Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 747: Lắng Nghe Quá Khứ: Nguồn Gốc Tà Lực

Màn đêm vẫn bao phủ U Minh Cốc, nhưng trong lòng Hang Huyết Thạch, thời gian dường như ngưng đọng. Tần Mặc ngồi khoanh chân trên nền đá ẩm ướt, tấm bia cổ nhuốm màu huyết thạch đỏ sẫm đặt ngay ngắn giữa lòng bàn tay hắn. Hắn nhắm nghiền đôi mắt, dung nhan thanh tú nay thoáng vẻ mệt mỏi, nhưng ý chí trong từng đường nét lại kiên định đến lạ thường. Hơi thở của hắn trở nên trầm ổn, đều đặn, như một dòng suối ngầm tĩnh lặng chảy sâu dưới lòng đất. Xung quanh hắn, những tinh thể huyết thạch vẫn phát ra ánh sáng mờ ảo, nhuộm một màu đỏ quỷ dị lên vách hang, khiến không gian vốn đã âm u nay càng thêm phần huyền hoặc, bí ẩn.

Không khí trong hang vẫn còn vương vấn mùi đất ẩm, mùi sắt và chút tanh nhẹ của máu đã khô, một dư vị khó phai từ trận chiến khốc liệt vừa qua. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những kẽ đá vọng lại, như một nhịp điệu đơn điệu và buồn tẻ, càng khiến sự tĩnh lặng trở nên sâu thẳm hơn. Tô Lam và Lục Vô Trần ngồi cách đó không xa, ánh mắt cả hai đều dán chặt vào bóng lưng Tần Mặc, gương mặt họ hiện rõ vẻ lo lắng, bồn chồn.

Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, giờ đây ánh lên sự bất an. Nàng khẽ nghiêng đầu, thì thầm với Lục Vô Trần, giọng nói mang theo nỗi bận lòng: “Lục tiền bối, Tần Mặc đang cố gắng liên kết với quá khứ. Tấm bia này không chỉ là vật phẩm, nó là một cổng thông tin của nỗi đau, của những ý chí bị xiềng xích từ ngàn xưa. Huynh ấy liệu có ổn không? Tà khí từ tấm bia và Vực Sâu Vô Định rất mạnh mẽ, liệu nó có ảnh hưởng đến ý chí của huynh ấy không?” Nàng lo sợ năng lực độc đáo của Tần Mặc, thứ đã giúp hắn thấu hiểu vạn vật, cũng chính là điểm yếu, là cánh cửa mở ra để những tà niệm cổ xưa xâm nhập.

Lục Vô Trần khẽ thở dài, khuôn mặt khắc khổ càng thêm hằn sâu những nếp nhăn. Y gầy gò, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt sâu trũng lại lộ vẻ suy tư. “Nàng đừng quá lo lắng, Tô Lam. Tần Mặc có ý chí kiên cường hơn bất kỳ ai ta từng biết. Hắn có thể nghe thấy ý chí tồn tại của vạn vật, nhưng cũng có khả năng thanh lọc, giữ vững bản chất của mình. Tuy nhiên, nỗi đau mà hắn sắp đối mặt… có thể sẽ vượt xa những gì chúng ta có thể tưởng tượng.” Y biết rõ, tấm bia này không chỉ đơn thuần là một bản khắc cổ, mà nó còn là một lời nguyền, một vết sẹo hằn sâu trong lịch sử Huyền Vực.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm cuộn tròn bên cạnh Tần Mặc. Đôi mắt đỏ rực của nó không ngừng quét qua không gian, cảnh giác với mọi biến động. Thỉnh thoảng, nó khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như cảm nhận được sự bất thường đang trỗi dậy từ chủ nhân của mình, một luồng năng lượng vô hình đang lan tỏa, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Nó muốn bảo vệ, nhưng lại không biết phải làm gì trước một trận chiến vô hình diễn ra trong tâm thức.

Tần Mặc không hề hay biết những lời thì thầm hay sự lo lắng của đồng bạn. Toàn bộ ý thức của hắn đã chìm sâu vào tấm bia đá, cố gắng thấu hiểu những ký tự cổ xưa đang khắc sâu trên bề mặt nó. Hắn không dùng mắt để đọc, mà dùng tâm để cảm nhận, dùng ý chí để lắng nghe. Năng lực "nghe ý chí tồn tại" của hắn được kích hoạt đến cực hạn. Các đường vân trên tấm bia đá, vốn chỉ là những nét chạm khắc thô sơ, bỗng chốc như được thổi vào sự sống. Chúng bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ mờ ảo, yếu ớt nhưng đầy nội lực, như mạch máu đang đập rộn ràng dưới lớp da. Ánh sáng đó rung động dữ dội, không phải là sự bùng nổ, mà là sự run rẩy, sự gào thét câm lặng của hàng ngàn năm tích tụ.

Một luồng thông tin khổng lồ và hỗn loạn, như một dòng thác lũ từ quá khứ xa xăm, ập vào tâm trí Tần Mặc. Đó không chỉ là hình ảnh, âm thanh, mà còn là cảm xúc, là nỗi đau, là sự tuyệt vọng của vô số ý chí bị bóp méo. Hắn cảm thấy đầu óc mình như bị xé toạc, cơ thể run lên bần bật, nhưng hắn vẫn cố g���ng giữ vững tâm trí, không để mình bị nhấn chìm trong biển ký ức và cảm xúc hỗn độn đó. Từng mảnh vỡ của lịch sử, từng lời nguyền rủa, từng lời thú tội thầm kín bắt đầu hiện rõ, không phải qua lời nói, mà qua những rung động mãnh liệt của vật tính, của ý chí tồn tại. Hắn đang bước vào một thế giới mà thời gian không còn ý nghĩa, một cánh cửa mở ra trực tiếp vào tận cùng của bi kịch.

Khi Tần Mặc chìm sâu vào dòng chảy ký ức và ý chí, không gian xung quanh hắn dường như biến đổi. Hang Huyết Thạch mờ ảo dần tan biến, thay vào đó là một khung cảnh hoang tàn, u ám và đầy rợn người. Hắn thấy mình đứng giữa một Vực Sâu Vô Định, nhưng không phải là Vực Sâu mà hắn từng biết hiện tại. Đây là một Vực Sâu nguyên thủy hơn, hùng vĩ hơn, nhưng đã bị bao phủ bởi một nghi thức khổng lồ, một vết sẹo tà ác hằn sâu vào bản chất của nó.

Gió rít lên thê lương, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo và mùi lưu huỳnh nồng nặc, xen lẫn với mùi tanh của máu và xác thối. Từng hạt mưa axit rơi xuống tí tách, ăn mòn cả đá núi, tạo nên những âm thanh rợn người như tiếng gào thét của những linh hồn bị giam cầm. Sương mù độc màu xanh xám bao phủ khắp nơi, che khuất tầm nhìn, khiến khung cảnh càng thêm ma mị và kinh hoàng.

Trước mắt Tần Mặc, hàng trăm tu sĩ cổ xưa đang vây quanh một miệng Vực Sâu khổng lồ. Trang phục của họ khác lạ, làm từ những sợi vải thô đen sẫm, được thêu dệt những biểu tượng kỳ dị, uốn lượn như những con rắn độc. Khuôn mặt họ bị che khuất bởi mũ trùm đầu, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu đầy điên cuồng và tham vọng. Họ đang thực hiện một nghi lễ tàn bạo, một "Nghi Thức Khai Mở Cổ" để cưỡng bức "khai mở" Vực Sâu, thu hút năng lượng từ nó. Những tu sĩ này không phải Huyết Ma Giáo đồ, nhưng cái cách họ thao túng, cái khát vọng vượt lên trên bản chất đã ăn sâu vào tâm trí họ, lại không khác là bao.

Tần Mặc cảm nhận được ý chí của Vực Sâu bị bóp méo, bị cưỡng đoạt một cách dã man. Nó không phải là sự tha hóa tự nhiên, mà là do bàn tay con người, do chính những tu sĩ này đã ép buộc nó phải thay đổi. Hắn nghe thấy tiếng gào thét câm lặng của Vực Sâu, một tiếng vọng đau đớn xuyên qua thời gian và không gian: “Bị xé toạc… bị cưỡng đoạt… không phải ý ta… không phải ta…” Ý chí của Vực Sâu, vốn hùng vĩ và tự nhiên, giờ đây bị bẻ cong, bị biến dạng thành một nguồn năng lượng hỗn loạn, đầy tà ác.

Xung quanh miệng Vực Sâu, Tần Mặc nhìn thấy vô số "vật" – những sinh vật cổ xưa, những thực thể tự nhiên của Vực Sâu – bị biến dạng, méo mó. Chúng không phải vì muốn thăng tiên mà trở nên như vậy, mà vì bị ép buộc, bị hút cạn sinh lực, bị biến thành những công cụ cho nghi thức tà ác. Một số thì biến thành những khối thịt nhão nhoẹt, một số khác lại hóa thành những tinh thể sắc lạnh, nhưng tất cả đều toát lên nỗi đau khổ tột cùng, không còn ý chí tự chủ, chỉ còn là những vỏ bọc rỗng tuếch bị điều khiển.

Giữa những tu sĩ cổ xưa đó, Tần Mặc thoáng thấy một biểu tượng quen thuộc, nhưng nguyên thủy và tàn độc hơn rất nhiều. Đó là một hình ảnh xoắn ốc với những đường nét sắc nhọn, gợi nhớ đến một phần trên áo choàng của Huyết Đao Khách, nhưng ở đây, nó được khắc họa với sự tinh vi và đáng sợ hơn, như một dấu ấn của sự cưỡng đoạt và hủy diệt. Hắn nhận ra, đây chính là bản nguyên của biểu tượng mà Huyết Ma Giáo đã sao chép, một dấu hiệu của quyền năng mà chúng khao khát.

Trong tâm trí Tần Mặc, những tiếng vọng méo mó bắt đầu xuất hiện, không rõ ràng nhưng lại mang theo sức nặng của hàng ngàn năm tham vọng: “Sức mạnh… vô tận… vượt qua… bản chất… Thiên Diệu… con đường…” Những từ ngữ rời rạc, nhưng lại kết nối một cách rùng rợn với những gì Lục Vô Trần đã nói về "người dẫn đường". Có phải đây là ý chí của chính những tu sĩ cổ xưa đó, hay là một lời ám chỉ đến kẻ đứng sau, kẻ đã gieo rắc tư tưởng này?

Bất chợt, một rung động yếu ớt truyền đến từ một góc khuất trong ảo ảnh. Đó là ý chí của Cổ Phù Linh, không phải Cổ Phù Linh hiện tại, mà là một phiên bản cổ xưa hơn, linh hồn nguyên bản của lá bùa. Tiếng vọng của nó yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một sinh linh đang hấp hối: “Bảo vệ… ngăn cản… đó là một sai lầm…” Ý chí đó tràn đầy sự tuyệt vọng và hối hận, như một lời cảnh báo từ quá khứ, một tiếng kêu cứu bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian.

Tần Mặc cố gắng nắm bắt từng mảnh ký ức, từng ý chí đau đớn. Hắn thấy rõ biểu tượng của nghi thức cổ, nhận diện một "Vực Môn Nguyên Thủy" đang dần thành hình, một cánh cổng không gian được tạo ra bằng cách cưỡng đoạt năng lượng của Vực Sâu Vô Định. Cánh cổng đó không phải để dẫn đến một thế giới khác, mà là để hút cạn sinh khí, để biến Vực Sâu thành một cỗ máy cung cấp năng lượng cho những khát vọng điên rồ. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của Vực Sâu Vô Định khi bị cưỡng đoạt ý chí, khi bản chất của nó bị xé nát, không thể tự mình phản kháng. Cảnh tượng này khiến hắn đau đớn tột cùng, một nỗi đau không chỉ của riêng hắn, mà là nỗi đau của cả một thế giới đang bị giày xéo. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một nghi thức cổ, mà là một tội ác cổ xưa, một vết nhơ không thể gột rửa trong lịch sử Huyền Vực.

Dòng chảy ký ức đột ngột đứt đoạn, và Tần Mặc bỗng nhiên run rẩy dữ dội. Hắn bật mở đôi mắt đen láy, nhưng ánh nhìn vẫn còn lơ đãng, dường như vẫn còn mắc kẹt đâu đó giữa những tầng sâu của thời gian. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, ướt đẫm mái tóc và cả lớp áo vải thô. Hơi thở của hắn dồn dập, nặng nhọc, như thể vừa trải qua một cuộc chạy trốn sinh tử. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây tái nhợt, đôi môi mím chặt, hằn lên vẻ kiệt sức và một nỗi kinh hoàng sâu sắc.

Tô Lam và Lục Vô Trần lập tức lao đến, ánh mắt đầy lo lắng. Tô Lam quỳ xuống bên cạnh Tần Mặc, bàn tay khẽ đặt lên vai hắn, giọng nói run rẩy: “Tần Mặc, huynh có sao không? Sắc mặt huynh tái nhợt quá, huynh đã thấy gì mà lại đến nông nỗi này?” Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo toát ra từ cơ thể hắn, một sự lạnh lẽo không phải do khí lạnh trong hang, mà là từ tận sâu bên trong tâm hồn.

Lục Vô Trần cúi người xuống, gương mặt khắc khổ càng thêm nghiêm trọng. Y nhìn thẳng vào Tần Mặc, đôi mắt sâu tr��ng chứa đầy sự thúc giục: “Huynh đã thấy gì? Nó có liên quan đến “người dẫn đường” không? Những gì huynh nhìn thấy… có phải là nguồn gốc của sự tha hóa này không?” Y đã chờ đợi giây phút này, chờ đợi Tần Mặc xác nhận những giả thuyết kinh hoàng mà y đã dày công nghiên cứu bấy lâu.

Tần Mặc khẽ lắc đầu, cố gắng điều hòa hơi thở. Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt, như một tiếng thì thầm từ cõi hư vô vọng lại: “Không phải… không phải tà khí đơn thuần… mà là nỗi đau tột cùng… của Vực Sâu Vô Định… và một nghi thức cổ xưa… Chúng ta đã đánh giá thấp chúng rồi, Lục tiền bối.” Hắn ngẩng đầu, ánh mắt dần lấy lại sự tập trung, nhưng giờ đây nó chứa đựng một sự nặng trĩu, một nỗi phẫn nộ âm ỉ. “Huyết Ma Giáo… chúng chỉ là kẻ tái diễn… Di sản tà ác này có từ Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị… một ‘Vực Môn Nguyên Thủy’ dùng để cưỡng đoạt ý chí của Vực Sâu. Chúng đã không thăng tiên, mà chỉ biến mình thành những con quỷ, hút cạn sinh lực của cả một thế giới.”

Hắn kể lại những gì mình đã chứng kiến trong ảo ảnh, từng chi tiết rùng rợn về nghi thức cổ xưa, về những tu sĩ điên cuồng với khát vọng mù quáng, về ý chí bị bóp méo và nỗi đau khổ tột cùng của Vực Sâu Vô Định. Hắn nhấn mạnh vào biểu tượng cổ mà hắn đã thấy, sự tương đồng đáng sợ với dấu ấn của Huyết Đao Khách, nhưng mang theo bản chất nguyên thủy và tàn bạo hơn rất nhiều. “Cái gọi là ‘chân lý thất lạc’ mà Thiên Diệu Tôn Giả đang tìm kiếm, có lẽ không phải là con đường để thăng tiên, mà là con đường dẫn đến sự hủy diệt. Hắn đang cố gắng hoàn thành công trình dang dở của quá khứ, tái hiện lại cái ‘Vực Môn Nguyên Thủy’ đó.”

Tần Mặc nắm chặt Vô Danh Kiếm trong tay, cảm nhận sự cộng hưởng từ nó, như một lời cam kết thầm lặng. Ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết, một ngọn lửa bất diệt bùng cháy trong đôi mắt đen láy. “Chúng ta phải ngăn chặn chúng tái hiện nó hoàn chỉnh. Nếu không, Huyền Vực sẽ không còn là Huyền Vực nữa, mà trở thành một thứ bị điều khiển, một vật bị cưỡng đoạt ý chí. Khi vạn vật đều muốn thành tiên bằng con đường này, thế giới sẽ không còn là thế giới, mà sẽ hóa thành một cỗ máy hút cạn, một vực thẳm của sự tha hóa vĩnh viễn.” Lời nói của hắn tuy không lớn, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng của hang động, mang theo một sức nặng phi thường, như một lời tuyên thệ thiêng liêng.

Lục Vô Trần gật đầu chậm rãi, khuôn mặt y càng thêm u ám, nhưng đôi mắt sâu trũng lại ánh lên một tia sáng của sự thấu hiểu và quyết tâm. “Lời cảnh báo từ ‘chân lý thất lạc’ đã ứng nghiệm. Thiên Diệu Tôn Giả không chỉ là kẻ thao túng, hắn là kẻ kế thừa một di sản tà ác, kẻ muốn đẩy Huyền Vực vào vòng xoáy của sự hủy diệt dưới danh nghĩa ‘thăng tiên’ vĩ đại.”

Tô Lam đứng thẳng dậy, đôi mắt nàng nhìn Tần Mặc đầy lo lắng, nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng và kiên định. Nàng biết, con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nguy hiểm hơn gấp bội. Những gì Tần Mặc vừa chứng kiến đã phơi bày một sự thật kinh hoàng, một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm, vượt xa những gì Huyết Ma Giáo có thể làm. Nhưng nàng không hề hối hận khi đã chọn đi cùng hắn. Nàng đã nhìn thấy sự thật, và nàng sẽ sát cánh cùng Tần Mặc để bảo vệ sự cân bằng của vạn vật.

Cả ba đứng đó, trong ánh sáng đỏ mờ ảo của huyết thạch, ý chí hòa làm một. Mối đe dọa không còn là một giáo phái tà ác, mà là cả một hệ thống niềm tin bị bóp méo, một di sản kinh hoàng từ quá khứ đang trỗi dậy. Tần Mặc hiểu rằng, đây không chỉ là cuộc chiến chống lại Huyết Ma Giáo, mà là cuộc chiến chống lại sự tha hóa của bản chất, chống lại khát vọng mù quáng muốn vượt lên trên tất cả mà không cần đến sự cân bằng. Cuộc chiến này, hắn biết, mới chỉ thật sự bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free