Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 748: Bóng Ma Quá Khứ: Nghi Thức Thấp Kém

Không gian trong Hang Huyết Thạch vẫn còn đặc quánh một tầng tà khí âm u, dù đã được Tần Mặc và Tô Lam cố gắng thanh tẩy phần nào. Ánh sáng đỏ mờ ảo từ những tinh thể huyết thạch chiếu rọi, hắt lên khuôn mặt tái nhợt và đẫm mồ hôi của Tần Mặc, khiến hắn trông như một bức tượng điêu khắc từ đá cẩm thạch đã bị phong sương phủ kín. Đôi mắt đen láy của hắn, vừa thoát khỏi trạng thái nhập định sâu thẳm, vẫn còn vương vấn những hình ảnh kinh hoàng của quá khứ, những mảnh vỡ của một chân lý tàn khốc. Hắn vẫn ngồi đó, lưng thẳng tắp, nhưng cả người toát ra một sự mệt mỏi cùng cực, như thể vừa gánh vác cả một gánh nặng của thời gian.

Tô Lam vẫn quỳ bên cạnh Tần Mặc, bàn tay nàng khẽ siết chặt lấy cánh tay hắn, cảm nhận được sự lạnh lẽo từ da thịt hắn, một sự lạnh lẽo không phải do khí lạnh trong hang, mà là từ tận sâu bên trong tâm hồn hắn. Nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt thanh tú, đôi mắt phượng vốn kiên định giờ đây ẩn chứa một chút sợ hãi. Nàng chưa bao giờ thấy Tần Mặc suy kiệt đến mức này, ngay cả sau những trận chiến sinh tử. Điều hắn vừa chứng kiến chắc chắn đã chạm đến tận cùng tâm khảm, phơi bày một sự thật kinh hoàng hơn bất kỳ tà thuật hay quỷ vật nào.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, nằm cuộn tròn dưới chân Tần Mặc. Đôi mắt đỏ rực của nó chớp chớp, thỉnh thoảng lại khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, như thể muốn xua đi những tà khí vô hình đang luẩn quẩn quanh chủ nhân. Nó cảm nhận được sự bất an tột độ từ Tần Mặc, một nỗi đau không thể diễn tả bằng lời, và bản năng bảo vệ của thần thú trỗi dậy mạnh mẽ.

Lục Vô Trần đứng thẳng người, nhưng dáng vẻ y vẫn gầy gò và khắc khổ như mọi khi. Đôi mắt sâu trũng của y nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, không chớp, như một người khát nước chờ đợi từng giọt cam lồ. Những nếp nhăn trên khuôn mặt y hằn sâu thêm, chất chứa s��� lo lắng và một nỗi sợ hãi mơ hồ về những gì Tần Mặc sắp sửa tiết lộ. Y đã dành cả cuộc đời để nghiên cứu những chân lý thất lạc, những góc khuất tăm tối của Huyền Vực, và giờ đây, y biết rằng mình sắp được chạm đến một trong những bí mật kinh hoàng nhất.

Tần Mặc khẽ thở ra một hơi dài, một làn sương trắng mỏng manh thoát ra từ môi hắn, tan biến vào không khí lạnh lẽo. Hắn từ từ mở mắt, ánh mắt đen láy quay về phía Tô Lam và Lục Vô Trần. Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt, nhưng mỗi từ ngữ thốt ra đều mang theo một sức nặng ngàn cân, như những tảng đá từ vực sâu vọng lại.

"Những tu sĩ cổ đại đó..." Tần Mặc bắt đầu, giọng hắn như một tiếng thì thầm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang động. "Họ không chỉ đơn thuần là khai mở Vực Sâu, mà còn cố gắng cưỡng đoạt ý chí của nó. Họ xem Vực Sâu Vô Định như một công cụ, một nguồn năng lượng vô tận để phục vụ cho khát vọng thăng tiên mù quáng của mình." Hắn dừng lại, dường như đang tìm kiếm những từ ngữ thích hợp để diễn tả sự tàn bạo mà hắn đã chứng kiến. "Họ muốn biến Vực Sâu thành một thứ gì đó hoàn toàn khác... một ý chí của sự hủy diệt, một cỗ máy hút cạn sinh lực của vạn vật để tự nuôi dưỡng bản thân. Đó không phải là con đường thăng tiên, mà là con đường biến mình thành quỷ, biến cả thế giới thành một vực thẳm."

Tô Lam nghe những lời đó, gương mặt nàng trắng bệch. Nàng vốn là một tu sĩ Kiếm Đạo, được giáo dục về sự chính trực, về con đường tu luyện thuận theo tự nhiên. Những gì Tần Mặc nói đã hoàn toàn lật đổ mọi niềm tin của nàng. "Vậy là Huyết Ma Giáo không phải mới xuất hiện, mà là một di sản tà ác đã tồn tại từ 'Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị' ư?" Nàng hỏi, giọng run rẩy, pha chút phẫn nộ. "Chẳng lẽ những 'thiên tài' của thời đại đó... những người được ca tụng là đạt đến đỉnh cao của tu luyện, lại làm điều này sao? Họ đã biến chất đến vậy ư?"

Lục Vô Trần khẽ gật đầu, ánh mắt y mệt mỏi hơn bao giờ hết, như đã nhìn thấy quá nhiều bi kịch trong suốt cuộc đời. "Sức mạnh và quyền lực... c��ng với khát vọng vĩnh sinh, luôn có khả năng tha hóa bất kỳ ai. Khi khát vọng thăng tiên trở nên mù quáng, không còn giới hạn đạo đức hay sự cân bằng, ranh giới giữa chính và tà trở nên vô cùng mong manh. Điều ta đã luôn lo sợ... giờ đây đã được xác nhận." Y thở dài nặng nề. "Huyết Ma Giáo hiện tại... chúng chỉ là kẻ kế thừa, những con rối nhảy múa trên vết xe đổ của quá khứ. Chúng không đủ trí tuệ để sáng tạo ra một tà thuật ghê rợn đến thế, chúng chỉ đang tái hiện lại những gì đã được gieo mầm từ ngàn năm trước."

Tần Mặc không nói gì, hắn chỉ nhìn vào khoảng không trước mặt, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một vũ trụ hỗn loạn. "Ta cảm nhận được... những dấu vết của sự tha hóa không chỉ nằm ở nghi thức lớn đó. Có những 'tiếng thì thầm' nhỏ hơn, len lỏi khắp nơi, ngay cả trong thời kỳ đó. Những hạt mầm độc hại đã được gieo rắc... không chỉ ở những trung tâm quyền lực, mà còn ở những góc khuất, những nơi mà con người dễ bị tổn thương nhất." Giọng hắn trầm lắng, nhưng mang theo một sự chua xót khó tả. Hắn cảm nhận được, ngay cả trong thời kỳ được gọi là 'thịnh trị' ấy, sự mục rỗng đã bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất, từ những khát vọng nhỏ nhen bị lợi dụng.

Không khí trong hang càng thêm nặng nề. Mùi đất ẩm và máu tanh từ những trận chiến trước như hòa quyện với nỗi sợ hãi vô hình, tạo thành một lớp màn vô hình bủa vây lấy cả nhóm. Hắc Phong lại gầm gừ một tiếng, lần này tiếng gầm mang theo sự cảnh giác rõ rệt, như thể nó cảm nhận được những bóng ma của quá khứ đang lởn vởn xung quanh. Tần Mặc khẽ vỗ về đầu Hắc Phong, trấn an nó, rồi lại quay sang Tô Lam và Lục Vô Trần. "Chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về những 'tiếng thì thầm' đó. Những hạt mầm đó đã bén rễ như thế nào, và chúng đã lan truyền ra sao." Ánh mắt hắn kiên định, ngọn lửa quyết tâm lại bùng cháy mạnh mẽ, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi. Hắn biết, cuộc chiến này không thể chỉ dừng lại ở việc ngăn chặn một nghi thức lớn, mà phải đi đến tận cùng của nguồn gốc, nhổ tận gốc rễ của sự tha hóa đã ăn sâu vào Huyền Vực.

***

Sau cuộc thảo luận đầy ám ảnh trong Hang Huyết Thạch, Tần Mặc biết rằng mình cần phải đào sâu hơn. Những gì hắn chứng kiến trong ảo ảnh về "Vực Môn Nguyên Thủy" chỉ là đỉnh của tảng băng chìm. Những "tiếng thì thầm" mà hắn cảm nhận được, những hạt mầm tha hóa len lỏi vào từng ngóc ngách của quá khứ, mới chính là thứ hắn cần phải phơi bày. Hắn ngồi xuống một phiến đá lạnh lẽo trong hang, tay khẽ chạm vào tấm bia cổ mà hắn đã tìm thấy trước đó. Đây không chỉ là một mảnh đá với những ký tự cổ xưa, mà còn là một cánh cổng dẫn đến những ký ức bị phong ấn của Huyền Vực.

Một luồng năng lượng vô hình, trong suốt và thuần khiết, từ từ lan tỏa từ cơ thể Tần Mặc. Nó không phải linh lực, cũng không phải tà khí, mà là một loại lực lượng dung hòa độc đáo, kết nối hắn với ý chí tồn tại của vạn vật. Tô Lam và Lục Vô Trần cảm nhận được luồng năng lượng đó bao bọc lấy họ, dịu dàng nhưng kiên định, như một sợi dây vô hình liên kết tâm trí họ với Tần Mặc. Khung cảnh xung quanh họ bắt đầu mờ đi, những tinh thể huyết thạch lung linh giờ đây biến thành những vì sao trong một không gian xám xịt, hư ảo. Họ biết rằng Tần Mặc đang dẫn họ vào một hành trình vượt thời gian, một cuộc lặn sâu vào dòng chảy của ký ức.

"Những nơi như U Minh Cốc..." Giọng Lục Vô Trần vang vọng trong tâm trí cả nhóm, nghe như một tiếng thì thầm từ cõi xa xăm, "thường lưu giữ những ký ức đau thương sâu sắc nhất. Nếu có những hành động tà ác lặp đi lặp lại, chúng sẽ để lại dấu ấn sâu đậm, như một vết sẹo trên linh hồn của thế giới, không bao giờ phai nhạt. Ta đã từng đọc được trong những cổ tịch rằng, tà khí không chỉ là một loại năng lượng, mà còn là một loại ý chí. Ý chí của sự hủy diệt, của sự tha hóa, nó có thể bám víu vào những nơi u ám, chờ đợi thời cơ để trỗi dậy." Y thở dài, âm thanh nghe thật nặng nề trong không gian vô định. "Và U Minh Cốc này... nơi đây đã chứng kiến quá nhiều điều tồi tệ. Không ngạc nhiên khi những dấu vết đó vẫn còn tồn tại."

Tần Mặc, trong tâm trí, dẫn dắt cả nhóm đi sâu h��n vào dòng chảy của thời gian. Giọng hắn trầm lắng, kiên định, như một người dẫn đường xuyên qua màn sương mù dày đặc. "Ta cảm nhận được... những sợi dây liên kết nhỏ bé, yếu ớt, nhưng rất nhiều... chúng dẫn đến một nơi nào đó, không phải là trung tâm quyền lực, nơi những nghi thức 'Vực Môn Nguyên Thủy' được thực hiện. Mà là một góc khuất, một hang động ẩn mình hơn... Một nơi mà sự tha hóa bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất, từ những khát vọng đơn sơ, dễ bị lợi dụng nhất." Hắn cảm nhận được hàng trăm, hàng ngàn sợi dây nhỏ, chúng như những mạch máu ngầm, nuôi dưỡng sự mục rỗng từ bên trong, thay vì một vết thương lớn bề mặt.

Hắc Phong, trong thế giới thực tại, trở nên cực kỳ căng thẳng. Bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như thể đang nhìn thấy những bóng ma của quá khứ. Nó khẽ gầm gừ, tiếng gầm trầm đục và đầy cảnh giác, như một lời cảnh báo về sự bất thường trong không gian và thời gian. Nó cảm nhận được sự hiện diện của những ý chí tà ác, dù chỉ là tàn dư mờ nhạt từ ngàn năm trước, nhưng đủ để khiến một thần thú như nó phải đề phòng.

Tô Lam, dù đã quen với những điều kỳ lạ mà Tần Mặc mang lại, vẫn không khỏi cảm thấy lo lắng. Trong tâm trí, giọng nàng vang lên, mang theo một chút bất an. "Ngươi chắc chắn không nguy hiểm chứ? Chúng ta đang chạm vào những thứ từ quá khứ... liệu có ảnh hưởng đến hiện tại của chúng ta không? Liệu những tà khí đó có thể vươn đến chúng ta không?" Nàng đã thấy sức mạnh của tà khí, đã chứng kiến sự tha hóa khủng khiếp mà nó gây ra. Việc chủ động tìm kiếm và tiếp xúc với nó, dù là trong ký ức, vẫn khiến nàng rợn người.

Tần Mặc kiên định đáp lại, giọng hắn tràn đầy sự tự tin, nhưng cũng pha chút nghiêm trọng. "Ta sẽ cẩn thận. Chúng ta cần biết rõ kẻ địch của mình, từ gốc rễ nhỏ bé nhất đến những cành lá lớn nhất. Nếu không hiểu được cách chúng gieo mầm tà ác, chúng ta sẽ không bao giờ có thể nhổ tận gốc chúng. Huyết Ma Giáo không phải là một hiểm họa đơn lẻ, mà là một căn bệnh đã ăn sâu vào Huyền Vực, và chúng ta cần phải tìm ra nguyên nhân gốc rễ của nó." Hắn biết rõ rủi ro, nhưng sự cấp bách của tình thế không cho phép hắn chùn bước. Để bảo vệ Vô Tính Thành, để bảo vệ sự cân bằng của vạn vật, hắn phải đối mặt với mọi sự thật, dù nó có kinh hoàng đến đâu.

Tần Mặc từ từ nhắm mắt lại, bàn tay hắn vẫn đặt trên tấm bia cổ, ý chí của hắn hòa quyện với những ký ức cổ xưa. Tầm nhìn của cả nhóm bắt đầu di chuyển qua những bức tường đá mờ ảo, xuyên qua các lớp thời gian và không gian. Họ không còn ở trong Hang Huyết Thạch nữa, mà đang trôi nổi trong một dòng chảy vô định, nơi những mảnh ghép của quá khứ dần hiện rõ. Những hình ảnh lướt qua nhanh như cắt: những khu rừng cổ thụ bị tà khí xâm thực, những con sông cạn khô, những thành trì đổ nát... Tất cả đều là dấu vết của một thời kỳ hỗn loạn, nơi sự tha hóa đã bắt đầu gặm nhấm thế giới. Cuối cùng, tầm nhìn của Tần Mặc dừng lại, đưa họ đến một điểm cụ thể trong U Minh Cốc, nhưng là U Minh Cốc của ngàn năm về trước, một n��i mà những hạt mầm độc hại đã được gieo trồng và chăm sóc một cách cẩn mật.

***

Khi tầm nhìn của Tần Mặc ổn định, cả nhóm thấy mình "có mặt" trong một hang động nhỏ, tối tăm và ẩm thấp, sâu hun hút trong U Minh Cốc. Đây không phải là một hang động hoành tráng hay một thánh địa tà giáo lớn, mà chỉ là một góc khuất bị lãng quên, nơi tà khí có vẻ "cổ xưa" và "tập trung" hơn những nơi khác. Ánh sáng duy nhất trong hang đến từ vài ngọn đuốc lập lòe được cắm trên vách đá, và một vòng tròn huyết chú thô sơ được vẽ bằng máu khô trên nền đất ẩm ướt. Mùi ẩm mốc, mùi đất chết, mùi lưu huỳnh nồng nặc từ những suối độc gần đó hòa quyện với mùi máu tanh, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.

Khoảng năm sáu tín đồ Huyết Ma Giáo cấp thấp, mặc những bộ áo choàng rách rưới, bẩn thỉu, đang vây quanh vòng tròn huyết chú. Chúng không có vẻ gì là cường giả, không có khí tức mạnh mẽ như những Huyết Đao Khách hay Huyết Đao Ảnh mà nhóm Tần Mặc từng đối mặt. Chúng chỉ là những kẻ yếu kém, g��y gò, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ và bị tà khí ăn mòn, nhưng lại ánh lên một sự cuồng tín điên dại và lòng tham lam không đáy.

Tần Mặc "nghe" được ý chí của từng kẻ trong số chúng. Khác với sự hùng vĩ và tàn bạo của nghi thức "Vực Môn Nguyên Thủy", nghi thức này nhỏ bé và tầm thường hơn rất nhiều. Một con thú nhỏ bị tha hóa, thân hình gầy gò, đôi mắt đỏ ngầu, đang bị trói chặt ở trung tâm vòng tròn. Ý chí của con thú tràn đầy sự sợ hãi và đau đớn tột cùng, nó run rẩy không ngừng, phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt như muốn xé toạc màng nhĩ. Tần Mặc cảm nhận được nỗi tuyệt vọng của nó, một nỗi tuyệt vọng nguyên thủy của một sinh linh bị đối xử tàn bạo.

"Thánh Tử đã nói, chỉ cần chúng ta dâng hiến, dù là nhỏ bé, Vực Sâu cũng sẽ ban cho chúng ta sức mạnh." Một tín đồ thì thầm, giọng hắn khàn đặc vì khát khao và cuồng nhiệt. Khuôn mặt hắn hằn sâu những nếp nhăn của sự đau khổ và bệnh tật, nhưng giờ đây lại bừng sáng một tia hy vọng méo mó. "Ngươi sẽ không còn bị bệnh tật giày vò nữa, cha của ngươi cũng sẽ không bị lũ yêu thú kia ăn thịt!" Hắn nói với một tín đồ khác, người đang run rẩy siết chặt con dao găm trong tay.

Tín đồ thứ hai, một người phụ nữ với vẻ mặt tiều tụy, đôi mắt ngấn lệ, giọng nói run rẩy nhưng đầy hy vọng và sợ hãi. "Thật sao? Chỉ cần một chút âm khí này, ta có thể chữa khỏi bệnh của mẫu thân sao? Giáo chủ... Giáo chủ sẽ không bỏ rơi chúng ta chứ? Ta không muốn biến thành quái vật như những kẻ khác..." Nàng nhìn xuống đôi tay mình, nơi những vệt đen đã bắt đầu lan rộng, dấu hiệu của sự tha hóa đang gặm nhấm cơ thể nàng. Nàng sợ hãi, nhưng nỗi sợ hãi về bệnh tật và cái chết của người thân còn lớn hơn.

"Đừng hỏi nhiều!" Một tín đồ khác, dáng vẻ hung hăng hơn, cắt ngang lời nàng, giọng hắn đầy tham lam và thúc giục. "Cứ làm theo lời Thánh Tử! Sau này, chúng ta sẽ có đủ sức mạnh để không ai dám coi thường nữa! Những kẻ phàm tục kia sẽ phải quỳ lạy chúng ta! Đây là con đường thăng tiên nhanh nhất! Ngươi không thấy những kẻ có linh căn kia sao? Chúng khinh thường chúng ta, coi chúng ta như cỏ rác! Giờ đây, chúng ta sẽ có cơ hội để trả thù, để vượt lên trên tất cả!" Ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa thù hận và khát vọng quyền lực méo mó.

Tần Mặc lắng nghe những lời đó, cảm nhận được từng ý chí nhỏ nhen, ích kỷ, và tuyệt vọng đang cuộn trào trong tâm trí của những tín đồ. Trong tâm trí mình, hắn thầm thở dài. "Khát vọng... nhưng bị bóp méo... Sự tuyệt vọng biến thành cuồng tín và tham lam. Họ không hiểu cái giá phải trả... Họ nghĩ rằng đó là con đường thăng tiến, nhưng thực chất chỉ là một cái bẫy sâu hơn, một vực thẳm đang nuốt chửng linh hồn của họ." Hắn cảm thấy một nỗi chua xót dâng trào. Những người này không phải là những kẻ sinh ra đã tà ác, họ chỉ là những nạn nhân của sự tuyệt vọng, của một xã hội bất công, và Huyết Ma Giáo đã lợi dụng điều đó, gieo vào tâm trí họ những lời hứa hẹn hão huyền.

Tô Lam, chứng kiến cảnh tượng đó qua tầm nhìn của Tần Mặc, cau mày kinh tởm. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng sự tha hóa lại có thể bắt đầu từ những điều nhỏ bé, tầm thư��ng và đáng thương đến vậy. Nàng vốn dĩ căm ghét tà giáo, nhưng nhìn thấy những kẻ này, nàng lại cảm thấy một chút thương hại xen lẫn ghê tởm. Lục Vô Trần thở dài nặng nề, khuôn mặt y càng thêm khắc khổ. Y đã thấy quá nhiều điều tương tự trong suốt cuộc đời, những bi kịch lặp đi lặp lại, những con người bị lợi dụng bởi những lời hứa hẹn về sức mạnh và sự giải thoát.

Rồi, với một tiếng thét cuồng loạn, tín đồ cầm dao găm cứa mạnh vào cổ con thú hiến tế. Máu tươi phụt ra, nhỏ xuống vòng tròn huyết chú, khiến những ký tự cổ xưa bỗng chốc bừng sáng một cách quỷ dị. Một làn âm khí mờ nhạt, lạnh lẽo, từ từ cuộn lên từ trung tâm vòng tròn, bao phủ lấy các tín đồ. Đó không phải là sức mạnh hùng vĩ của Vực Sâu mà Tần Mặc đã thấy trong nghi thức lớn, mà chỉ là một luồng năng lượng nhỏ bé, yếu ớt, nhưng đủ để mang lại cho những kẻ cuồng tín một cảm giác "sức mạnh" giả tạo, một ảo ảnh về sự giải thoát.

Tần Mặc nhíu mày, cảm nhận được sự đau đớn cuối cùng của con thú tội nghiệp, và sự biến chất đang dần ăn sâu vào tâm hồn của các tín đồ. Họ không hề thăng tiến, không hề được chữa lành, mà chỉ đang dần mất đi bản chất con người của mình, trở thành những con rối vô tri, bị tà khí thao túng. Những vệt đen trên tay người phụ nữ càng lan rộng, đôi mắt của những kẻ khác trở nên đờ đẫn hơn, nhưng lại ánh lên một tia hưng phấn bệnh hoạn. Đây chính là cách mà Huyết Ma Giáo đã gieo mầm tà ác, từng bước, từng bước một, từ những khát vọng nhỏ bé nhất, biến chúng thành những công cụ cho kế hoạch hủy diệt vĩ đại hơn. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là chống lại một kẻ thù, mà là chống lại cả một hệ thống niềm tin bị bóp méo, một di sản kinh hoàng từ quá khứ đang trỗi dậy, len lỏi vào từng ngóc ngách của Huyền Vực.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free