Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 723: Vết Sẹo Của Chiến Thắng: Tiếng Vọng Từ Quá Khứ

Tiếng gầm giận dữ của Huyết Đao Khách xé toạc không gian ngột ngạt của Hầm Ngục Huyết Giáo, hòa lẫn với tiếng kim loại va chạm chan chát và tiếng kêu gào ai oán đang dần yếu ớt của Linh Hồn Ai Oán. Luồng huyết khí cuồng bạo từ đại đao của hắn ta như một cơn hồng thủy, lao thẳng vào Tần Mặc. Tường đá đen thô kệch xung quanh rung lên bần bật, những xiềng xích bằng sắt gỉ sét va vào nhau loảng xoảng như tiếng cười chế giễu của tử thần. Mùi máu tươi nồng nặc, hòa quyện với hơi thở tanh tưởi của ma khí và mùi đất ẩm mục nát, tạo thành một bầu không khí đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng le lói.

“Ngươi dám! Kẻ phàm tục như ngươi dám can thiệp vào bí thuật của Thiên Diệu Tôn Giả ban cho ta ư?!” Huyết Đao Khách gầm lên, đôi mắt nhỏ hẹp của hắn ta đỏ ngầu sát khí. Thân hình vạm vỡ, cao lớn của hắn ta như một ngọn núi đen sẫm, mỗi cú vung đao đều mang theo sức mạnh long trời lở đất, không gian xung quanh như bị xé toạc. Huyết khí từ thanh đại đao khổng lồ của hắn không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn thấm đẫm một loại ý chí tha hóa, cố gắng ăn mòn ý chí của Tần Mặc.

Tần Mặc né tránh đòn công kích hiểm ác, Vô Danh Kiếm trong tay hắn phát ra ánh sáng lung linh, nhưng không phải là ánh sáng hủy diệt. Hắn gầm lên một tiếng, không phải vì tức giận, mà là một lời tuyên thệ đanh thép, một sự kiên định không gì lay chuyển được. “Ta không cho phép ngươi hủy hoại thêm bất cứ linh hồn nào!”

Hắn không chỉ chống lại Huyết Đao Khách bằng kiếm chiêu, mà còn dùng toàn bộ năng lực "ý chí tồn tại" của mình để thâm nhập vào tầng sâu nhất của Linh Hồn Ai Oán. Tiếng kêu gào của nó, ban đầu là nỗi đau đớn tột cùng, giờ đây lại mang thêm một chút lay động, một chút ngạc nhiên. Tần Mặc cảm nhận được rằng, sâu thẳm bên trong khối năng lượng ai oán đang bị giam cầm, có một bản chất nguyên thủy, một "vật tính" thuần khiết đang khao khát được trở về với hư vô, được an nghỉ, chứ không phải bị kéo lê trong vòng xoáy bất tận của sự tha hóa. Hắn không muốn phá hủy nó, hắn muốn giúp nó tìm thấy sự cân bằng, tìm thấy sự giải thoát chân chính.

"Cẩn thận, Mặc! Hắn ta mạnh hơn chúng ta nghĩ!" Tô Lam vung kiếm, thanh kiếm của nàng như một dải lụa xanh sắc bén, chặn đứng ba luồng Huyết Đao Ảnh đang xông thẳng về phía Tần Mặc. Nàng hiểu Huyết Đao Khách đang cố gắng phân tán sự chú ý của Tần Mặc, không cho hắn cơ hội tập trung vào Linh Hồn Ai Oán. Ánh mắt phượng của nàng lóe lên sự quyết đoán, mỗi đường kiếm đều mang theo uy lực kinh người, nhưng nàng cũng cảm nhận được sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể. Những Huyết Đao Ảnh này không phải là những kẻ yếu ớt thông thường, chúng được tẩm bổ bằng huyết khí và ý chí tàn bạo của Huyết Đao Khách, mỗi đòn tấn công đều mang theo hơi thở tử vong.

Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm lên một tiếng uy dũng, thân hình khổng lồ của nó lao vào đám Huyết Đao Ảnh như một cơn lốc xoáy. Móng vuốt sắc nhọn của nó xé toạc không khí, hàm răng nanh khổng lồ nghiến nát những cái bóng mờ ảo. Nó không màng hiểm nguy, chỉ một lòng bảo vệ Tần Mặc. Bất chợt, một Huyết Đao Ảnh tinh ranh lướt qua hàng phòng thủ của Tô Lam, lao thẳng về phía Tần Mặc. Hắc Phong không hề do dự, nó gầm lên một tiếng chói tai, dùng cả thân mình che chắn cho Tần Mặc. Thanh đại đao của Huyết Đao Khách, mang theo toàn bộ sức mạnh phẫn nộ, không chỉ nhắm vào Tần Mặc mà còn xuyên qua lớp phòng vệ yếu ớt của Hắc Phong, để lại một vết thương chí mạng trên vai nó. Tiếng hú đau đớn của Hắc Phong vang vọng, nhưng nó vẫn kiên cường đứng vững, thân hình khổng lồ che chở cho Tần Mặc.

"Hắc Phong!" Tần Mặc hét lên, một nỗi đau thấu xương tràn ngập tâm trí hắn. Hắn cảm nhận rõ ràng 'ý chí tồn tại' của Hắc Phong đang suy yếu, nhưng vẫn kiên cường bảo vệ hắn.

Lục Vô Trần, khuôn mặt khắc khổ càng trở nên lo lắng, lùi lại một chút, bắt đầu vận dụng linh lực. "Tà khí đang lan rộng, pháp trận sắp vỡ!" Y nhận ra rằng hành động của Tần Mặc, cùng với sự phẫn nộ của Huyết Đao Khách, đã đẩy pháp trận giam cầm Linh Hồn Ai Oán đến bờ vực sụp đổ. Những vết nứt rạn bắt đầu xuất hiện trên các khối huyết thạch khổng lồ, nơi tà khí cuồn cuộn trào ra như những con rắn độc.

Tần Mặc không màng đến vết thương của Hắc Phong ngay lập tức, hắn biết rằng nếu không xử lý Huyết Đao Khách và Linh Hồn Ai Oán, tất cả sẽ vô ích. Hắn truyền một luồng 'ý chí tồn tại' trấn an vào Hắc Phong, sau đó, Vô Danh Kiếm trong tay hắn bắt đầu biến đổi. Không phải là những chiêu thức kiếm pháp hoa mỹ, mà là những đường kiếm đơn giản nhưng chứa đựng một sức mạnh ý chí vô hình. Hắn không tấn công, hắn "chạm".

Hắn chạm vào những sợi tà khí cuồn cuộn từ đại đao của Huyết Đao Khách, chạm vào những Huyết Đao Ảnh đang lao tới, và quan trọng nhất, hắn chạm vào Linh Hồn Ai Oán. Hắn không phá hủy, mà là "thanh lọc". Hắn dùng ý chí của mình như một dòng nước trong, cuốn trôi đi lớp bùn nhơ của sự tha hóa, cố gắng khôi phục lại bản chất ban đầu của nó.

Linh Hồn Ai Oán, vốn là một Cổ Phù Linh cổ xưa, đã bị "khai linh" quá mức và bị bẻ cong ý chí trong Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị. Giờ đây, khi Tần Mặc chạm vào nó, nó không còn là tiếng kêu gào đau đớn nữa. Thay vào đó, một luồng ký ức mơ hồ, những mảnh vụn của một vật tính đã bị lãng quên, từ từ hiện lên trong tâm trí Tần Mặc. Đó là ký ức về một vật phẩm thần kỳ, mang trong mình sự cân bằng nguyên thủy của vạn vật, trước khi bị dục vọng "thăng tiên" bóp méo. Nó khao khát được nghỉ ngơi, khao khát được trở về với cát bụi, không phải là sự hủy diệt, mà là sự hoàn nguyên.

Huyết Đao Khách, cảm nhận được sự thay đổi trong Linh Hồn Ai Oán, càng trở nên điên cuồng. "Ngươi... ngươi đang làm gì?! Ngươi không thể chạm vào nó! Đó là cấm kỵ! Cấm kỵ của Thiên Diệu Tôn Giả!" Hắn ta vung đại đao một cách vô định, tạo ra những luồng huyết khí hỗn loạn, không còn chút bài bản nào. Hắn ta không thể hiểu được hành động của Tần Mặc, bởi vì trong thế giới của hắn, sức mạnh là để hủy diệt, là để chiếm đoạt, chứ không phải là để "thanh lọc" hay "giải thoát".

Tần Mặc không trả lời. Hắn chỉ tập trung, toàn bộ tâm trí hắn như hòa vào Linh Hồn Ai Oán. Hắn truyền cho nó một lựa chọn: không phải là sống hay chết, mà là "nghỉ ngơi" hay "tiếp tục bị giam cầm". Hắn cho nó quyền được là chính nó, quyền được lựa chọn con đường của riêng mình, dù đó là con đường dẫn đến hư vô.

Dưới tác động của Tần Mặc, cùng với sự cuồng loạn của Huyết Đao Khách, pháp trận giam cầm bắt đầu sụp đổ nhanh chóng. Những khối huyết thạch nứt toác, tà khí trào ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng đồng thời, từ trung tâm của Linh Hồn Ai Oán, một tia sáng yếu ớt nhưng thuần khiết bắt đầu lóe lên. Đó là ánh sáng của sự thanh thản, của sự chấp nhận, của một ý chí tồn tại đã tìm thấy sự cân bằng. Nó không phải là ánh sáng của linh lực, cũng không phải là ánh sáng của thăng tiên, mà là ánh sáng của sự... giải thoát.

Tia sáng đó bùng lên một khoảnh khắc ngắn ngủi, soi rọi cả Hầm Ngục tối tăm, khiến Huyết Đao Khách phải nheo mắt lại. Rồi, nó tan biến vào hư không, mang theo Linh Hồn Ai Oán, không còn một chút tà khí hay ai oán nào. Cổ Phù Linh cổ xưa đó, cuối cùng cũng đã tìm thấy sự an nghỉ.

Cùng lúc đó, pháp trận hoàn toàn sụp đổ, những khối huyết thạch nổ tung, bắn ra những mảnh vỡ sắc nhọn. Năng lượng phản phệ từ pháp trận đổ ập lên Huyết Đao Khách, khiến hắn ta lảo đảo. Hắn ta gầm lên một tiếng tức tối, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự phẫn nộ khi thấy công sức của mình bị phá hủy. Hắn ta không thể chấp nhận được rằng một linh hồn đã bị Thiên Diệu Tôn Giả niêm phong lại có thể được "giải thoát" theo cách này.

Tô Lam, với vết thương nhẹ trên cánh tay, vẫn kiên cường đứng vững, thanh kiếm của nàng vẫn sáng rực. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt vừa lo lắng vừa ngưỡng mộ. Hắc Phong nằm gục xuống, đôi mắt đỏ rực của nó nhìn Tần Mặc đầy trung thành, hơi thở yếu ớt nhưng vẫn còn đó. Trận chiến đã kết thúc, nhưng cái giá phải trả thì quá đắt.

***

Hầm Ngục Huyết Giáo giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Tường đá đen thô kệch nứt vỡ, xiềng xích gỉ sét nằm la liệt trên nền đất lầy lội, hòa lẫn với những mảnh vỡ của huyết thạch. Mùi máu tươi và xác thối nồng nặc hơn bao giờ hết, như để khẳng định sự tàn khốc của trận chiến vừa qua. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần hầm, cùng với tiếng gió rít thê lương từ những khe nứt, tạo nên một bản nhạc ai oán cho một chiến trường vừa tàn.

Huyết Đao Khách, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây đã nhuốm đầy bụi bẩn và những vết thương nhỏ, nhìn Tần Mặc với ánh mắt căm hờn tột độ. Hắn ta gầm gừ, giọng nói khàn đặc, đầy rẫy sự đe dọa. "Ngươi... ngươi sẽ phải trả giá! Thiên Diệu Tôn Giả sẽ không tha cho những kẻ dám chống lại ý chí của Người! Điểm Nút Huyết Tà... chính là nơi các ngươi chôn thây!" Nói rồi, hắn ta vung đại đao lần cuối, chém một đường chấn động lên vách đá, tạo ra một khe hở rồi biến mất vào bóng tối, để lại sau lưng một luồng ma khí lạnh lẽo.

Huyết Đao Ảnh, những cái bóng mờ ảo đã từng hung hãn, giờ đây chỉ còn là những vệt đen tan biến vào hư vô, không để lại chút dấu vết nào.

Tần Mặc quỵ xuống bên cạnh Hắc Phong, toàn thân hắn run rẩy vì kiệt sức. Cú va chạm cuối cùng với Huyết Đao Khách, cùng với việc dồn toàn bộ 'ý chí tồn tại' để 'giải thoát' Linh Hồn Ai Oán, đã rút cạn mọi năng lượng của hắn. Làn da hắn tái mét, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi tột độ, nhưng vẫn ánh lên vẻ lo lắng khi nhìn Hắc Phong. Vết thương chí mạng trên vai Hắc Phong không ngừng chảy máu, bộ lông đen tuyền giờ đây đã dính bết máu đỏ tươi. Hơi thở của nó yếu ớt, thoi thóp, mỗi nhịp thở đều như một sự vật lộn giữa sự sống và cái chết.

"Hắc Phong... cố gắng lên! Đừng bỏ cuộc!" Tần Mặc đặt tay lên vết thương của nó, cố gắng truyền 'ý chí tồn tại' của mình vào, như một dòng suối nhỏ mong manh muốn cứu vớt một dòng sông đang cạn. Hắn cảm nhận được sự kiệt quệ sâu sắc không chỉ trong cơ thể mình mà còn trong ý chí của Hắc Phong. Nó đang c�� gắng chống cự, nhưng sức sống đang dần cạn kiệt, như ngọn nến trước gió. Mỗi mạch đập yếu ớt của nó đều như một nhát dao cứa vào trái tim Tần Mặc. Nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau khi nhìn thấy đồng đội mình vì mình mà phải chịu tổn thương.

Tô Lam khụy xuống bên cạnh Tần Mặc, ôm lấy vết thương nhẹ trên cánh tay mình. Nàng không rên rỉ, nhưng khuôn mặt thanh tú của nàng trắng bệch, đôi mắt phượng nhìn Hắc Phong và Tần Mặc đầy vẻ xót xa. "Chúng ta... đã thắng, nhưng..." Giọng nàng nghẹn lại. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc, quá nhiều cái chết, nhưng chứng kiến sự hy sinh của Hắc Phong, một sinh linh trung thành và dũng mãnh, vẫn khiến nàng đau đớn.

Lục Vô Trần tiến lại gần, khuôn mặt khắc khổ của y càng hằn sâu những nếp nhăn lo âu. Y cúi xuống kiểm tra vết thương của Hắc Phong, thở dài một tiếng nặng nề. "Vết thương quá nặng... Sức sống của nó đang cạn kiệt." Y biết rằng, với vết thương này, nếu không có linh dược cực phẩm hoặc pháp thuật chữa trị cao cấp, Hắc Phong khó lòng qua khỏi. Y cũng nhìn về phía nơi Linh Hồn Ai Oán đã tan biến. "Linh Hồn Ai Oán đã hoàn toàn biến mất. Chỉ còn lại một vệt sáng mờ ảo trên nền đất." Vệt sáng đó giống như một dấu ấn, một lời nhắc nhở về sự giải thoát, nhưng cũng là một nỗi mất mát.

Tần Mặc nắm chặt tay Hắc Phong, cảm nhận từng hơi thở yếu ớt của nó. Hắn cảm thấy một gánh nặng đè lên vai. Hắn đã lựa chọn cứu rỗi linh hồn, nhưng cái giá phải trả lại là sự tổn thương của đồng đội. Liệu lựa chọn của hắn có đúng? Liệu có phải hắn đã quá tham lam khi muốn tìm một con đường thứ ba, một sự cân bằng giữa sự sống và cái chết?

Hắn ngước nhìn lên những vết nứt trên tường hầm, nơi tà khí vẫn còn vương vấn. Lời đe dọa của Huyết Đao Khách về Thiên Diệu Tôn Giả và Điểm Nút Huyết Tà cứ vang vọng trong tâm trí hắn. Huyền Vực này, dường như, đã bị tha hóa quá sâu sắc. Cái mục tiêu "thăng tiên" đã khiến vạn vật quên đi bản chất của mình, trở thành những công cụ cho kẻ khác, hoặc tự mình biến chất.

"Chúng ta sẽ không bỏ cuộc, Hắc Phong. Ta sẽ tìm cách cứu ngươi." Tần Mặc thì thầm, giọng nói khản đặc, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn không thể để Hắc Phong chết. Hắn không thể để bất kỳ ai phải hy sinh vô ích trên con đường này. Chiến thắng này, dẫu cay đắng, cũng là một lời nhắc nhở rằng con đường cân bằng không dễ dàng, nhưng nó đáng giá.

Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong lòng nàng dấy lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng đã từng hoài nghi, đã từng chỉ tin vào sức mạnh của kiếm đạo. Nhưng Tần Mặc, bằng cách riêng của hắn, đã chứng minh rằng có những sức mạnh còn vượt xa kiếm khí, đó là sức mạnh của ý chí, của lòng đồng cảm, của sự kiên định vào một con đường chính nghĩa. Nàng bắt đầu tự điều tức, linh lực yếu ớt chảy trong kinh mạch, cố gắng hồi phục chút nào hay chút đó để có thể tiếp tục hỗ trợ Tần Mặc.

Lục Vô Trần thu hồi pháp trận, nhìn quanh đống đổ nát. Y thở dài. "Chúng ta cần rời khỏi đây. Ma khí đang tụ lại. Lời của Huyết Đao Khách không phải là lời nói suông. Điểm Nút Huyết Tà chắc chắn là một nơi còn nguy hiểm hơn nhiều." Y biết rằng, mặc dù đã giành được chiến thắng, nhưng họ mới chỉ cạo đi một lớp vỏ mỏng của sự tà ác. Lõi rễ của vấn đề vẫn còn nằm sâu trong U Minh Cốc, chờ đợi họ.

Tần Mặc gật đầu, cố gắng đứng dậy. Mỗi cử động đều như xé nát cơ thể hắn, nhưng ý chí trong hắn vẫn rực cháy. Hắn phải tiếp tục. Vì Hắc Phong, vì Linh Hồn Ai Oán đã được giải thoát, và vì Huyền Vực này.

***

Cổ Đạo U Minh hiện ra trước mắt họ, một con đường đá lởm chởm, bị cây cối khô héo che phủ, dẫn sâu hơn vào lòng U Minh Cốc. Bầu trời vẫn u ám, sương mù dày đặc và độc hại bao phủ mọi thứ, khiến tầm nhìn bị hạn chế. Những cái cây chết khô vươn những cành khẳng khiu như những bộ xương khổng lồ, tiếng gió rít thê lương xuyên qua những tán lá khô xào xạc như tiếng thì thầm của hàng vạn linh hồn oan khuất. Không khí lạnh lẽo, ẩm ướt và mang theo mùi đất ẩm, mục nát, cùng với một chút mùi lưu huỳnh và khí độc nhẹ, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề.

Liên minh Tần Mặc di chuyển chậm chạp. Hắc Phong, thân hình khổng lồ giờ đây trở thành một gánh nặng, được Tần Mặc và Tô Lam thay phiên dìu đi. Mỗi bước chân của nó đều nặng trĩu, đầy đau đớn, nhưng nó vẫn cố gắng lê lết, không muốn trở thành gánh nặng. Tần Mặc, dù kiệt sức đến nỗi từng thớ thịt trong cơ thể đều kêu gào, vẫn cố gắng giữ vững Hắc Phong. Hắn cảm nhận được ý chí kiên cường của nó, và điều đó tiếp thêm sức mạnh cho hắn. Làn da hắn giờ đây đã thêm vài vết xước, quần áo bám đầy bụi bẩn và vết máu, nhưng đôi mắt hắn vẫn giữ một ánh nhìn kiên định, mặc dù ẩn chứa sự mệt mỏi không thể che giấu.

"Chúng ta sẽ đưa ngươi ra khỏi đây, Hắc Phong," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khản đặc, như một lời hứa, một lời thề. Hắn siết chặt tay Hắc Phong, cảm nhận sự sống yếu ớt đang chảy trong cơ thể nó.

Tô Lam đi cạnh Tần Mặc, ánh mắt nàng quét qua quang cảnh hoang tàn xung quanh, rồi lại dừng lại trên Hắc Phong. Nàng khẽ thở dài, vết thương trên cánh tay vẫn âm ỉ đau nhức, nhưng nỗi đau trong lòng còn lớn hơn. "Huyết Đao Khách nói 'Điểm Nút Huyết Tà' là nơi chôn thây chúng ta... Hắn ta không nói đùa." Nàng biết hắn ta nói thật. Sự tàn bạo của Huyết Ma Giáo không có giới hạn, và những gì họ đã trải qua chỉ là khởi đầu.

Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò và mái tóc bạc phơ đã điểm thêm vài sợi bùn đất, vẫn cố gắng giữ cho tinh thần cả nhóm không sụp đổ. Y nhìn Tần Mặc, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sự suy ngẫm. "Mặc dù tổn thất, nhưng chúng ta đã phá hủy được một cứ điểm quan trọng. Và quan trọng hơn, Linh Hồn Ai Oán đã được giải thoát. Đó là một thành công, Tần Mặc." Y muốn Tần Mặc nhìn thấy khía cạnh tích cực, muốn hắn không chìm sâu vào nỗi tuyệt vọng.

Tần Mặc siết chặt tay, nhìn lên bầu trời u ám bị sương mù che khuất, nơi không có lấy một tia nắng. "Nhưng cái giá quá đắt." Giọng hắn trầm xuống, nặng trĩu. "Và chúng ta vẫn chưa chạm đến gốc rễ của vấn đề. Thiên Diệu Tôn Giả... hắn ta đứng sau tất cả." Hắn cảm nhận được rằng, sự tha hóa của Linh Hồn Ai Oán, sự tàn bạo của Huyết Đao Kh��ch, tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một âm mưu kinh hoàng do Thiên Diệu Tôn Giả đứng sau.

Mỗi bước đi trên Cổ Đạo U Minh đều là một thử thách. Tiếng lá khô xào xạc dưới chân, tiếng gió rít thê lương như những lời nguyền rủa từ quá khứ. Tần Mặc cảm nhận được ý chí tồn tại của những cái cây chết khô, chúng không còn khao khát sống, mà chỉ khao khát được tan biến, được trở về với cát bụi. Chúng là nạn nhân của sự tha hóa, của sự mất cân bằng. Điều đó càng củng cố quyết tâm trong hắn.

Hắn nhớ lại tia sáng thuần khiết từ Linh Hồn Ai Oán trước khi nó tan biến. Đó là một dấu hiệu, một tia hy vọng mong manh rằng ngay cả trong sự tha hóa tột cùng, vẫn có thể tìm thấy sự giải thoát, sự cân bằng. Đó là con đường mà hắn đang theo đuổi, con đường mà hắn tin rằng sẽ cứu vớt Huyền Vực này khỏi sự sụp đổ.

Tô Lam lẳng lặng theo sau, thỉnh thoảng liếc nhìn Tần Mặc. Nàng thấy rõ sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt hắn, nhưng cũng thấy được sự kiên cường không gì lay chuyển. Nàng biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng với Tần Mặc, với ý chí và lòng đồng cảm của hắn, có lẽ, họ vẫn có một cơ hội.

Lục Vô Trần đi trước, đôi mắt già nua quét qua cảnh vật xung quanh, không bỏ sót một chi tiết nào. Y biết rằng, mỗi bước đi trên Cổ Đạo U Minh này đều có thể ẩn chứa nguy hiểm chết người. Nhưng y cũng biết, không thể quay đầu. "Điểm Nút Huyết Tà đang chờ đợi chúng ta," y lẩm bẩm, không phải cho Tần Mặc, mà là cho chính mình, như một lời nhắc nhở về sứ mệnh đang đè nặng trên vai.

Dù mệt mỏi, dù đau đớn, nhưng ý chí của Tần Mặc vẫn kiên định. Hắn sẽ không bỏ cuộc. Hắn sẽ không để Huyền Vực này bị hủy diệt bởi sự truy cầu vô độ. Hắn sẽ tìm ra con đường cân bằng, con đường mà vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", không bị ép buộc phải "thăng tiên". Cuộc hành trình qua Cổ Đạo U Minh, với những vết sẹo của chiến thắng và nỗi đau mất mát, chỉ là một khởi đầu mới cho một cuộc chiến còn lớn hơn nhiều.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free