Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 737: Bản Nguyên Chấn Động: Huyết Đao Khách Nghiêm Mặt

Tiếng rít gào thảm thiết của Huyết Đao Ảnh vừa tắt hẳn, không gian hầm ngục như chìm vào một sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng âm ỉ của tà khí vẫn cố gắng xoáy mạnh. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng ấy không kéo dài, bởi ngay sau đó, một luồng năng lượng thuần khiết, tựa hồ sương sớm quyện vào ánh trăng, bỗng bùng lên mạnh mẽ từ thân Tần Mặc. Nó không chói chang như ánh dương, mà ấm áp, bao dung, lan tỏa khắp nơi, đẩy lùi bức màn tà khí đỏ đen đang cuồn cuộn vờn quanh nghi thức Huyết Ma Giáo.

Tần Mặc, thân hình gầy gò nhưng giờ đây lại toát ra một vẻ kiên định đến lạ thường, đứng thẳng giữa tâm điểm hỗn loạn. Mái tóc đen nhánh của hắn khẽ bay phất phơ trong luồng khí tức vô hình, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự thấu hiểu và một quyết tâm không gì lay chuyển. Hắn không hề di chuyển, nhưng từng bước chân dường như đã đặt trên một con đường không thể quay lại. 'Dung Hòa Chi Lực' của hắn không ngừng khuếch tán, tạo thành một vòng sáng lớn, thanh khiết, đối lập hoàn toàn với sắc đỏ máu và đen tối của tà khí đang hoành hành. Những Huyết Đao Ảnh còn sót lại, vốn chỉ là những ảo ảnh hung tợn được tạo nên từ sát khí và ý niệm hủy diệt, giờ đây khi chạm vào vòng sáng ấy, chúng đều tan biến như tuyết gặp nắng hạ, không để lại dấu vết nào ngoài những hạt bụi đen li ti. Chúng không bị tiêu diệt bởi một đòn tấn công bạo liệt, mà bị hóa giải, bị "trấn định" đến tận bản chất tồn tại, khiến chúng không thể duy trì hình thái hung hãn của mình nữa.

Trong vòng ảnh hưởng của Tần Mặc, không chỉ Huyết Đao Ảnh tan biến, mà cả những Linh Hồn Tha Hóa đang quằn quại trong tà khí, những hình bóng méo mó, bi thương, cũng dần ngừng lại. Chúng không được giải thoát hoàn toàn, nhưng sự thống khổ điên loạn đã lắng xuống, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đau thương, như những linh hồn tội nghiệp cuối cùng cũng tìm được một khoảnh khắc bình yên tạm bợ. Ánh mắt Tần Mặc lướt qua chúng, một nỗi xót xa dâng lên trong lòng, nhưng hắn biết, đây mới chỉ là bước khởi đầu. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của những linh hồn ấy, bị bóp méo, bị cưỡng ép, nhưng sâu thẳm vẫn còn khao khát được trở về với bản nguyên thanh khiết.

"Bản nguyên của vạn vật... không phải là sự hủy diệt, mà là sự tồn tại," Tần Mặc thầm nhủ trong tâm, lời nói không thành tiếng nhưng lại vang vọng trong chính linh hồn hắn. Hắn không chiến đấu với sự hủy diệt bằng hủy diệt, mà bằng cách nhắc nhở vạn vật về bản chất nguyên thủy của chúng.

Một thủ lĩnh Huyết Ma Giáo, gương mặt ẩn hiện trong bóng tối của trường bào, vốn đang điên cuồng thúc giục nghi thức, bỗng rít lên một tiếng kinh hoàng. "Cái quỷ gì thế này? Tà khí của ta đang bị... hóa giải!" Hắn cảm thấy luồng tà khí mà mình dày công tu luyện, luồng năng lượng vốn là trụ cột cho sức mạnh của hắn, đang bị một thứ lực lượng vô hình làm suy yếu, thậm chí còn có dấu hiệu bị chuyển hóa. Đó không phải là bị đánh bại, mà là bị... phủ nhận. Cảm giác này còn khó chịu và đáng sợ hơn bất kỳ tổn thương thể xác nào.

Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ đưa tay về phía Hắc Phong, con linh thú khổng lồ vẫn đang nằm co ro trên mặt đất, toàn thân co giật nhẹ, đôi mắt vàng óng lúc mờ đục tà khí, lúc lại ánh lên vẻ trong trẻo của bản nguyên. 'Dung Hòa Chi Lực' từ Tần Mặc bỗng chốc bùng lên mạnh mẽ hơn, như một dòng suối mát lành tuôn chảy, bao trùm lấy toàn bộ thân thể Hắc Phong. Luồng năng lượng thuần khiết ấy không tấn công, không phá hủy, mà thẩm thấu, len lỏi vào từng thớ thịt, từng sợi lông đen tuyền của nó, đẩy lùi tà khí đang gặm nhấm.

Hắc Phong rên rỉ một tiếng, thân hình to lớn của nó co giật dữ dội hơn, như đang phải trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm khủng khiếp. Tà khí màu đỏ sẫm không cam chịu buông tha, cố gắng bám víu vào từng mạch máu, từng ý niệm của linh thú. Nhưng 'Dung Hòa Chi Lực' của Tần Mặc kiên trì, nhẹ nhàng nhưng bền bỉ, từng chút một thanh tẩy, từng chút một trấn định. Dần dần, đôi mắt vàng rực của Hắc Phong trở nên trong trẻo hơn, không còn vằn lên những tia đỏ tà ác. Sự hung tợn, điên loạn dần biến mất, thay v��o đó là vẻ bối rối, yếu ớt và một sự... biết ơn sâu sắc. Bộ lông đen tuyền của nó, vốn bị tà khí làm cho xơ xác, cũng như được gột rửa, trở nên óng mượt hơn. Mùi tanh tưởi, hôi hám của tà khí trên mình nó cũng dần bị xua tan, thay vào đó là một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết của thiên nhiên. Hắc Phong khẽ cựa quậy, cố gắng ngẩng đầu lên nhìn Tần Mặc, một tiếng rên khe khẽ thoát ra từ cổ họng, như một lời cảm tạ yếu ớt. Nó vẫn chưa hoàn toàn bình phục, nhưng ít nhất, nó đã thoát khỏi sự khống chế của tà khí, tìm lại được một phần bản ngã của mình. Tần Mặc cảm nhận được ý chí tồn tại của Hắc Phong, giờ đây không còn là sự cuồng bạo, mà là khao khát được trở về với rừng sâu, được tự do vẫy vùng dưới ánh trăng.

Trong không gian ngột ngạt của hầm ngục, nơi mùi máu tanh và lưu huỳnh vẫn còn vương vấn, luồng năng lượng thuần khiết từ Tần Mặc như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, chiếu rọi sự bình yên vào những tâm hồn đang lạc lối. Hắn biết, đây là con đường đúng đắn, con đường không cần sức mạnh để áp chế, mà cần sự thấu hiểu để cân bằng.

***

Sự thay đổi đột ngột và khó lường từ Tần Mặc đã giáng một đòn nặng nề vào nghi thức tà ác của Huyết Ma Giáo. Các thủ lĩnh Huyết Ma Giáo, những kẻ vốn tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của tà khí và sự tha hóa, giờ đây không khỏi hoảng loạn. Chúng nhận thấy luồng tà khí vốn được triệu hồi từ Vực Sâu Vô Định, xương sống của nghi thức, đang bị Tần Mặc đẩy lùi và làm suy yếu một cách khó tin. Những tia sáng đỏ đen chập chờn như muốn tắt lịm, những âm thanh rên rỉ từ sâu thẳm Vực Sâu cũng trở nên yếu ớt hơn.

Tuy nhiên, bản chất của Huyết Ma Giáo là tàn bạo và ngoan cố. Sau khoảnh khắc kinh ngạc ban đầu, sự điên cuồng và sợ hãi đã biến thành cơn giận dữ. Chúng không thể chấp nhận việc kế hoạch vĩ đại của mình bị phá hoại bởi một kẻ không có linh căn, không có thiên phú tu luyện như Tần Mặc.

"Kẻ ngoại đạo! Ngươi dám cản trở đại sự của giáo ta!" Một thủ lĩnh Huyết Ma Giáo khác, toàn thân ẩn trong lớp trường bào đen kịt, đôi mắt đỏ ngầu như máu, gầm lên thịnh nộ. Hắn ta vung tay, một luồng tà khí đen đặc, chứa đầy ý niệm hủy diệt, bay thẳng về phía Tần Mặc. Các thủ lĩnh khác cũng điên cuồng dồn sức mạnh vào nghi thức, đồng thời tung ra vô số đòn tấn công tà ác khác, những quả cầu huyết khí, những mũi tên u ám, tất cả đều mang theo sát khí nồng nặc, vẽ nên những vệt sáng đỏ đen trong không gian hầm ngục u tối. Âm thanh rít gào, tiếng va chạm của năng lượng và mùi lưu huỳnh cháy khét lại bùng lên dữ dội.

Tần Mặc, thân hình vẫn đứng vững như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba, không hề né tránh. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn bình thản, nhưng đôi mắt đen láy lại ánh lên sự tập trung cao độ. Hắn biết, đây không phải lúc để dùng sức mạnh đối đầu, mà là lúc để 'Dung Hòa Chi Lực' phát huy tác dụng tối đa. Luồng sáng trắng sữa quanh hắn bỗng chốc bùng lên mạnh mẽ hơn, tạo thành một lá chắn vô hình, mềm mại nhưng kiên cố.

Những đòn tấn công tà ác của Huyết Ma Giáo chạm vào lá chắn ánh sáng của Tần Mặc, không gây ra tiếng nổ vang trời, không tạo ra sóng xung kích phá hủy. Thay vào đó, chúng như bị hút vào một vòng xoáy vô tận, dần dần tan biến, bị chuyển hóa. Những quả cầu huyết khí bỗng chốc mất đi sức mạnh, trở thành những làn khói đỏ nhạt nhòa rồi tan vào hư không. Những mũi tên u ám cũng gãy vụn, hóa thành bụi phấn đen vô hại. Đó không phải là sự phòng thủ đơn thuần, mà là sự "hóa giải" đến tận bản nguyên.

Tần Mặc khẽ đưa tay, những luồng 'Dung Hòa Chi Lực' mỏng manh nhưng kiên cường, tựa những sợi tơ vô hình, phóng ra, nhắm thẳng vào các thủ lĩnh Huyết Ma Giáo. Chúng không có sức mạnh công kích, nhưng khi chạm vào các thủ lĩnh, chúng lại tạo ra một hiệu ứng kỳ lạ. Từng thủ lĩnh bị Tần Mặc dùng năng lượng 'cân bằng' tác động, chúng không bị thương tích bên ngoài, nhưng linh hồn lại chấn động dữ dội, như bị phản phệ từ chính tà khí của mình.

"Aaaarrrggghhh!" Một thủ lĩnh khác thét lên đau đớn, ôm đầu quằn quại. Hắn cảm thấy như có hàng ngàn con côn trùng đang gặm nhấm vào linh hồn mình, luồng tà khí mà hắn đã tu luyện bấy lâu nay bỗng chốc trở thành một con rắn độc quay lại cắn chính chủ. "Không thể nào! Năng lượng của ta... đang chống lại ta!" Giọng hắn đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Cảm giác bị phản phệ này còn khủng khiếp hơn bị một đòn chí mạng. Nó không chỉ là đau đớn thể xác, mà là sự lung lay của toàn bộ niềm tin, sự sụp đổ của bản chất tu luyện.

Các thủ lĩnh Huyết Ma Giáo khác cũng không khá hơn là bao. Chúng ôm ngực, ôm đầu, lùi lại, gương mặt bị che khuất trong bóng tối giờ đây lộ rõ vẻ hoảng loạn và căm hờn. Nghi thức của Huyết Ma Giáo bị gián đoạn trầm trọng, luồng tà khí từ Vực Sâu Vô Định vốn đang cuồn cuộn mạnh mẽ, giờ đây trở nên yếu ớt, chập chờn, như một ngọn nến sắp tắt.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú nhưng giờ đây nhuốm màu lo lắng, vừa chống đỡ những đòn tấn công yếu ớt hơn từ những thành viên Huyết Ma Giáo còn sót lại, vừa quay sang nhìn Tần Mặc. Nàng thấy Tần Mặc đang phải chịu đựng một áp lực khủng khiếp, toàn thân hắn khẽ run lên, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt vẫn kiên định không rời.

"Tần Mặc, cẩn thận! Ngươi vẫn còn bị thương!" Nàng không thể không nhắc nhở, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng khôn nguôi. Dù Tần Mặc đang thể hiện một năng lực kinh thiên động địa, nhưng nàng biết hắn vẫn đang mang trọng thương từ đòn chí mạng của Huyết Đao Khách.

Lục Vô Trần, đôi mắt sâu trũng của lão tu sĩ gầy gò, giờ đây ánh lên một tia hy vọng mà tưởng chừng như đã tắt từ lâu. Lão không nói, chỉ lặng lẽ quan sát Tần Mặc, trong lòng tràn ngập sự ngạc nhiên tột độ. Đây là một con đường tu luyện mà lão chưa từng thấy, một con đường không dựa vào sức mạnh hủy diệt, mà dựa vào sự cân bằng và thấu hiểu. Lão cảm thấy như mình đang chứng kiến sự ra đời của một chân lý mới, một phương thức tồn tại khác cho Huyền Vực.

Huyết Đao Khách, thân hình vạm vỡ, cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt nhỏ hẹp nhưng sáng quắc, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Vẻ ngạo mạn ban đầu của hắn đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc tột độ, rồi nhanh chóng chuyển thành căm hờn và giận dữ không thể kiềm chế. Hắn không thể tin được rằng một kẻ không có linh lực, không có thiên phú lại có thể phá hoại nghi thức của Huyết Ma Giáo, lại có thể khiến các thủ lĩnh mạnh mẽ của hắn phải quằn quại trong đau đớn như vậy.

"Ngươi... Ngươi là cái thứ quỷ quái gì!" Hắn gầm lên một tiếng, giọng nói khàn đặc, đầy rẫy sự phẫn nộ. Hắn không còn giữ vẻ ung dung như trước, không còn đứng từ xa quan sát nữa. Toàn thân hắn bỗng chốc hóa thành một luồng huyết ảnh đỏ thẫm, tựa như một tia chớp máu, lao thẳng về phía Tần Mặc. Mùi máu tanh nồng nặc và tà khí từ hắn bỗng chốc tăng lên gấp bội, tạo thành một luồng gió lạnh buốt, khiến cả Tô Lam và Lục Vô Trần đều phải rùng mình. Huyết Đao Khách đã không còn xem Tần Mặc là một con kiến có thể tùy ý nghiền nát, mà là một mối đe dọa thực sự, một chướng ngại vật buộc hắn phải tự mình loại bỏ. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

***

Luồng huyết ảnh của Huyết Đao Khách lao tới với tốc độ kinh hồn, xé tan không khí ẩm thấp của hầm ngục. Hắn không còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn lại sự nghiêm túc đến tột độ và một sự hung tợn nguyên thủy của một kẻ săn mồi bị dồn vào đường cùng. Thanh đại đao khổng lồ, lưỡi đao đen kịt, nhuốm màu máu khô, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo, được hắn vung lên cao, chém xuống Tần Mặc với một sức mạnh long trời lở đất.

"Đao Ý Ăn Mòn" bùng nổ, không chỉ là một luồng sức mạnh vật lý, mà là một ý chí hủy diệt, một khao khát tha hóa đến tận cùng bản chất tồn tại của mọi thứ. Nó không chỉ nhắm vào Tần Mặc, mà còn lan tỏa khắp không gian, tạo thành một trường lực vô hình, đè nén tất cả sự sống, tất cả những ý niệm thuần khiết. Không khí trong hầm ngục trở nên đặc quánh, nặng nề, như thể toàn bộ thế giới đang bị lưỡi đao ấy gặm nhấm. Tiếng gầm gừ của Huyết Đao Khách như hòa quyện vào tiếng hú của gió độc, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.

Tần Mặc đón nhận đòn tấn công trực diện. Hắn không lùi bước, không rút kiếm. Đôi mắt hắn vẫn kiên định, sâu thẳm, nhìn thẳng vào ánh mắt đầy sát khí của Huyết Đao Khách. 'Dung Hòa Chi Lực' quanh hắn bỗng xoáy mạnh hơn, không còn là một vòng sáng tĩnh lặng, mà biến thành một tấm khiên vô hình, mềm mại nhưng kiên cố, vừa hóa giải vừa hấp thụ luồng 'Đao Ý Ăn Mòn' khủng khiếp ấy.

Khi lưỡi đại đao của Huyết Đao Khách va chạm với tấm khiên 'Dung Hòa Chi Lực', không hề có tiếng kim loại chói tai, cũng không có tiếng nổ long trời. Thay vào đó, một âm thanh kỳ lạ vang lên, như tiếng nước sôi réo rắt trên một tảng băng khổng lồ, hay tiếng than khóc của vạn vật khi bị cưỡng ép tha hóa. Luồng 'Đao Ý Ăn Mòn' cuồng bạo như một dòng sông lũ, cố gắng xuyên thủng lá chắn của Tần Mặc, nhưng mỗi khi chạm vào, nó lại bị hóa giải, bị chuyển hóa, sức mạnh bị bào mòn, ý niệm hủy diệt bị trấn định. Tấm khiên ánh sáng của Tần Mặc không hề nứt vỡ, mà như một vực sâu không đáy, nuốt chửng mọi thứ.

Cuộc đối đầu giữa hai luồng năng lượng đối lập tạo ra một sức ép khủng khiếp, không chỉ về mặt vật lý mà còn về mặt tinh thần. Cả không gian hầm ngục như bị bóp méo, những bức tường đá đen thô kệch bắt đầu nứt nẻ, những xiềng xích gỉ sét rung bần bật. Mùi máu tanh và lưu huỳnh bỗng trở nên nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện lẫn với mùi hương thanh khiết của 'Dung Hòa Chi Lực', tạo nên một hỗn hợp kỳ lạ, vừa kinh tởm vừa thần thánh.

Tô Lam và Lục Vô Trần, dù đang cố gắng chiến đấu với những thành viên Huyết Ma Giáo còn lại, cũng phải chật vật chống đỡ trước áp lực kinh hoàng này. Tô Lam nghiến răng, thanh kiếm cổ của nàng phát ra những tiếng ngân run rẩy, như đang cố gắng chống lại sự tha hóa của không gian. Nàng cảm thấy một sức nặng vô hình đè lên linh hồn mình, khiến nàng khó thở, nhưng ánh mắt nàng vẫn không rời Tần Mặc, vừa lo lắng vừa kinh ngạc. Lục Vô Trần thì ho khan một tiếng, lưng lão tu sĩ gầy gò càng thêm còng xuống, nhưng đôi mắt lão vẫn kiên định, chứa đựng sự suy tư sâu sắc. Lão chưa bao giờ chứng kiến một trận chiến nào kỳ lạ đến vậy, một trận chiến không chỉ là sức mạnh đối sức mạnh, mà là bản chất đối bản chất.

Huyết Đao Khách rút đao ra, vẻ mặt hắn giờ đây không còn sự giận dữ đơn thuần, mà là một sự bối rối tột độ. Hắn đã dốc toàn lực, nhưng đòn tấn công của hắn lại như đá chìm đáy biển, không thể lay chuyển được Tần Mặc.

"Ngươi... rốt cuộc là thứ gì?" Giọng hắn trầm đục, vang vọng trong không gian, mang theo sự kinh ngạc chân thật. "Ngươi không phải là người của thế giới này! Ngươi không có linh lực, không có vật tính, vậy tại sao ngươi lại có thể chống lại ta? Ngươi đang phá hoại tất cả! Ngươi là một sự sai lầm!" Hắn không thể hiểu nổi, mọi khái niệm, mọi chân lý mà hắn tin tưởng bấy lâu nay đều đang bị Tần Mặc lật đổ.

Tần Mặc, dù toàn thân đang run rẩy vì phải gánh chịu áp lực khổng lồ từ 'Đao Ý Ăn Mòn' và duy trì 'Dung Hòa Chi Lực' trong tình trạng trọng thương, vẫn không nói gì. Hắn chỉ nhìn Huyết Đao Khách bằng ánh mắt bình thản, như muốn thấu hiểu sâu thẳm trong linh hồn hung tợn kia. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của Huyết Đao Khách, một ý chí bị bóp méo bởi khao khát sức mạnh tuyệt đối, bởi sự truy cầu thăng tiên đến mức cực đoan, không màng đến sự hủy diệt của vạn vật xung quanh.

Bất chợt, một nụ cười tàn độc hiện lên trên khuôn mặt dữ tợn của Huyết Đao Khách. Hắn hiểu ra điều gì đó, hoặc ít nhất là nghĩ rằng hắn đã hiểu. "Ra là vậy... Ngươi không phải là người của thế giới này, nhưng ngươi lại dám cản trở sự thăng hoa của nó? Vậy thì, hãy nếm thử sức mạnh của sự thăng hoa chân chính!"

Hắn bỗng rút ra một vật phẩm đen tối từ trong ngực áo. Đó là một trái tim đang đập, nhưng không phải trái tim của sinh linh, mà là một khối vật chất màu đen kịt, tỏa ra một luồng tà khí cổ xưa, nồng nặc và ghê rợn gấp vạn lần bất kỳ tà khí nào mà Tần Mặc từng cảm nhận. Khối vật chất ấy phát ra những tiếng đập thình thịch, như tiếng trống trận từ thời viễn cổ, khiến cả không gian hầm ngục như ngừng lại. Tô Lam và Lục Vô Trần đều cảm thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy dâng lên trong lòng, một cảm giác bất lực trước một thế lực vượt xa mọi tưởng tượng.

Không chút do dự, Huyết Đao Khách há miệng, cắn nát vật phẩm đen tối ấy. Một tiếng gầm trầm đục, không còn là tiếng người, mà như tiếng của một con quái vật cổ xưa, vang lên từ tận đáy hầm ngục. Ngay lập tức, một luồng huyết khí cổ xưa, tà ác và mạnh mẽ gấp vạn lần trước đó bùng nổ từ thân hắn. Luồng huyết khí ấy không chỉ bao trùm lấy Huyết Đao Khách, mà còn lan tỏa ra khắp không gian, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi sự sống.

Thân hình Huyết Đao Khách bắt đầu biến đổi một cách quỷ dị. Cơ bắp hắn phình to một cách bất thường, làn da nứt nẻ, chảy ra những dòng máu đen kịt. Đôi mắt hắn trở nên hoàn toàn đỏ rực, không còn chút nhân tính nào, chỉ còn lại sự hung bạo và khát máu. Từ lưng hắn mọc ra những chiếc gai xương sắc nhọn, và một đôi cánh dơi bằng xương đen kịt dần hiện rõ. Hắn không còn là Huyết Đao Khách, mà đã biến thành một thực thể quỷ dị, đầy sức mạnh hủy diệt, một hóa thân của sự tha hóa và tà ác. Mùi lưu huỳnh cháy khét và máu tanh bỗng trở nên đậm đặc đến mức ngạt thở.

Tần Mặc cảm nhận được một mối đe dọa to lớn chưa từng có, một sức mạnh vượt xa khỏi sự hiểu biết thông thường, một sự tồn tại đã hoàn toàn thoát ly khỏi bản chất nguyên thủy, bị tha hóa đến tận cùng. Đây không còn là sức mạnh tu luyện thông thường, mà là một cấm thuật cổ xưa, một sự đánh đổi bằng chính bản nguyên để đổi lấy sức mạnh hủy diệt. Hắn biết, cuộc đối đầu này đã vượt ra ngoài giới hạn của những gì hắn từng trải qua.

Huyết Đao Khách, giờ đây đã trở thành một Ác Quỷ Huyết Đao, gầm lên một tiếng, tiếng gầm ấy không còn là tiếng người, mà là tiếng gào thét của Vực Sâu Vô Định, của vạn vật bị tha hóa. Hắn nhìn Tần Mặc, trong đôi mắt đỏ rực không có sự bối rối, chỉ có sự điên cuồng và khát khao hủy diệt. Hắn đã không còn là con người, mà là một công cụ của sự hủy diệt, một minh chứng sống cho câu nói: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn định bản thân. Dù cơ thể hắn đang đau nhức, linh hồn hắn đang phải gánh chịu áp lực khủng khiếp, nhưng ánh mắt hắn vẫn không hề nao núng. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Hắn phải giữ vững 'Dung Hòa Chi Lực', phải giữ vững 'ý chí bản nguyên' của mình, nếu không, không chỉ Vô Tính Thành, mà toàn bộ Huyền Vực này sẽ chìm vào sự tha hóa vĩnh viễn. Con đường mà Huyết Đao Khách đang đi, chính là con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đã chọn, con đường dẫn đến sự hủy diệt hoàn toàn của bản chất vạn vật. Hắn phải ngăn chặn nó, dù phải trả bất cứ giá nào.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free