Vạn vật không lên tiên - Chương 727: Vạn Vật Khởi Nguyên: Khắc Tạc Ý Chí
Bóng đêm bao trùm U Minh Cốc như một tấm màn nhung đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt còn sót lại của ngày tàn. Trong lòng hang Huyết Thạch, dưới ánh sáng leo lét của vài viên tinh thạch nhỏ được Tô Lam khéo léo đặt trên vách đá, Tần Mặc ngồi khoanh chân giữa hang động. Thân thể hắn bất động như một tảng đá cổ kính trải qua vô vàn phong sương, chỉ có nhịp thở đều đặn, chậm rãi chứng tỏ sự sống còn tồn tại. Mái tóc đen nhánh của hắn rũ xuống, che khuất một phần khuôn mặt thanh tú nhưng giờ đây đang chìm đắm trong sự tập trung cao độ. Vô Danh Kiếm đặt ngang đùi hắn, lưỡi kiếm mờ đục phản chiếu ánh sáng yếu ớt, như một người bạn đồng hành thầm lặng, cùng hắn chìm sâu vào cõi vô định của ý thức.
Xung quanh Tần Mặc, một vòng tròn bảo vệ vô hình được hình thành bởi sự cảnh giác của Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, đứng tựa vào một vách đá ẩm ướt, đôi tay thon dài nắm chặt chuôi kiếm cổ bên hông. Nàng nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy lo lắng và băn khoăn, nhưng cũng pha lẫn sự kiên nhẫn vô bờ. Bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt của nàng dường như hấp thụ phần nào tà khí âm u của hang động, khiến nó trở nên tĩnh mịch hơn. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ thạch nhũ trên trần hang vọng xuống, tạo nên một điệu nhạc đơn điệu, não nề, càng làm tăng thêm vẻ âm u, ẩm ướt của nơi này. Mùi đất ẩm, mùi sắt tanh nhẹ, và một thứ mùi khó tả của tà khí nồng nặc lẩn quất trong không khí, như muốn xâm nhập vào từng ngóc ngách của tâm trí.
Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, ngồi xếp bằng cách đó không xa, đôi mắt sâu trũng nhìn chằm chằm vào Tần Mặc. Y khẽ thở dài, thanh âm yếu ớt hòa vào tiếng nước nhỏ giọt. "Tần Mặc đang cố gắng liên kết với điều gì đó rất sâu xa. Ta cảm thấy sự rung động của thời gian, như thể hắn đang chạm vào ký ức của Huyền Vực." Giọng y thì thầm, như sợ phá vỡ sự tĩnh lặng thiêng liêng của khoảnh khắc này, nhưng Tô Lam vẫn nghe rõ.
Nàng khẽ quay đầu, ánh mắt băn khoăn gặp ánh mắt trầm tư của Lục Vô Trần. "Liệu hắn có ổn không? Việc này quá nguy hiểm, đặc biệt trong môi trường đầy tà khí như thế này." Nàng siết chặt chuôi kiếm, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay, như một lời nhắc nhở về những hiểm nguy rình rập. Nàng hiểu rằng Tần Mặc đang thực hiện một việc phi thường, nhưng nỗi lo lắng vẫn len lỏi trong tâm trí nàng. Nàng không sợ cái chết, nhưng nàng sợ nhìn thấy hắn tổn thương, sợ hắn phải gánh vác quá nhiều gánh nặng một mình.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, nằm phủ phục gần Tần Mặc nhất. Thân hình khổng lồ của nó tạo thành một bức tường bảo vệ vững chắc. Dù đang trong quá trình hồi phục sau những trận chiến ác liệt, nó vẫn giữ sự cảnh giác cao độ, thỉnh thoảng khẽ gầm gừ khe khẽ, tiếng gầm vang vọng trong hang đá như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của nó. Mùi tanh nhẹ từ vết thương của nó trộn lẫn với mùi ẩm mốc của hang động, tạo nên một không khí ngột ngạt. Nó bồn chồn, thỉnh thoảng lại vểnh tai, lắng nghe những âm thanh vô hình trong không gian, như thể cảm nhận được luồng ý chí vô biên đang bao bọc chủ nhân của mình.
Tần Mặc không nghe thấy những lời thì thầm hay tiếng gầm gừ đó. Tâm trí hắn đã hoàn toàn tách rời khỏi thể xác, hòa vào một dòng chảy vô hình của 'ý chí tồn tại'. Hắn hít thở sâu, không phải bằng phổi, mà bằng toàn bộ linh hồn, từng luồng ý chí của hắn lan tỏa ra xung quanh, không gặp phải sự cản trở nào. Hắn không tìm kiếm linh lực, không theo đuổi cảnh giới, mà hắn đang tìm kiếm một thứ nguyên thủy hơn, sâu xa hơn: bản chất cốt lõi của vạn vật, những âm vang còn sót lại từ thuở hồng hoang của Huyền Vực. Hắn muốn chạm vào dòng chảy nguyên thủy của thế giới này, tìm kiếm câu trả lời cho sự mất cân bằng đang ăn mòn nó từ bên trong.
Năng lực của Tần Mặc không chỉ dừng lại ở việc "nghe" ý chí của vạn vật hiện hữu. Trong trạng thái thiền định sâu sắc này, hắn đã học cách điều khiển nó, để nó trở thành một chiếc cầu nối, một con thuyền đưa hắn ngược dòng thời gian, chạm vào những ký ức cổ xưa nhất của Huyền Vực. Hắn cảm thấy mình như một hạt bụi nhỏ bé, trôi nổi giữa đại dương mênh mông của ý thức tập thể, nơi mỗi sinh linh, mỗi vật thể đều để lại dấu ấn của mình, dù là mơ hồ hay rõ nét.
Tà khí trong hang Huyết Thạch cố gắng xâm nhập, nhưng dường như lại bị một lực lượng vô hình đẩy lùi. Đó là chính 'ý chí tồn tại' của Tần Mặc, thuần khiết và kiên định, không chấp nhận bất kỳ sự tha hóa nào. Hắn cảm nhận được sự kháng cự từ môi trường xung quanh, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được những tia sáng yếu ớt, những tiếng vọng của bản chất thuần khiết đang bị vùi lấp. Chính những tia sáng yếu ớt đó đã dẫn lối cho hắn, đưa hắn vượt qua bức màn thời gian, đến với một thời đại đã bị lãng quên, nhưng dấu ấn của nó vẫn còn in hằn sâu sắc trong mọi thứ: 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị'.
Dòng chảy ý thức của Tần Mặc như một dòng sông vô tận, cuộn ngược về quá khứ xa xăm. Hắn cảm thấy một sự thay đổi đột ngột trong không gian và thời gian. Mùi tanh nồng của hang Huyết Thạch biến mất, thay vào đó là mùi hương thanh khiết của đất tươi và hoa cỏ. Tiếng nước nhỏ giọt nhường chỗ cho tiếng gió rì rào qua tán lá, tiếng chim hót líu lo và tiếng suối chảy róc rách.
Trước mắt Tần Mặc, không còn là hang đá âm u, mà là một bức tranh sống động của Linh Thú Sơn Mạch trong thời kỳ hoàng kim. Núi non hùng vĩ, mây mù bao phủ, cây cối xanh tươi ngút ngàn, từng ngọn cỏ, từng phiến đá đều tỏa ra linh khí dồi dào, tinh thuần. Đây là một thế giới nơi vạn vật đều sống đúng với bản chất của mình, chưa bị sự tham lam hay khát vọng méo mó làm biến dạng. Thời tiết lúc này là một ngày ban mai trong lành, dù có chút mưa phùn lất phất, khiến cho vạn vật càng thêm tươi tốt, căng tràn sức sống.
Tần Mặc không dùng mắt để nhìn, mà dùng ý thức để cảm nhận. Hắn 'thấy' Linh Thảo Tiên Tử, không phải là một cô bé nhỏ bé, mà là một khóm linh thảo rực rỡ, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ và hương thơm ngát, làm mê hoặc cả không gian xung quanh. Mỗi cánh hoa, mỗi chiếc lá đều rung động với một 'ý chí tồn tại' thuần khiết: khao khát được sinh trưởng, được hấp thụ tinh hoa đất trời, được tỏa hương để làm đẹp cho thế gian. Nàng sống an nhiên, tự tại, là hiện thân của sự cân bằng và vẻ đẹp tự nhiên.
Hắn cũng 'thấy' Cổ Phù Linh, không phải là một lá bùa ố vàng, mà là một khối năng lượng cổ xưa, trầm mặc, ẩn mình trong một hang động linh thiêng. Nàng là một vật phẩm mang dấu ấn của thời gian, được tạo ra để phong ấn, để bảo vệ. 'Ý chí tồn tại' của nàng là sự yên nghỉ, sự tĩnh lặng, bảo tồn một trật tự cổ xưa. Nàng không có khát vọng vươn cao, chỉ đơn thuần muốn giữ vững giá trị tồn tại của mình. Nàng như một người gác đền thầm lặng của quá khứ, không tranh không đấu, chỉ mong được an bình.
Và hắn 'thấy' Đao Hồn, không phải là chàng trai trẻ với ánh mắt sắc lạnh, mà là một thanh đao găm cổ kính, cắm sâu vào một vách đá. 'Ý chí tồn tại' của nó là sự sắc bén, sự cứng cỏi, là khao khát được bảo vệ, được chém tan những thứ bất công, tà ác. Nó là một binh khí sinh ra để phục vụ cho chính nghĩa, một vật có linh hồn chiến đấu nhưng không hề hung bạo. Nó chỉ muốn được tôi luyện để trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng sức mạnh đó là để bảo vệ, không phải để hủy diệt một cách vô nghĩa.
Nhưng rồi, một 'tiếng gọi' hùng vĩ, mê hoặc bắt đầu vang vọng khắp Linh Thú Sơn Mạch, xuyên qua mây mù, len lỏi vào từng ngóc ngách của vạn vật. Đó là 'tiếng gọi' từ các tông môn tu luyện, từ những tu sĩ hùng mạnh, những kẻ tin rằng 'khai linh' và 'thăng cấp' là con đường duy nhất dẫn đến sự vĩnh cửu và vĩ đại. 'Tiếng gọi' đó không mang theo tà khí, mà mang theo một lời hứa hẹn ngọt ngào về quyền năng, về sự bất tử, về một cảnh giới tối thượng mà vạn vật có thể đạt tới.
Linh Thảo Tiên Tử bắt đầu phân vân. 'Ý niệm' của nàng không còn thuần khiết chỉ muốn tỏa hương. "Ta muốn thơm ngát mãi mãi... nhưng tiên dược sẽ vĩnh cửu, không héo tàn." Một sự mâu thuẫn nảy sinh trong tâm hồn nàng. Nàng khao khát vẻ đẹp vĩnh cửu, sự tồn tại không bị phai tàn, và lời hứa về "tiên dược vĩnh cửu" như một thứ ma lực, lôi kéo nàng rời bỏ bản chất tự nhiên của mình. Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé trong từng tế bào của nàng, sự đau đớn khi phải lựa chọn giữa bản tính tự nhiên và một "tương lai" được vẽ ra đầy hứa hẹn. Hương thơm của nàng bắt đầu biến đổi, không còn thuần khiết, mà mang theo một chút gì đó của sự cưỡng ép, sự ép buộc phải trưởng thành, phải vươn lên một cách không tự nhiên.
Cổ Phù Linh cũng không còn giữ được sự trầm mặc. 'Ý niệm' của nàng bắt đầu dao động: "Yên nghỉ... hay là bất diệt, được người đời ca tụng?" Nàng, một vật phẩm vốn chỉ muốn được yên bình, giờ đây lại bị cám dỗ bởi khát vọng được "thể hiện giá trị", được "bất diệt", được "người đời ca tụng" như một pháp bảo vô song. Nàng cảm thấy một sự bồn chồn khó tả, một khao khát được thoát khỏi sự tĩnh lặng, để chứng tỏ sự tồn tại của mình không chỉ là một sự bảo tồn đơn thuần. Tần Mặc 'nghe' được tiếng vọng của những lời ca tụng, những lời hứa hẹn về quyền năng được gắn vào nàng, bẻ cong 'ý chí' vốn có của nàng.
Và Đao Hồn, thứ vốn chỉ muốn được sắc bén để bảo vệ, giờ đây lại bị khát vọng sức mạnh cực đoan ám ảnh. "Sắc bén... Sắc bén hơn nữa... để không ai có thể cản ta! Để ta được vĩ đại!" 'Ý niệm' của nó trở nên hung hăng hơn, khao khát được "chém nát tất cả", không còn phân biệt thiện ác, chỉ muốn chứng tỏ sự bá đạo của mình. Bản năng bảo vệ bị đẩy lùi, thay vào đó là sự khao khát hủy diệt, khao khát trở thành kẻ mạnh nhất mà không cần lý do. Tần Mặc cảm nhận được một luồng sức mạnh đen tối đang len lỏi vào nó, không phải là tà khí, mà là một dạng tha hóa tinh thần, biến khát vọng chính đáng thành sự cực đoan.
Tần Mặc cảm nhận sâu sắc sự giằng xé, nỗi đau và sự mất mát bản chất đang diễn ra, dù chỉ là ở giai đoạn đầu. Hắn như th�� đang đứng trước một ngã rẽ lịch sử, chứng kiến khoảnh khắc mà con đường của Huyền Vực bị bẻ cong. Hắn 'nghe' được tiếng thở dài của đất trời, tiếng khóc thầm của vạn vật khi chúng bị buộc phải từ bỏ bản ngã để chạy theo một lý tưởng xa vời.
"Đây chính là khởi nguồn của sự tha hóa..." Tần Mặc thầm nhủ trong tâm trí, cảm nhận một nỗi đau quặn thắt. Hắn hiểu rằng Huyết Ma Giáo chỉ là hậu quả, là một nhánh rễ mọc ra từ một thân cây đã bị nhiễm độc từ gốc. "Khát vọng thăng tiên đã bẻ cong bản chất của vạn vật, đẩy chúng vào con đường đánh mất chính mình..." Hắn đau đớn nhận ra rằng, sự "thăng tiên" mà những tu sĩ kia theo đuổi, không phải là sự thăng hoa của bản chất, mà là sự chối bỏ và thay thế nó bằng một hình thái khác, một hình thái bị cường hóa đến mức méo mó.
Hắn dùng ý chí của mình để cố gắng 'lắng nghe' sâu hơn, 'chạm vào' những ý niệm gốc rễ của những 'vật' này. Hắn cảm nhận từng chút nỗi đau và sự mâu thuẫn trong ý chí của chúng, sự bất lực khi bị cuốn vào dòng xoáy c���a một trào lưu. Tần Mặc hiểu rằng, những 'vật' này không hề xấu xa, chúng chỉ là nạn nhân của một triết lý sai lầm, một khát vọng bị đẩy đến cực đoan. Và chính sự hiểu biết sâu sắc này đã khắc sâu thêm quyết tâm trong lòng hắn, không chỉ là ngăn chặn Huyết Ma Giáo, mà còn là bảo vệ bản chất thuần khiết của Huyền Vực. Hắn không chỉ muốn chữa trị vết thương, mà còn muốn tìm ra nguồn gốc của căn bệnh để ngăn chặn nó tái phát.
Đột ngột, dòng chảy thời gian đảo chiều. Tần Mặc cảm thấy mình bị kéo mạnh trở lại thực tại, như một linh hồn lạc lối tìm về thể xác. Mùi hương thanh khiết của Linh Thú Sơn Mạch tan biến, nhường chỗ cho mùi đất ẩm, mùi tanh nhẹ và tà khí nồng nặc của hang Huyết Thạch. Tiếng chim hót nhường chỗ cho tiếng nước nhỏ giọt đều đều và tiếng gió rít thê lương từ U Minh Cốc.
Tần Mặc dần thoát khỏi trạng thái thiền định sâu sắc. Một dòng mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán hắn, nhưng đôi mắt khi mở ra đã trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết, trong trẻo và kiên định đến lạ thường. H���n đã thấy, đã cảm nhận sự khởi đầu của tai họa, của sự tha hóa, và điều đó không làm hắn nản lòng, mà củng cố vững chắc con đường hắn đã chọn. Hắn không chỉ muốn ngăn chặn sự hủy diệt hiện tại, mà còn muốn bảo vệ bản chất của vạn vật khỏi sự bẻ cong, khỏi khát vọng sai lầm đã kéo dài hàng ngàn năm.
Vô Danh Kiếm trong tay hắn cũng như được truyền thêm sức sống, phát ra một ánh sáng mờ ảo, hòa quyện với ý chí kiên định của hắn. Lưỡi kiếm như một phần mở rộng của linh hồn Tần Mặc, cùng hắn rung động với một tần số của sự thuần khiết và quyết tâm.
Tô Lam và Lục Vô Trần lập tức nhận ra sự thay đổi mạnh mẽ từ Tần Mặc. Nàng Tô Lam, với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và tin tưởng, khẽ cất lời, "Tần Mặc, ngươi đã thấy gì mà trở nên kiên định đến vậy?" Giọng nàng thanh thoát nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc, nàng cảm nhận được một luồng năng lượng mới, mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn đang bùng lên từ người hắn. Lục Vô Trần cũng trầm mặc gật đầu, ánh mắt đã vơi đi phần nào sự hoài nghi, thay vào đó là sự kinh ngạc và một chút hy vọng le lói. Hắc Phong khẽ rên một tiếng trầm đục, cái đuôi ve vẩy nhẹ, như thể cũng cảm nhận được sự chuyển biến của chủ nhân.
Tần Mặc chậm rãi đứng dậy. Thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng giờ đây lại toát lên một vẻ vững chãi, kiên định như núi. Hắn siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, bàn tay thô ráp nhưng đầy sức mạnh. Ánh mắt hắn nhìn về phía cửa hang, nơi bóng tối của U Minh Cốc và 'Điểm Nút Huyết Tà' đang chờ đợi, nơi sương mù độc hại dần tan đi nhường chỗ cho những tia nắng bình minh đầu tiên, báo hiệu một ngày mới, một trận chiến mới.
Giọng nói của hắn trầm ổn nhưng ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người, không còn là tiếng thì thầm nội tâm mà là một tuyên ngôn rõ ràng. "Huyết Ma Giáo chỉ là một nhánh rễ... Gốc rễ của sự tha hóa nằm sâu hơn, từ khi khát vọng thăng tiên trở thành giáo điều... bẻ cong bản chất của vạn vật." Hắn không nói về sức mạnh của Huyết Đao Khách, mà nói về một vấn đề triết lý sâu xa hơn, một sai lầm đã kéo dài qua nhiều thời đại. Hắn đã thấy nguồn gốc của sự tha hóa, và điều đó đã định hình lại mục tiêu của hắn. Hắn hiểu rằng việc đối phó với Huyết Ma Giáo chỉ là bước đầu, nhưng mục đích cuối cùng là khôi phục lại sự cân bằng, bảo vệ 'bản chất' của vạn vật.
Tô Lam, nàng hiểu ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tần Mặc. Nàng biết hắn không chỉ nhìn thấy những gì bề ngoài, mà đã thấu tỏ tận cùng bản chất của vấn đề. "Ta thấy bản chất... và ta sẽ bảo vệ nó." Tần Mặc nói tiếp, ánh mắt hắn cháy bỏng niềm tin và quyết tâm. "Đã đến lúc rồi." Hắn ra hiệu cho liên minh, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy uy lực.
Bên ngoài hang Huyết Thạch, những tia nắng đầu tiên của bình minh dần xé tan màn sương mù độc hại của U Minh Cốc. Tiếng gió rít gào dường như cũng dịu đi, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đáng sợ, tĩnh lặng của trước bão tố. Ba con người và một thần thú bị thương đã sẵn sàng. Quyết tâm đã được củng cố, kế hoạch đã được vạch ra. Tần Mặc, với sự thấu hiểu sâu sắc về 'ý chí tồn t���i' và bản chất của vạn vật, giờ đây không chỉ là người lắng nghe, mà còn là người bảo vệ, người dẫn đường cho một Huyền Vực đang đứng trên bờ vực của sự tha hóa. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, mang theo ánh sáng của hy vọng, nhưng cũng là dấu hiệu cho một cuộc chiến sinh tử sắp bùng nổ. Cuộc chiến này sẽ không chỉ bằng linh lực hay binh khí, mà còn bằng ý chí, bằng bản chất của vạn vật, và Tần Mặc đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh của mình.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.