Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 743: Huyết Đao Khách: Giãy Giụa Tuyệt Vọng

Khi ánh sáng chói lòa dần tan đi, để lộ ra cảnh tượng tan hoang của Tâm Vực Huyết Tế, một sự im lặng chết chóc bao trùm. Không khí vẫn còn đặc quánh mùi lưu huỳnh và tanh nồng, nhưng tiếng gào thét của Vực Sâu đã lắng xuống. Trên bệ đá trung tâm, nơi Huyết Đao Khách từng đứng, giờ chỉ còn là một hố đen sâu hoắm, như một vết thương không thể lành. Tần Mặc đứng đó, Vô Danh Kiếm vẫn nằm trong tay hắn, ánh sáng xanh biếc yếu ớt từ nó là nguồn sáng duy nhất trong bóng tối bao trùm. Cơ thể hắn run rẩy, gần như gục ngã, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, nhìn vào hố đen sâu hoắm kia. Hắn biết, trận chiến này đã kết thúc, nhưng cuộc chiến lớn hơn để khôi phục sự cân bằng cho Huyền Vực, để đối mặt với Thiên Diệu Tôn Giả, chỉ mới thực sự bắt đầu. Chấn động từ cuộc đối đầu này đã lan tỏa khắp Huyền Vực, và sớm thôi, tất cả sẽ phải đối mặt với những hệ quả của nó.

Tần Mặc dựa vào Vô Danh Kiếm, từng hơi thở nặng nhọc như kéo cả ngàn cân. Lồng ngực hắn đau nhói, không chỉ vì sự tiêu hao linh lực đến tận cùng, mà còn vì sự giằng xé trong tâm thức khi phải đối diện với một sinh linh đã hoàn toàn đánh mất bản chất. Viên cầu ánh sáng trắng tinh khiết kia, mặc dù không mang ý chí hủy diệt, nhưng lại là sự đối kháng trực tiếp nhất với sự "thoát ly bản chất" của Huyết Đao Khách. Nó không phải là một đòn đánh kết liễu, mà là một nỗ lực để xé toạc lớp vỏ bọc điên loạn, để phơi bày cái lõi rỗng tuếch bên trong, hy vọng có thể khơi gợi lại dù chỉ một chút bản tính ban đầu. Nhưng hắn đã thất bại, hay nói đúng hơn, sự tha hóa đã quá sâu. Huyết Đao Khách không còn là một sinh linh có thể được "dung hòa" theo ý nghĩa ban đầu của Tần Mặc. Hắn đã trở thành một phần c��a sự hỗn loạn mà hắn tôn thờ, một vật thể bị bẻ cong đến mức không thể nhận dạng.

Màn khói bụi đỏ sẫm và tà khí cuồn cuộn vẫn chưa tan hết, bao trùm Tâm Vực Huyết Tế trong một vẻ hỗn loạn đáng sợ. Những vết nứt khổng lồ lan rộng trên mặt đất và các vách đá xung quanh, như những tĩnh mạch đen ngòm bị vỡ tung, từ đó, từng luồng khí độc màu tím than bốc lên, mang theo mùi lưu huỳnh và tanh nồng của máu khô. Ánh sáng yếu ớt của Vô Danh Kiếm chỉ đủ soi rõ vài mét xung quanh Tần Mặc, còn lại là bóng tối đặc quánh, nuốt chửng mọi thứ. Không khí lạnh lẽo thấu xương, nhưng lại phảng phất những đợt nóng bỏng kỳ dị, dấu hiệu của tà lực đang sôi sục dưới lòng đất. Tần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận "ý chí tồn tại" xung quanh. Hắn cảm thấy sự hỗn loạn, sự đau đớn, và cả một sự giãy giụa yếu ớt, dai dẳng. Hắn biết Huyết Đao Khách vẫn chưa chết. Hắn chỉ tạm thời bị đẩy lùi, bị xé vụn, nhưng ý chí tha hóa của hắn đã hòa quyện quá sâu vào Vực Sâu Vô Định, trở thành một phần của nó, và giờ đây, h���n đang cố gắng tái tạo từ chính sự hỗn loạn đó.

Tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ phía sau. Tô Lam, với kiếm trong tay, nhanh chóng tiếp cận Tần Mặc, đôi mắt phượng nàng ánh lên sự lo lắng không giấu giếm. "Tần Mặc, huynh có sao không?" Giọng nàng khẽ run, dù nàng đã cố gắng giữ bình tĩnh. Nàng nhìn thấy vẻ kiệt sức tột độ trên khuôn mặt hắn, thấy Vô Danh Kiếm trong tay hắn run rẩy, như thể ngay cả thanh kiếm cũng đang gắng gượng.

Tần Mặc lắc đầu nhẹ, gắng sức mở lời, giọng nói khàn đặc: "Hắn... vẫn chưa kết thúc. Hắn đang cố duy trì cái nghi thức đó bằng mọi giá." Hắn chỉ tay về phía hố đen sâu hoắm trên bệ đá, nơi tà khí đang cuộn xoáy mạnh hơn. Hắn cảm nhận được, từ tận cùng của hố đen đó, một sự bùng nổ của ý chí điên loạn đang tìm cách gắn kết lại từng mảnh vỡ của mình. "Sức mạnh của hắn... giờ đã là một với Vực Sâu. Hắn không còn là hắn, mà là một thực thể khác, một sự biểu hiện của sự 'thoát ly bản chất' đã đến cực hạn."

Lục Vô Trần, dáng người gầy gò, lưng hơi c��ng, cũng đã đến bên cạnh. Khuôn mặt khắc khổ của y giờ đây càng thêm hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu và mệt mỏi. Y nhìn vào hố đen, đôi mắt sâu trũng ánh lên sự thấu hiểu. "Tần Mặc nói đúng. Sức mạnh của hắn đang suy yếu, nhưng sự điên loạn lại tăng lên. Hắn đang ép buộc 'ý chí tồn tại' của chính mình, đẩy đến giới hạn cuối cùng. Đây là biểu hiện của 'thoát ly bản chất' đến mức hủy diệt." Y thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo sự chán nản về số phận của những kẻ đã chọn con đường này. "Hắn không còn là sinh linh có linh hồn để cảm nhận. Hắn là một vết thương hở của Vực Sâu, một sự tha hóa tự thân. 'Dung Hòa Chi Lực' của Tần Mặc đã giáng một đòn chí tử vào cái gốc rễ của sự mất cân bằng đó, khiến hắn không thể duy trì sự giả tạo của một cá thể độc lập nữa."

Hắc Phong, linh thú hộ vệ trung thành, gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong bóng tối, cảnh giác nhìn quanh. Nó bước tới, dùng bộ lông đen tuyền cọ nhẹ vào chân Tần Mặc, như một lời an ủi, cũng như một sự bảo vệ vô hình. Tiếng gầm gừ của nó mang theo sự tức giận và kiên quyết, sẵn sàng lao vào bất cứ thứ gì dám lại gần chủ nhân của mình. Tần Mặc đặt tay lên đầu Hắc Phong, cảm nhận được ý chí bảo vệ thuần túy từ nó. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười nhợt nhạt.

"Chúng ta cần phải ngăn chặn hắn hoàn toàn." Tần Mặc khẽ nói, giọng nói tuy yếu ớt nhưng đầy kiên định. "Nếu hắn có thể tái tạo hoàn chỉnh từ Vực Sâu, hắn sẽ trở thành một mối đe dọa còn lớn hơn. Sự mất cân bằng này... cần phải được chấm dứt." Hắn nhìn chằm chằm vào hố đen, nơi những luồng tà khí đỏ sẫm đang cuộn xoáy mạnh hơn, như một trái tim đang đập trở lại một cách méo mó. Hắn cảm nhận được vô số "ý chí tồn tại" yếu ớt, rên rỉ đang bị kéo vào hố đen đó, bị hòa tan, bị biến chất để cung cấp năng lượng cho sự tái tạo của Huyết Đao Khách. Những linh hồn ma vật, những tàn dư của Huyết Đao Ảnh, tất cả đều đang bị hút vào, trở thành vật hiến tế cho sự điên loạn này. Sự tàn độc của nghi thức Tâm Vực Huyết Tế c��ng được bộc lộ rõ ràng hơn, không chỉ là nơi rút năng lượng mà còn là một cỗ máy sinh tử, biến đổi mọi thứ để phục vụ cho sự tha hóa.

Mùi máu tanh và lưu huỳnh giờ đây nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện với một mùi khét lẹt khó tả, như thể có thứ gì đó đang bị đốt cháy trong tận cùng của Vực Sâu. Những tiếng rên rỉ yếu ớt của vô số linh hồn bị giam cầm trong nghi thức, ban đầu chỉ là những âm thanh mơ hồ, giờ đây dần trở nên rõ ràng hơn, như hàng ngàn tiếng thì thầm đau đớn, than khóc từ dưới địa ngục. Chúng không còn là những tiếng gào thét của sự hung hãn, mà là tiếng kêu của sự tuyệt vọng, của những "ý chí tồn tại" đang bị bóp méo, bị hủy hoại. Tần Mặc cảm nhận được chúng, từng chút một, như những mũi kim đâm vào tâm hồn hắn. Hắn biết, đó là những gì còn sót lại của những sinh linh đã bị Huyết Đao Khách và nghi thức này nuốt chửng, và giờ đây chúng đang bị ép buộc để duy trì sự sống méo mó của hắn.

Từ sâu trong hố đen khổng lồ, một hình hài ghê rợn dần hiện ra. Đó không còn là hình d��ng con người của Huyết Đao Khách, mà là một khối thịt bùng nhùng khổng lồ, đỏ sẫm, với những xúc tu máu me vươn ra tua tủa. Trên khối thịt đó, những vết nứt chằng chịt lấp lánh tà khí đỏ rực, như những mạch máu đang co giật. Một vài con mắt đỏ ngầu, vô hồn mở ra trên bề mặt, nhìn chằm chằm vào Tần Mặc và đồng đội. Đó là một cảnh tượng kinh hoàng, một sự biến dị đến mức không thể nhận dạng, biểu hiện tột cùng của sự 'thoát ly bản chất'. Hắn đã hoàn toàn từ bỏ hình hài ban đầu, trở thành một sinh vật của Vực Sâu, một biểu tượng của sự tha hóa.

"Không! Ta sẽ không thua! Sức mạnh... Vực Sâu Vô Định... sẽ là của ta!" Tiếng gào thét khò khè, điên loạn vang lên, không còn là giọng nói của Huyết Đao Khách mà là một âm thanh méo mó, pha tạp giữa tiếng gầm gừ của quái vật và tiếng rít gào của tà khí. Khối thịt bùng nhùng bắt đầu co giật, những xúc tu vươn ra, tóm lấy những Huyết Đao Ảnh yếu ớt đang lởn vởn trong bóng tối. Những Huyết Đao Ảnh đó, dù mang hình dạng con người, nhưng giờ đây chỉ là những cái bóng vật vờ, vô thức, bị kéo vào khối thịt bùng nhùng như những con thiêu thân lao vào lửa. Từng cái bóng biến mất, và khối thịt đỏ sẫm lại phình to thêm một chút, tà khí từ nó bốc lên càng lúc càng dữ dội. Hắn đang hấp thụ mọi thứ xung quanh, không ngừng, không ngừng nghỉ, để tái tạo và duy trì sự tồn tại méo mó của mình. Đó là một hành động tuyệt vọng, nhưng cũng là một bản năng nguyên thủy của sự sống sót, dù là sự sống sót trong cái chết.

Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm, đôi mắt hắn tập trung cao độ, nhìn thẳng vào cái khối thịt ghê rợn đó. Hắn không còn thấy Huyết Đao Khách, không còn thấy một kẻ thù với ý chí cụ thể, mà chỉ thấy một sự hỗn loạn, một sự mất cân bằng đang cố gắng tồn tại bằng mọi giá. "Hắn đã trở thành nô lệ của chính sức mạnh hắn truy cầu." Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm hơn, chất chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Hắn nghĩ hắn điều khiển Vực Sâu, nhưng chính Vực Sâu đang nuốt chửng hắn, biến hắn thành một con rối, một vật hiến tế cho chính nó. Dung Hòa Chi Lực, hãy trả về bản chất!"

Hắn nâng Vô Danh Kiếm lên. Ánh sáng xanh biếc từ thanh kiếm bỗng trở nên rực rỡ hơn, không còn yếu ớt như trước. Đó không phải là ánh sáng của công kích, mà là ánh sáng của sự thanh tịnh, của sự khôi phục. Từ Vô Danh Kiếm, một luồng "Dung Hòa Chi Lực" thuần khiết tuôn ra, không bùng nổ, không gào thét, mà nhẹ nhàng bao phủ lấy không gian xung quanh. Luồng lực đó không nhắm vào việc hủy diệt khối thịt bùng nhùng, mà nhắm vào việc làm tan rã sự liên kết giữa khối thịt đó và những linh hồn bị hấp thụ, làm tan rã cái cấu trúc giả tạo mà Huyết Đao Khách đang cố gắng duy trì. Nó là một sự đối kháng trực tiếp với sự 'thoát ly bản chất', một nỗ lực để kéo mọi thứ trở về với trạng thái nguyên thủy của nó.

Tô Lam cảnh giác cao độ, nàng thấy được sự điên cuồng trong mắt Huyết Đao Khách, thấy được sự biến dị kinh hoàng của hắn. "Cẩn thận, huynh ấy! Hắn đang dồn toàn bộ tà lực!" Nàng rút kiếm, thủ thế, ánh mắt sắc như dao cau. Nàng biết, ngay cả khi Tần Mặc đang cố gắng thanh tẩy, Huyết Đao Khách vẫn có thể tung ra nh���ng đòn phản công mang tính hủy diệt. Hắn là một con thú bị thương, bị dồn vào đường cùng, và kẻ bị dồn vào đường cùng thường là kẻ nguy hiểm nhất.

Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt y càng thêm căng thẳng. "Tần Mặc đang cố gắng phá vỡ 'căn cơ' của sự tha hóa. Nhưng Huyết Đao Khách, trong cơn điên loạn, đang dùng chính sinh mệnh của mình, dùng cả Vực Sâu để chống đỡ." Y nhìn thấy những luồng tà khí đỏ sẫm đang từ khối thịt bùng nhùng bắn ra, không có mục tiêu rõ ràng, mà chỉ là những đợt sóng năng lượng hủy diệt, phá hủy mọi thứ trên đường đi của chúng. "Đây là sự phản kháng của một kẻ đã đánh mất mọi thứ, của một 'ý chí tồn tại' đã hoàn toàn bị bóp méo."

Hắc Phong gầm lên, lao vào những Huyết Đao Ảnh đang cố gắng tiếp cận khối thịt bùng nhùng, ngăn không cho chúng bị hấp thụ. Bộ lông đen của nó phát ra ánh sáng đỏ rực của đôi mắt, như một bóng ma đang nhảy múa trong tà khí. Mỗi cú vồ, mỗi cú táp của nó đều mang theo sức mạnh dũng mãnh, xé tan những Huyết Đao Ảnh yếu ớt, khiến chúng tan biến th��nh những làn khói đen. Nó không chỉ bảo vệ Tần Mặc, mà còn gián tiếp làm suy yếu nguồn cung cấp năng lượng cho Huyết Đao Khách.

Khối thịt bùng nhùng của Huyết Đao Khách co giật kịch liệt hơn, như một trái tim đang bị bóp nghẹt. Từ bên trong, những tiếng rên rỉ của linh hồn càng lúc càng dữ dội, xen lẫn với tiếng gào thét điên loạn của hắn. Hắn cảm nhận được "Dung Hòa Chi Lực" của Tần Mặc đang dần dần làm tan rã cái vỏ bọc giả tạo của mình, làm lung lay cái nền tảng mà hắn đã dày công xây dựng từ sự tha hóa. Sự giãy giụa của hắn không phải là sự phản kháng có ý thức, mà là bản năng sinh tồn của một thực thể đang tan biến.

Tần Mặc bước tới, từng bước chân nặng nề nhưng kiên định. 'Dung Hòa Chi Lực' từ Vô Danh Kiếm ngày càng mạnh mẽ, không phải một cơn bão năng lượng, mà là một dòng chảy êm dịu nhưng không thể ngăn cản, thẩm thấu vào từng ngóc ngách của Tâm Vực Huyết Tế, vào từng sợi tà khí đang cuộn xoáy. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Huyết Đao Khách, sự hoảng loạn khi hắn nhận ra rằng ngay cả Vực Sâu Vô Định cũng không thể che chở hắn hoàn toàn khỏi sức mạnh của sự cân bằng. Đó là một sự tuyệt vọng sâu sắc, một sự nhận thức về cái chết không thể tránh khỏi của một kẻ đã đánh mất chính mình.

Không gian xung quanh Tâm Vực Huyết Tế giờ đây trở thành một tâm điểm của sự hỗn loạn. Các cột đá khổng lồ, vốn đã nứt nẻ sau đòn va chạm trước, giờ đây bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn, kéo theo những tiếng ầm ầm vang dội khắp Vực Sâu. Từ những vết nứt sâu hoắm, những dòng dung nham đỏ rực bắt đầu phun trào, không phải là dung nham bình thường mà là dung nham đen kịt, mang theo tà khí nồng nặc, bốc lên ngùn ngụt, chiếu rọi những cái bóng quái dị lên vách đá. Tiếng gió rít gào như hàng ngàn linh hồn đang khóc than, hòa quyện với tiếng gầm thét méo mó của Huyết Đao Khách, tiếng kiếm khí sắc bén của Tô Lam và tiếng gầm của Hắc Phong. Bầu không khí ngột ngạt đến khó thở, nhiệt độ vừa lạnh lẽo thấu xương lại vừa có những đợt nóng bỏng đến rát da từ tà lực bùng phát. Mùi lưu huỳnh, máu tanh, và mùi khét l���t của tà khí cháy giờ đây đã đạt đến đỉnh điểm, tạo thành một hỗn hợp kinh tởm khiến bất cứ ai cũng muốn nôn mửa.

Khối thịt bùng nhùng của Huyết Đao Khách đột nhiên ngừng co giật. Tất cả các con mắt đỏ ngầu trên bề mặt của nó đều mở to, nhìn chằm chằm vào Tần Mặc. Từ sâu thẳm bên trong, một nguồn năng lượng tà ác khổng lồ bùng phát, không phải là sự tái tạo yếu ớt nữa, mà là một sự bùng nổ cuối cùng, một sự tự hủy diệt mang tính tuyệt vọng. Hắn đã hiểu, hắn không thể chống cự lại "Dung Hòa Chi Lực" của Tần Mặc. Hắn đã mất đi bản chất, mất đi hình hài, và giờ đây, hắn chấp nhận cái chết, nhưng là một cái chết mang theo sự hủy diệt, một nỗ lực cuối cùng để kéo Tần Mặc và tất cả những gì hắn căm ghét xuống cùng mình.

"Chết đi! Cùng ta, tất cả đều chết!" Tiếng gào thét của Huyết Đao Khách không còn là tiếng người, mà là một âm thanh chói tai, như tiếng xé toạc của không gian. Khối thịt bùng nhùng khổng lồ bắt đầu biến dạng, tan chảy, nhưng không phải là tan biến mà là hội tụ lại. Tất cả tà lực, tất cả sự điên loạn, tất cả những linh hồn bị hấp thụ, tất cả sự căm phẫn của Huyết Đao Khách, đều ngưng tụ lại thành một lưỡi đao máu khổng lồ, đen kịt, dài hàng chục trượng, với những đường gân máu đỏ tươi nổi lên trên bề mặt. Lưỡi đao đó không chỉ là một vũ khí, nó là sự hóa thân cuối cùng của Huyết Đao Khách, một biểu tượng của sự hủy diệt và tha hóa đã đạt đến cực điểm. Nó mang theo một luồng khí tức tuyệt vọng, sẵn sàng tự hủy để đạt được mục tiêu cuối cùng là kéo Tần Mặc vào cõi chết.

Tần Mặc cảm nhận được luồng khí tức đó. Một làn sóng mệt mỏi tột độ ập đến, khiến hắn gần như gục ngã. Cơ thể hắn đã kiệt quệ, nhưng ý chí của hắn vẫn kiên định như đá. Hắn biết, đây là đòn cuối cùng, đòn quyết định. Nếu hắn không thể chống đỡ, không chỉ hắn, mà cả Huyền Vực sẽ phải đối mặt với hậu quả khôn lường từ sự bùng nổ của một kẻ đã hoàn toàn đánh mất bản chất. "Không! Ngươi sẽ không kéo ai theo cùng đâu! Trở về bản chất của ngươi, Huyết Đao Khách!" Giọng Tần Mặc vang lên, không hề run rẩy, mà tràn đầy sức nặng của sự kiên quyết, của lòng đồng cảm, dù là với một kẻ đã hoàn toàn tha hóa.

Hắn dồn toàn bộ sức lực còn lại, toàn bộ "ý chí tồn tại" của bản thân, vào Vô Danh Kiếm. 'Dung Hòa Chi Lực' bùng nổ, không phải theo cách hủy diệt, mà theo cách thanh tẩy, làm tan rã. Từ Vô Danh Kiếm, một trường năng lượng xanh biếc tinh khiết lan tỏa, bao bọc lấy Tần Mặc, không chỉ là lớp phòng thủ mà còn là một làn sóng phản công, nhắm thẳng vào sự 'thoát ly bản chất' của lưỡi đao máu khổng lồ. Hắn không muốn hủy diệt Huyết Đao Khách, hắn muốn làm tan rã cái cấu trúc giả tạo đã tạo nên hắn, muốn trả hắn về với hư vô, hoặc ít nhất là ngăn chặn sự hủy diệt mà hắn đang cố gắng gây ra.

"Hắc Phong, yểm trợ! Lục Vô Trần, tập trung phá giải nghi thức!" Tô Lam hét lên, giọng nói nàng vang vọng trong không gian hỗn loạn. Nàng không chút do dự, phi thân lên, thanh kiếm cổ trong tay nàng vung lên, tạo ra một luồng kiếm khí sắc bén như thủy ngân, lao thẳng vào những điểm yếu mà L���c Vô Trần đã chỉ ra trong cấu trúc của nghi thức Tâm Vực Huyết Tế đang dần sụp đổ. Nàng biết, nếu nghi thức này bị phá vỡ hoàn toàn, nguồn năng lượng cung cấp cho Huyết Đao Khách sẽ bị cắt đứt, khiến hắn càng thêm suy yếu. Ánh mắt nàng kiên định, không chút sợ hãi trước lưỡi đao máu khổng lồ đang lao tới.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt tái nhợt, đang tập trung cao độ vào những đường vân tà thuật còn sót lại trên các cột đá xung quanh. Y không có sức mạnh để đối đầu trực diện, nhưng y có tri thức. Đôi tay gầy gò của y liên tục vẽ những phù văn cổ xưa trong không trung, tạo ra những luồng năng lượng màu xám bạc, nhắm vào những nút thắt quan trọng của nghi thức. Y đang cố gắng đẩy nhanh quá trình sụp đổ của nó, làm lung lay nền tảng của sự tha hóa. "Hắn đang rút cạn Vực Sâu! Nền tảng của nghi thức đang lung lay!" Y khản giọng hét lên, đưa ra những chỉ dẫn quan trọng cho Tô Lam.

Hắc Phong gầm lên một tiếng dữ dội, không còn là tiếng gầm cảnh cáo mà là tiếng gầm chiến đấu. Nó lao thẳng vào những Huyết Đao Ảnh cuối cùng, những cái bóng hung hãn nhưng yếu ớt đang cố gắng bảo vệ lưỡi đao máu. Bộ lông đen của nó dựng ngược, đôi mắt đỏ rực như thiêu đốt. Nó dùng thân mình khổng lồ, dũng mãnh để cản phá, không cho bất cứ thứ gì có thể quấy nhiễu Tần Mặc trong khoảnh khắc quyết định này. Tiếng va chạm chói tai vang lên khi nó xé tan những Huyết Đao Ảnh, tạo thành những làn khói đen kịt.

Lưỡi đao máu khổng lồ của Huyết Đao Khách, mang theo toàn bộ sự điên loạn và tuyệt vọng, lao thẳng vào Tần Mặc. Nó không chỉ là một đòn tấn công vật lý, mà còn là một đòn tấn công vào tinh thần, vào ý chí của Tần Mặc, cố gắng kéo hắn vào sự hỗn loạn của nó. Cảm giác về cái chết, về sự mục nát, về sự tha hóa cuồn cuộn ập đến, muốn nghiền nát Tần Mặc.

Nhưng Tần Mặc không lùi bước. Hắn đứng vững như một ngọn núi. 'Dung Hòa Chi Lực' từ Vô Danh Kiếm bùng nổ mạnh mẽ, tạo thành một trường năng lượng xanh biếc tinh khiết, đối đầu trực diện với lưỡi đao máu. Không có tiếng nổ long trời lở đất, không có sự va chạm dữ dội của hai luồng năng lượng đối kháng. Thay vào đó, là một sự thẩm thấu, một sự ăn mòn từ bên trong. Trường năng lượng của Tần Mặc không cố gắng phá hủy lưỡi đao máu, mà nó cố gắng làm tan rã, làm suy yếu sự liên kết của từng hạt tà khí, từng ý chí tha hóa đã tạo nên lưỡi đao đó.

Lưỡi đao máu khổng lồ bắt đầu run rẩy, những đường gân máu đỏ tươi trên bề mặt nó bắt đầu nứt ra, như thể có thứ gì đó đang được kéo ra khỏi nó. Tiếng gào thét của Huyết Đao Khách từ bên trong lưỡi đao máu trở nên yếu ớt hơn, xen lẫn với tiếng rên rỉ đau đớn, không rõ là của hắn hay của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm. Tần Mặc nghiến răng, toàn thân hắn run lên bần bật vì kiệt sức, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì 'Dung Hòa Chi Lực'. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong từng thớ thịt, từng sợi gân, nhưng hắn không cho phép mình gục ngã.

Tô Lam, kiếm khí sắc bén của nàng đã xé toạc một phần của nghi thức, khiến những dòng tà khí cung cấp năng lượng cho Huyết Đao Khách bị gián đoạn. Lục Vô Trần cũng đã phá vỡ được vài nút thắt quan trọng, khiến toàn bộ Tâm Vực Huyết Tế bắt đầu rung chuyển dữ dội hơn, những cột đá còn sót lại cũng bắt đầu đổ sập. Sự phối hợp của họ đã tạo ra một khe hở, một điểm yếu trong sự phòng thủ tuyệt vọng của Huyết Đao Khách.

Trường năng lượng xanh biếc của Tần Mặc dần dần bao phủ lấy lưỡi đao máu, làm nó rạn nứt từng chút một. Những mảnh vỡ nhỏ của lưỡi đao bắt đầu rơi xuống, không phải là những mảnh kim loại sắc bén, mà là những hạt bụi tà khí màu đỏ sẫm, tan biến vào không trung trước khi chạm đất. Huyết Đao Khách, trong hình hài lưỡi đao máu, đang dần bị làm tan rã, bị trả về hư vô, bản chất của sự tha hóa đang bị bóc trần. Tần Mặc biết, hắn đã gần đạt được mục tiêu của mình. Trận chiến này, cuối cùng cũng sắp kết thúc.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free