Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 738: Địa Ngục Thị Hiện: Khát Vọng Tối Thượng Của Huyết Đao Khách

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn định bản thân. Dù cơ thể hắn đang đau nhức, linh hồn hắn đang phải gánh chịu áp lực khủng khiếp, nhưng ánh mắt hắn vẫn không hề nao núng. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Hắn phải giữ vững 'Dung Hòa Chi Lực', phải giữ vững 'ý chí bản nguyên' của mình, nếu không, không chỉ Vô Tính Thành, mà toàn bộ Huyền Vực này sẽ chìm vào sự tha hóa vĩnh viễn. Con đường mà Huyết Đao Khách đang đi, chính là con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đã chọn, con đường dẫn đến sự hủy diệt hoàn toàn của bản chất vạn vật. Hắn phải ngăn chặn nó, dù phải trả bất cứ giá nào.

Đúng lúc ấy, Huyết Đao Khách, giờ đây đã là một Ác Quỷ Huyết Đao, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Tiếng gầm ấy không còn là tiếng người, mà là tiếng gào thét của Vực Sâu Vô Định, của vạn vật bị tha hóa, xé toạc không gian Hầm Ngục Huyết Giáo. Toàn bộ hầm ngục rung chuyển dữ dội, những khối đá đen thô kệch trên trần và tường như muốn nứt vỡ, bụi đất và đá vụn rơi ào ào xuống. Xiềng xích bằng sắt gỉ treo lủng lẳng trong không khí va vào nhau kêu loảng xoảng, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Hơi nóng từ tà hỏa và mùi lưu huỳnh cháy khét nồng nặc lan tỏa, hòa lẫn với mùi máu tanh và ẩm mốc của những xác chết cũ kỹ, khiến không khí trở nên đặc quánh, ngột ngạt đến mức muốn nôn ọe.

Thân hình Huyết Đao Khách tiếp tục biến đổi một cách ghê rợn hơn. Làn da hắn không chỉ nứt nẻ mà còn bong tróc từng mảng, lộ ra những thớ thịt đỏ tươi và xương cốt đen kịt bên dưới. Từ lưng hắn, những chiếc gai xương sắc nhọn vươn dài, và đôi cánh dơi bằng xương đen kịt không ngừng đập mạnh, tạo ra những luồng gió tanh tưởi. Hắn không còn là Huyết Đao Khách mà là một thực thể quỷ dị, một hóa thân của sự tha hóa và tà ác. Đôi mắt đỏ rực như hai hố lửa địa ngục, nhìn chằm chằm vào Tần Mặc với sự cuồng loạn và khát máu tột độ. Hắn đã không còn là con người, mà là một công cụ của sự hủy diệt, một minh chứng sống cho câu nói: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."

"Ngươi... kẻ phá hoại! Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu xuẩn của mình! Ta sẽ biến ngươi thành một phần của Huyết Hải này!" Giọng Huyết Đao Khách giờ đây vang vọng, trầm đục và méo mó như tiếng kim loại bị vặn xoắn, không còn chút âm điệu nhân tính nào. Hắn vung cánh tay xương xẩu lên, những chiếc móng vuốt đen kịt vươn dài, rồi đập mạnh xuống nền đất. Một vòng tròn huyết sắc khổng lồ lập tức lan rộng từ vị trí của hắn, những ký tự cổ xưa bằng máu tươi hiện lên, xoay tròn và tỏa ra một luồng tà khí kinh hoàng chưa từng thấy.

Đây chính là 'Cấm Thuật Huyết Hải Đồ Lục', một cấm thuật đã thất truyền từ thời viễn cổ, dùng sinh linh làm vật tế, dùng máu tươi nuôi dưỡng tà niệm. Từ các khe nứt trong Hầm Ngục, những khe nứt thông thẳng tới Vực Sâu Vô Định, vô số Linh Hồn Tha Hóa b���t đầu bị kéo lên. Chúng là những bóng hình mờ ảo, vặn vẹo, gào thét trong đau đớn, ánh mắt trống rỗng và đầy tuyệt vọng. Chúng không còn là những linh hồn bình thường, mà là tàn dư của những sinh linh đã bị Huyết Ma Giáo lợi dụng, bị hút cạn tinh hoa, bị tha hóa đến tận cùng. Dưới tác động của cấm thuật, những linh hồn này nhanh chóng biến thành những Huyết Đao Ảnh hung tợn, mang hình dạng con người mờ ảo nhưng tỏa ra sát khí nồng nặc, lao thẳng về phía Tần Mặc và đồng đội như những mũi tên độc.

Tần Mặc cảm thấy một làn sóng đau đớn tột cùng dội vào tâm trí. Không phải là đau đớn thể xác của hắn, mà là nỗi đau của hàng ngàn Linh Hồn Tha Hóa đang bị Huyết Đao Khách lợi dụng, bị biến thành công cụ giết chóc. 'Dung Hòa Chi Lực' của hắn bùng phát mạnh mẽ, tạo thành một quầng sáng xanh lam nhạt quanh cơ thể, cố gắng thanh tẩy và trấn giữ nguồn tà khí khổng lồ đang ập đến. Thế nhưng, nguồn tà khí này quá lớn, quá hung hãn, nó không ngừng xé toạc lớp bảo vệ của hắn, len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến vết thương cũ của Tần Mặc như bị xé toạc thêm, máu tươi lại rịn ra từ khóe môi. Hắn đứng thẳng, lưng hơi còng xuống vì áp lực, nhưng đôi mắt vẫn kiên định, nhìn thẳng vào từng Huyết Đao Ảnh đang lao tới, cố gắng cảm nhận 'ý chí tồn tại' đã bị bóp méo của chúng. Hắn muốn thanh tẩy, muốn giải thoát cho chúng, nhưng hắn biết, sức lực của hắn đang bị áp chế dữ dội, không thể thanh tẩy kịp thời nguồn tà khí khổng lồ này.

"Không... không thể để ngươi... hủy diệt thêm nữa!" Tần Mặc nói, giọng hắn khản đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo sự khó nhọc, như thể hắn đang phải dùng toàn bộ ý chí để chống lại một ngọn núi đang sụp đổ. Hắn biết, nếu hắn gục ngã, tất cả sẽ chìm vào địa ngục.

Tô Lam, với Vô Danh Kiếm trong tay, đã lao lên phía trước, thân hình mảnh mai nhưng kiên cường đứng chắn giữa Tần Mặc và làn sóng Huyết Đao Ảnh đầu tiên. Kiếm của nàng vung lên, tạo thành những đường kiếm xanh biếc, chém tan từng Huyết Đao Ảnh. Mỗi khi một Huyết Đao Ảnh bị chém nát, một tiếng rên rỉ đau đớn vang vọng trong không khí, rồi chúng hóa thành khói đen tan biến. Nhưng số lượng Huyết Đao Ảnh quá đông đảo, chúng không ngừng trỗi dậy từ những vết nứt trong hầm ngục, như một dòng thác lũ không ngừng nghỉ. Tô Lam đã bị thương, cánh tay nàng rỉ máu, nhưng nàng vẫn cắn chặt răng, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự quyết tâm sắt đá.

"Tần Mặc, cẩn thận! Sức mạnh của hắn đã vượt quá giới hạn!" Tô Lam vừa đỡ đòn, vừa quay đầu nói vọng lại, giọng nàng đã lộ rõ sự lo lắng tột độ. Nàng chưa từng thấy một loại sức mạnh nào tà ác và hủy diệt đến mức này, nó dường như không thuộc về thế giới này.

Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, lưng hơi còng, nhưng lúc này cũng đang dồn toàn bộ tàn lực vào việc kết ấn và niệm chú. Ông cố gắng dựng lên một kết giới ánh sáng yếu ớt để bảo vệ Tần Mặc, đồng thời tập trung phân tích những luồng tà khí cổ xưa đang bùng nổ. Khuôn mặt khắc khổ của ông càng thêm nhăn nhó, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Ông biết cấm thuật này, nó là một cấm thuật đã bị cấm đoán từ hàng vạn n��m trước, một cấm thuật dùng linh hồn của kẻ khác để đổi lấy sức mạnh hủy diệt, một cấm thuật chỉ có những kẻ điên loạn nhất mới dám sử dụng. Mắt ông đảo nhanh, cố gắng tìm ra một điểm yếu, một sơ hở trong vòng tròn huyết sắc đang xoay tròn kia, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, cũng gầm lên một tiếng dữ tợn. Dù vẫn còn yếu ớt sau những gì đã trải qua, nhưng bản năng trung thành và sự giận dữ khi chứng kiến Tần Mặc bị tấn công đã khiến nó bùng phát. Nó cố gắng đứng dậy, đôi chân run rẩy, rồi lao vào giữa Tần Mặc và đám Huyết Đao Ảnh, dùng thân hình uy dũng của mình để che chắn. Nó cắn xé, gầm gừ, bộ lông đen tuyền bị nhuốm máu của những Huyết Đao Ảnh, nhưng nó không lùi bước. Tiếng gầm gừ của Hắc Phong, dù yếu ớt hơn trước, vẫn mang theo sự kiên cường và lòng biết ơn sâu sắc đối với Tần Mặc. Nó nhớ lại khoảnh khắc Tần Mặc đã dùng 'Dung Hòa Chi Lực' để trấn định sự điên loạn trong nó, cứu vớt nó khỏi Vực Sâu, và giờ đ��y, nó sẽ dùng tất cả những gì mình có để bảo vệ ân nhân.

Tần Mặc cảm nhận được sự bảo vệ từ Tô Lam, Lục Vô Trần và Hắc Phong. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực hắn, nhưng cũng là một gánh nặng. Hắn không thể để những người bạn của mình phải chịu đựng vì hắn. 'Dung Hòa Chi Lực' của hắn lại bùng lên một cách mạnh mẽ hơn, cố gắng đẩy lùi những Huyết Đao Ảnh đang bao vây. Hắn không chỉ chống lại Huyết Đao Khách, mà còn chống lại nỗi đau và sự tuyệt vọng của hàng ngàn linh hồn. Hắn biết, đây không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là một cuộc đối đầu giữa ý chí của sự hủy diệt và ý chí của sự cân bằng, giữa sự tha hóa và bản nguyên.

Trong lúc Tần Mặc và đồng đội đang vật lộn với làn sóng Huyết Đao Ảnh, Huyết Đao Khách lại gầm lên một tiếng, tiếng gầm ấy không còn là tiếng gào thét đơn thuần, mà như một lời triệu hồi từ tận cùng vực thẳm. Hắn vung đôi cánh xương xẩu, bay lượn trên không trung Hầm Ngục, thân hình quái dị khổng lồ của hắn che khuất đi ánh sáng yếu ớt còn sót lại. Không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo một cách ghê rợn, như thể bị xé toạc bởi một lực lượng vô hình.

"Đây là... Tà Vật Huyết Khế! Hắn đang dùng sinh linh từ Vực Sâu làm vật hiến tế trực tiếp!" Lục Vô Trần đột nhiên thốt lên, giọng ông run rẩy, đôi mắt mở to vì kinh hoàng. Những gì ông chứng kiến đã vượt quá mọi kiến thức và kinh nghiệm của ông về tà thuật.

Từ những vết nứt lớn hơn trên nền đất Hầm Ngục, những khối thịt bầy nhầy bắt đầu trồi lên. Chúng không có hình dạng cố định, không có mắt mũi rõ ràng, chỉ là những khối thịt đỏ tươi, nhầy nhụa, không ngừng co giật và biến đổi. Từ trong những khối thịt ấy, những cánh tay xương xẩu mọc tua tủa, dài và gầy guộc, đầu ngón tay sắc nhọn như móng vuốt. Trên thân chúng, những con mắt vô hồn chớp nháy trong bóng tối, phát ra những tia sáng đỏ rực yếu ớt, nhìn chằm chằm vào Tần Mặc và đồng đội. Những tà vật này không chỉ có một mà là hàng chục, hàng trăm, chúng trườn bò ra từ lòng đất, tạo thành một biển quái vật ghê tởm, bao vây lấy tất cả. Mùi máu tanh và mùi mục nát trở nên đậm đặc đến mức ngạt thở, không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, như thể Hầm Ngục Huyết Giáo đã biến thành một địa ngục trần gian thực sự.

Tần Mặc cảm thấy 'Dung Hòa Chi Lực' của mình bị đẩy đến giới hạn. Mỗi tế bào trong cơ thể hắn đang gào thét vì quá tải, như thể có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt hắn, hàng ngàn lưỡi dao đang xé toạc linh hồn hắn. Cả người hắn run lên bần bật, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, nhưng hắn vẫn không gục ngã. Hắn cảm nhận được hàng ngàn ý chí đau đớn từ các Linh Hồn Tha Hóa, không chỉ là những Huyết Đao Ảnh mà còn là những khối thịt bầy nhầy kia. Chúng gào thét trong câm lặng, van xin được giải thoát, van xin được trở về với bản nguyên của mình. Điều đó càng củng cố quyết tâm của Tần Mặc. Hắn không thể bỏ cuộc. Hắn là hy vọng duy nhất của những linh hồn này, là người duy nhất có thể lắng nghe tiếng lòng của chúng.

"Ta sẽ... giải thoát cho các ngươi!" Tần Mặc nghiến răng, từng câu chữ như được nặn ra từ trong huyết quản. Hắn nhìn chằm chằm vào biển tà vật đang bao vây, ánh mắt kiên định, không chút nao núng. Hắn không thể dùng sức mạnh để tiêu diệt chúng, bởi vì chúng cũng là những "vật" đã bị tha hóa, đã bị lợi dụng. Hắn phải tìm cách giải thoát chúng, phải tìm cách đưa chúng trở về với bản nguyên của mình, dù điều đó có vẻ bất khả thi trong hoàn cảnh hiện tại. 'Dung Hòa Chi Lực' của hắn lại phát ra một tiếng rít nhẹ, như một lời đáp trả cho ý chí của hắn, rồi lại bùng lên một lần nữa, quầng sáng xanh lam lại mở rộng thêm một chút, đẩy lùi những tà vật đang cố gắng áp sát.

Tô Lam đã gần như kiệt sức. Vô Danh Kiếm trong tay nàng vẫn phát ra ánh sáng xanh biếc, nhưng những đường kiếm đã không còn sắc bén và linh hoạt như trước. Nàng bị vây hãm bởi hàng chục Huyết Đao Ảnh và những cánh tay xương xẩu mọc tua tủa của Tà Vật Huyết Khế. Một cánh tay xương xẩu vụt qua, xé rách một mảng lớn trên vai nàng, máu tươi phun ra, nhuộm đỏ một phần y phục màu xanh lam nhạt. Nàng cắn chặt môi, cố gắng không rên lên, nhưng sự đau đớn và mệt mỏi đã khiến nàng gần như gục ngã.

"Tần Mặc! Ngươi... phải sống!" Tô Lam thốt lên, giọng nàng yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. Nàng biết, Tần Mặc là hy vọng cuối cùng. Nếu hắn gục ngã, tất cả sẽ chấm hết. Nàng dùng tất cả tàn lực của mình, vung kiếm chém tan một con tà vật đang lao về phía Tần Mặc, rồi lại quay người, dùng thân mình che chắn cho hắn, đôi mắt phượng ánh lên sự tuyệt vọng nhưng không cam chịu.

Lục Vô Trần, sau khi thốt ra lời cảnh báo, cũng đã bị những Tà Vật Huyết Khế tấn công. Ông cố gắng dùng pháp chú để xua đuổi chúng, nhưng những khối thịt bầy nhầy dường như không hề sợ hãi phép thuật, chúng cứ thế trườn bò qua kết giới yếu ớt mà ông đã dựng lên. Một cánh tay xương xẩu vụt qua, đập mạnh vào ngực ông, khiến ông hộc máu, ngã vật xuống đất. Dù vậy, ông vẫn cố gắng gượng dậy, đôi mắt sâu trũng ánh lên sự căng thẳng tột độ, không ngừng quan sát Huyết Đao Khách và vòng tròn cấm thuật. Ông biết, điểm yếu phải nằm ở đó, ở cốt lõi của cấm thuật này, nơi mà Huyết Đao Khách đã ��ánh đổi bản nguyên để có được sức mạnh hủy diệt. Ông phải tìm ra nó, nếu không, tất cả sẽ chết.

Hắc Phong, sau khi đã dùng thân mình che chắn cho Tần Mặc, cũng bị những Tà Vật Huyết Khế tấn công dữ dội. Những khối thịt bầy nhầy trườn bò lên người nó, những cánh tay xương xẩu cố gắng cào xé. Nó gầm lên một tiếng dữ tợn, dùng móng vuốt sắc bén xé tan từng con tà vật, nhưng chúng quá đông đảo. Bộ lông đen tuyền của nó đã bị nhuốm đỏ bởi máu của chính nó và của kẻ thù. Dù yếu ớt, dù bị thương, nhưng nó vẫn kiên cường đứng đó, đôi mắt đỏ rực không rời khỏi Tần Mặc, như một bức tường thành cuối cùng bảo vệ ân nhân của mình. Nó biết, chủ nhân của nó đang chịu đựng một nỗi đau khủng khiếp, và nó sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Tần Mặc cảm thấy như có một bức tường vô hình đang đè nén hắn từ mọi phía. 'Dung Hòa Chi Lực' của hắn đang vật vã chống đỡ, nó không còn là một dòng chảy êm đềm mà là một dòng sông cuồng nộ, cố gắng giữ vững sự cân bằng giữa biển tà khí đang dâng trào. Hắn biết, nếu hắn không tìm ra cách, nếu hắn không thể đột phá, thì Vô Tính Thành, và có thể là cả Huyền Vực, sẽ phải đối mặt với một tương lai đen tối hơn cả cái chết. Sức mạnh cực đoan của Huyết Đao Khách không chỉ là sự tha hóa của bản thân hắn, mà còn là biểu hiện của một thế lực lớn hơn, một con đường mà Thiên Diệu Tôn Giả đang đi. Sự mất cân bằng đã đạt đến đỉnh điểm, và hắn, Tần Mặc, phải là người đưa nó trở lại.

Hắn nhìn Huyết Đao Khách, giờ đây hoàn toàn là một quái vật huyết nhục khổng lồ, đôi mắt đỏ rực của hắn dường như đang nhìn xuyên qua Tần Mặc, tới một điều gì đó xa xôi hơn, một khát vọng tối thượng vượt qua cả sự thăng tiên của bản thân. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, và hắn nhận ra, khát vọng của Huyết Đao Khách đã không còn là thăng tiên, mà là phá hủy, là tái tạo thế giới theo một trật tự mới, một trật tự của sự tha hóa và hủy diệt. Hắn phải ngăn chặn điều đó, ngay tại đây, ngay lúc này.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free