Vạn vật không lên tiên - Chương 742: Tâm Vực Huyết Tế: Quyết Chiến Vô Định
Ánh sáng xanh lục nhạt từ Cổ Phù Linh vừa được thanh tẩy vẫn còn lấp lánh như hơi thở cuối cùng của một giấc mơ, nhưng trong tâm trí Tần Mặc, lời thì thầm yếu ớt kia lại vang vọng như sấm động: “Cảm... ơn... Cân... bằng... Thiên... Diệu... Tôn... Giả... tìm... nơi... khởi... nguyên...” Hắn biết, “nơi khởi nguyên” mà Cổ Phù Linh nhắc đến không phải là một địa điểm cụ thể trên bản đồ, mà là cội nguồn của sự tha hóa, là trái tim mục nát mà Huyết Ma Giáo đang cố công xây dựng, và có lẽ, là nơi Thiên Diệu Tôn Giả đang che giấu những âm mưu thâm độc nhất của mình.
Dù cơ thể kiệt quệ, Tần Mặc vẫn siết chặt tay Tô Lam, ánh mắt hắn giao với Lục Vô Trần. Không cần lời nói, một sự đồng thuận vô hình đã hình thành. Họ phải đi. Phải tìm ra cái “nơi khởi nguyên” ấy, phải đ��i mặt với cội rễ của tà ác trước khi nó nuốt chửng toàn bộ Huyền Vực.
Hành trình tiến sâu vào Vực Sâu Vô Định tiếp tục. Càng lúc, không khí càng trở nên đặc quánh, nặng nề, như thể bản thân không gian cũng đang bị nghiền nát dưới một áp lực vô hình. Những tia sáng lấp lánh yếu ớt từ những tinh thể huyết thạch thỉnh thoảng lóe lên, chỉ đủ để lộ ra những hình thù kỳ dị, những vách đá lởm chởm nhuốm màu máu khô và những dòng dung nham đỏ quạch chảy xiết như mạch máu của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn mình hoàn hảo trong bóng tối, bước đi vững chãi phía trước, đôi mắt đỏ rực của nó như hai đốm lửa dẫn đường. Tiếng gầm gừ trầm thấp của nó thỉnh thoảng vang lên, cảnh báo về những sinh vật dị biến ẩn mình trong bóng tối, những Huyết Đao Ảnh còn sót lại từ trận chiến trước, nay càng trở nên hung hãn, điên loạn hơn, như những mảnh hồn vỡ nát của một thực thể khổng lồ đang tan rã. Tô Lam và Lục Vô Trần, dù mệt mỏi, vẫn kiên cường theo sau. Nàng kiếm khách thanh tú với thanh kiếm cổ bên hông luôn sẵn sàng rút ra, còn Lục Vô Trần thì lẩm bẩm những câu thần chú cổ xưa, tạo ra những lá chắn linh lực yếu ớt nhưng kiên cố, xua tan những làn khí độc chết người đang lơ lửng trong không trung.
Sau một quãng đường dài chìm trong sự u ám và chết chóc, họ cuối cùng cũng đến được Tâm Vực Huyết Tế. Đó là một hố sâu khổng lồ, một vực thẳm không đáy mà ngay cả ánh sáng từ những tinh thể huyết thạch cũng khó lòng xuyên thấu. Trung tâm của Tâm Vực là một bệ đá cổ xưa, rộng lớn, nhưng giờ đây nó không còn là một công trình kiến trúc bình thường. Hàng ngàn, hàng vạn tinh thể huyết thạch khổng lồ mọc tua tủa từ bệ đá, từ vách vực, phát ra ánh sáng đỏ như máu, nhấp nháy liên hồi như nhịp đập của một trái tim quỷ dữ. Một luồng năng lượng tà ác cuồn cuộn bốc lên từ trung tâm, xoáy vào không trung, tạo thành một cột sáng đỏ thẫm rợn người, xuyên thẳng lên những tầng mây đen kịt phía trên. Tiếng gió rít ở đây không còn là tiếng gió đơn thuần, mà là tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm, tiếng than khóc của những ý chí bị bẻ cong, hòa quyện với mùi đất chết, lưu huỳnh nồng nặc và mùi tanh hôi khó tả từ những sinh vật dị biến không ngừng trườn bò trên vách đá. Bầu không khí quánh đặc, khó thở, mang theo cảm giác hủy diệt và hỗn mang tột cùng.
Và rồi, trên bệ đá cao nhất, giữa cột sáng đỏ thẫm, một hình hài dần hiện rõ. Đó là Huyết Đao Khách, nhưng không còn là con người mà Tần Mặc từng đối mặt. Thân hình hắn giờ đây cao lớn hơn, vạm vỡ hơn, nhưng không phải là cơ bắp của một phàm nhân. Làn da hắn nhuốm một màu đỏ sẫm như máu đông, từng thớ thịt căng lên như những rễ cây quỷ dị đang hút chất dinh dưỡng từ Vực Sâu. Đôi mắt hắn không còn là đôi mắt nhỏ hẹp đầy sát khí, mà là hai hố sâu đen ngòm không có đồng tử, chỉ có ánh sáng đỏ rực bập bùng như lửa địa ngục. Mái tóc đỏ sẫm của hắn giờ đây như những sợi xích lửa, bùng cháy dữ dội. Thanh đại đao khổng lồ của hắn cũng đã biến đổi, lưỡi đao giờ đây không chỉ đen kịt mà còn được bao phủ bởi những ký tự quỷ dị, liên tục hấp thụ và phun ra tà khí, như một phần kéo dài của Vực Sâu. Hắn không còn thở, không còn tim đập, hắn chỉ là một thực thể ma quái, một khối năng lượng thô sơ, nguyên thủy của sự hủy diệt, liên kết trực tiếp với chính Vực Sâu Vô Định.
Huyết Đao Khách ngẩng đầu, hai hố mắt rỗng tuếch dường như đã khóa chặt Tần Mặc. Một giọng nói biến dạng, khàn đặc, không còn là tiếng người mà là tiếng vọng từ sâu thẳm của Vực Sâu, vang vọng khắp Tâm Vực Huyết Tế, khiến từng thớ thịt, từng thớ xương của Tần Mặc và đồng đội run rẩy: “Ngươi nghĩ ta đã tan biến? Ngươi lầm rồi, Tần Mặc! Ta đã hòa mình vào Vực Sâu Vô Định, trở thành ý chí của sự hủy diệt! Ngươi sẽ không thể ngăn cản ta!”
Tần Mặc bước lên một bước, ánh mắt hắn kiên định, không hề nao núng trước sức mạnh hủy diệt của đối thủ. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường lệ, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen láy, một ngọn lửa ý chí bùng cháy dữ dội. Hắn nhìn Huyết Đao Khách, không phải với sự sợ hãi, mà với một nỗi buồn sâu sắc. “Ngươi đã đánh mất chính mình, Huyết Đao Khách. Sức mạnh này chỉ là ảo ảnh của sự hủy diệt, là sự thoát ly bản chất cuối cùng. Nó sẽ tự hủy hoại ngươi!” Giọng hắn trầm ấm, vang vọng, dù không lớn nhưng lại xuyên thấu qua tiếng gào thét của Vực Sâu, như một câu thần chú trấn an.
Huyết Đao Khách gầm lên một tiếng dữ tợn, tiếng gầm vang vọng như tiếng sấm động, khiến những tinh thể huyết thạch xung quanh nứt vỡ. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ vung thanh đại đao khổng lồ nhuốm máu, và lập tức, một luồng tà khí khổng lồ cuồn cuộn bốc lên, biến thành vô số Huyết Đao Ảnh với đôi mắt đỏ rực, gào thét xung quanh. Chúng không còn là những cái bóng mơ hồ mà Tần Mặc từng đối mặt. Giờ đây, chúng mang hình hài rõ ràng hơn, với những móng vuốt sắc nhọn và nanh vuốt nhọn hoắt, tỏa ra sát khí nồng nặc, lao thẳng về phía Tần Mặc và đồng đội như một binh đoàn quỷ dữ từ địa ngục.
Tần Mặc không chần chừ, hắn rút Vô Danh Kiếm ra khỏi vỏ. Khác với tà khí đỏ thẫm bao trùm Tâm Vực Huyết Tế, Vô Danh Kiếm phát ra một ánh sáng thanh tịnh, xanh biếc, như một dòng suối trong lành chảy qua vùng đất hoang tàn. Ánh sáng đó không rực rỡ chói chang, mà dịu dàng, uyển chuyển, nhưng lại có sức mạnh xua tan mọi tà khí, mọi u ám. 'Dung Hòa Chi Lực' trong cơ thể hắn bùng lên, không phải để tấn công, mà để cảm nhận, để thấu hiểu. Hắn biết, cuộc chiến này không thể dùng sức mạnh thuần túy mà đánh bại. Hắn phải tìm ra điểm yếu trong sự "thoát ly bản chất" của Huyết Đao Khách, phải chạm vào cái cốt lõi đã bị bẻ cong để hóa giải nó.
***
Cuộc chiến diễn ra khốc liệt, rung chuyển cả Tâm Vực Huyết Tế. Những tiếng gầm thét điên loạn của Huyết Đao Khách hòa cùng tiếng gầm gừ hung tợn của Huyết Đao Ảnh, tiếng va chạm kim loại và năng lượng, và cả tiếng nổ long trời lở đất khi những đòn đánh của Huyết Đao Khách xé toạc không gian. Mùi máu tanh và khí độc càng lúc càng nồng nặc, như thể Vực Sâu Vô Định đang mở rộng vòng tay ôm trọn lấy sự hủy diệt.
Huyết Đao Khách, với sức mạnh mới được bồi đắp từ Vực Sâu, trở nên đáng sợ hơn gấp vạn lần. Mỗi chiêu của hắn đều mang theo ý chí hủy diệt thuần túy. Hắn không còn sử dụng những chiêu thức kiếm pháp tinh xảo, mà chỉ dùng những đòn đánh thô bạo, nguyên thủy, nhưng lại mang một sức nặng không thể tưởng tượng nổi. Thanh đại đao khổng lồ của hắn vung lên, xé toạc không khí, tạo ra những vết nứt không gian nhỏ, từ đó tà khí cuồn cuộn trào ra. Hắn phóng ra những luồng năng lượng đỏ thẫm, như dung nham nóng chảy, chúng biến thành những cánh tay quỷ dị vươn ra từ Vực Sâu, cố gắng nuốt chửng Tần Mặc.
Tần Mặc phải vận dụng toàn bộ 'Dung Hòa Chi Lực' của mình, không chỉ để phòng thủ mà còn để cảm nhận, để tìm kiếm sự mất cân bằng trong sức mạnh của đối thủ. Vô Danh Kiếm trong tay hắn không ngừng vung lên, tạo ra những vòng xoáy ánh sáng xanh biếc, hóa giải từng đòn tấn công của Huyết Đao Khách. Mỗi lần Vô Danh Kiếm chạm vào tà khí, một tiếng rít ghê rợn vang lên, như thể thanh kiếm đang thanh tẩy những vết thương sâu sắc của thế giới. Tần Mặc không trực tiếp đối kháng, mà uyển chuyển né tránh, lướt đi như một bóng ma giữa làn mưa tà khí, đôi mắt hắn không ngừng quan sát, phân tích. Hắn biết, nếu hắn chỉ dựa vào sức mạnh đối đầu, hắn sẽ thất bại. Huyết Đao Khách giờ đây là một phần của Vực Sâu, và Vực Sâu là một khái niệm không thể bị đánh bại bằng vũ lực thuần túy.
Đồng minh của Tần Mặc cũng không ngừng hỗ trợ. Tô Lam, với thân pháp linh hoạt và kiếm thuật tinh xảo, như một cơn lốc màu xanh lam, không ngừng chém giết những Huyết Đao Ảnh đang cố gắng bao vây Tần Mặc. Thanh kiếm cổ của nàng phát ra ánh sáng sắc bén, mỗi nhát chém đều mang theo ý chí kiên định của một kiếm khách chân chính. Nàng không sợ hãi, chỉ có sự lo lắng cho Tần Mặc. “Mặc ca, cẩn thận! Hắn đã khác xưa rồi! Sức mạnh của hắn liên kết với Vực Sâu!” Giọng nàng vang lên giữa tiếng hỗn chiến, như một lời cảnh báo, một lời động viên. Nàng biết, Huyết Đao Khách giờ đây không còn là một cá thể, mà là một thực thể được nuôi dưỡng bởi sự tha hóa của cả một vùng đất.
Hắc Phong, với thân hình khổng lồ và bộ lông đen tuyền, trở thành một bức tường thành vững chắc. Nó gầm gừ dữ tợn, xông vào giữa đám Huyết Đao Ảnh, mỗi cú vồ, mỗi cú cào đều xé nát hàng chục cái bóng ma quái. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự trung thành và hung hãn, không ngừng bảo vệ chủ nhân. Nó biết, Tần Mặc là hy vọng duy nhất để thanh tẩy sự tha hóa này.
Lục Vô Trần, dù thân hình gầy gò, yếu ớt, nhưng ánh mắt ông lại sắc bén lạ thường. Ông không trực tiếp tham gia vào cuộc chiến khốc liệt nhất, mà đứng ở phía sau, lẩm bẩm những câu thần chú cổ xưa. Từng lá bùa giấy ố vàng được ông ném ra, chúng không mang sức mạnh tấn công, nhưng lại tạo ra những luồng sáng trắng bạc, làm suy yếu, làm rối loạn những Huyết Đao Ảnh đang tiến đến. Ông liên tục quan sát Tần Mặc, đôi mắt sâu trũng của ông dường như đã nhìn thấy một điều gì đó ẩn sâu trong từng cử động của hắn. Ông biết, Tần Mặc đang tìm kiếm một thứ gì đó khác, không phải là chiến thắng bằng vũ lực.
Tần Mặc tránh né một cú đấm dung nham của Huyết Đao Khách, luồng khí nóng bỏng lướt qua mặt hắn, khiến không khí xung quanh biến dạng. Cú đấm đó mạnh đến nỗi, nếu trúng phải, dù là một tu sĩ Đại Thừa cũng khó lòng chống đỡ. Hắn lướt đến gần Huyết Đao Khách, Vô Danh Kiếm trong tay hắn phát ra ánh sáng thanh tẩy, xuyên qua lớp tà khí bao phủ đối thủ, chạm vào da thịt hắn. Một tiếng rít ghê rợn vang lên, nhưng vết xước trên cơ thể Huyết Đao Khách lại mờ nhạt đến khó tin, như thể làn da hắn đã hoàn toàn hòa nhập với Vực Sâu, trở nên bất hoại.
Sự bất lực thoáng qua trong lòng Tần Mặc, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng một ý chí kiên cường hơn. Hắn không thể tấn công từ bên ngoài. Hắn phải tấn công từ bên trong, vào chính cái bản chất đã bị tha hóa. Hắn cảm nhận được, Huyết Đao Khách giờ đây giống như một con thuyền không có bánh lái, được đẩy đi bởi dòng chảy hung bạo của Vực Sâu. Sức mạnh đó là khổng lồ, nhưng nó không thuộc về hắn. Nó chỉ là một công cụ, một thứ vay mượn. Và bất cứ thứ gì vay mượn đều có điểm yếu.
Mỗi khi Huyết Đao Khách tung ra một đòn đánh, Tần Mặc lại cảm nhận được một sự rỗng tuếch, một sự mất cân bằng sâu sắc bên trong hắn. Hắn mạnh mẽ, nhưng lại thiếu đi sự vững chắc của một vật thể có "ý chí tồn tại" chân chính, một "vật tính" được cân bằng. Hắn đã "thoát ly bản chất" đến mức trở thành một thực thể mới, nhưng thực thể đó lại là một sự tổng hòa của sự hủy diệt, không có linh hồn, không có gốc rễ. Hắn là một ngọn lửa bùng cháy dữ dội nhưng lại không có nhiên liệu để duy trì, phải liên tục hút cạn năng lượng từ Vực Sâu. Đây chính là điểm yếu cố hữu mà Tần Mặc đã nhận ra từ lời thú nhận của Huyết Đao Khách trước kia, và nay, hắn đã nhìn thấy nó rõ ràng hơn bao giờ hết.
***
Cảnh tượng hỗn loạn leo thang đến tột cùng. Những tinh thể huyết thạch khổng lồ xung quanh bắt đầu nứt vỡ, từng mảng lớn rơi xuống vực thẳm với tiếng va chạm đinh tai nhức óc. Năng lượng Vực Sâu trào dâng dữ dội hơn, như chính thế giới đang rên rỉ dưới áp lực của cuộc chiến. Ánh sáng đỏ máu từ huyết thạch càng lúc càng chói chang, điên cuồng, biến Tâm Vực Huyết Tế thành một địa ngục trần gian rực lửa. Không khí rung chuyển, không gian méo mó, như thể quy luật của thế giới đang bị bẻ cong dưới sức mạnh của Huyết Đao Khách.
Trong khoảnh khắc đối mặt với một đòn đánh kinh hoàng của Huyết Đao Khách, Tần Mặc chợt nhắm mắt lại. Hắn không né tránh, mà đứng yên, để luồng năng lượng hủy diệt lướt qua cơ thể hắn. Không phải hắn muốn tự sát, mà hắn muốn cảm nhận, muốn thấu hiểu sâu sắc hơn về cái bản chất đã bị tha hóa kia. Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy sự trống rỗng, sự tuyệt vọng tột cùng ẩn sâu bên trong sức mạnh hủy diệt của Huyết Đao Khách. Hắn đã hòa mình vào Vực Sâu, nhưng Vực Sâu không hề cho hắn sự sống, chỉ cho hắn sự hủy diệt. Hắn là một công cụ, một con rối, một thực thể không có "ý chí tồn tại" của riêng mình, mà chỉ là sự phản chiếu của Vực Sâu.
Tần Mặc mở mắt ra. Đôi mắt đen láy của hắn giờ đây không còn sự lo âu hay nỗi buồn, mà tràn đầy sự thấu hiểu và một quyết tâm sắt đá. Hắn chợt thấu hiểu sâu sắc hơn v��� "chân lý thất lạc": khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và khi một sinh linh cố gắng "thoát ly bản chất" một cách cực đoan, nó sẽ đánh mất chính mình, trở thành một con rối của sức mạnh, một thực thể rỗng tuếch không có linh hồn. Huyết Đao Khách chính là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó. Hắn đã đạt được sức mạnh khủng khiếp, nhưng lại hoàn toàn mất đi "bản chất" của mình, trở thành một con rối của Vực Sâu. Điều này tạo ra một điểm yếu cố hữu: sự thiếu ổn định, sự rỗng tuếch bên trong, một sự mất cân bằng không thể hàn gắn.
Lục Vô Trần, đứng từ xa, ánh mắt ông lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Ông đã quan sát Tần Mặc, đã nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt hắn. Ông khẽ thở dài, giọng nói trầm khàn vang lên giữa tiếng hỗn chiến, như một lời thì thầm tự nói với chính mình, nhưng lại đủ để Tô Lam và Hắc Phong, đang chiến đấu gần đó, nghe thấy: “Hắn đã đi quá xa... Sự thoát ly này... là con dao hai lưỡi!” Ông biết, Tần Mặc đã nhìn thấy điều mà không ai khác có thể nhìn th���y, đã thấu hiểu điều mà hàng ngàn năm tu luyện của ông cũng chỉ mơ hồ chạm đến.
Tần Mặc không trực tiếp đối kháng sức mạnh với Huyết Đao Khách nữa. Hắn quyết định không chiến đấu bằng cách đối kháng trực tiếp sức mạnh, mà bằng cách tấn công vào chính sự mất cân bằng đó. Hắn nhắm mắt, hít sâu, 'Dung Hòa Chi Lực' trong cơ thể hắn không còn bùng nổ ra ngoài mà thu lại, xoáy sâu vào bên trong, tạo thành một luồng sức mạnh tập trung và tinh khiết đến cực độ. Hắn không còn là ngọn lửa bùng cháy, mà là một dòng suối ngầm tĩnh lặng, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh của cả một đại dương. Từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể hắn như đang hòa quyện vào nhau, tạo thành một khối năng lượng nguyên thủy, thuần khiết.
Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy giờ đây rực sáng với ý chí kiên định, không phải của sự hủy diệt, mà của sự cân bằng. Ánh sáng trong mắt hắn không phải là ánh sáng chói chang, mà là ánh sáng của sự thấu hiểu, của sự đồng cảm, và của một quyết tâm không lay chuyển. Hắn nhìn Huyết Đao Khách, không c��n là kẻ thù, mà là một linh hồn lạc lối, bị tha hóa. Và Tần Mặc, với 'Dung Hòa Chi Lực' của mình, sẽ mang lại sự cân bằng cho linh hồn đó, dù là bằng cách nào.
Vô Danh Kiếm trong tay hắn không còn phát ra ánh sáng rực rỡ, mà là một luồng sáng xanh biếc tĩnh lặng, như mặt hồ không gợn sóng. Thanh kiếm không còn là một vũ khí, mà là một cây cầu, một phương tiện để kết nối. Tần Mặc không vung kiếm lên để chém, mà hắn giơ kiếm ra, mũi kiếm hướng thẳng vào Huyết Đao Khách, như một lời mời gọi, một lời thách thức. Hắn không muốn hủy diệt Huyết Đao Khách, mà hắn muốn thanh tẩy sự tha hóa bên trong hắn, muốn trả lại sự cân bằng cho ý chí đã bị bẻ cong kia.
***
Cả Tâm Vực Huyết Tế rung chuyển dữ dội, không khí tràn ngập năng lượng hỗn loạn, như thể Vực Sâu Vô Định đang tự xé toạc chính mình. Từ các vùng đất xa xôi của Huyền Vực, các cường giả tu luyện, những vị Tôn Giả ẩn mình trong những đại môn phái, những linh thú cổ xưa đang ngủ vùi dưới lòng đất, tất cả đều cảm nhận được một chấn động kinh hoàng, như thể một vết nứt lớn vừa xuất hiện trong quy luật của thế giới, một tiếng gầm thét trầm đục của đại địa đang than khóc. Bão tố năng lượng cuồn cuộn nổi lên, những tia sét đỏ thẫm xé ngang bầu trời tối tăm, ánh sáng và bóng tối giao tranh kịch liệt.
Tần Mặc, với đôi mắt rực sáng ý chí cân bằng, tung ra đòn cuối cùng. Đó không phải là một chiêu thức tấn công hủy diệt, không phải là một kiếm chiêu chém nát trời đất. Đó là một "lực dung hòa" tập trung, tinh khiết đến cực độ, được Tần Mặc dồn nén và tinh luyện từ toàn bộ 'ý chí tồn tại' của bản thân. Luồng sức mạnh đó không bùng nổ ra ngoài, mà ngưng tụ lại thành một viên cầu ánh sáng trắng tinh khiết, nhỏ bé nhưng lại ẩn chứa sức nặng của cả một thế giới. Viên cầu ánh sáng đó không có năng lượng công phá, nhưng nó lại mang trong mình ý chí của sự cân bằng, của sự khôi phục bản chất, của sự chữa lành. Nó nhắm thẳng vào "hạt nhân" tha hóa trong Huyết Đao Khách, vào cái sự rỗng tuếch, cái sự mất cân bằng đã tạo nên sức mạnh của hắn.
Cùng lúc đó, Huyết Đao Khách, với đôi mắt rỗng tuếch đỏ rực, cảm nhận được mối đe dọa tột cùng. Hắn gào thét điên cuồng, tiếng gào vang vọng như hàng ngàn tiếng gầm của quỷ dữ hợp lại, xé toạc màng nhĩ. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh Vực Sâu mà hắn đã hút cạn, toàn bộ sự căm phẫn, toàn bộ ý chí hủy diệt mà hắn đã trở thành, tạo ra một đòn đánh cuối cùng, "Vực Sâu Huyết Đao". Thanh đại đao khổng lồ trong tay hắn bùng cháy dữ dội, không còn là ánh sáng đỏ thẫm mà là một lưỡi đao máu khổng lồ, đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh, mang theo sức mạnh của cả một vực thẳm vô tận, lao thẳng vào Tần Mặc, với ý chí kết liễu hắn. "Chết đi, kẻ cản đường! Vực Sâu sẽ nuốt chửng ngươi!" Giọng hắn không còn là tiếng người, mà là tiếng gầm rú của chính Vực Sâu, lạnh lẽo và tàn bạo.
Hai luồng sức mạnh đối lập, hai triết lý sống đối nghịch, va chạm vào nhau trong một khoảnh khắc định mệnh. Viên cầu ánh sáng trắng tinh khiết của Tần Mặc, đại diện cho sự cân bằng và bản chất, đâm thẳng vào lưỡi đao máu khổng lồ của Huyết Đao Khách, đại diện cho sự thoát ly và hủy diệt.
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, không phải tiếng nổ của lửa và thuốc súng, mà là tiếng nổ của chính không gian và thời gian bị xé toạc. Ánh sáng trắng và đỏ máu giao tranh kịch liệt, tạo thành một cơn bão năng lượng khổng lồ, nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Cả Tâm Vực Huyết Tế chìm trong ánh sáng chói lòa, sau đó là một bóng tối đặc quánh, nuốt chửng mọi âm thanh. Một làn sóng xung kích năng lượng khổng lồ lan tỏa ra, xé toạc không gian và thời gian trong một khoảnh khắc, khiến cả Vực Sâu Vô Định rung chuyển như một con quái vật bị thương. Những vết nứt khổng lồ lan rộng trên vách đá, từ đó, những dòng năng lượng hỗn loạn phun trào, như máu và linh hồn của Vực Sâu đang bị kéo ra ngoài.
Trong khoảnh khắc đó, Tô Lam, Hắc Phong và Lục Vô Trần đều bị hất văng ra xa, chỉ kịp nghe thấy tiếng gầm thét cuối cùng của Huyết Đao Khách, hòa lẫn vào một tiếng rên rỉ đau đớn, không rõ là của hắn hay của chính Vực Sâu.
Khi ánh sáng chói lòa dần tan đi, để lộ ra cảnh tượng tan hoang của Tâm Vực Huyết Tế, một sự im lặng chết chóc bao trùm. Không khí vẫn còn đặc quánh mùi lưu huỳnh và tanh nồng, nhưng tiếng gào thét của Vực Sâu đã lắng xuống. Trên bệ đá trung tâm, nơi Huyết Đao Khách từng đứng, giờ chỉ còn là một hố đen sâu hoắm, như một vết thương không thể lành. Tần Mặc đứng đó, Vô Danh Kiếm vẫn nằm trong tay hắn, ánh sáng xanh biếc yếu ớt từ nó là nguồn sáng duy nhất trong bóng tối bao trùm. Cơ thể hắn run rẩy, gần như gục ngã, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, nhìn vào hố đen sâu hoắm kia. Hắn biết, trận chiến này đã kết thúc, nhưng cuộc chiến lớn hơn để khôi phục sự cân bằng cho Huyền Vực, để đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả, chỉ mới thực sự bắt đầu. Chấn động từ cuộc đối đầu này đã lan tỏa khắp Huyền Vực, và sớm thôi, tất cả sẽ phải đối mặt với những hệ quả của nó.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.