Vạn vật không lên tiên - Chương 724: Hắc Khí Ngưng Thực: Cánh Cửa Địa Ngục Mở Ra
Cổ Đạo U Minh uốn lượn như một vết sẹo cũ kỹ hằn sâu trên tấm lưng mục nát của một thế giới đang dần bị lãng quên. Mỗi bước chân của Tần Mặc và đồng đội đều vang lên tiếng lá khô xào xạc, nghe như những lời thì thầm ai oán từ quá khứ, bị gió rít thê lương cuốn đi, hòa vào màn sương mù dày đặc, lạnh lẽo và mang theo một thứ mùi chua cay khó chịu. Mưa phùn axit nhẹ lất phất rơi, không đủ để gột rửa đi bụi bẩn và máu khô trên y phục, nhưng đủ để ăn mòn lớp da thịt vốn đã mệt mỏi, tạo cảm giác rát buốt âm ỉ.
Hắc Phong, thân hình khổng lồ giờ đây chỉ còn là một khối thịt nặng nề, nằm gọn trên lưng Tần Mặc. Nó thỉnh thoảng lại rên rỉ yếu ớt, tiếng gầm gừ không còn uy dũng mà chỉ còn sự chịu đựng tột cùng. Tần Mặc, dù kiệt sức đến nỗi từng thớ thịt trong cơ thể đều kêu gào, vẫn cố gắng giữ vững Hắc Phong. Hắn cảm nhận được ý chí kiên cường của nó, dù yếu ớt nhưng vẫn không muốn gục ngã, vẫn muốn sống, muốn được bảo vệ. Ý chí đó, như một ngọn lửa leo lét trong bão tố, lại tiếp thêm sức mạnh cho hắn, nhắc nhở hắn về sứ mệnh của mình. Làn da hắn giờ đây đã thêm vài vết xước, quần áo bám đầy bụi bẩn và vết máu khô, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm vẫn giữ một ánh nhìn kiên định, dù ẩn chứa sự mệt mỏi không thể che giấu. Mỗi khi Hắc Phong khẽ cử động, Tần Mặc lại siết chặt tay nó, một lời hứa không thành tiếng, một lời thề sẽ đưa nó thoát khỏi nơi địa ngục này.
Tô Lam bước đi bên cạnh Tần Mặc, ánh mắt phượng sáng ngời của nàng không ngừng quét qua quang cảnh hoang tàn xung quanh. Cây cối hai bên đường đều đã mục rữa, cành khô trụi lá vươn lên bầu trời u ám như những ngón tay gầy guộc đang cố gắng níu kéo một sự sống đã không còn. Đất đai khô cằn nứt nẻ, tỏa ra mùi đất ẩm mục nát, pha lẫn mùi lưu huỳnh nồng nặc, báo hiệu sự hiện diện của khí độc đang dần xâm nhiễm vào mọi ngóc ngách của không gian. Vết thương trên cánh tay nàng vẫn âm ỉ đau nhức, nhưng nỗi đau trong lòng còn lớn hơn. Nàng lo lắng cho Hắc Phong, cho Tần Mặc, và cho chính tương lai mịt mờ của họ.
"Hắc Phong... liệu có ổn không?" Tô Lam khẽ hỏi, giọng nàng chứa đựng sự lo lắng không thể che giấu, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào con sói khổng lồ đang nằm trên lưng Tần Mặc.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự mệt mỏi đang xâm chiếm toàn thân. Hắn cảm nhận được từng nhịp đập yếu ớt của trái tim Hắc Phong, ý chí tồn tại của nó đang chống chọi với tử vong. "Nó đang cố gắng. Chúng ta phải nhanh lên," hắn trầm ổn đáp, giọng hắn khản đặc, như một lời nhắc nhở cho chính mình hơn là cho Tô Lam. Hắn biết, thời gian không còn nhiều.
Lục Vô Trần đi trước dẫn đường, đôi mắt già nua của y không ngừng quan sát mọi thứ, từ những dấu chân mờ nhạt trên con đường đá lởm chởm cho đến những cái cây mục rữa bên đường. Thân hình gầy gò của y, mái tóc bạc phơ đã điểm thêm vài sợi bùn đất, nhưng y vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. "Khí tức ở đây càng lúc càng nặng nề... Nó không còn là u minh khí thuần túy nữa. Đây là dấu hiệu của một cấm thuật cổ xưa, có lẽ đã tồn tại từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị'," y trầm giọng nói, âm điệu chứa đựng sự suy ngẫm sâu sắc và một chút u uất. Y đã nghiên cứu quá nhiều về những cấm thuật bị lãng quên, và giờ đây, y đang nhìn thấy chúng hiện hữu ngay trước mắt.
Tần Mặc gật đầu, tâm trí hắn như một tấm gương phản chiếu vô số ý chí tồn tại đang đau đớn xung quanh. Hắn cảm nhận được ý chí của những cái cây khô héo, không còn khát khao sinh trưởng mà chỉ khao khát được tan biến, được trở về với cát bụi. Chúng là những nạn nhân thầm lặng của sự tha hóa, của sự mất cân bằng mà con người đã tạo ra khi truy cầu một con đường thăng tiên cực đoan. Mỗi bước đi trên Cổ Đạo U Minh này đều là một thử thách, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Hắn phải chống lại những tiếng kêu gào thầm lặng của vạn vật, những lời cầu xin được giải thoát khỏi sự tồn tại đau đớn.
Không khí ngày càng trở nên nặng nề và ẩm ướt, sương mù độc hại bám vào da thịt, tạo thành những giọt nước li ti chứa đầy tà khí. Tần Mặc cảm nhận được áp lực nặng nề đè lên lồng ngực, mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Hắn siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, như một điểm tựa vững chắc trong thế giới đang dần trở nên hỗn loạn. Tô Lam cũng rút kiếm của mình ra, ánh sáng xanh nhạt từ kiếm khí cố gắng xua đi một phần bóng tối, nhưng nó chỉ có thể tạo ra một vầng sáng nhỏ nhoi, yếu ớt. Lục Vô Trần lấy ra một lá bùa hộ thân cũ kỹ, ánh sáng yếu ớt của nó cũng không đủ để chống lại sự áp đảo của âm khí đang bao trùm. Họ di chuyển chậm rãi, mỗi bước chân đều nặng nề, như thể đang vác trên vai cả một thế giới đang mục nát. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương thấm vào từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến ý chí của họ cũng dần bị bào mòn. Nhưng Tần Mặc biết, họ không thể dừng lại. Hắn phải tìm ra con đường cân bằng, con đường mà vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn", không bị ép buộc phải "thăng tiên".
***
Họ tiến sâu vào một hẻm núi sâu hun hút, nơi ánh sáng mặt trời gần như không thể lọt tới. Hẻm Núi Tử Vong, đúng như tên gọi của nó, toát lên một vẻ chết chóc và ngột ngạt đến tột cùng. Các vách đá hai bên lởm chởm, tối tăm, bị bào mòn bởi khí độc và thời gian, hiện lên những hình thù kỳ dị, như những khuôn mặt đang gào thét trong đau đớn, những hình ảnh ghê rợn của sự tha hóa kéo dài hàng nghìn năm. Tiếng gió rít mạnh mẽ, gào thét như tiếng quỷ khóc thần sầu, hòa lẫn với tiếng đá rơi lạo xạo và tiếng gầm gừ của ma vật ẩn mình trong bóng tối, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự diệt vong.
Âm khí ở đây đã vật chất hóa đến mức kinh ngạc, không còn là những luồng khí vô hình mà đã ngưng tụ thành những luồng khói đen đặc quánh, di chuyển uốn lượn như những con rắn khổng lồ, bò trườn trên mặt đất và bám v��u vào các vách đá. Chúng không ngừng luồn lách, quấn lấy thân thể họ, bám vào da thịt, khiến hô hấp trở nên khó khăn đến nghẹt thở. Mùi khí độc nồng nặc, hòa lẫn với mùi đất chết và mùi xác thối, xộc thẳng vào mũi, gây cảm giác buồn nôn và chóng mặt. Không khí lạnh lẽo thấu xương, ẩm ướt và nặng nề, như thể họ đang lội qua một dòng sông bùn đặc quánh.
Tần Mặc siết chặt Hắc Phong, cố gắng giữ vững tinh thần. Hắn cảm thấy năng lực "ý chí tồn tại" của mình bị nhiễu loạn một cách tột độ bởi vô số tiếng than khóc, gầm gừ, và khao khát từ những vật thể bị tha hóa xung quanh. Mỗi viên đá, mỗi nhánh cây khô, mỗi giọt sương mù độc hại đều mang theo một ý chí tồn tại méo mó, đầy oán hận và tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được sự giằng xé nội tâm của chúng, giữa khao khát được tan biến và sự cưỡng ép phải tồn tại trong đau đớn. Đây không phải là sự sống, mà là một lời nguyền, một sự tra tấn vĩnh cửu.
Tô Lam, người vốn luôn kiên cường, giờ đây cũng không khỏi lộ vẻ hoảng sợ. Nàng dùng tay che mũi, cố gắng hít thở từng hơi một trong bầu không khí đặc quánh. "Khí tức này... thật khó chịu!" Nàng thốt lên, giọng nói khàn đặc, đầy vẻ chật vật. Kiếm của nàng, vốn luôn sáng rực, giờ đây ánh sáng xanh nhạt cũng trở nên yếu ớt hơn, như đang chống chọi với một thế lực vô hình hùng mạnh.
Lục Vô Trần cau mày, đôi mắt sâu trũng nhìn chăm chú vào những luồng khói đen đang uốn lượn. "Đây không còn là âm khí bình thường nữa. Nó đã bị luyện hóa và ngưng tụ bởi một cấm thuật cực kỳ mạnh mẽ. Chỉ có những đại năng từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị' mới có thể thi triển được loại cấm thuật này. Có lẽ là từ... Thiên Diệu Tôn Giả," y thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy vẻ khái quát và lo lắng. Y biết rằng, những gì họ đang đối mặt đã vượt xa khỏi sự hiểu biết thông thường, chạm đến những bí ẩn kinh hoàng của một kỷ nguyên đã bị lãng quên.
Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng thanh lọc tâm trí khỏi những tiếng kêu gào hỗn loạn. Hắn cảm nhận được một lực hút kinh hoàng, như thể toàn bộ năng lượng sống của hắn đang bị hút cạn một cách từ từ. Đây là một loại cấm thuật vô cùng tà ác, không chỉ tha hóa vạn vật mà còn rút cạn sinh lực của bất cứ ai dám bước vào lãnh địa của nó. Hắn mở mắt ra, nhìn Tô Lam và Lục Vô Trần. Sự mệt mỏi đã hằn sâu trên khuôn mặt họ, nhưng ý chí của họ vẫn không hề nao núng.
Hắn nhớ lại lời cảnh báo "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Giờ đây, hắn đang chứng kiến cảnh tượng đó. Vạn vật không chỉ muốn thành tiên, mà còn bị cưỡng ép phải trở thành công cụ cho sự thăng tiến của kẻ khác, bị tha hóa đến mức không còn là chính mình. Đây chính là cái giá phải trả cho sự truy cầu vô độ, cho việc phá vỡ cân bằng bản chất. Trái tim hắn quặn thắt, một nỗi đau âm ỉ lan tỏa trong lồng ngực. Hắn không chỉ cảm nhận nỗi đau của Hắc Phong, của đồng đội, mà còn cảm nhận nỗi đau của chính thế giới này.
Tô Lam cố gắng vung kiếm, kiếm khí xanh nhạt tạo thành một vòng bảo hộ mỏng manh xung quanh họ, nhưng những luồng khói đen vẫn không ngừng len lỏi, bám dính. Lục Vô Trần siết chặt lá bùa hộ thân cũ kỹ, đọc lên những câu chú cổ xưa, ánh sáng yếu ớt từ lá bùa chỉ có thể xua đi một phần nhỏ âm khí, như một đốm lửa nhỏ trong đêm tối vô tận. Y biết, những cấm thuật này quá mạnh, quá cổ xưa, không phải những gì mà một lá bùa bình thường có thể chống lại. Y chỉ có thể cố gắng làm chậm quá trình xâm nhiễm của tà khí, bảo vệ đồng đội bằng chút sức lực cuối cùng.
Cảm giác lạnh lẽo thấu xương càng lúc càng tăng lên, không khí ẩm ướt như thể đang bám chặt lấy da thịt họ, hút đi từng chút hơi ấm cuối cùng. Mùi tanh tưởi của máu, của xác thối, hòa với mùi chua cay của khí độc, tạo thành một hỗn hợp khủng khiếp, khiến dạ dày họ như muốn trào ngược. Tần Mặc cảm nhận được những ý chí tồn tại đầy khao khát được giải thoát, những tiếng rên rỉ và cầu kinh tà giáo văng vẳng trong đầu, như những lời nguyền rủa vĩnh cửu. Hắn biết, họ đang tiến gần đến trung tâm của sự tha hóa.
***
Sau một quãng đường dài vật lộn với âm khí vật chất hóa và những ý chí tồn tại méo mó, họ cuối cùng cũng đến được một khu vực mà không khí trở nên đặc quánh như sương mù máu. Nơi đây, mọi thứ đều chìm trong một màu đỏ sẫm u ám, ánh sáng gần như không thể xuyên qua. Tần Mặc cảm thấy một lực hút kinh hoàng, không chỉ là lực hút vật lý mà còn là lực hút tâm linh, như thể toàn bộ năng lượng sống và ý chí của hắn đang bị rút cạn một cách tàn bạo. Hắn phải nghiến răng chịu đựng, cố gắng chống lại cảm giác kiệt quệ đang xâm chiếm từng tế bào.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung năng lực "ý chí tồn tại" của mình, gạt bỏ những nhiễu loạn xung quanh, và cảm nhận được một thứ gì đó khổng lồ, tà ác đang trú ngụ ở phía trước. Một pháp trận Huyết Tà cực lớn, với những đường nét phức tạp và cổ xưa, đang tỏa ra ánh sáng đỏ sẫm như máu, bao trùm cả một vùng rộng lớn. Nó không ngừng hấp thụ linh khí của cả một khu vực, biến nó thành năng lượng tà ác, nuôi dưỡng một thứ gì đó kinh hoàng. Từng nhịp đập trầm đục của pháp trận vang vọng trong không gian, như tiếng tim của một con quái vật khổng lồ, mang theo những lời rên rỉ và cầu kinh tà giáo yếu ớt nhưng đầy sức mạnh.
Và trong trung tâm của pháp trận đó, Tần Mặc cảm nhận được những ý chí mạnh mẽ, lạnh lẽo, đầy quyền năng – đó chính là các thủ lĩnh cấp cao của Huyết Ma Giáo. Ý chí của chúng không còn là của con người, mà là của những thực thể đã hoàn toàn bị tha hóa, bị biến chất bởi cấm thuật và sự truy cầu thăng tiên cực đoan. Chúng toát ra vẻ kiêu ngạo, tàn bạo, và khinh miệt tất cả những sinh linh khác. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Tần Mặc. Hắn biết, đây là "Điểm Nút Huyết Tà", nơi mà Huyết Đao Khách đã nhắc đến. Đây không chỉ là một cứ điểm, mà là một cánh cửa địa ngục, nơi mọi thứ đều bị biến chất và hủy diệt.
"Đây rồi... ta cảm nhận được chúng. Rất mạnh. Đây là 'Điểm Nút Huyết Tà'," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn căng thẳng nhưng kiên định, đôi mắt mở to, ánh lên sự cảnh giác cao độ. Hắn nhanh chóng đặt Hắc Phong xuống một góc khuất, dùng chút sức lực cuối cùng dựng lên một lá chắn linh lực mỏng manh để bảo vệ nó, rồi rút Vô Danh Kiếm. Thanh kiếm đen tuyền như hút lấy ánh sáng, tỏa ra một khí tức lạnh lẽo nhưng thuần khiết, đối chọi hoàn toàn với sự tà ác xung quanh.
Lục Vô Trần đứng cạnh Tần Mặc, thân hình già nua của y run rẩy. Y nhìn thấy pháp trận Huyết Tà khổng lồ, những đường nét cổ xưa mà y từng chỉ dám đọc trong các điển tịch cấm kỵ. "Không thể nào... Pháp trận này... nó còn khủng khiếp hơn cả những gì ta từng nghe về cấm thuật cổ xưa!" Y kinh hãi thốt lên, giọng nói run rẩy, đôi mắt mở to đầy vẻ thất thần. Y nhận ra, đây là đỉnh cao của sự tha hóa, một cấm thuật có thể nuốt chửng cả một thế giới.
Tô Lam lập tức vào thế thủ, kiếm trong tay nàng phát ra ánh sáng xanh lam mạnh mẽ hơn, như một lời tuyên chiến. Khuôn mặt nàng trắng bệch, nhưng ánh mắt vẫn đầy sự kiên quyết. Nàng biết, trận chiến sắp tới sẽ là một trận chiến sinh tử. Khí tức lạnh lẽo thấu xương, không khí ẩm ướt như máu, mùi tanh tưởi và chua cay của khí độc, tất cả đều đang cố gắng bóp ngh���t họ. Nhưng họ không lùi bước.
Đúng lúc đó, từ bóng tối đặc quánh của sương mù máu, một nhóm thực thể ghê rợn bất ngờ lao ra tấn công. Đó là những "Thiết Kỵ" tàn dư, những chiến binh bị tha hóa từ "Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị". Giáp trụ của chúng đã rỉ sét, mục nát, nhưng vẫn giữ được hình dáng uy dũng của một thời vàng son. Đôi mắt chúng đỏ ngầu, không còn chút linh trí nào, chỉ còn lại sự khát máu và tàn bạo. Chúng không nói, chỉ phát ra những tiếng gầm gừ khô khốc, mỗi bước chân đều nặng nề, dứt khoát, như những cỗ máy chiến tranh được lập trình để hủy diệt.
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai trong không gian đặc quánh âm khí, xé toạc sự tĩnh lặng đáng sợ của Điểm Nút Huyết Tà. Tần Mặc, Tô Lam, và Lục Vô Trần lập tức đối mặt với đợt tấn công bất ngờ. Đây không chỉ là một trận chiến vật lý, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của sự sống còn. Họ đã đến được hang ổ của kẻ thù, và giờ đây, cuộc chiến thực sự mới bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.