Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 718: Tiếng Vọng Của Bản Chất: Xoa Dịu Tà Ảnh

Tần Mặc đứng vững giữa vòng vây đỏ máu, mỗi hơi thở đều nặng nhọc như gánh vác cả một ngọn núi. Vô Danh Kiếm trong tay hắn rung lên bần bật, ánh sáng yếu ớt của nó chực tắt lịm dưới sức ép của hàng trăm Huyết Đao Ảnh. Chúng lao đến hắn không ngừng, mỗi lưỡi đao ảo ảnh đều mang theo một lời nguyền rủa, một tiếng than khóc của vạn vật bị tha hóa. Cảm giác tuyệt vọng và nỗi thống khổ không dứt của những linh hồn binh khí bị vặn vẹo từ Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị dội thẳng vào tâm trí hắn, như những mũi kim độc ghim sâu vào tận linh hồn. Hình ảnh Đao Hồn khổng lồ, điên loạn và đau đớn mà hắn từng chứng kiến trong tầm nhìn quá khứ, hiện rõ mồn một trước mắt, là lời nhắc nhở tàn khốc về hậu quả của sự truy cầu thăng tiên mù quáng.

“Không thể gục ngã… Nỗi đau này… không thể để nó tiếp diễn.” Tần Mặc thầm nhủ, giọng hắn khản đặc, hòa vào tiếng gào thét của mê trận. Linh lực trong cơ thể hắn đã cạn kiệt đến cùng cực, cơ bắp co rút vì mệt mỏi, mỗi động tác né tránh đều là một sự gắng gượng tột độ. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự giằng xé giữa bản chất ban đầu và sự cưỡng ép tàn bạo đang giày vò những Huyết Đao Ảnh này. Hắn biết, sâu thẳm bên trong chúng, vẫn còn tồn tại một tia hy vọng mong manh về sự giải thoát, một tiếng gọi yếu ớt của bản nguyên. “Chúng cũng từng có bản chất của riêng mình. Phải tìm ra nó!”

Mùi máu tanh, lưu huỳnh nồng nặc và khí độc từ Huyết Ảnh Mê Trận đã len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu của Tần Mặc, khiến đầu óc hắn quay cuồng. Nhưng trong cơn hỗn loạn tột cùng ấy, đôi mắt đen láy của hắn vẫn ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường. Hắn không còn chỉ phòng thủ một cách bản năng, mà bắt đầu lắng nghe sâu hơn, không chỉ bằng thính giác phàm tục, mà bằng cả linh hồn. Hắn nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, bỏ qua sự tấn công vật lý rát buốt da thịt, tập trung toàn bộ ý niệm vào việc 'lắng nghe' và 'giao tiếp' với từng rung động của Huyết Đao Ảnh. Hắn cảm nhận được sự khát khao 'chém' của chúng, nhưng khát khao đó đã bị bóp méo thành sự hủy diệt vô nghĩa, bị nhuộm đen bởi tà khí của Huyết Ma Giáo.

Một Huyết Đao Ảnh mang hình thù một con mãnh thú cổ xưa đã hóa đá, nhưng giờ lại vặn vẹo trong sự điên loạn, gầm gừ lao tới. Lưỡi đao ảo ảnh của nó chém xuống như muốn xé toang không gian, mang theo tiếng rít gào của một ý chí đã bị bẻ cong. Tần Mặc xoay người né tránh, luồng tà khí lạnh lẽo lướt qua mặt hắn, mang theo mùi máu và sự mục rữa kinh tởm. Hắn nghe thấy tiếng rên rỉ, tiếng than khóc của con thú bị săn đuổi, tiếng gào thét của thanh binh khí bị ép buộc tàn sát đồng loại, tiếng thét của một mảnh linh hồn bị xé nát. Chúng không ngừng thì thầm trong tâm trí hắn, như một bản giao hưởng của nỗi thống khổ. “Giải thoát… Cứu rỗi… Đau khổ…” Tiếng vọng bi thương ấy vang vọng không ngừng nghỉ, như muốn kéo Tần Mặc chìm sâu vào hố đen của sự tuyệt vọng. Hắn biết, đây không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là một cuộc chiến với chính những nỗi đau của Huyền Vực, một cuộc chiến với sự tha hóa đã ăn sâu vào cốt lõi của vạn vật.

Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc vung lên, không phải để chém giết, mà để đẩy lùi, để tạo ra khoảng trống mong manh. Hắn cố gắng không làm tổn thương vĩnh viễn những Huyết Đao Ảnh này, vì hắn biết, sâu thẳm bên trong chúng, vẫn còn tồn tại một tia hy vọng mong manh về sự giải thoát. Năng lực “nghe ý chí tồn tại” của hắn không cho phép hắn nhắm mắt làm ngơ trước nỗi đau của chúng. Đây là một thách thức lớn hơn bất kỳ trận chiến nào hắn từng trải qua, một trận chiến đòi hỏi không chỉ sức mạnh mà còn cả sự thấu cảm. Hắn phải chiến đấu không chỉ để sống sót, mà còn để giữ vững niềm tin, để không bị cuốn vào vòng xoáy của sự thù hận và tuyệt vọng mà Huyết Ma Giáo đang cố gắng gieo rắc. Đây không chỉ là một thử thách về sức mạnh, mà còn là một thử thách về ý chí, một cuộc chiến nội tâm giữa sự trắc ẩn và bản năng sinh tồn.

Mỗi đòn đánh của Huyết Đao Ảnh mang theo sự tuyệt vọng của một ý chí bị vặn vẹo, và Tần Mặc cảm nhận được chúng như những vết cắt vào chính linh hồn mình. Nhưng chính trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt bừng tỉnh một ý niệm. Hắn không thể tiêu diệt sự đau khổ này bằng bạo lực. Hắn phải xoa dịu nó, phải thức tỉnh nó. Hắn hít sâu một hơi, nén lại cơn đau nhức toàn thân, bỏ qua sự cạn kiệt linh lực đang gặm nhấm, và mở rộng toàn bộ ý thức của mình. Một luồng năng lượng vô hình, không phải linh lực hay chân nguyên, mà là ý niệm thuần túy của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, bắt đầu lan tỏa từ cơ thể Tần Mặc. Nó không mang theo sát khí hay ý đồ chiến đấu, mà chỉ là một làn sóng bình yên, một lời hứa không lời đến những Huyết Đao Ảnh đang bao vây. Hắn muốn chúng cảm nhận được rằng có một con đường khác, một con đường không cần phải tiếp tục nỗi đau này. Hắn tin rằng, nếu hắn có thể làm suy yếu ý chí tà ác đang điều khiển chúng, hắn có thể tìm ra một cách để phá giải Huyết Ảnh Mê Trận này, không chỉ cho riêng mình mà còn cho đồng đội.

Hắn thi triển "Vạn Vật Giao Cảm", một kỹ năng bẩm sinh mà hắn đã dày công tu luyện, nhưng chưa bao giờ dùng ở một cấp độ sâu sắc và nguy hiểm đến vậy. Ánh sáng đỏ máu của mê trận vẫn bao trùm, sương mù độc hại vẫn cuồn cuộn, nhưng trong khoảnh khắc đó, Tần Mặc không còn thấy những lưỡi đao hung tợn đang bổ tới, mà là những ý chí vặn vẹo, bị xiềng xích bởi tà khí, bị bóp méo bởi khát vọng thăng cấp mù quáng của kẻ khác. Hắn cảm nhận được khát khao 'chém' của chúng, bản chất vốn có của một binh khí, nhưng khát khao đó đã bị biến chất, bị tha hóa thành sự hủy diệt vô nghĩa.

Tần Mặc không nói thành lời, nhưng ý niệm của hắn vang vọng trong không gian Huyết Ảnh Mê Trận, chạm đến từng sợi ý chí của Huyết Đao Ảnh: “Ta nghe thấy nỗi đau của các ngươi. Các ngươi là binh khí, được tạo ra để phục vụ, để bảo vệ, để cắt xẻ đúng mục đích, không phải để bị vặn vẹo trong sự điên loạn. Các ngươi muốn trở nên mạnh mẽ, nhưng không phải bằng cách quên đi bản chất. Hãy nhớ lại mình là gì, nhớ lại khát vọng ban đầu trước khi bị ép buộc ‘thăng cấp’, trước khi bị nhuộm đen bởi sự cưỡng ép của kẻ khác.” Ý niệm đó không mang tính ra lệnh, mà là sự gợi nhắc dịu nhẹ, một tiếng gọi về bản nguyên. Nó như một tia sáng xuyên qua màn đêm u tối, một giọt nước mát lành thấm vào sa mạc khô cằn của những linh hồn bị giam cầm.

Luồng năng lượng vô hình của Tần Mặc lan tỏa, chạm vào từng Huyết Đao Ảnh. Ban đầu, chúng vẫn hung hãn, vẫn gầm gừ, nhưng sau đó, một sự bối rối hiện rõ trong ánh mắt đỏ máu của chúng. Những lưỡi đao ảo ảnh đang lao tới đột nhiên chững lại giữa không trung, như thể bị một lực vô hình níu giữ. Tiếng gầm rú của chúng chuyển thành những tiếng rên rỉ yếu ớt, mang theo sự đau đớn và tuyệt vọng đã bị chôn vùi từ lâu. Chúng chao đảo, như những con rối bị cắt đứt dây. Nỗi đau của bản chất bị phản bội, bị ép buộc, bỗng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đánh thức những ký ức mơ hồ về một thời bản nguyên, một thời không bị tha hóa.

Một số Huyết Đao Ảnh, vốn mang hình dạng của những thanh kiếm cổ xưa, bắt đầu run rẩy dữ dội. Ánh sáng đỏ máu bao quanh chúng lập lòe, như ngọn nến trước gió. Chúng không còn hướng về phía Tần Mặc nữa, mà quay cuồng trong sự giằng xé nội tâm. Một Huyết Đao Ảnh mang hình dáng đại đao, vốn đang gầm gừ điên cuồng, bỗng nhiên xoay chuyển, lưỡi đao chém phập vào một Huyết Đao Ảnh hình mũi tên đang bay ngang qua. Không phải là tấn công đồng loại theo lệnh, mà là một hành động tự hủy diệt, một sự giải thoát khỏi xiềng xích. Tiếng rên rỉ đau đớn vang lên, rồi Huyết Đao Ảnh hình mũi tên tan biến trong một làn khói đỏ nhạt, nhẹ nhàng như một lời tạ lỗi.

Cảnh tượng hỗn loạn tiếp diễn. Hàng chục, rồi hàng trăm Huyết Đao Ảnh bắt đầu quay sang tấn công lẫn nhau, nhưng không phải bằng sự hung hãn mù quáng như lúc trước, mà bằng sự tuyệt vọng và giận dữ hướng về chính bản thân chúng. Những tiếng gầm rú điên loạn giờ đây xen lẫn những tiếng rên rỉ ai oán, tiếng va chạm của những lưỡi đao ảo ảnh không còn mang theo sát khí kinh người, mà là âm thanh của sự tự giải thoát, của những linh hồn đang cố gắng thoát khỏi xiềng xích tà ác. Một số khác không tấn công, mà chỉ đứng bất động, ánh mắt đỏ máu dần chuyển sang màu tro tàn, rồi chúng tự động tan biến vào hư vô, như những giấc mộng tàn phai. Sương mù độc hại vẫn còn đó, mùi máu và lưu huỳnh vẫn nồng nặc, nhưng cảm giác lạnh lẽo bao trùm Tần Mặc dường như có chút ấm lên từ sự thấu hiểu, từ tia hy vọng mong manh về sự cứu rỗi. Vòng vây của Huyết Đao Ảnh lỏng lẻo dần, một con đường, dù nhỏ hẹp và chông gai, đã được mở ra giữa biển máu của mê trận. Tần Mặc thở phào, nhưng sự cạn kiệt linh lực và nỗi đau thấu tâm can vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là ý chí của hắn, giờ đây, càng thêm kiên cường.

Trong một không gian khác của Huyết Ảnh Mê Trận, nơi kiếm ý tàn bạo và những ảo ảnh vặn vẹo từ chính công pháp của Thanh Vân Tông đang gào thét, Tô Lam đang chiến đấu hết sức mình. Thanh kiếm cổ trong tay nàng vung lên như một dải lụa bạc, từng chiêu thức đều tinh xảo và mạnh mẽ, nhưng linh lực trong đan điền đã cạn kiệt đến mức đáng báo động. Mái tóc đen dài của nàng đã sổ tung, khuôn mặt thanh tú lấm lem mồ hôi và bụi bẩn, nhưng đôi mắt phượng vẫn ánh lên sự kiên định không gì lay chuyển. Những Huyết Đao Ảnh phản chiếu kiếm ý của cô, với những chiêu thức tàn bạo và biến chất, không ngừng tấn công, như muốn bóp nghẹt ý chí của nàng. “Trận pháp này… quá tà dị!” Nàng nghiến răng, cố gắng giữ vững phòng tuyến.

Lúc này, nàng cảm thấy một sự chấn động mạnh mẽ lan khắp Huyết Ảnh Mê Trận. Không phải là một sự rung chuyển vật lý, mà là một sự nhiễu loạn sâu sắc trong bản chất của trận pháp. Những Huyết Đao Ảnh trước mặt cô, vốn đang hung hãn áp đảo, đột nhiên dao động, trở nên chậm chạp và mất phương hướng. Ánh mắt đỏ máu của chúng lập lòe, như những ngọn lửa sắp tắt. Chúng không còn giữ được sự sắc bén và phối hợp ăn ý như trước, mà trở nên lúng túng, thậm chí có vài con còn tự chém vào nhau trong cơn hoảng loạn.

“Chuyện gì đang xảy ra? Trận pháp… nó đang suy yếu!” Tô Lam thốt lên, trong lòng vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Nàng không hiểu nguyên nhân, nhưng trực giác của một kiếm khách lão luyện mách bảo nàng đây là cơ hội. Nàng nắm bắt lấy khoảnh khắc quý giá ấy, dồn chút linh lực cuối cùng vào thanh kiếm cổ. Một chiêu kiếm cực mạnh, "Lạc Diệp Vô Ngân", được tung ra, không phải là những nhát chém mạnh mẽ mà là một luồng kiếm khí xoáy tròn, nhẹ nhàng nhưng sắc bén như vô số cánh lá rơi. Nó phá tan vài Huyết Đao Ảnh đang dao động, tạo ra một khe hở lớn trong vòng vây.

Cùng lúc đó, trong một đấu trường tựa như địa ngục, nơi những quái vật biến dị từ Vực Sâu gầm gừ, Hắc Phong đang chiến đấu trong tuyệt vọng. Bộ lông đen tuyền của nó lấm lem máu và bùn, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ hung tợn. Nó đã bị áp đảo bởi số lượng và sự tàn bạo của kẻ thù, nhưng bản năng sinh tồn của một thần thú không cho phép nó gục ngã. Mỗi cú vồ, mỗi tiếng gầm đều mang theo sức mạnh nguyên thủy và sự bất khuất. Bỗng nhiên, những quái vật Vực Sâu xung quanh nó cũng trở nên hỗn loạn. Chúng gầm gừ bối rối, ánh mắt điên loạn chớp tắt, và những đòn tấn công của chúng không còn phối hợp nhịp nhàng nữa. Áp lực nặng nề đè lên Hắc Phong bỗng chốc yếu đi.

Một làn sóng ý niệm mạnh mẽ, quen thuộc, tràn ngập sự thấu hiểu và kiên định, vang vọng trong tâm trí Hắc Phong, như một tiếng gọi từ Tần Mặc. Nó không phải là một mệnh lệnh, mà là một sự định hướng, một chỉ dẫn rõ ràng. Hắc Phong, với trí tuệ vượt trội của thần thú, ngay lập tức nhận ra đó là tín hiệu của chủ nhân. Nó gầm lên một tiếng dài, tiếng gầm vang vọng khắp không gian méo mó của mê trận, chứa đựng cả sự cảnh giác và niềm hy vọng. Nó dồn hết sức lực, lao về phía khe hở mà Tần Mặc đã tạo ra, không chút do dự, theo bản năng hướng về phía tín hiệu của hắn. Tiếng gầm của Hắc Phong như một lời khẳng định, một tuyên ngôn về sự không ngừng nghỉ của ý chí, ngay cả trong chốn hỗn mang.

Sương mù độc hại vẫn bao trùm, không khí vẫn lạnh lẽo cắt da, nhưng Huyết Ảnh Mê Trận đang thực sự sụp đổ. Từng mảnh của nó nứt ra, vỡ vụn như những tấm gương bị đập tan. Ánh sáng đỏ máu chớp tắt dữ dội, rồi dần nhạt nhòa, để lộ ra những mảng tối tăm của U Minh Cốc. Những luồng tà khí cuồng loạn tan rã, mang theo mùi lưu huỳnh và máu tanh dần bay đi, thay vào đó là mùi ẩm mốc, đất đá và hơi lạnh từ sâu thẳm lòng đất.

Ở rìa trận pháp đang tan rã, nơi những mảnh vỡ của ảo ảnh rơi xuống như những cánh hoa đỏ máu, Tần Mặc lảo đảo bước ra. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng giờ đây đã kiệt sức đến cực điểm, lấm lem bụi bẩn và những vết cắt nhỏ. Vô Danh Kiếm trong tay hắn vẫn run rẩy bần bật, nhưng đôi mắt đen láy của hắn vẫn kiên định, ánh lên một tia hy vọng mong manh giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng vừa qua. Hắn thở dốc, từng hơi thở đều mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng là sự kiên cường phi thường.

Ngay sau đó, Tô Lam cũng xuất hiện, vẻ mặt nàng đầy kinh ngạc và một chút thán phục. Nàng nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời, như thể đang nhìn một kỳ tích. “Tần Mặc, ngươi… ngươi đã làm gì? Trận pháp… nó đang sụp đổ!” Giọng nàng không giấu được s�� kinh ngạc. Nàng, một kiếm khách lừng danh, đã chiến đấu với toàn bộ sức lực và trí tuệ, nhưng vẫn không thể phá giải được trận pháp tà dị này một cách triệt để. Vậy mà Tần Mặc, bằng một cách nào đó, đã làm được điều không tưởng.

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền lấm lem bùn đất và máu khô, cũng lao tới bên cạnh Tần Mặc, nó gầm gừ một tiếng trầm đục, như một lời chào hỏi và cũng là một sự xác nhận. Nó dụi đầu vào chân hắn, thể hiện sự trung thành và nhẹ nhõm khi thoát khỏi hiểm cảnh. Ba người, một con, đã tái hợp, nhưng bầu không khí vẫn nặng trĩu. Lục Vô Trần vẫn biệt tăm. Tần Mặc cảm thấy một sự lo lắng dâng trào trong lòng. Mê trận đã suy yếu, nhưng không có nghĩa là hiểm nguy đã qua.

Từ trung tâm trận pháp, nơi tà khí vẫn còn cuồn cuộn, một tiếng gầm giận dữ vang lên, chấn động cả U Minh Cốc. Đó là Huyết Đao Khách, kẻ đã điều khiển Huyết Ảnh Mê Trận. “Hừ! Không ngờ lại có kẻ có thể phá giải Huyết Ảnh Mê Trận của ta bằng cách này! Ngươi là ai? Ngươi đã làm gì với những Huyết Đao ���nh của ta?!” Giọng hắn khàn đặc, đầy sát khí và sự tức giận tột độ, nhưng ẩn chứa trong đó là một chút ngạc nhiên và cảnh giác. Hắn không thể tin được rằng một trận pháp tinh vi như vậy, được xây dựng dựa trên sự tha hóa của vạn vật và ý chí bị bẻ cong, lại có thể bị phá giải bởi một kẻ không dùng bạo lực. Đây là một điều chưa từng xảy ra trong lịch sử của Huyết Ma Giáo.

Huyết Đao Khách, với thân hình vạm vỡ, cao lớn và khuôn mặt dữ tợn với vết sẹo lớn, đứng đó, đôi mắt nhỏ hẹp ánh lên sự hoài nghi và giận dữ. Hắn không ngờ rằng Tần Mặc lại có một năng lực ngoại lai đến vậy, một năng lực mà hắn chưa từng đối phó. Đây là một biến số lớn, có thể làm thay đổi toàn bộ kế hoạch của hắn và của Huyết Ma Giáo. Trận pháp bị phá vỡ không hoàn toàn mà chỉ bị suy yếu và tan rã từng phần, cho thấy Huyết Ma Giáo vẫn còn mạnh và có thể tái lập tấn công hoặc có những trận pháp khác đang chờ đợi.

Cả ba cùng nhau lao ra khỏi trận pháp đang tan rã, tìm nơi ẩn nấp tạm thời trong địa hình hiểm tr��� của U Minh Cốc. Những tảng đá lởm chởm, những hốc đá sâu thẳm, những gốc cây cổ thụ mục nát, tất cả đều trở thành nơi ẩn náu tạm thời. Tần Mặc, dù kiệt sức, vẫn cố gắng tập trung ý chí, gửi đi một tín hiệu mạnh mẽ, một lời gọi vô thanh, cố gắng tìm kiếm Lục Vô Trần. Sự mất tích của Lục Vô Trần là một mối lo ngại lớn, bởi với tri thức uyên bác của mình, anh có thể đang đối mặt với một cạm bẫy đặc biệt nguy hiểm, một cạm bẫy không chỉ nhắm vào thân thể mà còn vào chính ý chí và tri thức của anh. U Minh Cốc vẫn còn đầy rẫy hiểm nguy, và cuộc hành trình của họ, dù đã vượt qua một cửa ải, vẫn còn vô vàn chông gai phía trước.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free