Vạn vật không lên tiên - Chương 719: Mạch Ngầm Huyết Tà: Điểm Yếu Chết Người
Sương mù độc hại vẫn bao trùm, không khí vẫn lạnh lẽo cắt da, nhưng Huyết Ảnh Mê Trận đang thực sự sụp đổ. Từng mảnh của nó nứt ra, vỡ vụn như những tấm gương bị đập tan. Ánh sáng đỏ máu chớp tắt dữ dội, rồi dần nhạt nhòa, để lộ ra những mảng tối tăm của U Minh Cốc. Những luồng tà khí cuồng loạn tan rã, mang theo mùi lưu huỳnh và máu tanh dần bay đi, thay vào đó là mùi ẩm mốc, đất đá và hơi lạnh từ sâu thẳm lòng đất.
Ở rìa trận pháp đang tan rã, nơi những mảnh vỡ của ảo ảnh rơi xuống như những cánh hoa đỏ máu, Tần Mặc lảo đảo bước ra. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng giờ đây đã kiệt sức đến cực điểm, lấm lem bụi bẩn và những vết cắt nhỏ. Vô Danh Kiếm trong tay hắn vẫn run rẩy bần bật, nhưng đôi mắt đen láy của hắn vẫn kiên định, ánh lên một tia hy vọng mong manh giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng vừa qua. Hắn thở dốc, từng hơi thở đều mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng là sự kiên cường phi thường.
Ngay sau đó, Tô Lam cũng xuất hiện, vẻ mặt nàng đầy kinh ngạc và một chút thán phục. Nàng nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời, như thể đang nhìn một kỳ tích. “Tần Mặc, ngươi… ngươi đã làm gì? Trận pháp… nó đang sụp đổ!” Giọng nàng không giấu được sự kinh ngạc. Nàng, một kiếm khách lừng danh, đã chiến đấu với toàn bộ sức lực và trí tuệ, nhưng vẫn không thể phá giải được trận pháp tà dị này một cách triệt để. Vậy mà Tần Mặc, bằng một cách nào đó, đã làm được điều không tưởng.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền lấm lem bùn đất và máu khô, cũng lao tới bên cạnh Tần Mặc, nó gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời chào hỏi và cũng là một sự xác nhận. Nó dụi đầu vào chân hắn, thể hiện sự trung thành và nhẹ nhõm khi thoát khỏi hiểm cảnh. Ba người, một con, đã tái hợp, nhưng bầu không khí vẫn nặng trĩu. Lục Vô Trần vẫn biệt tăm. Tần Mặc cảm thấy một sự lo lắng dâng trào trong lòng. Mê trận đã suy yếu, nhưng không có nghĩa là hiểm nguy đã qua.
Từ trung tâm trận pháp, nơi tà khí vẫn còn cuồn cuộn, một tiếng gầm giận dữ vang lên, chấn động cả U Minh Cốc. Đó là Huyết Đao Khách, kẻ đã điều khiển Huyết Ảnh Mê Trận. “Hừ! Không ngờ lại có kẻ có thể phá giải Huyết Ảnh Mê Trận của ta bằng cách này! Ngươi là ai? Ngươi đã làm gì với những Huyết Đao Ảnh của ta?!” Giọng hắn khàn đặc, đầy sát khí và sự tức giận tột độ, nhưng ẩn chứa trong đó là một chút ngạc nhiên và cảnh giác. Hắn không thể tin được rằng một trận pháp tinh vi như vậy, được xây dựng dựa trên sự tha hóa của vạn vật và ý chí bị bẻ cong, lại có thể bị phá giải bởi một kẻ không dùng bạo lực. Đây là một điều chưa từng xảy ra trong lịch sử của Huyết Ma Giáo.
Huyết Đao Khách, với thân hình vạm vỡ, cao lớn và khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo lớn, đứng đó, đôi mắt nhỏ hẹp ánh lên sự hoài nghi và giận dữ. Hắn không ngờ rằng Tần Mặc lại có một năng lực ngoại lai đến vậy, một năng lực mà hắn chưa từng đối phó. Đây là một biến số lớn, có thể làm thay đổi toàn bộ kế ho��ch của hắn và của Huyết Ma Giáo. Trận pháp bị phá vỡ không hoàn toàn mà chỉ bị suy yếu và tan rã từng phần, cho thấy Huyết Ma Giáo vẫn còn mạnh và có thể tái lập tấn công hoặc có những trận pháp khác đang chờ đợi.
Cả ba cùng nhau lao ra khỏi trận pháp đang tan rã, tìm nơi ẩn nấp tạm thời trong địa hình hiểm trở của U Minh Cốc. Những tảng đá lởm chởm, những hốc đá sâu thẳm, những gốc cây cổ thụ mục nát, tất cả đều trở thành nơi ẩn náu tạm thời. Tần Mặc, dù kiệt sức, vẫn cố gắng tập trung ý chí, gửi đi một tín hiệu mạnh mẽ, một lời gọi vô thanh, cố gắng tìm kiếm Lục Vô Trần. Sự mất tích của Lục Vô Trần là một mối lo ngại lớn, bởi với tri thức uyên bác của mình, anh có thể đang đối mặt với một cạm bẫy đặc biệt nguy hiểm, một cạm bẫy không chỉ nhắm vào thân thể mà còn vào chính ý chí và tri thức của anh. U Minh Cốc vẫn còn đầy rẫy hiểm nguy, và cuộc hành trình của họ, dù đã vượt qua một cửa ải, vẫn còn vô vàn chông gai phía trước.
***
Trong cái không gian u ám, lạnh lẽo và ngột ngạt của U Minh Cốc, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong đang di chuyển khẩn trương qua những con đường mòn hiểm trở, bị che khuất bởi sương mù độc và tà khí cuồn cuộn. U Minh Cốc không phải là một nơi dành cho sự sống. Chỉ có những hang động đá vôi kỳ dị, bị ăn mòn bởi khí độc qua hàng vạn năm, hiện ra như những cái miệng quái vật há to trong bóng tối. Cây cối nơi đây khô héo vặn vẹo, cành lá trơ trụi như những cánh tay xương xẩu của linh hồn đau khổ đang cố vươn tới thứ ánh sáng không bao giờ tới. Những tảng đá lởm chởm sắc nhọn như răng nanh của quỷ dữ, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ kẻ nào lạc bước. Ngay cả ban ngày, ánh sáng mặt trời cũng chỉ có thể xuyên qua lớp sương độc dày đặc một cách yếu ớt, nhuộm một màu xanh xám u buồn, đôi khi lại đỏ sẫm như máu tươi, chỉ đủ để lộ ra những hình bóng ma quái ẩn hiện.
Tiếng gió rít thê lương qua các khe đá, như tiếng ai oán của vạn linh bị giam cầm. Từ sâu thẳm lòng đất, những tiếng gào rú, gầm gừ của quái vật dị biến vang vọng lên, hòa lẫn với tiếng nước nhỏ giọt đều ��ều trong hang động tối tăm và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo nên một bản nhạc kinh dị, chấn động tâm can. Không khí nặng nề, tràn ngập cảm giác chết chóc và tuyệt vọng. Mùi ẩm mốc, đất chết, lưu huỳnh nồng nặc từ các suối độc, mùi máu tanh và khí độc khiến người ta buồn nôn. Đôi khi, còn có mùi xác thối và mùi chua cay khó chịu phảng phất trong gió. Bầu không khí nơi đây như một bức màn vô hình bóp nghẹt mọi hy vọng, mọi khát khao sống còn.
Tần Mặc bước đi một cách dứt khoát, cố gắng duy trì sự tỉnh táo giữa mệt mỏi và nỗi lo lắng. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng lắng nghe. Khả năng "nghe ý chí tồn tại" của hắn vẫn hoạt động, nhưng trong cái mê cung tà khí này, nó trở nên mơ hồ, bị nhiễu loạn bởi vô số tạp niệm và nỗi đau khổ của những vật chất bị tha hóa xung quanh. Hắn cố gắng tập trung vào một tần số duy nhất, một tiếng vọng đặc trưng mà hắn từng cảm nhận được từ Lục Vô Trần. “Lục Vô Trần… ngươi đang ở đâu?” Hắn lẩm bẩm, âm thanh gần như bị nuốt chửng bởi tiếng gió.
Tô Lam, với vẻ mặt căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự cảnh giác thường thấy, tiến sát bên cạnh Tần Mặc. Nàng nhìn hắn, đôi mắt phượng đầy lo âu. “Tần Mặc, anh có cảm nhận được Lục Vô Trần ở đâu không? Khí tức của hắn yếu ớt quá, như một ngọn đèn dầu sắp tắt vậy…” Giọng nàng khẽ run, sự mệt mỏi sau trận chiến cô độc cũng bắt đầu hiện rõ. Nàng lo lắng cho Lục Vô Trần, người mà nàng biết là một trí giả, chứ không phải một chiến binh mạnh mẽ. Sự suy yếu của Lục Vô Trần trong môi trường tà khí này là một mối hiểm nguy chí mạng.
Tần Mặc lắc đầu nhẹ, đôi mắt đen láy mở ra, ánh lên sự tập trung cao độ. “Ta đang cố gắng… Cảm giác như có một bức tường vô hình ngăn cách, nhưng ta vẫn nghe thấy tiếng vọng của sự giằng xé bên trong hắn. Không phải sự giằng xé của một kẻ bị hành hạ thể xác, mà là sự đấu tranh của ý chí, của tri thức…” Hắn hít một hơi sâu, mùi đất chết và lưu huỳnh tràn vào lồng ngực, càng khiến hắn thêm nặng nề. Hắn cảm nhận được Lục Vô Trần đang ở đâu đó rất gần, nhưng lại bị che chắn bởi một loại năng lượng cổ quái, thứ mà ngay cả khả năng của hắn cũng khó lòng xuyên thấu hoàn toàn. Điều này khiến hắn nghi ngờ, Lục Vô Trần có thể đã không chỉ bị giam cầm, mà còn bị ép buộc đối mặt với một loại thử thách nào đó liên quan đến tri thức của mình.
Đột nhiên, từ phía sau, một đám Huyết Đao Ảnh còn sót lại từ trận pháp sụp đổ, cùng với một vài con quái vật dị biến của U Minh Cốc, ào tới tấn công. Chúng là những tàn dư của sự tha hóa, những ý chí bị vặn vẹo không còn hình hài rõ ràng, chỉ biết tấn công và gieo rắc nỗi kinh hoàng. Tiếng gầm gừ hung tợn của chúng vang lên, hòa cùng tiếng bước chân nặng nề.
Hắc Phong, vốn đang lừ đừ theo sau, lập tức dựng lông, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ hung tợn. Nó gầm một tiếng trầm đục, dữ dội, xông thẳng vào đám tà vật. Bộ lông đen tuyền của nó như một bóng ma lướt qua, những móng vuốt sắc nhọn vung lên xé toạc không khí, đánh bật những Huyết Đao Ảnh đang lao tới. Tô Lam không chút do dự, rút Vô Ảnh Kiếm ra khỏi vỏ. Kiếm quang chớp động, mang theo kiếm ý sắc bén, xé tan sương mù, tạo thành một hàng rào phòng thủ vững chắc. Nàng phối hợp nhịp nhàng với Hắc Phong, chặn đứng các đợt tấn công từ mọi phía.
Tần Mặc, mặc dù kiệt sức, vẫn nắm chặt Vô Danh Kiếm. Hắn không dùng kiếm để chém giết, mà dùng nó như một cây gậy chống đỡ, một công cụ để cảm nhận. Hắn chạm nhẹ mũi kiếm xuống nền đất đầy đá dăm, cố gắng cảm nhận luồng "ý chí tồn tại" đang chảy ngầm bên dưới, tìm kiếm một đường đi ít hiểm nguy hơn. Trong đầu hắn, một ý nghĩ chợt lóe lên: Lục Vô Trần, với tri thức uyên bác về cổ thuật, chắc chắn sẽ không dễ dàng bị khuất phục. Huyết Ma Giáo có lẽ đang muốn khai thác tri thức của anh, chứ không đơn thuần là giết chết. Điều này càng làm tăng thêm sự lo lắng trong Tần Mặc, bởi một Lục Vô Trần bị tha hóa tri thức có thể gây ra hậu quả khôn lường. Hắn cảm thấy áp lực đè nặng lên vai, áp lực phải bảo vệ đồng đội, phải tìm ra Lục Vô Trần trước khi quá muộn, và phải ngăn chặn Huyết Ma Giáo bằng mọi giá.
Xa xa, từ một khe núi hẹp, tiếng vó ngựa vang lên dồn dập, cùng với những tiếng la hét hung hãn. Đó là Huyết Đao Khách và đám Thiết Kỵ của hắn. “Chạy đi đâu cho thoát! Các ngươi đã phá hỏng kế hoạch của Giáo chủ, phải trả giá!” Giọng Huyết Đao Khách khàn đặc, mang theo sự tức giận tột độ và sát khí nồng nặc, vọng lại khắp thung lũng, như tiếng tử thần gọi hồn. Hắn không thể chấp nhận việc Tần Mặc phá hủy Huyết Ảnh Mê Trận một cách thần kỳ. Điều đó không chỉ làm chậm trễ kế hoạch của hắn mà còn thách thức uy quyền của Huyết Ma Giáo.
Tần Mặc ngẩng đầu, đôi mắt hắn quét một lượt qua địa hình hiểm trở. Hắn cần một lối thoát, một nơi ẩn nấp để có thể tập trung tìm kiếm Lục Vô Trần mà không bị quấy rầy. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo khác thường tỏa ra từ một hướng. Đó không phải là tà khí thông thường, mà là một loại năng lượng âm hàn, sâu thẳm hơn, dường như dẫn tới một nơi nào đó bị che giấu. Hắn tin rằng Lục Vô Trần có thể đang ở đó, bị giam giữ trong một không gian đặc biệt, được bảo vệ bởi loại năng lượng này.
“Chúng ta phải đi hướng đó!” Tần Mặc ra hiệu, ánh mắt kiên định. Tô Lam gật đầu, nàng tin tưởng vào phán đoán của Tần Mặc. Hắc Phong gầm nhẹ một tiếng, hiểu ý, nó quay đầu, lao về phía Tần Mặc vừa chỉ. Cả ba, một người, một kiếm, một thú, như những bóng ma lướt đi trong màn sương độc, chạy trốn khỏi sự truy đuổi ráo riết, sâu vào lòng U Minh Cốc bí ẩn. Con đường phía trước là một mê cung của bóng tối, hiểm nguy và những bí mật bị chôn vùi, nhưng Tần Mặc biết, hắn không thể dừng lại. Ý chí tồn tại của Lục Vô Trần đang chờ hắn, và cả một thế giới đang đặt cược vào quyết định của hắn.
***
Theo dấu vết của luồng âm khí lạnh lẽo, Tần Mặc dẫn lối, đôi mắt hắn không ngừng quan sát, đôi tai không ngừng lắng nghe "ý chí tồn tại" mơ hồ của Lục Vô Trần. Họ tiến sâu vào một hệ thống hang động phụ của U Minh Cốc, nơi ánh sáng mặt trời hoàn toàn không thể chạm tới. Không khí ở đây đặc quánh mùi đất ẩm, rêu mốc và một thứ mùi tanh nhẹ khó tả, như mùi máu đã khô cạn từ hàng ngàn năm trước. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những nhũ đá phía trên, vọng lại trong không gian tĩnh mịch, tạo nên một cảm giác rờn rợn. Bầu không khí âm u, ẩm ướt và có chút đáng sợ, tà khí nơi đây nồng nặc hơn bất cứ nơi nào khác, dường như đang ngưng đọng, chờ đợi để ăn mòn ý chí của những kẻ lạc bước.
Dọc theo vách hang, những tinh thể huyết thạch đỏ tươi lấp lánh một cách ma mị, phát ra ánh sáng mờ ảo, nhuộm đỏ cả không gian. Chúng như những giọt máu khổng lồ đông cứng, gắn liền với những câu chuyện rùng rợn về sự hy sinh và tra tấn. Tần Mặc cảm nhận được những viên huyết thạch này không đơn thuần chỉ là khoáng vật, mà chúng còn chứa đựng một loại "vật tính" bị vặn vẹo, một khát khao tồn tại bị bóp méo bởi tà khí, trở thành những vật dẫn âm hàn, củng cố thêm sức mạnh cho Huyết Ma Giáo.
Cuối cùng, sau khi vượt qua một hành lang hẹp và tối tăm, họ tới một khoảng không gian rộng hơn. Tại trung tâm của khoảng không đó, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt Tần Mặc. Lục Vô Trần đang bị giam cầm trong một kết giới huyết sắc, một mạng lưới ánh sáng đỏ máu bủa vây quanh thân thể gầy gò của y. Khuôn mặt y khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi, giờ đây càng thêm tiều tụy. Đôi mắt sâu trũng của Lục Vô Trần nhắm nghiền, môi y mấp máy như đang lẩm bẩm điều gì đó, toàn thân y run rẩy bần bật, tinh thần suy yếu đến tột cùng. Tuy nhiên, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một tia ý chí kiên định, một ngọn lửa nhỏ nhoi vẫn đang cháy mãnh liệt trong sâu thẳm tâm hồn y, không chịu khuất phục trước sự tra tấn của tà khí và cổ thuật. Đó là ý chí muốn bảo vệ tri thức, muốn tìm kiếm chân lý.
“Lục Vô Trần!” Tần Mặc không kìm được tiếng gọi, giọng hắn khàn đặc, pha lẫn sự lo lắng và phẫn nộ. Hắn vội vàng lao tới, Vô Danh Kiếm trong tay rung lên bần bật, như cảm nhận được sự phẫn uất của chủ nhân.
Ngay lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên phía sau. Huyết Đao Khách cùng một nhóm Thiết Kỵ đã đuổi kịp. Hắn ta, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, giáp trụ đen nhuốm màu máu khô, lao vào trong hang, đôi mắt nhỏ hẹp ánh lên sát khí cuồng loạn. “Haha! Cuối cùng cũng bắt được các ngươi! Lần này thì chạy đi đâu cho thoát!” Giọng hắn gằn gừ, khàn đặc, vang vọng khắp hang động, càng khiến không khí trở nên ngột ngạt. Đám Thiết Kỵ theo sau, giáp trụ va chạm loảng xoảng, linh thú chiến gầm gừ, vũ khí sáng loáng.
Tô Lam không nói một lời, nàng lập tức chắn trước Tần Mặc. Vô Ảnh Kiếm của nàng vung lên, kiếm khí hóa thành một bức tường bằng ánh sáng xanh lam, ngăn chặn đám Thiết Kỵ đang tràn vào. Nàng biết, Tần Mặc cần thời gian để cứu Lục Vô Trần. “Tần Mặc, ngươi mau cứu Lục Vô Trần! Nơi này ta sẽ chặn!” Giọng nàng kiên định, đôi mắt phượng sáng ngời, toát lên sự quyết tâm.
H��c Phong gầm một tiếng uy dũng, bộ lông đen tuyền dựng ngược, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái trong bóng tối. Nó lao thẳng vào đám Thiết Kỵ, thân hình mạnh mẽ của nó như một cỗ chiến xa, húc đổ mấy tên Thiết Kỵ đầu tiên. Móng vuốt sắc nhọn và hàm răng sắc lẹm của nó trở thành vũ khí đáng sợ, gieo rắc sự hỗn loạn trong đội hình địch.
Tần Mặc không hề chần chừ. Hắn đưa Vô Danh Kiếm chạm vào kết giới huyết sắc. Hắn cảm nhận được "vật tính" của kết giới này – đó là sự tham lam, sự khao khát hấp thụ linh lực và ý chí sống của sinh linh. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ năng lực "nghe ý chí tồn tại". Hắn không tấn công trực diện, mà cố gắng thấu hiểu cấu trúc của kết giới, tìm kiếm điểm yếu trong "vật tính" của nó. Hắn cảm nhận được sự đau khổ của những linh hồn bị giam cầm trong huyết thạch, những linh hồn đã bị biến thành năng lượng để duy trì kết giới. Hắn gửi đi một luồng ý niệm an ủi, một lời hứa về sự giải thoát.
Kết giới huyết sắc bắt đầu rung chuyển nhẹ, ánh sáng đỏ máu chớp tắt dữ dội. Huyết Đao Khách thấy vậy, đôi mắt hắn càng trở nên hung tợn. “Ngu xuẩn! Ngươi nghĩ thứ tà thuật thượng cổ này dễ dàng bị phá hủy sao?!” Hắn gầm lên, vác thanh đại đao khổng lồ của mình, lưỡi đao đen kịt, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, xông thẳng vào Tô Lam. Một trận chiến khốc liệt nổ ra. Tiếng kiếm khí va chạm chói tai, tiếng gầm gừ của Hắc Phong, tiếng la hét của Thiết Kỵ, và tiếng đại đao xé gió của Huyết Đao Khách vang vọng khắp hang động.
Tần Mặc mặc kệ mọi thứ xung quanh, hắn dồn toàn bộ sự tập trung vào Vô Danh Kiếm và kết giới. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong "vật tính" của kết giới, giữa ý chí bị ép buộc và bản chất mong muốn được giải thoát. Hắn tìm thấy một khe hở, một điểm yếu trong sự gắn kết của những ý chí bị vặn vẹo. Hắn dùng Vô Danh Kiếm, không phải để chém, mà để "vạch" một đường, như đang tách rời hai luồng ý chí khác nhau. Một tiếng "rắc" nhỏ vang lên, rồi kết giới huyết sắc bắt đầu nứt ra, những vết rạn đỏ máu lan nhanh như mạng nhện.
“Không thể nào!” Huyết Đao Khách gầm lên kinh hãi, hắn không thể tin vào mắt mình.
Tần Mặc dùng hết sức lực cuối cùng, đẩy Vô Danh Kiếm xuyên qua khe hở. Kết giới huyết sắc vỡ tan tành thành vô số mảnh nhỏ, như những hạt pha lê máu vỡ vụn, rồi tan biến vào không khí. Lục Vô Trần đổ sụp xuống, cơ thể y run rẩy kịch liệt, nhưng đôi mắt y từ từ mở ra, ánh lên một tia sáng yếu ớt của sự tỉnh táo.
“Tần Mặc… ngươi đã tới…” Giọng y yếu ớt, khàn đặc, nhưng không giấu được sự nhẹ nhõm. Y đưa tay ra, nắm chặt lấy tay Tần Mặc, đôi mắt trũng sâu nhìn thẳng vào hắn. “Ta… ta đã thấy… một thứ… rất quan trọng… điểm yếu của chúng…” Y nói, từng lời như cố gắng thoát ra khỏi sự mệt mỏi cùng cực, ánh mắt y đầy vẻ nghiêm trọng, như muốn truyền đạt một bí mật động trời. Dù suy yếu, nhưng ý chí của y vẫn kiên định, vẫn muốn truyền tải những gì mình đã khám phá. Tri thức là bản chất của y, và ngay cả trong hiểm cảnh, y vẫn không ngừng truy cầu.
Tần Mặc gật đầu, hắn đỡ Lục Vô Trần dậy. ���Đừng nói gì vội, ngươi cần nghỉ ngơi. Chúng ta phải thoát khỏi đây đã.” Hắn biết, thông tin này rất quan trọng, nhưng an toàn của Lục Vô Trần là ưu tiên hàng đầu. Hắn cảm thấy một luồng hy vọng dâng lên trong lòng, một tia sáng giữa bóng tối dày đặc của U Minh Cốc.
***
Sau khi giải cứu Lục Vô Trần, cả nhóm phải chiến đấu rút lui khỏi Hang Huyết Thạch. Tiếng kiếm khí va chạm chói tai, tiếng gầm gừ giận dữ của Huyết Đao Khách, tiếng gào thét hung hãn của Thiết Kỵ và Huyết Đao Ảnh tan biến, hòa vào tiếng gió rít thê lương của U Minh Cốc. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh từ tà khí, mùi đất ẩm và rêu mốc từ hang động, xen lẫn mùi chua cay của khí độc, tạo thành một hỗn hợp khó chịu, khiến lồng ngực Tần Mặc nặng trĩu. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể mình đều đang gào thét vì mệt mỏi, nhưng ý chí của hắn vẫn kiên cường, đôi mắt đen láy vẫn ánh lên sự quyết đoán không lay chuyển. Hắn hít thở hổn hển, mỗi hơi thở đều là một nỗ lực để tiếp tục.
Tô Lam, với khuôn mặt căng thẳng, mồ hôi lấm tấm trên trán, vẫn kiên cường chiến đấu. Kiếm của nàng như một dải lụa xanh, uyển chuyển mà sắc bén, chặn đứng từng đợt tấn công của Huyết Đao Khách. Vẻ mặt nàng vừa kinh hoàng trước sự tàn bạo của Huyết Ma Giáo, vừa lo lắng cho Lục Vô Trần, nhưng tinh thần chiến đấu của nàng không hề nao núng. Nàng biết, nếu không có Tần Mặc, có lẽ họ đã bỏ mạng trong Huyết Ảnh Mê Trận. Nàng nhìn hắn, một sự tin tưởng vô điều kiện đã nảy sinh trong lòng nàng.
Hắc Phong cõng Lục Vô Trần trên lưng, nó gầm gừ bảo vệ, bộ lông đen tuyền dính đầy bùn đất và máu khô, nhưng đôi mắt đỏ rực vẫn kiên định nhìn về phía trước. Dù vậy, nó vẫn phải thường xuyên quay đầu lại, dùng thân mình che chắn cho Lục Vô Trần khỏi những đòn tấn công bất ngờ. Lục Vô Trần, dù suy yếu đến cực điểm, vẫn cố gắng bám chặt vào Hắc Phong. Khuôn mặt y tiều tụy, đôi mắt sâu trũng, nhưng y vẫn kiên trì, cố gắng tập trung ý niệm của mình.
Trong lúc hỗn loạn, Huyết Đao Khách vẫn bám riết không rời, càng lúc càng trở nên hung hãn. Hắn ta g���m lên, tiếng đại đao xé gió, bổ thẳng vào Tô Lam, tạo ra một luồng sát khí kinh hoàng. “Các ngươi đừng hòng thoát! Dám phá hỏng chuyện tốt của Huyết Ma Giáo ta, phải chết!” Giọng hắn khàn đặc, tràn đầy sự giận dữ. Hắn biết, việc Tần Mặc phá hủy Huyết Ảnh Mê Trận là một đòn giáng mạnh vào uy tín và kế hoạch của Giáo chủ, và hắn phải trả thù bằng mọi giá. Hắn không thể để Tần Mặc và đồng bọn mang theo bất kỳ bí mật nào ra khỏi U Minh Cốc. Sự tức giận và truy đuổi không ngừng của Huyết Đao Khách nhấn mạnh tầm quan trọng của hệ thống khai thác âm khí đối với Huyết Ma Giáo và sự phụ thuộc của chúng vào nó.
Tần Mặc dùng Vô Danh Kiếm mở đường, không phải để chém giết, mà để đẩy lùi các đòn tấn công, tạo ra khoảng trống cho đồng đội. Hắn cảm nhận được sự run rẩy của Vô Danh Kiếm trong tay, nó cũng đang kiệt sức, nhưng vẫn kiên cường cùng hắn chiến đấu. Hắn biết, họ không thể tiếp tục chiến đấu theo cách này. Hắn cần một chiến lược, một cách để thoát khỏi vòng vây của Huyết Đao Khách.
Đột nhiên, Lục Vô Trần, dù suy yếu, vẫn cố gắng ngẩng đầu lên, ánh mắt y nhìn về phía Tần Mặc. “Tần Mặc… ta… ta phải nói… ngay bây giờ…” Giọng y yếu ớt, đứt quãng, nhưng tràn đầy sự cấp bách. “Trong những cổ thuật này… khi bị giam cầm… ta đã phân tích cấu trúc của ‘Huyết Ảnh Mê Trận’… và cả ‘Trái Tim Hắc Ám’… Ta thấy một mạch ngầm âm khí… một mạng lưới phức tạp… của sự tha hóa và hấp thụ linh hồn… Chúng không chỉ đơn thuần là thu thập tà khí… mà là chuyển hóa… ý chí tồn tại… thành năng lượng thăng tiên cực đoan…”
Tần Mặc tập trung lắng nghe, ánh mắt hắn sáng lên. Hắn biết, Lục Vô Trần đang nói đến điều cốt lõi. “Mạch ngầm âm khí?”
“Đúng vậy… nó như một huyết mạch… chảy khắp U Minh Cốc… hấp thụ mọi thứ… biến đổi mọi thứ… Nhưng ta đã phát hiện ra… một điểm nút… huyết tà…” Lục Vô Trần nói, cố gắng giải thích một cách rõ ràng nhất có thể. “Nó không phải là một pháp trận lớn… mà là một trung tâm vận hành nhỏ… một điểm hội tụ của tất cả các luồng âm khí… được che giấu rất kỹ… trong một khu vực cổ xưa hơn… nó như là trái tim thật sự… của hệ thống khai thác âm khí của chúng…”
“Điểm nút huyết tà?” Tần Mặc lặp lại, ánh mắt hắn lóe lên tia sáng của sự hiểu biết. Hắn cảm nhận được sự đúng đắn trong lời nói của Lục Vô Trần. Đó là một khái niệm hoàn toàn mới, nhưng lại vô cùng hợp lý. Khả năng của Lục Vô Trần trong việc phân tích cổ thuật và phát hiện điểm yếu cho thấy tầm quan trọng của tri thức trong cuộc chiến này, không chỉ là sức mạnh.
“Đúng vậy!” Lục Vô Trần khẳng định, dường như tìm lại được chút sức lực. “Nếu bị tấn công đúng cách… theo một phương pháp nhất định… sử dụng sự xung đột của các luồng ý chí… nó có thể gây ra phản ứng dây chuyền… phá hủy một phần lớn hệ thống khai thác âm khí của Huyết Ma Giáo… thậm chí… có thể làm lung lay cả ‘Trái Tim Hắc Ám’…”
Tô Lam, đang chặn đứng một đòn tấn công từ Huyết Đao Khách, nghe thấy lời Lục Vô Trần, đôi mắt nàng trợn tròn kinh ngạc. “Phản ứng dây chuyền? Vậy là chúng ta có thể phá hủy căn cơ của chúng sao?” Nàng thì thầm, giọng nàng đầy sự hứng khởi và hy vọng.
“Chúng ta phải thoát ra khỏi đây trước đã!” Huyết Đao Khách gầm lên, hắn cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của Tần Mặc và Tô Lam, sự hy vọng mới chớm nở, điều này khiến hắn càng thêm điên tiết. Hắn vung đại đao, ép Tô Lam lùi lại.
Tần Mặc nhìn Lục Vô Trần, ánh mắt hắn đầy kiên định. “Ngươi chắc chắn chứ? Ngươi có thể chỉ dẫn cho ta cách làm điều đó không?”
Lục Vô Trần gật đầu khó nhọc. “Ta đã ghi nhớ… cấu trúc của nó… và cách vô hiệu hóa… nhưng ta cần thời gian để hồi phục… và một môi trường yên tĩnh hơn để giải thích…” Y cố gắng phác thảo vội vàng một bản đồ đơn giản trên nền đất ẩm ướt bằng ngón tay, vẽ những đường nét phức tạp mà chỉ có một trí giả như y mới có thể hiểu được. “Nó nằm ở phía Bắc… sâu hơn trong Hang Động Cửu U… gần một mạch linh tuyền bị tha hóa…”
Tần Mặc gật đầu, hắn nhanh chóng ghi nhớ những đường nét phức tạp đó vào tâm trí. Hắn hiểu, đây là một cơ hội vàng. Một điểm yếu trong hệ thống khai thác âm khí của Huyết Ma Giáo được Lục Vô Trần phát hiện sẽ là mục tiêu chiến lược tiếp theo, cho thấy Huyết Ma Giáo không phải bất khả chiến bại và có thể bị phá hủy từ bên trong.
“Được rồi! Chúng ta sẽ đi hướng đó!” Tần Mặc quyết đoán, hắn dùng Vô Danh Kiếm tạo ra một khe hở trong vòng vây của Thiết Kỵ. “Hắc Phong, chạy nhanh nhất có thể! Tô Lam, chặn hậu!”
Hắc Phong gầm nhẹ một tiếng, thể hiện sự hiểu ý. Nó cõng Lục Vô Trần, lao đi như một cơn gió đen. Tô Lam không chút do dự, nàng xoay người, Vô Ảnh Kiếm của nàng hóa thành hàng vạn luồng kiếm khí, tạo thành một bức tường sắt thép, chặn đứng Huyết Đao Khách và đám Thiết Kỵ đang điên cuồng truy đuổi. Tần Mặc chạy bên cạnh Hắc Phong, thỉnh thoảng quay lại, dùng Vô Danh Kiếm chặn những đòn tấn công suýt trúng.
Huyết Đao Khách gầm lên giận dữ, ánh mắt hắn đỏ rực như máu. “Chạy đi! Các ngươi không thoát được đâu! Ta sẽ băm vằm c��c ngươi thành từng mảnh!” Hắn ta cảm thấy một mối đe dọa lớn đang hiện hữu. Phản ứng dây chuyền nếu điểm yếu bị tấn công đúng cách có thể dẫn đến một biến cố lớn, thay đổi cục diện chiến trường và ảnh hưởng đến toàn bộ U Minh Cốc, thậm chí cả Vực Sâu Vô Định. Hắn phải ngăn chặn chúng bằng mọi giá.
Trong bóng tối dày đặc của U Minh Cốc, tiếng bước chân vội vã, tiếng kiếm khí va chạm, và tiếng gầm gừ giận dữ của Huyết Đao Khách dần xa. Mùi mồ hôi và căng thẳng hòa quyện trong không khí lạnh lẽo. Tần Mặc, Tô Lam, Hắc Phong và Lục Vô Trần đang chạy đua với thời gian, với sinh mệnh, và với một bí mật có thể thay đổi số phận của cả Huyền Vực. Cuộc hành trình của họ, giờ đây, không chỉ là tìm kiếm sự cân bằng, mà còn là một cuộc tấn công chiến lược vào tận gốc rễ của sự tha hóa.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.