn tái nhợt đi, đôi môi mím chặt, như đang cố gắng chịu đựng một nỗi thống khổ tột cùng. Nàng đã quá quen thuộc với việc Tần Mặc chìm vào thế giới của riêng hắn, nơi hắn giao tiếp với 'ý chí tồn tại' của vạn vật. Mỗi lần như vậy, hắn đều trở về với vẻ mặt mệt mỏi, nặng trĩu.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu, cũng quay sang nhìn Tần Mặc. Ông đưa tay đến gần mảnh phù, nhưng không chạm vào, chỉ quan sát. “Mảnh phù này… tà khí của nó mang theo một loại dao động rất cổ xưa, không giống tà vật hiện tại. Nó không chỉ là năng lượng tha hóa đơn thuần, mà còn chứa đựng một loại bản nguyên bị bẻ cong… một thứ gì đó đã bị cưỡng ép thay đổi từ hàng ngàn năm trước.” Giọng ông trầm, yếu ớt, chứa đựng sự mệt mỏi và hoài nghi về ý nghĩa của cuộc sống.
Lời của Lục Vô Trần như một lời gợi mở, khiến Tần Mặc càng chìm sâu vào cảm nhận. Hắn nhắm nghiền mắt, cố gắng lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ cuối cùng còn sót lại trong mảnh Cổ Phù Linh nhỏ bé. Ngay khi đầu ngón tay hắn chạm nhẹ vào bề mặt sần sùi của mảnh phù, một luồng thông tin đau đớn và ký ức ồ ạt, hỗn loạn và dữ dội hơn bất kỳ điều gì hắn từng trải qua, bỗng nhiên tràn vào tâm trí hắn. Nó không chỉ là một ý chí đơn lẻ, mà là một biển cả những tiếng gào thét, những nỗi tuyệt vọng chồng chất lên nhau qua hàng ngàn năm.
Tần Mặc đột ngột rên lên một tiếng yếu ớt, thân hình hắn loạng choạng, rồi ngã quỵ xuống nền đá ẩm ướt. Mảnh phù trong tay hắn đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ đến chói mắt, như một trái tim đang đập những nhịp cuối cùng, rồi từ từ lan tỏa ra xung quanh. Cả không gian trong hang động bắt đầu méo mó, xoáy vặn một cách k�� lạ, như một tấm gương bị nứt vỡ, phản chiếu những hình ảnh méo mó, hư ảo. Những đường vân trên vách đá như sống dậy, uốn lượn như những con rắn khổng lồ. Mùi tanh nồng, ẩm mốc hòa quyện với một mùi lưu huỳnh nồng nặc chưa từng có. Tiếng nước nhỏ giọt bỗng trở nên dồn dập, rồi biến thành tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng vọng từ một vực sâu vô tận. Hắc Phong, đang nằm cuộn tròn, bỗng dưng bật dậy, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực trợn trừng, phát ra một tiếng gầm gừ đầy cảnh giác, lao đến chắn trước Tần Mặc, như muốn bảo vệ hắn khỏi một thứ gì đó vô hình nhưng vô cùng đáng sợ. Tô Lam và Lục Vô Trần cũng kinh hoàng lùi lại, cảm thấy một luồng năng lượng cổ xưa, tà ác đang bùng nổ, cuốn lấy họ vào một cơn lốc xoáy không thể kiểm soát.
***
Cả nhóm bị cuốn vào một vòng xoáy không gian dữ dội, rồi đột ngột bị ném ra khỏi đó, cảm giác như xương cốt bị giằng xé. Khi tầm nhìn của họ dần ổn định trở lại, họ nhận ra mình đang đứng trên một ngọn đồi đá cằn cỗi, dưới một bầu trời u ám, bị che phủ bởi những đám khói đen cuồn cuộn không ngừng. Không khí nóng bức đến ngột ngạt, nặng mùi lưu huỳnh và tro bụi, như vừa trải qua một trận hỏa hoạn khổng lồ. Đây không phải là Hang Huyết Thạch lạnh lẽo ẩm ướt nữa, mà là một nơi hoàn toàn khác biệt, nhưng lại mang một vẻ quen thuộc đến ghê người.
“U Minh Cốc…” Lục Vô Trần thốt lên, giọng ông run rẩy. “Đây là U Minh Cốc… nhưng là U Minh Cốc trong quá khứ!”
Trước mắt họ là một thung lũng rộng lớn, dù đã tràn ngập những nghi lễ tà ác, nhưng vẫn chưa hoang tàn và mục ruỗng như U Minh Cốc mà họ biết. Những cây cổ thụ khô héo, vặn vẹo vẫn còn đứng sừng sững, dù lá đã rụng trụi, cành cây khẳng khiu vươn lên như những ngón tay xương xẩu. Những dòng dung nham nóng chảy rỉ ra từ các khe nứt dưới lòng đất, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa rợn người.
Nhưng điều khiến Tần Mặc và đồng đội kinh hoàng hơn cả là những gì đang diễn ra trong thung lũng. Hàng trăm tu sĩ, hay đúng hơn là những kẻ mà Tần Mặc tin là tiền thân của Huyết Ma Giáo, đang thực hiện những nghi lễ ghê rợn. Chúng mặc những bộ áo choàng đen, với những ký hiệu kỳ dị thêu trên ngực, khuôn mặt bị che khuất trong bóng tối hoặc biến dạng bởi tà khí, chỉ thấy ánh mắt cuồng loạn, rực rỡ một cách bệnh hoạn. Tiếng chú ngữ cổ xưa, trầm đục vang vọng khắp thung lũng, hòa lẫn với những tiếng la hét, rên rỉ thảm thiết, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự đau khổ và tàn bạo.
Tần Mặc cảm thấy toàn thân mình run rẩy dữ dội. Hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn ‘nghe’ thấy. Hắn nghe thấy tiếng gào thét của hàng trăm, hàng ngàn ‘ý chí tồn tại’ đang bị cưỡng ép. Những linh thú vốn hiền lành, những phàm nhân vô tội bị bắt giữ, bị trói chặt trên các tế đàn đá lạnh lẽo. Ánh mắt chúng ban đầu là sự sợ hãi tột độ, nhưng ẩn sâu trong đó là khát khao được sống, được tự do, được trở về với bản nguyên của chính mình.
“Không… chúng không muốn thế!” Tần Mặc thốt lên trong đau đớn, giọng hắn nghẹn lại. Hắn không thể chịu đựng được nỗi thống khổ này. Hắn chứng kiến một con linh thú nhỏ bé, với bộ lông trắng muốt, đôi mắt thuần khiết, đang bị một tu sĩ tà ác dùng phù chú để ‘khai linh’. Con linh thú rên rỉ yếu ớt, cố gắng giãy giụa, nhưng vô vọng. Dần dần, bộ lông trắng của nó biến thành màu đen kịt, đôi mắt chuyển sang đỏ ngầu, thân hình méo mó, gân guốc, móng vuốt sắc nhọn mọc dài ra. Ý chí thuần khiết ban đầu bị bóp méo, bị vặn vẹo, trở thành một sự điên loạn, khát máu. Nó không còn là chính nó nữa, mà đã biến thành một tà vật khát máu, chỉ còn biết phục tùng mệnh lệnh của kẻ đã biến chất nó. Nỗi đau thể xác có thể qua đi, nhưng sự hủy diệt bản nguyên, sự cưỡng ép thay đổi ‘ý chí tồn tại’ chính là thứ tàn nhẫn nhất.
Tô Lam đứng bên cạnh Tần Mặc, nàng che miệng lại, đôi mắt mở to vì kinh hãi. Nàng chưa bao giờ tưởng tượng được một cảnh tượng như vậy. Những tu sĩ chính đạo luôn nói về 'khai linh' như một con đường tiến hóa, một sự khai mở trí tuệ cho vạn vật, nhưng những gì nàng thấy ở đây là một sự báng bổ, một sự cưỡng bức tàn bạo. "Đây... đây là những gì đã xảy ra sao? Họ đã biến những sinh linh vô tội thành thứ này ư?" Giọng nàng run rẩy, những lý tưởng về tu luyện, về thăng tiên mà nàng từng tin tưởng đang sụp đổ tan tành trước mắt.
Lục Vô Trần, với gương mặt trắng bệch, thở dốc. Ông đã từng nghi ngờ về những cấm thuật cổ xưa, nhưng chưa bao giờ nghĩ chúng lại tàn bạo đến mức này. "Đây là cấm thuật cổ xưa… Tà thuật bẻ cong ý chí… còn nguyên thủy hơn cả những gì ta từng biết. Họ không chỉ 'khai linh', họ còn 'cấy ghép' sự tha hóa vào tận sâu linh hồn, khiến chúng không thể quay đầu. Đây chính là khởi nguồn của mọi tà vật biến dị trong Huyền Vực, không phải do tự nhiên mà thành." Ông cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc, xen lẫn sự chua xót khi những nghi ngờ bấy lâu nay của mình được xác nhận một cách tàn nhẫn.
Hắc Phong gầm gừ liên hồi, bộ lông đen tuyền dựng đứng như những mũi kim sắc bén. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua những hình ảnh kinh hoàng, như đang cố gắng xua đuổi những linh hồn đau khổ. Nó không thể nói, nhưng sự bất an và phẫn nộ của nó là hữu hình, cố gắng dùng thân hình đồ sộ của mình để che chắn Tần Mặc, như muốn bảo vệ hắn khỏi sự tà ác đang tràn ngập trong tầm nhìn này.
Tần Mặc chìm sâu vào cảm nhận, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì nỗi đau của vạn vật. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng kêu rên của những linh thú, mà còn cảm nhận được sự giằng xé bên trong chúng, giữa ý chí tự do và sự ép buộc, giữa bản nguyên thuần khiết và sự biến chất tàn bạo. Hắn thấy một thanh kiếm cổ, vốn có ý chí sắc bén, khát khao được bảo vệ công lý, bị một tu sĩ tà ác dùng tà thuật để bẻ cong, biến nó thành một thanh Huyết Đao chỉ biết chém giết, hút máu. Hắn thấy một tòa thành trì cổ kính, từng là nơi che chở cho bao nhiêu sinh linh, bị cấy ghép những phù văn tà ác, biến nó thành một pháo đài sống, giam cầm và hút cạn sinh khí của những kẻ đi ngang qua. Những ý chí này không phải là của những vật vô tri, mà là của những mảnh vỡ linh hồn, của những khát khao tồn tại bị bóp méo đến tận cùng. Hắn hiểu rằng, sự tàn độc này vượt xa việc giết chóc thông thường; nó là sự hủy diệt linh hồn, sự biến chất của bản nguyên trên quy mô vĩ đại.
***
Tầm nhìn của họ không dừng lại ở đó. Cảnh tượng trước mắt bắt đầu mờ ảo, rồi lại đột ngột thay đổi. Họ bị kéo vào một nơi tăm tối hơn, sâu thẳm hơn, một hầm ngục rộng lớn nằm sâu dưới lòng đất, nơi không khí lạnh lẽo đến thấu xương, ẩm ướt và nặng nề như chì. Những bức tường đá thô ráp, lởm chởm, được chiếu sáng lờ mờ bởi những ngọn lửa xanh lét bập bùng từ các ngọn đuốc tà khí. Mùi máu tanh và ẩm mốc quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi khó chịu đến buồn nôn.
Đây là Hầm Ngục Huyết Giáo, nhưng vẫn là trong ‘Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị’.
Trong hầm ngục, hàng chục tu sĩ tà ác đang đứng vây quanh một thiết bị khổng lồ, thô sơ nhưng đầy rẫy sự tà ác. Nó là một cỗ máy được tạo thành từ những mảnh xương, những khối đá đen kịt và những phù văn đỏ thẫm đang phát sáng một cách quỷ dị. Những sợi xích bằng xích sắt đen tuyền, với những mũi gai sắc nhọn, từ cỗ máy vươn ra, cắm vào những linh thú và phàm nhân đang bị giam cầm trong những lồng sắt xung quanh. Tiếng kêu rên thảm thiết, yếu ớt của những nạn nhân vang vọng khắp hầm ngục, hòa lẫn với tiếng chú ngữ trầm đục của các tu sĩ và tiếng đập nhịp nhàng, ghê rợn của cỗ máy.
“Đây là… khởi nguồn… của toàn bộ thảm kịch.” Lục Vô Trần gằn giọng, khuôn mặt ông méo mó vì sự ghê tởm. “Chúng không chỉ biến chất, mà còn thu hoạch ý chí của chúng! Cái này… cái này chính là tiền thân của ‘Trái Tim Hắc Ám’ mà chúng ta biết! Chúng đã bắt đầu ‘khai thác’ Vực Sâu Vô Định từ đây, từ những linh hồn bị cưỡng ép!” Ông chỉ vào cỗ máy, đôi mắt sâu trũng chứa đầy sự hoài nghi về ý nghĩa của cuộc sống, giờ đây lại càng thêm tuyệt vọng.
Tần Mặc nhìn chằm chằm vào cỗ máy, ánh mắt hắn rực lửa. Hắn ‘nghe’ thấy rõ ràng từng ‘ý chí’ bị hút cạn, từng khát khao sống bị nghiền nát, từng linh hồn bị bẻ cong, biến thành một luồng năng lượng tà ác, cuồn cuộn đổ vào trung tâm cỗ máy. Hắn hiểu rằng, Vực Sâu Vô Định không phải tự nhiên mà thành một vùng đất chết chóc. Nó đã bị “khai thác”, bị “thu hoạch” một cách tàn bạo, hệ thống qua hàng ngàn năm. “Chúng đã biến những khát khao sống thành công cụ hủy diệt! Đây không phải thăng tiên, đây là sự báng bổ!” Hắn nghiến răng ken két, nỗi phẫn nộ trong lòng bùng cháy dữ dội.
Hắn chứng kiến một tu sĩ tà ác, với khuôn mặt ẩn trong bóng tối nhưng đôi mắt đỏ rực như máu, cười man rợ khi một Linh Thú Bị Bỏ Rơi cuối cùng, một con chim nhỏ với bộ lông xám tro, vốn có ý chí tự do bay lượn trên bầu trời, bị sợi xích sắt cắm vào tận tim, hút cạn từng chút sinh lực cuối cùng. Con chim giãy giụa yếu ớt, kêu rên thảm thiết một tiếng cuối cùng, rồi thân hình nó khô héo lại, biến thành một cái xác vô hồn, còn ý chí của nó bị hút vào cỗ máy, trở thành một phần của thứ năng lượng đen tối đang cuồn cuộn. Tần Mặc cảm thấy nỗi tuyệt vọng tột cùng của linh thú đó, sự mất mát của tự do, sự hủy diệt của bản nguyên. Nó không chỉ là cái chết của một sinh linh, mà là cái chết của một ‘ý chí tồn tại’.
Tô Lam siết chặt Vô Danh Kiếm, ánh mắt phẫn nộ. Nàng đã từng tin vào con đường thăng tiên, vào việc khai mở linh trí cho vạn vật. Nhưng những gì nàng thấy ở đây là một sự thật tàn khốc hơn cả ác mộng. Đây không phải là thăng tiến, mà là nô dịch. Đây không phải là khai mở, mà là biến chất. Nàng cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc dâng trào trong lòng, những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí nàng giờ đây tan vỡ như bong bóng xà phòng.
Lục Vô Trần lẩm bẩm: “Chúng không dừng lại ở việc ép buộc vạn vật tu luyện để ‘thăng tiên’ theo cách cực đoan, chúng còn biến chúng thành công cụ, thành nguồn năng lượng cho một mục đích tà ác hơn… Một mục đích biến Huyền Vực thành một vùng đất chết để phục vụ cho sự điên rồ của chúng.”
Tầm nhìn bắt đầu dao động, những hình ảnh mờ dần, tiếng kêu rên rỉ của linh thú bị tha hóa, tiếng đập của cỗ máy, tiếng chú ngữ tà ác dần xa. Cả nhóm cảm thấy một lực kéo mạnh mẽ, cuốn họ trở lại thực tại.
Khi tầm nhìn hoàn toàn biến mất, họ thấy mình lại đang ở trong Hang Huyết Thạch lạnh lẽo, ẩm ướt. Mảnh Cổ Phù Linh trong tay Tần Mặc đã biến thành tro bụi, tan biến vào hư không. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Tần Mặc. Hắn thở dốc, cả người run lên bần bật, như vừa trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng. Nỗi đau đớn và sự choáng ngợp bởi bi kịch và sự tàn bạo được chứng kiến vẫn còn hằn sâu trong tâm trí hắn. Hắn phải đối mặt với câu hỏi về khả năng ‘cứu rỗi’ những linh hồn đã bị bẻ cong từ ngàn năm trước. Liệu có thể giải thoát chúng, hay chỉ có thể hủy diệt để chấm dứt nỗi đau?
Tô Lam nhìn Tần Mặc, rồi nhìn ra khoảng không vô định, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây chứa đựng một nỗi hoài nghi sâu sắc. Nàng đã chứng kiến tận mắt những hành vi kinh hoàng được thực hiện dưới danh nghĩa 'tiến hóa' và 'sức mạnh', dưới tấm màn của 'thăng tiên'. Lý tưởng tu luyện mà nàng từng theo đuổi, con đường thăng thiên mà các tông môn chính đạo vẫn rao giảng, giờ đây trở nên méo mó, ghê tởm. Nàng phải vật lộn với những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí mình, đặt ra câu hỏi về ý nghĩa thực sự của việc 'tu hành' và 'khai linh'.
Lục Vô Trần ngồi phịch xuống đất, thở dài thườn thượt. Nỗi buồn và sự chua xót hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ. Những nghi ngờ của ông về nguồn gốc tà ác của cấm thuật và sự mất cân bằng trong Huyền Vực đã được xác nhận một cách tàn nhẫn. Ông không còn cảm thấy bất ngờ, chỉ còn lại sự mệt mỏi và một nỗi chua xót khó tả.
Hắc Phong rúc đầu vào tay Tần Mặc, khẽ gầm gừ an ủi, như muốn xua đi nỗi đau trong lòng hắn.
Tần Mặc từ từ đứng dậy, thân hình vẫn còn hơi loạng choạng. Đôi mắt hắn không còn là sự đau đớn đơn thuần, mà đã biến thành một ngọn lửa rực cháy của sự phẫn nộ và quyết tâm sắt đá. Hắn đã hiểu rõ hơn về bản chất của Huyết Ma Giáo, về nguồn gốc của ‘Trái Tim Hắc Ám’, và về cái giá phải trả cho sự truy cầu ‘thăng tiên’ một cách cực đoan. Hắn biết rằng, ‘Trái Tim Hắc Ám’ hiện tại chỉ là một phiên bản hoàn thiện và tàn độc hơn của thiết bị sơ khai mà hắn vừa chứng kiến. Nhưng tầm nhìn này cũng cho hắn một tia hy vọng mong manh. Việc hắn ‘nghe’ được ý chí thuần khiết ban đầu của những tà vật đã bị biến chất gợi ý rằng có thể có một cách để ‘giải phóng’ chúng khỏi sự kiểm soát của Huyết Ma Giáo, không chỉ là hủy diệt.
Và hắn cũng nhận ra, những kẻ đã thực hiện nghi lễ tà ác trong quá khứ, những kẻ tiên phong trong việc biến chất vạn vật, có thể có mối liên hệ mật thiết với các phe phái của Thiên Diệu Tôn Giả, hoặc ít nhất là những cá nhân mang tư tưởng ‘thăng tiên cực đoan’ tương tự. Đây không phải là một giáo phái đơn lẻ, mà là một hệ tư tưởng đã lây lan và ăn sâu vào Huyền Vực từ ngàn năm trước.
“Chúng ta sẽ không để bi kịch này lặp lại.” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm khàn nhưng đầy kiên định. “Vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải trở thành công cụ cho bất kỳ ai. Chúng ta sẽ không chỉ phá hủy ‘Trái Tim Hắc Ám’, mà còn phải tìm cách chữa lành những vết thương đã hằn sâu vào ‘ý chí tồn tại’ của Huyền Vực.” Hắn biết đây là một con ��ường đầy gian nan, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Bản thân hắn, với năng lực độc đáo của mình, chính là chìa khóa để giải thoát Huyền Vực khỏi lời nguyền ngàn năm.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.