Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 728: Huyết Sát Điện: Tiếng Than Vang Ngàn Năm

Bình minh dần ló dạng, những tia nắng yếu ớt đầu tiên cố gắng xuyên phá màn sương độc dày đặc của U Minh Cốc, nhuộm một màu đỏ quạch lên những vách đá lởm chởm. Dù vậy, không khí vẫn mang một vẻ âm u, nặng nề, như thể bầu trời cũng đang than khóc. Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, cảm nhận sức nặng của nó, cũng như cảm nhận sức nặng của vận mệnh đang đè lên đôi vai mình. Giọng nói trầm ổn của hắn, dù không mang theo hùng khí lay động lòng người, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không gì lay chuyển nổi, đã từng bước xua đi những màn sương mù hoài nghi trong lòng đồng đội. Hắn đã thấy, đã thấu hiểu ngọn nguồn của tai ương, và giờ đây, mỗi bước chân hắn đi đều thấm đẫm ý chí bảo vệ bản chất của vạn vật.

“Đã đến lúc rồi,” hắn khẽ nói, ánh mắt kiên định tựa đá tảng. Hắc Phong khẽ rên một tiếng trầm đục, cái đuôi ve vẩy nhẹ, nhưng đôi mắt đỏ rực của nó đã khóa chặt vào bóng tối phía trước, nơi Huyết Sát Điện đang ẩn mình. Tô Lam gật đầu, vẻ mặt thanh tú của nàng ánh lên sự nghiêm nghị hiếm thấy, thanh kiếm bên hông nàng cũng khẽ rung lên như một lời hưởng ứng. Lục Vô Trần chỉ thở dài, mái tóc bạc phơ khẽ bay trong làn gió độc, đôi mắt mệt mỏi nhưng không còn sự tuyệt vọng như trước, thay vào đó là một tia hy vọng mờ nhạt, đặt trọn v��o thiếu niên Vô Tính Thành đang dẫn đầu.

Liên minh bắt đầu di chuyển, từng bước chân thận trọng, hòa mình vào màn sương mù u ám của U Minh Cốc. Nơi đây, sự sống dường như bị bóp nghẹt đến tận cùng. Những cây cối khô héo vặn vẹo như những linh hồn đau khổ bị nguyền rủa, cành lá trơ trụi giơ lên trời như những ngón tay gầy guộc cầu xin. Những tảng đá lởm chởm sắc nhọn, bị ăn mòn bởi khí độc và thời gian, dựng đứng như những nấm mồ không tên, ám ảnh và thê lương. Mỗi bước chân của họ đều đạp lên lớp đất ẩm mục, nơi không biết bao nhiêu sự sống đã mục ruỗng và tan biến.

Tần Mặc cảm nhận được sự hỗn loạn của 'ý chí tồn tại' xung quanh, như những tiếng rên rỉ vô hình vọng từ sâu trong lòng đất, từ những thớ đá, từ những mạch nước ngầm nhiễm độc. Đó là ý chí của đất đai bị ô nhiễm, của cây cỏ bị bức tử, của những sinh linh nhỏ bé đã không may lạc bước vào vùng đất tử địa này. Chúng không kêu than bằng lời, nhưng ý chí của chúng lại là một bản hòa âm bi thảm, chạm thẳng vào tận cùng linh hồn Tần Mặc. Hắn cảm thấy một cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực, như thể chính hắn đang gánh chịu nỗi đau của cả một vùng đất. Hắn hiểu, đây không chỉ là U Minh Cốc, mà là một vết thương hằn sâu trên bản chất của thế giới, một vết thương đang rỉ máu tà khí, ăn mòn mọi sự sống.

Hắc Phong dẫn đầu, dáng vẻ uy dũng của nó ẩn hiện trong màn sương. Đôi mắt đỏ rực của thần thú liên tục quét qua bóng tối, cảnh báo mọi mối nguy tiềm ẩn. Nó không chỉ dùng thị giác mà còn dùng khứu giác nhạy bén để phát hiện những bẫy rập tà ác, những tín đồ Huyết Ma Giáo đang ẩn mình. Mùi ẩm mốc, đất chết, lưu huỳnh nồng nặc từ các suối độc, mùi máu tanh và khí độc khiến không khí trở nên đặc quánh, buồn nôn. Thỉnh thoảng, một làn gió mang theo mùi xác thối và chua cay khó chịu lướt qua, khiến Tô Lam phải nhíu mày, dùng linh lực che chắn. Lục Vô Trần thì gương mặt càng thêm khắc khổ, ông liên tục niệm chú, dùng một loại linh phù cổ xưa để xua đi phần nào tà khí vương vấn.

“Huyết Sát Điện... nó đang hút cạn sự sống,” Tần Mặc thầm thì, giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng vọng từ vực sâu. Hắn không nói với ai cụ thể, mà là tự nói với chính mình, như thể đang phân tích một cỗ máy hủy diệt. Hắn cảm nhận được ý chí của Huyết Sát Điện, một ý chí tham lam, tàn bạo, không ngừng nuốt chửng, biến đổi và tha hóa mọi thứ xung quanh nó. Nó không phải là một công trình vô tri, mà là một thực thể sống, một khối u ác tính đang bám sâu vào tận cùng bản chất của Huyền Vực.

Tô Lam, người đi ngay sau Tần Mặc, cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, sự gia tăng áp lực vô hình từ nguồn tà khí. Nàng thì thầm, giọng nói thanh thoát nhưng chứa đựng sự kinh ngạc không giấu diếm, “Khí tức này... thật sự đáng sợ. Mạnh hơn chúng ta tưởng nhiều.” Nàng là một kiếm khách tinh anh, đã trải qua vô số trận chiến, nhưng sự tà ác thuần túy và quy mô khủng khiếp của U Minh Cốc này vẫn khiến nàng rùng mình. Nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình như bị kìm hãm, thanh kiếm bên hông như đang gào thét, muốn thoát khỏi sự áp bức này.

Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, yếu ớt, nhưng lại là người có kiến thức sâu rộng nhất về những cấm thuật cổ xưa. Ông khẽ lắc đầu, mái tóc bạc phơ rung rinh, giọng nói nặng nề, gần như một lời thì thầm đau khổ, “Đây không chỉ là tà thuật thông thường. Ta cảm nhận được dấu vết của cấm thuật cổ xưa... có lẽ từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị'.” Lời nói của ông như một lời tiên tri u ám, gieo vào lòng người nghe một nỗi sợ hãi sâu sắc hơn cả những gì họ đang đối mặt. 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị' là một vết sẹo hằn sâu trong lịch sử Huyền Vực, một thời đại mà sự điên cuồng của việc thăng tiên đã đẩy vạn vật đến bờ vực hủy diệt. Giờ đây, những dấu vết của nó lại xuất hiện, không khỏi khiến Lục Vô Trần cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Ông đã từng nghiên cứu những ghi chép cổ xưa về cấm thuật đó, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng chúng có thể được tái hiện một cách tàn bạo đến vậy.

Hắc Phong gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực của nó đột nhiên nheo lại, thân hình nó khẽ hạ thấp. Nó đã phát hiện ra điều gì đó. Không một tiếng động, nó lao về phía một tảng đá lớn, nơi hai tín đồ Huyết Ma Giáo đang ẩn nấp, canh gác. Chỉ trong chớp mắt, hai bóng người áo choàng đen đỏ ngã xuống không một tiếng động, linh hồn của chúng thậm chí còn không kịp thoát ra khỏi thân xác. Hắc Phong đã ra tay quá nhanh, quá gọn ghẽ. Tần Mặc khẽ gật đầu, biết ơn sự cảnh giác và hiệu quả của Hắc Phong. Hắn tiếp tục dùng năng lực 'ý chí tồn tại' của mình để dò xét, tránh né những bẫy rập và lính canh khác. Hắn cảm nhận được ý chí cuồng tín của những tín đồ Huyết Ma Giáo, ý chí bị bóp méo, bị tẩy não bởi những giáo điều tà ác, những khát vọng thăng tiên điên rồ. Chúng không còn là con người, mà là những công cụ, những con rối bị điều khiển bởi một thế lực tà ác lớn hơn.

Không khí càng lúc càng trở nên ngột ngạt, nặng nề. Hơi lạnh thấu xương từ những linh hồn vật vờ trong U Minh Cốc hòa lẫn với không khí nóng bức, ngột ngạt từ nơi nghi thức đang diễn ra, tạo nên một sự tương phản quái dị. Những âm thanh của U Minh Cốc cũng thay đổi. Tiếng gió rít thê lương vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó bị át đi bởi những tiếng gào rú, gầm gừ quái dị từ sâu thẳm, tiếng nước nhỏ giọt đều đều trong hang động tối tăm như tiếng đếm ngược của định mệnh. Tần Mặc biết họ đang đến gần trung tâm. Hắn nhìn về phía trước, nơi bóng tối dường như đặc quánh hơn, nơi một ánh sáng đỏ quỷ dị đang nhấp nháy, gọi mời và đe dọa.

Sự kiên định trong lòng Tần Mặc không hề suy giảm, trái lại, nó càng trở nên sắt đá hơn. Hắn không chỉ chiến đấu cho bản thân, cho Vô Tính Thành, mà còn cho tất cả những ý chí bị bóp méo, bị giam cầm mà hắn đang cảm nhận. Mỗi bước chân tiến sâu vào U Minh Cốc là một lời thề nguyền thầm lặng, một lời tuyên chiến với sự tha hóa, với cái ác đang hoành hành. Vô Danh Kiếm trong tay hắn cũng như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, phát ra một luồng linh khí thanh thuần, cố gắng xua đi khí độc xung quanh, như một ngọn hải đăng nhỏ bé trong biển đêm tăm tối. Họ đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi họ phía trước, bởi vì niềm tin và quyết tâm của họ đã được củng cố đến mức tối đa.

Sau khi vượt qua những vòng ngoài đầy cạm bẫy và sự canh gác dày đặc, liên minh cuối cùng cũng đột nhập được vào bên trong Đại Điện Âm Hồn – trung tâm của Huyết Sát Điện. Cảnh tượng đập vào mắt họ khiến ngay cả Tần Mặc, người đã chứng kiến vô số bi kịch của sự tha hóa, cũng phải rùng mình. Nàng Tô Lam thở hổn hển, đôi mắt phượng mở to hết cỡ, tràn ngập sự kinh hoàng và ghê tởm. Lục Vô Trần thì run rẩy, cả thân hình gầy gò của ông như muốn đổ sụp xuống. Ngay cả Hắc Phong cũng gầm gừ khe khẽ, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực như muốn phun lửa.

Đại điện này không phải là một công trình kiến trúc thông thường. Nó rộng lớn như một hầm ngục khổng lồ, được đục đẽo sâu vào lòng đất, với những cột đá cao vút chạm trần, đen bóng và thô ráp. Khí tức u ám tỏa ra từ mỗi phiến đá, mỗi khe nứt. Trên những bức tường đá xám xịt, vô số phù văn cổ xưa, kỳ dị được khắc vẽ, phát ra ánh sáng đỏ lập lòe, như những mạch máu đang đập thình thịch của một quái vật khổng lồ. Không khí nóng bức, ngột ngạt đến khó thở, mang theo mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt và một thứ mùi chua cay khó tả, khiến người ta buồn nôn.

Nhưng điều kinh hoàng nhất, chính là trung tâm của đại điện. Ở đó, hàng vạn cột sáng đỏ rực đang vươn lên từ mặt đất, chiếu thẳng lên trần. Mỗi cột sáng không phải là một nguồn năng lượng đơn thuần, mà là một lồng giam tinh thần, giam giữ vô số linh hồn vật vờ, méo mó. Chúng không còn giữ được hình dáng ban đầu của mình, chỉ còn là những khối khí u ám, vặn vẹo, không ngừng giãy giụa trong đau đớn. Tiếng than khóc, tiếng rên rỉ vô vọng của hàng vạn linh hồn vang vọng khắp không gian đại điện, hòa lẫn với tiếng tụng niệm ma quái của các tín đồ Huyết Ma Giáo, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng và tà ác. Tiếng than khóc ấy không chỉ đến từ thính giác, mà còn chạm thẳng vào 'ý chí tồn tại' của Tần Mặc, như hàng vạn mũi dao đâm vào linh hồn hắn.

Một nghi thức tà thuật khổng lồ đang diễn ra. Huyết Đao Khách, thân hình vạm vỡ, cao lớn, đứng sừng sững giữa vòng tròn trung tâm, ánh sáng đỏ quỷ dị từ nghi thức chiếu lên gương mặt dữ tợn của hắn, khiến vết sẹo dài trên mặt hắn càng thêm ghê rợn. Hắn đang điều khiển toàn bộ nghi thức, mỗi cử chỉ của hắn đều mang theo uy lực kinh hoàng, như một vị thần cai quản cái chết. Xung quanh hắn là các thủ lĩnh cấp cao của Huyết Ma Giáo, những bóng người lờ mờ trong áo choàng đen đỏ, miệng lẩm bẩm những câu chú ngữ cổ xưa, ánh mắt cuồng loạn ẩn hiện dưới lớp mặt nạ. Tà khí cuồn cuộn như những con mãng xà khổng lồ, uốn lượn quanh các cột sáng, hút lấy từng chút năng lượng sống cuối cùng từ những linh hồn bị giam cầm.

Liên minh nấp mình sau một cột đá lớn, gần như hòa lẫn vào bóng tối. Tần Mặc nhắm mắt lại, dùng toàn bộ năng lực 'ý chí tồn tại' để thấu hiểu cảnh tượng. Hắn không chỉ nghe thấy tiếng than khóc, mà hắn còn cảm nhận được nỗi đau, sự giằng xé, sự tuyệt vọng và cả quá khứ của những linh hồn bị giam cầm. Hắn cảm nhận được chúng từng là gì, chúng đã bị bẻ cong như thế nào, và vì sao chúng lại rơi vào cảnh ngộ này. Mỗi linh hồn là một câu chuyện bi thương, một minh chứng cho sự tha hóa của khát vọng thăng tiên. Hắn cảm nhận được những ý chí đã từng là những thanh kiếm sắc bén, những mảnh phù chú linh nghiệm, những đóa hoa tươi đẹp, giờ đây chỉ còn là những tàn tích méo mó, bị rút cạn bản chất.

“Cái... cái gì thế này? Hàng vạn linh hồn... bị rút cạn!” Tô Lam thở hổn hển, giọng nói run rẩy. Nàng là một tu sĩ chính đạo, từng tin vào con đường tu luyện để vươn tới cảnh giới cao hơn, nhưng cảnh tượng này đã giáng một đòn chí mạng vào niềm tin của nàng. Nàng không thể tưởng tượng được sự tàn bạo này, sự vô nhân đạo này lại có thể tồn tại. Mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán nàng, không phải vì sức nóng của đại điện, mà vì nỗi kinh hoàng đang bóp nghẹt trái tim nàng.

Lục Vô Trần, đôi mắt mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào nghi thức, giọng nói của ông run rẩy như sắp đứt hơi, “Đây là... Tà Thần Huyết Tế! Một cấm thuật đã bị cấm từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị'! Chúng đang tái hiện nó!” Kiến thức uyên bác của ông về cổ thuật đã cho ông biết sự khủng khiếp của nghi thức này. Ông đã từng đọc qua những ghi chép về Tà Thần Huyết Tế, một cấm thuật được sử dụng để hiến tế hàng vạn sinh linh, rút cạn tinh hoa của chúng để tạo ra một nguồn năng lượng tà ác khổng lồ, phục vụ cho những mục đích điên rồ nhất của kẻ thi triển. Ông đã nghĩ rằng nó đã biến mất vĩnh viễn cùng với 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị' đầy hỗn loạn, nhưng giờ đây, nó lại hiện hữu ngay trước mắt ông, tàn bạo hơn, kinh hoàng hơn bất cứ điều gì ông từng tưởng tượng.

Tần Mặc nắm chặt Vô Danh Kiếm trong tay, khớp xương trắng bệch. Giọng hắn trầm thấp, nhưng ẩn chứa một nỗi phẫn nộ không thể kìm nén, “Không chỉ là tái hiện... chúng đang khai thác những linh hồn đã bị tha hóa từ ngàn năm trước! Ta cảm nhận được... những ý chí bị bẻ cong, bị giam cầm từ rất lâu rồi...” Hắn nhìn thấy rõ hơn, những linh hồn này không chỉ là những linh hồn mới bị bắt giữ, mà là những linh hồn đã bị mắc kẹt trong vòng xoáy của sự tha hóa từ rất lâu, từ khi khát vọng thăng tiên mù quáng bắt đầu. Chúng đã bị bẻ cong bản chất, bị biến thành những công cụ, những vật hiến tế ngay cả trước khi chúng bị giam cầm ở đây.

Hắc Phong gầm gừ nhẹ, tiếng gầm trầm đục như một lời cảnh báo, như một lời đe dọa. Lông nó dựng đứng, sẵn sàng lao vào tấn công bất cứ lúc nào. Nó là một thần thú, bản năng của nó mách bảo nó rằng đây là một sự tà ác không thể dung thứ, một sự vi phạm nghiêm trọng đến bản chất của sự sống và cái chết. Mùi tanh nồng nặc của máu tươi, mùi thối rữa của những linh hồn bị rút cạn, mùi lưu huỳnh từ những dòng dung nham ẩn sâu dưới lòng đất, tất cả hòa quyện tạo thành một thứ không khí ngột ngạt, bức bối, khiến ngay cả thần thú cũng cảm thấy khó chịu tột độ.

Tần Mặc hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn biết, nỗi phẫn nộ là cần thiết, nhưng sự tỉnh táo còn cần thiết hơn. Hắn phải hiểu rõ bản chất của nghi thức này, phải tìm ra điểm yếu của nó, trước khi hành động. Hắn tiếp tục dùng năng lực 'ý chí tồn tại' của mình, đi sâu hơn vào dòng chảy của những linh hồn bị giam cầm, cố gắng đọc lấy những ký ức, những mảnh vỡ của quá khứ. Hắn nhận ra, sự tàn bạo này không phải là một sự kiện nhất thời, mà là một chuỗi bi kịch kéo dài hàng ngàn năm, bắt đầu từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị', và giờ đây, nó đã đạt đến đỉnh điểm.

Tần Mặc 'nhìn thấy' rõ ràng từng mảnh ký ức từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị' hiện lên trong tâm trí hắn, sống động như thể hắn đang tự mình trải qua. Hắn thấy những 'vật' như Cổ Phù Linh, Đao Hồn, Linh Thảo Tiên Tử... không phải như chúng hiện tại, bị tha hóa và giam cầm, mà là lúc chúng còn thuần khiết, mang bản chất nguyên thủy của mình. Hắn thấy Cổ Phù Linh, một mảnh bùa cổ xưa, ẩn chứa ý chí bảo hộ mãnh liệt, mong muốn trấn giữ bình an cho một vùng đất. Hắn thấy Đao Hồn, linh hồn của một thanh đao, chỉ khát khao được tôi luyện, được chém phá mọi chướng ngại vật để bảo vệ chủ nhân. Hắn thấy Linh Thảo Tiên Tử, một đóa linh thảo ngàn năm, chỉ muốn dâng hiến tinh hoa của mình để chữa lành và nuôi dưỡng sự sống.

Nhưng rồi, một 'tiếng gọi' bắt đầu vang vọng khắp Huyền Vực – tiếng gọi của thăng tiên. Hắn thấy những 'vật' này, dưới sự dẫn dắt của những tu sĩ cuồng tín, bắt đầu bị ép buộc 'khai linh', bị bẻ cong bản chất. Ý chí bảo hộ của Cổ Phù Linh bị biến thành khát khao kiểm soát, ý chí chém phá của Đao Hồn bị biến thành khát vọng hủy diệt vô độ, ý chí chữa lành của Linh Thảo Tiên Tử bị biến thành ham muốn trường sinh bất tử ích kỷ. Chúng bị kéo vào vòng xoáy của thăng tiên mù quáng, bị biến thành những công cụ để đạt được mục đích của con người, chứ không phải để tồn tại với bản chất của chính mình. Sự giằng xé trong ý chí của chúng, nỗi đau khi bị ép buộc thay đổi, bị biến dạng, tất cả đều hiển hiện rõ ràng trong tâm trí Tần Mặc. Rồi cuối cùng, khi không còn giá trị lợi dụng, hoặc khi ý chí của chúng đã bị tha hóa đến mức cực đoan, chúng bị giam cầm ở đây, trở thành vật hiến tế cho tà thuật.

Hắn nhận ra, nghi thức Tà Thần Huyết Tế này đã kéo dài cả ngàn năm, không ngừng thu thập và khai thác những linh hồn bị tha hóa từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị'. Huyết Ma Giáo hiện tại chỉ là kẻ thừa kế và phát triển nó đến đỉnh điểm, tạo nên một cỗ máy hủy diệt linh hồn khổng lồ này. Đây không phải là một tà giáo mới nổi, mà là một cội rễ sâu xa của sự tha hóa, bám rễ vào lịch sử Huyền Vực.

Huyết Đao Khách đứng giữa đại điện, thân hình cao lớn, uy áp mạnh mẽ, đang điều khiển toàn bộ nghi thức. Ánh sáng đỏ quỷ dị nhảy múa quanh hắn, đôi mắt hắn lấp lánh sự cuồng loạn và tự mãn tột độ. Hắn không chỉ là một kẻ tà ác, mà là một kẻ cuồng tín, một kẻ hoàn toàn chìm đắm trong ảo vọng của sự vĩ đại do tà thuật mang lại.

Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Huyết Đao Khách – một sự tha hóa hoàn toàn, một sự cuồng tín đến điên dại. Ý chí của hắn không còn bất kỳ dấu vết nào của sự thiện lương, sự do dự, hay thậm chí là một chút nhân tính. Nó chỉ còn là một khối ý chí thuần túy của sự hủy diệt, của sự bành trướng, của sự tôn thờ một thứ giáo điều cực đoan. Hắn cảm nhận được, Huyết Đao Khách không chỉ đang thực hiện nghi thức, mà hắn còn đang hưởng thụ nó, đang đắm chìm trong sức mạnh mà nó mang lại.

Giữa tiếng than khóc của linh hồn và tiếng tụng niệm ma quái, giọng nói của Huyết Đao Khách vang vọng khắp đại điện, khàn đặc và đầy uy lực, nhưng ẩn chứa một sự cuồng loạn đến rợn người, “Hỡi những linh hồn lạc lối! Hãy hiến dâng bản chất cuối cùng của các ngươi cho sự vĩ đại! Cho sự thăng hoa của Huyết Ma Giáo! Thiên Diệu Tôn Giả sẽ chứng kiến sự vĩ đại này!” Hắn giơ cao thanh đại đao khổng lồ của mình, lưỡi đao đen kịt, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, như một lời tuyên ngôn cho sự tàn bạo không giới hạn.

Lời nói của Huyết Đao Khách như một tiếng sét đánh ngang tai. Thiên Diệu Tôn Giả! Cái tên đó, cái tên đã từng gieo rắc nỗi kinh hoàng trong 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thị Trị', cái tên được cho là kẻ khởi xướng tư tưởng 'thăng tiên cực đoan', giờ đây lại được nhắc đến. Điều này khẳng định những nghi ngờ của Lục Vô Trần, và làm rõ mối liên hệ sâu xa giữa Huyết Ma Giáo và một âm mưu lớn hơn, một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm, và đang dần hiện nguyên hình.

Tô Lam run rẩy, nàng không thể chịu đựng được cảnh tượng này thêm nữa. Nàng cảm thấy một cơn buồn nôn dâng trào, đôi mắt đỏ hoe vì căm phẫn và kinh tởm. Lục Vô Trần nắm chặt tay, đôi mắt sâu trũng của ông ánh lên sự tuyệt vọng, nhưng cũng là một sự căm hờn sâu sắc. Ông đã từng tin vào việc tìm kiếm tri thức để khai sáng, nhưng giờ đây, tri thức của ông lại chỉ mang đến nỗi ��au và sự bất lực khi chứng kiến những gì đang diễn ra. Hắc Phong gầm gừ liên tục, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Huyết Đao Khách, nó đã sẵn sàng bùng nổ, sẵn sàng lao vào xé xác kẻ tà ác đó.

Tần Mặc hít sâu một hơi, Vô Danh Kiếm trong tay hắn bắt đầu phát ra ánh sáng mờ nhạt, đối chọi lại tà khí đang cuồn cuộn trong đại điện. Ánh sáng của Vô Danh Kiếm, dù yếu ớt, nhưng lại mang theo một ý chí thanh thuần, kiên định, như một lời thách thức thầm lặng đối với sự tà ác đang ngự trị. Hắn nhìn đồng đội, ánh mắt hắn kiên định, không còn chút do dự nào. Hắn biết, đã đến lúc hành động. Không thể chờ đợi thêm nữa.

Huyết Đao Khách, dường như cảm nhận được một sự xáo động nhỏ, một luồng ý chí thuần khiết lạ lùng giữa biển tà khí của đại điện. Hắn khẽ nheo mắt lại, quay đầu về phía liên minh ẩn nấp. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi hắn, một nụ cười đầy khinh miệt và tàn nhẫn, như thể hắn đã sớm biết có kẻ xâm nhập, và đang chờ đợi màn kịch này. Ánh mắt hắn lướt qua nơi Tần Mặc và đồng đội đang ẩn nấp, như thể đã nhìn thấu mọi thứ. Cuộc đối đầu đã không còn có thể tránh khỏi. Huyết Ma Giáo đã sẵn sàng, và Tần Mặc cũng đã sẵn sàng để đối mặt với vận mệnh của mình, đối mặt với gốc rễ của sự tha hóa đã kéo dài hàng ngàn năm.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free