Vạn vật không lên tiên - Chương 713: Vực Sâu Thức Giấc: Khát Vọng Thống Khổ
Tần Mặc siết chặt nắm tay, những ngón tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến trắng bệch. Tầm nhìn kinh hoàng vừa rồi đã tan biến, nhưng dư âm của nó vẫn còn quẩn quanh trong tâm trí hắn, như một lời nguyền nghiệt ngã. Hắn thở dốc, từng hơi thở như xé toạc buồng phổi, và thân thể vẫn còn run rẩy không ngừng. Nỗi đau đớn, sự bi thảm của những linh hồn bị tha hóa, tiếng kêu gào của những sinh linh vô tội bị biến chất thành công cụ tàn ác – tất cả như một dòng lũ cuồng nộ đang giày vò tâm can hắn. Đôi mắt hắn, vừa rồi còn đỏ ngầu vì sự thấu cảm đến cực hạn, giờ đây lại trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, ẩn chứa một ngọn lửa kiên định đ��n cùng cực.
“Họ... họ đã làm gì với những sinh linh đó... Những kẻ đã từng là...” Giọng Tần Mặc trầm khàn, đứt quãng, như thể mỗi từ ngữ phát ra đều mang theo một gánh nặng ngàn cân. Hắn không thể hoàn thành câu nói, bởi vì hình ảnh những con thú hoang dã bị trói buộc, những cây cỏ xanh tươi bị thiêu đốt, những mảnh ký ức về cuộc sống bình yên của chúng bị xé nát để phục vụ cho một mục đích điên rồ, vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt hắn. Chúng từng là những vật chất thuần túy, những sinh linh mang trong mình ý chí tồn tại nguyên bản, nhưng rồi bị bóp méo, bị cưỡng ép, bị biến thành những Cổ Phù Linh gào thét, những Huyết Đao Ảnh vô tri, những Thiết Kỵ không còn linh hồn.
Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, thân hình nàng khẽ run lên bần bật. Ánh mắt phượng sáng ngời của nàng giờ đây nhuốm một màu hoài nghi sâu sắc, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, như thể đang tìm kiếm câu trả lời cho một câu hỏi đã quấy rầy nàng từ lâu. Mùi ẩm mốc, đất chết và lưu huỳnh nồng nặc từ U Minh Cốc như luồn lách vào từng tế bào, nhưng nỗi ghê tởm trong lòng nàng còn mãnh liệt hơn gấp bội. Những giáo điều về "thăng tiên", về "khai linh" mà nàng đã tin tưởng tuyệt đối từ khi còn là một thiếu nữ, giờ đây tan vỡ như bong bóng xà phòng trước sự thật tàn khốc vừa được phơi bày.
“Đây là... đây là con đường thăng tiên mà chúng ta vẫn theo đuổi sao? Một con đường xây trên nỗi đau và sự hủy diệt?” Giọng Tô Lam run rẩy, đầy uất nghẹn. Nàng luôn tự hào là một tu sĩ chính đạo, một người theo đuổi chân lý và sự giác ngộ, nhưng những gì nàng chứng kiến lại là một sự báng bổ kinh hoàng đối với mọi giá trị mà nàng từng trân trọng. Con đường thăng thiên mà các tông môn chính đạo vẫn rao giảng, giờ đây trở nên méo mó, ghê tởm đến mức nàng phải chất vấn lại toàn bộ ý nghĩa của việc "tu hành" và "khai linh". Nàng cảm thấy một sự ghê tởm sâu sắc dâng trào trong lòng, những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí nàng giờ đây tan vỡ như bong bóng xà phòng.
Lục Vô Trần ngồi phịch xuống đất, thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài mang theo nỗi mệt mỏi đã tích tụ qua bao năm tháng chứng kiến sự điên rồ của thế gian. Khuôn mặt khắc khổ của ông hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và chua xót. Ông đã từng nghi ngờ, từng cảnh báo về sự mất cân bằng, về những cấm thuật tàn ác, nhưng chưa bao giờ ông nghĩ rằng chúng lại bắt nguồn từ một lý tưởng cao cả như "thăng tiên", bị bóp méo đến mức độ này.
“Không có gì mới cả, Tô Lam. Lịch sử luôn lặp lại khi khát vọng vượt quá giới hạn,” Lục Vô Trần khẽ nói, đôi mắt nhắm nghiền, như muốn tránh né những hình ảnh ám ảnh. “Chỉ là... lần này thảm khốc hơn. Chúng không dừng lại ở việc ép buộc vạn vật tu luyện để ‘thăng tiên’ theo cách cực đoan, chúng còn biến chúng thành công cụ, thành nguồn năng lượng cho một mục đích tà ác hơn… Một mục đích biến Huyền Vực thành một vùng đất chết để phục vụ cho sự điên rồ của chúng.” Giọng ông yếu ớt, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng một sự thấu hiểu cay đắng, một sự bất lực quen thuộc.
Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuy��n, rúc đầu vào tay Tần Mặc, khẽ gầm gừ an ủi. Đôi mắt đỏ rực của nó quét một vòng quanh Hang Huyết Thạch lạnh lẽo, ẩm ướt, đầy cảnh giác. Nó cảm nhận được sự hỗn loạn trong tâm trí Tần Mặc, nỗi đau và sự phẫn nộ đang dâng trào trong chủ nhân của mình. Nó không thể nói tiếng người, nhưng hành động của nó đã truyền tải một sự trung thành và bảo vệ tuyệt đối. Tiếng gió rít thê lương qua các khe đá, tiếng nước nhỏ giọt đều đều trong hang động tối tăm, và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tất cả như hòa vào bản nhạc kinh dị của U Minh Cốc, càng làm tăng thêm sự nặng nề trong không khí.
Tần Mặc từ từ hít sâu một hơi, cố gắng gạt bỏ sự choáng ngợp. Hắn vỗ nhẹ vào đầu Hắc Phong, rồi khẽ đặt tay lên vai Tô Lam, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng, trấn an. Cái chạm của hắn không mang theo sức mạnh vật lý, mà là một sự truyền đạt ý chí, một lời cam kết thầm lặng. Đôi mắt hắn, đã lấy lại vẻ bình tĩnh, giờ đây ánh lên một ngọn lửa rực cháy của sự phẫn nộ và quyết tâm sắt đá. Hắn đã hiểu rõ hơn về bản chất của Huyết Ma Giáo, về nguồn gốc của ‘Trái Tim Hắc Ám’, và về cái giá phải trả cho sự truy cầu ‘thăng tiên’ một cách cực đoan. Hắn biết rằng, ‘Trái Tim Hắc Ám’ hiện tại chỉ là một phiên bản hoàn thiện và tàn độc hơn của thiết bị sơ khai mà hắn vừa chứng kiến. Nhưng tầm nhìn này cũng cho hắn một tia hy vọng mong manh. Việc hắn ‘nghe’ được ý chí thuần khiết ban đầu của những tà vật đã bị biến chất gợi ý rằng có thể có một cách để ‘giải phóng’ chúng khỏi sự kiểm soát của Huyết Ma Giáo, không chỉ là hủy diệt.
Và hắn cũng nhận ra, những kẻ đã thực hiện nghi lễ tà ác trong quá khứ, những kẻ tiên phong trong việc biến chất vạn vật, có thể có mối liên hệ mật thiết với các phe phái của Thiên Diệu Tôn Giả, hoặc ít nhất là những cá nhân mang tư tưởng ‘thăng tiên cực đoan’ tương tự. Đây không phải là một giáo phái đơn lẻ, mà là một hệ tư tưởng đã lây lan và ăn sâu vào Huyền Vực từ ngàn năm trước.
“Chúng ta sẽ không để bi kịch này lặp lại,” Tần Mặc nói, giọng hắn trầm khàn nhưng đầy kiên định. Từng lời hắn nói ra đều như khắc sâu vào không khí nặng nề của U Minh Cốc. “Vạn vật có quyền được là chính nó, không bị ép buộc phải trở thành công cụ cho bất kỳ ai. Chúng ta sẽ không chỉ phá hủy ‘Trái Tim Hắc Ám’, mà còn phải tìm cách chữa lành những vết thương đã hằn sâu vào ‘ý chí tồn tại’ của Huyền Vực.” Hắn biết đây là một con đường đầy gian nan, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Bản thân hắn, với năng lực độc đáo của mình, chính là chìa khóa để giải thoát Huyền Vực khỏi lời nguyền ngàn năm.
Lục Vô Trần chậm rãi mở mắt, nhìn Tần Mặc. Trong đôi mắt trũng sâu của ông, lần đầu tiên sau nhiều năm, không còn là sự mệt mỏi đơn thuần, mà le lói một tia hy vọng mỏng manh. Tô Lam hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Nàng nhìn Tần Mặc, nhìn vào đôi mắt kiên định của hắn, và một cảm giác bình yên lạ lùng len lỏi qua sự hỗn loạn trong tâm trí nàng. Có lẽ, con đường mà Tần Mặc đang đi, con đường không ép buộc vạn vật phải 'cao hơn', mà để chúng được là chính nó, mới là chân lý thực sự. Nàng gật đầu, sự dao động trong lòng đã giảm đi đáng kể, thay vào đó là một quyết tâm mới.
Cả nhóm kiểm tra lại vũ khí, pháp khí của mình. Vô Danh Kiếm của Tần Mặc vẫn trầm mặc bên hông, nhưng hắn cảm nhận được một sự cộng hưởng mạnh mẽ từ nó, như thể thanh kiếm cũng đang chờ đợi được cùng hắn thực hiện sứ mệnh. Tô Lam siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, ánh mắt kiên nghị. Lục Vô Trần thu hồi phù chú, khuôn mặt dù vẫn khắc khổ nhưng đã bớt đi phần nào sự chán nản. Hắc Phong khẽ gầm gừ, bộ lông đen tuyền dựng ngược, đôi mắt đỏ rực quét khắp nơi, sẵn sàng đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào. Cả nhóm, với những suy tư và quyết tâm khác nhau, lại tiếp tục tiến sâu hơn vào vùng đất chết của U Minh Cốc. Mùi ẩm mốc, đất chết và lưu huỳnh nồng nặc từ các suối độc, mùi máu tanh và khí độc khiến người ta buồn nôn vẫn vương vấn, nhưng không thể ngăn cản bước chân kiên định của họ.
***
Càng tiến sâu vào U Minh Cốc, không khí càng trở nên nặng nề và độc hại. Sương mù dày đặc bao phủ mọi thứ, mang theo một màu xanh xám u ám, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài bước chân. Mỗi hơi thở đều mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và một cảm giác lạnh lẽo thấu xương. Cây cối xung quanh dần biến đổi, từ những thân cây khô héo vặn vẹo như những linh hồn đau khổ sang những hình hài quái dị hơn, cành lá trơ trụi như những ngón tay xương xẩu vươn lên giữa màn sương, tạo thành một khu Rừng Cây Chết ma quái. Thỉnh thoảng, những hạt mưa axit nhẹ rơi tí tách, ăn mòn cả đá tảng và khiến không khí càng thêm chua chát. Tiếng gió rít thê lương qua những cành cây khô, hòa lẫn với tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo nên một bản nhạc kinh dị của sự chết chóc.
Hắc Phong, với giác quan nhạy bén của linh thú, luôn đi trước dẫn đường. Bộ lông đen tuyền của nó gần như hòa vào màn sương, chỉ có đôi mắt đỏ rực là sáng lên như hai đốm lửa ma quái. Bất chợt, nó khựng lại, đôi tai vểnh cao, khụt khịt ngửi không khí. Một tiếng gầm gừ khàn đặc thoát ra từ cổ họng nó, bộ lông dựng ngược lên, báo hiệu một mối nguy hiểm cận kề.
“Gừ...ừ...ừ!” Hắc Phong cất tiếng gầm gừ, tiếng vọng lại trong màn sương dày đặc, mang theo sự cảnh báo và một chút hung dữ.
Tần Mặc lập tức ra hiệu cho cả nhóm dừng lại. Hắn cảm nhận được một luồng tà khí nồng nặc đang cuồn cuộn phía trước, không chỉ là tà khí đơn thuần, mà còn pha lẫn một ý chí hỗn loạn, hung hãn. Lục Vô Trần siết chặt tay, ánh mắt quét nhanh qua màn sương. “Đám canh gác... Chúng đã chờ sẵn,” ông lẩm bẩm, giọng nói căng thẳng. “Cẩn thận, aura của chúng rất mạnh, không phải Thiết Kỵ bình thường. Ta cảm nhận được một sự bóp méo ý chí rất sâu sắc trong chúng, thậm chí còn hơn những tà vật chúng ta đã gặp ở phòng tuyến đầu tiên.”
Từ trong màn sương dày đặc, những hình bóng mờ ảo dần hiện rõ. Đầu tiên là những con thú cưỡi biến dị, thân hình gồ ghề đầy xương xẩu và gai nhọn, đôi mắt phát ra ánh đỏ rực. Trên lưng chúng là những Thiết Kỵ mặc giáp đen kịt, toàn thân bao phủ bởi tà khí, cầm những cây giáo dài sắc bén, mũi giáo ánh lên vẻ chết chóc. Tiếng vó ngựa dồn dập, nặng nề vang lên trong màn sương, càng lúc càng gần, tạo nên một áp lực khủng khiếp. Phía sau chúng, vài Huyết Đao Ảnh lơ lửng, thân hình mờ ảo nhưng tỏa ra sát khí nồng nặc, như những bóng ma khát máu. Và xen lẫn giữa chúng là những Cổ Phù Linh biến dạng, phát ra ánh sáng tà dị, tiếng gào thét yếu ớt nhưng đầy ám ảnh, như những linh hồn bị giam cầm đang than khóc. Chúng đã hình thành một phòng tuyến mới, chặn đứng mọi lối đi, như những cánh cổng địa ngục sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ kẻ xâm nhập nào.
Một Thiết Kỵ cao lớn hơn cả, có lẽ là chỉ huy, cưỡi trên một con quái thú hai đầu gầm gừ bước ra. Giọng hắn khàn khàn, vang vọng như kim loại va chạm, xuyên qua màn sương mù độc hại: “Lũ chuột nhắt! Dám xâm phạm thánh địa của Huyết Ma Giáo! Nộp mạng hoặc trở thành vật hiến tế!” Ánh mắt hắn tràn đầy sự tàn bạo và khát máu, không chút nhân tính. Hắn giơ cao cây giáo dài, mũi giáo chỉ thẳng vào nhóm Tần Mặc, như một lời tuyên án tử hình.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của U Minh Cốc thấm vào tận xương tủy, nhưng ý chí của hắn vẫn kiên định như đá tảng. Hắn rút Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ. Tiếng rút kiếm vang lên khô khốc, sắc bén, như xé toạc màn sương mù u ám. Thanh kiếm không phát ra hào quang chói lọi, nhưng một luồng kiếm khí thanh khiết, ôn hòa lập tức lan tỏa, xua tan một phần âm khí nặng nề xung quanh, khiến không khí trở nên dễ chịu hơn đôi chút. Đôi mắt hắn ánh lên vẻ sắc bén, kiên quyết. Hắn biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu vật lý, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của niềm tin.
“Mỗi chúng ta đều có trách nhiệm,” Tần Mặc nói, giọng hắn không lớn, nhưng rõ ràng và đầy trọng lượng, xuyên qua tiếng vó ngựa và tiếng gầm gừ của kẻ thù. “Không lùi bước! Tô Lam, Lục Vô Trần, Hắc Phong, phối hợp!” Lời nói của hắn ngắn gọn, nhưng ẩn chứa một mệnh lệnh không thể nghi ngờ, một sự tin tưởng tuyệt đối vào đồng đội.
Không đợi Tần Mặc ra lệnh thêm, Hắc Phong đã là người đầu tiên lao lên, như một mũi tên đen tuyền xé toạc màn sương. Nó gầm lên một tiếng dữ dội, thân hình khổng lồ lao thẳng vào con thú cưỡi của Thiết Kỵ chỉ huy. Tiếng va chạm mạnh mẽ vang lên, kéo theo sự hỗn loạn. Tô Lam thủ thế kiếm pháp, thanh kiếm cổ trên tay nàng phát ra một luồng kiếm quang lạnh lẽo, sắc bén như sương tuyết. Nàng biết, những Thiết Kỵ này không phải là đối thủ dễ dàng, nhưng nàng không còn là cô gái dao động bởi những giáo điều cũ kỹ. Nàng sẽ chiến đấu để bảo vệ lý tưởng mà Tần Mặc đang theo đuổi. Lục Vô Trần niệm chú, giơ cao một phù văn cổ xưa, ánh sáng mờ nhạt từ phù văn bắt đầu lập lòe trong màn sương, chuẩn bị cho những phép thuật phức tạp hơn. Trận chiến đã chính thức bùng nổ giữa khu Rừng Cây Chết ma quái.
***
Trận chiến diễn ra khốc liệt, tiếng kim loại va chạm chan chát vang vọng giữa những thân cây chết chóc, xé toạc sự tĩnh mịch u ám của U Minh Cốc. Mùi máu tanh nồng nặc, lưu huỳnh và gỗ mục cháy khét trộn lẫn với khí độc từ các đòn đánh, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, quấn lấy từng hơi thở. Sương mù dày đặc vẫn bao phủ, khiến tầm nhìn bị hạn chế, nhưng những đòn tấn công của cả hai bên vẫn diễn ra nhanh như chớp.
Tô Lam, với kiếm pháp tinh diệu của mình, như một bóng hình xanh lam lướt đi giữa vòng vây của những Thiết Kỵ. Kiếm quang của nàng lạnh lẽo, sắc bén, mỗi nhát chém đều mang theo linh lực mạnh mẽ, chính xác nhằm vào những điểm yếu trên giáp trụ của đối thủ. Nàng cảm nhận được sự tà ác trong kiếm khí của những Thiết Kỵ này, chúng không chỉ tấn công bằng sức mạnh vật lý mà còn tìm cách hút lấy sinh lực của đối thủ. “Kiếm khí của chúng rất tà ác! Cẩn thận, chúng hút sinh lực!” Nàng quát lớn, giọng nói trong trẻo nhưng đầy cảnh giác, vang vọng giữa tiếng gầm gừ của Hắc Phong và ti��ng la hét của Thiết Kỵ. Mặc dù trong lòng vẫn còn những hoài nghi về con đường tu luyện, nhưng khi đối mặt với sự tàn bạo này, nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chiến đấu hết sức mình. Nàng không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì niềm tin mới đang dần định hình trong tâm trí nàng.
Lục Vô Trần, với kinh nghiệm dày dặn của một pháp sư trận pháp, không trực tiếp tham gia vào cuộc đối đầu vật lý mà tập trung vào việc khống chế và phân tích. Ông niệm chú liên tục, từng phù văn cổ xưa phát sáng rực rỡ trong màn sương, tạo thành những tấm khiên vô hình chặn đứng những đòn tấn công của Huyết Đao Ảnh, hoặc những sợi xích vô hình trói buộc bước chân của Thiết Kỵ. “Trận pháp của chúng có một tầng sâu hơn... không chỉ là linh lực mà còn là ý chí bị bóp méo!” Ông nói nhanh, giọng căng thẳng, mắt không ngừng quét qua những Cổ Phù Linh biến dị đang lơ lửng, cố gắng tìm ra sự liên kết ma quái giữa chúng và Thiết Kỵ. Ông nhận ra rằng, đây không chỉ là những tà vật được điều khiển đơn thuần, mà chúng còn bị ràng bu��c bởi một loại cấm thuật tinh vi, biến ý chí của chúng thành một phần của trận pháp. Sự mệt mỏi và chua xót lại trỗi dậy trong ông, chứng kiến sự lặp lại của những cấm thuật tàn bạo từ quá khứ.
Hắc Phong tả xung hữu đột như một cơn lốc đen tuyền. Nó gầm gừ giận dữ, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa địa ngục. Bộ móng vuốt sắc bén và hàm răng chắc khỏe của nó xé toạc lớp giáp của Thiết Kỵ, khiến chúng ngã lăn ra đất. Con sói khổng lồ không hề e ngại tà khí, mà ngược lại, nó càng trở nên hung dữ hơn khi đối mặt với kẻ thù. Tiếng gầm của nó uy dũng, áp đảo cả tiếng la hét của Thiết Kỵ, và mỗi lần nó vồ tới, một Thiết Kỵ lại gục ngã, hoặc bị thương nặng. Nó chiến đấu với bản năng nguyên thủy, bảo vệ chủ nhân và đồng đội bằng cả sinh mạng.
Trong khi đó, Tần Mặc đối mặt với những Cổ Phù Linh mạnh nhất, những thực thể phát ra ánh sáng tà dị và tiếng gào thét bi thương nhất. Hắn không chỉ dùng Vô Danh Kiếm để tấn công mà còn dùng năng lực "nghe ý chí tồn tại" của mình. Hắn cảm nhận đ��ợc sự giằng xé bên trong chúng, nỗi đau khổ tột cùng của những linh hồn bị cưỡng ép phải phục tùng, bị biến thành công cụ. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng gào thét của sự tức giận và tàn bạo, mà còn nghe thấy một tiếng than khóc yếu ớt, một khao khát sâu thẳm được giải thoát, được yên nghỉ.
Hắn giơ Vô Danh Kiếm lên, kiếm khí thanh khiết từ thanh kiếm không chỉ là để tấn công mà còn là để thanh tẩy. Tần Mặc truyền ý chí thanh tẩy của mình vào Vô Danh Kiếm, không nhằm mục đích hủy diệt hoàn toàn, mà là để "giải thoát" chúng khỏi lời nguyền. Hắn nhẹ nhàng thì thầm, giọng nói của hắn như một làn gió mát xoa dịu những linh hồn đang quằn quại: “Ta nghe thấy ngươi... ta hiểu nỗi đau của ngươi. Hãy buông bỏ... được yên nghỉ...”
Một Cổ Phù Linh, vốn đang gào thét dữ dội và lao vào Tần Mặc, bỗng khựng lại. Ánh sáng tà dị bao quanh nó nhấp nháy liên tục, rồi dần mờ đi. Tần Mặc cảm nhận được một ý chí yếu ớt, lẫn lộn phản hồi lại trong tâm trí hắn: “Giải... thoát... đau khổ... thoát ly...” Đó là một khao khát mãnh liệt, một tiếng kêu cầu từ sâu thẳm bản chất bị bóp méo. Tần Mặc không chần chừ, hắn dùng Vô Danh Kiếm nhẹ nhàng chạm vào Cổ Phù Linh. Kiếm khí thanh khiết tuôn chảy, bao bọc lấy nó. Cổ Phù Linh khẽ run rẩy, như một người bị giày vò lâu ngày cuối cùng cũng tìm thấy sự bình yên. Ánh sáng tà dị hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vệt sáng trắng mờ nhạt, và rồi nó tan biến vào hư không, không để lại một chút tà khí nào, chỉ còn lại sự thanh tịnh.
Hành động của Tần Mặc không chỉ là một đòn tấn công, mà là một sự giải thoát. Một tia hy vọng le lói trong tâm trí hắn. Khả năng "xoa dịu" và "giải phóng" tà vật của Tần Mặc, được thể hiện qua việc Cổ Phù Linh tan biến, có thể trở thành một phương pháp chiến đấu độc đáo và hiệu quả, cũng như là chìa khóa để hiểu sâu hơn về 'chân lý thất lạc' và cách đảo ngược sự tha hóa.
Trong lúc Tần Mặc đang "giải thoát" Cổ Phù Linh, Tô Lam và Hắc Phong đã phối hợp ăn ý, tiêu diệt nhóm Thiết Kỵ còn lại. Tiếng kim loại va chạm cuối cùng cũng im bặt. Lục Vô Trần tiến đến gần một xác Thiết Kỵ vừa gục ngã, đôi mắt trũng sâu của ông chăm chú quan sát. Ông phát hiện một dấu vết cấm thuật phức tạp trên giáp trụ của nó, những ký hiệu cổ xưa mà ông đã từng thấy trong các thư tịch cấm kỵ.
“Đây không chỉ là biến chất,” Lục Vô Trần lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng hơn bao giờ hết. “Đây là một nghi thức cổ xưa… Biến chúng thành ‘nô lệ ý chí’. Huyết Ma Giáo không chỉ đơn thuần là một tà giáo thông thường, mà có thể có nguồn gốc hoặc sự liên hệ với những thế lực cổ xưa hơn, hoặc thậm chí là một nhánh của Thiên Diệu Tôn Giả đang thử nghiệm các phương pháp tà ác, những cấm thuật đã bị cấm đoán từ ngàn năm trước. Chúng không chỉ khai thác linh lực, mà còn thao túng cả ý chí tồn tại.” Dấu vết cấm thuật mà ông tìm thấy như một mảnh ghép quan trọng, hé lộ một bức tranh lớn hơn, đáng sợ hơn về mối đe dọa mà họ đang phải đối mặt.
U Minh Cốc vẫn chìm trong màn sương độc hại và mùi tử khí, nhưng tiếng kim loại va chạm đã im bặt. Chỉ còn lại tiếng gió rít thê lương và tiếng than khóc yếu ớt của những Cổ Phù Linh còn sót lại, vẫn đang bị giằng xé. Tần Mặc nhìn theo nơi Cổ Phù Linh vừa tan biến, trong lòng vừa đau đớn vừa cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng. Hắn biết rằng, con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, nhưng hắn đã tìm thấy một tia sáng, một hy vọng mong manh về một cách khác để đối mặt với bi kịch này. Hắn không chỉ phải chiến đấu, mà còn phải chữa lành.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.