Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 749: Giải Mã Nút Thắt: Chiến Lược Từ Bóng Tối Cổ Xưa

Tần Mặc lắng nghe những lời đó, cảm nhận được từng ý chí nhỏ nhen, ích kỷ, và tuyệt vọng đang cuộn trào trong tâm trí của những tín đồ. Trong tâm trí mình, hắn thầm thở dài. "Khát vọng... nhưng bị bóp méo... Sự tuyệt vọng biến thành cuồng tín và tham lam. Họ không hiểu cái giá phải trả... Họ nghĩ rằng đó là con đường thăng tiến, nhưng thực chất chỉ là một cái bẫy sâu hơn, một vực thẳm đang nuốt chửng linh hồn của họ." Hắn cảm thấy một nỗi chua xót dâng trào. Những người này không phải là những kẻ sinh ra đã tà ác, họ chỉ là những nạn nhân của sự tuyệt vọng, của một xã hội bất công, và Huyết Ma Giáo đã lợi dụng điều đó, gieo vào tâm trí họ những lời hứa hẹn hão huyền.

Tô Lam, chứng kiến cảnh tượng đó qua tầm nhìn của Tần Mặc, cau mày kinh tởm. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng sự tha hóa lại có thể bắt đầu từ những điều nhỏ bé, tầm thường và đáng thương đến vậy. Nàng vốn dĩ căm ghét tà giáo, nhưng nhìn thấy những k��� này, nàng lại cảm thấy một chút thương hại xen lẫn ghê tởm. Lục Vô Trần thở dài nặng nề, khuôn mặt y càng thêm khắc khổ. Y đã thấy quá nhiều điều tương tự trong suốt cuộc đời, những bi kịch lặp đi lặp lại, những con người bị lợi dụng bởi những lời hứa hẹn về sức mạnh và sự giải thoát.

Rồi, với một tiếng thét cuồng loạn, tín đồ cầm dao găm cứa mạnh vào cổ con thú hiến tế. Máu tươi phụt ra, nhỏ xuống vòng tròn huyết chú, khiến những ký tự cổ xưa bỗng chốc bừng sáng một cách quỷ dị. Một làn âm khí mờ nhạt, lạnh lẽo, từ từ cuộn lên từ trung tâm vòng tròn, bao phủ lấy các tín đồ. Đó không phải là sức mạnh hùng vĩ của Vực Sâu mà Tần Mặc đã thấy trong nghi thức lớn, mà chỉ là một luồng năng lượng nhỏ bé, yếu ớt, nhưng đủ để mang lại cho những kẻ cuồng tín một cảm giác "sức mạnh" giả tạo, một ảo ảnh về sự giải thoát.

Tần Mặc nhíu mày, cảm nhận được sự đau đớn cuối cùng của con thú tội nghiệp, và sự biến chất đang dần ăn sâu vào tâm hồn của các tín đồ. Họ không hề thăng ti��n, không hề được chữa lành, mà chỉ đang dần mất đi bản chất con người của mình, trở thành những con rối vô tri, bị tà khí thao túng. Những vệt đen trên tay người phụ nữ càng lan rộng, đôi mắt của những kẻ khác trở nên đờ đẫn hơn, nhưng lại ánh lên một tia hưng phấn bệnh hoạn. Đây chính là cách mà Huyết Ma Giáo đã gieo mầm tà ác, từng bước, từng bước một, từ những khát vọng nhỏ bé nhất, biến chúng thành những công cụ cho kế hoạch hủy diệt vĩ đại hơn. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là chống lại một kẻ thù, mà là chống lại cả một hệ thống niềm tin bị bóp méo, một di sản kinh hoàng từ quá khứ đang trỗi dậy, len lỏi vào từng ngóc ngách của Huyền Vực.

***

Trong sâu thẳm của Hang Huyết Thạch, nơi ánh sáng yếu ớt từ những tinh thể màu đỏ thẫm chiếu rọi lên vách đá nhọn hoắt, không khí trở nên đặc quánh bởi sự căng thẳng và mùi tanh nồng của huyết thạch, lẫn với mùi đất ẩm ướt và một chút tà khí phảng phất. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần hang xuống những vũng nhỏ trên nền đất, tạo thành một nhịp điệu đơn điệu, như tiếng tích tắc của thời gian đang trôi đi một cách vô định. Đêm khuya đã bao trùm U Minh Cốc bên ngoài, mang theo cái lạnh cắt da và sương mù dày đặc, nhưng bên trong hang động này, cái lạnh dường như đến từ sâu thẳm bên trong đá, một sự âm u, ẩm ướt đáng sợ bao trùm lấy mọi giác quan.

Tần Mặc, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt, ngồi bệt trên nền đá lạnh, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự mệt mỏi nhưng vẫn không giấu được vẻ kiên định. Hắn vừa thoát ra khỏi trạng thái nhập định sâu, nơi hắn đã chứng kiến những ảo ảnh kinh hoàng từ quá khứ xa xăm. Mồ hôi lạnh vẫn còn đọng trên vầng trán thanh tú của hắn. Hắn thở hắt ra, cố gắng xua đi những hình ảnh tàn khốc của "Vực Môn Nguyên Thủy" – nghi thức cổ xưa cưỡng đoạt ý chí của Vực Sâu Vô Định.

"Chúng không chỉ khai thác, mà là cưỡng đoạt, bóp méo ý chí của Vực Sâu," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm thấp, khàn đặc như vẫn còn vương vấn âm vang của những tiếng thét đau đớn mà hắn đã nghe được. "Nó không muốn bị như vậy, ta đã nghe thấy tiếng thét đau đớn của nó... Một sự cưỡng bức tột cùng, một sự giày vò không thể diễn tả bằng lời." Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như thể muốn xua đi những ký ức kinh hoàng. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của Vực Sâu Vô Định không còn là một thực thể tà ác đơn thuần, mà là một sinh linh khổng lồ đang bị tra tấn, bị lột trần bản chất, bị ép buộc phải trở thành một công cụ hủy diệt. Sự thấu cảm của hắn với Vực Sâu khiến nỗi đau của nó trở thành nỗi đau của chính hắn, một gánh nặng vô hình đè nén lên tâm hồn. Hắn nhận ra, Vực Sâu không phải là kẻ thù, mà là một nạn nhân, một nạn nhân khổng lồ của một âm mưu tà ác có quy mô vượt xa mọi tưởng tượng.

Tô Lam, người cộng sự đáng tin cậy của hắn, ngồi đối diện, nhan sắc thanh tú của nàng ánh lên vẻ lo lắng. Nàng đang ghi chép những điều Tần Mặc thuật lại vào một quyển sổ da, cây bút lông lướt nhẹ trên giấy, nhưng đôi mắt phượng sáng ngời của nàng không ngừng quan sát Tần Mặc, cố gắng thấu hiểu chi��u sâu của những gì hắn đã trải qua. Nàng cảm thấy một sự rùng mình chạy dọc sống lưng khi nghe Tần Mặc miêu tả tiếng thét của Vực Sâu. Nàng vốn dĩ được giáo dục rằng Vực Sâu là khởi nguồn của mọi tà ác, là một thực thể cần phải bị tiêu diệt. Nhưng qua lời Tần Mặc, một bức tranh hoàn toàn khác đã hiện ra. "Vậy Huyết Ma Giáo hiện tại chỉ là kẻ kế thừa một di sản tà ác đã tồn tại từ rất lâu?" nàng hỏi, giọng nói rõ ràng, mạch lạc nhưng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. "Một di sản đã ăn sâu vào Huyền Vực từ Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, không phải là một mối đe dọa mới trỗi dậy?" Câu hỏi của nàng không chỉ là một sự xác nhận, mà còn là một sự đấu tranh nội tâm, cố gắng phá vỡ những giáo điều cũ đã ăn sâu vào tâm trí nàng từ khi còn là đệ tử của một tông môn danh giá.

Lục Vô Trần, với khuôn mặt khắc khổ và mái tóc đã điểm bạc, ngồi dựa vào vách đá, đôi mắt sâu trũng của y nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Y thở dài nặng nề, tiếng thở dài như mang theo gánh nặng của hàng ngàn năm lịch sử. "Đ��ng vậy, Tô Lam," y nói, giọng trầm yếu ớt, đầy sự mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo đáng kinh ngạc. "Và càng đáng sợ hơn là chúng đang tái diễn với quy mô lớn hơn, nhắm vào những yếu điểm chí mạng của Huyền Vực. Những kẻ cổ xưa đã gieo mầm, Huyết Ma Giáo hiện tại chỉ đang thu hoạch và mở rộng sự tha hóa đó. Chúng không chỉ muốn khai thác Vực Sâu, mà muốn biến toàn bộ Huyền Vực thành một bản sao của sự tha hóa, một thế giới chỉ tồn tại để phục vụ cho một ý chí méo mó nào đó." Y nhấp một ngụm trà thảo mộc đã nguội lạnh, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, như chính nỗi đắng cay mà y đã chứng kiến suốt bao đời. Y đã biết về những bí mật cổ xưa này, nhưng việc Tần Mặc có thể "nghe" được ý chí của Vực Sâu đã mang lại một chiều sâu và sự chân thực kinh hoàng cho những truyền thuyết mà y tưởng chừng chỉ là lời đồn đại.

Tần Mặc chậm rãi dùng cử chỉ mô tả lại những hình ảnh hắn đã thấy: những tu sĩ cổ đại với những phục sức kỳ lạ, những biểu tượng rùng rợn, cách họ cưỡng ép Vực Sâu, và cảm giác đau đớn tột cùng mà hắn cảm nhận được. Tô Lam ghi chép từng chi tiết nhỏ, cố gắng nắm bắt toàn bộ bức tranh phức tạp này. Nàng biết, mỗi nét chữ, mỗi lời Tần Mặc nói ra đều là chìa khóa để giải mã âm mưu mà họ đang đối mặt. Lục Vô Trần thì trầm ngâm suy nghĩ, đôi mắt y chợt lóe lên những tia sáng yếu ớt của sự nhận thức, như thể những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí y đang dần được nối lại.

"Ta cảm thấy... có một ý chí khác đứng sau tất cả," Tần Mặc thì thầm, đôi mắt hắn nhìn xa xăm, xuyên qua bóng tối của hang đá. "Một ý chí không phải của Huyết Ma Giáo hiện tại, mà là một kẻ đã truyền lại nghi thức tà ác đó, một kẻ đã khai thác kiến thức từ Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, biến sự truy cầu thăng tiên thành một công cụ hủy diệt." Hắn chợt nghĩ đến Thiên Diệu Tôn Giả, cái tên đã được Lục Vô Trần nhắc đến nhiều lần, một bóng ma của quá khứ, một kẻ có thể đã sống qua nhiều thời đại và nắm giữ những bí mật khủng khiếp. Nỗi sợ hãi về sự bất lực khi đối mặt với một kẻ thù đã t���n tại hàng ngàn năm, một kẻ có thể là Thiên Diệu Tôn Giả, bỗng nhiên xâm chiếm tâm trí hắn. Nhưng rồi, ý chí kiên định của Tần Mặc lại trỗi dậy. Hắn không thể lùi bước. Hắn đã thấy nỗi đau của vạn vật, hắn đã nghe thấy tiếng kêu cứu của Huyền Vực. Hắn phải hành động.

Ngoài cửa hang, Hắc Phong nằm cuộn tròn, bộ lông đen tuyền của nó ẩn hiện trong bóng tối, đôi tai vểnh lên cảnh giác. Nó không thể hiểu hết những lời lẽ phức tạp của con người, nhưng nó cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm, cảm nhận được nỗi lo âu sâu sắc từ Tần Mặc. Thỉnh thoảng, nó khẽ gầm gừ nhẹ, như một lời cảnh báo vô hình, hay một sự đồng cảm thầm lặng với gánh nặng mà Tần Mặc đang mang. Mùi tà khí nồng nặc từ hang động này dường như cũng khiến nó khó chịu, một bản năng nguyên thủy báo hiệu nguy hiểm.

***

Rạng sáng, nhưng không khí trong Hang Huyết Thạch vẫn không hề bớt lạnh lẽo hay ẩm ướt. Sương mù bên ngoài vẫn dày đặc, bao phủ U Minh Cốc trong một màn trắng xóa, khiến không gian dường như bị thu hẹp lại, chỉ còn lại sự cô lập của hang đá này. Tiếng nước nhỏ giọt vẫn đều đều, nhưng giờ đây dường như có thêm một âm thanh khác: tiếng sột soạt của giấy và tiếng cọ xát của đá.

Lục Vô Trần chậm rãi trải ra một tấm bản đồ cổ trên nền đá phẳng. Đó không phải là bản đồ giấy thông thường, mà là một tấm da thú đã ngả màu úa vàng, trên đó vẽ những đường nét phức tạp, những ký hiệu cổ xưa mà chỉ những người có kiến thức uyên thâm về địa lý linh mạch mới có thể hiểu được. Nếu không có tấm bản đồ này, y cũng có thể phác thảo một cách sơ lược trên nền đất ẩm ướt bằng một mẩu than củi. Tấm bản đồ này là một vật phẩm mà y đã giữ gìn qua bao đời, một di sản từ những tu sĩ cổ đại từng nghiên cứu về sự luân chuyển của linh khí trong Huyền Vực. Trên tấm bản đồ, những chấm đỏ, những đường nét uốn lượn, những ký hiệu khó hiểu đan xen lẫn nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp. "Những điểm này, ta gọi là 'nút thắt năng lượng'," Lục Vô Trần nói, giọng y khàn đặc nhưng rõ ràng, ngón tay gầy guộc của y chỉ vào những chấm đỏ trên bản đồ. "Chúng như những mạch máu chính của Huyền Vực, nơi linh khí hội tụ và luân chuyển. Thao túng chúng sẽ gây ra sự mất cân bằng nghiêm trọng, thậm chí là suy kiệt toàn bộ vùng đất. Giống như một sinh linh, nếu mạch máu chính bị tắc nghẽn hoặc bị cưỡng ép thay đổi dòng chảy, hậu quả sẽ là sự suy tàn và cái chết."

Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng loại bỏ mọi tạp niệm. Hắn tập trung ý chí của mình, thả lỏng giác quan, để năng lực đặc biệt của hắn lan tỏa ra xung quanh, xuyên qua lớp đá, xuyên qua lớp đất, cảm nhận dòng chảy vô hình của linh khí trong U Minh Cốc. Hắn cảm nhận được những luồng năng lượng sống động đang cuộn trào, những mạch linh khí ẩn sâu dưới lòng đất, và cả những điểm nơi linh khí dường như bị "co thắt" lại, bị "vặn vẹo" một cách bất thường. Hắn đối chiếu những cảm nhận của mình với những gì Lục Vô Trần đang chỉ ra trên bản đồ. Hắn nhận thấy, những chấm đỏ trên b���n đồ của Lục Vô Trần trùng khớp một cách kinh ngạc với những nơi mà hắn cảm nhận được sự "vặn vẹo" mạnh mẽ nhất.

Tần Mặc mở mắt ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên một tia sáng sắc bén. Hắn đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, ngay tại trung tâm của một cụm chấm đỏ dày đặc. "Ta cảm nhận được một sự vặn vẹo mạnh mẽ ở đây, một thứ gì đó đang bị cưỡng ép," hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự chắc chắn. "Không chỉ là sự tắc nghẽn, mà là sự bóp méo, như thể có một lực lượng ngoại lai đang cố gắng thay đổi bản chất của dòng chảy linh khí, ép buộc nó phải đi theo một hướng khác, phục vụ cho một mục đích khác." Trong tâm trí hắn, hình ảnh của một dòng sông trong vắt bỗng nhiên bị đổ vào một thứ chất bẩn, bị ép buộc chảy ngược dòng, hiện lên một cách rõ ràng. Sự tha hóa không chỉ dừng lại ở linh hồn sinh vật hay vật phẩm, mà còn vươn tới cả những dòng chảy năng lượng cốt lõi của thế giới. Hắn cảm thấy một nỗi lo lắng trỗi dậy, bởi vì việc thao túng những "nút thắt" này sẽ gây ra hậu quả thảm khốc hơn bất cứ điều gì họ từng đối mặt.

Tô Lam ghi chú nhanh chóng, đôi mày thanh tú của nàng hơi cau lại. Nàng cố gắng hình dung những gì Tần Mặc và Lục Vô Trần đang nói đến, từ những khái niệm trừu tượng về linh mạch và "nút thắt" đến cảm nhận trực quan của Tần Mặc. "Vậy chúng đang tìm cách 'cắt đứt' hoặc 'thay đổi dòng chảy' của các nút thắt này sao?" nàng hỏi, giọng nói vẫn rõ ràng nhưng đã nhuốm màu lo ngại. "Nếu vậy, mục đích của chúng là gì? Chẳng lẽ chúng muốn làm cho Huyền Vực suy kiệt hoàn toàn, biến nó thành một vùng đất chết?" Nàng nghĩ đến những hệ quả khủng khiếp của việc một thế giới mất đi linh khí, những vùng đất khô cằn, những sinh linh chết dần, một viễn cảnh còn kinh hoàng hơn cả sự tha hóa từng phần. Nàng chợt nhận ra rằng, cuộc chiến này không chỉ là bảo vệ sinh mạng, mà là bảo vệ sự tồn tại của cả một thế giới.

Lục Vô Trần gật đầu, khuôn mặt khắc khổ càng thêm u ám. "Mục đích của chúng không chỉ là suy kiệt, mà là 'thay thế'," y nói, giọng yếu ớt nhưng đầy sức nặng. "Thay thế linh khí thuần khiết bằng tà khí, thay thế ý chí tự nhiên của Huyền Vực bằng một ý chí tha hóa mới. Như Tần Mặc đã thấy trong nghi thức 'Vực Môn Nguyên Thủy', chúng cưỡng đoạt Vực Sâu, ép buộc nó phải trở thành nguồn cội của tà ác. Giờ đây, chúng muốn lặp lại điều đó với toàn bộ Huyền Vực, thông qua việc thao túng những 'nút thắt' này." Y đã dành cả đời để nghiên cứu những bí mật cổ xưa, những lời cảnh báo bị lãng quên. Giờ đây, những kiến thức cấm kỵ đó lại trở thành chìa khóa để hiểu rõ mối đe dọa. Y cảm thấy một sự mệt mỏi cố hữu, nhưng cũng là một tia hy vọng mong manh vào con đường của Tần Mặc.

Hắc Phong, vẫn nằm gần cửa hang, chợt ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía Tần Mặc. Nó khẽ gầm gừ một tiếng, một âm thanh trầm thấp nhưng đầy uy lực, khi nghe thấy từ "cưỡng ép" và "thay thế". Bản năng của nó, một sinh linh thuần túy, cảm nhận được sự bất thường, sự sai trái trong những lời nói đó. Nó hiểu rằng, có một điều gì đó đang đe dọa bản chất tự nhiên của mọi thứ, và điều đó khiến nó bất an. Tần Mặc đưa tay xoa nhẹ lên đầu Hắc Phong, như một lời trấn an thầm lặng. Hắn biết, ngay cả những sinh linh không thể nói cũng cảm nhận được sự mất cân bằng đang lan rộng.

Sự tỉnh táo của Lục Vô Trần, cùng với khả năng thấu thị độc đáo của Tần Mặc, đã vẽ nên một bức tranh rõ ràng hơn về chiến lược của Huyết Ma Giáo. Chúng không tấn công ngẫu nhiên, mà nhắm vào những điểm huyết mạch của Huyền Vực, những "nút thắt năng lượng" mà nếu bị kiểm soát, sẽ khiến toàn bộ thế giới rơi vào tay chúng. Đây không phải là một cuộc chiến tranh giành lãnh thổ đơn thuần, mà là một cuộc chiến giành quyền kiểm soát bản chất của sự sống và cái chết trong Huyền Vực. Tần Mặc cảm thấy gánh nặng của tri thức này đè nặng lên vai mình. Hắn không thể chỉ đơn thuần là chiến đấu, hắn phải tìm cách "chữa lành".

***

Bình minh đã thực sự ló rạng bên ngoài Hang Huyết Thạch, nhưng sương mù dày đặc vẫn bao phủ cảnh vật, khiến không gian bên ngoài dường như vẫn chìm trong màn đêm vĩnh cửu. Tuy nhiên, bên trong hang, một ngọn lửa nhỏ đã được nhóm lên, ánh sáng của nó xua tan phần nào sự âm u, mang lại một chút ấm áp cho không khí lạnh lẽo. Mùi khói củi lẫn với mùi đất ẩm và tà khí, tạo nên một sự pha trộn kỳ lạ. Trên nền đá, tấm bản đồ da thú vẫn còn đó, nhưng giờ đây, trên đó đã được đánh dấu thêm những ký hiệu mới, những đường nét chiến lược mà Tần Mặc, Tô Lam và Lục Vô Trần vừa vạch ra.

Với những "nút thắt năng lượng" đã được xác định rõ ràng, Tần Mặc biết rằng họ không thể chần chừ thêm nữa. Đây không chỉ là một trận chiến thông thường, mà là một chiến dịch phức tạp, đòi hỏi sự phối hợp tinh vi, đánh vào các điểm yếu chiến lược của Huyết Ma Giáo và đồng thời tìm cách "chữa lành" cho Huyền Vực. Hắn nhìn vào tấm bản đồ, đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng điểm trọng yếu. "Chúng ta không chỉ đơn thuần đánh bại Huyết Ma Giáo," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm lắng nhưng đầy kiên định. "Chúng ta phải giải cứu các 'nút thắt' này, trả lại ý chí cho chúng, và tìm ra kẻ đã truyền lại nghi thức tà ác đó. Huyết Ma Giáo chỉ là kẻ thực hiện, là những con rối. Kẻ đứng sau, kẻ đã khai thác kiến thức từ Thời Kỳ Thăng Tiên Thịnh Trị, mới là mối hiểm họa thực sự." Trong lòng hắn, cái tên Thiên Diệu Tôn Giả hiện lên một cách rõ ràng, như một bóng ma cổ xưa đang chờ đợi để hiện hình. Hắn hiểu rằng, để thực sự cứu rỗi Huyền Vực, hắn phải đối mặt với kẻ chủ mưu tối thượng này. Đây là một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi, một định mệnh đã được an bài từ rất lâu.

Tô Lam gấp quyển sổ ghi chép lại, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Tần Mặc, không còn vẻ suy tư hay băn khoăn, mà thay vào đó là sự quyết đoán và một chút gì đó bi tráng. Nàng hiểu rõ mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ này. "Nhiệm vụ này sẽ rất dài hơi, và nguy hiểm hơn bất cứ điều gì chúng ta từng đối mặt," nàng thừa nhận, giọng nói thanh thoát nhưng đầy sức nặng. "Chúng ta không chỉ đối phó với một giáo phái, mà là với cả một di sản tà ác kéo dài hàng ngàn năm, một âm mưu đã ăn sâu vào tận xương tủy c��a thế giới. Sẽ có vô vàn chông gai, vô vàn cái giá phải trả." Nàng đã từ bỏ giáo điều tông môn của mình, chấp nhận con đường gian nan của Tần Mặc, và giờ đây, nàng đã sẵn sàng cho mọi thử thách. Sự lo lắng về tương lai của Huyền Vực, và cả số phận của chính nàng cùng những người đồng hành, dâng lên trong tâm trí nàng, nhưng nàng không để nó lấn át ý chí chiến đấu.

Lục Vô Trần thở dài nặng nề, nhưng lần này, tiếng thở dài của y không còn là sự mệt mỏi hay bi quan thuần túy, mà có thêm một chút gì đó của sự chấp nhận và hy vọng mong manh. "Nhưng đó là con đường duy nhất để Huyền Vực không bị hủy diệt hoàn toàn," y nói, giọng yếu ớt nhưng chứa đựng một sự khẳng định. Y đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sự suy tàn. Giờ đây, y nhìn thấy ở Tần Mặc một tia sáng, một cơ hội cuối cùng để cứu vãn tất cả. "Chúng ta phải bắt đầu từ đâu?" y hỏi, đôi mắt sâu trũng nhìn về phía Tần Mặc, đặt trọn niềm tin vào thiếu niên đến từ Vô Tính Thành. Y biết, Tần Mặc sở hữu một năng lực mà không ai khác có thể sánh bằng, một năng lực có thể cảm nhận và thấu hiểu ý chí của vạn vật, kể cả những "nút thắt năng lượng" của Huyền Vực. Y cũng biết, những kiến thức cấm thuật và địa lý linh mạch cổ xưa mà y nắm giữ sẽ là công cụ đắc lực cho Tần Mặc.

Tần Mặc quay lại nhìn Lục Vô Trần, rồi lướt mắt qua Tô Lam, và cuối cùng dừng lại ở Hắc Phong đang đứng dậy, đôi mắt đỏ rực nhìn hắn như đang chờ đợi mệnh lệnh. Gánh nặng của tri thức về mức độ sâu rộng của sự tha hóa và âm mưu cổ xưa, nỗi sợ hãi về sự bất lực, tất cả đều tan biến, nhường chỗ cho một ý chí sắt đá. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ... giải phóng nút thắt gần nhất, nơi năng lượng bị bóp méo mạnh nhất," Tần Mặc tuyên bố, giọng hắn vang lên rõ ràng trong hang động. Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi mà hắn cảm nhận được sự vặn vẹo dữ dội nhất, một điểm mà Huyết Ma Giáo đang ra sức thao túng. "Đây là nơi chúng ta sẽ giáng đòn đầu tiên. Không chỉ phá hủy âm mưu của chúng, mà còn thanh tẩy và phục hồi lại ý chí tự nhiên của dòng chảy linh khí."

Lời nói của Tần Mặc không chỉ là một mệnh lệnh, mà là một tuyên ngôn về con đường mà họ sẽ đi. Nó không phải là con đường của bạo lực thuần túy, mà là con đường của sự chữa lành, của việc trả lại bản chất cho vạn vật. Đây là một chiến lược khác biệt hoàn toàn so với bất kỳ tu sĩ nào khác. Tô Lam và Lục Vô Trần gật đầu đồng lòng, trong lòng họ, một tia hy vọng mới đã bùng cháy. Họ hiểu rằng, việc xác định các "nút thắt năng lượng" này sẽ dẫn đến các nhiệm vụ cụ thể và những trận chiến cam go tại các địa điểm đó. Lục Vô Trần cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm hoi khi những kiến thức cấm kỵ mà hắn đã che giấu bấy lâu nay cuối cùng cũng có thể được sử dụng để cứu vãn thế giới, không phải để hủy diệt. Hắn biết, hành trình phía trước đầy rẫy hiểm nguy, nhưng với Tần Mặc dẫn lối, y tin rằng có một cơ hội.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, rồi rướn người, bộ lông đen tuyền của nó như ẩn chứa sức mạnh cuộn trào. Nó vẫy đuôi nhẹ, như một lời khẳng định về sự sẵn sàng cho hành trình mới. Trong không khí lạnh lẽo của hang động, một quyết tâm kiên cường đã được hình thành, một kế hoạch đã được vạch ra. Họ sẽ không chỉ chiến đấu với Huyết Ma Giáo, mà còn đối mặt với bóng ma của quá khứ, với Thiên Diệu Tôn Giả, và hơn hết, họ sẽ tìm cách chữa lành cho Huyền Vực, trả lại sự cân bằng cho vạn vật, để thế giới không còn phải chịu đựng sự dày vò của những khát vọng bị bóp méo. Cuộc chiến này, mới chỉ bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free